Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1288: Không phải mây khói chính là huyễn thuật (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mục Minh Thu suy nghĩ thật nhanh, lòng thầm nói nếu bọn họ muốn sống sóttrong tay Vấn Thù Y, tiến vào cửa ải tiếp theo, vậy chỉ có thể nhanh chóng loạibốn chia đội ngũ.Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn về phía Sở Hi Thanh.Mặc kệ thế nào, đám người Sở Hi Thanh đều là yếu nhất.Hơn nữa, hắn và Sở Hi Thanh còn có ân oán.Ngày xưa, Tư Không Thiện chính là vây cánh của hắn, lại bị Sở Hi Thanh hủydiệt, còn bị vu oan thành phản tặc, hại bản thân hắn bị đại nội tổng quản răn dạymột phen.Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y cũng liếc nhìn mấy người Sở Hi Thanhmột chút, nàng cau mày nói: “Thực lực không đủ, thì đi ra sớm một chút, đừnguổng mạng ở đây.”Vấn Thù Y vừa mới nói xong, tất cả mọi người ở đây đều ngây người, đều hiệnra vẻ ngoài ý muốn.Ấn tượng của vị Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y này trong lòng bọnhọ, chính là núi băng lạnh lùng cao chót vót tận mây xanh, lạnh lẽo, ác liệt, caocao không thể với tới.Lại giống như thần nữ không dính khói lửa nhân gian, tựa như tất cả mọichuyện trên thế gian này đều không lọt vào mắt xanh của nàng.Không ngờ nàng lại để ý đến sinh tử của mấy người Vô Tướng thần tông.Sở Hi Thanh cũng hơi bất ngờ, sau đó cảm kích nói: “Cảm ơn tiền bối nhắcnhở, vãn bối nhất định sẽ làm theo khả năng.”Chỉ cần che đậy thần thức linh cảm của tất cả mọi người ở đây, vậy bọn họ cóchín phần mười cơ hội qua cửa này.Sở Vân Vân ở bên cạnh hắn thì lại lạnh nhạt nhìn Vấn Thù Y.Cảm giác của nàng quả nhiên không sai.Nữ nhân này quả nhiên rất để ý đến Sở Hi Thanh.Vấn Thù Y thì lại siết chặt nắm đấm, còn phát ra những tiếng ‘răng rắc’.Lại là tiền bối!Vấn Thù Y rất muốn không để ý, nhưng khi nghe thấy hai chữ này, trong lòngliền khó chịu.Lúc này, lại có một tiếng cười nhạo vang lên: “Làm theo khả năng? Đừng cókhông biết tự lượng sức. . .”Người kia là một thanh niên trong Vô Thượng huyền tông, hắn vừa mới mởmiệng liền nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Vũ Chí Thượng, lập tức ngậm lại.Sau đó Vũ Chí Thượng lại ôm quyền về phía mấy người Vũ Chí Thượng: “Đệtử nhà ta vô lễ, xin lỗi!”Trong mắt của hắn lại bao hàm sát cơ lạnh lẽo.Tại bí cảnh thời gian, hơn trăm vị đệ tử tinh anh của Vô Thượng huyền tông đãchết trong tay của Sở Hi Thanh.Chuyện lần đó, tuy là do Tinh Thần Đại Pháp Sư – La Hán Tông đứng ra triệutập, nhưng thật ra các tông môn cũng có thái độ cổ vũ.Nhưng không ngờ, những đệ tử tinh anh kia đều chết trong bí cảnh thời gian.Sở Hi Thanh bị Vũ Chí Thượng nhìn đến lạnh cả gáy, nhưng vẫn rộng lượng thilễ: “Không sao.”Hắn nghĩ thầm, nếu như lát nữa bị ép phải dùng Già Thiên Tế Nhật, nhất địnhphải làm thịt Vũ Chí Thượng trước.Sau đó, sáu người cũng chọn một vị trí rồi ngồi xuống.Lúc này, bọn họ đều sinh ra một chút hối hận.Không khí nơi này tràn đầy sát khí lạnh lẽo, biết vậy thì thà ngốc ở bên trongcung điện kia còn hơn.Tuy rằng bên trong cung điện khá đè nén, nhưng còn tốt hơn nơi này.Hai ngày sau, tòa đại điện bên phải cũng đã mở cửa.Thần Côn đại trưởng lão của Bắc Minh cung dẫn một đám người đi ra.Hắn chắp tay sau lưng, thong dong quét mắt nhìn tất cả mọi người một chút, sauđó nhìn về phía bia đá.Hai mắt Thần Côn đại trưởng lão lập tức sáng lên, tầm mắt lại rơi vào trênngười Sở Hi Thanh lần nữa.Hắn nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh tận mười cái hô hấp.Kiếm Tàng Phong nhìn thấy cảnh này, không khỏi xoa xoa thái dương, than thở:“Chuyện này quả thật là quần chúng phỉ nhổ. Sở sư đệ, ngươi cái gì cũng tốt,chỉ là quá sắc bén, quá để người hận.”Sở Hi Thanh thì lại nở nụ cười, tìm niềm vui trong nỗi khổ: “Ta cũng muốn họcsư huynh, cũng muốn giấu tài, ẩn dật, nhưng hương thơm của xạ hương làkhông giấu được, vậy thì biết làm sao? Lát nữa ta sẽ dùng một tấm Già ThiênTế Nhật, nếu như còn không thẳng được, ngươi liền chủ động rời khỏi tiêncung.”“Không cần dùng, cố gắng đừng dùng tấm phù kia vào lúc này.”Kiếm Tàng Phong híp mắt lại, khóe môi vểnh lên: “Có Thần Côn và Đại HắcThiên ở đây, như vậy trận chiến này nhất định sẽ là sương mù tung bay, chúngta vẫn còn cơ hội. Lát nữa phải dựa vào ngươi, ta sẽ cố gắng tăng tu vị củangươi lên.”“Ngươi có Táng Thiên chi cốt và La Hầu, còn cả Cửu Diệu Thần Luân kiếm,chỉ cần có đủ tu vị, Nhai Tí Đao của ngươi sẽ không chịu thiệt. Cũng không cầnlo lắng những người khác, có ta ở đây, bọn họ nhất định sẽ bình yên vô sự.”Sở Hi Thanh nghe vậy, thần sắc hơi động.Hắn nghe thấy vẻ tự tin mạnh mẽ ở trong lời nói của Kiếm Tàng Phong.Chẳng lẽ trận chiến ở bên ngoài tiên cung, Kiếm Tàng Phong vẫn còn giữ lại?Nhưng vào lúc này, một tòa cung điện nữa lại mở ra.Sáu năm nữ đi ra ngoài, tất cả đều là khuôn mặt tuấn mỹ, khí chất xinh đẹp.

Mục Minh Thu suy nghĩ thật nhanh, lòng thầm nói nếu bọn họ muốn sống sót

trong tay Vấn Thù Y, tiến vào cửa ải tiếp theo, vậy chỉ có thể nhanh chóng loại

bốn chia đội ngũ.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn về phía Sở Hi Thanh.

Mặc kệ thế nào, đám người Sở Hi Thanh đều là yếu nhất.

Hơn nữa, hắn và Sở Hi Thanh còn có ân oán.

Ngày xưa, Tư Không Thiện chính là vây cánh của hắn, lại bị Sở Hi Thanh hủy

diệt, còn bị vu oan thành phản tặc, hại bản thân hắn bị đại nội tổng quản răn dạy

một phen.

Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y cũng liếc nhìn mấy người Sở Hi Thanh

một chút, nàng cau mày nói: “Thực lực không đủ, thì đi ra sớm một chút, đừng

uổng mạng ở đây.”

Vấn Thù Y vừa mới nói xong, tất cả mọi người ở đây đều ngây người, đều hiện

ra vẻ ngoài ý muốn.

Ấn tượng của vị Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y này trong lòng bọn

họ, chính là núi băng lạnh lùng cao chót vót tận mây xanh, lạnh lẽo, ác liệt, cao

cao không thể với tới.

Lại giống như thần nữ không dính khói lửa nhân gian, tựa như tất cả mọi

chuyện trên thế gian này đều không lọt vào mắt xanh của nàng.

Không ngờ nàng lại để ý đến sinh tử của mấy người Vô Tướng thần tông.

Sở Hi Thanh cũng hơi bất ngờ, sau đó cảm kích nói: “Cảm ơn tiền bối nhắc

nhở, vãn bối nhất định sẽ làm theo khả năng.”

Chỉ cần che đậy thần thức linh cảm của tất cả mọi người ở đây, vậy bọn họ có

chín phần mười cơ hội qua cửa này.

Sở Vân Vân ở bên cạnh hắn thì lại lạnh nhạt nhìn Vấn Thù Y.

Cảm giác của nàng quả nhiên không sai.

Nữ nhân này quả nhiên rất để ý đến Sở Hi Thanh.

Vấn Thù Y thì lại siết chặt nắm đấm, còn phát ra những tiếng ‘răng rắc’.

Lại là tiền bối!

Vấn Thù Y rất muốn không để ý, nhưng khi nghe thấy hai chữ này, trong lòng

liền khó chịu.

Lúc này, lại có một tiếng cười nhạo vang lên: “Làm theo khả năng? Đừng có

không biết tự lượng sức. . .”

Người kia là một thanh niên trong Vô Thượng huyền tông, hắn vừa mới mở

miệng liền nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Vũ Chí Thượng, lập tức ngậm lại.

Sau đó Vũ Chí Thượng lại ôm quyền về phía mấy người Vũ Chí Thượng: “Đệ

tử nhà ta vô lễ, xin lỗi!”

Trong mắt của hắn lại bao hàm sát cơ lạnh lẽo.

Tại bí cảnh thời gian, hơn trăm vị đệ tử tinh anh của Vô Thượng huyền tông đã

chết trong tay của Sở Hi Thanh.

Chuyện lần đó, tuy là do Tinh Thần Đại Pháp Sư – La Hán Tông đứng ra triệu

tập, nhưng thật ra các tông môn cũng có thái độ cổ vũ.

Nhưng không ngờ, những đệ tử tinh anh kia đều chết trong bí cảnh thời gian.

Sở Hi Thanh bị Vũ Chí Thượng nhìn đến lạnh cả gáy, nhưng vẫn rộng lượng thi

lễ: “Không sao.”

Hắn nghĩ thầm, nếu như lát nữa bị ép phải dùng Già Thiên Tế Nhật, nhất định

phải làm thịt Vũ Chí Thượng trước.

Sau đó, sáu người cũng chọn một vị trí rồi ngồi xuống.

Lúc này, bọn họ đều sinh ra một chút hối hận.

Không khí nơi này tràn đầy sát khí lạnh lẽo, biết vậy thì thà ngốc ở bên trong

cung điện kia còn hơn.

Tuy rằng bên trong cung điện khá đè nén, nhưng còn tốt hơn nơi này.

Hai ngày sau, tòa đại điện bên phải cũng đã mở cửa.

Thần Côn đại trưởng lão của Bắc Minh cung dẫn một đám người đi ra.

Hắn chắp tay sau lưng, thong dong quét mắt nhìn tất cả mọi người một chút, sau

đó nhìn về phía bia đá.

Hai mắt Thần Côn đại trưởng lão lập tức sáng lên, tầm mắt lại rơi vào trên

người Sở Hi Thanh lần nữa.

Hắn nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh tận mười cái hô hấp.

Kiếm Tàng Phong nhìn thấy cảnh này, không khỏi xoa xoa thái dương, than thở:

“Chuyện này quả thật là quần chúng phỉ nhổ. Sở sư đệ, ngươi cái gì cũng tốt,

chỉ là quá sắc bén, quá để người hận.”

Sở Hi Thanh thì lại nở nụ cười, tìm niềm vui trong nỗi khổ: “Ta cũng muốn học

sư huynh, cũng muốn giấu tài, ẩn dật, nhưng hương thơm của xạ hương là

không giấu được, vậy thì biết làm sao? Lát nữa ta sẽ dùng một tấm Già Thiên

Tế Nhật, nếu như còn không thẳng được, ngươi liền chủ động rời khỏi tiên

cung.”

“Không cần dùng, cố gắng đừng dùng tấm phù kia vào lúc này.”

Kiếm Tàng Phong híp mắt lại, khóe môi vểnh lên: “Có Thần Côn và Đại Hắc

Thiên ở đây, như vậy trận chiến này nhất định sẽ là sương mù tung bay, chúng

ta vẫn còn cơ hội. Lát nữa phải dựa vào ngươi, ta sẽ cố gắng tăng tu vị của

ngươi lên.”

“Ngươi có Táng Thiên chi cốt và La Hầu, còn cả Cửu Diệu Thần Luân kiếm,

chỉ cần có đủ tu vị, Nhai Tí Đao của ngươi sẽ không chịu thiệt. Cũng không cần

lo lắng những người khác, có ta ở đây, bọn họ nhất định sẽ bình yên vô sự.”

Sở Hi Thanh nghe vậy, thần sắc hơi động.

Hắn nghe thấy vẻ tự tin mạnh mẽ ở trong lời nói của Kiếm Tàng Phong.

Chẳng lẽ trận chiến ở bên ngoài tiên cung, Kiếm Tàng Phong vẫn còn giữ lại?

Nhưng vào lúc này, một tòa cung điện nữa lại mở ra.

Sáu năm nữ đi ra ngoài, tất cả đều là khuôn mặt tuấn mỹ, khí chất xinh đẹp.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mục Minh Thu suy nghĩ thật nhanh, lòng thầm nói nếu bọn họ muốn sống sóttrong tay Vấn Thù Y, tiến vào cửa ải tiếp theo, vậy chỉ có thể nhanh chóng loạibốn chia đội ngũ.Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn về phía Sở Hi Thanh.Mặc kệ thế nào, đám người Sở Hi Thanh đều là yếu nhất.Hơn nữa, hắn và Sở Hi Thanh còn có ân oán.Ngày xưa, Tư Không Thiện chính là vây cánh của hắn, lại bị Sở Hi Thanh hủydiệt, còn bị vu oan thành phản tặc, hại bản thân hắn bị đại nội tổng quản răn dạymột phen.Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y cũng liếc nhìn mấy người Sở Hi Thanhmột chút, nàng cau mày nói: “Thực lực không đủ, thì đi ra sớm một chút, đừnguổng mạng ở đây.”Vấn Thù Y vừa mới nói xong, tất cả mọi người ở đây đều ngây người, đều hiệnra vẻ ngoài ý muốn.Ấn tượng của vị Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y này trong lòng bọnhọ, chính là núi băng lạnh lùng cao chót vót tận mây xanh, lạnh lẽo, ác liệt, caocao không thể với tới.Lại giống như thần nữ không dính khói lửa nhân gian, tựa như tất cả mọichuyện trên thế gian này đều không lọt vào mắt xanh của nàng.Không ngờ nàng lại để ý đến sinh tử của mấy người Vô Tướng thần tông.Sở Hi Thanh cũng hơi bất ngờ, sau đó cảm kích nói: “Cảm ơn tiền bối nhắcnhở, vãn bối nhất định sẽ làm theo khả năng.”Chỉ cần che đậy thần thức linh cảm của tất cả mọi người ở đây, vậy bọn họ cóchín phần mười cơ hội qua cửa này.Sở Vân Vân ở bên cạnh hắn thì lại lạnh nhạt nhìn Vấn Thù Y.Cảm giác của nàng quả nhiên không sai.Nữ nhân này quả nhiên rất để ý đến Sở Hi Thanh.Vấn Thù Y thì lại siết chặt nắm đấm, còn phát ra những tiếng ‘răng rắc’.Lại là tiền bối!Vấn Thù Y rất muốn không để ý, nhưng khi nghe thấy hai chữ này, trong lòngliền khó chịu.Lúc này, lại có một tiếng cười nhạo vang lên: “Làm theo khả năng? Đừng cókhông biết tự lượng sức. . .”Người kia là một thanh niên trong Vô Thượng huyền tông, hắn vừa mới mởmiệng liền nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Vũ Chí Thượng, lập tức ngậm lại.Sau đó Vũ Chí Thượng lại ôm quyền về phía mấy người Vũ Chí Thượng: “Đệtử nhà ta vô lễ, xin lỗi!”Trong mắt của hắn lại bao hàm sát cơ lạnh lẽo.Tại bí cảnh thời gian, hơn trăm vị đệ tử tinh anh của Vô Thượng huyền tông đãchết trong tay của Sở Hi Thanh.Chuyện lần đó, tuy là do Tinh Thần Đại Pháp Sư – La Hán Tông đứng ra triệutập, nhưng thật ra các tông môn cũng có thái độ cổ vũ.Nhưng không ngờ, những đệ tử tinh anh kia đều chết trong bí cảnh thời gian.Sở Hi Thanh bị Vũ Chí Thượng nhìn đến lạnh cả gáy, nhưng vẫn rộng lượng thilễ: “Không sao.”Hắn nghĩ thầm, nếu như lát nữa bị ép phải dùng Già Thiên Tế Nhật, nhất địnhphải làm thịt Vũ Chí Thượng trước.Sau đó, sáu người cũng chọn một vị trí rồi ngồi xuống.Lúc này, bọn họ đều sinh ra một chút hối hận.Không khí nơi này tràn đầy sát khí lạnh lẽo, biết vậy thì thà ngốc ở bên trongcung điện kia còn hơn.Tuy rằng bên trong cung điện khá đè nén, nhưng còn tốt hơn nơi này.Hai ngày sau, tòa đại điện bên phải cũng đã mở cửa.Thần Côn đại trưởng lão của Bắc Minh cung dẫn một đám người đi ra.Hắn chắp tay sau lưng, thong dong quét mắt nhìn tất cả mọi người một chút, sauđó nhìn về phía bia đá.Hai mắt Thần Côn đại trưởng lão lập tức sáng lên, tầm mắt lại rơi vào trênngười Sở Hi Thanh lần nữa.Hắn nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh tận mười cái hô hấp.Kiếm Tàng Phong nhìn thấy cảnh này, không khỏi xoa xoa thái dương, than thở:“Chuyện này quả thật là quần chúng phỉ nhổ. Sở sư đệ, ngươi cái gì cũng tốt,chỉ là quá sắc bén, quá để người hận.”Sở Hi Thanh thì lại nở nụ cười, tìm niềm vui trong nỗi khổ: “Ta cũng muốn họcsư huynh, cũng muốn giấu tài, ẩn dật, nhưng hương thơm của xạ hương làkhông giấu được, vậy thì biết làm sao? Lát nữa ta sẽ dùng một tấm Già ThiênTế Nhật, nếu như còn không thẳng được, ngươi liền chủ động rời khỏi tiêncung.”“Không cần dùng, cố gắng đừng dùng tấm phù kia vào lúc này.”Kiếm Tàng Phong híp mắt lại, khóe môi vểnh lên: “Có Thần Côn và Đại HắcThiên ở đây, như vậy trận chiến này nhất định sẽ là sương mù tung bay, chúngta vẫn còn cơ hội. Lát nữa phải dựa vào ngươi, ta sẽ cố gắng tăng tu vị củangươi lên.”“Ngươi có Táng Thiên chi cốt và La Hầu, còn cả Cửu Diệu Thần Luân kiếm,chỉ cần có đủ tu vị, Nhai Tí Đao của ngươi sẽ không chịu thiệt. Cũng không cầnlo lắng những người khác, có ta ở đây, bọn họ nhất định sẽ bình yên vô sự.”Sở Hi Thanh nghe vậy, thần sắc hơi động.Hắn nghe thấy vẻ tự tin mạnh mẽ ở trong lời nói của Kiếm Tàng Phong.Chẳng lẽ trận chiến ở bên ngoài tiên cung, Kiếm Tàng Phong vẫn còn giữ lại?Nhưng vào lúc này, một tòa cung điện nữa lại mở ra.Sáu năm nữ đi ra ngoài, tất cả đều là khuôn mặt tuấn mỹ, khí chất xinh đẹp.

Chương 1288: Không phải mây khói chính là huyễn thuật (4)