Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1290: Ngươi là Bá Võ Vương?
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, Sở Vân Vân lại đứng dậy, cầm cái nồi nóng hầm hập lên, rồi ở trướcngười Sở Hi Thanh.“Canh thịt đã xong, ăn đi!”Nàng mở nắp nồi ra, lập tức có một luồng hơi nước bay lên, mùi thuốc hỗn hợpvới mùi thịt bay khắp quảng trường, khiến cho tất cả mọi người đều liếc mắtnhìn về phía bọn họ.Ánh mắt Sở Vân Vân sâu thăm thẳm: “Hôm nay ta đã đổi một phương thuốcmới, cũng là cố bản bồi nguyên, ngươi thử xem, tốt nhất là có thể uống hết khicòn nóng.”Sở Hi Thanh ngẩng đầu lên nhìn nhau với Sở Vân Vân một chút.Hắn nhìn thấy mấy phần thương tiếc và hối hận, cùng một vệt ánh sáng lạnh lẽokhông cho làm trái từ trong mắt của thiếu nữ.Vấn đề là mấy ngày nay, Sở Vân Vân hút máu của hắn cũng không hạ miệnglưu tình . . .Sở Vân Vân bây giờ, mỗi ngày đều hút mấy chục giọt tinh huyết của hắn.Nàng nắm giữ pháp Già Thiên hoàn chỉnh, nên làm việc này cực kỳ bí mật,ngay cả Vấn Thù Y cũng không thể phát hiện.Sở Hi Thanh vừa nhìn vào cái nồi trước mặt.Bên trong là một đoàn đen xì, nói là canh, thì thà nói là một nồi dầu đen thìchính xác hơn.Thiên phú trên phương diện làm việc nhà của vị Bá Võ Vương này. . . một lờikhó nói hết.Cái pháp khí này vốn cực kỳ kiên cố và vững chắc, nhưng bây giờ mặt ngoàicủa nó tràn đầy vết thương.Nếu không phải Sở Vân Vân khôi phục đến ngũ phẩm, lực khống chế đã ổnđịnh hơn, thì cái nồi này đã báo hỏng rồi.Không phải bị đập vỡ, thì chính là bị đốt thủng.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, dứt khoát cầm nồi lên rồi dốc vào miệng.Hắn bây giờ đúng là cần bồi bổ một chút.Thịt và các loại thuốc ở bên trong nồi vẫn trong trạng thái sôi trào, nhưng Sở HiThanh không để ý, trực tiếp nuốt xuống.Miếng thịt to như nắm tay vốn đã bị nấu đến nát nhừ, hắn nuốt vào miệng liềnnát vụn.Tuy rằng canh thịt này đen xì, còn mang theo một ít mùi khét, nhưng vào trongmiệng cũng không quá khó ăn.Cũng có thể là do hắn quen rồi . . .Sở Vân Vân nhìn chằm chằm, mãi đến tận khi Sở Hi Thanh uống không cònmột giọt canh nào, một chút mỡ cũng không còn thừa, thì gương mặt tái nhợt vàlạnh lẽo của nàng mới hiện ra một tia ý cười.Nụ cười này yên nhiên rực rỡ, cực kỳ động lòng người, khiến Sở Hi Thanh hơisửng sốt.Mà ngay khi Sở Vân Vân vừa thu thập nồi. Kiếm Tàng Phong ở bên cạnh lại nóivới vẻ hâm mộ: “Kéo nhẹ váy la di chuyển bước, gả làm thê người khác, taytrắng thìa canh, xấu hổ chờ quân nếm. . .Nếu sau này Vân Vân lấy chồng, nhấtđịnh sẽ là một thê tử tốt.”Sau đó hắn lại nhìn về phương xa: “Không biết tương lai của Kiếm mỗ có phúcphận này không?”Sở Hi Thanh nhất thời trợn mắt lên, đây là tay trắng ‘canh đen’ mới đúng?Huống hồ Sở Vân Vân có xấu hổ sao?Hắn lại cười một tiếng: “Sư huynh đừng nghĩ, dù tương lai ngươi thật sự có thểôm mỹ nhân về, ngươi cảm thấy tính cách của Diệp giáo đầu, có thể làm canhcho ngươi?”Sắc mặt Kiếm Tàng Phong hơi thay đổi, nghĩ thầm khả năng này đúng là khôngcao.Hắn lạnh lùng nhìn Sở Hi Thanh: “Ngươi không cần nói thẳng như vậy.”Trong khi hắn nói chuyện, Lục Loạn Ly cũng cầm một ‘nồi canh’ khác đến.“Ngươi cũng nếm thử của ta.” Vẻ mặt Lục Loạn Ly đầy tự tin, lại ngậm lấy vàiphần chờ mong mà nhìn Sở Hi Thanh: “Đây cũng là dược thiện, là phươngthuốc bí truyền nhà ta. Vân Vân nói ngươi gần đây tu luyện một môn bí pháp,tiêu hao khá nhiều tinh nguyên, cho nên cần bồi bổ.”Lúc này nàng cũng không nói được tâm tình của mình là thế nào.Mấy ngày trước, nàng thấy Sở Vân Vân nấu canh cho Lục Loạn Ly, thì lại cómột cảm giác khó chịu không tên.Lẽ ra nàng không nên ganh đua với Sở tiểu muội mới đúng, nhưng Lục Loạn Lyvẫn cứ làm như vậy.Nói chung là vì một loại tâm tình khó hiểu nào đó, nàng đã nấu canh cho Sở HiThanh ba ngày liên tục.Sở Hi Thanh nhìn vào trong nồi một chút.Lục Loạn Ly là một đại tiểu thư được nuông chiều lại tùy hứng, nhưng tay nghềcũng tạm được.Canh dược thiện này chỉ hơi khét, nhưng vẫn có thể ăn.Sở Hi Thanh cũng tiếp nhận, rồi tiếp tục dốc vào trong miệng.Hắn vừa ăn vừa than thở: “Không tệ, canh này vừa xuống dạ dày thì nguyên khíđã sinh sôi, mùi vị cũng rất tốt. Nhưng lần sau đừng nấu, thật ra ta không ănđược nhiều như vậy, quá bổ cũng không phải chuyện tốt, lại còn lãng phí đồ ăn,hay là ngươi và Vân Vân thương lượng một chút, mỗi người làm ít đi mộtchút?”Lục Loạn Ly vừa nghe thì còn rất vui vẻ, nhưng đến phía sau thì liền không vui,nàng nhướng mày liễu lên, lẩm bẩm: “Ngươi còn không vui? Ngay cả cha tacũng chưa được ăn canh ta nấu đâu.”Nhưng khi nàng thấy Sở Hi Thanh uống cạn sạch thì lại nhoẻn miệng cười: “Cáinày còn tạm được, nếu ngươi yêu thích, ngày mai ta lại nấu cho ngươi.”Nàng nghĩ thầm, tuy người này miệng nói ghét bỏ, nhưng thân thể lại rất thànhthật.Biết tay nghề của nàng rất tốt rồi chứ?
Lúc này, Sở Vân Vân lại đứng dậy, cầm cái nồi nóng hầm hập lên, rồi ở trước
người Sở Hi Thanh.
“Canh thịt đã xong, ăn đi!”
Nàng mở nắp nồi ra, lập tức có một luồng hơi nước bay lên, mùi thuốc hỗn hợp
với mùi thịt bay khắp quảng trường, khiến cho tất cả mọi người đều liếc mắt
nhìn về phía bọn họ.
Ánh mắt Sở Vân Vân sâu thăm thẳm: “Hôm nay ta đã đổi một phương thuốc
mới, cũng là cố bản bồi nguyên, ngươi thử xem, tốt nhất là có thể uống hết khi
còn nóng.”
Sở Hi Thanh ngẩng đầu lên nhìn nhau với Sở Vân Vân một chút.
Hắn nhìn thấy mấy phần thương tiếc và hối hận, cùng một vệt ánh sáng lạnh lẽo
không cho làm trái từ trong mắt của thiếu nữ.
Vấn đề là mấy ngày nay, Sở Vân Vân hút máu của hắn cũng không hạ miệng
lưu tình . . .
Sở Vân Vân bây giờ, mỗi ngày đều hút mấy chục giọt tinh huyết của hắn.
Nàng nắm giữ pháp Già Thiên hoàn chỉnh, nên làm việc này cực kỳ bí mật,
ngay cả Vấn Thù Y cũng không thể phát hiện.
Sở Hi Thanh vừa nhìn vào cái nồi trước mặt.
Bên trong là một đoàn đen xì, nói là canh, thì thà nói là một nồi dầu đen thì
chính xác hơn.
Thiên phú trên phương diện làm việc nhà của vị Bá Võ Vương này. . . một lời
khó nói hết.
Cái pháp khí này vốn cực kỳ kiên cố và vững chắc, nhưng bây giờ mặt ngoài
của nó tràn đầy vết thương.
Nếu không phải Sở Vân Vân khôi phục đến ngũ phẩm, lực khống chế đã ổn
định hơn, thì cái nồi này đã báo hỏng rồi.
Không phải bị đập vỡ, thì chính là bị đốt thủng.
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, dứt khoát cầm nồi lên rồi dốc vào miệng.
Hắn bây giờ đúng là cần bồi bổ một chút.
Thịt và các loại thuốc ở bên trong nồi vẫn trong trạng thái sôi trào, nhưng Sở Hi
Thanh không để ý, trực tiếp nuốt xuống.
Miếng thịt to như nắm tay vốn đã bị nấu đến nát nhừ, hắn nuốt vào miệng liền
nát vụn.
Tuy rằng canh thịt này đen xì, còn mang theo một ít mùi khét, nhưng vào trong
miệng cũng không quá khó ăn.
Cũng có thể là do hắn quen rồi . . .
Sở Vân Vân nhìn chằm chằm, mãi đến tận khi Sở Hi Thanh uống không còn
một giọt canh nào, một chút mỡ cũng không còn thừa, thì gương mặt tái nhợt và
lạnh lẽo của nàng mới hiện ra một tia ý cười.
Nụ cười này yên nhiên rực rỡ, cực kỳ động lòng người, khiến Sở Hi Thanh hơi
sửng sốt.
Mà ngay khi Sở Vân Vân vừa thu thập nồi. Kiếm Tàng Phong ở bên cạnh lại nói
với vẻ hâm mộ: “Kéo nhẹ váy la di chuyển bước, gả làm thê người khác, tay
trắng thìa canh, xấu hổ chờ quân nếm. . .Nếu sau này Vân Vân lấy chồng, nhất
định sẽ là một thê tử tốt.”
Sau đó hắn lại nhìn về phương xa: “Không biết tương lai của Kiếm mỗ có phúc
phận này không?”
Sở Hi Thanh nhất thời trợn mắt lên, đây là tay trắng ‘canh đen’ mới đúng?
Huống hồ Sở Vân Vân có xấu hổ sao?
Hắn lại cười một tiếng: “Sư huynh đừng nghĩ, dù tương lai ngươi thật sự có thể
ôm mỹ nhân về, ngươi cảm thấy tính cách của Diệp giáo đầu, có thể làm canh
cho ngươi?”
Sắc mặt Kiếm Tàng Phong hơi thay đổi, nghĩ thầm khả năng này đúng là không
cao.
Hắn lạnh lùng nhìn Sở Hi Thanh: “Ngươi không cần nói thẳng như vậy.”
Trong khi hắn nói chuyện, Lục Loạn Ly cũng cầm một ‘nồi canh’ khác đến.
“Ngươi cũng nếm thử của ta.” Vẻ mặt Lục Loạn Ly đầy tự tin, lại ngậm lấy vài
phần chờ mong mà nhìn Sở Hi Thanh: “Đây cũng là dược thiện, là phương
thuốc bí truyền nhà ta. Vân Vân nói ngươi gần đây tu luyện một môn bí pháp,
tiêu hao khá nhiều tinh nguyên, cho nên cần bồi bổ.”
Lúc này nàng cũng không nói được tâm tình của mình là thế nào.
Mấy ngày trước, nàng thấy Sở Vân Vân nấu canh cho Lục Loạn Ly, thì lại có
một cảm giác khó chịu không tên.
Lẽ ra nàng không nên ganh đua với Sở tiểu muội mới đúng, nhưng Lục Loạn Ly
vẫn cứ làm như vậy.
Nói chung là vì một loại tâm tình khó hiểu nào đó, nàng đã nấu canh cho Sở Hi
Thanh ba ngày liên tục.
Sở Hi Thanh nhìn vào trong nồi một chút.
Lục Loạn Ly là một đại tiểu thư được nuông chiều lại tùy hứng, nhưng tay nghề
cũng tạm được.
Canh dược thiện này chỉ hơi khét, nhưng vẫn có thể ăn.
Sở Hi Thanh cũng tiếp nhận, rồi tiếp tục dốc vào trong miệng.
Hắn vừa ăn vừa than thở: “Không tệ, canh này vừa xuống dạ dày thì nguyên khí
đã sinh sôi, mùi vị cũng rất tốt. Nhưng lần sau đừng nấu, thật ra ta không ăn
được nhiều như vậy, quá bổ cũng không phải chuyện tốt, lại còn lãng phí đồ ăn,
hay là ngươi và Vân Vân thương lượng một chút, mỗi người làm ít đi một
chút?”
Lục Loạn Ly vừa nghe thì còn rất vui vẻ, nhưng đến phía sau thì liền không vui,
nàng nhướng mày liễu lên, lẩm bẩm: “Ngươi còn không vui? Ngay cả cha ta
cũng chưa được ăn canh ta nấu đâu.”
Nhưng khi nàng thấy Sở Hi Thanh uống cạn sạch thì lại nhoẻn miệng cười: “Cái
này còn tạm được, nếu ngươi yêu thích, ngày mai ta lại nấu cho ngươi.”
Nàng nghĩ thầm, tuy người này miệng nói ghét bỏ, nhưng thân thể lại rất thành
thật.
Biết tay nghề của nàng rất tốt rồi chứ?
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, Sở Vân Vân lại đứng dậy, cầm cái nồi nóng hầm hập lên, rồi ở trướcngười Sở Hi Thanh.“Canh thịt đã xong, ăn đi!”Nàng mở nắp nồi ra, lập tức có một luồng hơi nước bay lên, mùi thuốc hỗn hợpvới mùi thịt bay khắp quảng trường, khiến cho tất cả mọi người đều liếc mắtnhìn về phía bọn họ.Ánh mắt Sở Vân Vân sâu thăm thẳm: “Hôm nay ta đã đổi một phương thuốcmới, cũng là cố bản bồi nguyên, ngươi thử xem, tốt nhất là có thể uống hết khicòn nóng.”Sở Hi Thanh ngẩng đầu lên nhìn nhau với Sở Vân Vân một chút.Hắn nhìn thấy mấy phần thương tiếc và hối hận, cùng một vệt ánh sáng lạnh lẽokhông cho làm trái từ trong mắt của thiếu nữ.Vấn đề là mấy ngày nay, Sở Vân Vân hút máu của hắn cũng không hạ miệnglưu tình . . .Sở Vân Vân bây giờ, mỗi ngày đều hút mấy chục giọt tinh huyết của hắn.Nàng nắm giữ pháp Già Thiên hoàn chỉnh, nên làm việc này cực kỳ bí mật,ngay cả Vấn Thù Y cũng không thể phát hiện.Sở Hi Thanh vừa nhìn vào cái nồi trước mặt.Bên trong là một đoàn đen xì, nói là canh, thì thà nói là một nồi dầu đen thìchính xác hơn.Thiên phú trên phương diện làm việc nhà của vị Bá Võ Vương này. . . một lờikhó nói hết.Cái pháp khí này vốn cực kỳ kiên cố và vững chắc, nhưng bây giờ mặt ngoàicủa nó tràn đầy vết thương.Nếu không phải Sở Vân Vân khôi phục đến ngũ phẩm, lực khống chế đã ổnđịnh hơn, thì cái nồi này đã báo hỏng rồi.Không phải bị đập vỡ, thì chính là bị đốt thủng.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, dứt khoát cầm nồi lên rồi dốc vào miệng.Hắn bây giờ đúng là cần bồi bổ một chút.Thịt và các loại thuốc ở bên trong nồi vẫn trong trạng thái sôi trào, nhưng Sở HiThanh không để ý, trực tiếp nuốt xuống.Miếng thịt to như nắm tay vốn đã bị nấu đến nát nhừ, hắn nuốt vào miệng liềnnát vụn.Tuy rằng canh thịt này đen xì, còn mang theo một ít mùi khét, nhưng vào trongmiệng cũng không quá khó ăn.Cũng có thể là do hắn quen rồi . . .Sở Vân Vân nhìn chằm chằm, mãi đến tận khi Sở Hi Thanh uống không cònmột giọt canh nào, một chút mỡ cũng không còn thừa, thì gương mặt tái nhợt vàlạnh lẽo của nàng mới hiện ra một tia ý cười.Nụ cười này yên nhiên rực rỡ, cực kỳ động lòng người, khiến Sở Hi Thanh hơisửng sốt.Mà ngay khi Sở Vân Vân vừa thu thập nồi. Kiếm Tàng Phong ở bên cạnh lại nóivới vẻ hâm mộ: “Kéo nhẹ váy la di chuyển bước, gả làm thê người khác, taytrắng thìa canh, xấu hổ chờ quân nếm. . .Nếu sau này Vân Vân lấy chồng, nhấtđịnh sẽ là một thê tử tốt.”Sau đó hắn lại nhìn về phương xa: “Không biết tương lai của Kiếm mỗ có phúcphận này không?”Sở Hi Thanh nhất thời trợn mắt lên, đây là tay trắng ‘canh đen’ mới đúng?Huống hồ Sở Vân Vân có xấu hổ sao?Hắn lại cười một tiếng: “Sư huynh đừng nghĩ, dù tương lai ngươi thật sự có thểôm mỹ nhân về, ngươi cảm thấy tính cách của Diệp giáo đầu, có thể làm canhcho ngươi?”Sắc mặt Kiếm Tàng Phong hơi thay đổi, nghĩ thầm khả năng này đúng là khôngcao.Hắn lạnh lùng nhìn Sở Hi Thanh: “Ngươi không cần nói thẳng như vậy.”Trong khi hắn nói chuyện, Lục Loạn Ly cũng cầm một ‘nồi canh’ khác đến.“Ngươi cũng nếm thử của ta.” Vẻ mặt Lục Loạn Ly đầy tự tin, lại ngậm lấy vàiphần chờ mong mà nhìn Sở Hi Thanh: “Đây cũng là dược thiện, là phươngthuốc bí truyền nhà ta. Vân Vân nói ngươi gần đây tu luyện một môn bí pháp,tiêu hao khá nhiều tinh nguyên, cho nên cần bồi bổ.”Lúc này nàng cũng không nói được tâm tình của mình là thế nào.Mấy ngày trước, nàng thấy Sở Vân Vân nấu canh cho Lục Loạn Ly, thì lại cómột cảm giác khó chịu không tên.Lẽ ra nàng không nên ganh đua với Sở tiểu muội mới đúng, nhưng Lục Loạn Lyvẫn cứ làm như vậy.Nói chung là vì một loại tâm tình khó hiểu nào đó, nàng đã nấu canh cho Sở HiThanh ba ngày liên tục.Sở Hi Thanh nhìn vào trong nồi một chút.Lục Loạn Ly là một đại tiểu thư được nuông chiều lại tùy hứng, nhưng tay nghềcũng tạm được.Canh dược thiện này chỉ hơi khét, nhưng vẫn có thể ăn.Sở Hi Thanh cũng tiếp nhận, rồi tiếp tục dốc vào trong miệng.Hắn vừa ăn vừa than thở: “Không tệ, canh này vừa xuống dạ dày thì nguyên khíđã sinh sôi, mùi vị cũng rất tốt. Nhưng lần sau đừng nấu, thật ra ta không ănđược nhiều như vậy, quá bổ cũng không phải chuyện tốt, lại còn lãng phí đồ ăn,hay là ngươi và Vân Vân thương lượng một chút, mỗi người làm ít đi mộtchút?”Lục Loạn Ly vừa nghe thì còn rất vui vẻ, nhưng đến phía sau thì liền không vui,nàng nhướng mày liễu lên, lẩm bẩm: “Ngươi còn không vui? Ngay cả cha tacũng chưa được ăn canh ta nấu đâu.”Nhưng khi nàng thấy Sở Hi Thanh uống cạn sạch thì lại nhoẻn miệng cười: “Cáinày còn tạm được, nếu ngươi yêu thích, ngày mai ta lại nấu cho ngươi.”Nàng nghĩ thầm, tuy người này miệng nói ghét bỏ, nhưng thân thể lại rất thànhthật.Biết tay nghề của nàng rất tốt rồi chứ?