Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1295: Chiến đấu trong mây mù (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ầm!Theo lôi đình đầy trời bị ánh đao tru diệt quá nửa, bóng người của Hề Lập Chílại hiện ra.Lúc này, trên người hắn đã có một vết thương rất kh*ng b*, kéo dài từ tránxuống đến tận bụng.Nơi mi tâm đã bị đao cương phá vào tủy não, lục phủ ngũ tạng trong bụng cũngbị đánh nát.Ánh mắt Hề Lập Chí bình tĩnh nhìn Sở Hi Thanh với vẻ không thể tin.“Tam phẩm?”Sở Hi Thanh trước mắt này, không nói đến sức mạnh, thần niệm, mà cả võ ýcũng được người ta kéo lên đến cấp độ tam phẩm!Vô Cực Trảm của Sở Hi Thanh thì đúng là bí pháp đáng sợ đến cực đoan.Trước khi tiến vào Vân Hải tiên cung, hắn cũng là một tứ phẩm thượng, nắmgiữ thánh truyền Lôi Thiên Kiếm! Một thân tu vị chỉ kém nửa bước là có thểbước vào tam phẩm!Hắn vốn tưởng mình sẽ không chết uất ức như vậy.Dưới lưỡi đao của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, lại không đỡ nổi một đòn.Bởi vì người trong mây mù dày đặc kia đã khiến cho lực lượng, võ ý của hắnbọn họ đổi chiều, ngoài ra còn thay đổi khoảng cách giữa bọn họ.“Hay cho Bình Thiên Kiếm. . .”Khi Hề Lập Chí nói ra câu này, thân thể và nguyên thần của hắn đã nổ tung, hóathành bụi đất.Sau khi Sở Hi Thanh chém ra một đao thì không để ý đến người này nữa, hắndùng lực lượng thần thức để cảm ứng vào tìm kiếm những đối thủ khác.Sau đó, trong mắt hắn lại hiện ra một tia dị dạng.Đối thủ của bọn họ đã không còn?Khí cơ của sáu người Bắc Minh cung đều đã biến mất, bao quát cả Thần Cônđại trưởng lão, hoàn toàn không tìm được, hoặc là đã suy yếu đến cực điểm, rơivào trạng thái trọng thương.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, Thần Côn đại trưởng lão nhất định đã chết trong tay SởVân Vân.Dám thả mây mù trước mặt Bá Võ Vương, quả thực là lão thọ tinh chán sống,tự tìm đường chết.Như vậy mấy người còn lại chết trong tay kẻ phương nào?Sau đó Sở Hi Thanh liền thu hồi tâm tư, tiếp tục tìm kiếm kẻ địch ở trong mâymù.Hắn không hề lo lắng phía sau.Chu Lương Thần và tiểu Huyền Vũ đã hắn dặn dò, ở lại phía sau bao vệ KiếmTàng Phong và ‘Sở Vân Vân’.Bây giờ hắn càng không lo lắng.Vị Kiếm sư huynh kia của hắn quả thực là thâm tàng bất lộ.Với thân phận song thánh truyền, cộng thêm một thanh Bình Thiên kiếm, đã đủđể đối kháng với một võ tu nhị phẩm rồi.Mà kẻ nhìn như yếu nhất là Sở Vân Vân, thật ra lại là kẻ mạnh nhất trong số họ.Hắn cũng không lo lắng cho Kế Tiễn Tiễn và Lục Loạn Ly.Thực lực của Lục Loạn Ly không kém hắn, cảnh giới ngũ phẩm đã có thể sửdụng Đại Minh Vương Luân như thường rồi.Còn về phần Kế Tiễn Tiễn. . .Khi Sở Hi Thanh đang nghĩ đến hai thiếu nữ này, Kế Tiễn Tiễn đang vung taylên, vẩy máu ở trên đôi trường đao trong tay.Trước mặt nàng thì lại có hai người đang quỳ.Ngũ quan của bọn họ khá bẹp, gương mặt giống như đầu cá, rất tương tự vớiThần Côn đại trưởng lão.Lúc này, mi tâm của hai người đều bị một vết thương dài và nhỏ phá tan.Nhìn từ bên ngoài, vết thương này chỉ là một vết thương nhỏ, nhưng thật ra đãchém nát tủy não của bọn họ.Sau khi võ tu tiến vào tứ phẩm, năng lực tái sinh cực mạnh, dù đầu bị chặt đứtthì cũng không đủ trí mạng.Nhưng nguyên thần của hai người này cũng bị Kế Tiễn Tiễn đánh tan.Bọn họ đã chết từ lâu, chỉ dựa vào một ít chấp niệm cuối cùng, một hơi cuốicùng để chống đỡ.Miệng bọn họ há ra, tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng lại không nói ra được.“. . . Duy Ngã Vô Địch Đao?”Thật ra thì thời Đại Tần gọi là Duy Ngã Độc Tôn Đao, nhưng do mạo phạm đếtôn, đổi thành Duy Ngã Vô Địch Đao.“Vô Ảnh thần tiễn?”Vô Ảnh thần tiễn là tiễn pháp, truyền thừa của nó cùng một mạch với ChínhLập Vô Ảnh trong ba mươi sáu pháp Thiên Cương của thuật sư.Nó bao gồm Trụ Thiên chi pháp và Thái Hư chi pháp, tiến vào trạng thái hư ảo,do vậy nên vô ảnh vô hình.Vừa rồi, Kế Tiễn Tiễn lại dùng pháp môn Vô Ảnh thần tiễn vào đao pháp, mộtchiêu liền g**t ch*t bọn họ.Kế Tiễn Tiễn lại không để ý đến hai kẻ này.Nàng ngưng thần cảm ứng, tìm kiếm bóng người của Thần Côn đại trưởng lão.Nàng tâm ý đã quyết, không lâu sau sẽ để cho thân phận nội quỷ này của mìnhcó một kết thúc.Vì vậy, nàng không lo sẽ bại lộ thân phận nữa.Trước lúc đó, nàng không ngại trợ giúp Sở Hi Thanh ngăn cản Thần Côn đạitrưởng lão.Hiện giờ, ‘công thể’ của nàng đã được Kiếm Tàng Phong kéo lên đến tứ phẩmthượng.Bên trong bí cảnh này, Kế Tiễn Tiễn có tự tin chiến thắng được Thần Côn đạitrưởng lão!Chỉ là khi Kế Tiễn Tiễn tản thần thức ra để tìm kiếm, trên mặt của nàng lại hiệnra vẻ ngoài ý muốn.Khí cơ của Thần Côn đại trưởng lão đã không còn rồi!Thần thức của nàng tìm khắp phạm vi ba mươi lăm trượng, nhưng vẫn khôngtìm được.Người này rút rồi? Hay là che giấu tung tích?

Ầm!

Theo lôi đình đầy trời bị ánh đao tru diệt quá nửa, bóng người của Hề Lập Chí

lại hiện ra.

Lúc này, trên người hắn đã có một vết thương rất kh*ng b*, kéo dài từ trán

xuống đến tận bụng.

Nơi mi tâm đã bị đao cương phá vào tủy não, lục phủ ngũ tạng trong bụng cũng

bị đánh nát.

Ánh mắt Hề Lập Chí bình tĩnh nhìn Sở Hi Thanh với vẻ không thể tin.

“Tam phẩm?”

Sở Hi Thanh trước mắt này, không nói đến sức mạnh, thần niệm, mà cả võ ý

cũng được người ta kéo lên đến cấp độ tam phẩm!

Vô Cực Trảm của Sở Hi Thanh thì đúng là bí pháp đáng sợ đến cực đoan.

Trước khi tiến vào Vân Hải tiên cung, hắn cũng là một tứ phẩm thượng, nắm

giữ thánh truyền Lôi Thiên Kiếm! Một thân tu vị chỉ kém nửa bước là có thể

bước vào tam phẩm!

Hắn vốn tưởng mình sẽ không chết uất ức như vậy.

Dưới lưỡi đao của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, lại không đỡ nổi một đòn.

Bởi vì người trong mây mù dày đặc kia đã khiến cho lực lượng, võ ý của hắn

bọn họ đổi chiều, ngoài ra còn thay đổi khoảng cách giữa bọn họ.

“Hay cho Bình Thiên Kiếm. . .”

Khi Hề Lập Chí nói ra câu này, thân thể và nguyên thần của hắn đã nổ tung, hóa

thành bụi đất.

Sau khi Sở Hi Thanh chém ra một đao thì không để ý đến người này nữa, hắn

dùng lực lượng thần thức để cảm ứng vào tìm kiếm những đối thủ khác.

Sau đó, trong mắt hắn lại hiện ra một tia dị dạng.

Đối thủ của bọn họ đã không còn?

Khí cơ của sáu người Bắc Minh cung đều đã biến mất, bao quát cả Thần Côn

đại trưởng lão, hoàn toàn không tìm được, hoặc là đã suy yếu đến cực điểm, rơi

vào trạng thái trọng thương.

Sở Hi Thanh nghĩ thầm, Thần Côn đại trưởng lão nhất định đã chết trong tay Sở

Vân Vân.

Dám thả mây mù trước mặt Bá Võ Vương, quả thực là lão thọ tinh chán sống,

tự tìm đường chết.

Như vậy mấy người còn lại chết trong tay kẻ phương nào?

Sau đó Sở Hi Thanh liền thu hồi tâm tư, tiếp tục tìm kiếm kẻ địch ở trong mây

mù.

Hắn không hề lo lắng phía sau.

Chu Lương Thần và tiểu Huyền Vũ đã hắn dặn dò, ở lại phía sau bao vệ Kiếm

Tàng Phong và ‘Sở Vân Vân’.

Bây giờ hắn càng không lo lắng.

Vị Kiếm sư huynh kia của hắn quả thực là thâm tàng bất lộ.

Với thân phận song thánh truyền, cộng thêm một thanh Bình Thiên kiếm, đã đủ

để đối kháng với một võ tu nhị phẩm rồi.

Mà kẻ nhìn như yếu nhất là Sở Vân Vân, thật ra lại là kẻ mạnh nhất trong số họ.

Hắn cũng không lo lắng cho Kế Tiễn Tiễn và Lục Loạn Ly.

Thực lực của Lục Loạn Ly không kém hắn, cảnh giới ngũ phẩm đã có thể sử

dụng Đại Minh Vương Luân như thường rồi.

Còn về phần Kế Tiễn Tiễn. . .

Khi Sở Hi Thanh đang nghĩ đến hai thiếu nữ này, Kế Tiễn Tiễn đang vung tay

lên, vẩy máu ở trên đôi trường đao trong tay.

Trước mặt nàng thì lại có hai người đang quỳ.

Ngũ quan của bọn họ khá bẹp, gương mặt giống như đầu cá, rất tương tự với

Thần Côn đại trưởng lão.

Lúc này, mi tâm của hai người đều bị một vết thương dài và nhỏ phá tan.

Nhìn từ bên ngoài, vết thương này chỉ là một vết thương nhỏ, nhưng thật ra đã

chém nát tủy não của bọn họ.

Sau khi võ tu tiến vào tứ phẩm, năng lực tái sinh cực mạnh, dù đầu bị chặt đứt

thì cũng không đủ trí mạng.

Nhưng nguyên thần của hai người này cũng bị Kế Tiễn Tiễn đánh tan.

Bọn họ đã chết từ lâu, chỉ dựa vào một ít chấp niệm cuối cùng, một hơi cuối

cùng để chống đỡ.

Miệng bọn họ há ra, tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng lại không nói ra được.

“. . . Duy Ngã Vô Địch Đao?”

Thật ra thì thời Đại Tần gọi là Duy Ngã Độc Tôn Đao, nhưng do mạo phạm đế

tôn, đổi thành Duy Ngã Vô Địch Đao.

“Vô Ảnh thần tiễn?”

Vô Ảnh thần tiễn là tiễn pháp, truyền thừa của nó cùng một mạch với Chính

Lập Vô Ảnh trong ba mươi sáu pháp Thiên Cương của thuật sư.

Nó bao gồm Trụ Thiên chi pháp và Thái Hư chi pháp, tiến vào trạng thái hư ảo,

do vậy nên vô ảnh vô hình.

Vừa rồi, Kế Tiễn Tiễn lại dùng pháp môn Vô Ảnh thần tiễn vào đao pháp, một

chiêu liền g**t ch*t bọn họ.

Kế Tiễn Tiễn lại không để ý đến hai kẻ này.

Nàng ngưng thần cảm ứng, tìm kiếm bóng người của Thần Côn đại trưởng lão.

Nàng tâm ý đã quyết, không lâu sau sẽ để cho thân phận nội quỷ này của mình

có một kết thúc.

Vì vậy, nàng không lo sẽ bại lộ thân phận nữa.

Trước lúc đó, nàng không ngại trợ giúp Sở Hi Thanh ngăn cản Thần Côn đại

trưởng lão.

Hiện giờ, ‘công thể’ của nàng đã được Kiếm Tàng Phong kéo lên đến tứ phẩm

thượng.

Bên trong bí cảnh này, Kế Tiễn Tiễn có tự tin chiến thắng được Thần Côn đại

trưởng lão!

Chỉ là khi Kế Tiễn Tiễn tản thần thức ra để tìm kiếm, trên mặt của nàng lại hiện

ra vẻ ngoài ý muốn.

Khí cơ của Thần Côn đại trưởng lão đã không còn rồi!

Thần thức của nàng tìm khắp phạm vi ba mươi lăm trượng, nhưng vẫn không

tìm được.

Người này rút rồi? Hay là che giấu tung tích?

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ầm!Theo lôi đình đầy trời bị ánh đao tru diệt quá nửa, bóng người của Hề Lập Chílại hiện ra.Lúc này, trên người hắn đã có một vết thương rất kh*ng b*, kéo dài từ tránxuống đến tận bụng.Nơi mi tâm đã bị đao cương phá vào tủy não, lục phủ ngũ tạng trong bụng cũngbị đánh nát.Ánh mắt Hề Lập Chí bình tĩnh nhìn Sở Hi Thanh với vẻ không thể tin.“Tam phẩm?”Sở Hi Thanh trước mắt này, không nói đến sức mạnh, thần niệm, mà cả võ ýcũng được người ta kéo lên đến cấp độ tam phẩm!Vô Cực Trảm của Sở Hi Thanh thì đúng là bí pháp đáng sợ đến cực đoan.Trước khi tiến vào Vân Hải tiên cung, hắn cũng là một tứ phẩm thượng, nắmgiữ thánh truyền Lôi Thiên Kiếm! Một thân tu vị chỉ kém nửa bước là có thểbước vào tam phẩm!Hắn vốn tưởng mình sẽ không chết uất ức như vậy.Dưới lưỡi đao của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, lại không đỡ nổi một đòn.Bởi vì người trong mây mù dày đặc kia đã khiến cho lực lượng, võ ý của hắnbọn họ đổi chiều, ngoài ra còn thay đổi khoảng cách giữa bọn họ.“Hay cho Bình Thiên Kiếm. . .”Khi Hề Lập Chí nói ra câu này, thân thể và nguyên thần của hắn đã nổ tung, hóathành bụi đất.Sau khi Sở Hi Thanh chém ra một đao thì không để ý đến người này nữa, hắndùng lực lượng thần thức để cảm ứng vào tìm kiếm những đối thủ khác.Sau đó, trong mắt hắn lại hiện ra một tia dị dạng.Đối thủ của bọn họ đã không còn?Khí cơ của sáu người Bắc Minh cung đều đã biến mất, bao quát cả Thần Cônđại trưởng lão, hoàn toàn không tìm được, hoặc là đã suy yếu đến cực điểm, rơivào trạng thái trọng thương.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, Thần Côn đại trưởng lão nhất định đã chết trong tay SởVân Vân.Dám thả mây mù trước mặt Bá Võ Vương, quả thực là lão thọ tinh chán sống,tự tìm đường chết.Như vậy mấy người còn lại chết trong tay kẻ phương nào?Sau đó Sở Hi Thanh liền thu hồi tâm tư, tiếp tục tìm kiếm kẻ địch ở trong mâymù.Hắn không hề lo lắng phía sau.Chu Lương Thần và tiểu Huyền Vũ đã hắn dặn dò, ở lại phía sau bao vệ KiếmTàng Phong và ‘Sở Vân Vân’.Bây giờ hắn càng không lo lắng.Vị Kiếm sư huynh kia của hắn quả thực là thâm tàng bất lộ.Với thân phận song thánh truyền, cộng thêm một thanh Bình Thiên kiếm, đã đủđể đối kháng với một võ tu nhị phẩm rồi.Mà kẻ nhìn như yếu nhất là Sở Vân Vân, thật ra lại là kẻ mạnh nhất trong số họ.Hắn cũng không lo lắng cho Kế Tiễn Tiễn và Lục Loạn Ly.Thực lực của Lục Loạn Ly không kém hắn, cảnh giới ngũ phẩm đã có thể sửdụng Đại Minh Vương Luân như thường rồi.Còn về phần Kế Tiễn Tiễn. . .Khi Sở Hi Thanh đang nghĩ đến hai thiếu nữ này, Kế Tiễn Tiễn đang vung taylên, vẩy máu ở trên đôi trường đao trong tay.Trước mặt nàng thì lại có hai người đang quỳ.Ngũ quan của bọn họ khá bẹp, gương mặt giống như đầu cá, rất tương tự vớiThần Côn đại trưởng lão.Lúc này, mi tâm của hai người đều bị một vết thương dài và nhỏ phá tan.Nhìn từ bên ngoài, vết thương này chỉ là một vết thương nhỏ, nhưng thật ra đãchém nát tủy não của bọn họ.Sau khi võ tu tiến vào tứ phẩm, năng lực tái sinh cực mạnh, dù đầu bị chặt đứtthì cũng không đủ trí mạng.Nhưng nguyên thần của hai người này cũng bị Kế Tiễn Tiễn đánh tan.Bọn họ đã chết từ lâu, chỉ dựa vào một ít chấp niệm cuối cùng, một hơi cuốicùng để chống đỡ.Miệng bọn họ há ra, tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng lại không nói ra được.“. . . Duy Ngã Vô Địch Đao?”Thật ra thì thời Đại Tần gọi là Duy Ngã Độc Tôn Đao, nhưng do mạo phạm đếtôn, đổi thành Duy Ngã Vô Địch Đao.“Vô Ảnh thần tiễn?”Vô Ảnh thần tiễn là tiễn pháp, truyền thừa của nó cùng một mạch với ChínhLập Vô Ảnh trong ba mươi sáu pháp Thiên Cương của thuật sư.Nó bao gồm Trụ Thiên chi pháp và Thái Hư chi pháp, tiến vào trạng thái hư ảo,do vậy nên vô ảnh vô hình.Vừa rồi, Kế Tiễn Tiễn lại dùng pháp môn Vô Ảnh thần tiễn vào đao pháp, mộtchiêu liền g**t ch*t bọn họ.Kế Tiễn Tiễn lại không để ý đến hai kẻ này.Nàng ngưng thần cảm ứng, tìm kiếm bóng người của Thần Côn đại trưởng lão.Nàng tâm ý đã quyết, không lâu sau sẽ để cho thân phận nội quỷ này của mìnhcó một kết thúc.Vì vậy, nàng không lo sẽ bại lộ thân phận nữa.Trước lúc đó, nàng không ngại trợ giúp Sở Hi Thanh ngăn cản Thần Côn đạitrưởng lão.Hiện giờ, ‘công thể’ của nàng đã được Kiếm Tàng Phong kéo lên đến tứ phẩmthượng.Bên trong bí cảnh này, Kế Tiễn Tiễn có tự tin chiến thắng được Thần Côn đạitrưởng lão!Chỉ là khi Kế Tiễn Tiễn tản thần thức ra để tìm kiếm, trên mặt của nàng lại hiệnra vẻ ngoài ý muốn.Khí cơ của Thần Côn đại trưởng lão đã không còn rồi!Thần thức của nàng tìm khắp phạm vi ba mươi lăm trượng, nhưng vẫn khôngtìm được.Người này rút rồi? Hay là che giấu tung tích?

Chương 1295: Chiến đấu trong mây mù (2)