Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1298: Chiến đấu trong mây mù (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hai nữ nhân giao thủ kịch liệt, đao gió của Hồ Tâm Mị cắt rời không gian, quétngang tất cả chung quanh, thậm chí còn ảnh hưởng đến chiến đấu của nhữngngười bên cạnh.Trường kiếm của Mị Ly thì lại bao phủ bốn khóa, đánh lên Cửu Cốt Thần Tâmphiến của Hồ Tâm Mị, tuôn ra vô số tia lửa chói mắt.Nhưng nói đến cũng kỳ quái, hai nữ nhân này thế mà lại không phát hiện ra SởVân Vân chỉ đứng cách bọn họ không đến hai mươi trượng.Lúc này, Hồ Tâm Mị rốt cuộc cũng không chịu nổi bóng kiếm của Mị Ly, bóngngười của nàng đột nhiên nhảy lên cao ba trượng, toàn thân bùng nổ ra một cơnlốc khốc liệt.“Phong Lăng Bát Hoang!”Mị Ly này thật sự nghĩ rằng mình không thể làm gì sao?Trong khoảnh khắc này, vô số đao gió b*n r* bốn phía, chúng nó lít nha lít nhít,lên đến hàng ngàn hàng vạn cái, cắt rời không gian, bắn phá bốn phương támhướng chung quanh.Mị Ly không thể không lùi về sau, tạm thời tránh mũi nhọn.Nhưng đúng lúc này, Mị Ly cảm nhận được nguy hiểm đến cực hạn.Mà ngay khi nàng vừa có ý nghĩ né tránh, một trường thương màu đen bỗngnhiên đâm thủng đầu của nàng, từ phía sau đâm xuyên đến mi tâm của nàng.Nguyên thần của Mị Ly cũng bị một thương này đánh cho nát bấy.Mị Ly hoàn toàn không có thời gian để né tránh, cũng không có lực để đốikháng.Lúc này, trong nguyên thần đang sụp đổ của nàng chỉ còn lại hai ý nghĩ.Đây là người nào? Là cao nhân phương nào giết nàng?Còn có, thương pháp của người này thật là lợi hại!Hồ Tâm Mị ở cách đó không xa chỉ cảm thấy tê cả da đầu, trái tim co rút lại.Cực chiêu của nàng còn chưa dùng hết, cũng đã cảm ứng được Mị Ly tử vong,đồng thời một luồng thương ý bá đạo đến cực điểm đã khóa chặt nguyên thầncủa nàng.Đầu óc của Hồ Tâm Mị lập tức sinh ra hình ảnh mình bị người khác một thươngg**t ch*t.Đây là một loại thiên phú huyết mạch của Hồ Tâm Mị, nó có thể báo trước mộtcái tương lai.Sắc mặt nàng đại biến, điên cuồng lùi lại phía sau.“Ngươi là ai?”Cùng lúc đó, nàng điên cuồng thu hồi sương trắng của mình, còn rống lên đếnkhàn cả giọng: “Đại Hắc Thiên, ngươi con mẹ nó còn không mau thu hồi sươngkhói cho ta! Bằng không tất cả chúng ta đều phải chết!”Đại Hắc Thiên – Nhật Già La đang chiến đấu với ánh đao màu xanh kia thìnghe thấy tiếng rống của Hồ Tâm Mị.Nói là chiến đấu, nhưng thật ra là hắn bị đối phương đuổi chém.Khi giao thủ đao đầu tiên thì hắn đã bại trận, còn suýt nữa bị đối phương chémđầu!Nhật Già La không ngừng biến hóa vị trí, mượn mây mù để né tránh, lấy GiàThiên chi pháp và vô thường hỗn loạn của bản thân để né tránh ánh đao màuxanh kia.Lúc này, hắn thậm chí còn không hiểu nổi, chủ nhân của ánh đao màu xanh nàylà ai? Đối thủ của hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?Đại Hắc Thiên – Nhật Già La chỉ có thể xác định, đối phương nhất định là mộtcao thủ Thiên Bảng, hơn nữa ít nhất là ba mươi vị trí đầu!Mỗi một kẻ trên ba mươi vị trí đầu đều rất đáng nghi.Đối phương dùng chính là đao, nhưng đao pháp lại rất ‘tùy tiện’.Hắn tiện tay múa đao, nhìn như trẻ nhỏ vẽ xấu, cực kỳ hoang đường vô lý.Nhưng đao pháp giống như hoang đường này, lại ép hắn phải nhảy trái nhảyphải, cực kỳ chật vật.Nếu như quan sát cẩn thận, liền phát hiện mỗi một đao của người này nhìn nhưkhông hợp với lẽ thường, nhưng thật ra là thiên mã hành không, linh dươngmóc sừng, lại vô câu vô thúc, ung dung thoải mái như đang chơi đùa.Nhật Già La biết võ đạo của đối phương cực kỳ cao siêu, đã nắm giữ căn bản vàtinh túy của võ đạo, không còn câu nệ ở binh khí, nhặt hoa nhặt lá cũng có thểđả thương người.Cho nên võ đạo của người này, chưa chắc đã là đao!Trong khi Nhật Già La mồ hôi đầy đầu, ứng phó không xuể, thì lại phát hiệnmây mù quanh đây đã biến thành màu đen, phía xa xa cũng truyền đến tiếng kêugào của Hồ Tâm Mị.Sau khi kinh ngạc xong, Đại Hắc Thiên – Nhật Già La miễn cưỡng rút ra mộttia thần thức để cảm ứng chung quanh, lúc này hắn mới phát hiện khí cơ củaThần Côn đại trưởng lão và Mị Ly đã biến mất không còn tăm tích.Hai người kia ẩn núp rồi? Hay là chết rồi?Nếu như chết rồi, vậy chết trong tay ai?Ngay khi Nhật Già La đang suy đoán, tiếng nói của Hồ Tâm Mị lại vang lên lầnnữa: “Mị Ly và Thần Côn đều chết rồi! Một thương, người kia chỉ dùng vẻn vẹnmột thương! Nhật Già La, ngươi cái tên tạp chủng này, còn không thu hồi sươngkhói thì chờ bị người đâm chết đi!”Câu này của Hồ Tâm Mị làm cho tất cả mọi người ở trong mâu mù đều hơidừng lại.Những người này vốn đang chiến đấu kịch luật, lúc này đều không hẹn mà giữlại vài phần sức lực, dùng để ứng phó với biến hóa.Ngay cả Vũ Chí Thượng và Bạch Cốt tướng quân - Cổ Nguyên Thần cũng giảmtần suất giao thủ, rút ra một tia thần thức để quan sát bốn phía. 

Hai nữ nhân giao thủ kịch liệt, đao gió của Hồ Tâm Mị cắt rời không gian, quét

ngang tất cả chung quanh, thậm chí còn ảnh hưởng đến chiến đấu của những

người bên cạnh.

Trường kiếm của Mị Ly thì lại bao phủ bốn khóa, đánh lên Cửu Cốt Thần Tâm

phiến của Hồ Tâm Mị, tuôn ra vô số tia lửa chói mắt.

Nhưng nói đến cũng kỳ quái, hai nữ nhân này thế mà lại không phát hiện ra Sở

Vân Vân chỉ đứng cách bọn họ không đến hai mươi trượng.

Lúc này, Hồ Tâm Mị rốt cuộc cũng không chịu nổi bóng kiếm của Mị Ly, bóng

người của nàng đột nhiên nhảy lên cao ba trượng, toàn thân bùng nổ ra một cơn

lốc khốc liệt.

“Phong Lăng Bát Hoang!”

Mị Ly này thật sự nghĩ rằng mình không thể làm gì sao?

Trong khoảnh khắc này, vô số đao gió b*n r* bốn phía, chúng nó lít nha lít nhít,

lên đến hàng ngàn hàng vạn cái, cắt rời không gian, bắn phá bốn phương tám

hướng chung quanh.

Mị Ly không thể không lùi về sau, tạm thời tránh mũi nhọn.

Nhưng đúng lúc này, Mị Ly cảm nhận được nguy hiểm đến cực hạn.

Mà ngay khi nàng vừa có ý nghĩ né tránh, một trường thương màu đen bỗng

nhiên đâm thủng đầu của nàng, từ phía sau đâm xuyên đến mi tâm của nàng.

Nguyên thần của Mị Ly cũng bị một thương này đánh cho nát bấy.

Mị Ly hoàn toàn không có thời gian để né tránh, cũng không có lực để đối

kháng.

Lúc này, trong nguyên thần đang sụp đổ của nàng chỉ còn lại hai ý nghĩ.

Đây là người nào? Là cao nhân phương nào giết nàng?

Còn có, thương pháp của người này thật là lợi hại!

Hồ Tâm Mị ở cách đó không xa chỉ cảm thấy tê cả da đầu, trái tim co rút lại.

Cực chiêu của nàng còn chưa dùng hết, cũng đã cảm ứng được Mị Ly tử vong,

đồng thời một luồng thương ý bá đạo đến cực điểm đã khóa chặt nguyên thần

của nàng.

Đầu óc của Hồ Tâm Mị lập tức sinh ra hình ảnh mình bị người khác một thương

g**t ch*t.

Đây là một loại thiên phú huyết mạch của Hồ Tâm Mị, nó có thể báo trước một

cái tương lai.

Sắc mặt nàng đại biến, điên cuồng lùi lại phía sau.

“Ngươi là ai?”

Cùng lúc đó, nàng điên cuồng thu hồi sương trắng của mình, còn rống lên đến

khàn cả giọng: “Đại Hắc Thiên, ngươi con mẹ nó còn không mau thu hồi sương

khói cho ta! Bằng không tất cả chúng ta đều phải chết!”

Đại Hắc Thiên – Nhật Già La đang chiến đấu với ánh đao màu xanh kia thì

nghe thấy tiếng rống của Hồ Tâm Mị.

Nói là chiến đấu, nhưng thật ra là hắn bị đối phương đuổi chém.

Khi giao thủ đao đầu tiên thì hắn đã bại trận, còn suýt nữa bị đối phương chém

đầu!

Nhật Già La không ngừng biến hóa vị trí, mượn mây mù để né tránh, lấy Già

Thiên chi pháp và vô thường hỗn loạn của bản thân để né tránh ánh đao màu

xanh kia.

Lúc này, hắn thậm chí còn không hiểu nổi, chủ nhân của ánh đao màu xanh này

là ai? Đối thủ của hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Đại Hắc Thiên – Nhật Già La chỉ có thể xác định, đối phương nhất định là một

cao thủ Thiên Bảng, hơn nữa ít nhất là ba mươi vị trí đầu!

Mỗi một kẻ trên ba mươi vị trí đầu đều rất đáng nghi.

Đối phương dùng chính là đao, nhưng đao pháp lại rất ‘tùy tiện’.

Hắn tiện tay múa đao, nhìn như trẻ nhỏ vẽ xấu, cực kỳ hoang đường vô lý.

Nhưng đao pháp giống như hoang đường này, lại ép hắn phải nhảy trái nhảy

phải, cực kỳ chật vật.

Nếu như quan sát cẩn thận, liền phát hiện mỗi một đao của người này nhìn như

không hợp với lẽ thường, nhưng thật ra là thiên mã hành không, linh dương

móc sừng, lại vô câu vô thúc, ung dung thoải mái như đang chơi đùa.

Nhật Già La biết võ đạo của đối phương cực kỳ cao siêu, đã nắm giữ căn bản và

tinh túy của võ đạo, không còn câu nệ ở binh khí, nhặt hoa nhặt lá cũng có thể

đả thương người.

Cho nên võ đạo của người này, chưa chắc đã là đao!

Trong khi Nhật Già La mồ hôi đầy đầu, ứng phó không xuể, thì lại phát hiện

mây mù quanh đây đã biến thành màu đen, phía xa xa cũng truyền đến tiếng kêu

gào của Hồ Tâm Mị.

Sau khi kinh ngạc xong, Đại Hắc Thiên – Nhật Già La miễn cưỡng rút ra một

tia thần thức để cảm ứng chung quanh, lúc này hắn mới phát hiện khí cơ của

Thần Côn đại trưởng lão và Mị Ly đã biến mất không còn tăm tích.

Hai người kia ẩn núp rồi? Hay là chết rồi?

Nếu như chết rồi, vậy chết trong tay ai?

Ngay khi Nhật Già La đang suy đoán, tiếng nói của Hồ Tâm Mị lại vang lên lần

nữa: “Mị Ly và Thần Côn đều chết rồi! Một thương, người kia chỉ dùng vẻn vẹn

một thương! Nhật Già La, ngươi cái tên tạp chủng này, còn không thu hồi sương

khói thì chờ bị người đâm chết đi!”

Câu này của Hồ Tâm Mị làm cho tất cả mọi người ở trong mâu mù đều hơi

dừng lại.

Những người này vốn đang chiến đấu kịch luật, lúc này đều không hẹn mà giữ

lại vài phần sức lực, dùng để ứng phó với biến hóa.

Ngay cả Vũ Chí Thượng và Bạch Cốt tướng quân - Cổ Nguyên Thần cũng giảm

tần suất giao thủ, rút ra một tia thần thức để quan sát bốn phía. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hai nữ nhân giao thủ kịch liệt, đao gió của Hồ Tâm Mị cắt rời không gian, quétngang tất cả chung quanh, thậm chí còn ảnh hưởng đến chiến đấu của nhữngngười bên cạnh.Trường kiếm của Mị Ly thì lại bao phủ bốn khóa, đánh lên Cửu Cốt Thần Tâmphiến của Hồ Tâm Mị, tuôn ra vô số tia lửa chói mắt.Nhưng nói đến cũng kỳ quái, hai nữ nhân này thế mà lại không phát hiện ra SởVân Vân chỉ đứng cách bọn họ không đến hai mươi trượng.Lúc này, Hồ Tâm Mị rốt cuộc cũng không chịu nổi bóng kiếm của Mị Ly, bóngngười của nàng đột nhiên nhảy lên cao ba trượng, toàn thân bùng nổ ra một cơnlốc khốc liệt.“Phong Lăng Bát Hoang!”Mị Ly này thật sự nghĩ rằng mình không thể làm gì sao?Trong khoảnh khắc này, vô số đao gió b*n r* bốn phía, chúng nó lít nha lít nhít,lên đến hàng ngàn hàng vạn cái, cắt rời không gian, bắn phá bốn phương támhướng chung quanh.Mị Ly không thể không lùi về sau, tạm thời tránh mũi nhọn.Nhưng đúng lúc này, Mị Ly cảm nhận được nguy hiểm đến cực hạn.Mà ngay khi nàng vừa có ý nghĩ né tránh, một trường thương màu đen bỗngnhiên đâm thủng đầu của nàng, từ phía sau đâm xuyên đến mi tâm của nàng.Nguyên thần của Mị Ly cũng bị một thương này đánh cho nát bấy.Mị Ly hoàn toàn không có thời gian để né tránh, cũng không có lực để đốikháng.Lúc này, trong nguyên thần đang sụp đổ của nàng chỉ còn lại hai ý nghĩ.Đây là người nào? Là cao nhân phương nào giết nàng?Còn có, thương pháp của người này thật là lợi hại!Hồ Tâm Mị ở cách đó không xa chỉ cảm thấy tê cả da đầu, trái tim co rút lại.Cực chiêu của nàng còn chưa dùng hết, cũng đã cảm ứng được Mị Ly tử vong,đồng thời một luồng thương ý bá đạo đến cực điểm đã khóa chặt nguyên thầncủa nàng.Đầu óc của Hồ Tâm Mị lập tức sinh ra hình ảnh mình bị người khác một thươngg**t ch*t.Đây là một loại thiên phú huyết mạch của Hồ Tâm Mị, nó có thể báo trước mộtcái tương lai.Sắc mặt nàng đại biến, điên cuồng lùi lại phía sau.“Ngươi là ai?”Cùng lúc đó, nàng điên cuồng thu hồi sương trắng của mình, còn rống lên đếnkhàn cả giọng: “Đại Hắc Thiên, ngươi con mẹ nó còn không mau thu hồi sươngkhói cho ta! Bằng không tất cả chúng ta đều phải chết!”Đại Hắc Thiên – Nhật Già La đang chiến đấu với ánh đao màu xanh kia thìnghe thấy tiếng rống của Hồ Tâm Mị.Nói là chiến đấu, nhưng thật ra là hắn bị đối phương đuổi chém.Khi giao thủ đao đầu tiên thì hắn đã bại trận, còn suýt nữa bị đối phương chémđầu!Nhật Già La không ngừng biến hóa vị trí, mượn mây mù để né tránh, lấy GiàThiên chi pháp và vô thường hỗn loạn của bản thân để né tránh ánh đao màuxanh kia.Lúc này, hắn thậm chí còn không hiểu nổi, chủ nhân của ánh đao màu xanh nàylà ai? Đối thủ của hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?Đại Hắc Thiên – Nhật Già La chỉ có thể xác định, đối phương nhất định là mộtcao thủ Thiên Bảng, hơn nữa ít nhất là ba mươi vị trí đầu!Mỗi một kẻ trên ba mươi vị trí đầu đều rất đáng nghi.Đối phương dùng chính là đao, nhưng đao pháp lại rất ‘tùy tiện’.Hắn tiện tay múa đao, nhìn như trẻ nhỏ vẽ xấu, cực kỳ hoang đường vô lý.Nhưng đao pháp giống như hoang đường này, lại ép hắn phải nhảy trái nhảyphải, cực kỳ chật vật.Nếu như quan sát cẩn thận, liền phát hiện mỗi một đao của người này nhìn nhưkhông hợp với lẽ thường, nhưng thật ra là thiên mã hành không, linh dươngmóc sừng, lại vô câu vô thúc, ung dung thoải mái như đang chơi đùa.Nhật Già La biết võ đạo của đối phương cực kỳ cao siêu, đã nắm giữ căn bản vàtinh túy của võ đạo, không còn câu nệ ở binh khí, nhặt hoa nhặt lá cũng có thểđả thương người.Cho nên võ đạo của người này, chưa chắc đã là đao!Trong khi Nhật Già La mồ hôi đầy đầu, ứng phó không xuể, thì lại phát hiệnmây mù quanh đây đã biến thành màu đen, phía xa xa cũng truyền đến tiếng kêugào của Hồ Tâm Mị.Sau khi kinh ngạc xong, Đại Hắc Thiên – Nhật Già La miễn cưỡng rút ra mộttia thần thức để cảm ứng chung quanh, lúc này hắn mới phát hiện khí cơ củaThần Côn đại trưởng lão và Mị Ly đã biến mất không còn tăm tích.Hai người kia ẩn núp rồi? Hay là chết rồi?Nếu như chết rồi, vậy chết trong tay ai?Ngay khi Nhật Già La đang suy đoán, tiếng nói của Hồ Tâm Mị lại vang lên lầnnữa: “Mị Ly và Thần Côn đều chết rồi! Một thương, người kia chỉ dùng vẻn vẹnmột thương! Nhật Già La, ngươi cái tên tạp chủng này, còn không thu hồi sươngkhói thì chờ bị người đâm chết đi!”Câu này của Hồ Tâm Mị làm cho tất cả mọi người ở trong mâu mù đều hơidừng lại.Những người này vốn đang chiến đấu kịch luật, lúc này đều không hẹn mà giữlại vài phần sức lực, dùng để ứng phó với biến hóa.Ngay cả Vũ Chí Thượng và Bạch Cốt tướng quân - Cổ Nguyên Thần cũng giảmtần suất giao thủ, rút ra một tia thần thức để quan sát bốn phía. 

Chương 1298: Chiến đấu trong mây mù (5)