Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1310: Hai sách Giới Luật (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Sao lại vậy?” Kiếm Tàng Phong vỗ trán, vẻ mặt xoắn xuýt: “Lần trước Ngự sưthúc đã chữa trị giúp ngươi rồi, không phải đã nói là chống đỡ được nửa nămnữa sao?”Sở Hi Thanh cười khổ: “Chắc là sau khi ta đột phá ngũ phẩm, thì áp lực củaHuyết Nhai huyễn giới đã nhiều hơn.”Có lẽ Ngự Vân Tưởng đã tính sót tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể hắn.Phần bí dược mà Sở Hi Thanh mới dùng trong đại điện kia, phân lượng của nógấp ba lần bình thường.Hắn nhìn như là nuốt hết, nhưng thật ra là chia một nửa cho tiểu Tóc Húi Cua.Bây giờ tiểu Tóc Húi Cua cũng đột phá ngũ phẩm, tiến vào kỳ thiếu niên. Tu vịmột người một thú tăng mạnh, khiến cho Huyết Nhai huyễn giới không chịu nổiáp lực.Trận chiến ở quảng trường, càng tăng tốc quá trình nứt vỡ của Huyết Nhaihuyễn giới.Nhưng sau ngày hôm nay, cũng không cần giấu tiểu Tóc Húi Cua nữa.Sau khi ‘cộng sinh’ của song phương tiến vào giai đoạn thứ sáu, hắn đã khôngcần lo lắng có người cướp tiểu Tóc Húi Cua nữa.Huống hồ hắn bây giờ đã là ‘Huyết Nhai thánh truyền’, đã là đầu nguồn của bãotáp rồi.“Vậy thì cũng hết cách.” Kiếm Tàng Phong hít một hơi, nhìn về phía con đườnglát đá cẩm thạch ở phía bắc kia: “Chúng ta đi xem cửa ải tiếp theo đi, không biếtcó thể gặp gỡ mấy người Yến sư thúc không?”Trong mắt của hắn toát ra vẻ ngưng trọng.Trước đây không lâu, hai người Yến Quy Lai và Tông Tam Bình đã mời tử thểcủa Quân Thiên thánh kiếm và Hành Thiên thánh kiếm từ chỗ của hắn.Điều này chứng tỏ hai người bọn họ cũng gặp phải kẻ địch rất mạnh mẽ.Hơn nữa, còn là cao thủ mà bản thân bọn họ không ứng phó được.May mắn chính là, sau khi tử thể của thánh kiếm trở về, cũng không mang theotin tức chẳng lành của mấy người Yến Quy Lai.Sở Hi Thanh thì lại nhìn vào hai thiếu nữ ở sau lưng.Thần sắc Kế Tiễn Tiễn tràn đầy mờ mịt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, tựanhư lần đầu tiên biết hắn.Sở Hi Thanh dùng gót chân để nghĩ cũng có thể đoán được Kế Tiễn Tiễn đangnghĩ cái gì.Vì vậy hắn cũng lười hỏi, trái lại quay sang nhìn về phía Lục Loạn Ly: “LoạnLy, ngươi làm sao vậy? Hồn bay phách lạc rồi?”Lục Loạn Ly không chỉ nhíu chặt mày liễu, mà hai mắt còn không có tiêu cự,tâm thần hoảng hốt.Lục Loạn Ly nghe vậy thì tỉnh táo lại, dùng vẻ mặt như sắp khóc để nhìn hắn:“Ta cảm nhận được cha ta, nhất định là cha ta đang ở ngay đây, rất có thể là vừarồi cha ta đã giúp ta.”Khi ánh đao màu xanh giúp nàng g**t ch*t Tào Trung Ngạn, Lục Loạn Ly đãcảm thấy không đúng.Tuy rằng người này không dùng Như Mộng Đao, nhưng ai lại vô duyên vô cớgiúp nàng chứ?Đặc biệt là từ khi tiến vào Vân Hải tiên cung đến giờ, bắp chân của Lục LoạnLy vẫn luôn run rẩy.Nàng vừa nghĩ đến mình nấu canh thịt cho Sở Hi Thanh ở dưới mắt của chamình, nàng liền muốn tử tự luôn rồi.Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn bốn phía, tìm kiếm tất cả ngườikhả nghi.Cuối cùng, ánh mắt của hắn rơi vào đội ngũ tán tu giang hồ kia.Đặc biệt là người trung niên mặt vàng như nghệ ở trong đội ngũ tán tu này.Sở Hi Thanh không thể không nghi ngờ.Ngay cả đội ngũ của Đại Hắc Thiên – Nhật Già La và Vô Thượng huyền tôngcũng có tổn thất, mỗi đội chết một hai người, vậy mà đội ngũ tán tu giang hồnày lại không bị làm sao cả.Nam tử trung niên kia tựa như nhận ra ánh mắt của Sở Hi Thanh, hắn quay đầunhìn nhau với Sở Hi Thanh một chút, sau đó liền lạnh lùng quay đi, tiếp tụcnhìn vào nơi sâu xa bên trong tiên cung.Sở Hi Thanh lập tức rùng mình.Nam tử trung niên mặt vàng này tựa như đang cười với hắn, nhưng lại mangđến cho hắn một loại cảm giác ác liệt giống như lưỡi đao.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, chẳng lẽ đây là người đứng thứ chín trong thiên hạ,Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm?“Ngươi cũng cảm thấy người kia rất khả nghi đúng không?”Lục Loạn Ly cũng chú ý đến tầm mắt của Sở Hi Thanh, nàng kéo kéo ống tayáo của Sở Hi Thanh: “Sư huynh, ngươi nên nói ta phải làm gì bây giờ? Hay làbây giờ đi lên vạch trần cha ta? Cha ta đến mà cũng không nói với ta một tiếng,lại còn giấu đầu lòi đuôi, quả thực quá đáng ghét.”Lúc này, Sở Hi Thanh ho nhẹ một tiếng: “Không thích hợp! Nếu như đúng làLục trang chủ, vậy hắn ẩn giấu thân phận đến đây, chắc chắn là có việc.”Khi hắn nói chuyện thì thản nhiên gỡ bỏ bàn tay ngọc nhỏ nhắn của Lục LoạnLy ra, sau đó còn lùi sang một bước.Sở Hi Thanh đã cảm nhận được nguy hiểm.Vì đề phòng Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm một đao chém chết mình, vẫnnên duy trì khoảng cách với Lục Loạn Ly thì tốt hơn.Sở Hi Thanh chỉ sợ là đã quá muộn.“Phải không?” Lục Loạn Ly lại cau mày, sau đó lại nói: “Vậy thì thôi.”Nàng rất thông minh nhanh trí, đã nghĩ ra kế sách ứng phó, đó chính là . . .trảđũa!Bây giờ không phải trước kia.Nàng đã trưởng thành rồi, chẳng lẽ cha nàng còn có thể dùng thước đánh bàntay của nàng sao?Huống hồ, nếu như cha nàng thật sự nổi giận, vậy cũng là người khác xui xẻonha.
“Sao lại vậy?” Kiếm Tàng Phong vỗ trán, vẻ mặt xoắn xuýt: “Lần trước Ngự sư
thúc đã chữa trị giúp ngươi rồi, không phải đã nói là chống đỡ được nửa năm
nữa sao?”
Sở Hi Thanh cười khổ: “Chắc là sau khi ta đột phá ngũ phẩm, thì áp lực của
Huyết Nhai huyễn giới đã nhiều hơn.”
Có lẽ Ngự Vân Tưởng đã tính sót tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể hắn.
Phần bí dược mà Sở Hi Thanh mới dùng trong đại điện kia, phân lượng của nó
gấp ba lần bình thường.
Hắn nhìn như là nuốt hết, nhưng thật ra là chia một nửa cho tiểu Tóc Húi Cua.
Bây giờ tiểu Tóc Húi Cua cũng đột phá ngũ phẩm, tiến vào kỳ thiếu niên. Tu vị
một người một thú tăng mạnh, khiến cho Huyết Nhai huyễn giới không chịu nổi
áp lực.
Trận chiến ở quảng trường, càng tăng tốc quá trình nứt vỡ của Huyết Nhai
huyễn giới.
Nhưng sau ngày hôm nay, cũng không cần giấu tiểu Tóc Húi Cua nữa.
Sau khi ‘cộng sinh’ của song phương tiến vào giai đoạn thứ sáu, hắn đã không
cần lo lắng có người cướp tiểu Tóc Húi Cua nữa.
Huống hồ hắn bây giờ đã là ‘Huyết Nhai thánh truyền’, đã là đầu nguồn của bão
táp rồi.
“Vậy thì cũng hết cách.” Kiếm Tàng Phong hít một hơi, nhìn về phía con đường
lát đá cẩm thạch ở phía bắc kia: “Chúng ta đi xem cửa ải tiếp theo đi, không biết
có thể gặp gỡ mấy người Yến sư thúc không?”
Trong mắt của hắn toát ra vẻ ngưng trọng.
Trước đây không lâu, hai người Yến Quy Lai và Tông Tam Bình đã mời tử thể
của Quân Thiên thánh kiếm và Hành Thiên thánh kiếm từ chỗ của hắn.
Điều này chứng tỏ hai người bọn họ cũng gặp phải kẻ địch rất mạnh mẽ.
Hơn nữa, còn là cao thủ mà bản thân bọn họ không ứng phó được.
May mắn chính là, sau khi tử thể của thánh kiếm trở về, cũng không mang theo
tin tức chẳng lành của mấy người Yến Quy Lai.
Sở Hi Thanh thì lại nhìn vào hai thiếu nữ ở sau lưng.
Thần sắc Kế Tiễn Tiễn tràn đầy mờ mịt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, tựa
như lần đầu tiên biết hắn.
Sở Hi Thanh dùng gót chân để nghĩ cũng có thể đoán được Kế Tiễn Tiễn đang
nghĩ cái gì.
Vì vậy hắn cũng lười hỏi, trái lại quay sang nhìn về phía Lục Loạn Ly: “Loạn
Ly, ngươi làm sao vậy? Hồn bay phách lạc rồi?”
Lục Loạn Ly không chỉ nhíu chặt mày liễu, mà hai mắt còn không có tiêu cự,
tâm thần hoảng hốt.
Lục Loạn Ly nghe vậy thì tỉnh táo lại, dùng vẻ mặt như sắp khóc để nhìn hắn:
“Ta cảm nhận được cha ta, nhất định là cha ta đang ở ngay đây, rất có thể là vừa
rồi cha ta đã giúp ta.”
Khi ánh đao màu xanh giúp nàng g**t ch*t Tào Trung Ngạn, Lục Loạn Ly đã
cảm thấy không đúng.
Tuy rằng người này không dùng Như Mộng Đao, nhưng ai lại vô duyên vô cớ
giúp nàng chứ?
Đặc biệt là từ khi tiến vào Vân Hải tiên cung đến giờ, bắp chân của Lục Loạn
Ly vẫn luôn run rẩy.
Nàng vừa nghĩ đến mình nấu canh thịt cho Sở Hi Thanh ở dưới mắt của cha
mình, nàng liền muốn tử tự luôn rồi.
Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn bốn phía, tìm kiếm tất cả người
khả nghi.
Cuối cùng, ánh mắt của hắn rơi vào đội ngũ tán tu giang hồ kia.
Đặc biệt là người trung niên mặt vàng như nghệ ở trong đội ngũ tán tu này.
Sở Hi Thanh không thể không nghi ngờ.
Ngay cả đội ngũ của Đại Hắc Thiên – Nhật Già La và Vô Thượng huyền tông
cũng có tổn thất, mỗi đội chết một hai người, vậy mà đội ngũ tán tu giang hồ
này lại không bị làm sao cả.
Nam tử trung niên kia tựa như nhận ra ánh mắt của Sở Hi Thanh, hắn quay đầu
nhìn nhau với Sở Hi Thanh một chút, sau đó liền lạnh lùng quay đi, tiếp tục
nhìn vào nơi sâu xa bên trong tiên cung.
Sở Hi Thanh lập tức rùng mình.
Nam tử trung niên mặt vàng này tựa như đang cười với hắn, nhưng lại mang
đến cho hắn một loại cảm giác ác liệt giống như lưỡi đao.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, chẳng lẽ đây là người đứng thứ chín trong thiên hạ,
Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm?
“Ngươi cũng cảm thấy người kia rất khả nghi đúng không?”
Lục Loạn Ly cũng chú ý đến tầm mắt của Sở Hi Thanh, nàng kéo kéo ống tay
áo của Sở Hi Thanh: “Sư huynh, ngươi nên nói ta phải làm gì bây giờ? Hay là
bây giờ đi lên vạch trần cha ta? Cha ta đến mà cũng không nói với ta một tiếng,
lại còn giấu đầu lòi đuôi, quả thực quá đáng ghét.”
Lúc này, Sở Hi Thanh ho nhẹ một tiếng: “Không thích hợp! Nếu như đúng là
Lục trang chủ, vậy hắn ẩn giấu thân phận đến đây, chắc chắn là có việc.”
Khi hắn nói chuyện thì thản nhiên gỡ bỏ bàn tay ngọc nhỏ nhắn của Lục Loạn
Ly ra, sau đó còn lùi sang một bước.
Sở Hi Thanh đã cảm nhận được nguy hiểm.
Vì đề phòng Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm một đao chém chết mình, vẫn
nên duy trì khoảng cách với Lục Loạn Ly thì tốt hơn.
Sở Hi Thanh chỉ sợ là đã quá muộn.
“Phải không?” Lục Loạn Ly lại cau mày, sau đó lại nói: “Vậy thì thôi.”
Nàng rất thông minh nhanh trí, đã nghĩ ra kế sách ứng phó, đó chính là . . .trả
đũa!
Bây giờ không phải trước kia.
Nàng đã trưởng thành rồi, chẳng lẽ cha nàng còn có thể dùng thước đánh bàn
tay của nàng sao?
Huống hồ, nếu như cha nàng thật sự nổi giận, vậy cũng là người khác xui xẻo
nha.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Sao lại vậy?” Kiếm Tàng Phong vỗ trán, vẻ mặt xoắn xuýt: “Lần trước Ngự sưthúc đã chữa trị giúp ngươi rồi, không phải đã nói là chống đỡ được nửa nămnữa sao?”Sở Hi Thanh cười khổ: “Chắc là sau khi ta đột phá ngũ phẩm, thì áp lực củaHuyết Nhai huyễn giới đã nhiều hơn.”Có lẽ Ngự Vân Tưởng đã tính sót tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể hắn.Phần bí dược mà Sở Hi Thanh mới dùng trong đại điện kia, phân lượng của nógấp ba lần bình thường.Hắn nhìn như là nuốt hết, nhưng thật ra là chia một nửa cho tiểu Tóc Húi Cua.Bây giờ tiểu Tóc Húi Cua cũng đột phá ngũ phẩm, tiến vào kỳ thiếu niên. Tu vịmột người một thú tăng mạnh, khiến cho Huyết Nhai huyễn giới không chịu nổiáp lực.Trận chiến ở quảng trường, càng tăng tốc quá trình nứt vỡ của Huyết Nhaihuyễn giới.Nhưng sau ngày hôm nay, cũng không cần giấu tiểu Tóc Húi Cua nữa.Sau khi ‘cộng sinh’ của song phương tiến vào giai đoạn thứ sáu, hắn đã khôngcần lo lắng có người cướp tiểu Tóc Húi Cua nữa.Huống hồ hắn bây giờ đã là ‘Huyết Nhai thánh truyền’, đã là đầu nguồn của bãotáp rồi.“Vậy thì cũng hết cách.” Kiếm Tàng Phong hít một hơi, nhìn về phía con đườnglát đá cẩm thạch ở phía bắc kia: “Chúng ta đi xem cửa ải tiếp theo đi, không biếtcó thể gặp gỡ mấy người Yến sư thúc không?”Trong mắt của hắn toát ra vẻ ngưng trọng.Trước đây không lâu, hai người Yến Quy Lai và Tông Tam Bình đã mời tử thểcủa Quân Thiên thánh kiếm và Hành Thiên thánh kiếm từ chỗ của hắn.Điều này chứng tỏ hai người bọn họ cũng gặp phải kẻ địch rất mạnh mẽ.Hơn nữa, còn là cao thủ mà bản thân bọn họ không ứng phó được.May mắn chính là, sau khi tử thể của thánh kiếm trở về, cũng không mang theotin tức chẳng lành của mấy người Yến Quy Lai.Sở Hi Thanh thì lại nhìn vào hai thiếu nữ ở sau lưng.Thần sắc Kế Tiễn Tiễn tràn đầy mờ mịt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, tựanhư lần đầu tiên biết hắn.Sở Hi Thanh dùng gót chân để nghĩ cũng có thể đoán được Kế Tiễn Tiễn đangnghĩ cái gì.Vì vậy hắn cũng lười hỏi, trái lại quay sang nhìn về phía Lục Loạn Ly: “LoạnLy, ngươi làm sao vậy? Hồn bay phách lạc rồi?”Lục Loạn Ly không chỉ nhíu chặt mày liễu, mà hai mắt còn không có tiêu cự,tâm thần hoảng hốt.Lục Loạn Ly nghe vậy thì tỉnh táo lại, dùng vẻ mặt như sắp khóc để nhìn hắn:“Ta cảm nhận được cha ta, nhất định là cha ta đang ở ngay đây, rất có thể là vừarồi cha ta đã giúp ta.”Khi ánh đao màu xanh giúp nàng g**t ch*t Tào Trung Ngạn, Lục Loạn Ly đãcảm thấy không đúng.Tuy rằng người này không dùng Như Mộng Đao, nhưng ai lại vô duyên vô cớgiúp nàng chứ?Đặc biệt là từ khi tiến vào Vân Hải tiên cung đến giờ, bắp chân của Lục LoạnLy vẫn luôn run rẩy.Nàng vừa nghĩ đến mình nấu canh thịt cho Sở Hi Thanh ở dưới mắt của chamình, nàng liền muốn tử tự luôn rồi.Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn bốn phía, tìm kiếm tất cả ngườikhả nghi.Cuối cùng, ánh mắt của hắn rơi vào đội ngũ tán tu giang hồ kia.Đặc biệt là người trung niên mặt vàng như nghệ ở trong đội ngũ tán tu này.Sở Hi Thanh không thể không nghi ngờ.Ngay cả đội ngũ của Đại Hắc Thiên – Nhật Già La và Vô Thượng huyền tôngcũng có tổn thất, mỗi đội chết một hai người, vậy mà đội ngũ tán tu giang hồnày lại không bị làm sao cả.Nam tử trung niên kia tựa như nhận ra ánh mắt của Sở Hi Thanh, hắn quay đầunhìn nhau với Sở Hi Thanh một chút, sau đó liền lạnh lùng quay đi, tiếp tụcnhìn vào nơi sâu xa bên trong tiên cung.Sở Hi Thanh lập tức rùng mình.Nam tử trung niên mặt vàng này tựa như đang cười với hắn, nhưng lại mangđến cho hắn một loại cảm giác ác liệt giống như lưỡi đao.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, chẳng lẽ đây là người đứng thứ chín trong thiên hạ,Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm?“Ngươi cũng cảm thấy người kia rất khả nghi đúng không?”Lục Loạn Ly cũng chú ý đến tầm mắt của Sở Hi Thanh, nàng kéo kéo ống tayáo của Sở Hi Thanh: “Sư huynh, ngươi nên nói ta phải làm gì bây giờ? Hay làbây giờ đi lên vạch trần cha ta? Cha ta đến mà cũng không nói với ta một tiếng,lại còn giấu đầu lòi đuôi, quả thực quá đáng ghét.”Lúc này, Sở Hi Thanh ho nhẹ một tiếng: “Không thích hợp! Nếu như đúng làLục trang chủ, vậy hắn ẩn giấu thân phận đến đây, chắc chắn là có việc.”Khi hắn nói chuyện thì thản nhiên gỡ bỏ bàn tay ngọc nhỏ nhắn của Lục LoạnLy ra, sau đó còn lùi sang một bước.Sở Hi Thanh đã cảm nhận được nguy hiểm.Vì đề phòng Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm một đao chém chết mình, vẫnnên duy trì khoảng cách với Lục Loạn Ly thì tốt hơn.Sở Hi Thanh chỉ sợ là đã quá muộn.“Phải không?” Lục Loạn Ly lại cau mày, sau đó lại nói: “Vậy thì thôi.”Nàng rất thông minh nhanh trí, đã nghĩ ra kế sách ứng phó, đó chính là . . .trảđũa!Bây giờ không phải trước kia.Nàng đã trưởng thành rồi, chẳng lẽ cha nàng còn có thể dùng thước đánh bàntay của nàng sao?Huống hồ, nếu như cha nàng thật sự nổi giận, vậy cũng là người khác xui xẻonha.