Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1328: Kiếm Khí Tiêu Tâm

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đại Hắc Thiên - Nhật Già La dẫn đám thủ hạ đi vào trong Phong Thần lâu, liềnnhìn thấy một vệt kim quang rơi xuống từ phía trên.Nhật Già La giơ tay lên hút một cái.Đây chính là lệnh bài thông quan, toàn thân lệnh bài màu vàng, chính diện khắcmột đồ án mặt trời, chứng tỏ đây là ‘Dương lệnh’.Nhật Già La tiện tay nhét vào tay áo, sau đó quét mắt nhìn về phía trước.Không gian bên trong lầu các rất khổng lồ, phải đến ba trăm trượng.Bốn phía đều là những vách tường đá cứng rắn, không chỉ không có bất kỳ móntrang trí và điêu khắc nào, thậm chí mặt tường còn không được đánh bóng.Thần Ngao Tán Nhân hiển nhiên là không bỏ công sức vào tường đá này.Nhưng những khối đá này lại là ‘Bí Văn vân thạch’, là một trong vài loại đácứng rắn nhất trong thiên địa, cao thủ tứ phẩm cũng khó có thể đánh nát.Toàn bộ Phong Thần lâu này đều được tạo thành từ ‘Bí Văn vân thạch’, hơn nữacòn dày đến mười trượng, cực kỳ kiên cố, thậm chí đủ để chịu đựng cao nhânnhị phẩm giao thủ, dụng ý không cần nói cũng biết.Nơi trung ương là một cột đá cần năm mươi người ôm mới hết.Cột đá chuyển động chầm chậm, phía trên có khắc vô số hoa văn kỳ dị, và từnghàng văn tự.Phía trước cột đá hoặc là phía xa xa đã có gần bảy mươi người đang ngồi.Hiện giờ, Vân Hải tiên cung chỉ còn lại hai mươi bốn đội ngũ, lại thêm một sốđội ngũ bị tổn thất, nên chỉ còn khoảng 120 người.Lúc này, lại có một phần nhỏ người không đi vào.Trong đó, đám người Vô Tướng thần tông đều ngồi ở góc bắc. Đám người VấnThù Y ngồi ở góc đông bắc.Đại Hắc Thiên - Nhật Già La vô thức đi ra xa hai phe này, rồi tìm một chỗ ngồixuống.Sau đó hắn nhíu mày, mắt hiện ra vẻ suy ngẫm.Nơi này không thích hợp!Chỉ một lát sau, hắn liền đứng lên, tiến lại gần đội ngũ của Vô Tướng thần tôngrồi ngồi xuống.Không biết có phải là hắn nghĩ nhiều hay không, Nhật Già La phát hiện khi SởHi Thanh nghiêng đầu nhìn qua, thì trên mặt tựa như ngậm lấy ý tán thưởng.Trên mặt Nhật Già La lại không có biểu cảm, ánh mắt không hề gợn sóng.Trong lòng hắn lại hừ lạnh một tiếng.Người này có huyết mạch Nhai Tí, nếu như không chết thì nhất định là một cáiHuyết Nhai Đao Quân khác, thậm chí còn mạnh hơn Huyết Nhai Đao Quânngày xưa.Chủ thượng của hắn tất trừ khử kẻ này, nên cũng là kẻ địch của hắn.Hôm nay tạm thời thu hồi nanh vuốt, tạm thời ẩn nhẫn. Chờ chuyện Vân Hảitiên cung chấm dứt, rồi lại tính sổ với người này cũng không muộn.Hồ Tâm Mị ở phía xa xa nhìn thấy cảnh này thì không khỏi nghiến răng.Lòng thầm nói Nhật Già La này thật sự không biết xấu hổ!Hắn cũng xứng bước lên Địa Bảng?Sau đó Hồ Tâm Mị hơi suy nghĩ một chút, rồi cũng đứng dậy, dẫn thuộc hạ đếngần mấy người Vô Tướng thần tông rồi ngồi xuống.Nàng nghĩ Nhật Già La có thể thả sương khói, nàng cũng có thể, nàng còn amhiểu huyễn thuật, có thể làm loạn tai mắt người khác.Yến Quy Lai nhìn thấy cảnh này thì hai mắt hiện lên một tia lăng lệ.Hắn nghĩ hai nhóm người này vây quanh đây, là cho rằng Vô Tướng thần tôngbọn họ dễ bắt nạt sao?Kiếm Tàng Phong cũng đoán ra tâm tư của hai người này, ánh mắt hắn hơi quáidị: “Sư thúc không cần để ý, hai nhóm người này không đáng lo.”Yến Quy Lai hơi cau mày.Lời này của Kiếm Tàng Phong có hơi bất cẩn rồi chứ?Đây là một cái nhất phẩm hạ, một cái nhị phẩm thượng đấy.Dù là Yến Quy Lai hắn, cũng phải tập trung tinh thần khi đối đầu với hai ngườinày.Sau đó hắn thu hồi tâm tư, ngưng thần dặn dò: “Bất Viên!”Phương Bất Viên miễn cưỡng nhấc tinh thần: “Đệ tử tuân mệnh, nhất định sẽ đểý.”Phương Bất Viên không có chút hứng thú nào thức ‘Gần Thần chi chiêu’ củaThần Ngao Tán Nhân.Vì vậy đành phải nhận nhiệm vụ cảnh giới.Sau đó hắn nhảy lên, đi đến trên lưng tiểu Huyền Vũ, nói với Chu Lương Thần:“Tiểu Chu, hai người chúng ta thay phiên nhau cảnh giới đi, thế nào? Ngươicảnh giới từ giờ tý đến giờ mùi, từ giờ thân đến giờ hợi thì đến lượt ta.”Chu Lương Thần cũng không có ý định nghiên cứu kiếm chiêu này.Hắn cũng giống Phương Bất Viên, học cũng vô dụng, kiếm chiêu của ChuLương Thần thiên hướng hệ thủy và hệ băng, còn bởi vậy mà diễn sinh ra QuýThủy thần lôi.Gần Thần chi chiêu của Thần Ngao Tán Nhân lại là hệ phong, không phù hợpvới hắn.Sau khi Chu Lương Thần nghe thấy Phương Bất Viên nói vậy, ánh mắt lại lấplóe, lòng thầm nói quả nhiên là gian thương.Giờ tý đến giờ mùi là tám canh giờ, giờ thân đến giờ hợi là bốn canh giờ.Ca trực của hắn dài gấp đôi Phương Bất Viên.Tên khốn này đang bắt nạt người đàng hoàng.“Có thể!” Chu Lương Thần gật đầu, dứt khoát đồng ý: “Nhưng nửa tháng sau tavà tiểu Quy Quy sẽ tiến vào ngũ phẩm, đến khi đó không thể cảnh giới, cònphải mời Phương sư huynh hộ pháp!”Tiểu Huyền Vũ ở trong trứng vài ngàn năm.Khi nó sinh ra đã là cấp độ lục phẩm hạ.Hai bình Đế Lưu Tương hóa lỏng kia đủ để nó đột phá.Còn về phần Chu Lương Thần, hắn đột phá từ cách đây nửa năm, bây giờ cũngsắp chất đầy chân nguyên rồi.Hắn còn một viên ‘Lục luyện Huyết Thần đan’, có thể giúp chân nguyên củahắn tăng lên ngũ phẩm hạ đỉnh cao, sau khi rời khỏi đây có thể tìm bí dược đểbước vào ngũ phẩm thượng.

Đại Hắc Thiên - Nhật Già La dẫn đám thủ hạ đi vào trong Phong Thần lâu, liền

nhìn thấy một vệt kim quang rơi xuống từ phía trên.

Nhật Già La giơ tay lên hút một cái.

Đây chính là lệnh bài thông quan, toàn thân lệnh bài màu vàng, chính diện khắc

một đồ án mặt trời, chứng tỏ đây là ‘Dương lệnh’.

Nhật Già La tiện tay nhét vào tay áo, sau đó quét mắt nhìn về phía trước.

Không gian bên trong lầu các rất khổng lồ, phải đến ba trăm trượng.

Bốn phía đều là những vách tường đá cứng rắn, không chỉ không có bất kỳ món

trang trí và điêu khắc nào, thậm chí mặt tường còn không được đánh bóng.

Thần Ngao Tán Nhân hiển nhiên là không bỏ công sức vào tường đá này.

Nhưng những khối đá này lại là ‘Bí Văn vân thạch’, là một trong vài loại đá

cứng rắn nhất trong thiên địa, cao thủ tứ phẩm cũng khó có thể đánh nát.

Toàn bộ Phong Thần lâu này đều được tạo thành từ ‘Bí Văn vân thạch’, hơn nữa

còn dày đến mười trượng, cực kỳ kiên cố, thậm chí đủ để chịu đựng cao nhân

nhị phẩm giao thủ, dụng ý không cần nói cũng biết.

Nơi trung ương là một cột đá cần năm mươi người ôm mới hết.

Cột đá chuyển động chầm chậm, phía trên có khắc vô số hoa văn kỳ dị, và từng

hàng văn tự.

Phía trước cột đá hoặc là phía xa xa đã có gần bảy mươi người đang ngồi.

Hiện giờ, Vân Hải tiên cung chỉ còn lại hai mươi bốn đội ngũ, lại thêm một số

đội ngũ bị tổn thất, nên chỉ còn khoảng 120 người.

Lúc này, lại có một phần nhỏ người không đi vào.

Trong đó, đám người Vô Tướng thần tông đều ngồi ở góc bắc. Đám người Vấn

Thù Y ngồi ở góc đông bắc.

Đại Hắc Thiên - Nhật Già La vô thức đi ra xa hai phe này, rồi tìm một chỗ ngồi

xuống.

Sau đó hắn nhíu mày, mắt hiện ra vẻ suy ngẫm.

Nơi này không thích hợp!

Chỉ một lát sau, hắn liền đứng lên, tiến lại gần đội ngũ của Vô Tướng thần tông

rồi ngồi xuống.

Không biết có phải là hắn nghĩ nhiều hay không, Nhật Già La phát hiện khi Sở

Hi Thanh nghiêng đầu nhìn qua, thì trên mặt tựa như ngậm lấy ý tán thưởng.

Trên mặt Nhật Già La lại không có biểu cảm, ánh mắt không hề gợn sóng.

Trong lòng hắn lại hừ lạnh một tiếng.

Người này có huyết mạch Nhai Tí, nếu như không chết thì nhất định là một cái

Huyết Nhai Đao Quân khác, thậm chí còn mạnh hơn Huyết Nhai Đao Quân

ngày xưa.

Chủ thượng của hắn tất trừ khử kẻ này, nên cũng là kẻ địch của hắn.

Hôm nay tạm thời thu hồi nanh vuốt, tạm thời ẩn nhẫn. Chờ chuyện Vân Hải

tiên cung chấm dứt, rồi lại tính sổ với người này cũng không muộn.

Hồ Tâm Mị ở phía xa xa nhìn thấy cảnh này thì không khỏi nghiến răng.

Lòng thầm nói Nhật Già La này thật sự không biết xấu hổ!

Hắn cũng xứng bước lên Địa Bảng?

Sau đó Hồ Tâm Mị hơi suy nghĩ một chút, rồi cũng đứng dậy, dẫn thuộc hạ đến

gần mấy người Vô Tướng thần tông rồi ngồi xuống.

Nàng nghĩ Nhật Già La có thể thả sương khói, nàng cũng có thể, nàng còn am

hiểu huyễn thuật, có thể làm loạn tai mắt người khác.

Yến Quy Lai nhìn thấy cảnh này thì hai mắt hiện lên một tia lăng lệ.

Hắn nghĩ hai nhóm người này vây quanh đây, là cho rằng Vô Tướng thần tông

bọn họ dễ bắt nạt sao?

Kiếm Tàng Phong cũng đoán ra tâm tư của hai người này, ánh mắt hắn hơi quái

dị: “Sư thúc không cần để ý, hai nhóm người này không đáng lo.”

Yến Quy Lai hơi cau mày.

Lời này của Kiếm Tàng Phong có hơi bất cẩn rồi chứ?

Đây là một cái nhất phẩm hạ, một cái nhị phẩm thượng đấy.

Dù là Yến Quy Lai hắn, cũng phải tập trung tinh thần khi đối đầu với hai người

này.

Sau đó hắn thu hồi tâm tư, ngưng thần dặn dò: “Bất Viên!”

Phương Bất Viên miễn cưỡng nhấc tinh thần: “Đệ tử tuân mệnh, nhất định sẽ để

ý.”

Phương Bất Viên không có chút hứng thú nào thức ‘Gần Thần chi chiêu’ của

Thần Ngao Tán Nhân.

Vì vậy đành phải nhận nhiệm vụ cảnh giới.

Sau đó hắn nhảy lên, đi đến trên lưng tiểu Huyền Vũ, nói với Chu Lương Thần:

“Tiểu Chu, hai người chúng ta thay phiên nhau cảnh giới đi, thế nào? Ngươi

cảnh giới từ giờ tý đến giờ mùi, từ giờ thân đến giờ hợi thì đến lượt ta.”

Chu Lương Thần cũng không có ý định nghiên cứu kiếm chiêu này.

Hắn cũng giống Phương Bất Viên, học cũng vô dụng, kiếm chiêu của Chu

Lương Thần thiên hướng hệ thủy và hệ băng, còn bởi vậy mà diễn sinh ra Quý

Thủy thần lôi.

Gần Thần chi chiêu của Thần Ngao Tán Nhân lại là hệ phong, không phù hợp

với hắn.

Sau khi Chu Lương Thần nghe thấy Phương Bất Viên nói vậy, ánh mắt lại lấp

lóe, lòng thầm nói quả nhiên là gian thương.

Giờ tý đến giờ mùi là tám canh giờ, giờ thân đến giờ hợi là bốn canh giờ.

Ca trực của hắn dài gấp đôi Phương Bất Viên.

Tên khốn này đang bắt nạt người đàng hoàng.

“Có thể!” Chu Lương Thần gật đầu, dứt khoát đồng ý: “Nhưng nửa tháng sau ta

và tiểu Quy Quy sẽ tiến vào ngũ phẩm, đến khi đó không thể cảnh giới, còn

phải mời Phương sư huynh hộ pháp!”

Tiểu Huyền Vũ ở trong trứng vài ngàn năm.

Khi nó sinh ra đã là cấp độ lục phẩm hạ.

Hai bình Đế Lưu Tương hóa lỏng kia đủ để nó đột phá.

Còn về phần Chu Lương Thần, hắn đột phá từ cách đây nửa năm, bây giờ cũng

sắp chất đầy chân nguyên rồi.

Hắn còn một viên ‘Lục luyện Huyết Thần đan’, có thể giúp chân nguyên của

hắn tăng lên ngũ phẩm hạ đỉnh cao, sau khi rời khỏi đây có thể tìm bí dược để

bước vào ngũ phẩm thượng.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đại Hắc Thiên - Nhật Già La dẫn đám thủ hạ đi vào trong Phong Thần lâu, liềnnhìn thấy một vệt kim quang rơi xuống từ phía trên.Nhật Già La giơ tay lên hút một cái.Đây chính là lệnh bài thông quan, toàn thân lệnh bài màu vàng, chính diện khắcmột đồ án mặt trời, chứng tỏ đây là ‘Dương lệnh’.Nhật Già La tiện tay nhét vào tay áo, sau đó quét mắt nhìn về phía trước.Không gian bên trong lầu các rất khổng lồ, phải đến ba trăm trượng.Bốn phía đều là những vách tường đá cứng rắn, không chỉ không có bất kỳ móntrang trí và điêu khắc nào, thậm chí mặt tường còn không được đánh bóng.Thần Ngao Tán Nhân hiển nhiên là không bỏ công sức vào tường đá này.Nhưng những khối đá này lại là ‘Bí Văn vân thạch’, là một trong vài loại đácứng rắn nhất trong thiên địa, cao thủ tứ phẩm cũng khó có thể đánh nát.Toàn bộ Phong Thần lâu này đều được tạo thành từ ‘Bí Văn vân thạch’, hơn nữacòn dày đến mười trượng, cực kỳ kiên cố, thậm chí đủ để chịu đựng cao nhânnhị phẩm giao thủ, dụng ý không cần nói cũng biết.Nơi trung ương là một cột đá cần năm mươi người ôm mới hết.Cột đá chuyển động chầm chậm, phía trên có khắc vô số hoa văn kỳ dị, và từnghàng văn tự.Phía trước cột đá hoặc là phía xa xa đã có gần bảy mươi người đang ngồi.Hiện giờ, Vân Hải tiên cung chỉ còn lại hai mươi bốn đội ngũ, lại thêm một sốđội ngũ bị tổn thất, nên chỉ còn khoảng 120 người.Lúc này, lại có một phần nhỏ người không đi vào.Trong đó, đám người Vô Tướng thần tông đều ngồi ở góc bắc. Đám người VấnThù Y ngồi ở góc đông bắc.Đại Hắc Thiên - Nhật Già La vô thức đi ra xa hai phe này, rồi tìm một chỗ ngồixuống.Sau đó hắn nhíu mày, mắt hiện ra vẻ suy ngẫm.Nơi này không thích hợp!Chỉ một lát sau, hắn liền đứng lên, tiến lại gần đội ngũ của Vô Tướng thần tôngrồi ngồi xuống.Không biết có phải là hắn nghĩ nhiều hay không, Nhật Già La phát hiện khi SởHi Thanh nghiêng đầu nhìn qua, thì trên mặt tựa như ngậm lấy ý tán thưởng.Trên mặt Nhật Già La lại không có biểu cảm, ánh mắt không hề gợn sóng.Trong lòng hắn lại hừ lạnh một tiếng.Người này có huyết mạch Nhai Tí, nếu như không chết thì nhất định là một cáiHuyết Nhai Đao Quân khác, thậm chí còn mạnh hơn Huyết Nhai Đao Quânngày xưa.Chủ thượng của hắn tất trừ khử kẻ này, nên cũng là kẻ địch của hắn.Hôm nay tạm thời thu hồi nanh vuốt, tạm thời ẩn nhẫn. Chờ chuyện Vân Hảitiên cung chấm dứt, rồi lại tính sổ với người này cũng không muộn.Hồ Tâm Mị ở phía xa xa nhìn thấy cảnh này thì không khỏi nghiến răng.Lòng thầm nói Nhật Già La này thật sự không biết xấu hổ!Hắn cũng xứng bước lên Địa Bảng?Sau đó Hồ Tâm Mị hơi suy nghĩ một chút, rồi cũng đứng dậy, dẫn thuộc hạ đếngần mấy người Vô Tướng thần tông rồi ngồi xuống.Nàng nghĩ Nhật Già La có thể thả sương khói, nàng cũng có thể, nàng còn amhiểu huyễn thuật, có thể làm loạn tai mắt người khác.Yến Quy Lai nhìn thấy cảnh này thì hai mắt hiện lên một tia lăng lệ.Hắn nghĩ hai nhóm người này vây quanh đây, là cho rằng Vô Tướng thần tôngbọn họ dễ bắt nạt sao?Kiếm Tàng Phong cũng đoán ra tâm tư của hai người này, ánh mắt hắn hơi quáidị: “Sư thúc không cần để ý, hai nhóm người này không đáng lo.”Yến Quy Lai hơi cau mày.Lời này của Kiếm Tàng Phong có hơi bất cẩn rồi chứ?Đây là một cái nhất phẩm hạ, một cái nhị phẩm thượng đấy.Dù là Yến Quy Lai hắn, cũng phải tập trung tinh thần khi đối đầu với hai ngườinày.Sau đó hắn thu hồi tâm tư, ngưng thần dặn dò: “Bất Viên!”Phương Bất Viên miễn cưỡng nhấc tinh thần: “Đệ tử tuân mệnh, nhất định sẽ đểý.”Phương Bất Viên không có chút hứng thú nào thức ‘Gần Thần chi chiêu’ củaThần Ngao Tán Nhân.Vì vậy đành phải nhận nhiệm vụ cảnh giới.Sau đó hắn nhảy lên, đi đến trên lưng tiểu Huyền Vũ, nói với Chu Lương Thần:“Tiểu Chu, hai người chúng ta thay phiên nhau cảnh giới đi, thế nào? Ngươicảnh giới từ giờ tý đến giờ mùi, từ giờ thân đến giờ hợi thì đến lượt ta.”Chu Lương Thần cũng không có ý định nghiên cứu kiếm chiêu này.Hắn cũng giống Phương Bất Viên, học cũng vô dụng, kiếm chiêu của ChuLương Thần thiên hướng hệ thủy và hệ băng, còn bởi vậy mà diễn sinh ra QuýThủy thần lôi.Gần Thần chi chiêu của Thần Ngao Tán Nhân lại là hệ phong, không phù hợpvới hắn.Sau khi Chu Lương Thần nghe thấy Phương Bất Viên nói vậy, ánh mắt lại lấplóe, lòng thầm nói quả nhiên là gian thương.Giờ tý đến giờ mùi là tám canh giờ, giờ thân đến giờ hợi là bốn canh giờ.Ca trực của hắn dài gấp đôi Phương Bất Viên.Tên khốn này đang bắt nạt người đàng hoàng.“Có thể!” Chu Lương Thần gật đầu, dứt khoát đồng ý: “Nhưng nửa tháng sau tavà tiểu Quy Quy sẽ tiến vào ngũ phẩm, đến khi đó không thể cảnh giới, cònphải mời Phương sư huynh hộ pháp!”Tiểu Huyền Vũ ở trong trứng vài ngàn năm.Khi nó sinh ra đã là cấp độ lục phẩm hạ.Hai bình Đế Lưu Tương hóa lỏng kia đủ để nó đột phá.Còn về phần Chu Lương Thần, hắn đột phá từ cách đây nửa năm, bây giờ cũngsắp chất đầy chân nguyên rồi.Hắn còn một viên ‘Lục luyện Huyết Thần đan’, có thể giúp chân nguyên củahắn tăng lên ngũ phẩm hạ đỉnh cao, sau khi rời khỏi đây có thể tìm bí dược đểbước vào ngũ phẩm thượng.

Chương 1328: Kiếm Khí Tiêu Tâm