Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1331: Kiếm Khí Tiêu Tâm (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảng tầm hai khắc đồng hồ sau, Sở Hi Thanh mới kết thúc.Lúc trước, Phong Chi Ngân ở trên bia đá nhìn qua có vẻ như rất mơ hồ vàhuyền ảo, khiến người khó có thể lý giải, nhưng thật ra là do Thần Ngao TánNhân cố tình thêm thắt rất nhiều thứ, ra vẻ huyền bí.Bản thân thức cực chiêu này thật ra không quá phức tạp.Dù sao mục đích của Thần Ngao Tán Nhân cũng là kiểm tra ngộ tính của mọingười, chứ không phải để bọn họ học thức cực chiêu Phong Chi Ngân này.Mà những thiếu niên cửu phẩm khi đó, so sánh với những người đang ngồitrước mặt Sở Hi Thanh bây giờ, chênh lệch giữa hai bên là cực lớn.Hắn còn giảng giải hai lần, để cho người nghe sau như Hàm Quang phu nhâncũng có thể hiểu được.“Đây chính là áo nghĩa vốn có của Phong Chi Ngân, ta không tăng giảm gì cả.Nhưng tiếp theo, ta sẽ giảng giải một chút cảm ngộ trên trụ cột vốn có, hơn nữacòn chuyển hóa thành đao chiêu, các ngươi có hứng thú thì có thể nghe tiếp.”Sở Hi Thanh tiếp tục dùng trường đao ra hiệu, sau đó lại thu hẹp phạm vi âmthanh lại.Tiếp theo là thành tựu võ đạo của riêng hắn, mấy người Hồ Tâm Mị và NhậtGià La muốn nghe, vậy thì phải thêm tiền.Nhưng nội dung của bộ phận này cũng không nhiều.Chỉ nửa khắc thời gian, Sở Hi Thanh đã giảng hết tất cả cho mọi người.Sau khi Tông Tam Bình nghe xong, vô số linh cmar sinh sôi trong đầu óc củahắn, vô số bóng người đang múa kiếm trong ý niệm của hắn.Một số vấn đề chưa nghĩ ra trên cột đá xoay tròn kia, cũng đã được thông suốt.Thì ra là như vậy. . .Thần sắc hắn cảm kích, ôm quyền thi lễ với Sở Hi Thanh: “Đa tạ sư đệ! Lần nàycoi như ta nợ ngươi một ân tình.”Nếu như Sở Hi Thanh không giảng giải một thức cực chiêu Phong Chi Ngânnày, có thể hắn phải mất ba ngày mới có thể lĩnh ngộ được nội dung ở trên trụđá xoay tròn.Tại tầng đầu tiên, thức đầu tiên mà đã gian nan như vậy, huống chi là mấy tầngtiếp theo.Tông Tam Bình ý thức được, nếu như không có một thức Phong Chi Ngân nêurõ ý chính này, chỉ sợ tỷ lệ hắn lĩnh ngộ được Phong Tẫn Tàn Ngân hoàn chỉnhlà nhỏ bé không đáng kể.Tông Tam Bình tu chính là Bình Thiên Kiếm.Nhưng Bình Thiên Kiếm không nổi danh về mặt tấn công.Hắn cực kỳ coi trọng thức ‘Gần Thần chi chiêu’ hệ phong này.Nhậm Tiếu Ngã cũng chắp tay: “Kiếm sư đệ nhìn ngươi không sai, sư đệ thật sựlà rất hào phóng! Nếu ngày sau sư đệ có việc cần đến sư huynh thì cứ mởmiệng.”Mặc dù bọn họ là sư huynh đệ đồng môn, nhưng có rất nhiều người có tâm tưkhá nặng, thích im ỉm giữ lại cho mình.Không phải ai cũng đồng ý chia sẻ điểm mấu chốt của một thức ‘Gần Thần chichiêu’ cho người khác.“Sư huynh nói quá lời!” Sở Hi Thanh thấy buồn cười, đáp lễ lại mọi người.Đối với hắn mà nói, chuyện này là dễ như trở bàn tay.Chỉ cần mở miệng là có thể để mấy sư huynh đệ nắm giữ một thức ‘Gần Thầnchi chiêu’, cớ sao không làm?“Nếu mấy vị sư huynh đệ có chỗ nào không hiểu, thì đều có thể hỏi ta.”Diệp Tri Thu đã nhắm mắt lại, dốc hết sức để nghiên cứu.Sở Hi Thanh giảng rất rõ ràng, không có chỗ nào mơ hồ khó hiểu cả.Từ đó có thể thấy ngộ tính của Sở Hi Thanh siêu tuyệt như thế nào, quả thực làkhông tầm thường.Có thể giảng giải một thức cực chiêu bằng lời nói rõ ràng và dễ hiểu như vậy,không phải ai cũng có thể làm được.Nhưng vào lúc này, Diệp Tri Thu bỗng nhiên cảm ứng được một luồng kiếm ýkinh người bỗng nhiên bạo phát ở trong tòa lầu các này.Nàng lập tức mở mắt ra, nhìn về phía kiếm ý báo phát. Chỉ thấy một vệt ánhsáng bạc lóe lên, mang theo một mảnh huyết quang.Con ngươi Diệp Tri Thu co lại, nàng nhận ra một kiếm này chính là thức cựcchiêu Phong Chi Thương được ghi chép trên cột đá.Nhưng làm cho nàng giật mình chính là người thi triển thức Phong Chi Thươngnày.“Hạng 15 Thiên Bảng, Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch!”Diệp Tri Thu lại nhìn về phía người bị Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch chém giết.Đó là hạng 336 Địa Bảng, Trấn Nguyên Thần Chưởng – Ngũ Quang Minh!Trong lòng Diệp Tri Thu lập tức nổi sóng.Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch một kiếm chém chết Ngũ QuangMinh, cái này không có gì đáng ngạc nhiên.Khi Ngũ Quang Minh tiến vào trong này, khí tức đã rối loạn, trên người có vếtmáu, hiển nhiên là đang bị thương.Dù vị Trấn Nguyên Thần Chưởng này là đại cao thủ danh chấn thiên hạ, nhưngso với kiếm khách thiên tài đệ nhất đương đại là Thương Hải Thạch thì lạikhông đáng nhắc đến.Để Diệp Tri Thu kinh ngạc chính là Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạchlại dùng cực chiêu ‘Phong Chi Thương’ ở trên cột đá để giết người.Hắn không chỉ dùng nửa canh giờ để nắm giữ thức cực chiêu này, mà còn có thểvừa học là dùng luôn, một kiếm bêu đầu Trấn Nguyên Thần Chưởng – NgũQuang Minh.

Khoảng tầm hai khắc đồng hồ sau, Sở Hi Thanh mới kết thúc.

Lúc trước, Phong Chi Ngân ở trên bia đá nhìn qua có vẻ như rất mơ hồ và

huyền ảo, khiến người khó có thể lý giải, nhưng thật ra là do Thần Ngao Tán

Nhân cố tình thêm thắt rất nhiều thứ, ra vẻ huyền bí.

Bản thân thức cực chiêu này thật ra không quá phức tạp.

Dù sao mục đích của Thần Ngao Tán Nhân cũng là kiểm tra ngộ tính của mọi

người, chứ không phải để bọn họ học thức cực chiêu Phong Chi Ngân này.

Mà những thiếu niên cửu phẩm khi đó, so sánh với những người đang ngồi

trước mặt Sở Hi Thanh bây giờ, chênh lệch giữa hai bên là cực lớn.

Hắn còn giảng giải hai lần, để cho người nghe sau như Hàm Quang phu nhân

cũng có thể hiểu được.

“Đây chính là áo nghĩa vốn có của Phong Chi Ngân, ta không tăng giảm gì cả.

Nhưng tiếp theo, ta sẽ giảng giải một chút cảm ngộ trên trụ cột vốn có, hơn nữa

còn chuyển hóa thành đao chiêu, các ngươi có hứng thú thì có thể nghe tiếp.”

Sở Hi Thanh tiếp tục dùng trường đao ra hiệu, sau đó lại thu hẹp phạm vi âm

thanh lại.

Tiếp theo là thành tựu võ đạo của riêng hắn, mấy người Hồ Tâm Mị và Nhật

Già La muốn nghe, vậy thì phải thêm tiền.

Nhưng nội dung của bộ phận này cũng không nhiều.

Chỉ nửa khắc thời gian, Sở Hi Thanh đã giảng hết tất cả cho mọi người.

Sau khi Tông Tam Bình nghe xong, vô số linh cmar sinh sôi trong đầu óc của

hắn, vô số bóng người đang múa kiếm trong ý niệm của hắn.

Một số vấn đề chưa nghĩ ra trên cột đá xoay tròn kia, cũng đã được thông suốt.

Thì ra là như vậy. . .

Thần sắc hắn cảm kích, ôm quyền thi lễ với Sở Hi Thanh: “Đa tạ sư đệ! Lần này

coi như ta nợ ngươi một ân tình.”

Nếu như Sở Hi Thanh không giảng giải một thức cực chiêu Phong Chi Ngân

này, có thể hắn phải mất ba ngày mới có thể lĩnh ngộ được nội dung ở trên trụ

đá xoay tròn.

Tại tầng đầu tiên, thức đầu tiên mà đã gian nan như vậy, huống chi là mấy tầng

tiếp theo.

Tông Tam Bình ý thức được, nếu như không có một thức Phong Chi Ngân nêu

rõ ý chính này, chỉ sợ tỷ lệ hắn lĩnh ngộ được Phong Tẫn Tàn Ngân hoàn chỉnh

là nhỏ bé không đáng kể.

Tông Tam Bình tu chính là Bình Thiên Kiếm.

Nhưng Bình Thiên Kiếm không nổi danh về mặt tấn công.

Hắn cực kỳ coi trọng thức ‘Gần Thần chi chiêu’ hệ phong này.

Nhậm Tiếu Ngã cũng chắp tay: “Kiếm sư đệ nhìn ngươi không sai, sư đệ thật sự

là rất hào phóng! Nếu ngày sau sư đệ có việc cần đến sư huynh thì cứ mở

miệng.”

Mặc dù bọn họ là sư huynh đệ đồng môn, nhưng có rất nhiều người có tâm tư

khá nặng, thích im ỉm giữ lại cho mình.

Không phải ai cũng đồng ý chia sẻ điểm mấu chốt của một thức ‘Gần Thần chi

chiêu’ cho người khác.

“Sư huynh nói quá lời!” Sở Hi Thanh thấy buồn cười, đáp lễ lại mọi người.

Đối với hắn mà nói, chuyện này là dễ như trở bàn tay.

Chỉ cần mở miệng là có thể để mấy sư huynh đệ nắm giữ một thức ‘Gần Thần

chi chiêu’, cớ sao không làm?

“Nếu mấy vị sư huynh đệ có chỗ nào không hiểu, thì đều có thể hỏi ta.”

Diệp Tri Thu đã nhắm mắt lại, dốc hết sức để nghiên cứu.

Sở Hi Thanh giảng rất rõ ràng, không có chỗ nào mơ hồ khó hiểu cả.

Từ đó có thể thấy ngộ tính của Sở Hi Thanh siêu tuyệt như thế nào, quả thực là

không tầm thường.

Có thể giảng giải một thức cực chiêu bằng lời nói rõ ràng và dễ hiểu như vậy,

không phải ai cũng có thể làm được.

Nhưng vào lúc này, Diệp Tri Thu bỗng nhiên cảm ứng được một luồng kiếm ý

kinh người bỗng nhiên bạo phát ở trong tòa lầu các này.

Nàng lập tức mở mắt ra, nhìn về phía kiếm ý báo phát. Chỉ thấy một vệt ánh

sáng bạc lóe lên, mang theo một mảnh huyết quang.

Con ngươi Diệp Tri Thu co lại, nàng nhận ra một kiếm này chính là thức cực

chiêu Phong Chi Thương được ghi chép trên cột đá.

Nhưng làm cho nàng giật mình chính là người thi triển thức Phong Chi Thương

này.

“Hạng 15 Thiên Bảng, Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch!”

Diệp Tri Thu lại nhìn về phía người bị Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải

Thạch chém giết.

Đó là hạng 336 Địa Bảng, Trấn Nguyên Thần Chưởng – Ngũ Quang Minh!

Trong lòng Diệp Tri Thu lập tức nổi sóng.

Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch một kiếm chém chết Ngũ Quang

Minh, cái này không có gì đáng ngạc nhiên.

Khi Ngũ Quang Minh tiến vào trong này, khí tức đã rối loạn, trên người có vết

máu, hiển nhiên là đang bị thương.

Dù vị Trấn Nguyên Thần Chưởng này là đại cao thủ danh chấn thiên hạ, nhưng

so với kiếm khách thiên tài đệ nhất đương đại là Thương Hải Thạch thì lại

không đáng nhắc đến.

Để Diệp Tri Thu kinh ngạc chính là Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch

lại dùng cực chiêu ‘Phong Chi Thương’ ở trên cột đá để giết người.

Hắn không chỉ dùng nửa canh giờ để nắm giữ thức cực chiêu này, mà còn có thể

vừa học là dùng luôn, một kiếm bêu đầu Trấn Nguyên Thần Chưởng – Ngũ

Quang Minh.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảng tầm hai khắc đồng hồ sau, Sở Hi Thanh mới kết thúc.Lúc trước, Phong Chi Ngân ở trên bia đá nhìn qua có vẻ như rất mơ hồ vàhuyền ảo, khiến người khó có thể lý giải, nhưng thật ra là do Thần Ngao TánNhân cố tình thêm thắt rất nhiều thứ, ra vẻ huyền bí.Bản thân thức cực chiêu này thật ra không quá phức tạp.Dù sao mục đích của Thần Ngao Tán Nhân cũng là kiểm tra ngộ tính của mọingười, chứ không phải để bọn họ học thức cực chiêu Phong Chi Ngân này.Mà những thiếu niên cửu phẩm khi đó, so sánh với những người đang ngồitrước mặt Sở Hi Thanh bây giờ, chênh lệch giữa hai bên là cực lớn.Hắn còn giảng giải hai lần, để cho người nghe sau như Hàm Quang phu nhâncũng có thể hiểu được.“Đây chính là áo nghĩa vốn có của Phong Chi Ngân, ta không tăng giảm gì cả.Nhưng tiếp theo, ta sẽ giảng giải một chút cảm ngộ trên trụ cột vốn có, hơn nữacòn chuyển hóa thành đao chiêu, các ngươi có hứng thú thì có thể nghe tiếp.”Sở Hi Thanh tiếp tục dùng trường đao ra hiệu, sau đó lại thu hẹp phạm vi âmthanh lại.Tiếp theo là thành tựu võ đạo của riêng hắn, mấy người Hồ Tâm Mị và NhậtGià La muốn nghe, vậy thì phải thêm tiền.Nhưng nội dung của bộ phận này cũng không nhiều.Chỉ nửa khắc thời gian, Sở Hi Thanh đã giảng hết tất cả cho mọi người.Sau khi Tông Tam Bình nghe xong, vô số linh cmar sinh sôi trong đầu óc củahắn, vô số bóng người đang múa kiếm trong ý niệm của hắn.Một số vấn đề chưa nghĩ ra trên cột đá xoay tròn kia, cũng đã được thông suốt.Thì ra là như vậy. . .Thần sắc hắn cảm kích, ôm quyền thi lễ với Sở Hi Thanh: “Đa tạ sư đệ! Lần nàycoi như ta nợ ngươi một ân tình.”Nếu như Sở Hi Thanh không giảng giải một thức cực chiêu Phong Chi Ngânnày, có thể hắn phải mất ba ngày mới có thể lĩnh ngộ được nội dung ở trên trụđá xoay tròn.Tại tầng đầu tiên, thức đầu tiên mà đã gian nan như vậy, huống chi là mấy tầngtiếp theo.Tông Tam Bình ý thức được, nếu như không có một thức Phong Chi Ngân nêurõ ý chính này, chỉ sợ tỷ lệ hắn lĩnh ngộ được Phong Tẫn Tàn Ngân hoàn chỉnhlà nhỏ bé không đáng kể.Tông Tam Bình tu chính là Bình Thiên Kiếm.Nhưng Bình Thiên Kiếm không nổi danh về mặt tấn công.Hắn cực kỳ coi trọng thức ‘Gần Thần chi chiêu’ hệ phong này.Nhậm Tiếu Ngã cũng chắp tay: “Kiếm sư đệ nhìn ngươi không sai, sư đệ thật sựlà rất hào phóng! Nếu ngày sau sư đệ có việc cần đến sư huynh thì cứ mởmiệng.”Mặc dù bọn họ là sư huynh đệ đồng môn, nhưng có rất nhiều người có tâm tưkhá nặng, thích im ỉm giữ lại cho mình.Không phải ai cũng đồng ý chia sẻ điểm mấu chốt của một thức ‘Gần Thần chichiêu’ cho người khác.“Sư huynh nói quá lời!” Sở Hi Thanh thấy buồn cười, đáp lễ lại mọi người.Đối với hắn mà nói, chuyện này là dễ như trở bàn tay.Chỉ cần mở miệng là có thể để mấy sư huynh đệ nắm giữ một thức ‘Gần Thầnchi chiêu’, cớ sao không làm?“Nếu mấy vị sư huynh đệ có chỗ nào không hiểu, thì đều có thể hỏi ta.”Diệp Tri Thu đã nhắm mắt lại, dốc hết sức để nghiên cứu.Sở Hi Thanh giảng rất rõ ràng, không có chỗ nào mơ hồ khó hiểu cả.Từ đó có thể thấy ngộ tính của Sở Hi Thanh siêu tuyệt như thế nào, quả thực làkhông tầm thường.Có thể giảng giải một thức cực chiêu bằng lời nói rõ ràng và dễ hiểu như vậy,không phải ai cũng có thể làm được.Nhưng vào lúc này, Diệp Tri Thu bỗng nhiên cảm ứng được một luồng kiếm ýkinh người bỗng nhiên bạo phát ở trong tòa lầu các này.Nàng lập tức mở mắt ra, nhìn về phía kiếm ý báo phát. Chỉ thấy một vệt ánhsáng bạc lóe lên, mang theo một mảnh huyết quang.Con ngươi Diệp Tri Thu co lại, nàng nhận ra một kiếm này chính là thức cựcchiêu Phong Chi Thương được ghi chép trên cột đá.Nhưng làm cho nàng giật mình chính là người thi triển thức Phong Chi Thươngnày.“Hạng 15 Thiên Bảng, Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch!”Diệp Tri Thu lại nhìn về phía người bị Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch chém giết.Đó là hạng 336 Địa Bảng, Trấn Nguyên Thần Chưởng – Ngũ Quang Minh!Trong lòng Diệp Tri Thu lập tức nổi sóng.Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch một kiếm chém chết Ngũ QuangMinh, cái này không có gì đáng ngạc nhiên.Khi Ngũ Quang Minh tiến vào trong này, khí tức đã rối loạn, trên người có vếtmáu, hiển nhiên là đang bị thương.Dù vị Trấn Nguyên Thần Chưởng này là đại cao thủ danh chấn thiên hạ, nhưngso với kiếm khách thiên tài đệ nhất đương đại là Thương Hải Thạch thì lạikhông đáng nhắc đến.Để Diệp Tri Thu kinh ngạc chính là Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạchlại dùng cực chiêu ‘Phong Chi Thương’ ở trên cột đá để giết người.Hắn không chỉ dùng nửa canh giờ để nắm giữ thức cực chiêu này, mà còn có thểvừa học là dùng luôn, một kiếm bêu đầu Trấn Nguyên Thần Chưởng – NgũQuang Minh.

Chương 1331: Kiếm Khí Tiêu Tâm (4)