Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1344: Khói lại lên

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đại Hắc Thiên – Nhật Già La đang thả khói cũng vừa kinh vừa giận, hắn đangtập trung nghiên cứu cực chiêu trên trụ đá xoay tròn, tiến triển khiến người khálà vui vẻ.Không ngờ mới được một nửa, thì có người lại giở trò với hắn.Tổng cộng ba cỗ võ ý mạnh mẽ và sắc bén tập kích về phía hắn.Bọn họ không hẹn mà đều tấn công cùng một lúc, tất cả đều tràn đầy sát ý.Nhật Già La gần như vô thức mở ‘hồ lô Thần Yên’ ở bên hông mình ra, dùnghết khả năng để thả khói ra ngoài. Đồng thời dùng Vô Thường và Già Thiên chipháp để che đậy tung tích của mình và thuộc hạ.Hắn ý thức được, nếu như mình không làm như vậy, rất có thể sẽ chôn thây tạiđây.Vấn đề là những người này rốt cuộc muốn cái gì?Ngay sau đó Nhật Già La đã biết được đáp án.Ngay khi khói đen tràn ngập nửa cái đại sảnh, hắn liền nghe thấy hai tiếng nổvang vọng truyền ra từ vị trí trung ương đại sảnh.Từng luồng từng luồng khí lạnh kinh người lập tức quét qua bốn phía, khiến tấtcả hơi nước trong không trung đóng thành băng.Võ ý hùng vĩ kia, khiến cho Nhật Già La vô thức áp chế thần niệm của mình lại.Đây rõ ràng là có người muốn đục nước béo cò, thừa dịp hỗn loạn để ra tay vớiNhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y.Những người này, quả thực là phát rồ!Mọi người mới lên đến tầng thứ bảy, còn chưa nhìn thấy toàn bộ thức PhongTẫn Tàn Ngân kia, bây giờ đánh nhau để làm cái gì?Không thể chờ nghiên cứu xong rồi lại phân sinh tử sao?Hồ Tâm Mị ở ngay cạnh Nhật Già La cũng lập tức mắng một tiếng ‘Xúi quẩy’,đồng thời cực lực thả mây khói.Thực sự là quá xui xẻo!Tốc độ nghiên cứu của bọn họ vốn đã tương đối chậm, là đội ngũ cuối cùng leolên tầng bảy.Bây giờ lại có biến cố như này.Hồ Tâm Mị lại không thể không làm vậy.Nàng cũng cảm thấy vài cỗ sát ý mạnh mẽ đang khóa chặt lấy mình, không thểkhông thi triển thần thông huyết mạch, thả mây khói ra để tự vệ.Hồ Tâm Mị rất tức giận, nhưng sau đó lại âm thầm cười gằn.Những người này cho rằng trong tầng bảy này chỉ có một mình Vấn Thù Y sao?Ngoại trừ Vấn Thù Y ra, trong này vẫn còn mấy con cá lớn!Một khi mây khói che đậy toàn bộ, loạn chiến nổi lên, không ai biết là sẽ phátsinh chuyện gì đâu!Khi Hồ Tâm Mị nghĩ đến cao thủ thần bí một thương đâm chết Mị Ly và ThầnCôn kia, lại có chút cười trên sự đau khổ của người khác.Dưới cái nhìn của nàng, sự đáng sợ của người này chỉ kém Vấn Thù Y một bậcmà thôi.Đám người ngu xuẩn ép mình thả khói này, bọn họ không biết mình đã thả mộtnhân vật đáng sợ như thế nào đâu.Thật ra bản lĩnh thả khói của Hồ Tâm Mị vẫn kém Nhật Già La không ít, dù saonàng cũng không quá tinh thông đạo này.Nhưng dưới sự giúp đỡ của nàng, chẳng mấy chốc là mây khói đã mở rộng đếnphạm vi hai trăm trượng.Trong làn mây khói kia, lại có thần thông mê hoặc và che đậy giác quan và linhgiác của mọi người. Võ tu ngũ phẩm bình thường, ở trong này một lát là sẽ bịmê hoặc tâm trí, không phân biệt được phương hướng.Nhưng người có thể đi vào bí cảnh này, không có một kẻ nào là ngũ phẩm bìnhthường cả.Tất cả mọi người trong đại sảnh, hoặc là kết trận để phòng thủ, hoặc là thừa dịploạn mà đi.Tiểu Huyền Vũ và Chu Lương Thần phụ trách cảnh giới, khi mây khói xuấthiện, nó lập tức gọi ra mười mấy tầng thuẫn băng mạnh mẽ, bao phủ toàn bộmọi người vào bên trong.Đồng thời, nó cũng thả ra bốn viên ‘Huyền Minh chi nhãn’ của mẫu thân ình,bắt đầu quan sát bốn phía.Chu Lương Thần cũng đình chỉ vận công, tạm thời từ bỏ củng cố chân nguyên,cầm kiếm lên cảnh giới bốn phía.“Phiền phức!” Phương Bất Viên đứng trên lưng rùa, xoa trán nói: “Những ngườinày không thể kiên trì một lúc sao? Tốt xấu gì cũng chờ lên đến tầng chín rồiđánh. . .”Lúc này, tất cả mọi người cũng bày trận phòng ngự bên người tiểu Huyền Vũ.Năng lực phòng ngự của tiểu Huyền Vũ vốn cực kỳ mạnh mẽ.Lúc này nó còn có thể mượn uy thế Băng pháp của Vấn Thù Y.Mặc kệ là thuẫn băng hay ‘Huyền Minh thần quang’ của tiểu Huyền Vũ, tất cảđều được tăng cường rất nhiều.Sau lưng Tông Tam Bình cũng hiển hóa ra cân cây cực lớn.Theo cán ‘cân’ nghiêng về một phía, khí tức của mọi người trên lưng tiểuHuyền Vũ đều tăng mạnh.Hắn dùng ánh mắt nhìn thấu tất cả để nhìn bốn phía: “Chắc là có một ít ngườikhông có lòng tin lĩnh ngộ được Phong Tẫn Tàn Ngân trong vòng một tháng,.Nếu bọn họ muốn dùng tất cả tâm thần để nghiên cứu, thì phải phân thắng bạitrước, dù sao thì sớm muộn gì cũng phải đánh mà.”Yến Quy Lai gật đầu: “Cẩn thận một chút.”Hắn cảm ứng được trận chiến bên phía Vấn Thù Y cực kỳ kịch liệt.Thời gian và không gian trong phạm vi trăm trượng quanh nữ tử này đều bịđóng băng, sau đó bị nhiễu loạn, thậm chí còn bị người cưỡng ép chia cách ra.Chiến đấu ở bên kia kịch liệt đến mức làm cho ‘Bí Văn vân thạch’ dày đếnmười trượng cũng không chịu nổi, bắt đầu xuất hiện những vết rách lớn nhưmạng nhện.Những Thiên quy đạo luật đang khuấy động ở bên kia có thể làm cho võ tu tứphẩm ngũ phẩm bị xé nát khi đến gần, ngoài ra còn có từng đạo từng đạo cươnglực lan tràn ra bốn phía. 

Đại Hắc Thiên – Nhật Già La đang thả khói cũng vừa kinh vừa giận, hắn đang

tập trung nghiên cứu cực chiêu trên trụ đá xoay tròn, tiến triển khiến người khá

là vui vẻ.

Không ngờ mới được một nửa, thì có người lại giở trò với hắn.

Tổng cộng ba cỗ võ ý mạnh mẽ và sắc bén tập kích về phía hắn.

Bọn họ không hẹn mà đều tấn công cùng một lúc, tất cả đều tràn đầy sát ý.

Nhật Già La gần như vô thức mở ‘hồ lô Thần Yên’ ở bên hông mình ra, dùng

hết khả năng để thả khói ra ngoài. Đồng thời dùng Vô Thường và Già Thiên chi

pháp để che đậy tung tích của mình và thuộc hạ.

Hắn ý thức được, nếu như mình không làm như vậy, rất có thể sẽ chôn thây tại

đây.

Vấn đề là những người này rốt cuộc muốn cái gì?

Ngay sau đó Nhật Già La đã biết được đáp án.

Ngay khi khói đen tràn ngập nửa cái đại sảnh, hắn liền nghe thấy hai tiếng nổ

vang vọng truyền ra từ vị trí trung ương đại sảnh.

Từng luồng từng luồng khí lạnh kinh người lập tức quét qua bốn phía, khiến tất

cả hơi nước trong không trung đóng thành băng.

Võ ý hùng vĩ kia, khiến cho Nhật Già La vô thức áp chế thần niệm của mình lại.

Đây rõ ràng là có người muốn đục nước béo cò, thừa dịp hỗn loạn để ra tay với

Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y.

Những người này, quả thực là phát rồ!

Mọi người mới lên đến tầng thứ bảy, còn chưa nhìn thấy toàn bộ thức Phong

Tẫn Tàn Ngân kia, bây giờ đánh nhau để làm cái gì?

Không thể chờ nghiên cứu xong rồi lại phân sinh tử sao?

Hồ Tâm Mị ở ngay cạnh Nhật Già La cũng lập tức mắng một tiếng ‘Xúi quẩy’,

đồng thời cực lực thả mây khói.

Thực sự là quá xui xẻo!

Tốc độ nghiên cứu của bọn họ vốn đã tương đối chậm, là đội ngũ cuối cùng leo

lên tầng bảy.

Bây giờ lại có biến cố như này.

Hồ Tâm Mị lại không thể không làm vậy.

Nàng cũng cảm thấy vài cỗ sát ý mạnh mẽ đang khóa chặt lấy mình, không thể

không thi triển thần thông huyết mạch, thả mây khói ra để tự vệ.

Hồ Tâm Mị rất tức giận, nhưng sau đó lại âm thầm cười gằn.

Những người này cho rằng trong tầng bảy này chỉ có một mình Vấn Thù Y sao?

Ngoại trừ Vấn Thù Y ra, trong này vẫn còn mấy con cá lớn!

Một khi mây khói che đậy toàn bộ, loạn chiến nổi lên, không ai biết là sẽ phát

sinh chuyện gì đâu!

Khi Hồ Tâm Mị nghĩ đến cao thủ thần bí một thương đâm chết Mị Ly và Thần

Côn kia, lại có chút cười trên sự đau khổ của người khác.

Dưới cái nhìn của nàng, sự đáng sợ của người này chỉ kém Vấn Thù Y một bậc

mà thôi.

Đám người ngu xuẩn ép mình thả khói này, bọn họ không biết mình đã thả một

nhân vật đáng sợ như thế nào đâu.

Thật ra bản lĩnh thả khói của Hồ Tâm Mị vẫn kém Nhật Già La không ít, dù sao

nàng cũng không quá tinh thông đạo này.

Nhưng dưới sự giúp đỡ của nàng, chẳng mấy chốc là mây khói đã mở rộng đến

phạm vi hai trăm trượng.

Trong làn mây khói kia, lại có thần thông mê hoặc và che đậy giác quan và linh

giác của mọi người. Võ tu ngũ phẩm bình thường, ở trong này một lát là sẽ bị

mê hoặc tâm trí, không phân biệt được phương hướng.

Nhưng người có thể đi vào bí cảnh này, không có một kẻ nào là ngũ phẩm bình

thường cả.

Tất cả mọi người trong đại sảnh, hoặc là kết trận để phòng thủ, hoặc là thừa dịp

loạn mà đi.

Tiểu Huyền Vũ và Chu Lương Thần phụ trách cảnh giới, khi mây khói xuất

hiện, nó lập tức gọi ra mười mấy tầng thuẫn băng mạnh mẽ, bao phủ toàn bộ

mọi người vào bên trong.

Đồng thời, nó cũng thả ra bốn viên ‘Huyền Minh chi nhãn’ của mẫu thân ình,

bắt đầu quan sát bốn phía.

Chu Lương Thần cũng đình chỉ vận công, tạm thời từ bỏ củng cố chân nguyên,

cầm kiếm lên cảnh giới bốn phía.

“Phiền phức!” Phương Bất Viên đứng trên lưng rùa, xoa trán nói: “Những người

này không thể kiên trì một lúc sao? Tốt xấu gì cũng chờ lên đến tầng chín rồi

đánh. . .”

Lúc này, tất cả mọi người cũng bày trận phòng ngự bên người tiểu Huyền Vũ.

Năng lực phòng ngự của tiểu Huyền Vũ vốn cực kỳ mạnh mẽ.

Lúc này nó còn có thể mượn uy thế Băng pháp của Vấn Thù Y.

Mặc kệ là thuẫn băng hay ‘Huyền Minh thần quang’ của tiểu Huyền Vũ, tất cả

đều được tăng cường rất nhiều.

Sau lưng Tông Tam Bình cũng hiển hóa ra cân cây cực lớn.

Theo cán ‘cân’ nghiêng về một phía, khí tức của mọi người trên lưng tiểu

Huyền Vũ đều tăng mạnh.

Hắn dùng ánh mắt nhìn thấu tất cả để nhìn bốn phía: “Chắc là có một ít người

không có lòng tin lĩnh ngộ được Phong Tẫn Tàn Ngân trong vòng một tháng,.

Nếu bọn họ muốn dùng tất cả tâm thần để nghiên cứu, thì phải phân thắng bại

trước, dù sao thì sớm muộn gì cũng phải đánh mà.”

Yến Quy Lai gật đầu: “Cẩn thận một chút.”

Hắn cảm ứng được trận chiến bên phía Vấn Thù Y cực kỳ kịch liệt.

Thời gian và không gian trong phạm vi trăm trượng quanh nữ tử này đều bị

đóng băng, sau đó bị nhiễu loạn, thậm chí còn bị người cưỡng ép chia cách ra.

Chiến đấu ở bên kia kịch liệt đến mức làm cho ‘Bí Văn vân thạch’ dày đến

mười trượng cũng không chịu nổi, bắt đầu xuất hiện những vết rách lớn như

mạng nhện.

Những Thiên quy đạo luật đang khuấy động ở bên kia có thể làm cho võ tu tứ

phẩm ngũ phẩm bị xé nát khi đến gần, ngoài ra còn có từng đạo từng đạo cương

lực lan tràn ra bốn phía. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đại Hắc Thiên – Nhật Già La đang thả khói cũng vừa kinh vừa giận, hắn đangtập trung nghiên cứu cực chiêu trên trụ đá xoay tròn, tiến triển khiến người khálà vui vẻ.Không ngờ mới được một nửa, thì có người lại giở trò với hắn.Tổng cộng ba cỗ võ ý mạnh mẽ và sắc bén tập kích về phía hắn.Bọn họ không hẹn mà đều tấn công cùng một lúc, tất cả đều tràn đầy sát ý.Nhật Già La gần như vô thức mở ‘hồ lô Thần Yên’ ở bên hông mình ra, dùnghết khả năng để thả khói ra ngoài. Đồng thời dùng Vô Thường và Già Thiên chipháp để che đậy tung tích của mình và thuộc hạ.Hắn ý thức được, nếu như mình không làm như vậy, rất có thể sẽ chôn thây tạiđây.Vấn đề là những người này rốt cuộc muốn cái gì?Ngay sau đó Nhật Già La đã biết được đáp án.Ngay khi khói đen tràn ngập nửa cái đại sảnh, hắn liền nghe thấy hai tiếng nổvang vọng truyền ra từ vị trí trung ương đại sảnh.Từng luồng từng luồng khí lạnh kinh người lập tức quét qua bốn phía, khiến tấtcả hơi nước trong không trung đóng thành băng.Võ ý hùng vĩ kia, khiến cho Nhật Già La vô thức áp chế thần niệm của mình lại.Đây rõ ràng là có người muốn đục nước béo cò, thừa dịp hỗn loạn để ra tay vớiNhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y.Những người này, quả thực là phát rồ!Mọi người mới lên đến tầng thứ bảy, còn chưa nhìn thấy toàn bộ thức PhongTẫn Tàn Ngân kia, bây giờ đánh nhau để làm cái gì?Không thể chờ nghiên cứu xong rồi lại phân sinh tử sao?Hồ Tâm Mị ở ngay cạnh Nhật Già La cũng lập tức mắng một tiếng ‘Xúi quẩy’,đồng thời cực lực thả mây khói.Thực sự là quá xui xẻo!Tốc độ nghiên cứu của bọn họ vốn đã tương đối chậm, là đội ngũ cuối cùng leolên tầng bảy.Bây giờ lại có biến cố như này.Hồ Tâm Mị lại không thể không làm vậy.Nàng cũng cảm thấy vài cỗ sát ý mạnh mẽ đang khóa chặt lấy mình, không thểkhông thi triển thần thông huyết mạch, thả mây khói ra để tự vệ.Hồ Tâm Mị rất tức giận, nhưng sau đó lại âm thầm cười gằn.Những người này cho rằng trong tầng bảy này chỉ có một mình Vấn Thù Y sao?Ngoại trừ Vấn Thù Y ra, trong này vẫn còn mấy con cá lớn!Một khi mây khói che đậy toàn bộ, loạn chiến nổi lên, không ai biết là sẽ phátsinh chuyện gì đâu!Khi Hồ Tâm Mị nghĩ đến cao thủ thần bí một thương đâm chết Mị Ly và ThầnCôn kia, lại có chút cười trên sự đau khổ của người khác.Dưới cái nhìn của nàng, sự đáng sợ của người này chỉ kém Vấn Thù Y một bậcmà thôi.Đám người ngu xuẩn ép mình thả khói này, bọn họ không biết mình đã thả mộtnhân vật đáng sợ như thế nào đâu.Thật ra bản lĩnh thả khói của Hồ Tâm Mị vẫn kém Nhật Già La không ít, dù saonàng cũng không quá tinh thông đạo này.Nhưng dưới sự giúp đỡ của nàng, chẳng mấy chốc là mây khói đã mở rộng đếnphạm vi hai trăm trượng.Trong làn mây khói kia, lại có thần thông mê hoặc và che đậy giác quan và linhgiác của mọi người. Võ tu ngũ phẩm bình thường, ở trong này một lát là sẽ bịmê hoặc tâm trí, không phân biệt được phương hướng.Nhưng người có thể đi vào bí cảnh này, không có một kẻ nào là ngũ phẩm bìnhthường cả.Tất cả mọi người trong đại sảnh, hoặc là kết trận để phòng thủ, hoặc là thừa dịploạn mà đi.Tiểu Huyền Vũ và Chu Lương Thần phụ trách cảnh giới, khi mây khói xuấthiện, nó lập tức gọi ra mười mấy tầng thuẫn băng mạnh mẽ, bao phủ toàn bộmọi người vào bên trong.Đồng thời, nó cũng thả ra bốn viên ‘Huyền Minh chi nhãn’ của mẫu thân ình,bắt đầu quan sát bốn phía.Chu Lương Thần cũng đình chỉ vận công, tạm thời từ bỏ củng cố chân nguyên,cầm kiếm lên cảnh giới bốn phía.“Phiền phức!” Phương Bất Viên đứng trên lưng rùa, xoa trán nói: “Những ngườinày không thể kiên trì một lúc sao? Tốt xấu gì cũng chờ lên đến tầng chín rồiđánh. . .”Lúc này, tất cả mọi người cũng bày trận phòng ngự bên người tiểu Huyền Vũ.Năng lực phòng ngự của tiểu Huyền Vũ vốn cực kỳ mạnh mẽ.Lúc này nó còn có thể mượn uy thế Băng pháp của Vấn Thù Y.Mặc kệ là thuẫn băng hay ‘Huyền Minh thần quang’ của tiểu Huyền Vũ, tất cảđều được tăng cường rất nhiều.Sau lưng Tông Tam Bình cũng hiển hóa ra cân cây cực lớn.Theo cán ‘cân’ nghiêng về một phía, khí tức của mọi người trên lưng tiểuHuyền Vũ đều tăng mạnh.Hắn dùng ánh mắt nhìn thấu tất cả để nhìn bốn phía: “Chắc là có một ít ngườikhông có lòng tin lĩnh ngộ được Phong Tẫn Tàn Ngân trong vòng một tháng,.Nếu bọn họ muốn dùng tất cả tâm thần để nghiên cứu, thì phải phân thắng bạitrước, dù sao thì sớm muộn gì cũng phải đánh mà.”Yến Quy Lai gật đầu: “Cẩn thận một chút.”Hắn cảm ứng được trận chiến bên phía Vấn Thù Y cực kỳ kịch liệt.Thời gian và không gian trong phạm vi trăm trượng quanh nữ tử này đều bịđóng băng, sau đó bị nhiễu loạn, thậm chí còn bị người cưỡng ép chia cách ra.Chiến đấu ở bên kia kịch liệt đến mức làm cho ‘Bí Văn vân thạch’ dày đếnmười trượng cũng không chịu nổi, bắt đầu xuất hiện những vết rách lớn nhưmạng nhện.Những Thiên quy đạo luật đang khuấy động ở bên kia có thể làm cho võ tu tứphẩm ngũ phẩm bị xé nát khi đến gần, ngoài ra còn có từng đạo từng đạo cươnglực lan tràn ra bốn phía. 

Chương 1344: Khói lại lên