Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1349: Mau thu thần thông (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay sau đó, Sở Vân Vân cũng không suy nghĩ nhiều nữa.Bởi vì nàng đã cảm ứng được một con cá lớn.Cao thủ Địa Bảng bị triều đình lung lạc, Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – NgụyNhư.Bóng người của Sở Vân Vân lập tức lóe lên, hiện ra ở trước người của NgụyNhư.Trường thương của nàng đâm thủng ‘Hỗn Nguyên kiếm quang’ của Ngụy Như,đâm thủng một lỗ cực lớn ở ngực của hắn.Đúng lúc này, khi nàng đang kiềm chế Nghịch Thần chi hỏa ở trên thân thương.Nàng nhìn thấy một đạo ánh đao như ảo như mộng ở đối diện, nó lóe lên mộtcái, liền chém rơi đầu của Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – Ngụy Như.Sau ánh đao kia là một bóng người tràn đầy máu tanh và sát khí.Hắn xuất hiện ở sau lưng Ngụy Như, gần như ra tay cùng một lúc với Sở VânVân, chém đầu của Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – Ngụy Như xuống.Sở Vân Vân không khỏi nheo mắt lại, nàng cảm ứng được lực lượng Mộng Ảoở gần đây, cho nên cũng nhận ra thân phận của đối phương.Đây là phụ thân của Lục Loạn Ly, hạng 9 Thiên Bảng, Đao Kiếm Như Mộng –Lục Trầm!Từ sát khí mà mùi máu tanh ở trên người đối phương, có thể thấy hắn đã chémgiết không dưới mười người ở trong mây khói này!Người này ẩn giấu thân hình và diện mạo của mình ở trong mây khói, lại dùnglực lượng Mộng Ảo che đậy, chỉ để lộ một đôi mắt ác liệt như đao.“Các hạ là ai?”Nhưng trước khi Lục Trầm dứt lời, bóng người của Sở Vân Vân đã lùi lại, lậptức trở về bên trong mây khói.Lục Trầm lập tức phát lực đuổi theo.Hắn truy tìm khí tức của Sở Vân Vân, bóng người lấp lóe như hình với bóng.Đao trong tay Lục Trầm thì đã vào vỏ bên eo.“Mời các hạ dừng chân, Lục mỗ không có ác ý, chỉ là có chuyện muốn thươnglượng với các hạ.”Thân pháp của hai người bọn họ đều như lưu quang thuấn ảnh, chỉ chớp mắt màđã chạy mấy chục vòng ở trên tầng bảy này.Theo thời gian trôi qua, trong đôi mắt của Lục Trầm hiện lên một tia ngưngtrọng.Thân pháp của nữ nhân này quá nhanh, thế mà lại có thể kéo dài khoảng cáchvới hắn.. . .Trong khi hai người Lục Trầm và Sở Vân Vân truy đuổi nhau, Lục Loạn Lyđang đứng ở bên cạnh Sở Hi Thanh, nhìn men theo tầm mắt của Sở Hi Thanh.Xác định, cái tên này đúng là đang nhìn Vấn Thù Y.Trong mắt Lục Loạn Ly không khỏi sinh ra một vệt ngờ vực: “Lẽ nào ngươimuốn ra tay hỗ trợ nàng?”Lúc này, trong đầu của nàng hiện ra các loại hình ảnh, đều là các hành vi quái dịcủa Sở Hi Thanh từ khi tiến vào Vân Hải tiên cung đến nay.Có Vấn Thù Y lấy lòng Sở Hi Thanh, cũng có Sở Hi Thanh để ý đến Vấn ThùY.Lục Loạn Ly vốn định thừa dịp mây khói để đi gặp phụ thân mình một lần, bâygiờ thì lại không đi nổi.Cái tên này lén lén lút lút, mạo hiểm rời khỏi đội ngũ, quả nhiên là có vấn đề!Giữa hai người này, nhất định có liên hệ nào đó mà không ai biết!Sở Hi Thanh thì lại liếc nhìn nàng một cái: “Hỗ trợ nàng? Ta còn chưa điên!”Hắn vừa nói chuyện vừa lùi lại một bước.Trong khoảnh khắc này, vị trí hắn vừa đứng đã bị một luồng hàn lực kinh ngườibao trùm.Nguy hiểm hơn là, vị trí đó vừa bị đóng băng một sát na, thì lại có mấy nguồnsức mạnh xé rách và cắt chém vào chỗ đó.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, hắn nào có tư cách trợ giúp Vấn Thù Y? Sợ mình chếtkhông đủ nhanh sao?Sau đó, hắn lại nhìn chằm chằm vào một bóng người nào đó.“Đó là thái thượng trưởng lão Đô Thiên thần cung, Thần Lực Đô Thiên – ĐôngPhương Bạch, người này có thần lực của Câu Trần.”Vẻ mặt Lục Loạn Ly hơi nghiêm túc.Thượng cổ Chiến thần Câu Trần, trước mặt là thủ lĩnh của tất cả ‘tinh thần’(ngôi sao), cũng là đối thủ một mất một còn của Táng Thiên.Từ chiến dịch phạt thiên của Ma thần Táng Thiên đến giờ, song phương vẫntranh đấu không ngừng nghỉ.“Ngươi nhìn chằm chằm vào hắn làm gì? Sư huynh, ngươi điên rồi? Người nàytuyệt đối không giống Cổ Nguyên Thần đâu. Hắn là nhất phẩm, còn có thần lựccủa Câu Trần.”Ngay cả phụ thân nàng cũng chưa chắc có thể chém giết Đông Phương Bạch.“Cái này thì không cần ngươi nói.”Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa lùi về sau một bước, ánh mắt hơi khó lường:“Đây không phải là muốn nhặt chỗ tốt sao? Đừng nói chuyện, cứ xem là được.”Sở Vân Vân nói những người này có thần ma trợ giúp, nhưng vẫn không phải làđối thủ của Vấn Thù Y, cuối cùng nhất định sẽ tử thương tàn tạ.Hắn dự tính, người này không chết thì cũng bị thương.Ngay khi Sở Hi Thanh vừa nói xong, một đạo bóng tên màu đen xuất hiện ởphía sau.Tuy nhiên, mục tiêu của mũi tên này không phải là hắn, mà là một bóng người ởcách đó khoảng hai mươi trượng.Người này vì tránh né Sở Vân Vân nên mới chạy loạn qua bên này, lại bị mộtmũi tên vô ảnh kia bắn chết! Toàn bộ đầu đã nổ thành bột máu.Sở Hi Thanh hơi nhướng mày lên.Đây là truyền thừa Đại Nghệ Vô Hình Tiễn của Cẩm y vệ.Vậy không cần hỏi cũng biết thân phận của người bắn tên. Vị ‘Đao độc tôn, tiễnvô ảnh’ kia, tu luyện chính lại Đại Nghệ Vô Hình Tiễn.Sở Hi Thanh thầm cười khổ, xem ra Kế Tiễn Tiễn quyết định ngửa bài với hắnrồi, bây giờ còn không thèm che giấu luôn.
Ngay sau đó, Sở Vân Vân cũng không suy nghĩ nhiều nữa.
Bởi vì nàng đã cảm ứng được một con cá lớn.
Cao thủ Địa Bảng bị triều đình lung lạc, Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – Ngụy
Như.
Bóng người của Sở Vân Vân lập tức lóe lên, hiện ra ở trước người của Ngụy
Như.
Trường thương của nàng đâm thủng ‘Hỗn Nguyên kiếm quang’ của Ngụy Như,
đâm thủng một lỗ cực lớn ở ngực của hắn.
Đúng lúc này, khi nàng đang kiềm chế Nghịch Thần chi hỏa ở trên thân thương.
Nàng nhìn thấy một đạo ánh đao như ảo như mộng ở đối diện, nó lóe lên một
cái, liền chém rơi đầu của Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – Ngụy Như.
Sau ánh đao kia là một bóng người tràn đầy máu tanh và sát khí.
Hắn xuất hiện ở sau lưng Ngụy Như, gần như ra tay cùng một lúc với Sở Vân
Vân, chém đầu của Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – Ngụy Như xuống.
Sở Vân Vân không khỏi nheo mắt lại, nàng cảm ứng được lực lượng Mộng Ảo
ở gần đây, cho nên cũng nhận ra thân phận của đối phương.
Đây là phụ thân của Lục Loạn Ly, hạng 9 Thiên Bảng, Đao Kiếm Như Mộng –
Lục Trầm!
Từ sát khí mà mùi máu tanh ở trên người đối phương, có thể thấy hắn đã chém
giết không dưới mười người ở trong mây khói này!
Người này ẩn giấu thân hình và diện mạo của mình ở trong mây khói, lại dùng
lực lượng Mộng Ảo che đậy, chỉ để lộ một đôi mắt ác liệt như đao.
“Các hạ là ai?”
Nhưng trước khi Lục Trầm dứt lời, bóng người của Sở Vân Vân đã lùi lại, lập
tức trở về bên trong mây khói.
Lục Trầm lập tức phát lực đuổi theo.
Hắn truy tìm khí tức của Sở Vân Vân, bóng người lấp lóe như hình với bóng.
Đao trong tay Lục Trầm thì đã vào vỏ bên eo.
“Mời các hạ dừng chân, Lục mỗ không có ác ý, chỉ là có chuyện muốn thương
lượng với các hạ.”
Thân pháp của hai người bọn họ đều như lưu quang thuấn ảnh, chỉ chớp mắt mà
đã chạy mấy chục vòng ở trên tầng bảy này.
Theo thời gian trôi qua, trong đôi mắt của Lục Trầm hiện lên một tia ngưng
trọng.
Thân pháp của nữ nhân này quá nhanh, thế mà lại có thể kéo dài khoảng cách
với hắn.
. . .
Trong khi hai người Lục Trầm và Sở Vân Vân truy đuổi nhau, Lục Loạn Ly
đang đứng ở bên cạnh Sở Hi Thanh, nhìn men theo tầm mắt của Sở Hi Thanh.
Xác định, cái tên này đúng là đang nhìn Vấn Thù Y.
Trong mắt Lục Loạn Ly không khỏi sinh ra một vệt ngờ vực: “Lẽ nào ngươi
muốn ra tay hỗ trợ nàng?”
Lúc này, trong đầu của nàng hiện ra các loại hình ảnh, đều là các hành vi quái dị
của Sở Hi Thanh từ khi tiến vào Vân Hải tiên cung đến nay.
Có Vấn Thù Y lấy lòng Sở Hi Thanh, cũng có Sở Hi Thanh để ý đến Vấn Thù
Y.
Lục Loạn Ly vốn định thừa dịp mây khói để đi gặp phụ thân mình một lần, bây
giờ thì lại không đi nổi.
Cái tên này lén lén lút lút, mạo hiểm rời khỏi đội ngũ, quả nhiên là có vấn đề!
Giữa hai người này, nhất định có liên hệ nào đó mà không ai biết!
Sở Hi Thanh thì lại liếc nhìn nàng một cái: “Hỗ trợ nàng? Ta còn chưa điên!”
Hắn vừa nói chuyện vừa lùi lại một bước.
Trong khoảnh khắc này, vị trí hắn vừa đứng đã bị một luồng hàn lực kinh người
bao trùm.
Nguy hiểm hơn là, vị trí đó vừa bị đóng băng một sát na, thì lại có mấy nguồn
sức mạnh xé rách và cắt chém vào chỗ đó.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, hắn nào có tư cách trợ giúp Vấn Thù Y? Sợ mình chết
không đủ nhanh sao?
Sau đó, hắn lại nhìn chằm chằm vào một bóng người nào đó.
“Đó là thái thượng trưởng lão Đô Thiên thần cung, Thần Lực Đô Thiên – Đông
Phương Bạch, người này có thần lực của Câu Trần.”
Vẻ mặt Lục Loạn Ly hơi nghiêm túc.
Thượng cổ Chiến thần Câu Trần, trước mặt là thủ lĩnh của tất cả ‘tinh thần’
(ngôi sao), cũng là đối thủ một mất một còn của Táng Thiên.
Từ chiến dịch phạt thiên của Ma thần Táng Thiên đến giờ, song phương vẫn
tranh đấu không ngừng nghỉ.
“Ngươi nhìn chằm chằm vào hắn làm gì? Sư huynh, ngươi điên rồi? Người này
tuyệt đối không giống Cổ Nguyên Thần đâu. Hắn là nhất phẩm, còn có thần lực
của Câu Trần.”
Ngay cả phụ thân nàng cũng chưa chắc có thể chém giết Đông Phương Bạch.
“Cái này thì không cần ngươi nói.”
Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa lùi về sau một bước, ánh mắt hơi khó lường:
“Đây không phải là muốn nhặt chỗ tốt sao? Đừng nói chuyện, cứ xem là được.”
Sở Vân Vân nói những người này có thần ma trợ giúp, nhưng vẫn không phải là
đối thủ của Vấn Thù Y, cuối cùng nhất định sẽ tử thương tàn tạ.
Hắn dự tính, người này không chết thì cũng bị thương.
Ngay khi Sở Hi Thanh vừa nói xong, một đạo bóng tên màu đen xuất hiện ở
phía sau.
Tuy nhiên, mục tiêu của mũi tên này không phải là hắn, mà là một bóng người ở
cách đó khoảng hai mươi trượng.
Người này vì tránh né Sở Vân Vân nên mới chạy loạn qua bên này, lại bị một
mũi tên vô ảnh kia bắn chết! Toàn bộ đầu đã nổ thành bột máu.
Sở Hi Thanh hơi nhướng mày lên.
Đây là truyền thừa Đại Nghệ Vô Hình Tiễn của Cẩm y vệ.
Vậy không cần hỏi cũng biết thân phận của người bắn tên. Vị ‘Đao độc tôn, tiễn
vô ảnh’ kia, tu luyện chính lại Đại Nghệ Vô Hình Tiễn.
Sở Hi Thanh thầm cười khổ, xem ra Kế Tiễn Tiễn quyết định ngửa bài với hắn
rồi, bây giờ còn không thèm che giấu luôn.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay sau đó, Sở Vân Vân cũng không suy nghĩ nhiều nữa.Bởi vì nàng đã cảm ứng được một con cá lớn.Cao thủ Địa Bảng bị triều đình lung lạc, Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – NgụyNhư.Bóng người của Sở Vân Vân lập tức lóe lên, hiện ra ở trước người của NgụyNhư.Trường thương của nàng đâm thủng ‘Hỗn Nguyên kiếm quang’ của Ngụy Như,đâm thủng một lỗ cực lớn ở ngực của hắn.Đúng lúc này, khi nàng đang kiềm chế Nghịch Thần chi hỏa ở trên thân thương.Nàng nhìn thấy một đạo ánh đao như ảo như mộng ở đối diện, nó lóe lên mộtcái, liền chém rơi đầu của Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – Ngụy Như.Sau ánh đao kia là một bóng người tràn đầy máu tanh và sát khí.Hắn xuất hiện ở sau lưng Ngụy Như, gần như ra tay cùng một lúc với Sở VânVân, chém đầu của Thái Ất Hỗn Nguyên Kiếm – Ngụy Như xuống.Sở Vân Vân không khỏi nheo mắt lại, nàng cảm ứng được lực lượng Mộng Ảoở gần đây, cho nên cũng nhận ra thân phận của đối phương.Đây là phụ thân của Lục Loạn Ly, hạng 9 Thiên Bảng, Đao Kiếm Như Mộng –Lục Trầm!Từ sát khí mà mùi máu tanh ở trên người đối phương, có thể thấy hắn đã chémgiết không dưới mười người ở trong mây khói này!Người này ẩn giấu thân hình và diện mạo của mình ở trong mây khói, lại dùnglực lượng Mộng Ảo che đậy, chỉ để lộ một đôi mắt ác liệt như đao.“Các hạ là ai?”Nhưng trước khi Lục Trầm dứt lời, bóng người của Sở Vân Vân đã lùi lại, lậptức trở về bên trong mây khói.Lục Trầm lập tức phát lực đuổi theo.Hắn truy tìm khí tức của Sở Vân Vân, bóng người lấp lóe như hình với bóng.Đao trong tay Lục Trầm thì đã vào vỏ bên eo.“Mời các hạ dừng chân, Lục mỗ không có ác ý, chỉ là có chuyện muốn thươnglượng với các hạ.”Thân pháp của hai người bọn họ đều như lưu quang thuấn ảnh, chỉ chớp mắt màđã chạy mấy chục vòng ở trên tầng bảy này.Theo thời gian trôi qua, trong đôi mắt của Lục Trầm hiện lên một tia ngưngtrọng.Thân pháp của nữ nhân này quá nhanh, thế mà lại có thể kéo dài khoảng cáchvới hắn.. . .Trong khi hai người Lục Trầm và Sở Vân Vân truy đuổi nhau, Lục Loạn Lyđang đứng ở bên cạnh Sở Hi Thanh, nhìn men theo tầm mắt của Sở Hi Thanh.Xác định, cái tên này đúng là đang nhìn Vấn Thù Y.Trong mắt Lục Loạn Ly không khỏi sinh ra một vệt ngờ vực: “Lẽ nào ngươimuốn ra tay hỗ trợ nàng?”Lúc này, trong đầu của nàng hiện ra các loại hình ảnh, đều là các hành vi quái dịcủa Sở Hi Thanh từ khi tiến vào Vân Hải tiên cung đến nay.Có Vấn Thù Y lấy lòng Sở Hi Thanh, cũng có Sở Hi Thanh để ý đến Vấn ThùY.Lục Loạn Ly vốn định thừa dịp mây khói để đi gặp phụ thân mình một lần, bâygiờ thì lại không đi nổi.Cái tên này lén lén lút lút, mạo hiểm rời khỏi đội ngũ, quả nhiên là có vấn đề!Giữa hai người này, nhất định có liên hệ nào đó mà không ai biết!Sở Hi Thanh thì lại liếc nhìn nàng một cái: “Hỗ trợ nàng? Ta còn chưa điên!”Hắn vừa nói chuyện vừa lùi lại một bước.Trong khoảnh khắc này, vị trí hắn vừa đứng đã bị một luồng hàn lực kinh ngườibao trùm.Nguy hiểm hơn là, vị trí đó vừa bị đóng băng một sát na, thì lại có mấy nguồnsức mạnh xé rách và cắt chém vào chỗ đó.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, hắn nào có tư cách trợ giúp Vấn Thù Y? Sợ mình chếtkhông đủ nhanh sao?Sau đó, hắn lại nhìn chằm chằm vào một bóng người nào đó.“Đó là thái thượng trưởng lão Đô Thiên thần cung, Thần Lực Đô Thiên – ĐôngPhương Bạch, người này có thần lực của Câu Trần.”Vẻ mặt Lục Loạn Ly hơi nghiêm túc.Thượng cổ Chiến thần Câu Trần, trước mặt là thủ lĩnh của tất cả ‘tinh thần’(ngôi sao), cũng là đối thủ một mất một còn của Táng Thiên.Từ chiến dịch phạt thiên của Ma thần Táng Thiên đến giờ, song phương vẫntranh đấu không ngừng nghỉ.“Ngươi nhìn chằm chằm vào hắn làm gì? Sư huynh, ngươi điên rồi? Người nàytuyệt đối không giống Cổ Nguyên Thần đâu. Hắn là nhất phẩm, còn có thần lựccủa Câu Trần.”Ngay cả phụ thân nàng cũng chưa chắc có thể chém giết Đông Phương Bạch.“Cái này thì không cần ngươi nói.”Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa lùi về sau một bước, ánh mắt hơi khó lường:“Đây không phải là muốn nhặt chỗ tốt sao? Đừng nói chuyện, cứ xem là được.”Sở Vân Vân nói những người này có thần ma trợ giúp, nhưng vẫn không phải làđối thủ của Vấn Thù Y, cuối cùng nhất định sẽ tử thương tàn tạ.Hắn dự tính, người này không chết thì cũng bị thương.Ngay khi Sở Hi Thanh vừa nói xong, một đạo bóng tên màu đen xuất hiện ởphía sau.Tuy nhiên, mục tiêu của mũi tên này không phải là hắn, mà là một bóng người ởcách đó khoảng hai mươi trượng.Người này vì tránh né Sở Vân Vân nên mới chạy loạn qua bên này, lại bị mộtmũi tên vô ảnh kia bắn chết! Toàn bộ đầu đã nổ thành bột máu.Sở Hi Thanh hơi nhướng mày lên.Đây là truyền thừa Đại Nghệ Vô Hình Tiễn của Cẩm y vệ.Vậy không cần hỏi cũng biết thân phận của người bắn tên. Vị ‘Đao độc tôn, tiễnvô ảnh’ kia, tu luyện chính lại Đại Nghệ Vô Hình Tiễn.Sở Hi Thanh thầm cười khổ, xem ra Kế Tiễn Tiễn quyết định ngửa bài với hắnrồi, bây giờ còn không thèm che giấu luôn.