Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1351: Nàng muốn ăn ta (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vấn Thù Y có thể ung dung đối phó với những người khác ở nơi này.Ngoại trừ Băng pháp ra thì nàng còn có lực lượng Thái âm.Bình thường, cách sử dụng lực lượng Thái âm là lấy âm lực đả thương đối thủ,khiến hàn lực càng âm hàn hơn.Nhưng Vấn Thù Y đã vượt qua cấp bậc này từ lâu, nàng có thể can thiệp vàomặt âm của tất cả sự vật trong thiên địa, hoặc là tất cả Thiên quy đạo luật thuộcvề mặt âm.Chỉ là phương pháp chiến đấu của một người một thần này, không bị giới hạnbởi âm dương.Mà ngay khi Vương Đông Thiên vừa nói xong, một bàn tay lửa khổng lồ xuyênthủng tường lửa, đánh thẳng về phía này.Vấn Thù Y giơ tay điểm một cái, bàn tay lửa khổng lồ này lập tức bị đóng băng,sau đó vỡ thành vụn băng.Nhưng theo sát phía sau là một nắm đấm của nhân loại, nó cũng xuyên quatường lửa.Cánh tay kia màu xích kim, nắm đấm thì lại rộng lớn tựa như vại rượu.Đây là Thần Lực Đô Thiên – Đông Phương Bạch!Vấn Thù Y tiện tay vỗ vào trên nắm đấm kia, nhất thời tạo thành một tiếng nổmạnh, làm toàn bộ tòa Phong Thần lâu này rung động kịch liệt.Đông Phương Bạch không chỉ có sức mạnh kinh người, mà trên quyền cònngậm lấy lực lượng Thiêu Thiên và Hủy Diệt của Câu Trần thần quân.Dưới lực lượng khổng lồ như vậy, thân thể Vấn Thù Y chỉ hơi lung lay. Còn cómột mảnh ngọn lửa màu đỏ thắm bắt đầu lan tràn ở bên ngoài cơ thể của nàng.Ngọn lửa nóng bỏng này lại để cho Vấn Thù Y cảm nhận được một chút ấm áphiếm có.Nhưng nàng biết trong ngọn lửa này có hỏa độc mạnh mẽ. Một khi nhập thểnhất định sẽ bị đốt thủng trăm ngàn lỗ.Vì vậy, Vấn Thù Y lập tức điều động chân nguyên, đóng băng tất cả chânnguyên đang dẫn đốt kia, khiến chúng hóa thành bụi băng rồi rơi xuống.Tiếng cười gằn của Thần Lực Đô Thiên – Đông Phương Bạch lại truyền đến:“Cực âm mà hối, hàn lực của điện hạ đã kém xa lúc trước.”Điểm này không cần hắn nhắc nhở, tất cả mọi người ở đây đều chú ý đến.Vị này giao thủ với Vấn Thù Y ở khoảng cách gần mà còn có thể bình yên trởra, đây chính là chứng cứ tốt nhất.Thời khắc này, Vấn Thù Y hơi lắc đầu, nàng mở huyệt Thần Đình trên đỉnh đầucủa mình ra một đường.Khoảnh khắc này, vô số nguyên lực Thần âm chí tinh chí thuần lao ra, chảy vàotrong lục phủ ngũ tạng và toàn thân nàng.600 năm trước, vì khống chế chí âm chí hàn của bản thân, nàng đã dùng mộtmôn bí pháp thượng cổ để phong ấn nguyên lực Thần âm của bản thần vàotrong các khiếu huyệt. Dùng để đảm bảo và áp chế lượng chân nguyên của bảnthân còn hai phần mười của trạng thái toàn thịnh.Vấn đề là, thân thể có tổng cộng 720 khiếu huyệt, nàng đã dùng 670 cái rồi.Mỗi một cái huyệt vị trong đó đều chứa đầy nguyên lực Thần âm chí thuần chítịnh.Mà một huyệt lớn như Thần Đình này, bên trong nó ẩn chứa nguyên lực Thầnâm tương đương với một võ tu tam phẩm.Lúc này, Thái Sơ Băng Luân kiếm trong tay Vấn Thù Y đã tỏa ra quang huyóng ánh, mặt trăng ở chuôi kiếm thì lại bắt đầu chuyển động.Ngay khi Vấn Thù Y chuẩn bị ra tay, thần sắc nàng lại hơi động, ánh mắt nhìnxuyên qua tường lửa và màn mây khói kia, nhìn thấy một thiếu niên ở cách đómấy chục trượng.Là Sở Hi Thanh!Trong con ngươi của Vấn Thù Y dần dần hiện lên một tia kinh dị, sau đó ảnhmắt lại chuyển về phía trước mắt.“Nhận lấy cái chết!”Đó là Đại âm Thần Thủ - Bách Lý Liệp Thủ.Hắn nhảy qua tường lửa, một bàn tay to lớn màu xanh lam vỗ thẳng xuống đỉnhđầu Vấn Thù Y.Hàn lực vô cùng vô tận hội tụ trên bàn tay, chưởng lực còn chưa đến mà đãkhuấy động hàn lực bên trong cơ thể Vấn Thù Y.Nhưng giờ phút này, sắc mặt Bách Lý Liệp Thủ lại biến đổi.Hắn phát hiện khí huyết và tinh nguyên của mình đang nhanh chóng đóng băng.Nội tâm của Bách Lý Liệp Thủ rất kinh hãi.Không phải Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y đã yếu đi rồi sao?“Đáng chết!”Hắn lập tức đổi công thành thủ, đồng thời sử dụng âm độn, bóng người lùinhanh về phía sau.Nhưng Bách Lý Liệp Thủ lại phát hiện tốc độ của mình càng ngày càng chậm.Tốc độ kiếm của Vấn Thù Y cũng rất chậm, trong mắt đám cao thủ nhất phẩm ởđây thì quả thực là rất khó coi, nhưng lại vượt xa tốc độ thân pháp của hắn.Khi một kiếm của Vấn Thù Y chém đến, Bách Lý Liệp Thủ và cả hóa thân củaCửu âm ma chủ phía sau hắn đều bị đóng băng ở bên trong một khối băng màuxanh lam.Đường đường là hạng 18 Thiên Bảng, thế mà lại không đỡ nổi một kiếm củaVấn Thù Y. Hơn nữa chỉ chớp mắt là khí tức của hắn đã biến mất, nguyên thầntịch diệt!Hàn lực vô cùng vô tận bắt đầu lan tràn ra bốn phía từ dưới chân Vấn Thù Y, nóđóng băng tất cả!Không chỉ tường lửa chung quanh bị đóng băng, các loại ám khí của đám caothủ nhị phẩm ở phía xa xa kia cũng bị đóng băng hết.Đám người nhìn thấy kết cục của Bách Lý Liệp Thủ, sắc mặt đều đại biến, vộivàng trốn ra xa. 

Vấn Thù Y có thể ung dung đối phó với những người khác ở nơi này.

Ngoại trừ Băng pháp ra thì nàng còn có lực lượng Thái âm.

Bình thường, cách sử dụng lực lượng Thái âm là lấy âm lực đả thương đối thủ,

khiến hàn lực càng âm hàn hơn.

Nhưng Vấn Thù Y đã vượt qua cấp bậc này từ lâu, nàng có thể can thiệp vào

mặt âm của tất cả sự vật trong thiên địa, hoặc là tất cả Thiên quy đạo luật thuộc

về mặt âm.

Chỉ là phương pháp chiến đấu của một người một thần này, không bị giới hạn

bởi âm dương.

Mà ngay khi Vương Đông Thiên vừa nói xong, một bàn tay lửa khổng lồ xuyên

thủng tường lửa, đánh thẳng về phía này.

Vấn Thù Y giơ tay điểm một cái, bàn tay lửa khổng lồ này lập tức bị đóng băng,

sau đó vỡ thành vụn băng.

Nhưng theo sát phía sau là một nắm đấm của nhân loại, nó cũng xuyên qua

tường lửa.

Cánh tay kia màu xích kim, nắm đấm thì lại rộng lớn tựa như vại rượu.

Đây là Thần Lực Đô Thiên – Đông Phương Bạch!

Vấn Thù Y tiện tay vỗ vào trên nắm đấm kia, nhất thời tạo thành một tiếng nổ

mạnh, làm toàn bộ tòa Phong Thần lâu này rung động kịch liệt.

Đông Phương Bạch không chỉ có sức mạnh kinh người, mà trên quyền còn

ngậm lấy lực lượng Thiêu Thiên và Hủy Diệt của Câu Trần thần quân.

Dưới lực lượng khổng lồ như vậy, thân thể Vấn Thù Y chỉ hơi lung lay. Còn có

một mảnh ngọn lửa màu đỏ thắm bắt đầu lan tràn ở bên ngoài cơ thể của nàng.

Ngọn lửa nóng bỏng này lại để cho Vấn Thù Y cảm nhận được một chút ấm áp

hiếm có.

Nhưng nàng biết trong ngọn lửa này có hỏa độc mạnh mẽ. Một khi nhập thể

nhất định sẽ bị đốt thủng trăm ngàn lỗ.

Vì vậy, Vấn Thù Y lập tức điều động chân nguyên, đóng băng tất cả chân

nguyên đang dẫn đốt kia, khiến chúng hóa thành bụi băng rồi rơi xuống.

Tiếng cười gằn của Thần Lực Đô Thiên – Đông Phương Bạch lại truyền đến:

“Cực âm mà hối, hàn lực của điện hạ đã kém xa lúc trước.”

Điểm này không cần hắn nhắc nhở, tất cả mọi người ở đây đều chú ý đến.

Vị này giao thủ với Vấn Thù Y ở khoảng cách gần mà còn có thể bình yên trở

ra, đây chính là chứng cứ tốt nhất.

Thời khắc này, Vấn Thù Y hơi lắc đầu, nàng mở huyệt Thần Đình trên đỉnh đầu

của mình ra một đường.

Khoảnh khắc này, vô số nguyên lực Thần âm chí tinh chí thuần lao ra, chảy vào

trong lục phủ ngũ tạng và toàn thân nàng.

600 năm trước, vì khống chế chí âm chí hàn của bản thân, nàng đã dùng một

môn bí pháp thượng cổ để phong ấn nguyên lực Thần âm của bản thần vào

trong các khiếu huyệt. Dùng để đảm bảo và áp chế lượng chân nguyên của bản

thân còn hai phần mười của trạng thái toàn thịnh.

Vấn đề là, thân thể có tổng cộng 720 khiếu huyệt, nàng đã dùng 670 cái rồi.

Mỗi một cái huyệt vị trong đó đều chứa đầy nguyên lực Thần âm chí thuần chí

tịnh.

Mà một huyệt lớn như Thần Đình này, bên trong nó ẩn chứa nguyên lực Thần

âm tương đương với một võ tu tam phẩm.

Lúc này, Thái Sơ Băng Luân kiếm trong tay Vấn Thù Y đã tỏa ra quang huy

óng ánh, mặt trăng ở chuôi kiếm thì lại bắt đầu chuyển động.

Ngay khi Vấn Thù Y chuẩn bị ra tay, thần sắc nàng lại hơi động, ánh mắt nhìn

xuyên qua tường lửa và màn mây khói kia, nhìn thấy một thiếu niên ở cách đó

mấy chục trượng.

Là Sở Hi Thanh!

Trong con ngươi của Vấn Thù Y dần dần hiện lên một tia kinh dị, sau đó ảnh

mắt lại chuyển về phía trước mắt.

“Nhận lấy cái chết!”

Đó là Đại âm Thần Thủ - Bách Lý Liệp Thủ.

Hắn nhảy qua tường lửa, một bàn tay to lớn màu xanh lam vỗ thẳng xuống đỉnh

đầu Vấn Thù Y.

Hàn lực vô cùng vô tận hội tụ trên bàn tay, chưởng lực còn chưa đến mà đã

khuấy động hàn lực bên trong cơ thể Vấn Thù Y.

Nhưng giờ phút này, sắc mặt Bách Lý Liệp Thủ lại biến đổi.

Hắn phát hiện khí huyết và tinh nguyên của mình đang nhanh chóng đóng băng.

Nội tâm của Bách Lý Liệp Thủ rất kinh hãi.

Không phải Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y đã yếu đi rồi sao?

“Đáng chết!”

Hắn lập tức đổi công thành thủ, đồng thời sử dụng âm độn, bóng người lùi

nhanh về phía sau.

Nhưng Bách Lý Liệp Thủ lại phát hiện tốc độ của mình càng ngày càng chậm.

Tốc độ kiếm của Vấn Thù Y cũng rất chậm, trong mắt đám cao thủ nhất phẩm ở

đây thì quả thực là rất khó coi, nhưng lại vượt xa tốc độ thân pháp của hắn.

Khi một kiếm của Vấn Thù Y chém đến, Bách Lý Liệp Thủ và cả hóa thân của

Cửu âm ma chủ phía sau hắn đều bị đóng băng ở bên trong một khối băng màu

xanh lam.

Đường đường là hạng 18 Thiên Bảng, thế mà lại không đỡ nổi một kiếm của

Vấn Thù Y. Hơn nữa chỉ chớp mắt là khí tức của hắn đã biến mất, nguyên thần

tịch diệt!

Hàn lực vô cùng vô tận bắt đầu lan tràn ra bốn phía từ dưới chân Vấn Thù Y, nó

đóng băng tất cả!

Không chỉ tường lửa chung quanh bị đóng băng, các loại ám khí của đám cao

thủ nhị phẩm ở phía xa xa kia cũng bị đóng băng hết.

Đám người nhìn thấy kết cục của Bách Lý Liệp Thủ, sắc mặt đều đại biến, vội

vàng trốn ra xa. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vấn Thù Y có thể ung dung đối phó với những người khác ở nơi này.Ngoại trừ Băng pháp ra thì nàng còn có lực lượng Thái âm.Bình thường, cách sử dụng lực lượng Thái âm là lấy âm lực đả thương đối thủ,khiến hàn lực càng âm hàn hơn.Nhưng Vấn Thù Y đã vượt qua cấp bậc này từ lâu, nàng có thể can thiệp vàomặt âm của tất cả sự vật trong thiên địa, hoặc là tất cả Thiên quy đạo luật thuộcvề mặt âm.Chỉ là phương pháp chiến đấu của một người một thần này, không bị giới hạnbởi âm dương.Mà ngay khi Vương Đông Thiên vừa nói xong, một bàn tay lửa khổng lồ xuyênthủng tường lửa, đánh thẳng về phía này.Vấn Thù Y giơ tay điểm một cái, bàn tay lửa khổng lồ này lập tức bị đóng băng,sau đó vỡ thành vụn băng.Nhưng theo sát phía sau là một nắm đấm của nhân loại, nó cũng xuyên quatường lửa.Cánh tay kia màu xích kim, nắm đấm thì lại rộng lớn tựa như vại rượu.Đây là Thần Lực Đô Thiên – Đông Phương Bạch!Vấn Thù Y tiện tay vỗ vào trên nắm đấm kia, nhất thời tạo thành một tiếng nổmạnh, làm toàn bộ tòa Phong Thần lâu này rung động kịch liệt.Đông Phương Bạch không chỉ có sức mạnh kinh người, mà trên quyền cònngậm lấy lực lượng Thiêu Thiên và Hủy Diệt của Câu Trần thần quân.Dưới lực lượng khổng lồ như vậy, thân thể Vấn Thù Y chỉ hơi lung lay. Còn cómột mảnh ngọn lửa màu đỏ thắm bắt đầu lan tràn ở bên ngoài cơ thể của nàng.Ngọn lửa nóng bỏng này lại để cho Vấn Thù Y cảm nhận được một chút ấm áphiếm có.Nhưng nàng biết trong ngọn lửa này có hỏa độc mạnh mẽ. Một khi nhập thểnhất định sẽ bị đốt thủng trăm ngàn lỗ.Vì vậy, Vấn Thù Y lập tức điều động chân nguyên, đóng băng tất cả chânnguyên đang dẫn đốt kia, khiến chúng hóa thành bụi băng rồi rơi xuống.Tiếng cười gằn của Thần Lực Đô Thiên – Đông Phương Bạch lại truyền đến:“Cực âm mà hối, hàn lực của điện hạ đã kém xa lúc trước.”Điểm này không cần hắn nhắc nhở, tất cả mọi người ở đây đều chú ý đến.Vị này giao thủ với Vấn Thù Y ở khoảng cách gần mà còn có thể bình yên trởra, đây chính là chứng cứ tốt nhất.Thời khắc này, Vấn Thù Y hơi lắc đầu, nàng mở huyệt Thần Đình trên đỉnh đầucủa mình ra một đường.Khoảnh khắc này, vô số nguyên lực Thần âm chí tinh chí thuần lao ra, chảy vàotrong lục phủ ngũ tạng và toàn thân nàng.600 năm trước, vì khống chế chí âm chí hàn của bản thân, nàng đã dùng mộtmôn bí pháp thượng cổ để phong ấn nguyên lực Thần âm của bản thần vàotrong các khiếu huyệt. Dùng để đảm bảo và áp chế lượng chân nguyên của bảnthân còn hai phần mười của trạng thái toàn thịnh.Vấn đề là, thân thể có tổng cộng 720 khiếu huyệt, nàng đã dùng 670 cái rồi.Mỗi một cái huyệt vị trong đó đều chứa đầy nguyên lực Thần âm chí thuần chítịnh.Mà một huyệt lớn như Thần Đình này, bên trong nó ẩn chứa nguyên lực Thầnâm tương đương với một võ tu tam phẩm.Lúc này, Thái Sơ Băng Luân kiếm trong tay Vấn Thù Y đã tỏa ra quang huyóng ánh, mặt trăng ở chuôi kiếm thì lại bắt đầu chuyển động.Ngay khi Vấn Thù Y chuẩn bị ra tay, thần sắc nàng lại hơi động, ánh mắt nhìnxuyên qua tường lửa và màn mây khói kia, nhìn thấy một thiếu niên ở cách đómấy chục trượng.Là Sở Hi Thanh!Trong con ngươi của Vấn Thù Y dần dần hiện lên một tia kinh dị, sau đó ảnhmắt lại chuyển về phía trước mắt.“Nhận lấy cái chết!”Đó là Đại âm Thần Thủ - Bách Lý Liệp Thủ.Hắn nhảy qua tường lửa, một bàn tay to lớn màu xanh lam vỗ thẳng xuống đỉnhđầu Vấn Thù Y.Hàn lực vô cùng vô tận hội tụ trên bàn tay, chưởng lực còn chưa đến mà đãkhuấy động hàn lực bên trong cơ thể Vấn Thù Y.Nhưng giờ phút này, sắc mặt Bách Lý Liệp Thủ lại biến đổi.Hắn phát hiện khí huyết và tinh nguyên của mình đang nhanh chóng đóng băng.Nội tâm của Bách Lý Liệp Thủ rất kinh hãi.Không phải Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y đã yếu đi rồi sao?“Đáng chết!”Hắn lập tức đổi công thành thủ, đồng thời sử dụng âm độn, bóng người lùinhanh về phía sau.Nhưng Bách Lý Liệp Thủ lại phát hiện tốc độ của mình càng ngày càng chậm.Tốc độ kiếm của Vấn Thù Y cũng rất chậm, trong mắt đám cao thủ nhất phẩm ởđây thì quả thực là rất khó coi, nhưng lại vượt xa tốc độ thân pháp của hắn.Khi một kiếm của Vấn Thù Y chém đến, Bách Lý Liệp Thủ và cả hóa thân củaCửu âm ma chủ phía sau hắn đều bị đóng băng ở bên trong một khối băng màuxanh lam.Đường đường là hạng 18 Thiên Bảng, thế mà lại không đỡ nổi một kiếm củaVấn Thù Y. Hơn nữa chỉ chớp mắt là khí tức của hắn đã biến mất, nguyên thầntịch diệt!Hàn lực vô cùng vô tận bắt đầu lan tràn ra bốn phía từ dưới chân Vấn Thù Y, nóđóng băng tất cả!Không chỉ tường lửa chung quanh bị đóng băng, các loại ám khí của đám caothủ nhị phẩm ở phía xa xa kia cũng bị đóng băng hết.Đám người nhìn thấy kết cục của Bách Lý Liệp Thủ, sắc mặt đều đại biến, vộivàng trốn ra xa. 

Chương 1351: Nàng muốn ăn ta (2)