Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1362: Phát tài (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh kinh ngạc: “Sao lại vậy?”Hắn lập tức ý thức được, đây nhất định là vì tình hình cơ thể của Vấn Thù Y đãchuyển biến tốt.Móa!Sở Hi Thanh không khỏi vỗ trán, lòng thầm nói chuyện này quả thực là kiếmhạt vừng lại quăng dưa hấu.Sao mình lại hồ đồ như thế?Nhưng hắn lại cảm thấy không đúng, nghĩ lại thì khi đó mình có năng lực từchối sao?Một là giao dịch, hai là bị ‘c**ng b*c’ thôi.Sở Vân Vân không hề có ý trả lời, nàng nhìn bình thuốc trong tay: “Bây giờphải xem dược hiệu của Thần Nông Hộ Tâm đan này thế nào, nếu dược hiệu tốt,nói không chừng còn có thể có bốn phần nắm chắc.”Loại thần đan giải độc này tuyệt đối không giống nhau, tùy từng người luyệnđan và tài liệu khác nhau thì dược hiệu sẽ khác nhau.Đan phương thì như nhau, nhưng luyện thành đan dược thế nào thì dựa vào bảnlĩnh cá nhân.Hai người tụ âm thanh thành từng tia, lặng lẽ nói chuyện.Lục Loạn Ly ở phía sau lại nhìn Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân với ánh mắt ngờvực.Sau khi nàng thoát thân khỏi lớp băng thì cũng bị thương nhẹ, giờ vẫn chưakhôi phục hoàn toàn, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch.Nhưng giờ phút này, Lục Loạn Ly lại càng muốn biết hai người Sở Hi Thanh rốtcuộc là có thân phận gì?Bọn họ thật sự là một thế gia ở quận Thái Sơn chạy nạn đến quận Tú Thủy saukhi bị lũ lụt sao?Lục Loạn Ly đã cảm thấy hai huynh muội này rất kỳ quái từ lâu rồi, chỉ làkhông nghĩ nhiều mà thôi.Nàng cũng rất nghi ngờ, cái cao thủ thần bí kia vẫn luôn ẩn giấu trong đội ngũcủa bọn họ, thậm chí còn nghi ngờ Sở Vân Vân.Chỉ là Sở tiểu muội này vẫn luôn có chứng cứ ngoại phạm.Nhưng mà người nào có thể trúng thần độc và thần chú mà không chết chứ?Lục Loạn Ly không hề nghi ngờ lời nói của Vấn Thù Y.Vị thành chủ này không cần phải nói láo.Từ phản ứng của Sở Hi Thanh, cũng có thể xác định việc này là thật.Điều này khiến cho tâm trạng Lục Loạn Ly cực kỳ phức tạp, vừa tức giận, lạithấp thỏm, lại tò mò.Nếu không phải ở đây không tiện hỏi, Lục Loạn Ly hận không thể xông lên véotai Sở Hi Thanh, rồi hỏi rõ rõ ràng ràng.Kế Tiễn Tiễn ở bên cạnh cũng nghiên cứu gần xong rồi, nàng quay đầu tò mòhỏi: “Loạn Ly, thật ra thì lúc nãy, ta nhìn thấy có người dùng Như Mộng Đao vàThần Huyễn Kiếm chém Vấn Thù Y bị thương. Đó là phụ thân Đao Kiếm NhưMộng – Lục Trầm của ngươi đúng không?”Lục Loạn Ly lập tức rùng mình.Đúng nha, nàng vẫn luôn suy nghĩ chuyện huynh muội Sở Hi Thanh, lại quênmất cha mình.Nàng suýt nữa thì gật đầu một cái, nhưng lại nhớ đến nữ nhân này là nằm vùngcủa Cẩm y vệ.“Lục Trầm? Lục Trầm sao lại là phụ thân của ta được? Tiễn Tiễn, ngươi nói gìvậy?”Lục Loạn Ly ra vẻ khó hiểu, quay đầu hỏi lại, ánh mặt hiện ra một vệt lạnh lẽo:“Nói đến mới nhớ, lúc nãy ta cũng nhìn thấy một tiễn thủ, dùng Duy Ngã ĐộcTôn Đao và Đại Nghệ Vô HÌnh Tiễn, hơn nữa đều tu luyện đến mức cao siêu,có thần uy của Địa Bảng. Người kia. . . sẽ không phải Tiễn Tiễn ngươi chứ?”Sau cửa ải thứ hai, nữ tử này rời đi một thời gian, dáng vẻ rất là khả khi.Kế Tiễn Tiễn thấy buồn cười.Nàng đã chuẩn bị ngả bài với Sở Hi Thanh rồi, đã chuẩn bị nói rõ ràng mọichuyện rồi, nên có bại lộ cũng không sao cả.Vừa nãy nàng đúng là có ý thăm dò.Nhưng Kế Tiễn Tiễn đã xác định, nữ tử trước mắt nhất định là ái nữ của trangchủ Như Mộng sơn trang, không cần chứng cứ gì cả.Đáng tiếc sư huynh và một ít người của triều đình cũng làm trái với quốc pháp.Nếu tiếp tục như vậy, Sở Hi Thanh sớm muộn gì cũng sẽ bị đám nghịch tặc nàykéo qua.Kế Tiễn Tiễn âm thầm hít một hơi, lại quay đầu nhìn Sở Vân Vân: “Ngươi vẫnluôn nhìn chằm chằm vào Sở tiểu muội, lẽ nào ngươi nghi ngờ nàng chính làcao thủ thần bí kia? Vấn đề là khi đó nàng vẫn luôn thi triển pháp thuật trênlưng tiểu Huyền Vũ, chưa bao giờ rời đi, không thể là nàng.”Lúc này, Lục Loạn Ly lại âm thầm cười gằn.Sở tiểu muội tinh thông thuật nghĩ hóa, nếu như nàng là cao thủ thần bí kia,nghĩ hóa ra một cái phân thân để mê hoặc tai mắt của người khác thì có gì làkhó?Nhưng nàng đương nhiên sẽ không nói rõ ràng với một tên gian tế của Cẩm yvệ!“Ta cũng cảm thấy không phải nàng!”Lục Loạn Ly thu hồi tầm mắt, sau đó quét mắt nhìn qua tất cả những người maymắn còn sống sót trong đại sảnh tầng bảy này.Sau trận đại chiến kia, đã không còn nhiều đội ngũ ở đại sảnh này.Hai đội của Vô Tướng thần tông, một đội của Vấn Thù Y, đội tán tu giang hồcủa phụ thân nàng, đội của Đại Hắc Thiên – Già Nhật La, một đội của HiênViên phần, một đội Lê Sơn, một đội Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên,còn có một đội đeo mặt nạ không rõ thân phận.Lúc này còn có một đội của Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch, sau khiThương Hải Thạch tự phong ấn, mấy người này vẫn ngốc ở bên dưới, chứkhông đi lên.
Sở Hi Thanh kinh ngạc: “Sao lại vậy?”
Hắn lập tức ý thức được, đây nhất định là vì tình hình cơ thể của Vấn Thù Y đã
chuyển biến tốt.
Móa!
Sở Hi Thanh không khỏi vỗ trán, lòng thầm nói chuyện này quả thực là kiếm
hạt vừng lại quăng dưa hấu.
Sao mình lại hồ đồ như thế?
Nhưng hắn lại cảm thấy không đúng, nghĩ lại thì khi đó mình có năng lực từ
chối sao?
Một là giao dịch, hai là bị ‘c**ng b*c’ thôi.
Sở Vân Vân không hề có ý trả lời, nàng nhìn bình thuốc trong tay: “Bây giờ
phải xem dược hiệu của Thần Nông Hộ Tâm đan này thế nào, nếu dược hiệu tốt,
nói không chừng còn có thể có bốn phần nắm chắc.”
Loại thần đan giải độc này tuyệt đối không giống nhau, tùy từng người luyện
đan và tài liệu khác nhau thì dược hiệu sẽ khác nhau.
Đan phương thì như nhau, nhưng luyện thành đan dược thế nào thì dựa vào bản
lĩnh cá nhân.
Hai người tụ âm thanh thành từng tia, lặng lẽ nói chuyện.
Lục Loạn Ly ở phía sau lại nhìn Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân với ánh mắt ngờ
vực.
Sau khi nàng thoát thân khỏi lớp băng thì cũng bị thương nhẹ, giờ vẫn chưa
khôi phục hoàn toàn, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch.
Nhưng giờ phút này, Lục Loạn Ly lại càng muốn biết hai người Sở Hi Thanh rốt
cuộc là có thân phận gì?
Bọn họ thật sự là một thế gia ở quận Thái Sơn chạy nạn đến quận Tú Thủy sau
khi bị lũ lụt sao?
Lục Loạn Ly đã cảm thấy hai huynh muội này rất kỳ quái từ lâu rồi, chỉ là
không nghĩ nhiều mà thôi.
Nàng cũng rất nghi ngờ, cái cao thủ thần bí kia vẫn luôn ẩn giấu trong đội ngũ
của bọn họ, thậm chí còn nghi ngờ Sở Vân Vân.
Chỉ là Sở tiểu muội này vẫn luôn có chứng cứ ngoại phạm.
Nhưng mà người nào có thể trúng thần độc và thần chú mà không chết chứ?
Lục Loạn Ly không hề nghi ngờ lời nói của Vấn Thù Y.
Vị thành chủ này không cần phải nói láo.
Từ phản ứng của Sở Hi Thanh, cũng có thể xác định việc này là thật.
Điều này khiến cho tâm trạng Lục Loạn Ly cực kỳ phức tạp, vừa tức giận, lại
thấp thỏm, lại tò mò.
Nếu không phải ở đây không tiện hỏi, Lục Loạn Ly hận không thể xông lên véo
tai Sở Hi Thanh, rồi hỏi rõ rõ ràng ràng.
Kế Tiễn Tiễn ở bên cạnh cũng nghiên cứu gần xong rồi, nàng quay đầu tò mò
hỏi: “Loạn Ly, thật ra thì lúc nãy, ta nhìn thấy có người dùng Như Mộng Đao và
Thần Huyễn Kiếm chém Vấn Thù Y bị thương. Đó là phụ thân Đao Kiếm Như
Mộng – Lục Trầm của ngươi đúng không?”
Lục Loạn Ly lập tức rùng mình.
Đúng nha, nàng vẫn luôn suy nghĩ chuyện huynh muội Sở Hi Thanh, lại quên
mất cha mình.
Nàng suýt nữa thì gật đầu một cái, nhưng lại nhớ đến nữ nhân này là nằm vùng
của Cẩm y vệ.
“Lục Trầm? Lục Trầm sao lại là phụ thân của ta được? Tiễn Tiễn, ngươi nói gì
vậy?”
Lục Loạn Ly ra vẻ khó hiểu, quay đầu hỏi lại, ánh mặt hiện ra một vệt lạnh lẽo:
“Nói đến mới nhớ, lúc nãy ta cũng nhìn thấy một tiễn thủ, dùng Duy Ngã Độc
Tôn Đao và Đại Nghệ Vô HÌnh Tiễn, hơn nữa đều tu luyện đến mức cao siêu,
có thần uy của Địa Bảng. Người kia. . . sẽ không phải Tiễn Tiễn ngươi chứ?”
Sau cửa ải thứ hai, nữ tử này rời đi một thời gian, dáng vẻ rất là khả khi.
Kế Tiễn Tiễn thấy buồn cười.
Nàng đã chuẩn bị ngả bài với Sở Hi Thanh rồi, đã chuẩn bị nói rõ ràng mọi
chuyện rồi, nên có bại lộ cũng không sao cả.
Vừa nãy nàng đúng là có ý thăm dò.
Nhưng Kế Tiễn Tiễn đã xác định, nữ tử trước mắt nhất định là ái nữ của trang
chủ Như Mộng sơn trang, không cần chứng cứ gì cả.
Đáng tiếc sư huynh và một ít người của triều đình cũng làm trái với quốc pháp.
Nếu tiếp tục như vậy, Sở Hi Thanh sớm muộn gì cũng sẽ bị đám nghịch tặc này
kéo qua.
Kế Tiễn Tiễn âm thầm hít một hơi, lại quay đầu nhìn Sở Vân Vân: “Ngươi vẫn
luôn nhìn chằm chằm vào Sở tiểu muội, lẽ nào ngươi nghi ngờ nàng chính là
cao thủ thần bí kia? Vấn đề là khi đó nàng vẫn luôn thi triển pháp thuật trên
lưng tiểu Huyền Vũ, chưa bao giờ rời đi, không thể là nàng.”
Lúc này, Lục Loạn Ly lại âm thầm cười gằn.
Sở tiểu muội tinh thông thuật nghĩ hóa, nếu như nàng là cao thủ thần bí kia,
nghĩ hóa ra một cái phân thân để mê hoặc tai mắt của người khác thì có gì là
khó?
Nhưng nàng đương nhiên sẽ không nói rõ ràng với một tên gian tế của Cẩm y
vệ!
“Ta cũng cảm thấy không phải nàng!”
Lục Loạn Ly thu hồi tầm mắt, sau đó quét mắt nhìn qua tất cả những người may
mắn còn sống sót trong đại sảnh tầng bảy này.
Sau trận đại chiến kia, đã không còn nhiều đội ngũ ở đại sảnh này.
Hai đội của Vô Tướng thần tông, một đội của Vấn Thù Y, đội tán tu giang hồ
của phụ thân nàng, đội của Đại Hắc Thiên – Già Nhật La, một đội của Hiên
Viên phần, một đội Lê Sơn, một đội Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên,
còn có một đội đeo mặt nạ không rõ thân phận.
Lúc này còn có một đội của Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch, sau khi
Thương Hải Thạch tự phong ấn, mấy người này vẫn ngốc ở bên dưới, chứ
không đi lên.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh kinh ngạc: “Sao lại vậy?”Hắn lập tức ý thức được, đây nhất định là vì tình hình cơ thể của Vấn Thù Y đãchuyển biến tốt.Móa!Sở Hi Thanh không khỏi vỗ trán, lòng thầm nói chuyện này quả thực là kiếmhạt vừng lại quăng dưa hấu.Sao mình lại hồ đồ như thế?Nhưng hắn lại cảm thấy không đúng, nghĩ lại thì khi đó mình có năng lực từchối sao?Một là giao dịch, hai là bị ‘c**ng b*c’ thôi.Sở Vân Vân không hề có ý trả lời, nàng nhìn bình thuốc trong tay: “Bây giờphải xem dược hiệu của Thần Nông Hộ Tâm đan này thế nào, nếu dược hiệu tốt,nói không chừng còn có thể có bốn phần nắm chắc.”Loại thần đan giải độc này tuyệt đối không giống nhau, tùy từng người luyệnđan và tài liệu khác nhau thì dược hiệu sẽ khác nhau.Đan phương thì như nhau, nhưng luyện thành đan dược thế nào thì dựa vào bảnlĩnh cá nhân.Hai người tụ âm thanh thành từng tia, lặng lẽ nói chuyện.Lục Loạn Ly ở phía sau lại nhìn Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân với ánh mắt ngờvực.Sau khi nàng thoát thân khỏi lớp băng thì cũng bị thương nhẹ, giờ vẫn chưakhôi phục hoàn toàn, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch.Nhưng giờ phút này, Lục Loạn Ly lại càng muốn biết hai người Sở Hi Thanh rốtcuộc là có thân phận gì?Bọn họ thật sự là một thế gia ở quận Thái Sơn chạy nạn đến quận Tú Thủy saukhi bị lũ lụt sao?Lục Loạn Ly đã cảm thấy hai huynh muội này rất kỳ quái từ lâu rồi, chỉ làkhông nghĩ nhiều mà thôi.Nàng cũng rất nghi ngờ, cái cao thủ thần bí kia vẫn luôn ẩn giấu trong đội ngũcủa bọn họ, thậm chí còn nghi ngờ Sở Vân Vân.Chỉ là Sở tiểu muội này vẫn luôn có chứng cứ ngoại phạm.Nhưng mà người nào có thể trúng thần độc và thần chú mà không chết chứ?Lục Loạn Ly không hề nghi ngờ lời nói của Vấn Thù Y.Vị thành chủ này không cần phải nói láo.Từ phản ứng của Sở Hi Thanh, cũng có thể xác định việc này là thật.Điều này khiến cho tâm trạng Lục Loạn Ly cực kỳ phức tạp, vừa tức giận, lạithấp thỏm, lại tò mò.Nếu không phải ở đây không tiện hỏi, Lục Loạn Ly hận không thể xông lên véotai Sở Hi Thanh, rồi hỏi rõ rõ ràng ràng.Kế Tiễn Tiễn ở bên cạnh cũng nghiên cứu gần xong rồi, nàng quay đầu tò mòhỏi: “Loạn Ly, thật ra thì lúc nãy, ta nhìn thấy có người dùng Như Mộng Đao vàThần Huyễn Kiếm chém Vấn Thù Y bị thương. Đó là phụ thân Đao Kiếm NhưMộng – Lục Trầm của ngươi đúng không?”Lục Loạn Ly lập tức rùng mình.Đúng nha, nàng vẫn luôn suy nghĩ chuyện huynh muội Sở Hi Thanh, lại quênmất cha mình.Nàng suýt nữa thì gật đầu một cái, nhưng lại nhớ đến nữ nhân này là nằm vùngcủa Cẩm y vệ.“Lục Trầm? Lục Trầm sao lại là phụ thân của ta được? Tiễn Tiễn, ngươi nói gìvậy?”Lục Loạn Ly ra vẻ khó hiểu, quay đầu hỏi lại, ánh mặt hiện ra một vệt lạnh lẽo:“Nói đến mới nhớ, lúc nãy ta cũng nhìn thấy một tiễn thủ, dùng Duy Ngã ĐộcTôn Đao và Đại Nghệ Vô HÌnh Tiễn, hơn nữa đều tu luyện đến mức cao siêu,có thần uy của Địa Bảng. Người kia. . . sẽ không phải Tiễn Tiễn ngươi chứ?”Sau cửa ải thứ hai, nữ tử này rời đi một thời gian, dáng vẻ rất là khả khi.Kế Tiễn Tiễn thấy buồn cười.Nàng đã chuẩn bị ngả bài với Sở Hi Thanh rồi, đã chuẩn bị nói rõ ràng mọichuyện rồi, nên có bại lộ cũng không sao cả.Vừa nãy nàng đúng là có ý thăm dò.Nhưng Kế Tiễn Tiễn đã xác định, nữ tử trước mắt nhất định là ái nữ của trangchủ Như Mộng sơn trang, không cần chứng cứ gì cả.Đáng tiếc sư huynh và một ít người của triều đình cũng làm trái với quốc pháp.Nếu tiếp tục như vậy, Sở Hi Thanh sớm muộn gì cũng sẽ bị đám nghịch tặc nàykéo qua.Kế Tiễn Tiễn âm thầm hít một hơi, lại quay đầu nhìn Sở Vân Vân: “Ngươi vẫnluôn nhìn chằm chằm vào Sở tiểu muội, lẽ nào ngươi nghi ngờ nàng chính làcao thủ thần bí kia? Vấn đề là khi đó nàng vẫn luôn thi triển pháp thuật trênlưng tiểu Huyền Vũ, chưa bao giờ rời đi, không thể là nàng.”Lúc này, Lục Loạn Ly lại âm thầm cười gằn.Sở tiểu muội tinh thông thuật nghĩ hóa, nếu như nàng là cao thủ thần bí kia,nghĩ hóa ra một cái phân thân để mê hoặc tai mắt của người khác thì có gì làkhó?Nhưng nàng đương nhiên sẽ không nói rõ ràng với một tên gian tế của Cẩm yvệ!“Ta cũng cảm thấy không phải nàng!”Lục Loạn Ly thu hồi tầm mắt, sau đó quét mắt nhìn qua tất cả những người maymắn còn sống sót trong đại sảnh tầng bảy này.Sau trận đại chiến kia, đã không còn nhiều đội ngũ ở đại sảnh này.Hai đội của Vô Tướng thần tông, một đội của Vấn Thù Y, đội tán tu giang hồcủa phụ thân nàng, đội của Đại Hắc Thiên – Già Nhật La, một đội của HiênViên phần, một đội Lê Sơn, một đội Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên,còn có một đội đeo mặt nạ không rõ thân phận.Lúc này còn có một đội của Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch, sau khiThương Hải Thạch tự phong ấn, mấy người này vẫn ngốc ở bên dưới, chứkhông đi lên.