Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1368: Thần Tuyệt

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Ngoại Pháp thần đồng này của ngươi có chút kỳ quái.”Sở Vân Vân cũng ngưng thần chú ý ‘nhãn cầu’ ở trên giáp của Sở Hi Thanh,trong mắt ngậm lấy vài phần khó hiểu và phỏng đoán: “Với tài liệu của pháp khínày, cấp bậc của nó thật ra hơi thấp. Còn nữa, tinh thần ý chí của nó lại hơinhiều.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì nở nụ cười: “Ta cảm ứng được, sẽ cẩn thận thêm mộtchút.”Hắn còn nhớ ở trong bí cảnh cửu phẩm, vị Thần Ngao Tán Nhân này đã chuẩnbị một ao thuốc và cả đại trận huyết tế để tái tạo cơ thể cho mình.Tuy rằng vị này dừng cương ở trước bờ vực, nhưng cũng có thể biết vị này cốchấp với kéo dài tuổi thọ và trường sinh như thế nào.Sở Vân Vân hơi gật đầu.Nàng nhìn ra cái ‘Ngoại Pháp thần đồng’ này có vấn đề, nhưng vấn đề khônglớn.Chỉ cần Sở Hi Thanh để ý một chút, cái này vẫn là một pháp khí tam phẩm đỉnhcấp nhất.Tất cả năng lực của nó đều rất mạnh mẽ.Thời gian tiếp theo, Sở Hi Thanh cảm thấy khá tẻ nhạt.Tất cả mọi người đều tập trung nghiên cứu trụ đá, không ai nói lời nào.Sở Hi Thanh cũng không tiện làm gì ở trước mặt mọi người, hắn chỉ có thể nhậpmộng, nằm ngủ say như chết ở trên lưng tiểu Huyền Vũ, khiến cho tất cả mọingười lại chú ý đến.Đám người Vô Tướng thần tông cũng tập mãi thành quen với chuyện này.Tuy rằng thiên phú của vị Sở sư đệ này rất kinh người, nhưng lại quá ham ngủ,mười hai phần tinh thần sức lực, lại chỉ dùng ba, năm phần vào võ đạo, bằngkhông thì thành tựu của hắn không chỉ dừng lại ở đây.Vị nam tử trung niên mặt vàng kia nhìn thấy cảnh này cũng nhíu chặt lông mày,ánh mắt lạnh lẽo.Cuối cùng hắn hừ nhẹ một tiếng, đưa mắt quay về trụ đá xoay tròn.Lục Loạn Ly nhìn thấy tình cảnh này, khóe môi không khỏi giật giật.Tính tình cha nàng khá là nghiêm túc, không chịu nổi loại người lãng phí thiênphú như Sở Hi Thanh.Khi bọn họ tiến vào Phong Thần lâu được hai mươi bảy ngày, Kiếm Khí TiêuTâm – Thương Hải Thạch cũng dẫn người của mình lên tầng chín.Mọi người nhìn thấy vị này thì đều cảm thấy kinh ngạc.Vị này không hổ là cao nhân đứng hàng 15 Thiên Bảng, lại có thể đuổi theo tiếnđộ của bọn họ.Sau khi Thương Hải Thạch đi lên lầu, liền lạnh lùng nhìn vào Vấn Thù Y.Vấn Thù Y hoàn toàn không để ý đến, vẫn lạnh lùng ngồi tại chỗ.Sát ý và khí thế của Thương Hải Thạch càng ngày càng mạnh, một thân kiếm ýgần như xuyên thủng đỉnh tòa lầu tháp chín tầng này.Khi tất cả mọi người cho rằng hai phe có thể sẽ giao thủ lần nữa, thì ThươngHải Thạch lại phất tay áo một cái, tìm một vị trí ở cách xa Vấn Thù Y rồi ngồixuống.Vương Đông Thiên thấy thế thì nhất thời tiếc nuối, lại thả cầm trên tay xuống.Thật ra hắn rất có hứng thú liên thủ với Thương Hải Thạch để đánh với VấnThù Y một lần.Vị Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch này mạnh hơn đám người lúctrước nhiều.Hai người bọn họ, nếu có thêm vị Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm kia nữa,vậy thì có lẽ có thể đánh một trận với Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y.Hồ Tâm Mị và Nhật Già La thì lại thở phào một hơi.Bầu không khí vừa rồi quá căng thẳng, bọn họ suýt nữa thì không nhịn được màthả khói ra.Một khi chiến đấu nổ ra, bọn họ nhất định cũng bị cuốn vào trong đó.Ba ngày tiếp theo, toàn bộ đại sảnh đều bình tĩnh.Mà khi đến giờ tý của ngày thứ ba mươi, bóng người Thần Ngao Tán Nhân liềnhiện ra ở trung ương đại sảnh.Ánh mắt của hắn lạnh lùng, quét mắt nhìn tất cả mọi người ở đây một chút.“Tổng cộng năm mươi lăm người, mười chi đội ngũ, đều có lệnh bài thôngquan, cũng có người nắm giữ Phong Tẫn Tàn Ngân, chúc mừng chư vị, tiến vàocửa ải thứ năm!”Sau đó, hắn vung tay lên, đỉnh lầu tháp lập tức rung động ầm ầm, rồi từ từ mởra.Mấy chục đạo linh quang rơi xuống, dừng lại ở trước mặt mọi người.“Pháp khí tam phẩm?”Vẻ mặt Lục Loạn Ly vui mừng, ánh mắt khó mà tin nổi.Đoàn linh quang ở trước mắt nàng, rõ ràng là một bộ giáp váy của nữ màu trắngbạc.Bộ bảo giáp tam phẩm thượng này có thể cường hóa hai loại huyết mạch Thầngiai là Niết Bàn và Khổng Tước của nàng, không chỉ có sức phòng ngự mạnhmẽ, mà còn có tạo hình rất đẹp.Nếu chung quanh không có nhiều người như vậy, nàng hận không thể thay bộgiáp này luôn.Mấy người Tông Tam Bình và Nhậm Tiếu Ngã ở chung quanh cũng hiện lên ýmừng.Mỗi người bọn họ đều được một cái pháp khí cấp độ tam phẩm hạ.Ngoại trừ pháp khí ra, còn có một bình hai mươi viên Địch Hồn Bích Tâm đan,có thể cường hóa thần thức của võ tu.Ngay cả đại trưởng lão Yến Quy Lai cũng hiện lên vẻ vui mừng, hắn thu mộtđôi vòng tay trong đoàn linh quang trước người vào tay áo.Đồ vật từ tam phẩm trở lên đã cực kỳ hiếm thấy.Dù là nhân vật trên Địa Bảng và Thiên Bảng cũng không có bao nhiêu.Ngoại trừ những nhân vật có gia thế hiển hách, các cao nhân Thiên bảng và ĐịaBảng bình thường chưa chắc đã có thể tập hợp đủ một bộ pháp khí đỉnh cấpnhất.Yến Quy Lai cũng chỉ quật khởi hai mươi năm, tích lũy vẫn tương đối nôngcạn

“Ngoại Pháp thần đồng này của ngươi có chút kỳ quái.”

Sở Vân Vân cũng ngưng thần chú ý ‘nhãn cầu’ ở trên giáp của Sở Hi Thanh,

trong mắt ngậm lấy vài phần khó hiểu và phỏng đoán: “Với tài liệu của pháp khí

này, cấp bậc của nó thật ra hơi thấp. Còn nữa, tinh thần ý chí của nó lại hơi

nhiều.”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì nở nụ cười: “Ta cảm ứng được, sẽ cẩn thận thêm một

chút.”

Hắn còn nhớ ở trong bí cảnh cửu phẩm, vị Thần Ngao Tán Nhân này đã chuẩn

bị một ao thuốc và cả đại trận huyết tế để tái tạo cơ thể cho mình.

Tuy rằng vị này dừng cương ở trước bờ vực, nhưng cũng có thể biết vị này cố

chấp với kéo dài tuổi thọ và trường sinh như thế nào.

Sở Vân Vân hơi gật đầu.

Nàng nhìn ra cái ‘Ngoại Pháp thần đồng’ này có vấn đề, nhưng vấn đề không

lớn.

Chỉ cần Sở Hi Thanh để ý một chút, cái này vẫn là một pháp khí tam phẩm đỉnh

cấp nhất.

Tất cả năng lực của nó đều rất mạnh mẽ.

Thời gian tiếp theo, Sở Hi Thanh cảm thấy khá tẻ nhạt.

Tất cả mọi người đều tập trung nghiên cứu trụ đá, không ai nói lời nào.

Sở Hi Thanh cũng không tiện làm gì ở trước mặt mọi người, hắn chỉ có thể nhập

mộng, nằm ngủ say như chết ở trên lưng tiểu Huyền Vũ, khiến cho tất cả mọi

người lại chú ý đến.

Đám người Vô Tướng thần tông cũng tập mãi thành quen với chuyện này.

Tuy rằng thiên phú của vị Sở sư đệ này rất kinh người, nhưng lại quá ham ngủ,

mười hai phần tinh thần sức lực, lại chỉ dùng ba, năm phần vào võ đạo, bằng

không thì thành tựu của hắn không chỉ dừng lại ở đây.

Vị nam tử trung niên mặt vàng kia nhìn thấy cảnh này cũng nhíu chặt lông mày,

ánh mắt lạnh lẽo.

Cuối cùng hắn hừ nhẹ một tiếng, đưa mắt quay về trụ đá xoay tròn.

Lục Loạn Ly nhìn thấy tình cảnh này, khóe môi không khỏi giật giật.

Tính tình cha nàng khá là nghiêm túc, không chịu nổi loại người lãng phí thiên

phú như Sở Hi Thanh.

Khi bọn họ tiến vào Phong Thần lâu được hai mươi bảy ngày, Kiếm Khí Tiêu

Tâm – Thương Hải Thạch cũng dẫn người của mình lên tầng chín.

Mọi người nhìn thấy vị này thì đều cảm thấy kinh ngạc.

Vị này không hổ là cao nhân đứng hàng 15 Thiên Bảng, lại có thể đuổi theo tiến

độ của bọn họ.

Sau khi Thương Hải Thạch đi lên lầu, liền lạnh lùng nhìn vào Vấn Thù Y.

Vấn Thù Y hoàn toàn không để ý đến, vẫn lạnh lùng ngồi tại chỗ.

Sát ý và khí thế của Thương Hải Thạch càng ngày càng mạnh, một thân kiếm ý

gần như xuyên thủng đỉnh tòa lầu tháp chín tầng này.

Khi tất cả mọi người cho rằng hai phe có thể sẽ giao thủ lần nữa, thì Thương

Hải Thạch lại phất tay áo một cái, tìm một vị trí ở cách xa Vấn Thù Y rồi ngồi

xuống.

Vương Đông Thiên thấy thế thì nhất thời tiếc nuối, lại thả cầm trên tay xuống.

Thật ra hắn rất có hứng thú liên thủ với Thương Hải Thạch để đánh với Vấn

Thù Y một lần.

Vị Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch này mạnh hơn đám người lúc

trước nhiều.

Hai người bọn họ, nếu có thêm vị Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm kia nữa,

vậy thì có lẽ có thể đánh một trận với Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y.

Hồ Tâm Mị và Nhật Già La thì lại thở phào một hơi.

Bầu không khí vừa rồi quá căng thẳng, bọn họ suýt nữa thì không nhịn được mà

thả khói ra.

Một khi chiến đấu nổ ra, bọn họ nhất định cũng bị cuốn vào trong đó.

Ba ngày tiếp theo, toàn bộ đại sảnh đều bình tĩnh.

Mà khi đến giờ tý của ngày thứ ba mươi, bóng người Thần Ngao Tán Nhân liền

hiện ra ở trung ương đại sảnh.

Ánh mắt của hắn lạnh lùng, quét mắt nhìn tất cả mọi người ở đây một chút.

“Tổng cộng năm mươi lăm người, mười chi đội ngũ, đều có lệnh bài thông

quan, cũng có người nắm giữ Phong Tẫn Tàn Ngân, chúc mừng chư vị, tiến vào

cửa ải thứ năm!”

Sau đó, hắn vung tay lên, đỉnh lầu tháp lập tức rung động ầm ầm, rồi từ từ mở

ra.

Mấy chục đạo linh quang rơi xuống, dừng lại ở trước mặt mọi người.

“Pháp khí tam phẩm?”

Vẻ mặt Lục Loạn Ly vui mừng, ánh mắt khó mà tin nổi.

Đoàn linh quang ở trước mắt nàng, rõ ràng là một bộ giáp váy của nữ màu trắng

bạc.

Bộ bảo giáp tam phẩm thượng này có thể cường hóa hai loại huyết mạch Thần

giai là Niết Bàn và Khổng Tước của nàng, không chỉ có sức phòng ngự mạnh

mẽ, mà còn có tạo hình rất đẹp.

Nếu chung quanh không có nhiều người như vậy, nàng hận không thể thay bộ

giáp này luôn.

Mấy người Tông Tam Bình và Nhậm Tiếu Ngã ở chung quanh cũng hiện lên ý

mừng.

Mỗi người bọn họ đều được một cái pháp khí cấp độ tam phẩm hạ.

Ngoại trừ pháp khí ra, còn có một bình hai mươi viên Địch Hồn Bích Tâm đan,

có thể cường hóa thần thức của võ tu.

Ngay cả đại trưởng lão Yến Quy Lai cũng hiện lên vẻ vui mừng, hắn thu một

đôi vòng tay trong đoàn linh quang trước người vào tay áo.

Đồ vật từ tam phẩm trở lên đã cực kỳ hiếm thấy.

Dù là nhân vật trên Địa Bảng và Thiên Bảng cũng không có bao nhiêu.

Ngoại trừ những nhân vật có gia thế hiển hách, các cao nhân Thiên bảng và Địa

Bảng bình thường chưa chắc đã có thể tập hợp đủ một bộ pháp khí đỉnh cấp

nhất.

Yến Quy Lai cũng chỉ quật khởi hai mươi năm, tích lũy vẫn tương đối nông

cạn

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Ngoại Pháp thần đồng này của ngươi có chút kỳ quái.”Sở Vân Vân cũng ngưng thần chú ý ‘nhãn cầu’ ở trên giáp của Sở Hi Thanh,trong mắt ngậm lấy vài phần khó hiểu và phỏng đoán: “Với tài liệu của pháp khínày, cấp bậc của nó thật ra hơi thấp. Còn nữa, tinh thần ý chí của nó lại hơinhiều.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì nở nụ cười: “Ta cảm ứng được, sẽ cẩn thận thêm mộtchút.”Hắn còn nhớ ở trong bí cảnh cửu phẩm, vị Thần Ngao Tán Nhân này đã chuẩnbị một ao thuốc và cả đại trận huyết tế để tái tạo cơ thể cho mình.Tuy rằng vị này dừng cương ở trước bờ vực, nhưng cũng có thể biết vị này cốchấp với kéo dài tuổi thọ và trường sinh như thế nào.Sở Vân Vân hơi gật đầu.Nàng nhìn ra cái ‘Ngoại Pháp thần đồng’ này có vấn đề, nhưng vấn đề khônglớn.Chỉ cần Sở Hi Thanh để ý một chút, cái này vẫn là một pháp khí tam phẩm đỉnhcấp nhất.Tất cả năng lực của nó đều rất mạnh mẽ.Thời gian tiếp theo, Sở Hi Thanh cảm thấy khá tẻ nhạt.Tất cả mọi người đều tập trung nghiên cứu trụ đá, không ai nói lời nào.Sở Hi Thanh cũng không tiện làm gì ở trước mặt mọi người, hắn chỉ có thể nhậpmộng, nằm ngủ say như chết ở trên lưng tiểu Huyền Vũ, khiến cho tất cả mọingười lại chú ý đến.Đám người Vô Tướng thần tông cũng tập mãi thành quen với chuyện này.Tuy rằng thiên phú của vị Sở sư đệ này rất kinh người, nhưng lại quá ham ngủ,mười hai phần tinh thần sức lực, lại chỉ dùng ba, năm phần vào võ đạo, bằngkhông thì thành tựu của hắn không chỉ dừng lại ở đây.Vị nam tử trung niên mặt vàng kia nhìn thấy cảnh này cũng nhíu chặt lông mày,ánh mắt lạnh lẽo.Cuối cùng hắn hừ nhẹ một tiếng, đưa mắt quay về trụ đá xoay tròn.Lục Loạn Ly nhìn thấy tình cảnh này, khóe môi không khỏi giật giật.Tính tình cha nàng khá là nghiêm túc, không chịu nổi loại người lãng phí thiênphú như Sở Hi Thanh.Khi bọn họ tiến vào Phong Thần lâu được hai mươi bảy ngày, Kiếm Khí TiêuTâm – Thương Hải Thạch cũng dẫn người của mình lên tầng chín.Mọi người nhìn thấy vị này thì đều cảm thấy kinh ngạc.Vị này không hổ là cao nhân đứng hàng 15 Thiên Bảng, lại có thể đuổi theo tiếnđộ của bọn họ.Sau khi Thương Hải Thạch đi lên lầu, liền lạnh lùng nhìn vào Vấn Thù Y.Vấn Thù Y hoàn toàn không để ý đến, vẫn lạnh lùng ngồi tại chỗ.Sát ý và khí thế của Thương Hải Thạch càng ngày càng mạnh, một thân kiếm ýgần như xuyên thủng đỉnh tòa lầu tháp chín tầng này.Khi tất cả mọi người cho rằng hai phe có thể sẽ giao thủ lần nữa, thì ThươngHải Thạch lại phất tay áo một cái, tìm một vị trí ở cách xa Vấn Thù Y rồi ngồixuống.Vương Đông Thiên thấy thế thì nhất thời tiếc nuối, lại thả cầm trên tay xuống.Thật ra hắn rất có hứng thú liên thủ với Thương Hải Thạch để đánh với VấnThù Y một lần.Vị Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch này mạnh hơn đám người lúctrước nhiều.Hai người bọn họ, nếu có thêm vị Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm kia nữa,vậy thì có lẽ có thể đánh một trận với Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y.Hồ Tâm Mị và Nhật Già La thì lại thở phào một hơi.Bầu không khí vừa rồi quá căng thẳng, bọn họ suýt nữa thì không nhịn được màthả khói ra.Một khi chiến đấu nổ ra, bọn họ nhất định cũng bị cuốn vào trong đó.Ba ngày tiếp theo, toàn bộ đại sảnh đều bình tĩnh.Mà khi đến giờ tý của ngày thứ ba mươi, bóng người Thần Ngao Tán Nhân liềnhiện ra ở trung ương đại sảnh.Ánh mắt của hắn lạnh lùng, quét mắt nhìn tất cả mọi người ở đây một chút.“Tổng cộng năm mươi lăm người, mười chi đội ngũ, đều có lệnh bài thôngquan, cũng có người nắm giữ Phong Tẫn Tàn Ngân, chúc mừng chư vị, tiến vàocửa ải thứ năm!”Sau đó, hắn vung tay lên, đỉnh lầu tháp lập tức rung động ầm ầm, rồi từ từ mởra.Mấy chục đạo linh quang rơi xuống, dừng lại ở trước mặt mọi người.“Pháp khí tam phẩm?”Vẻ mặt Lục Loạn Ly vui mừng, ánh mắt khó mà tin nổi.Đoàn linh quang ở trước mắt nàng, rõ ràng là một bộ giáp váy của nữ màu trắngbạc.Bộ bảo giáp tam phẩm thượng này có thể cường hóa hai loại huyết mạch Thầngiai là Niết Bàn và Khổng Tước của nàng, không chỉ có sức phòng ngự mạnhmẽ, mà còn có tạo hình rất đẹp.Nếu chung quanh không có nhiều người như vậy, nàng hận không thể thay bộgiáp này luôn.Mấy người Tông Tam Bình và Nhậm Tiếu Ngã ở chung quanh cũng hiện lên ýmừng.Mỗi người bọn họ đều được một cái pháp khí cấp độ tam phẩm hạ.Ngoại trừ pháp khí ra, còn có một bình hai mươi viên Địch Hồn Bích Tâm đan,có thể cường hóa thần thức của võ tu.Ngay cả đại trưởng lão Yến Quy Lai cũng hiện lên vẻ vui mừng, hắn thu mộtđôi vòng tay trong đoàn linh quang trước người vào tay áo.Đồ vật từ tam phẩm trở lên đã cực kỳ hiếm thấy.Dù là nhân vật trên Địa Bảng và Thiên Bảng cũng không có bao nhiêu.Ngoại trừ những nhân vật có gia thế hiển hách, các cao nhân Thiên bảng và ĐịaBảng bình thường chưa chắc đã có thể tập hợp đủ một bộ pháp khí đỉnh cấpnhất.Yến Quy Lai cũng chỉ quật khởi hai mươi năm, tích lũy vẫn tương đối nôngcạn

Chương 1368: Thần Tuyệt