Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1371: Thần Tuyệt (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Một cái chớp mắt tiếp theo, bọn họ liền nhìn thấy một cái đầu rồng to lớn xuyênqua mây mù.Khuôn mặt của nó được bao trùm bởi một lớp vảy màu vàng óng, trên đỉnh đầuthì đều là xước măng rô, hình dạng dữ tợn hung ác.Nhưng sau khi cái đầu rồng này xuất hiện, lại không gây sự với bọn họ, mà chỉnhìn bọn họ với ánh mắt uy nghiêm.Tông Tam Bình nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhướng mày: “Ly Long?”“Đây là Bá Hạ! Lân phiến của Ly Long có màu vàng sao?”Kiếm Tàng Phong lắc đầu, lời nói ẩn chứa suy đoán: “Hẳn là á loại của Bá Hạ,là Vân Ngao của Thần Ngao Tán Nhân.”Phía sau hắn đã xuất hiện một cây cân cực lớn, hai bên trái phải là Quân Thiênthánh kiếm và Hành Thiên thánh kiếm.Kiếm Tàng Phong híp mắt lại: “Khá lắm! Ít nhất 57.000 năm đạo hạnh!”Hắn tu luyện Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếm, có thể xưng là cân tất cảsự vật trong thiên hạ.Lúc này, hắn liền cân được tổng sản lượng yêu lực của con Vân Ngao này.“Thần quy vĩnh thọ.” Phương Bất Viên ‘chà chà’ hai tiếng, hắn lại nhìn cái đầuto lớn này với vẻ chờ mong: “Tuổi thọ của quy tộc thật khiến người ta hâm mộ,nhưng nó chính là bài kiểm tra của cửa ải thứ năm sao?”Hắn nghĩ thầm, nếu là như vậy thì phát tài rồi.Sức chiến đấu của con Vân Ngao này phải cực kỳ đáng sợ.Nó là Á loại thần thú, cộng thêm 57000 năm đạo hạnh, có thể chiếm một vị trítrên Thiên Bảng, thậm chí là hàng đầu Thiên Bảng.Nhưng nếu như dùng nó để kiểm tra đám cao nhân Thiên Bảng ở đây, thì sứcchiến đấu của nó lại quá thấp rồi.Dù hai đội ngũ của bọn họ đều bị áp chế ở ngũ phẩm, nhưng vẫn có thể rút dalột xương nó.Phương Bất Viên đang suy nghĩ đến mai rùa và xương rồng của con Vân Ngaonày có thể bán được bao nhiêu tiền.Yến Quy Lai thì lại đoán được ý tưởng của cái tên này, lúc này liền vỗ vào đầuPhương Bất Viên một cái.Long chi cửu tử và nhân tộc có huyết mạch rất gần, không thể khinh thường,cũng không thể tùy tiện giết chóc.Hắn lập tức ôm quyền về phía Vân Ngao: “Vô Tướng thần tông Yến Quy Lai,gặp qua Vân Ngao tiền bối! Không biết tiền bối ngăn cản đường của chúng ta làmuốn làm gì?”Vân Ngao không có lên tiếng, nó ngưng thần nhìn tiểu Huyền Vũ, và cả BạchTiểu Chiêu ở trên đỉnh đầu Sở Hi Thanh.Chỉ một lát sau, nó mới nhìn Yến Quy Lai với ánh mắt lạnh lẽo.“Các ngươi làm trái quy tắc! Đường đường là nhị phẩm thượng, Lượng Thiênthánh truyền của Vô Tướng thần tông, lại đi phong ấn tu vị để tranh cướp truyềnthừa của chủ ta?”Giọng nói của nó âm trầm, chưa đầy uy nghiêm, rung động màng nhĩ giống nhưsét đánh. Thần thức mạnh mẽ và hùng vĩ kia cũng bắt đầu xung kích tâm thầncủa tất cả mọi người ở đây.Nguyên thần của Yến Quy Lai cũng cảm nhận được thần niệm của Vân Ngaoxung kích.Trong lòng hắn hơi không vui, chỉ cảm thấy con rùa này cho mặt mũi mà lạikhông cần.Chư châu ở Bắc vực có ai không biết, Yến Quy Lai hắn xưa này đều không phảingười hiền lành?Hôm nay nể tình con Linh thú này có huyết mạch gần với nhân tộc, nên cho nóchút tôn trọng, vậy mà con súc sinh này lại dám lên mặt rồi.Yến Quy Lai vẫn cố gắng bình tĩnh lại, vẻ mặt hờ hững chắp tay nói: “Ngườiphá hư quy củ cũng không phải tại hạ, mà là người khác. Vô Tướng thần tôngchỉ bị ép theo mà thôi.”Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn trời, nhìn về phía hai đám kim quang xoay quanhtrên không trung kia: “Hai sách Giới Luật này chính là thần khí thời thượng cổ,một khi chúng hiện thế, tất sẽ làm loạn thế cuộc trong thiên hạ, Vô Tướng thầntông ta không thể để hai sách này rơi vào tay bọn tà ma ngoại đạo.”Hắn tự nhận vẻ mặt của mình rất ôn hòa, nhưng thật ra cái mặt trâu của hắn vẫnrất dữ tợn, giọng nói cũng cứng rắn như búa.“Thật can đảm!” Vân Ngao nhíu mày, mấy sợi râu hơi run lên: “Các ngươikhông mời mà đến, mạnh mẽ xông vào nhà người khác mà còn dám nói hungdữ như vậy? Nghe đây, quy định của chủ ta là không thể làm trái! Tất cả ngũphẩm trở lên đều lui ra ngoài cho ta!”Yến Quy Lai nghĩ thầm, ta hung dữ lúc nào?Nhưng lúc này hắn cũng lười giả bộ, trực tiếp cầm kiếm bên hông, sắc mặt âmtrầm: “Nếu ta không lùi thì sao?”Vân Ngao nhất thời cười gằn, khí tức trên người càng lạnh lẽo hơn, mây mùchung quanh cũng nồng nặc hơn, áp lực như núi bao trùm bốn phía.“Nếu như không lùi, như vậy ta tuyệt đối. . .”Giọng nói của nó chợt im bặt, đôi mắt rồng to lớn kia chợt co rút lại, nhìn chằmchằm vào cô gái mặc giáp váy màu bạc ở trên lưng tiểu Huyền Vũ.Nơi sâu xa trong đáy mắt của Vân Ngao, bắt đầu hiện ra một tia kiêng kỵ.Thời điểm này, Sở Vân Vân vừa mới trở về bản thế, nàng ngước mắt nhìn VânNgao, sau đó nhỏ giọng hỏi Sở Hi Thanh: “Bên này có chuyện gì?”“Đây là con Linh sủng của Thần Ngao Tán Nhân.” Sở Hi Thanh vừa ngưngthần đề phòng vừa giải thích: “Nhìn dáng vẻ của nó, hình như là muốn ra tayvới chúng ta, muốn đuổi tất cả người trên ngũ phẩm ra ngoài.”Sở Hi Thanh vừa nói đến đây, liền thấy thân thể Vân Ngao run lên một cái, thânthể khổng lồ cấp tốc đổi hướng.“Nếu như không lùi, vậy thì thôi, các ngươi muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừngdỡ bỏ cả tòa tiên cung này là được.”Âm thanh của nó cũng hơi thay đổi, bắt đầu lải nhải như người già: “Chủthượng nhà ta chết đã lâu, bây giờ mỗi ngày chỉ lấy một ít Đế Lưu Tương hắnđể lại, giúp hắn trông coi tòa tiên cung này, nào có mạng đi đánh với các ngươi?Đáng tiếc, thói đời suy bại, hạt giống của nhân tộc bây giờ đều hư hỏng, chuyênmôn bắt nạt người già trẻ nhỏ, cướp đoạt cơ duyên của người trẻ tuổi. . .”
Một cái chớp mắt tiếp theo, bọn họ liền nhìn thấy một cái đầu rồng to lớn xuyên
qua mây mù.
Khuôn mặt của nó được bao trùm bởi một lớp vảy màu vàng óng, trên đỉnh đầu
thì đều là xước măng rô, hình dạng dữ tợn hung ác.
Nhưng sau khi cái đầu rồng này xuất hiện, lại không gây sự với bọn họ, mà chỉ
nhìn bọn họ với ánh mắt uy nghiêm.
Tông Tam Bình nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhướng mày: “Ly Long?”
“Đây là Bá Hạ! Lân phiến của Ly Long có màu vàng sao?”
Kiếm Tàng Phong lắc đầu, lời nói ẩn chứa suy đoán: “Hẳn là á loại của Bá Hạ,
là Vân Ngao của Thần Ngao Tán Nhân.”
Phía sau hắn đã xuất hiện một cây cân cực lớn, hai bên trái phải là Quân Thiên
thánh kiếm và Hành Thiên thánh kiếm.
Kiếm Tàng Phong híp mắt lại: “Khá lắm! Ít nhất 57.000 năm đạo hạnh!”
Hắn tu luyện Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếm, có thể xưng là cân tất cả
sự vật trong thiên hạ.
Lúc này, hắn liền cân được tổng sản lượng yêu lực của con Vân Ngao này.
“Thần quy vĩnh thọ.” Phương Bất Viên ‘chà chà’ hai tiếng, hắn lại nhìn cái đầu
to lớn này với vẻ chờ mong: “Tuổi thọ của quy tộc thật khiến người ta hâm mộ,
nhưng nó chính là bài kiểm tra của cửa ải thứ năm sao?”
Hắn nghĩ thầm, nếu là như vậy thì phát tài rồi.
Sức chiến đấu của con Vân Ngao này phải cực kỳ đáng sợ.
Nó là Á loại thần thú, cộng thêm 57000 năm đạo hạnh, có thể chiếm một vị trí
trên Thiên Bảng, thậm chí là hàng đầu Thiên Bảng.
Nhưng nếu như dùng nó để kiểm tra đám cao nhân Thiên Bảng ở đây, thì sức
chiến đấu của nó lại quá thấp rồi.
Dù hai đội ngũ của bọn họ đều bị áp chế ở ngũ phẩm, nhưng vẫn có thể rút da
lột xương nó.
Phương Bất Viên đang suy nghĩ đến mai rùa và xương rồng của con Vân Ngao
này có thể bán được bao nhiêu tiền.
Yến Quy Lai thì lại đoán được ý tưởng của cái tên này, lúc này liền vỗ vào đầu
Phương Bất Viên một cái.
Long chi cửu tử và nhân tộc có huyết mạch rất gần, không thể khinh thường,
cũng không thể tùy tiện giết chóc.
Hắn lập tức ôm quyền về phía Vân Ngao: “Vô Tướng thần tông Yến Quy Lai,
gặp qua Vân Ngao tiền bối! Không biết tiền bối ngăn cản đường của chúng ta là
muốn làm gì?”
Vân Ngao không có lên tiếng, nó ngưng thần nhìn tiểu Huyền Vũ, và cả Bạch
Tiểu Chiêu ở trên đỉnh đầu Sở Hi Thanh.
Chỉ một lát sau, nó mới nhìn Yến Quy Lai với ánh mắt lạnh lẽo.
“Các ngươi làm trái quy tắc! Đường đường là nhị phẩm thượng, Lượng Thiên
thánh truyền của Vô Tướng thần tông, lại đi phong ấn tu vị để tranh cướp truyền
thừa của chủ ta?”
Giọng nói của nó âm trầm, chưa đầy uy nghiêm, rung động màng nhĩ giống như
sét đánh. Thần thức mạnh mẽ và hùng vĩ kia cũng bắt đầu xung kích tâm thần
của tất cả mọi người ở đây.
Nguyên thần của Yến Quy Lai cũng cảm nhận được thần niệm của Vân Ngao
xung kích.
Trong lòng hắn hơi không vui, chỉ cảm thấy con rùa này cho mặt mũi mà lại
không cần.
Chư châu ở Bắc vực có ai không biết, Yến Quy Lai hắn xưa này đều không phải
người hiền lành?
Hôm nay nể tình con Linh thú này có huyết mạch gần với nhân tộc, nên cho nó
chút tôn trọng, vậy mà con súc sinh này lại dám lên mặt rồi.
Yến Quy Lai vẫn cố gắng bình tĩnh lại, vẻ mặt hờ hững chắp tay nói: “Người
phá hư quy củ cũng không phải tại hạ, mà là người khác. Vô Tướng thần tông
chỉ bị ép theo mà thôi.”
Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn trời, nhìn về phía hai đám kim quang xoay quanh
trên không trung kia: “Hai sách Giới Luật này chính là thần khí thời thượng cổ,
một khi chúng hiện thế, tất sẽ làm loạn thế cuộc trong thiên hạ, Vô Tướng thần
tông ta không thể để hai sách này rơi vào tay bọn tà ma ngoại đạo.”
Hắn tự nhận vẻ mặt của mình rất ôn hòa, nhưng thật ra cái mặt trâu của hắn vẫn
rất dữ tợn, giọng nói cũng cứng rắn như búa.
“Thật can đảm!” Vân Ngao nhíu mày, mấy sợi râu hơi run lên: “Các ngươi
không mời mà đến, mạnh mẽ xông vào nhà người khác mà còn dám nói hung
dữ như vậy? Nghe đây, quy định của chủ ta là không thể làm trái! Tất cả ngũ
phẩm trở lên đều lui ra ngoài cho ta!”
Yến Quy Lai nghĩ thầm, ta hung dữ lúc nào?
Nhưng lúc này hắn cũng lười giả bộ, trực tiếp cầm kiếm bên hông, sắc mặt âm
trầm: “Nếu ta không lùi thì sao?”
Vân Ngao nhất thời cười gằn, khí tức trên người càng lạnh lẽo hơn, mây mù
chung quanh cũng nồng nặc hơn, áp lực như núi bao trùm bốn phía.
“Nếu như không lùi, như vậy ta tuyệt đối. . .”
Giọng nói của nó chợt im bặt, đôi mắt rồng to lớn kia chợt co rút lại, nhìn chằm
chằm vào cô gái mặc giáp váy màu bạc ở trên lưng tiểu Huyền Vũ.
Nơi sâu xa trong đáy mắt của Vân Ngao, bắt đầu hiện ra một tia kiêng kỵ.
Thời điểm này, Sở Vân Vân vừa mới trở về bản thế, nàng ngước mắt nhìn Vân
Ngao, sau đó nhỏ giọng hỏi Sở Hi Thanh: “Bên này có chuyện gì?”
“Đây là con Linh sủng của Thần Ngao Tán Nhân.” Sở Hi Thanh vừa ngưng
thần đề phòng vừa giải thích: “Nhìn dáng vẻ của nó, hình như là muốn ra tay
với chúng ta, muốn đuổi tất cả người trên ngũ phẩm ra ngoài.”
Sở Hi Thanh vừa nói đến đây, liền thấy thân thể Vân Ngao run lên một cái, thân
thể khổng lồ cấp tốc đổi hướng.
“Nếu như không lùi, vậy thì thôi, các ngươi muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừng
dỡ bỏ cả tòa tiên cung này là được.”
Âm thanh của nó cũng hơi thay đổi, bắt đầu lải nhải như người già: “Chủ
thượng nhà ta chết đã lâu, bây giờ mỗi ngày chỉ lấy một ít Đế Lưu Tương hắn
để lại, giúp hắn trông coi tòa tiên cung này, nào có mạng đi đánh với các ngươi?
Đáng tiếc, thói đời suy bại, hạt giống của nhân tộc bây giờ đều hư hỏng, chuyên
môn bắt nạt người già trẻ nhỏ, cướp đoạt cơ duyên của người trẻ tuổi. . .”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Một cái chớp mắt tiếp theo, bọn họ liền nhìn thấy một cái đầu rồng to lớn xuyênqua mây mù.Khuôn mặt của nó được bao trùm bởi một lớp vảy màu vàng óng, trên đỉnh đầuthì đều là xước măng rô, hình dạng dữ tợn hung ác.Nhưng sau khi cái đầu rồng này xuất hiện, lại không gây sự với bọn họ, mà chỉnhìn bọn họ với ánh mắt uy nghiêm.Tông Tam Bình nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhướng mày: “Ly Long?”“Đây là Bá Hạ! Lân phiến của Ly Long có màu vàng sao?”Kiếm Tàng Phong lắc đầu, lời nói ẩn chứa suy đoán: “Hẳn là á loại của Bá Hạ,là Vân Ngao của Thần Ngao Tán Nhân.”Phía sau hắn đã xuất hiện một cây cân cực lớn, hai bên trái phải là Quân Thiênthánh kiếm và Hành Thiên thánh kiếm.Kiếm Tàng Phong híp mắt lại: “Khá lắm! Ít nhất 57.000 năm đạo hạnh!”Hắn tu luyện Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếm, có thể xưng là cân tất cảsự vật trong thiên hạ.Lúc này, hắn liền cân được tổng sản lượng yêu lực của con Vân Ngao này.“Thần quy vĩnh thọ.” Phương Bất Viên ‘chà chà’ hai tiếng, hắn lại nhìn cái đầuto lớn này với vẻ chờ mong: “Tuổi thọ của quy tộc thật khiến người ta hâm mộ,nhưng nó chính là bài kiểm tra của cửa ải thứ năm sao?”Hắn nghĩ thầm, nếu là như vậy thì phát tài rồi.Sức chiến đấu của con Vân Ngao này phải cực kỳ đáng sợ.Nó là Á loại thần thú, cộng thêm 57000 năm đạo hạnh, có thể chiếm một vị trítrên Thiên Bảng, thậm chí là hàng đầu Thiên Bảng.Nhưng nếu như dùng nó để kiểm tra đám cao nhân Thiên Bảng ở đây, thì sứcchiến đấu của nó lại quá thấp rồi.Dù hai đội ngũ của bọn họ đều bị áp chế ở ngũ phẩm, nhưng vẫn có thể rút dalột xương nó.Phương Bất Viên đang suy nghĩ đến mai rùa và xương rồng của con Vân Ngaonày có thể bán được bao nhiêu tiền.Yến Quy Lai thì lại đoán được ý tưởng của cái tên này, lúc này liền vỗ vào đầuPhương Bất Viên một cái.Long chi cửu tử và nhân tộc có huyết mạch rất gần, không thể khinh thường,cũng không thể tùy tiện giết chóc.Hắn lập tức ôm quyền về phía Vân Ngao: “Vô Tướng thần tông Yến Quy Lai,gặp qua Vân Ngao tiền bối! Không biết tiền bối ngăn cản đường của chúng ta làmuốn làm gì?”Vân Ngao không có lên tiếng, nó ngưng thần nhìn tiểu Huyền Vũ, và cả BạchTiểu Chiêu ở trên đỉnh đầu Sở Hi Thanh.Chỉ một lát sau, nó mới nhìn Yến Quy Lai với ánh mắt lạnh lẽo.“Các ngươi làm trái quy tắc! Đường đường là nhị phẩm thượng, Lượng Thiênthánh truyền của Vô Tướng thần tông, lại đi phong ấn tu vị để tranh cướp truyềnthừa của chủ ta?”Giọng nói của nó âm trầm, chưa đầy uy nghiêm, rung động màng nhĩ giống nhưsét đánh. Thần thức mạnh mẽ và hùng vĩ kia cũng bắt đầu xung kích tâm thầncủa tất cả mọi người ở đây.Nguyên thần của Yến Quy Lai cũng cảm nhận được thần niệm của Vân Ngaoxung kích.Trong lòng hắn hơi không vui, chỉ cảm thấy con rùa này cho mặt mũi mà lạikhông cần.Chư châu ở Bắc vực có ai không biết, Yến Quy Lai hắn xưa này đều không phảingười hiền lành?Hôm nay nể tình con Linh thú này có huyết mạch gần với nhân tộc, nên cho nóchút tôn trọng, vậy mà con súc sinh này lại dám lên mặt rồi.Yến Quy Lai vẫn cố gắng bình tĩnh lại, vẻ mặt hờ hững chắp tay nói: “Ngườiphá hư quy củ cũng không phải tại hạ, mà là người khác. Vô Tướng thần tôngchỉ bị ép theo mà thôi.”Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn trời, nhìn về phía hai đám kim quang xoay quanhtrên không trung kia: “Hai sách Giới Luật này chính là thần khí thời thượng cổ,một khi chúng hiện thế, tất sẽ làm loạn thế cuộc trong thiên hạ, Vô Tướng thầntông ta không thể để hai sách này rơi vào tay bọn tà ma ngoại đạo.”Hắn tự nhận vẻ mặt của mình rất ôn hòa, nhưng thật ra cái mặt trâu của hắn vẫnrất dữ tợn, giọng nói cũng cứng rắn như búa.“Thật can đảm!” Vân Ngao nhíu mày, mấy sợi râu hơi run lên: “Các ngươikhông mời mà đến, mạnh mẽ xông vào nhà người khác mà còn dám nói hungdữ như vậy? Nghe đây, quy định của chủ ta là không thể làm trái! Tất cả ngũphẩm trở lên đều lui ra ngoài cho ta!”Yến Quy Lai nghĩ thầm, ta hung dữ lúc nào?Nhưng lúc này hắn cũng lười giả bộ, trực tiếp cầm kiếm bên hông, sắc mặt âmtrầm: “Nếu ta không lùi thì sao?”Vân Ngao nhất thời cười gằn, khí tức trên người càng lạnh lẽo hơn, mây mùchung quanh cũng nồng nặc hơn, áp lực như núi bao trùm bốn phía.“Nếu như không lùi, như vậy ta tuyệt đối. . .”Giọng nói của nó chợt im bặt, đôi mắt rồng to lớn kia chợt co rút lại, nhìn chằmchằm vào cô gái mặc giáp váy màu bạc ở trên lưng tiểu Huyền Vũ.Nơi sâu xa trong đáy mắt của Vân Ngao, bắt đầu hiện ra một tia kiêng kỵ.Thời điểm này, Sở Vân Vân vừa mới trở về bản thế, nàng ngước mắt nhìn VânNgao, sau đó nhỏ giọng hỏi Sở Hi Thanh: “Bên này có chuyện gì?”“Đây là con Linh sủng của Thần Ngao Tán Nhân.” Sở Hi Thanh vừa ngưngthần đề phòng vừa giải thích: “Nhìn dáng vẻ của nó, hình như là muốn ra tayvới chúng ta, muốn đuổi tất cả người trên ngũ phẩm ra ngoài.”Sở Hi Thanh vừa nói đến đây, liền thấy thân thể Vân Ngao run lên một cái, thânthể khổng lồ cấp tốc đổi hướng.“Nếu như không lùi, vậy thì thôi, các ngươi muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừngdỡ bỏ cả tòa tiên cung này là được.”Âm thanh của nó cũng hơi thay đổi, bắt đầu lải nhải như người già: “Chủthượng nhà ta chết đã lâu, bây giờ mỗi ngày chỉ lấy một ít Đế Lưu Tương hắnđể lại, giúp hắn trông coi tòa tiên cung này, nào có mạng đi đánh với các ngươi?Đáng tiếc, thói đời suy bại, hạt giống của nhân tộc bây giờ đều hư hỏng, chuyênmôn bắt nạt người già trẻ nhỏ, cướp đoạt cơ duyên của người trẻ tuổi. . .”