Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1380: Như Ý thần pháp (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lục Loạn Ly chỉ kịp chém một đao.Sau khi nàng thu đao vào vỏ, liền phát hiện vẻ mặt của Sở Hi Thanh có chútkhông đúng, liền hỏi: “Sao thế?”“Cảm thấy không đúng lắm.” Sở Hi Thanh vuốt cằm nói: “Cái tên thuật sư cầmđầu kia chạy rồi, thần thông thời gian của người này cực kỳ mạnh mẽ, còn nắmgiữ lực lượng không gian cực mạnh. Ngoài ra, đám người này tạo cho ta mộtcảm giác rất quen thuộc. Ví dụ cái tên bị người chém kia, rất giống với PhongLôi Song Cực – Cổ Kiếm!”Đáng tiếc là thời gian tranh đấu quá ngắn, Sở Hi Thanh không thể quan sát đượctoàn bộ võ đạo của những người này.Lúc này, tiểu Huyền Vũ lại chớp chớp mắt.Lúc nãy nó cũng cảm thấy khí tức của thuật sư kia rất quen thuộc, rất giống giagia của nó.Tiểu Huyền Vũ không biết có nên nói với Sở Hi Thanh hay không.Sau đó tiểu Huyền Vũ lại hơi lắc đầu.Không thể nào! Chúc Quang âm và bí cảnh thời gian đều trở về dòng sông thờigian rồi.“Phong Lôi song thân?” Lục Loạn Ly lẩm bẩm một tiếng, sau đó lại lắc đầu:“Đây là công pháp đỉnh cấp, không phải là công pháp độc nhất vô nhị của CổKiếm, trên giang hồ cũng có rất nhiều người tu luyện, chắc là trùng hợp thôi!”Đặc biệt là ở phương bắc, cao thủ tứ phẩm nhiều như sao trên trời, trong đó córất nhiều người nắm giữ Phong Lôi song thân.Sở Hi Thanh thì lại nghĩ chưa chắc.Một người là trùng hợp, nhưng mấy người tụ tập lại với nhau, vậy thì không cònlà trùng hợp nữa rồi.Nhưng dù sao mấy người này cũng chết rồi, Sở Hi Thanh cũng lười suy nghĩnhiều.Hắn trực tiếp nhảy về lưng tiểu Huyền Vũ, quay sang nói với Kiếm TàngPhong: “Kiếm pháp của Kiếm sư huynh quả thực là kinh người, tiểu đệ bộiphục!”Sở Hi Thanh lại có thêm mấy phần cung kính với vị Kiếm sư huynh này.Không chỉ vì Kiếm Tàng Phong giúp hắn chống lại thần thông thời gian củathuật sư đeo mặt nạ kia, mà còn vì Kiếm Tàng Phong giúp hắn đo lường phươngvị.Pháp Thiên Cương ở tầng không gian này gọi là Thác Kinh Loạn Vĩ.Không gian ở tầng này hỗn độn không chịu nổi, dài ngắn khó lướng, thậm chícòn xen kẽ như răng lược, có thể nói là rất hỗn loạn.Nếu không phải Kiếm Tàng Phong giúp bọn họ đo lường không gian, vậy bọnhọ muốn đi đến chỗ của đối thủ cũng không dễ rồi.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, vị sư huynh này mới gọi là tâm tàng bất lộ chân chính.Ai có thể ngờ được một đệ tử chân truyền thường thường không có gì lạ, lại làsong thánh truyền Bình Thiên và Lượng Thiên chứ?Bảo sao tông môn lại yên tâm khi để Kiếm Tàng Phong đi cùng bọn họ.“Có gì mà phải bội phục?” Kiếm Tàng Phong khoát tay áo một cái, gương mặtmập mạp tràn đầy ý cười: “Sư đệ mới là lợi hại, ngươi lĩnh ngộ Phong Tẫn TànNgân mới bao lâu, vậy mà đã có thể sử dụng đến nước này rồi.”Hắn cũng học Phong Tẫn Tàn Ngân, nhưng còn lâu mới có thể phát huy ra uylực như vậy.Cùng là một chiêu pháp, nhưng trong tay mỗi người lại có uy lực khác nhau.Sở Hi Thanh có ba thiên phú Thần giai, còn có huyết mạch Táng Thiên gần nhưhoàn chỉnh, uy lực của đao pháp tự nhiên không phải người bình thường có thểso sánh.Ngay khi hai người nói chuyện, Sở Vân Vân thì vẫn luôn chú ý đến vị trí màthuật sư kia biến mất.Thật ra lúc nãy nàng cũng định ra tay bắt người này, nhưng cuối cùng lại từ bỏ.Sở Vân Vân không nắm chắc.Thuật sư này có thể không phải là nhân tộc bọn họ, mà là một cái ‘Thần’!Là một hóa thân của thần linh ở phàm thế.Con ngươi của Sở Vân Vân không khỏi hiện lên một tia kỳ dị.Nàng đang suy nghĩ mục đích của vị Chúc Quang âm này là gì? Không tìmkiếm thuốc để khôi phục sức mạnh và khôi phục thương thế, lại mạo hiểm đivào Vân Hải tiên cung này, mục đích của hắn là gì?Người này dùng thần thông để thoát khỏi nơi này, hắn lại đi đến nơi nào?Ngay khi nàng đang suy tư, Sở Hi Thanh đã trở lại bên cạnh nàng.Sở Vân Vân nghiêng đầu qua, lạnh lùng nhìn qua: “Vừa rồi cần phải sử dụngPhong Tẫn Tàn Ngân sao? Ngươi còn chưa thành thạo một chiêu này, cần tụ thếtụ lực, nếu đối đầu với cao thủ như Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch,hắn đã chém chết ngươi rồi.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Ngứa tay thôi, nóng lòng muốn thử mộtlần. Đổi thành Thương Hải Thạch, ta nào dám đánh như thế?”Hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi.Hắn chỉ là một ngũ phẩm, nào dám khoe khoang như vậy trước một cao thủnhất phẩm như Thương Hải Thạch?Nhưng lần này, đúng là có chút mạo hiểm.Tranh đấu chém giết, quan trọng nhất là nhanh chuẩn tàn nhẫn.Nếu như không thể mỗi một thương đều là Vạn Thần Kiếp như Tần Mộc Ca,luyện những thức cực chiêu này đến thu phát tự nhiên, vậy thì tốt nhất là khôngthi triển.Bằng không thì chẳng những không giết được kẻ địch, trái lại còn làm cho đốiphương có cơ hội phản công.Lần này, thật ra Sở Hi Thanh ỷ vào Bá thể của mình, nên mới thi triển PhongTẫn Tàn Ngân.Hắn học được một thức này, đương nhiên cũng muốn nhìn thần uy của nó.Sở Vân Vân hừ một tiếng, sau đó khóe môi hơi cong lên: “Một chiêu này dùngcũng không tệ, tiến bộ rất lớn.”Tuy rằng cái tên này ngủ cả ngày, nhưng đúng là mỗi ngày đều có tiến bộ.Kiếm Tàng Phong thì lại đứng trên đỉnh đầu tiểu Huyền Vũ.Hắn dùng võ ý của bản thân, hiển hóa ra hai cái thước sắt ở trước mắt tiểuHuyền Vũ, đo lường vùng không gian này.“Quy Quy, dựa theo phương hướng kia, cứ nhắm chuẩn hướng cánh cửa kia làđược.”Lúc này, tiểu Huyền Vũ đã bỏ qua chuyện của thuật sư kia rồi, vẻ mặt nó ngoanngoan đi theo hướng mà hai chiếc thước sắt đang chỉ.Vùng không gian này hỗn loạn không chịu nổi, nó không thể cảm ứng đượcphương hướng.Nhưng đúng lúc này, Kiếm Tàng Phong lại cau mày.Hắn cảm nhận được có người mời hai cái tử thể của hai thanh thánh kiếm trênngười mình.Hình như bên phía Yến sư thúc lại gặp đối thủ cực kỳ mạnh mẽ.
Lục Loạn Ly chỉ kịp chém một đao.
Sau khi nàng thu đao vào vỏ, liền phát hiện vẻ mặt của Sở Hi Thanh có chút
không đúng, liền hỏi: “Sao thế?”
“Cảm thấy không đúng lắm.” Sở Hi Thanh vuốt cằm nói: “Cái tên thuật sư cầm
đầu kia chạy rồi, thần thông thời gian của người này cực kỳ mạnh mẽ, còn nắm
giữ lực lượng không gian cực mạnh. Ngoài ra, đám người này tạo cho ta một
cảm giác rất quen thuộc. Ví dụ cái tên bị người chém kia, rất giống với Phong
Lôi Song Cực – Cổ Kiếm!”
Đáng tiếc là thời gian tranh đấu quá ngắn, Sở Hi Thanh không thể quan sát được
toàn bộ võ đạo của những người này.
Lúc này, tiểu Huyền Vũ lại chớp chớp mắt.
Lúc nãy nó cũng cảm thấy khí tức của thuật sư kia rất quen thuộc, rất giống gia
gia của nó.
Tiểu Huyền Vũ không biết có nên nói với Sở Hi Thanh hay không.
Sau đó tiểu Huyền Vũ lại hơi lắc đầu.
Không thể nào! Chúc Quang âm và bí cảnh thời gian đều trở về dòng sông thời
gian rồi.
“Phong Lôi song thân?” Lục Loạn Ly lẩm bẩm một tiếng, sau đó lại lắc đầu:
“Đây là công pháp đỉnh cấp, không phải là công pháp độc nhất vô nhị của Cổ
Kiếm, trên giang hồ cũng có rất nhiều người tu luyện, chắc là trùng hợp thôi!”
Đặc biệt là ở phương bắc, cao thủ tứ phẩm nhiều như sao trên trời, trong đó có
rất nhiều người nắm giữ Phong Lôi song thân.
Sở Hi Thanh thì lại nghĩ chưa chắc.
Một người là trùng hợp, nhưng mấy người tụ tập lại với nhau, vậy thì không còn
là trùng hợp nữa rồi.
Nhưng dù sao mấy người này cũng chết rồi, Sở Hi Thanh cũng lười suy nghĩ
nhiều.
Hắn trực tiếp nhảy về lưng tiểu Huyền Vũ, quay sang nói với Kiếm Tàng
Phong: “Kiếm pháp của Kiếm sư huynh quả thực là kinh người, tiểu đệ bội
phục!”
Sở Hi Thanh lại có thêm mấy phần cung kính với vị Kiếm sư huynh này.
Không chỉ vì Kiếm Tàng Phong giúp hắn chống lại thần thông thời gian của
thuật sư đeo mặt nạ kia, mà còn vì Kiếm Tàng Phong giúp hắn đo lường phương
vị.
Pháp Thiên Cương ở tầng không gian này gọi là Thác Kinh Loạn Vĩ.
Không gian ở tầng này hỗn độn không chịu nổi, dài ngắn khó lướng, thậm chí
còn xen kẽ như răng lược, có thể nói là rất hỗn loạn.
Nếu không phải Kiếm Tàng Phong giúp bọn họ đo lường không gian, vậy bọn
họ muốn đi đến chỗ của đối thủ cũng không dễ rồi.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, vị sư huynh này mới gọi là tâm tàng bất lộ chân chính.
Ai có thể ngờ được một đệ tử chân truyền thường thường không có gì lạ, lại là
song thánh truyền Bình Thiên và Lượng Thiên chứ?
Bảo sao tông môn lại yên tâm khi để Kiếm Tàng Phong đi cùng bọn họ.
“Có gì mà phải bội phục?” Kiếm Tàng Phong khoát tay áo một cái, gương mặt
mập mạp tràn đầy ý cười: “Sư đệ mới là lợi hại, ngươi lĩnh ngộ Phong Tẫn Tàn
Ngân mới bao lâu, vậy mà đã có thể sử dụng đến nước này rồi.”
Hắn cũng học Phong Tẫn Tàn Ngân, nhưng còn lâu mới có thể phát huy ra uy
lực như vậy.
Cùng là một chiêu pháp, nhưng trong tay mỗi người lại có uy lực khác nhau.
Sở Hi Thanh có ba thiên phú Thần giai, còn có huyết mạch Táng Thiên gần như
hoàn chỉnh, uy lực của đao pháp tự nhiên không phải người bình thường có thể
so sánh.
Ngay khi hai người nói chuyện, Sở Vân Vân thì vẫn luôn chú ý đến vị trí mà
thuật sư kia biến mất.
Thật ra lúc nãy nàng cũng định ra tay bắt người này, nhưng cuối cùng lại từ bỏ.
Sở Vân Vân không nắm chắc.
Thuật sư này có thể không phải là nhân tộc bọn họ, mà là một cái ‘Thần’!
Là một hóa thân của thần linh ở phàm thế.
Con ngươi của Sở Vân Vân không khỏi hiện lên một tia kỳ dị.
Nàng đang suy nghĩ mục đích của vị Chúc Quang âm này là gì? Không tìm
kiếm thuốc để khôi phục sức mạnh và khôi phục thương thế, lại mạo hiểm đi
vào Vân Hải tiên cung này, mục đích của hắn là gì?
Người này dùng thần thông để thoát khỏi nơi này, hắn lại đi đến nơi nào?
Ngay khi nàng đang suy tư, Sở Hi Thanh đã trở lại bên cạnh nàng.
Sở Vân Vân nghiêng đầu qua, lạnh lùng nhìn qua: “Vừa rồi cần phải sử dụng
Phong Tẫn Tàn Ngân sao? Ngươi còn chưa thành thạo một chiêu này, cần tụ thế
tụ lực, nếu đối đầu với cao thủ như Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch,
hắn đã chém chết ngươi rồi.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Ngứa tay thôi, nóng lòng muốn thử một
lần. Đổi thành Thương Hải Thạch, ta nào dám đánh như thế?”
Hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi.
Hắn chỉ là một ngũ phẩm, nào dám khoe khoang như vậy trước một cao thủ
nhất phẩm như Thương Hải Thạch?
Nhưng lần này, đúng là có chút mạo hiểm.
Tranh đấu chém giết, quan trọng nhất là nhanh chuẩn tàn nhẫn.
Nếu như không thể mỗi một thương đều là Vạn Thần Kiếp như Tần Mộc Ca,
luyện những thức cực chiêu này đến thu phát tự nhiên, vậy thì tốt nhất là không
thi triển.
Bằng không thì chẳng những không giết được kẻ địch, trái lại còn làm cho đối
phương có cơ hội phản công.
Lần này, thật ra Sở Hi Thanh ỷ vào Bá thể của mình, nên mới thi triển Phong
Tẫn Tàn Ngân.
Hắn học được một thức này, đương nhiên cũng muốn nhìn thần uy của nó.
Sở Vân Vân hừ một tiếng, sau đó khóe môi hơi cong lên: “Một chiêu này dùng
cũng không tệ, tiến bộ rất lớn.”
Tuy rằng cái tên này ngủ cả ngày, nhưng đúng là mỗi ngày đều có tiến bộ.
Kiếm Tàng Phong thì lại đứng trên đỉnh đầu tiểu Huyền Vũ.
Hắn dùng võ ý của bản thân, hiển hóa ra hai cái thước sắt ở trước mắt tiểu
Huyền Vũ, đo lường vùng không gian này.
“Quy Quy, dựa theo phương hướng kia, cứ nhắm chuẩn hướng cánh cửa kia là
được.”
Lúc này, tiểu Huyền Vũ đã bỏ qua chuyện của thuật sư kia rồi, vẻ mặt nó ngoan
ngoan đi theo hướng mà hai chiếc thước sắt đang chỉ.
Vùng không gian này hỗn loạn không chịu nổi, nó không thể cảm ứng được
phương hướng.
Nhưng đúng lúc này, Kiếm Tàng Phong lại cau mày.
Hắn cảm nhận được có người mời hai cái tử thể của hai thanh thánh kiếm trên
người mình.
Hình như bên phía Yến sư thúc lại gặp đối thủ cực kỳ mạnh mẽ.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lục Loạn Ly chỉ kịp chém một đao.Sau khi nàng thu đao vào vỏ, liền phát hiện vẻ mặt của Sở Hi Thanh có chútkhông đúng, liền hỏi: “Sao thế?”“Cảm thấy không đúng lắm.” Sở Hi Thanh vuốt cằm nói: “Cái tên thuật sư cầmđầu kia chạy rồi, thần thông thời gian của người này cực kỳ mạnh mẽ, còn nắmgiữ lực lượng không gian cực mạnh. Ngoài ra, đám người này tạo cho ta mộtcảm giác rất quen thuộc. Ví dụ cái tên bị người chém kia, rất giống với PhongLôi Song Cực – Cổ Kiếm!”Đáng tiếc là thời gian tranh đấu quá ngắn, Sở Hi Thanh không thể quan sát đượctoàn bộ võ đạo của những người này.Lúc này, tiểu Huyền Vũ lại chớp chớp mắt.Lúc nãy nó cũng cảm thấy khí tức của thuật sư kia rất quen thuộc, rất giống giagia của nó.Tiểu Huyền Vũ không biết có nên nói với Sở Hi Thanh hay không.Sau đó tiểu Huyền Vũ lại hơi lắc đầu.Không thể nào! Chúc Quang âm và bí cảnh thời gian đều trở về dòng sông thờigian rồi.“Phong Lôi song thân?” Lục Loạn Ly lẩm bẩm một tiếng, sau đó lại lắc đầu:“Đây là công pháp đỉnh cấp, không phải là công pháp độc nhất vô nhị của CổKiếm, trên giang hồ cũng có rất nhiều người tu luyện, chắc là trùng hợp thôi!”Đặc biệt là ở phương bắc, cao thủ tứ phẩm nhiều như sao trên trời, trong đó córất nhiều người nắm giữ Phong Lôi song thân.Sở Hi Thanh thì lại nghĩ chưa chắc.Một người là trùng hợp, nhưng mấy người tụ tập lại với nhau, vậy thì không cònlà trùng hợp nữa rồi.Nhưng dù sao mấy người này cũng chết rồi, Sở Hi Thanh cũng lười suy nghĩnhiều.Hắn trực tiếp nhảy về lưng tiểu Huyền Vũ, quay sang nói với Kiếm TàngPhong: “Kiếm pháp của Kiếm sư huynh quả thực là kinh người, tiểu đệ bộiphục!”Sở Hi Thanh lại có thêm mấy phần cung kính với vị Kiếm sư huynh này.Không chỉ vì Kiếm Tàng Phong giúp hắn chống lại thần thông thời gian củathuật sư đeo mặt nạ kia, mà còn vì Kiếm Tàng Phong giúp hắn đo lường phươngvị.Pháp Thiên Cương ở tầng không gian này gọi là Thác Kinh Loạn Vĩ.Không gian ở tầng này hỗn độn không chịu nổi, dài ngắn khó lướng, thậm chícòn xen kẽ như răng lược, có thể nói là rất hỗn loạn.Nếu không phải Kiếm Tàng Phong giúp bọn họ đo lường không gian, vậy bọnhọ muốn đi đến chỗ của đối thủ cũng không dễ rồi.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, vị sư huynh này mới gọi là tâm tàng bất lộ chân chính.Ai có thể ngờ được một đệ tử chân truyền thường thường không có gì lạ, lại làsong thánh truyền Bình Thiên và Lượng Thiên chứ?Bảo sao tông môn lại yên tâm khi để Kiếm Tàng Phong đi cùng bọn họ.“Có gì mà phải bội phục?” Kiếm Tàng Phong khoát tay áo một cái, gương mặtmập mạp tràn đầy ý cười: “Sư đệ mới là lợi hại, ngươi lĩnh ngộ Phong Tẫn TànNgân mới bao lâu, vậy mà đã có thể sử dụng đến nước này rồi.”Hắn cũng học Phong Tẫn Tàn Ngân, nhưng còn lâu mới có thể phát huy ra uylực như vậy.Cùng là một chiêu pháp, nhưng trong tay mỗi người lại có uy lực khác nhau.Sở Hi Thanh có ba thiên phú Thần giai, còn có huyết mạch Táng Thiên gần nhưhoàn chỉnh, uy lực của đao pháp tự nhiên không phải người bình thường có thểso sánh.Ngay khi hai người nói chuyện, Sở Vân Vân thì vẫn luôn chú ý đến vị trí màthuật sư kia biến mất.Thật ra lúc nãy nàng cũng định ra tay bắt người này, nhưng cuối cùng lại từ bỏ.Sở Vân Vân không nắm chắc.Thuật sư này có thể không phải là nhân tộc bọn họ, mà là một cái ‘Thần’!Là một hóa thân của thần linh ở phàm thế.Con ngươi của Sở Vân Vân không khỏi hiện lên một tia kỳ dị.Nàng đang suy nghĩ mục đích của vị Chúc Quang âm này là gì? Không tìmkiếm thuốc để khôi phục sức mạnh và khôi phục thương thế, lại mạo hiểm đivào Vân Hải tiên cung này, mục đích của hắn là gì?Người này dùng thần thông để thoát khỏi nơi này, hắn lại đi đến nơi nào?Ngay khi nàng đang suy tư, Sở Hi Thanh đã trở lại bên cạnh nàng.Sở Vân Vân nghiêng đầu qua, lạnh lùng nhìn qua: “Vừa rồi cần phải sử dụngPhong Tẫn Tàn Ngân sao? Ngươi còn chưa thành thạo một chiêu này, cần tụ thếtụ lực, nếu đối đầu với cao thủ như Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch,hắn đã chém chết ngươi rồi.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Ngứa tay thôi, nóng lòng muốn thử mộtlần. Đổi thành Thương Hải Thạch, ta nào dám đánh như thế?”Hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi.Hắn chỉ là một ngũ phẩm, nào dám khoe khoang như vậy trước một cao thủnhất phẩm như Thương Hải Thạch?Nhưng lần này, đúng là có chút mạo hiểm.Tranh đấu chém giết, quan trọng nhất là nhanh chuẩn tàn nhẫn.Nếu như không thể mỗi một thương đều là Vạn Thần Kiếp như Tần Mộc Ca,luyện những thức cực chiêu này đến thu phát tự nhiên, vậy thì tốt nhất là khôngthi triển.Bằng không thì chẳng những không giết được kẻ địch, trái lại còn làm cho đốiphương có cơ hội phản công.Lần này, thật ra Sở Hi Thanh ỷ vào Bá thể của mình, nên mới thi triển PhongTẫn Tàn Ngân.Hắn học được một thức này, đương nhiên cũng muốn nhìn thần uy của nó.Sở Vân Vân hừ một tiếng, sau đó khóe môi hơi cong lên: “Một chiêu này dùngcũng không tệ, tiến bộ rất lớn.”Tuy rằng cái tên này ngủ cả ngày, nhưng đúng là mỗi ngày đều có tiến bộ.Kiếm Tàng Phong thì lại đứng trên đỉnh đầu tiểu Huyền Vũ.Hắn dùng võ ý của bản thân, hiển hóa ra hai cái thước sắt ở trước mắt tiểuHuyền Vũ, đo lường vùng không gian này.“Quy Quy, dựa theo phương hướng kia, cứ nhắm chuẩn hướng cánh cửa kia làđược.”Lúc này, tiểu Huyền Vũ đã bỏ qua chuyện của thuật sư kia rồi, vẻ mặt nó ngoanngoan đi theo hướng mà hai chiếc thước sắt đang chỉ.Vùng không gian này hỗn loạn không chịu nổi, nó không thể cảm ứng đượcphương hướng.Nhưng đúng lúc này, Kiếm Tàng Phong lại cau mày.Hắn cảm nhận được có người mời hai cái tử thể của hai thanh thánh kiếm trênngười mình.Hình như bên phía Yến sư thúc lại gặp đối thủ cực kỳ mạnh mẽ.