Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1382: Huyết mạch
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Một nơi bên ngoài Vân Hải tiên cung, Kiếm Thị Phi tr*n tr**ng ngồi trên mặtnước, sắc mặt là một mảnh tái xanh.Quanh người hắn là mấy người Cổ Kiếm, Vân Thiên Ca và Thích Lãnh.Vẻ mặt của tất cả bọn họ đều khó coi đến cực điểm, cũng không có bất kỳ quầnáo hay pháp khí gì.Mấy người mượn lực lượng của Thời Không chi chủ Chúc Quang âm để phụcsinh bên ngoài Vân Hải tiên cung, nhưng tất cả vật phẩm tùy thân đều ở bêntrong tiên cung, vì vậy nên người trống trơn.“Thật sự là mất mặt!”Trí Ma Sơn gãi đầu, than thở một tiếng: “Vậy mà lúc trước chúng ta còn trànđầy tự tin, muốn đi tìm hắn báo thù. Bây giờ lại không đỡ nổi một đao của hắn,chênh lệch lại lớn như vậy rồi.”Cổ Kiếm nghe thấy vậy, vẻ mặt càng khó coi hơn.Sau khi hắn nương nhờ vào Chúc Quang âm, tu vị tăng nhanh như gió. Cònđược chủ thượng ban ân, thức tỉnh mấy loại huyết mạch mạnh mẽ.Cổ Kiếm vốn cho rằng mình bây giờ đã có tư cách đứng ở trước mặt Sở HiThanh.Nhưng bây giờ xem ra, chênh lệch giữa bọn họ và Sở Hi Thanh còn lớn hơntrước.“Không biết chủ thượng thế nào rồi?”Vân Thiên Ca thu hồi tâm tư: “Là chúng ta vô năng, để chủ thượng một mìnhđối mặt với hiểm cảnh.”Kiếm Thị Phi cũng nheo mắt lại: “Chủ thượng chỉ cần một ngón tay là có thểb*p ch*t Sở Hi Thanh, phiền phức là nữ tử bí ẩn trong mây mù kia. . .”Hắn nói đến đây, liền nghe thấy giọng nói của thuật sư Thời Tri Mệnh: “Tên kiađã rất mạnh, chỉ riêng Bá thể của hắn cũng đã tiếp cận Địa Bảng, bây giờ takhông thể b*p ch*t hắn bằng một ngón tay rồi. Cộng thêm Bình Thiên thánhtruyền của Vô Tướng thần tông, sức chiến đấu cao nhất của người này có thểvào hàng 200 trên Địa Bảng. Trận tranh cướp Vân Hải tiên cung này, tuyệt đốikhông quá hai mươi người có thể đánh thắng hắn.”Theo câu nói này, bóng người của Thời Tri Mệnh hiện ra trong hư không.Hắn phất ống tay áo một cái, từng cái từng cái pháp khí và túi lớn túi nhỏ xuấthiện trước mắt mấy người, ngoài ra còn có mấy cái mặt nạ không hoàn chỉnh.Đó đều là đồ vật bọn họ thất lạc trong Vân Hải tiên cung, Thời Tri Mệnh tiệntay mang ra ngoài.Cổ Kiếm tiếp nhận túi vải xong, trên mặt hiện ra mấy phần hổ thẹn: “Chủthượng. . .”Hắn vừa mới lên tiếng, liền thấy Thời Tri Mệnh bỗng nhiên ho khan.Thời Tri Mệnh lập tức che miệng mũi của mình, nhưng tiếng ho càng lúc càngkịch liệt, mãi đến khi giữa ngón tay của hắn xuất hiện từng tia máu tươi.“Không sao.”Thời Tri Mệnh vung tay lên, những máu tươi này lập tức bị thiêu đốt, bốc hơi.Hắn nhìn thấy mấy người Cố Kiếm đều đang nhìn mình, trong mắt còn ngậmlấy vẻ lo âu.Thời Tri Mệnh thấy buồn cười: “Chỉ là đánh vài chiêu với bạn cũ thôi, lại bị haisách Giới Luật kia đánh cho một phát, nhưng ta cũng coi như đạt được mụcđích.”Hắn ngẩng đầu nhìn Vân Hải tiên cung bên trên, trong mắt hiện ra vài phần ýlạnh.Lần này hắn không lấy được những thứ trong tiên cung, nhưng nữ nhân kiacũng đừng hòng lấy được!Chỉ là không biết kẻ nào sẽ may mắn lấy được ba món thần vật kia?Chỉ đừng để tên Sở Hi Thanh kia lấy được, vậy ai cũng có thể . . .Thời Tri Mệnh nghĩ đến đây, chợt ngây người một trận, hắn lại nghĩ đến tỉnhcảnh trong trận đại chiến ở Phong Thần lâu.Vốn dĩ những thứ đó rơi vào tay Vấn Thù Y, vậy thì không thể tốt hơn.Nữ nhân này sắp hết tuổi thọ, chỉ chờ khoảng hai mươi năm, ba món thần vậtnày sẽ phải đổi chủ.Nếu như Vấn Thù Y có thể đóng băng tên hỗn trướng trợ giúp Mộc Kiếm Tiênkia, vậy thì càng hợp ý Thời Tri Mệnh!Vấn đề là, Sở Hi Thanh có huyết mạch Thần Dương!Vấn Thù Y cũng đã hút máu của hắn!Thái độ của nữ nhân này với Sở Hi Thanh rõ ràng là không giống bình thường.Thời Tri Mệnh lập tức được một luồng lực lượng dị thường làm nhiễu loạn thờigian và không gian bên trong Vân Hải tiên cung, hắn không khỏi chau mày, tạmthời thu hồi tâm tư: “Chuẩn bị đối địch!”Mấy người Cổ Kiếm lại âm thầm hoảng sợ.Bọn họ đều đang nghĩ, chẳng lẽ bạn cũ trong miệng Chúc Quang âm cũng làmột vị thần linh khác?Bọn họ nghĩ vậy thì đều rùng mình, rồi vội vàng mặc quần áo và pháp khí vào.Mấy người bọn họ đều hiểu rõ lẫn nhau, nên nhìn thấy gì thì cũng thôi, nhưngnếu bị người khác nhìn thấy, vậy thì quá mất mặt xấu hổ.Ngay khi bọn họ miễn cưỡng che đậy chỗ yếu trên cơ thể mình, đeo mặt nạ lên,thì một mảnh hoa văn đột nhiên xuất hiện ở hư không cách đó ba trăm trượng.Sau đó, một đoàn người chật vật xông ra khỏi hư không.Người cầm đầu trong đó, chính là Yến Quy Lai!Sau lưng hắn là mấy đệ tử thánh truyền của Vô Tướng thần tông như Tông TamBình, Nhậm Tiếu Ngã. . .Thời Tri Mệnh lập tức híp mắt lại, hiện ra một vệt sát ý, sau đó lại khôi phụcnhư thường.Hắn cảm ứng được, tuy mấy người này bị thương, nhưng không đủ trí mạng, taychân đầy đủ, sức chiến đấu không giảm.Dù là Diệp Tri Thu máu nhuộm đầy áo kia cũng rất tỉnh táo và khỏe mạnh.
Một nơi bên ngoài Vân Hải tiên cung, Kiếm Thị Phi tr*n tr**ng ngồi trên mặt
nước, sắc mặt là một mảnh tái xanh.
Quanh người hắn là mấy người Cổ Kiếm, Vân Thiên Ca và Thích Lãnh.
Vẻ mặt của tất cả bọn họ đều khó coi đến cực điểm, cũng không có bất kỳ quần
áo hay pháp khí gì.
Mấy người mượn lực lượng của Thời Không chi chủ Chúc Quang âm để phục
sinh bên ngoài Vân Hải tiên cung, nhưng tất cả vật phẩm tùy thân đều ở bên
trong tiên cung, vì vậy nên người trống trơn.
“Thật sự là mất mặt!”
Trí Ma Sơn gãi đầu, than thở một tiếng: “Vậy mà lúc trước chúng ta còn tràn
đầy tự tin, muốn đi tìm hắn báo thù. Bây giờ lại không đỡ nổi một đao của hắn,
chênh lệch lại lớn như vậy rồi.”
Cổ Kiếm nghe thấy vậy, vẻ mặt càng khó coi hơn.
Sau khi hắn nương nhờ vào Chúc Quang âm, tu vị tăng nhanh như gió. Còn
được chủ thượng ban ân, thức tỉnh mấy loại huyết mạch mạnh mẽ.
Cổ Kiếm vốn cho rằng mình bây giờ đã có tư cách đứng ở trước mặt Sở Hi
Thanh.
Nhưng bây giờ xem ra, chênh lệch giữa bọn họ và Sở Hi Thanh còn lớn hơn
trước.
“Không biết chủ thượng thế nào rồi?”
Vân Thiên Ca thu hồi tâm tư: “Là chúng ta vô năng, để chủ thượng một mình
đối mặt với hiểm cảnh.”
Kiếm Thị Phi cũng nheo mắt lại: “Chủ thượng chỉ cần một ngón tay là có thể
b*p ch*t Sở Hi Thanh, phiền phức là nữ tử bí ẩn trong mây mù kia. . .”
Hắn nói đến đây, liền nghe thấy giọng nói của thuật sư Thời Tri Mệnh: “Tên kia
đã rất mạnh, chỉ riêng Bá thể của hắn cũng đã tiếp cận Địa Bảng, bây giờ ta
không thể b*p ch*t hắn bằng một ngón tay rồi. Cộng thêm Bình Thiên thánh
truyền của Vô Tướng thần tông, sức chiến đấu cao nhất của người này có thể
vào hàng 200 trên Địa Bảng. Trận tranh cướp Vân Hải tiên cung này, tuyệt đối
không quá hai mươi người có thể đánh thắng hắn.”
Theo câu nói này, bóng người của Thời Tri Mệnh hiện ra trong hư không.
Hắn phất ống tay áo một cái, từng cái từng cái pháp khí và túi lớn túi nhỏ xuất
hiện trước mắt mấy người, ngoài ra còn có mấy cái mặt nạ không hoàn chỉnh.
Đó đều là đồ vật bọn họ thất lạc trong Vân Hải tiên cung, Thời Tri Mệnh tiện
tay mang ra ngoài.
Cổ Kiếm tiếp nhận túi vải xong, trên mặt hiện ra mấy phần hổ thẹn: “Chủ
thượng. . .”
Hắn vừa mới lên tiếng, liền thấy Thời Tri Mệnh bỗng nhiên ho khan.
Thời Tri Mệnh lập tức che miệng mũi của mình, nhưng tiếng ho càng lúc càng
kịch liệt, mãi đến khi giữa ngón tay của hắn xuất hiện từng tia máu tươi.
“Không sao.”
Thời Tri Mệnh vung tay lên, những máu tươi này lập tức bị thiêu đốt, bốc hơi.
Hắn nhìn thấy mấy người Cố Kiếm đều đang nhìn mình, trong mắt còn ngậm
lấy vẻ lo âu.
Thời Tri Mệnh thấy buồn cười: “Chỉ là đánh vài chiêu với bạn cũ thôi, lại bị hai
sách Giới Luật kia đánh cho một phát, nhưng ta cũng coi như đạt được mục
đích.”
Hắn ngẩng đầu nhìn Vân Hải tiên cung bên trên, trong mắt hiện ra vài phần ý
lạnh.
Lần này hắn không lấy được những thứ trong tiên cung, nhưng nữ nhân kia
cũng đừng hòng lấy được!
Chỉ là không biết kẻ nào sẽ may mắn lấy được ba món thần vật kia?
Chỉ đừng để tên Sở Hi Thanh kia lấy được, vậy ai cũng có thể . . .
Thời Tri Mệnh nghĩ đến đây, chợt ngây người một trận, hắn lại nghĩ đến tỉnh
cảnh trong trận đại chiến ở Phong Thần lâu.
Vốn dĩ những thứ đó rơi vào tay Vấn Thù Y, vậy thì không thể tốt hơn.
Nữ nhân này sắp hết tuổi thọ, chỉ chờ khoảng hai mươi năm, ba món thần vật
này sẽ phải đổi chủ.
Nếu như Vấn Thù Y có thể đóng băng tên hỗn trướng trợ giúp Mộc Kiếm Tiên
kia, vậy thì càng hợp ý Thời Tri Mệnh!
Vấn đề là, Sở Hi Thanh có huyết mạch Thần Dương!
Vấn Thù Y cũng đã hút máu của hắn!
Thái độ của nữ nhân này với Sở Hi Thanh rõ ràng là không giống bình thường.
Thời Tri Mệnh lập tức được một luồng lực lượng dị thường làm nhiễu loạn thời
gian và không gian bên trong Vân Hải tiên cung, hắn không khỏi chau mày, tạm
thời thu hồi tâm tư: “Chuẩn bị đối địch!”
Mấy người Cổ Kiếm lại âm thầm hoảng sợ.
Bọn họ đều đang nghĩ, chẳng lẽ bạn cũ trong miệng Chúc Quang âm cũng là
một vị thần linh khác?
Bọn họ nghĩ vậy thì đều rùng mình, rồi vội vàng mặc quần áo và pháp khí vào.
Mấy người bọn họ đều hiểu rõ lẫn nhau, nên nhìn thấy gì thì cũng thôi, nhưng
nếu bị người khác nhìn thấy, vậy thì quá mất mặt xấu hổ.
Ngay khi bọn họ miễn cưỡng che đậy chỗ yếu trên cơ thể mình, đeo mặt nạ lên,
thì một mảnh hoa văn đột nhiên xuất hiện ở hư không cách đó ba trăm trượng.
Sau đó, một đoàn người chật vật xông ra khỏi hư không.
Người cầm đầu trong đó, chính là Yến Quy Lai!
Sau lưng hắn là mấy đệ tử thánh truyền của Vô Tướng thần tông như Tông Tam
Bình, Nhậm Tiếu Ngã. . .
Thời Tri Mệnh lập tức híp mắt lại, hiện ra một vệt sát ý, sau đó lại khôi phục
như thường.
Hắn cảm ứng được, tuy mấy người này bị thương, nhưng không đủ trí mạng, tay
chân đầy đủ, sức chiến đấu không giảm.
Dù là Diệp Tri Thu máu nhuộm đầy áo kia cũng rất tỉnh táo và khỏe mạnh.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Một nơi bên ngoài Vân Hải tiên cung, Kiếm Thị Phi tr*n tr**ng ngồi trên mặtnước, sắc mặt là một mảnh tái xanh.Quanh người hắn là mấy người Cổ Kiếm, Vân Thiên Ca và Thích Lãnh.Vẻ mặt của tất cả bọn họ đều khó coi đến cực điểm, cũng không có bất kỳ quầnáo hay pháp khí gì.Mấy người mượn lực lượng của Thời Không chi chủ Chúc Quang âm để phụcsinh bên ngoài Vân Hải tiên cung, nhưng tất cả vật phẩm tùy thân đều ở bêntrong tiên cung, vì vậy nên người trống trơn.“Thật sự là mất mặt!”Trí Ma Sơn gãi đầu, than thở một tiếng: “Vậy mà lúc trước chúng ta còn trànđầy tự tin, muốn đi tìm hắn báo thù. Bây giờ lại không đỡ nổi một đao của hắn,chênh lệch lại lớn như vậy rồi.”Cổ Kiếm nghe thấy vậy, vẻ mặt càng khó coi hơn.Sau khi hắn nương nhờ vào Chúc Quang âm, tu vị tăng nhanh như gió. Cònđược chủ thượng ban ân, thức tỉnh mấy loại huyết mạch mạnh mẽ.Cổ Kiếm vốn cho rằng mình bây giờ đã có tư cách đứng ở trước mặt Sở HiThanh.Nhưng bây giờ xem ra, chênh lệch giữa bọn họ và Sở Hi Thanh còn lớn hơntrước.“Không biết chủ thượng thế nào rồi?”Vân Thiên Ca thu hồi tâm tư: “Là chúng ta vô năng, để chủ thượng một mìnhđối mặt với hiểm cảnh.”Kiếm Thị Phi cũng nheo mắt lại: “Chủ thượng chỉ cần một ngón tay là có thểb*p ch*t Sở Hi Thanh, phiền phức là nữ tử bí ẩn trong mây mù kia. . .”Hắn nói đến đây, liền nghe thấy giọng nói của thuật sư Thời Tri Mệnh: “Tên kiađã rất mạnh, chỉ riêng Bá thể của hắn cũng đã tiếp cận Địa Bảng, bây giờ takhông thể b*p ch*t hắn bằng một ngón tay rồi. Cộng thêm Bình Thiên thánhtruyền của Vô Tướng thần tông, sức chiến đấu cao nhất của người này có thểvào hàng 200 trên Địa Bảng. Trận tranh cướp Vân Hải tiên cung này, tuyệt đốikhông quá hai mươi người có thể đánh thắng hắn.”Theo câu nói này, bóng người của Thời Tri Mệnh hiện ra trong hư không.Hắn phất ống tay áo một cái, từng cái từng cái pháp khí và túi lớn túi nhỏ xuấthiện trước mắt mấy người, ngoài ra còn có mấy cái mặt nạ không hoàn chỉnh.Đó đều là đồ vật bọn họ thất lạc trong Vân Hải tiên cung, Thời Tri Mệnh tiệntay mang ra ngoài.Cổ Kiếm tiếp nhận túi vải xong, trên mặt hiện ra mấy phần hổ thẹn: “Chủthượng. . .”Hắn vừa mới lên tiếng, liền thấy Thời Tri Mệnh bỗng nhiên ho khan.Thời Tri Mệnh lập tức che miệng mũi của mình, nhưng tiếng ho càng lúc càngkịch liệt, mãi đến khi giữa ngón tay của hắn xuất hiện từng tia máu tươi.“Không sao.”Thời Tri Mệnh vung tay lên, những máu tươi này lập tức bị thiêu đốt, bốc hơi.Hắn nhìn thấy mấy người Cố Kiếm đều đang nhìn mình, trong mắt còn ngậmlấy vẻ lo âu.Thời Tri Mệnh thấy buồn cười: “Chỉ là đánh vài chiêu với bạn cũ thôi, lại bị haisách Giới Luật kia đánh cho một phát, nhưng ta cũng coi như đạt được mụcđích.”Hắn ngẩng đầu nhìn Vân Hải tiên cung bên trên, trong mắt hiện ra vài phần ýlạnh.Lần này hắn không lấy được những thứ trong tiên cung, nhưng nữ nhân kiacũng đừng hòng lấy được!Chỉ là không biết kẻ nào sẽ may mắn lấy được ba món thần vật kia?Chỉ đừng để tên Sở Hi Thanh kia lấy được, vậy ai cũng có thể . . .Thời Tri Mệnh nghĩ đến đây, chợt ngây người một trận, hắn lại nghĩ đến tỉnhcảnh trong trận đại chiến ở Phong Thần lâu.Vốn dĩ những thứ đó rơi vào tay Vấn Thù Y, vậy thì không thể tốt hơn.Nữ nhân này sắp hết tuổi thọ, chỉ chờ khoảng hai mươi năm, ba món thần vậtnày sẽ phải đổi chủ.Nếu như Vấn Thù Y có thể đóng băng tên hỗn trướng trợ giúp Mộc Kiếm Tiênkia, vậy thì càng hợp ý Thời Tri Mệnh!Vấn đề là, Sở Hi Thanh có huyết mạch Thần Dương!Vấn Thù Y cũng đã hút máu của hắn!Thái độ của nữ nhân này với Sở Hi Thanh rõ ràng là không giống bình thường.Thời Tri Mệnh lập tức được một luồng lực lượng dị thường làm nhiễu loạn thờigian và không gian bên trong Vân Hải tiên cung, hắn không khỏi chau mày, tạmthời thu hồi tâm tư: “Chuẩn bị đối địch!”Mấy người Cổ Kiếm lại âm thầm hoảng sợ.Bọn họ đều đang nghĩ, chẳng lẽ bạn cũ trong miệng Chúc Quang âm cũng làmột vị thần linh khác?Bọn họ nghĩ vậy thì đều rùng mình, rồi vội vàng mặc quần áo và pháp khí vào.Mấy người bọn họ đều hiểu rõ lẫn nhau, nên nhìn thấy gì thì cũng thôi, nhưngnếu bị người khác nhìn thấy, vậy thì quá mất mặt xấu hổ.Ngay khi bọn họ miễn cưỡng che đậy chỗ yếu trên cơ thể mình, đeo mặt nạ lên,thì một mảnh hoa văn đột nhiên xuất hiện ở hư không cách đó ba trăm trượng.Sau đó, một đoàn người chật vật xông ra khỏi hư không.Người cầm đầu trong đó, chính là Yến Quy Lai!Sau lưng hắn là mấy đệ tử thánh truyền của Vô Tướng thần tông như Tông TamBình, Nhậm Tiếu Ngã. . .Thời Tri Mệnh lập tức híp mắt lại, hiện ra một vệt sát ý, sau đó lại khôi phụcnhư thường.Hắn cảm ứng được, tuy mấy người này bị thương, nhưng không đủ trí mạng, taychân đầy đủ, sức chiến đấu không giảm.Dù là Diệp Tri Thu máu nhuộm đầy áo kia cũng rất tỉnh táo và khỏe mạnh.