Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1388: Lột xác (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong bóng tối, ánh mắt của Sở Vân Vân lại lạnh lẽo như băng.Người này. . . thoát được sao?Trường thương của nàng lại đâm thủng hư không, xuyên thủng độn quang củaThương Hải Thạch.Nhưng bên trong lại không phải bản thể của Thương Hải Thạch.Đoàn độn quang kia lại hóa thành từng điểm ánh sáng, sau đó phân tán ra bốnphía, rồi biến mất không còn tăm tích.Sở Vân Vân cau mày, trong mắt cũng hiện ra một tia kinh ngạc.Đây là pháp Thiên Cương ‘Nhật Lăng Nguyệt Thế’, đây là một môn pháp thuậttương tự như thằn lằn tự chặt đuôi để cầu sinh.Nhưng Thương Hải Thạch có thể giấu diếm được nàng, vẫn là dựa vào Thần ÝNhư Tâm Kiếm của hắn.Nàng đã hơi coi thường người này rồi.Cùng lúc đó, Sở Vân Vân lại quay đầu liếc mắt nhìn bóng tối vô ngần kia.Nàng đang nhìn Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên.Người này đang dùng Độn Thiên chi pháp để che giấu bản thân, ẩn núp ở gầnđây.Lúc nãy, chỉ cần nàng giải quyết Thương Hải Thạch chậm một chút, thì có thểsẽ bị hai người này vây công.Mặc kệ là Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên hay là Kiếm Khí Tiêu Tâm– Thương Hải Thạch, cả hai đều có quan hệ rất lớn với Xiển môn.. . .Giây lát sau, bản thể của Sở Vân Vân đã trở về lưng tiểu Huyền Vũ.Nàng chỉ dùng một cái nháy mắt để đánh bại Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch, cộng thêm thời gian trở về, vậy mà chưa đến một cái hô hấp.Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, Thương Hải Thạch đã bỏ chạy rồi.Nhưng khi Sở Vân Vân giải trừ pháp thuật, tất cả mọi người đều dùng ánh mắtngờ vực và căng thẳng để nhìn nàng.Tình hình nơi này đã không giống những nơi khác, lúc trước còn có rất nhiềuđội ngũ, kẻ hiềm nghi rất nhiều.Nhưng bây giờ, bọn họ chỉ có sáu người và ba thú.Cao thủ thần bí kia, chắc chắn sẽ không phải người của đội ngũ khác.Như vậy vị nữ cao thủ thần bí kia sẽ là ai đây?Kiếm Tàng Phong đã khóa chặt kẻ đáng nghi, nhưng vẫn thản nhiên như không.Chu Lương Thần thì lại quét mắt nhìn qua ba thiếu nữ ở trên lưng rùa.Sở Vân Vân, Lục Loạn Ly, Kế Tiễn Tiễn . . . hắn cho rằng cả ba người này đềuđáng nghi.Lục Loạn Ly cảm ứng được ánh mắt của Chu Lương Thần, hừ lạnh một tiếng:“Tuyệt đối không phải ta, ta không có bản lĩnh này!”Khi nàng nói chuyện, nội tâm lại hơi chìm xuống, nàng nhớ đến gương mặt ởtrong giấc mơ của Sở Hi Thanh.Kế Tiễn Tiễn cũng lắc đầu: “Cũng không thể là ta, ta tu luyện Duy Ngã ĐộcTôn Đao và Đại Nghệ Vô Hình Tiễn, không giỏi thương thuật!”Sắc mặt Sở Hi Thanh đen xì.Nữ nhân này đã vò mẻ không sợ rơi đến nước này rồi!Chu Lương Thần thì lại hơi gật đầu.Hắn cũng cảm thấy không giống như là Kế Tiễn Tiễn và Lục Loạn Ly.Như vậy là Sở Vân Vân?Chu Lương Thần cảm thấy tư duy của mình có chút hỗn loạn.Sở tiểu muội vẫn luôn đứng cạnh bọn họ, chưa bao giờ rời đi.Hắn nhìn về phía Sở Vân Vân, chỉ thấy sắc mặt thiếu nữ ốm yếu này vẫn tựnhiên như thường, không nói một lời.Chu Lương Thần lại càng khó phán đoán.“Cần gì phải tìm hiểu? Mọi người chỉ cần biết vị cao thủ này là người của phe talà được. Còn thân phận thật sự của nàng, sớm muộn gì các ngươi cũng biết.”Vẻ mặt Sở Hi Thanh hờ hững: “Nói nhảm ít thôi, chúng ta đi vào đi.”Hắn biết thân phận của Sở Vân Vân là không giấu nổi nữa.Đặc biệt là Kiếm Tàng Phong, cái tên này rất tinh ranh.Còn cả Lục Loạn Ly nữa, nàng vốn rất thông minh, hơn nữa còn nhìn thấy mặtSở Vân Vân ở trong mơ nữa.Nhưng Sở Hi Thanh vẫn ôm hi vọng, có thể lừa được bao lâu thì lừa bấy lâu đi.Mà khi tiểu Huyền Vũ lắc lư bay đến cửa ánh sáng, thần sắc Sở Hi Thanh hơiđộng, nhìn về phía bảng nhân vật của mình.Điểm huyết nguyên: 1.181.100.Trên mặt Sở Hi Thanh nhất thời hiện ra vẻ vui mừng.Tích lũy mười mấy ngày, cuối cùng cũng đủ!Hắn lập tức mở võ đạo bảo khố, đổi Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp mườibốn.Theo điểm huyết nguyên hạ xuống còn không đến 300, toàn thân Sở Hi Thanhbỗng nhiên xuất hiện mọt luồng huyết diễm.Luồng huyết diễm ngập trời này cao tận hơn mười trượng.Huyết diễm này vốn còn tỏa ra ánh sáng, nhưng đều bị Thôn Thiên Thực Nhậtnuốt chửng.Trái tim của Sở Hi Thanh cũng nhảy lên.Âm thanh kia giống như nổi trống. khiến cho nhịp tim của đám người chungquanh cũng bắt đầu cộng hưởng.Khoảnh khắc này, mấy người trên lưng rùa không khỏi hiện ra vẻ kinh ngạc.Kiếm Tàng Phong lại hơi rùng mình.Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của sư đệ lại lên cấp sao?Sở Vân Vân cũng ‘a’ một tiếng, nàng nhìn Sở Hi Thanh một chút, không biết vìsao lại muốn l**m l**m môi.Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp mười bốn, máu của Sở Hi Thanh hẳn là càngthơm ngon hơn rồi nhỉ?Nàng lập tức ý thức được suy nghĩ của mình có vấn đề, lại vô cùng nguy hiểm,trên mặt liền nổi lên một vệt đỏ ửng.

Trong bóng tối, ánh mắt của Sở Vân Vân lại lạnh lẽo như băng.

Người này. . . thoát được sao?

Trường thương của nàng lại đâm thủng hư không, xuyên thủng độn quang của

Thương Hải Thạch.

Nhưng bên trong lại không phải bản thể của Thương Hải Thạch.

Đoàn độn quang kia lại hóa thành từng điểm ánh sáng, sau đó phân tán ra bốn

phía, rồi biến mất không còn tăm tích.

Sở Vân Vân cau mày, trong mắt cũng hiện ra một tia kinh ngạc.

Đây là pháp Thiên Cương ‘Nhật Lăng Nguyệt Thế’, đây là một môn pháp thuật

tương tự như thằn lằn tự chặt đuôi để cầu sinh.

Nhưng Thương Hải Thạch có thể giấu diếm được nàng, vẫn là dựa vào Thần Ý

Như Tâm Kiếm của hắn.

Nàng đã hơi coi thường người này rồi.

Cùng lúc đó, Sở Vân Vân lại quay đầu liếc mắt nhìn bóng tối vô ngần kia.

Nàng đang nhìn Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên.

Người này đang dùng Độn Thiên chi pháp để che giấu bản thân, ẩn núp ở gần

đây.

Lúc nãy, chỉ cần nàng giải quyết Thương Hải Thạch chậm một chút, thì có thể

sẽ bị hai người này vây công.

Mặc kệ là Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên hay là Kiếm Khí Tiêu Tâm

– Thương Hải Thạch, cả hai đều có quan hệ rất lớn với Xiển môn.

. . .

Giây lát sau, bản thể của Sở Vân Vân đã trở về lưng tiểu Huyền Vũ.

Nàng chỉ dùng một cái nháy mắt để đánh bại Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải

Thạch, cộng thêm thời gian trở về, vậy mà chưa đến một cái hô hấp.

Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, Thương Hải Thạch đã bỏ chạy rồi.

Nhưng khi Sở Vân Vân giải trừ pháp thuật, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt

ngờ vực và căng thẳng để nhìn nàng.

Tình hình nơi này đã không giống những nơi khác, lúc trước còn có rất nhiều

đội ngũ, kẻ hiềm nghi rất nhiều.

Nhưng bây giờ, bọn họ chỉ có sáu người và ba thú.

Cao thủ thần bí kia, chắc chắn sẽ không phải người của đội ngũ khác.

Như vậy vị nữ cao thủ thần bí kia sẽ là ai đây?

Kiếm Tàng Phong đã khóa chặt kẻ đáng nghi, nhưng vẫn thản nhiên như không.

Chu Lương Thần thì lại quét mắt nhìn qua ba thiếu nữ ở trên lưng rùa.

Sở Vân Vân, Lục Loạn Ly, Kế Tiễn Tiễn . . . hắn cho rằng cả ba người này đều

đáng nghi.

Lục Loạn Ly cảm ứng được ánh mắt của Chu Lương Thần, hừ lạnh một tiếng:

“Tuyệt đối không phải ta, ta không có bản lĩnh này!”

Khi nàng nói chuyện, nội tâm lại hơi chìm xuống, nàng nhớ đến gương mặt ở

trong giấc mơ của Sở Hi Thanh.

Kế Tiễn Tiễn cũng lắc đầu: “Cũng không thể là ta, ta tu luyện Duy Ngã Độc

Tôn Đao và Đại Nghệ Vô Hình Tiễn, không giỏi thương thuật!”

Sắc mặt Sở Hi Thanh đen xì.

Nữ nhân này đã vò mẻ không sợ rơi đến nước này rồi!

Chu Lương Thần thì lại hơi gật đầu.

Hắn cũng cảm thấy không giống như là Kế Tiễn Tiễn và Lục Loạn Ly.

Như vậy là Sở Vân Vân?

Chu Lương Thần cảm thấy tư duy của mình có chút hỗn loạn.

Sở tiểu muội vẫn luôn đứng cạnh bọn họ, chưa bao giờ rời đi.

Hắn nhìn về phía Sở Vân Vân, chỉ thấy sắc mặt thiếu nữ ốm yếu này vẫn tự

nhiên như thường, không nói một lời.

Chu Lương Thần lại càng khó phán đoán.

“Cần gì phải tìm hiểu? Mọi người chỉ cần biết vị cao thủ này là người của phe ta

là được. Còn thân phận thật sự của nàng, sớm muộn gì các ngươi cũng biết.”

Vẻ mặt Sở Hi Thanh hờ hững: “Nói nhảm ít thôi, chúng ta đi vào đi.”

Hắn biết thân phận của Sở Vân Vân là không giấu nổi nữa.

Đặc biệt là Kiếm Tàng Phong, cái tên này rất tinh ranh.

Còn cả Lục Loạn Ly nữa, nàng vốn rất thông minh, hơn nữa còn nhìn thấy mặt

Sở Vân Vân ở trong mơ nữa.

Nhưng Sở Hi Thanh vẫn ôm hi vọng, có thể lừa được bao lâu thì lừa bấy lâu đi.

Mà khi tiểu Huyền Vũ lắc lư bay đến cửa ánh sáng, thần sắc Sở Hi Thanh hơi

động, nhìn về phía bảng nhân vật của mình.

Điểm huyết nguyên: 1.181.100.

Trên mặt Sở Hi Thanh nhất thời hiện ra vẻ vui mừng.

Tích lũy mười mấy ngày, cuối cùng cũng đủ!

Hắn lập tức mở võ đạo bảo khố, đổi Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp mười

bốn.

Theo điểm huyết nguyên hạ xuống còn không đến 300, toàn thân Sở Hi Thanh

bỗng nhiên xuất hiện mọt luồng huyết diễm.

Luồng huyết diễm ngập trời này cao tận hơn mười trượng.

Huyết diễm này vốn còn tỏa ra ánh sáng, nhưng đều bị Thôn Thiên Thực Nhật

nuốt chửng.

Trái tim của Sở Hi Thanh cũng nhảy lên.

Âm thanh kia giống như nổi trống. khiến cho nhịp tim của đám người chung

quanh cũng bắt đầu cộng hưởng.

Khoảnh khắc này, mấy người trên lưng rùa không khỏi hiện ra vẻ kinh ngạc.

Kiếm Tàng Phong lại hơi rùng mình.

Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của sư đệ lại lên cấp sao?

Sở Vân Vân cũng ‘a’ một tiếng, nàng nhìn Sở Hi Thanh một chút, không biết vì

sao lại muốn l**m l**m môi.

Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp mười bốn, máu của Sở Hi Thanh hẳn là càng

thơm ngon hơn rồi nhỉ?

Nàng lập tức ý thức được suy nghĩ của mình có vấn đề, lại vô cùng nguy hiểm,

trên mặt liền nổi lên một vệt đỏ ửng.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong bóng tối, ánh mắt của Sở Vân Vân lại lạnh lẽo như băng.Người này. . . thoát được sao?Trường thương của nàng lại đâm thủng hư không, xuyên thủng độn quang củaThương Hải Thạch.Nhưng bên trong lại không phải bản thể của Thương Hải Thạch.Đoàn độn quang kia lại hóa thành từng điểm ánh sáng, sau đó phân tán ra bốnphía, rồi biến mất không còn tăm tích.Sở Vân Vân cau mày, trong mắt cũng hiện ra một tia kinh ngạc.Đây là pháp Thiên Cương ‘Nhật Lăng Nguyệt Thế’, đây là một môn pháp thuậttương tự như thằn lằn tự chặt đuôi để cầu sinh.Nhưng Thương Hải Thạch có thể giấu diếm được nàng, vẫn là dựa vào Thần ÝNhư Tâm Kiếm của hắn.Nàng đã hơi coi thường người này rồi.Cùng lúc đó, Sở Vân Vân lại quay đầu liếc mắt nhìn bóng tối vô ngần kia.Nàng đang nhìn Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên.Người này đang dùng Độn Thiên chi pháp để che giấu bản thân, ẩn núp ở gầnđây.Lúc nãy, chỉ cần nàng giải quyết Thương Hải Thạch chậm một chút, thì có thểsẽ bị hai người này vây công.Mặc kệ là Đông Thiên Vương – Vương Đông Thiên hay là Kiếm Khí Tiêu Tâm– Thương Hải Thạch, cả hai đều có quan hệ rất lớn với Xiển môn.. . .Giây lát sau, bản thể của Sở Vân Vân đã trở về lưng tiểu Huyền Vũ.Nàng chỉ dùng một cái nháy mắt để đánh bại Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương HảiThạch, cộng thêm thời gian trở về, vậy mà chưa đến một cái hô hấp.Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, Thương Hải Thạch đã bỏ chạy rồi.Nhưng khi Sở Vân Vân giải trừ pháp thuật, tất cả mọi người đều dùng ánh mắtngờ vực và căng thẳng để nhìn nàng.Tình hình nơi này đã không giống những nơi khác, lúc trước còn có rất nhiềuđội ngũ, kẻ hiềm nghi rất nhiều.Nhưng bây giờ, bọn họ chỉ có sáu người và ba thú.Cao thủ thần bí kia, chắc chắn sẽ không phải người của đội ngũ khác.Như vậy vị nữ cao thủ thần bí kia sẽ là ai đây?Kiếm Tàng Phong đã khóa chặt kẻ đáng nghi, nhưng vẫn thản nhiên như không.Chu Lương Thần thì lại quét mắt nhìn qua ba thiếu nữ ở trên lưng rùa.Sở Vân Vân, Lục Loạn Ly, Kế Tiễn Tiễn . . . hắn cho rằng cả ba người này đềuđáng nghi.Lục Loạn Ly cảm ứng được ánh mắt của Chu Lương Thần, hừ lạnh một tiếng:“Tuyệt đối không phải ta, ta không có bản lĩnh này!”Khi nàng nói chuyện, nội tâm lại hơi chìm xuống, nàng nhớ đến gương mặt ởtrong giấc mơ của Sở Hi Thanh.Kế Tiễn Tiễn cũng lắc đầu: “Cũng không thể là ta, ta tu luyện Duy Ngã ĐộcTôn Đao và Đại Nghệ Vô Hình Tiễn, không giỏi thương thuật!”Sắc mặt Sở Hi Thanh đen xì.Nữ nhân này đã vò mẻ không sợ rơi đến nước này rồi!Chu Lương Thần thì lại hơi gật đầu.Hắn cũng cảm thấy không giống như là Kế Tiễn Tiễn và Lục Loạn Ly.Như vậy là Sở Vân Vân?Chu Lương Thần cảm thấy tư duy của mình có chút hỗn loạn.Sở tiểu muội vẫn luôn đứng cạnh bọn họ, chưa bao giờ rời đi.Hắn nhìn về phía Sở Vân Vân, chỉ thấy sắc mặt thiếu nữ ốm yếu này vẫn tựnhiên như thường, không nói một lời.Chu Lương Thần lại càng khó phán đoán.“Cần gì phải tìm hiểu? Mọi người chỉ cần biết vị cao thủ này là người của phe talà được. Còn thân phận thật sự của nàng, sớm muộn gì các ngươi cũng biết.”Vẻ mặt Sở Hi Thanh hờ hững: “Nói nhảm ít thôi, chúng ta đi vào đi.”Hắn biết thân phận của Sở Vân Vân là không giấu nổi nữa.Đặc biệt là Kiếm Tàng Phong, cái tên này rất tinh ranh.Còn cả Lục Loạn Ly nữa, nàng vốn rất thông minh, hơn nữa còn nhìn thấy mặtSở Vân Vân ở trong mơ nữa.Nhưng Sở Hi Thanh vẫn ôm hi vọng, có thể lừa được bao lâu thì lừa bấy lâu đi.Mà khi tiểu Huyền Vũ lắc lư bay đến cửa ánh sáng, thần sắc Sở Hi Thanh hơiđộng, nhìn về phía bảng nhân vật của mình.Điểm huyết nguyên: 1.181.100.Trên mặt Sở Hi Thanh nhất thời hiện ra vẻ vui mừng.Tích lũy mười mấy ngày, cuối cùng cũng đủ!Hắn lập tức mở võ đạo bảo khố, đổi Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp mườibốn.Theo điểm huyết nguyên hạ xuống còn không đến 300, toàn thân Sở Hi Thanhbỗng nhiên xuất hiện mọt luồng huyết diễm.Luồng huyết diễm ngập trời này cao tận hơn mười trượng.Huyết diễm này vốn còn tỏa ra ánh sáng, nhưng đều bị Thôn Thiên Thực Nhậtnuốt chửng.Trái tim của Sở Hi Thanh cũng nhảy lên.Âm thanh kia giống như nổi trống. khiến cho nhịp tim của đám người chungquanh cũng bắt đầu cộng hưởng.Khoảnh khắc này, mấy người trên lưng rùa không khỏi hiện ra vẻ kinh ngạc.Kiếm Tàng Phong lại hơi rùng mình.Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của sư đệ lại lên cấp sao?Sở Vân Vân cũng ‘a’ một tiếng, nàng nhìn Sở Hi Thanh một chút, không biết vìsao lại muốn l**m l**m môi.Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp mười bốn, máu của Sở Hi Thanh hẳn là càngthơm ngon hơn rồi nhỉ?Nàng lập tức ý thức được suy nghĩ của mình có vấn đề, lại vô cùng nguy hiểm,trên mặt liền nổi lên một vệt đỏ ửng.

Chương 1388: Lột xác (3)