Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1393: Vĩnh Hằng Bích Chướng (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đúng lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại liếc mắt nhìn về phía hắn: “Trong mộtkhắc mà vẫn chưa rút thăm, coi như từ bỏ, hai sách Giới Luật sẽ trục xuất rakhỏi tiên cung.”Thương Hải Thạch hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng rút que xăm cuối cùngtrong ống xăm ra.Hắn đối thủ của hắn, chính là sáu người Vô Tướng thần tông do Sở Hi Thanhcầm đầu.Mà lúc này, Kiếm Tàng Phong ở trên lưng tiểu Huyền Vũ lại hơi gãi đầu: “Cờtướng à, ta đúng là biết một chút, nhưng không am hiểu lắm. Sở sư đệ, tài đánhcờ của ngươi thế nào?”Sở Hi Thanh cười khổ: “Ta cũng chỉ biết quy tắc chơi cờ thôi.”“Vậy thì để ta.” Lục Loạn Ly xung phong nhận việc, ánh mắt sắc quắc: “Khicòn bé ta còn thắng cả cha ta. Khi ta sáu tuổi, đánh khắp sơn trang cũng khôngđối thủ.”Hai người Kiếm Tàng Phong và Sở Hi Thanh đều nhìn nàng một cái, rồi cùngnhau chuyển tầm mắt đi.Tài đánh cờ của Lục Loạn Ly có thể vô địch Như Mộng sơn trang, nhưng cũngcó thể hiểu được nàng vô địch như thế nào.Ánh mắt của bọn họ lại đảo qua hai người Chu Lương Thần và Kế Tiễn Tiễn.Nhưng hai người này đều lắc đầu, Chu Lương Thần là một tên mê võ, Kế TiễnTiễn thì không tu hành cũng là đi tra án, còn chưa từng chơi cờ tướng.Lúc này, Sở Vân Vân lại mỉm cười: “Để ta!”Kiếm Tàng Phong nhìn qua, hắn nghe thấy vẻ không cho làm trái trong lời nóicủa Sở Vân Vân.Lúc này, Kiếm Tàng Phong gật đầu một cái: “Tốt! Vậy thì Sở sư muội làmtướng!”Lục Loạn Ly nhất thời cảm thấy oan ức mà bĩu môi phồng má.Tài đánh cờ của nàng thật sự rất lợi hại, vì sao hai người kia không tin chứ?Nhưng Lục Loạn Ly cũng không có ý định tranh cướp vị trí chủ soái của SởVân Vân.Nếu như gương mặt ở trong giấc mơ của Sở Hi Thanh là thật.Như vậy thân phận thật sự của Sở tiểu muội này, rất có thể là vị quân thầnđương đại đã khôi phục hai châu Băng Tuyệt, quét ngang ba vạn dặm.Lục Loạn Ly có tự tin đến đâu, thì cũng không dám nói mình có thể thắng nàngở trên phương diện chơi cờ.Sở Vân Vân đã phân phối thân phận cho mọi người: ‘Kiếm sư huynh, ngươi làtượng trái. Lục Loạn Ly và Sở Hi Thanh là hai xe, Chu Lương Thần và Kế TiễnTiễn là hai pháp.”Năm người nghe vậy thì đều gật đầu.Sở Vân Vân sắp xếp rất hợp lý.Chỉ có Chu Lương Thần là không giỏi đánh xa, nhưng hắn lại có tiểu HuyềnVũ.Huyền Minh thần quang của tiểu Huyền Vũ cũng rất mạnh.Kiếm Tàng Phong cũng rất hài lòng, hắn không thích giao thủ chính diện vớingười khác, có thể ở phía sau sử dụng Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếmlà không thể tốt hơn.Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại lên tiếng: “Rút thăm xong, các ngươi tự chọnvị trí đi.”Hai bàn cờ phía sau hắn lập tức hiển hóa ra ba mươi mấy cái bóng người hư ảo.Tướng sĩ tượng xe pháo mã. . . mỗi cái đều ăn mặc khác nhau.Chọn vị trí rất đơn giản, chỉ cần đứng ở vị trí tương ứng là được, những bóngngười hư ảo kia sẽ biến mất.Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch thì tập trung nhìn vào chỗ đứng củamấy người Sở Hi Thanh.Hắn nhất thời nhìn vào Sở Vân Vân, nghĩ thầm cao thủ thần bí kia là nữ nhânnày sao?Hắn chợt lắc đầu, đứng ở vị trí tướng, chưa chắc đã là người mạnh nhất.Trong ván cờ này, vị trí tướng ngoại trừ chơi cờ ra thì không có tác dụng gì lớn.Theo lý thuyết, cao thủ thần bí kia đứng ở ba vị trí như xe pháo mã thì mới cótác dụng lớn hơn.Hắn lại quét mắt nhìn về phía hai nữ tử còn lại, nhưng vẫn không thể xác định.Nhưng cũng không sao, chỉ cần hắn giao thủ chính diện với nữ tử này, thì nhấtđịnh có thể thăm dò thân phận thật sự của nàng.“Trận chiến này ta làm tướng, còn các ngươi thì tùy. Ngoại trừ năm con tốt vàhai sĩ ra, các ngươi muốn chọn cái nào cũng được.”Mấy người phía sau nghe vậy thì hai mặt nhìn nhau.Một nam tử lông mày rậm trong đó ôm quyền nói: “Xin hỏi tài chơi cờ củaThương huynh thế nào?”Sắc mặt Thương Hải Thạch nhất thời chìm xuống.Mấy người này cũng không phải thuộc hạ của hắn, mà là đồng bọn do Xiển mônnhét vào. Trước khi tiến vào Vân Hải tiên cung, hắn còn chưa từng nhìn thấynhững người này.Vị nam tử lông mày rậm này tên là Kim Ngân Thủ - Liệt Thần Mi, đã từng ghitên Địa Bảng, hai mươi năm trước vẫn lăn lộn trên Địa Bảng, là người mạnhnhất trong năm người này.Thương Hải Thạch hừ nhẹ một tiếng: “Cờ tướng là đạo nhỏ, ngày xưa ta chỉnghiên cứu ba ngày, đã có thể đánh một trận với cờ sĩ cung đình. Trái lại thì cácngươi, thực lực của mấy người Sở Hi Thanh rất không tầm thường, nếu cácngươi không thể g**t ch*t bọn họ theo quy tắc của cờ, vậy ta sẽ lấy mạng chócủa các ngươi!”Câu này của hắn tràn đầy sát ý, làm cho sắc mặt của năm người Liệt Thần Miđều đại biến.Sau đó, Thương Hải Thạch lắc mình một cái, đi đến vị trí cờ đen, ánh mắt nhìnmấy người Sở Hi Thanh ở đối diện: “Bắt đầu đi!”Thương thế của Thương Hải Thạch vẫn chưa khôi phục.Nhưng hắn lại rất tự tin với tài đánh cờ của mình, dưới sự trợ giúp của hai sáchGiới Luật, hắn cho rằng mình có thể chiến một trận với vị cao thủ thần bí kia!
Đúng lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại liếc mắt nhìn về phía hắn: “Trong một
khắc mà vẫn chưa rút thăm, coi như từ bỏ, hai sách Giới Luật sẽ trục xuất ra
khỏi tiên cung.”
Thương Hải Thạch hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng rút que xăm cuối cùng
trong ống xăm ra.
Hắn đối thủ của hắn, chính là sáu người Vô Tướng thần tông do Sở Hi Thanh
cầm đầu.
Mà lúc này, Kiếm Tàng Phong ở trên lưng tiểu Huyền Vũ lại hơi gãi đầu: “Cờ
tướng à, ta đúng là biết một chút, nhưng không am hiểu lắm. Sở sư đệ, tài đánh
cờ của ngươi thế nào?”
Sở Hi Thanh cười khổ: “Ta cũng chỉ biết quy tắc chơi cờ thôi.”
“Vậy thì để ta.” Lục Loạn Ly xung phong nhận việc, ánh mắt sắc quắc: “Khi
còn bé ta còn thắng cả cha ta. Khi ta sáu tuổi, đánh khắp sơn trang cũng không
đối thủ.”
Hai người Kiếm Tàng Phong và Sở Hi Thanh đều nhìn nàng một cái, rồi cùng
nhau chuyển tầm mắt đi.
Tài đánh cờ của Lục Loạn Ly có thể vô địch Như Mộng sơn trang, nhưng cũng
có thể hiểu được nàng vô địch như thế nào.
Ánh mắt của bọn họ lại đảo qua hai người Chu Lương Thần và Kế Tiễn Tiễn.
Nhưng hai người này đều lắc đầu, Chu Lương Thần là một tên mê võ, Kế Tiễn
Tiễn thì không tu hành cũng là đi tra án, còn chưa từng chơi cờ tướng.
Lúc này, Sở Vân Vân lại mỉm cười: “Để ta!”
Kiếm Tàng Phong nhìn qua, hắn nghe thấy vẻ không cho làm trái trong lời nói
của Sở Vân Vân.
Lúc này, Kiếm Tàng Phong gật đầu một cái: “Tốt! Vậy thì Sở sư muội làm
tướng!”
Lục Loạn Ly nhất thời cảm thấy oan ức mà bĩu môi phồng má.
Tài đánh cờ của nàng thật sự rất lợi hại, vì sao hai người kia không tin chứ?
Nhưng Lục Loạn Ly cũng không có ý định tranh cướp vị trí chủ soái của Sở
Vân Vân.
Nếu như gương mặt ở trong giấc mơ của Sở Hi Thanh là thật.
Như vậy thân phận thật sự của Sở tiểu muội này, rất có thể là vị quân thần
đương đại đã khôi phục hai châu Băng Tuyệt, quét ngang ba vạn dặm.
Lục Loạn Ly có tự tin đến đâu, thì cũng không dám nói mình có thể thắng nàng
ở trên phương diện chơi cờ.
Sở Vân Vân đã phân phối thân phận cho mọi người: ‘Kiếm sư huynh, ngươi là
tượng trái. Lục Loạn Ly và Sở Hi Thanh là hai xe, Chu Lương Thần và Kế Tiễn
Tiễn là hai pháp.”
Năm người nghe vậy thì đều gật đầu.
Sở Vân Vân sắp xếp rất hợp lý.
Chỉ có Chu Lương Thần là không giỏi đánh xa, nhưng hắn lại có tiểu Huyền
Vũ.
Huyền Minh thần quang của tiểu Huyền Vũ cũng rất mạnh.
Kiếm Tàng Phong cũng rất hài lòng, hắn không thích giao thủ chính diện với
người khác, có thể ở phía sau sử dụng Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếm
là không thể tốt hơn.
Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại lên tiếng: “Rút thăm xong, các ngươi tự chọn
vị trí đi.”
Hai bàn cờ phía sau hắn lập tức hiển hóa ra ba mươi mấy cái bóng người hư ảo.
Tướng sĩ tượng xe pháo mã. . . mỗi cái đều ăn mặc khác nhau.
Chọn vị trí rất đơn giản, chỉ cần đứng ở vị trí tương ứng là được, những bóng
người hư ảo kia sẽ biến mất.
Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch thì tập trung nhìn vào chỗ đứng của
mấy người Sở Hi Thanh.
Hắn nhất thời nhìn vào Sở Vân Vân, nghĩ thầm cao thủ thần bí kia là nữ nhân
này sao?
Hắn chợt lắc đầu, đứng ở vị trí tướng, chưa chắc đã là người mạnh nhất.
Trong ván cờ này, vị trí tướng ngoại trừ chơi cờ ra thì không có tác dụng gì lớn.
Theo lý thuyết, cao thủ thần bí kia đứng ở ba vị trí như xe pháo mã thì mới có
tác dụng lớn hơn.
Hắn lại quét mắt nhìn về phía hai nữ tử còn lại, nhưng vẫn không thể xác định.
Nhưng cũng không sao, chỉ cần hắn giao thủ chính diện với nữ tử này, thì nhất
định có thể thăm dò thân phận thật sự của nàng.
“Trận chiến này ta làm tướng, còn các ngươi thì tùy. Ngoại trừ năm con tốt và
hai sĩ ra, các ngươi muốn chọn cái nào cũng được.”
Mấy người phía sau nghe vậy thì hai mặt nhìn nhau.
Một nam tử lông mày rậm trong đó ôm quyền nói: “Xin hỏi tài chơi cờ của
Thương huynh thế nào?”
Sắc mặt Thương Hải Thạch nhất thời chìm xuống.
Mấy người này cũng không phải thuộc hạ của hắn, mà là đồng bọn do Xiển môn
nhét vào. Trước khi tiến vào Vân Hải tiên cung, hắn còn chưa từng nhìn thấy
những người này.
Vị nam tử lông mày rậm này tên là Kim Ngân Thủ - Liệt Thần Mi, đã từng ghi
tên Địa Bảng, hai mươi năm trước vẫn lăn lộn trên Địa Bảng, là người mạnh
nhất trong năm người này.
Thương Hải Thạch hừ nhẹ một tiếng: “Cờ tướng là đạo nhỏ, ngày xưa ta chỉ
nghiên cứu ba ngày, đã có thể đánh một trận với cờ sĩ cung đình. Trái lại thì các
ngươi, thực lực của mấy người Sở Hi Thanh rất không tầm thường, nếu các
ngươi không thể g**t ch*t bọn họ theo quy tắc của cờ, vậy ta sẽ lấy mạng chó
của các ngươi!”
Câu này của hắn tràn đầy sát ý, làm cho sắc mặt của năm người Liệt Thần Mi
đều đại biến.
Sau đó, Thương Hải Thạch lắc mình một cái, đi đến vị trí cờ đen, ánh mắt nhìn
mấy người Sở Hi Thanh ở đối diện: “Bắt đầu đi!”
Thương thế của Thương Hải Thạch vẫn chưa khôi phục.
Nhưng hắn lại rất tự tin với tài đánh cờ của mình, dưới sự trợ giúp của hai sách
Giới Luật, hắn cho rằng mình có thể chiến một trận với vị cao thủ thần bí kia!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đúng lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại liếc mắt nhìn về phía hắn: “Trong mộtkhắc mà vẫn chưa rút thăm, coi như từ bỏ, hai sách Giới Luật sẽ trục xuất rakhỏi tiên cung.”Thương Hải Thạch hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng rút que xăm cuối cùngtrong ống xăm ra.Hắn đối thủ của hắn, chính là sáu người Vô Tướng thần tông do Sở Hi Thanhcầm đầu.Mà lúc này, Kiếm Tàng Phong ở trên lưng tiểu Huyền Vũ lại hơi gãi đầu: “Cờtướng à, ta đúng là biết một chút, nhưng không am hiểu lắm. Sở sư đệ, tài đánhcờ của ngươi thế nào?”Sở Hi Thanh cười khổ: “Ta cũng chỉ biết quy tắc chơi cờ thôi.”“Vậy thì để ta.” Lục Loạn Ly xung phong nhận việc, ánh mắt sắc quắc: “Khicòn bé ta còn thắng cả cha ta. Khi ta sáu tuổi, đánh khắp sơn trang cũng khôngđối thủ.”Hai người Kiếm Tàng Phong và Sở Hi Thanh đều nhìn nàng một cái, rồi cùngnhau chuyển tầm mắt đi.Tài đánh cờ của Lục Loạn Ly có thể vô địch Như Mộng sơn trang, nhưng cũngcó thể hiểu được nàng vô địch như thế nào.Ánh mắt của bọn họ lại đảo qua hai người Chu Lương Thần và Kế Tiễn Tiễn.Nhưng hai người này đều lắc đầu, Chu Lương Thần là một tên mê võ, Kế TiễnTiễn thì không tu hành cũng là đi tra án, còn chưa từng chơi cờ tướng.Lúc này, Sở Vân Vân lại mỉm cười: “Để ta!”Kiếm Tàng Phong nhìn qua, hắn nghe thấy vẻ không cho làm trái trong lời nóicủa Sở Vân Vân.Lúc này, Kiếm Tàng Phong gật đầu một cái: “Tốt! Vậy thì Sở sư muội làmtướng!”Lục Loạn Ly nhất thời cảm thấy oan ức mà bĩu môi phồng má.Tài đánh cờ của nàng thật sự rất lợi hại, vì sao hai người kia không tin chứ?Nhưng Lục Loạn Ly cũng không có ý định tranh cướp vị trí chủ soái của SởVân Vân.Nếu như gương mặt ở trong giấc mơ của Sở Hi Thanh là thật.Như vậy thân phận thật sự của Sở tiểu muội này, rất có thể là vị quân thầnđương đại đã khôi phục hai châu Băng Tuyệt, quét ngang ba vạn dặm.Lục Loạn Ly có tự tin đến đâu, thì cũng không dám nói mình có thể thắng nàngở trên phương diện chơi cờ.Sở Vân Vân đã phân phối thân phận cho mọi người: ‘Kiếm sư huynh, ngươi làtượng trái. Lục Loạn Ly và Sở Hi Thanh là hai xe, Chu Lương Thần và Kế TiễnTiễn là hai pháp.”Năm người nghe vậy thì đều gật đầu.Sở Vân Vân sắp xếp rất hợp lý.Chỉ có Chu Lương Thần là không giỏi đánh xa, nhưng hắn lại có tiểu HuyềnVũ.Huyền Minh thần quang của tiểu Huyền Vũ cũng rất mạnh.Kiếm Tàng Phong cũng rất hài lòng, hắn không thích giao thủ chính diện vớingười khác, có thể ở phía sau sử dụng Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếmlà không thể tốt hơn.Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại lên tiếng: “Rút thăm xong, các ngươi tự chọnvị trí đi.”Hai bàn cờ phía sau hắn lập tức hiển hóa ra ba mươi mấy cái bóng người hư ảo.Tướng sĩ tượng xe pháo mã. . . mỗi cái đều ăn mặc khác nhau.Chọn vị trí rất đơn giản, chỉ cần đứng ở vị trí tương ứng là được, những bóngngười hư ảo kia sẽ biến mất.Kiếm Khí Tiêu Tâm – Thương Hải Thạch thì tập trung nhìn vào chỗ đứng củamấy người Sở Hi Thanh.Hắn nhất thời nhìn vào Sở Vân Vân, nghĩ thầm cao thủ thần bí kia là nữ nhânnày sao?Hắn chợt lắc đầu, đứng ở vị trí tướng, chưa chắc đã là người mạnh nhất.Trong ván cờ này, vị trí tướng ngoại trừ chơi cờ ra thì không có tác dụng gì lớn.Theo lý thuyết, cao thủ thần bí kia đứng ở ba vị trí như xe pháo mã thì mới cótác dụng lớn hơn.Hắn lại quét mắt nhìn về phía hai nữ tử còn lại, nhưng vẫn không thể xác định.Nhưng cũng không sao, chỉ cần hắn giao thủ chính diện với nữ tử này, thì nhấtđịnh có thể thăm dò thân phận thật sự của nàng.“Trận chiến này ta làm tướng, còn các ngươi thì tùy. Ngoại trừ năm con tốt vàhai sĩ ra, các ngươi muốn chọn cái nào cũng được.”Mấy người phía sau nghe vậy thì hai mặt nhìn nhau.Một nam tử lông mày rậm trong đó ôm quyền nói: “Xin hỏi tài chơi cờ củaThương huynh thế nào?”Sắc mặt Thương Hải Thạch nhất thời chìm xuống.Mấy người này cũng không phải thuộc hạ của hắn, mà là đồng bọn do Xiển mônnhét vào. Trước khi tiến vào Vân Hải tiên cung, hắn còn chưa từng nhìn thấynhững người này.Vị nam tử lông mày rậm này tên là Kim Ngân Thủ - Liệt Thần Mi, đã từng ghitên Địa Bảng, hai mươi năm trước vẫn lăn lộn trên Địa Bảng, là người mạnhnhất trong năm người này.Thương Hải Thạch hừ nhẹ một tiếng: “Cờ tướng là đạo nhỏ, ngày xưa ta chỉnghiên cứu ba ngày, đã có thể đánh một trận với cờ sĩ cung đình. Trái lại thì cácngươi, thực lực của mấy người Sở Hi Thanh rất không tầm thường, nếu cácngươi không thể g**t ch*t bọn họ theo quy tắc của cờ, vậy ta sẽ lấy mạng chócủa các ngươi!”Câu này của hắn tràn đầy sát ý, làm cho sắc mặt của năm người Liệt Thần Miđều đại biến.Sau đó, Thương Hải Thạch lắc mình một cái, đi đến vị trí cờ đen, ánh mắt nhìnmấy người Sở Hi Thanh ở đối diện: “Bắt đầu đi!”Thương thế của Thương Hải Thạch vẫn chưa khôi phục.Nhưng hắn lại rất tự tin với tài đánh cờ của mình, dưới sự trợ giúp của hai sáchGiới Luật, hắn cho rằng mình có thể chiến một trận với vị cao thủ thần bí kia!