Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1398: Đao đến

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi hai người Thương Hải Thạch và Sở Hi Thanh giao thủ, tiếng binh khí vachạm và tiếng nổ của cương lực vang vọng khắp nơi.Không chỉ mấy người Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly ngưng thần chú ý.Mà Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y ở bàn cờ bên cạnh cũng liếc mắtnhìn qua.Cái này khiến cho ‘xe đen’ là Trưởng Tôn Binh Quyền cũng choáng váng.Thành chủ đại nhân, ngài đang nhìn nơi nào?Bên này còn đang đánh cờ đây!Vừa rồi, Thần Ngao Tán Nhân từng nhắc nhở, trong một trăm cái hô hấp màkhông đi cờ, liền phán định là nhận thua.Trưởng Tôn Binh Quyền bây giờ đã qua sông, nhất định sẽ bị người ta g**t ch*t.Trong mắt Thương Hải Thạch lại hiện lên lửa giận.Hắn đã xác định đó là Vĩnh Hằng Bích Chướng!Là huyết mạch trực hệ của Bàn Cổ, có thể mượn lực lượng của ‘Bàn Cổ thầnấn’ để thi triển một loại thần thông phòng ngự.Thương Hải Thạch dốc hết sức để chém, thế mà chỉ chém ra một dấu vết nhợtnhạt trên Vĩnh Hằng Bích Chướng kia.Nhưng hắn vẫn không đình chỉ, trái lại còn càng điên cuồng hơn.“Phá cho ta!’Từng đạo từng đạo ánh kiếm màu xanh lam đâm xuyên hư không, dễ dàng phátan kiếm khí màu đỏ của Cửu Diệu Thần Luân kiếm và Tiên Thiên Đại Nhậtthần quang, lại một kiếm phá tan màn đao phòng ngự của Sở Hi Thanh, rồichém thẳng vào Vĩnh Hằng Bích Chướng màu vàng kia.Sắc mặt Sở Hi Thanh lại rất nghiêm túc.Giờ phút này, hắn đã ý thức được chênh lệch của mình và Thương Hải Thạch.Hắn gần như không thể đỡ được kiếm của Thương Hải Thạch, chứ đừng nói đếnphản xạ.Nếu như không có Vĩnh Hằng Bích Chướng, Sở Hi Thanh đoán là mình chỉsống được không quá năm chiêu trước mặt Thương Hải Thạch, đấy là còn có sựgiúp đỡ của ‘lôi phạt’ rồi đấy.Năm chiêu đó, cũng không phải dựa vào võ đạo của hắn, mà là dựa vào các loạinăng lực giữ mạng của các thiên phú huyết mạch trên người hắn.Hai người đều đang là ngũ phẩm, nhưng sức chiến đấu lại chênh lệch như trờivà đất.Lúc này, chỉ có Cửu Diệu Thần Luân kiếm của Mộc Kiếm Tiên ban tặng mới cóthể chống đỡ một hai, kiềm chế một bộ phận kiếm quang của Thương HảiThạch.Sở Hi Thanh nghiên cứu Trảm Thiên chân ý và Trụ Thiên chân ý, khiến hắnđược lợi không ít.Những chân lý võ đạo này phối hợp với Cửu Diệu Thần Luân kiếm, khiến chouy lực của nó gia tăng ít nhất hai phần mười!Tiểu Tóc Húi Cua cũng đang nỗ lực giúp đỡ hắn.Nó đứng ở trên vai Sở Hi Thanh, nhìn kiếm quang đầy trời trước mắt mà hoa cảmắt.Tiểu Tóc Húi Cua chỉ có thể cố gắng hết sức, thử chống đỡ giúp Sở Hi Thanh.Nhưng nó bây giờ không làm được gì nhiều, thường thường cứ trăm kiếm thìmới đỡ được một đạo.Một kiếm này cũng không phải là thứ nó có thể chịu nổi, miệng mũi của nókhông ngừng trào máu.May mắn là nó có thể chia sẻ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh,nên tốc độ khôi phục cũng rất nhanh, chỉ chớp mắt đã khôi phục như cũ.Nội tâm của Sở Hi Thanh chìm xuống, hắn cố gắng hết sức đến bện ra một mànđao, đón đỡ mỗi một luồng ánh kiếm của Thương Hải Thạch.Những nỗ lực này nhìn như uống công vô ích, nhưng theo thời gian trôi qua,hắn đã có thể đón đỡ ít nhất một phần mười.Suy nghĩ trong đầu Sở Hi Thanh chưa bao giờ vận chuyển nhanh như vậy.Hắn phải phán đoán đường kiếm của Thương Hải Thạch, thôi diễn ý đồ củaThương Hải Thạch, suy nghĩ đến những biến hóa của kiếm quang này, đồngthời ra sức đuổi theo nhịp độ của chúng!Kiếm của Thương Hải Thạch rất nặng! Rất nặng!Sở Hi Thanh đỡ mỗi một kiếm, đều cảm thấy xương cốt của mình đang nứt ra.Nhưng hắn cảm thấy mình vẫn có thể chịu đựng được!Thương Hải Thạch trọng thương chưa lành, lại bị ‘lôi phạt’ kiềm chế, lực lượngcủa hắn đã bị suy yếu đến mức tận cùng.Mà Sở Hi Thanh chỉ còn bốn cơ hội sử dụng Vĩnh Hằng Bích Chướng.Một khi sử dụng xong, hắn chỉ có thể lựa chọn chịu thua hoặc là tự phong ấn.Có điều, Sở Hi Thanh cho rằng mình chưa chắc đã có cơ hội chịu thua hoặc tựphong ấn.Như Ý chi pháp của Thương Hải Thạch có thể tiêu trừ một bộ phận ý nghĩ củahắn, năng lực này gần giống với Tru Thiên Đao.Vì vậy, Sở Hi Thanh nhất định phải toàn lực ứng phó, dùng hết tất cả sức lực đểchống đỡ.Sở Hi Thanh hết sức tập trung, nên không phát hiện một ngọn lửa màu đen đangthiêu đốt ở quanh người hắn, mái tóc dài cũng thoát ly khỏi dây buộc, không giótự bay, con ngươi của hắn cũng biến thành màu tím.Theo thương thế càng ngày càng nặng, Thần Thương và Táng Thiên của hắn đãđược kích hoạt.Điều này không chỉ làm cho đao của hắn càng nhanh hơn, phản ứng càng nhạybén hơn, mà tư duy cũng mau lệ hơn.Sở Hi Thanh đã có thể đón đỡ ít nhất hai phần mười kiếm quang của ThươngHải Thạch!Mà số lượng này còn đang tăng lên, khiến cho Kim Phong Ngọc Lộ đao của SởHi Thanh sắp không chịu nổi.Kiếm của Thương Hải Thạch là binh khí nhất phẩm hạ.Mà Kim Phong Ngọc Lộ đao của Sở Hi Thanh chỉ là binh khí tứ phẩm, Sở HiThanh không thể không chia một ít Vĩnh Hằng chân ý vào trong đao của mình.

Khi hai người Thương Hải Thạch và Sở Hi Thanh giao thủ, tiếng binh khí va

chạm và tiếng nổ của cương lực vang vọng khắp nơi.

Không chỉ mấy người Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly ngưng thần chú ý.

Mà Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y ở bàn cờ bên cạnh cũng liếc mắt

nhìn qua.

Cái này khiến cho ‘xe đen’ là Trưởng Tôn Binh Quyền cũng choáng váng.

Thành chủ đại nhân, ngài đang nhìn nơi nào?

Bên này còn đang đánh cờ đây!

Vừa rồi, Thần Ngao Tán Nhân từng nhắc nhở, trong một trăm cái hô hấp mà

không đi cờ, liền phán định là nhận thua.

Trưởng Tôn Binh Quyền bây giờ đã qua sông, nhất định sẽ bị người ta g**t ch*t.

Trong mắt Thương Hải Thạch lại hiện lên lửa giận.

Hắn đã xác định đó là Vĩnh Hằng Bích Chướng!

Là huyết mạch trực hệ của Bàn Cổ, có thể mượn lực lượng của ‘Bàn Cổ thần

ấn’ để thi triển một loại thần thông phòng ngự.

Thương Hải Thạch dốc hết sức để chém, thế mà chỉ chém ra một dấu vết nhợt

nhạt trên Vĩnh Hằng Bích Chướng kia.

Nhưng hắn vẫn không đình chỉ, trái lại còn càng điên cuồng hơn.

“Phá cho ta!’

Từng đạo từng đạo ánh kiếm màu xanh lam đâm xuyên hư không, dễ dàng phá

tan kiếm khí màu đỏ của Cửu Diệu Thần Luân kiếm và Tiên Thiên Đại Nhật

thần quang, lại một kiếm phá tan màn đao phòng ngự của Sở Hi Thanh, rồi

chém thẳng vào Vĩnh Hằng Bích Chướng màu vàng kia.

Sắc mặt Sở Hi Thanh lại rất nghiêm túc.

Giờ phút này, hắn đã ý thức được chênh lệch của mình và Thương Hải Thạch.

Hắn gần như không thể đỡ được kiếm của Thương Hải Thạch, chứ đừng nói đến

phản xạ.

Nếu như không có Vĩnh Hằng Bích Chướng, Sở Hi Thanh đoán là mình chỉ

sống được không quá năm chiêu trước mặt Thương Hải Thạch, đấy là còn có sự

giúp đỡ của ‘lôi phạt’ rồi đấy.

Năm chiêu đó, cũng không phải dựa vào võ đạo của hắn, mà là dựa vào các loại

năng lực giữ mạng của các thiên phú huyết mạch trên người hắn.

Hai người đều đang là ngũ phẩm, nhưng sức chiến đấu lại chênh lệch như trời

và đất.

Lúc này, chỉ có Cửu Diệu Thần Luân kiếm của Mộc Kiếm Tiên ban tặng mới có

thể chống đỡ một hai, kiềm chế một bộ phận kiếm quang của Thương Hải

Thạch.

Sở Hi Thanh nghiên cứu Trảm Thiên chân ý và Trụ Thiên chân ý, khiến hắn

được lợi không ít.

Những chân lý võ đạo này phối hợp với Cửu Diệu Thần Luân kiếm, khiến cho

uy lực của nó gia tăng ít nhất hai phần mười!

Tiểu Tóc Húi Cua cũng đang nỗ lực giúp đỡ hắn.

Nó đứng ở trên vai Sở Hi Thanh, nhìn kiếm quang đầy trời trước mắt mà hoa cả

mắt.

Tiểu Tóc Húi Cua chỉ có thể cố gắng hết sức, thử chống đỡ giúp Sở Hi Thanh.

Nhưng nó bây giờ không làm được gì nhiều, thường thường cứ trăm kiếm thì

mới đỡ được một đạo.

Một kiếm này cũng không phải là thứ nó có thể chịu nổi, miệng mũi của nó

không ngừng trào máu.

May mắn là nó có thể chia sẻ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh,

nên tốc độ khôi phục cũng rất nhanh, chỉ chớp mắt đã khôi phục như cũ.

Nội tâm của Sở Hi Thanh chìm xuống, hắn cố gắng hết sức đến bện ra một màn

đao, đón đỡ mỗi một luồng ánh kiếm của Thương Hải Thạch.

Những nỗ lực này nhìn như uống công vô ích, nhưng theo thời gian trôi qua,

hắn đã có thể đón đỡ ít nhất một phần mười.

Suy nghĩ trong đầu Sở Hi Thanh chưa bao giờ vận chuyển nhanh như vậy.

Hắn phải phán đoán đường kiếm của Thương Hải Thạch, thôi diễn ý đồ của

Thương Hải Thạch, suy nghĩ đến những biến hóa của kiếm quang này, đồng

thời ra sức đuổi theo nhịp độ của chúng!

Kiếm của Thương Hải Thạch rất nặng! Rất nặng!

Sở Hi Thanh đỡ mỗi một kiếm, đều cảm thấy xương cốt của mình đang nứt ra.

Nhưng hắn cảm thấy mình vẫn có thể chịu đựng được!

Thương Hải Thạch trọng thương chưa lành, lại bị ‘lôi phạt’ kiềm chế, lực lượng

của hắn đã bị suy yếu đến mức tận cùng.

Mà Sở Hi Thanh chỉ còn bốn cơ hội sử dụng Vĩnh Hằng Bích Chướng.

Một khi sử dụng xong, hắn chỉ có thể lựa chọn chịu thua hoặc là tự phong ấn.

Có điều, Sở Hi Thanh cho rằng mình chưa chắc đã có cơ hội chịu thua hoặc tự

phong ấn.

Như Ý chi pháp của Thương Hải Thạch có thể tiêu trừ một bộ phận ý nghĩ của

hắn, năng lực này gần giống với Tru Thiên Đao.

Vì vậy, Sở Hi Thanh nhất định phải toàn lực ứng phó, dùng hết tất cả sức lực để

chống đỡ.

Sở Hi Thanh hết sức tập trung, nên không phát hiện một ngọn lửa màu đen đang

thiêu đốt ở quanh người hắn, mái tóc dài cũng thoát ly khỏi dây buộc, không gió

tự bay, con ngươi của hắn cũng biến thành màu tím.

Theo thương thế càng ngày càng nặng, Thần Thương và Táng Thiên của hắn đã

được kích hoạt.

Điều này không chỉ làm cho đao của hắn càng nhanh hơn, phản ứng càng nhạy

bén hơn, mà tư duy cũng mau lệ hơn.

Sở Hi Thanh đã có thể đón đỡ ít nhất hai phần mười kiếm quang của Thương

Hải Thạch!

Mà số lượng này còn đang tăng lên, khiến cho Kim Phong Ngọc Lộ đao của Sở

Hi Thanh sắp không chịu nổi.

Kiếm của Thương Hải Thạch là binh khí nhất phẩm hạ.

Mà Kim Phong Ngọc Lộ đao của Sở Hi Thanh chỉ là binh khí tứ phẩm, Sở Hi

Thanh không thể không chia một ít Vĩnh Hằng chân ý vào trong đao của mình.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi hai người Thương Hải Thạch và Sở Hi Thanh giao thủ, tiếng binh khí vachạm và tiếng nổ của cương lực vang vọng khắp nơi.Không chỉ mấy người Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly ngưng thần chú ý.Mà Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y ở bàn cờ bên cạnh cũng liếc mắtnhìn qua.Cái này khiến cho ‘xe đen’ là Trưởng Tôn Binh Quyền cũng choáng váng.Thành chủ đại nhân, ngài đang nhìn nơi nào?Bên này còn đang đánh cờ đây!Vừa rồi, Thần Ngao Tán Nhân từng nhắc nhở, trong một trăm cái hô hấp màkhông đi cờ, liền phán định là nhận thua.Trưởng Tôn Binh Quyền bây giờ đã qua sông, nhất định sẽ bị người ta g**t ch*t.Trong mắt Thương Hải Thạch lại hiện lên lửa giận.Hắn đã xác định đó là Vĩnh Hằng Bích Chướng!Là huyết mạch trực hệ của Bàn Cổ, có thể mượn lực lượng của ‘Bàn Cổ thầnấn’ để thi triển một loại thần thông phòng ngự.Thương Hải Thạch dốc hết sức để chém, thế mà chỉ chém ra một dấu vết nhợtnhạt trên Vĩnh Hằng Bích Chướng kia.Nhưng hắn vẫn không đình chỉ, trái lại còn càng điên cuồng hơn.“Phá cho ta!’Từng đạo từng đạo ánh kiếm màu xanh lam đâm xuyên hư không, dễ dàng phátan kiếm khí màu đỏ của Cửu Diệu Thần Luân kiếm và Tiên Thiên Đại Nhậtthần quang, lại một kiếm phá tan màn đao phòng ngự của Sở Hi Thanh, rồichém thẳng vào Vĩnh Hằng Bích Chướng màu vàng kia.Sắc mặt Sở Hi Thanh lại rất nghiêm túc.Giờ phút này, hắn đã ý thức được chênh lệch của mình và Thương Hải Thạch.Hắn gần như không thể đỡ được kiếm của Thương Hải Thạch, chứ đừng nói đếnphản xạ.Nếu như không có Vĩnh Hằng Bích Chướng, Sở Hi Thanh đoán là mình chỉsống được không quá năm chiêu trước mặt Thương Hải Thạch, đấy là còn có sựgiúp đỡ của ‘lôi phạt’ rồi đấy.Năm chiêu đó, cũng không phải dựa vào võ đạo của hắn, mà là dựa vào các loạinăng lực giữ mạng của các thiên phú huyết mạch trên người hắn.Hai người đều đang là ngũ phẩm, nhưng sức chiến đấu lại chênh lệch như trờivà đất.Lúc này, chỉ có Cửu Diệu Thần Luân kiếm của Mộc Kiếm Tiên ban tặng mới cóthể chống đỡ một hai, kiềm chế một bộ phận kiếm quang của Thương HảiThạch.Sở Hi Thanh nghiên cứu Trảm Thiên chân ý và Trụ Thiên chân ý, khiến hắnđược lợi không ít.Những chân lý võ đạo này phối hợp với Cửu Diệu Thần Luân kiếm, khiến chouy lực của nó gia tăng ít nhất hai phần mười!Tiểu Tóc Húi Cua cũng đang nỗ lực giúp đỡ hắn.Nó đứng ở trên vai Sở Hi Thanh, nhìn kiếm quang đầy trời trước mắt mà hoa cảmắt.Tiểu Tóc Húi Cua chỉ có thể cố gắng hết sức, thử chống đỡ giúp Sở Hi Thanh.Nhưng nó bây giờ không làm được gì nhiều, thường thường cứ trăm kiếm thìmới đỡ được một đạo.Một kiếm này cũng không phải là thứ nó có thể chịu nổi, miệng mũi của nókhông ngừng trào máu.May mắn là nó có thể chia sẻ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh,nên tốc độ khôi phục cũng rất nhanh, chỉ chớp mắt đã khôi phục như cũ.Nội tâm của Sở Hi Thanh chìm xuống, hắn cố gắng hết sức đến bện ra một mànđao, đón đỡ mỗi một luồng ánh kiếm của Thương Hải Thạch.Những nỗ lực này nhìn như uống công vô ích, nhưng theo thời gian trôi qua,hắn đã có thể đón đỡ ít nhất một phần mười.Suy nghĩ trong đầu Sở Hi Thanh chưa bao giờ vận chuyển nhanh như vậy.Hắn phải phán đoán đường kiếm của Thương Hải Thạch, thôi diễn ý đồ củaThương Hải Thạch, suy nghĩ đến những biến hóa của kiếm quang này, đồngthời ra sức đuổi theo nhịp độ của chúng!Kiếm của Thương Hải Thạch rất nặng! Rất nặng!Sở Hi Thanh đỡ mỗi một kiếm, đều cảm thấy xương cốt của mình đang nứt ra.Nhưng hắn cảm thấy mình vẫn có thể chịu đựng được!Thương Hải Thạch trọng thương chưa lành, lại bị ‘lôi phạt’ kiềm chế, lực lượngcủa hắn đã bị suy yếu đến mức tận cùng.Mà Sở Hi Thanh chỉ còn bốn cơ hội sử dụng Vĩnh Hằng Bích Chướng.Một khi sử dụng xong, hắn chỉ có thể lựa chọn chịu thua hoặc là tự phong ấn.Có điều, Sở Hi Thanh cho rằng mình chưa chắc đã có cơ hội chịu thua hoặc tựphong ấn.Như Ý chi pháp của Thương Hải Thạch có thể tiêu trừ một bộ phận ý nghĩ củahắn, năng lực này gần giống với Tru Thiên Đao.Vì vậy, Sở Hi Thanh nhất định phải toàn lực ứng phó, dùng hết tất cả sức lực đểchống đỡ.Sở Hi Thanh hết sức tập trung, nên không phát hiện một ngọn lửa màu đen đangthiêu đốt ở quanh người hắn, mái tóc dài cũng thoát ly khỏi dây buộc, không giótự bay, con ngươi của hắn cũng biến thành màu tím.Theo thương thế càng ngày càng nặng, Thần Thương và Táng Thiên của hắn đãđược kích hoạt.Điều này không chỉ làm cho đao của hắn càng nhanh hơn, phản ứng càng nhạybén hơn, mà tư duy cũng mau lệ hơn.Sở Hi Thanh đã có thể đón đỡ ít nhất hai phần mười kiếm quang của ThươngHải Thạch!Mà số lượng này còn đang tăng lên, khiến cho Kim Phong Ngọc Lộ đao của SởHi Thanh sắp không chịu nổi.Kiếm của Thương Hải Thạch là binh khí nhất phẩm hạ.Mà Kim Phong Ngọc Lộ đao của Sở Hi Thanh chỉ là binh khí tứ phẩm, Sở HiThanh không thể không chia một ít Vĩnh Hằng chân ý vào trong đao của mình.

Chương 1398: Đao đến