Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1424: Vui mừng
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi trở về từ Tiên Khôi các, Sở Vân Vân và Vấn Thù Y tuy sóng vai mà đi,nhưng cả hai đều không nói một câu.Hai người đều yên lặng, không hề có ý định giao lưu, bầu không khí lạnh lùnglúng túng.Hồi nhỏ, Sở Vân Vân quả thực là coi Vấn Thù Y là thần tượng, từng sùng báinữ nhân có thể sánh vai với Huyết Nhai Đao Quân này.Nhưng người là sẽ thay đổi.Hai mươi năm sau, thần tượng ở ngay trước mắt nàng, nhưng suy nghĩ của SởVân Vân đã thay đổi.Nàng chẳng những không có chút kính yêu nào với Vấn Thù Y, trái lại còn cảnhgiác và đề phòng.Cảnh giác và đề phòng này bao gồm mọi phương diện.Khi hai người đồng hành, Sở Vân Vân vẫn luôn nắm cột cờ to bằng cây tăm ởtrong tay áo.Tuy nhiên, Sở Vân Vân vẫn chia ra một ít tâm tư, để nghĩ đến tình cảnh bêntrong Tiên Khôi các.Thần Ngao Tán Nhân đúng là đã chết rồi, hắn tự chia phần lớn nguyên thần, rồiphong ấn trong một khối Dưỡng Hồn Mộc.Khối Dưỡng Hồn Mộc kia rất xa xưa, hẳn là đồ vật tiên thiên, sinh ra trước khiBàn Cổ ‘khai thiên tích địa’, cực kỳ quý giá.Bởi vậy, hồn thể của Thần Ngao Tán Nhân có thể bảo tồn rất hoàn chỉnh.Nhưng Thần Ngao Tán Nhân có thể duy trì tư duy sau 3700 năm, là vì hắn đãchế tạo đầu óc của mình thành một cái pháp khí, gửi trong một bình thủy tinhchứa dung dịch màu xanh lá.Cái pháp khí đại não này còn thông qua các sợi kim loại để khống chế các conrối bên trong Vân Hải tiên cung.Pháp khí đại não này kế thừa toàn bộ trí nhớ, tư duy và ý chí của Thần NgaoTán Nhân, nhưng nói hắn là Thần Ngao Tán Nhân thì chưa chắc.Tuy nhiên, bọn họ cũng có thể yên tâm hơn với Thần Ngao Tán Nhân.Phương pháp phục sinh của vị này không phải ký sinh hay đoạt xá, đúng làkhông tổn hại đến Lục Loạn Ly.Đó đúng là một pháp môn đỉnh cấp nhất, cướp đoạt sự thần kỳ của trời đất,mạnh hơn Lục âm Hoàn Hồn Chú của huynh muội bọn họ nhiều lắm.Sở Vân Vân chợt cau mày một cái.Người đến tìm Thần Ngao Tán Nhân vào 3700 năm trước, cho hắn ba cái thầnkhí này, dạy hắn pháp môn này, rốt cuộc là vị đại năng nào?Còn cả Chân môn và Xiển môn nữa, vì sao phải tranh cướp ‘Thần Khế thiênbi’? Bọn họ có tham gia vào kiếp nạn hai năm trước của nàng không?Nhớ đến hai năm trước, trên đường nàng phụng chiếu trở về kinh, thì đã nhậnđược thiệp mời của hai môn Xiển Và Chân, đây tuyệt đối không phải trùng hợp.Ngay khi Sở Vân Vân đang suy nghĩ lung tung, Vấn Thù Y đột nhiên mởmiệng: “Có thể thấy Tần đại tướng quân rất đề phòng ta.”Lúc này, Sở Vân Vân lại nhướng mày liễu, liếc mắt nhìn Vấn Thù Y: “Chắc làVấn thành chủ cũng biết nguyên do.”Nàng lại nghĩ đến tình cảnh Vấn Thù Y hút máu của Sở Hi Thanh.Lần đầu tiên Sở Vân Vân ý thức được, thì ra mình cũng có thứ không bỏ quađược.Mình lại có thể vì một nam tử mà đi đến nước này.Muội muội Tần Tịch Nhan của nàng, khi còn bé rất thích cướp đồ vật của nàng.Bình thường Sở Vân Vân sẽ dạy dỗ một trận, nhưng xưa này đều không tứcgiận.Nàng coi mình là hào phóng rộng lượng, lại yêu chiều muội muội.Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là vì nàng không để ý đến mấy thứ đó thôi.Vấn Thù Y nghe vậy, không khỏi siết chặt nắm đấm.Trong lòng nàng cũng cảm thấy xấu hổ, rất khó chịu.Vấn Thù Y thậm chí còn không dám nhìn nhau với Sở Vân Vân, nàng nhìn vềphía trước nói: “Mặc kệ là thế nào, bây giờ chúng ta đã chấp chưởng hai sáchGiới Luật, chân thành hợp tác là tốt nhất. Các hạ bị độc chú quấn thân, tu vịchưa khôi phục, không thể dùng toàn lực.”“Vấn mỗ cũng như vậy, Thái âm này của ta, có thể không dùng thì không dùng.Đối với chúng ta mà nói, hai sách Giới Luật này cũng là một sự giúp đỡ khôngtệ.”Nghe đồn Bá Võ Vương dũng mãnh thiện chiến, hữu dũng hữu mưu, hẳn làcũng biết đạo lý hợp lại mới có lợi.Vẻ mặt Sở Vân Vân hờ hững, dời ánh mắt đi: “Ta sẽ nhanh chóng luyện hóaThần Luật, chỉ cần kẻ địch của thành chủ không quan hệ đến phe ta, vậy thànhchủ mở miệng, bên ta sẽ không từ chối.”Khi Sở Vân Vân dời mắt qua nơi khác, nội tâm Vấn Thù Y mới thả lỏng.Trên mặt lại thản nhiên như không.Vấn Thù Y ra vẻ bình tĩnh, gật đầu nói: “Bên ta cũng giống như vậy, chỉ cần tacòn chấp chưởng Thần Giới, nhất định sẽ dốc toàn lực để ủng hộ ngươi. CÒnnữa, ta chỉ có thể ở đây năm ngày, trong năm ngày này, chúng ta cần hợp táchoàn thiện các loại pháp cấm trong tiên cung.”Do đại não của Thần Ngao Tán Nhân vẫn giữ gìn và tu sửa Vân Hải tiên cung,cho nên nó vẫn rất hoàn thiện.Hai người bọn họ muốn bổ sung, là hình phạt giới luật trong cung, cũng tăngcường năng lực phòng ngự của tiên cung.Sở Vân Vân và nàng đều là đại cao thủ đương đại.Hai sách Giới Luật nằm trong tay bọn họ và trong trạng thái vô chủ, uy lựctuyệt đối là khác nhau.Sở Vân Vân lại gật đầu.Nàng biết nguyên nhân thật sự vì sao Vấn Thù Y ở lại đây.Điều này khiến Sở Vân Vân rất căm tức.Nhưng việc Vấn Thù Y vừa nói, mặc kệ là đối với nàng hay Sở Hi Thanh, thìđều có rất nhiều chỗ tốt.Sở Vân Vân không thể từ chối
Khi trở về từ Tiên Khôi các, Sở Vân Vân và Vấn Thù Y tuy sóng vai mà đi,
nhưng cả hai đều không nói một câu.
Hai người đều yên lặng, không hề có ý định giao lưu, bầu không khí lạnh lùng
lúng túng.
Hồi nhỏ, Sở Vân Vân quả thực là coi Vấn Thù Y là thần tượng, từng sùng bái
nữ nhân có thể sánh vai với Huyết Nhai Đao Quân này.
Nhưng người là sẽ thay đổi.
Hai mươi năm sau, thần tượng ở ngay trước mắt nàng, nhưng suy nghĩ của Sở
Vân Vân đã thay đổi.
Nàng chẳng những không có chút kính yêu nào với Vấn Thù Y, trái lại còn cảnh
giác và đề phòng.
Cảnh giác và đề phòng này bao gồm mọi phương diện.
Khi hai người đồng hành, Sở Vân Vân vẫn luôn nắm cột cờ to bằng cây tăm ở
trong tay áo.
Tuy nhiên, Sở Vân Vân vẫn chia ra một ít tâm tư, để nghĩ đến tình cảnh bên
trong Tiên Khôi các.
Thần Ngao Tán Nhân đúng là đã chết rồi, hắn tự chia phần lớn nguyên thần, rồi
phong ấn trong một khối Dưỡng Hồn Mộc.
Khối Dưỡng Hồn Mộc kia rất xa xưa, hẳn là đồ vật tiên thiên, sinh ra trước khi
Bàn Cổ ‘khai thiên tích địa’, cực kỳ quý giá.
Bởi vậy, hồn thể của Thần Ngao Tán Nhân có thể bảo tồn rất hoàn chỉnh.
Nhưng Thần Ngao Tán Nhân có thể duy trì tư duy sau 3700 năm, là vì hắn đã
chế tạo đầu óc của mình thành một cái pháp khí, gửi trong một bình thủy tinh
chứa dung dịch màu xanh lá.
Cái pháp khí đại não này còn thông qua các sợi kim loại để khống chế các con
rối bên trong Vân Hải tiên cung.
Pháp khí đại não này kế thừa toàn bộ trí nhớ, tư duy và ý chí của Thần Ngao
Tán Nhân, nhưng nói hắn là Thần Ngao Tán Nhân thì chưa chắc.
Tuy nhiên, bọn họ cũng có thể yên tâm hơn với Thần Ngao Tán Nhân.
Phương pháp phục sinh của vị này không phải ký sinh hay đoạt xá, đúng là
không tổn hại đến Lục Loạn Ly.
Đó đúng là một pháp môn đỉnh cấp nhất, cướp đoạt sự thần kỳ của trời đất,
mạnh hơn Lục âm Hoàn Hồn Chú của huynh muội bọn họ nhiều lắm.
Sở Vân Vân chợt cau mày một cái.
Người đến tìm Thần Ngao Tán Nhân vào 3700 năm trước, cho hắn ba cái thần
khí này, dạy hắn pháp môn này, rốt cuộc là vị đại năng nào?
Còn cả Chân môn và Xiển môn nữa, vì sao phải tranh cướp ‘Thần Khế thiên
bi’? Bọn họ có tham gia vào kiếp nạn hai năm trước của nàng không?
Nhớ đến hai năm trước, trên đường nàng phụng chiếu trở về kinh, thì đã nhận
được thiệp mời của hai môn Xiển Và Chân, đây tuyệt đối không phải trùng hợp.
Ngay khi Sở Vân Vân đang suy nghĩ lung tung, Vấn Thù Y đột nhiên mở
miệng: “Có thể thấy Tần đại tướng quân rất đề phòng ta.”
Lúc này, Sở Vân Vân lại nhướng mày liễu, liếc mắt nhìn Vấn Thù Y: “Chắc là
Vấn thành chủ cũng biết nguyên do.”
Nàng lại nghĩ đến tình cảnh Vấn Thù Y hút máu của Sở Hi Thanh.
Lần đầu tiên Sở Vân Vân ý thức được, thì ra mình cũng có thứ không bỏ qua
được.
Mình lại có thể vì một nam tử mà đi đến nước này.
Muội muội Tần Tịch Nhan của nàng, khi còn bé rất thích cướp đồ vật của nàng.
Bình thường Sở Vân Vân sẽ dạy dỗ một trận, nhưng xưa này đều không tức
giận.
Nàng coi mình là hào phóng rộng lượng, lại yêu chiều muội muội.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là vì nàng không để ý đến mấy thứ đó thôi.
Vấn Thù Y nghe vậy, không khỏi siết chặt nắm đấm.
Trong lòng nàng cũng cảm thấy xấu hổ, rất khó chịu.
Vấn Thù Y thậm chí còn không dám nhìn nhau với Sở Vân Vân, nàng nhìn về
phía trước nói: “Mặc kệ là thế nào, bây giờ chúng ta đã chấp chưởng hai sách
Giới Luật, chân thành hợp tác là tốt nhất. Các hạ bị độc chú quấn thân, tu vị
chưa khôi phục, không thể dùng toàn lực.”
“Vấn mỗ cũng như vậy, Thái âm này của ta, có thể không dùng thì không dùng.
Đối với chúng ta mà nói, hai sách Giới Luật này cũng là một sự giúp đỡ không
tệ.”
Nghe đồn Bá Võ Vương dũng mãnh thiện chiến, hữu dũng hữu mưu, hẳn là
cũng biết đạo lý hợp lại mới có lợi.
Vẻ mặt Sở Vân Vân hờ hững, dời ánh mắt đi: “Ta sẽ nhanh chóng luyện hóa
Thần Luật, chỉ cần kẻ địch của thành chủ không quan hệ đến phe ta, vậy thành
chủ mở miệng, bên ta sẽ không từ chối.”
Khi Sở Vân Vân dời mắt qua nơi khác, nội tâm Vấn Thù Y mới thả lỏng.
Trên mặt lại thản nhiên như không.
Vấn Thù Y ra vẻ bình tĩnh, gật đầu nói: “Bên ta cũng giống như vậy, chỉ cần ta
còn chấp chưởng Thần Giới, nhất định sẽ dốc toàn lực để ủng hộ ngươi. CÒn
nữa, ta chỉ có thể ở đây năm ngày, trong năm ngày này, chúng ta cần hợp tác
hoàn thiện các loại pháp cấm trong tiên cung.”
Do đại não của Thần Ngao Tán Nhân vẫn giữ gìn và tu sửa Vân Hải tiên cung,
cho nên nó vẫn rất hoàn thiện.
Hai người bọn họ muốn bổ sung, là hình phạt giới luật trong cung, cũng tăng
cường năng lực phòng ngự của tiên cung.
Sở Vân Vân và nàng đều là đại cao thủ đương đại.
Hai sách Giới Luật nằm trong tay bọn họ và trong trạng thái vô chủ, uy lực
tuyệt đối là khác nhau.
Sở Vân Vân lại gật đầu.
Nàng biết nguyên nhân thật sự vì sao Vấn Thù Y ở lại đây.
Điều này khiến Sở Vân Vân rất căm tức.
Nhưng việc Vấn Thù Y vừa nói, mặc kệ là đối với nàng hay Sở Hi Thanh, thì
đều có rất nhiều chỗ tốt.
Sở Vân Vân không thể từ chối
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi trở về từ Tiên Khôi các, Sở Vân Vân và Vấn Thù Y tuy sóng vai mà đi,nhưng cả hai đều không nói một câu.Hai người đều yên lặng, không hề có ý định giao lưu, bầu không khí lạnh lùnglúng túng.Hồi nhỏ, Sở Vân Vân quả thực là coi Vấn Thù Y là thần tượng, từng sùng báinữ nhân có thể sánh vai với Huyết Nhai Đao Quân này.Nhưng người là sẽ thay đổi.Hai mươi năm sau, thần tượng ở ngay trước mắt nàng, nhưng suy nghĩ của SởVân Vân đã thay đổi.Nàng chẳng những không có chút kính yêu nào với Vấn Thù Y, trái lại còn cảnhgiác và đề phòng.Cảnh giác và đề phòng này bao gồm mọi phương diện.Khi hai người đồng hành, Sở Vân Vân vẫn luôn nắm cột cờ to bằng cây tăm ởtrong tay áo.Tuy nhiên, Sở Vân Vân vẫn chia ra một ít tâm tư, để nghĩ đến tình cảnh bêntrong Tiên Khôi các.Thần Ngao Tán Nhân đúng là đã chết rồi, hắn tự chia phần lớn nguyên thần, rồiphong ấn trong một khối Dưỡng Hồn Mộc.Khối Dưỡng Hồn Mộc kia rất xa xưa, hẳn là đồ vật tiên thiên, sinh ra trước khiBàn Cổ ‘khai thiên tích địa’, cực kỳ quý giá.Bởi vậy, hồn thể của Thần Ngao Tán Nhân có thể bảo tồn rất hoàn chỉnh.Nhưng Thần Ngao Tán Nhân có thể duy trì tư duy sau 3700 năm, là vì hắn đãchế tạo đầu óc của mình thành một cái pháp khí, gửi trong một bình thủy tinhchứa dung dịch màu xanh lá.Cái pháp khí đại não này còn thông qua các sợi kim loại để khống chế các conrối bên trong Vân Hải tiên cung.Pháp khí đại não này kế thừa toàn bộ trí nhớ, tư duy và ý chí của Thần NgaoTán Nhân, nhưng nói hắn là Thần Ngao Tán Nhân thì chưa chắc.Tuy nhiên, bọn họ cũng có thể yên tâm hơn với Thần Ngao Tán Nhân.Phương pháp phục sinh của vị này không phải ký sinh hay đoạt xá, đúng làkhông tổn hại đến Lục Loạn Ly.Đó đúng là một pháp môn đỉnh cấp nhất, cướp đoạt sự thần kỳ của trời đất,mạnh hơn Lục âm Hoàn Hồn Chú của huynh muội bọn họ nhiều lắm.Sở Vân Vân chợt cau mày một cái.Người đến tìm Thần Ngao Tán Nhân vào 3700 năm trước, cho hắn ba cái thầnkhí này, dạy hắn pháp môn này, rốt cuộc là vị đại năng nào?Còn cả Chân môn và Xiển môn nữa, vì sao phải tranh cướp ‘Thần Khế thiênbi’? Bọn họ có tham gia vào kiếp nạn hai năm trước của nàng không?Nhớ đến hai năm trước, trên đường nàng phụng chiếu trở về kinh, thì đã nhậnđược thiệp mời của hai môn Xiển Và Chân, đây tuyệt đối không phải trùng hợp.Ngay khi Sở Vân Vân đang suy nghĩ lung tung, Vấn Thù Y đột nhiên mởmiệng: “Có thể thấy Tần đại tướng quân rất đề phòng ta.”Lúc này, Sở Vân Vân lại nhướng mày liễu, liếc mắt nhìn Vấn Thù Y: “Chắc làVấn thành chủ cũng biết nguyên do.”Nàng lại nghĩ đến tình cảnh Vấn Thù Y hút máu của Sở Hi Thanh.Lần đầu tiên Sở Vân Vân ý thức được, thì ra mình cũng có thứ không bỏ quađược.Mình lại có thể vì một nam tử mà đi đến nước này.Muội muội Tần Tịch Nhan của nàng, khi còn bé rất thích cướp đồ vật của nàng.Bình thường Sở Vân Vân sẽ dạy dỗ một trận, nhưng xưa này đều không tứcgiận.Nàng coi mình là hào phóng rộng lượng, lại yêu chiều muội muội.Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là vì nàng không để ý đến mấy thứ đó thôi.Vấn Thù Y nghe vậy, không khỏi siết chặt nắm đấm.Trong lòng nàng cũng cảm thấy xấu hổ, rất khó chịu.Vấn Thù Y thậm chí còn không dám nhìn nhau với Sở Vân Vân, nàng nhìn vềphía trước nói: “Mặc kệ là thế nào, bây giờ chúng ta đã chấp chưởng hai sáchGiới Luật, chân thành hợp tác là tốt nhất. Các hạ bị độc chú quấn thân, tu vịchưa khôi phục, không thể dùng toàn lực.”“Vấn mỗ cũng như vậy, Thái âm này của ta, có thể không dùng thì không dùng.Đối với chúng ta mà nói, hai sách Giới Luật này cũng là một sự giúp đỡ khôngtệ.”Nghe đồn Bá Võ Vương dũng mãnh thiện chiến, hữu dũng hữu mưu, hẳn làcũng biết đạo lý hợp lại mới có lợi.Vẻ mặt Sở Vân Vân hờ hững, dời ánh mắt đi: “Ta sẽ nhanh chóng luyện hóaThần Luật, chỉ cần kẻ địch của thành chủ không quan hệ đến phe ta, vậy thànhchủ mở miệng, bên ta sẽ không từ chối.”Khi Sở Vân Vân dời mắt qua nơi khác, nội tâm Vấn Thù Y mới thả lỏng.Trên mặt lại thản nhiên như không.Vấn Thù Y ra vẻ bình tĩnh, gật đầu nói: “Bên ta cũng giống như vậy, chỉ cần tacòn chấp chưởng Thần Giới, nhất định sẽ dốc toàn lực để ủng hộ ngươi. CÒnnữa, ta chỉ có thể ở đây năm ngày, trong năm ngày này, chúng ta cần hợp táchoàn thiện các loại pháp cấm trong tiên cung.”Do đại não của Thần Ngao Tán Nhân vẫn giữ gìn và tu sửa Vân Hải tiên cung,cho nên nó vẫn rất hoàn thiện.Hai người bọn họ muốn bổ sung, là hình phạt giới luật trong cung, cũng tăngcường năng lực phòng ngự của tiên cung.Sở Vân Vân và nàng đều là đại cao thủ đương đại.Hai sách Giới Luật nằm trong tay bọn họ và trong trạng thái vô chủ, uy lựctuyệt đối là khác nhau.Sở Vân Vân lại gật đầu.Nàng biết nguyên nhân thật sự vì sao Vấn Thù Y ở lại đây.Điều này khiến Sở Vân Vân rất căm tức.Nhưng việc Vấn Thù Y vừa nói, mặc kệ là đối với nàng hay Sở Hi Thanh, thìđều có rất nhiều chỗ tốt.Sở Vân Vân không thể từ chối