Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1436: Ma Đao
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Vì vậy, Sở Hi Thanh kia mới là Huyết Nhai thánh truyền, hơn nữa Nhai Tí Đaođã tiểu thành! Các ngươi chẳng những không thể xử lý hắn, mà còn để đámphản tặc Cực Đông Băng Thành lấy được Vân Hải tiên cung?”Thành Vọng An, bên trong Chính Hòa điện, Kiến Nguyên đế không chỉ khônggiận mà còn cười.“Cuối cùng, truyền thừa của Thần Ngao Tán Nhân lại rơi vào tay một nữ tử cóquan hệ với Như Mộng sơn trang.”Lúc này, bên trong tòa đại điện trang nghiêm này.Đại nội Ty Lễ giám chưởng ấn Trấn Thiên Lai, đại nội Ngự mã giám chưởng ấnBộ Siêu Vũ, đại nội Trực điện giám chưởng ấn Tông Thiên Lưu, Trấn thủ sứTam nha Cẩm y vệ Chu Huyết, Chỉ huy sứ Thiên nha Cẩm y vệ Tiếu HồngTrần, đại nội phó tổng quản Mục Minh Thu, tất cả đều đang quỳ trước KiếnNguyên đế.Quốc sư Vũ Côn Luân cũng ngồi bên dưới Kiến Nguyên đế, sắc mặt của hắnnghiêm tụ, tinh thần hơi mất tập trung.Ánh mắt Kiến Nguyên đế rơi vào trên người Tiếu Hồng Trần.Tuy rằng người này mặc một thân áo giáp, ăn mặc rất có tinh thần, nhưng sắcmặt lại hơi tái nhợt.Cách đây không lâu, Kiến Nguyên đế còn nghe người báo lại, ngay khi Vân Hảitiên cung kết thúc, thái sư Độc Cô Thủ đã tự tay quất Tiếu Hồng Trần ba mươiroi ở trước mặt đám thuộc hạ.Vì vậy cũng không cần trách cứ Tiếu Hồng Trần.Kết quả tranh đấu Vân Hải tiên cung tuy làm Kiến Nguyên đế rất căm tức.Nhưng sau khi biết được thần tử đắc lực này rất trung thành, hắn cũng chỉ biếtbực bội.Trự điện giám và Ngự mã giám đều tay trắng trở về, đúng không? Mạnh như haimôn Xiển và Chân cũng là vậy mà.Sức chiến đấu của Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y kinh khủng như vậy,nhưng lần này cũng không phải người cười cuối cùng.Huống hồ, đều là nhờ sư muội Quý Thiên Thiên của Tiếu Hồng Trần, thì bọn họmới biết tin tức chính xác ở trong Vân Hải tiên cung.Bằng không thì bọn họ vẫn mơ hồ không rõ.Vì vậy, chẳng những không thể phạt Tiếu Hồng Trần, trái lại còn phải khenngợi.Vào thời điểm này, trung thành mới là quan trọng nhất.Kiến Nguyên đế suy tư: “Như vậy cao thủ thần bí kia rốt cuộc là ai? Hắn dùngvõ đạo gì, lại có quan hệ gì với Vô Tướng thần tông?”Đám người phía trước đều nhíu chặt lông mày, bọn họ đều cúi đầu xuống, quétmắt nhìn bốn phía một cái, cuối cùng đều yên lặng không nói gì.Cuối cùng vẫn là Chu Huyết mở miệng: “Bệ hạ, trước mắt có rất ít tình báo liênquan đến người này. Ta từng tìm hiểu từ Đại Hắc Thiên – Nhật Già La, nhưngngười này chỉ biết có hạn, chỉ biết cao thủ thần bí kia rất có thể ẩn núp trong độingũ của Sở Hi Thanh, nhưng hắn không thể xác định.”“Còn về phần căn cơ võ đạo của vị cao thủ thần bí này, tất cả những người nhìnthấy đều đã chết, chúng ta không thể tìm hiểu. Nhưng người này có thể tranhcướp tiên cung với Vấn Thù Y, chứng tỏ cũng phải là ‘Gần Thần’!”Kiến Nguyên đế không khỏi nheo mắt lại, song quyền trong tay áo đã siết chặt:“Vô Tướng thần tông. . .”Tại hai năm trước, hắn còn tin chắc là Vô Tướng thần tông đã không còn sứcphản kháng.Sau khi Bá Võ Vương ngã xuống, thần tông nhất phẩm này đã là tốt mã dẻ cùi,tất sẽ bị hủy bởi ma kiếp!Nhưng chỉ hai năm sau, tông chủ Lý Trường Sinh một người một kiếm quétngang hoàng thành! Huyết Nhai thánh truyền tái hiện nhân thế!Còn cả cao thủ thần bí có quan hệ với Vô Tướng thần tông này nữa.“Cẩm y vệ, Trực điện giám, tất cả cần dốc hết sức để điều tra thân phận củangười này! Đây là việc quan trọng nhất của các ngươi!”Kiến Nguyên đế thản nhiên cầm chén trà lên: “Như vậy Huyết Nhai thánhtruyền Sở Hi Thanh, và Lục Loạn Ly kia nữa, các ngươi chuẩn bị ứng phó thếnào?”Lúc này, Trấn Thiên Lai ngẩng đầu lên, lời nói ẩn chứa khuyên răn: “Bệ hạ, LýTrường Sinh vô địch phàm thế, ngày trước thái sư đến nhà giao chiến, cũng bịngười này vượt qua nửa trù. Lại đúng là lúc Cực Đông Băng Thành xâm lấn,chúng ta cần phải cẩn thận.”Kiến Nguyên đế nghe vậy thì không tỏ ý kiến.Đạo lý của Trấn Thiên Lai đương nhiên là đúng.Nhưng hắn không thể ngồi yên nhìn Sở Hi Thanh phát triển.Lẽ nào để Vô Tướng thần tông có thêm một Huyết Nhai Đao Quân? Một Bá VõVương?Từ tình hình trước mắt đến xem, thiên tư của người này còn hơn cả Bá VõVương!Nữ tử tên Lục Loạn Ly kia cũng có lai lịch bí ẩn.Đó là con gái của Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm?Kiến Nguyên đế ngạc nhiên không thôi, hắn thật sự không biết Lục Trầm còn cómột đứa con gái trên đời.Tiếu Hồng Trần nhìn ra tâm tư của Kiến Nguyên đế: “Hai người Sở Hi Thanhvà Lục Loạn Ly đều xuất thân từ võ quán Chính Dương, theo ta được biết, haingười này có quan hệ rất sâu, hai năm qua vẫn như hình với bóng, vì vậy đâythật ra chỉ là một vấn đề.”“HIện giờ, chúng ta quả thật là không có nhiều biện pháp, một là đặt bẫy đánhgiết, còn phải cố gắng che giấu thân phận, quả thật là khó như lên trời.”Tiếu Hồng Trần hơi dừng lại, nhìn mọi người chung quanh một chút.Dù muốn đặt bẫy để vây giết, thì cũng không thể thảo luận ở trước mặt mọingười.Những đồng sự này của hắn rất đáng tin sao?Không hề!Dù sau này Vô Tướng thần tông bị hủy bởi ma kiếp, vậy bọn họ nhất định sẽbáo thù cực kỳ tàn khốc.Thiên tử và triều điều có lẽ có thể chịu đựng, nhưng Tiếu Hồng Trần hắn thìchưa chắc.
“Vì vậy, Sở Hi Thanh kia mới là Huyết Nhai thánh truyền, hơn nữa Nhai Tí Đao
đã tiểu thành! Các ngươi chẳng những không thể xử lý hắn, mà còn để đám
phản tặc Cực Đông Băng Thành lấy được Vân Hải tiên cung?”
Thành Vọng An, bên trong Chính Hòa điện, Kiến Nguyên đế không chỉ không
giận mà còn cười.
“Cuối cùng, truyền thừa của Thần Ngao Tán Nhân lại rơi vào tay một nữ tử có
quan hệ với Như Mộng sơn trang.”
Lúc này, bên trong tòa đại điện trang nghiêm này.
Đại nội Ty Lễ giám chưởng ấn Trấn Thiên Lai, đại nội Ngự mã giám chưởng ấn
Bộ Siêu Vũ, đại nội Trực điện giám chưởng ấn Tông Thiên Lưu, Trấn thủ sứ
Tam nha Cẩm y vệ Chu Huyết, Chỉ huy sứ Thiên nha Cẩm y vệ Tiếu Hồng
Trần, đại nội phó tổng quản Mục Minh Thu, tất cả đều đang quỳ trước Kiến
Nguyên đế.
Quốc sư Vũ Côn Luân cũng ngồi bên dưới Kiến Nguyên đế, sắc mặt của hắn
nghiêm tụ, tinh thần hơi mất tập trung.
Ánh mắt Kiến Nguyên đế rơi vào trên người Tiếu Hồng Trần.
Tuy rằng người này mặc một thân áo giáp, ăn mặc rất có tinh thần, nhưng sắc
mặt lại hơi tái nhợt.
Cách đây không lâu, Kiến Nguyên đế còn nghe người báo lại, ngay khi Vân Hải
tiên cung kết thúc, thái sư Độc Cô Thủ đã tự tay quất Tiếu Hồng Trần ba mươi
roi ở trước mặt đám thuộc hạ.
Vì vậy cũng không cần trách cứ Tiếu Hồng Trần.
Kết quả tranh đấu Vân Hải tiên cung tuy làm Kiến Nguyên đế rất căm tức.
Nhưng sau khi biết được thần tử đắc lực này rất trung thành, hắn cũng chỉ biết
bực bội.
Trự điện giám và Ngự mã giám đều tay trắng trở về, đúng không? Mạnh như hai
môn Xiển và Chân cũng là vậy mà.
Sức chiến đấu của Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y kinh khủng như vậy,
nhưng lần này cũng không phải người cười cuối cùng.
Huống hồ, đều là nhờ sư muội Quý Thiên Thiên của Tiếu Hồng Trần, thì bọn họ
mới biết tin tức chính xác ở trong Vân Hải tiên cung.
Bằng không thì bọn họ vẫn mơ hồ không rõ.
Vì vậy, chẳng những không thể phạt Tiếu Hồng Trần, trái lại còn phải khen
ngợi.
Vào thời điểm này, trung thành mới là quan trọng nhất.
Kiến Nguyên đế suy tư: “Như vậy cao thủ thần bí kia rốt cuộc là ai? Hắn dùng
võ đạo gì, lại có quan hệ gì với Vô Tướng thần tông?”
Đám người phía trước đều nhíu chặt lông mày, bọn họ đều cúi đầu xuống, quét
mắt nhìn bốn phía một cái, cuối cùng đều yên lặng không nói gì.
Cuối cùng vẫn là Chu Huyết mở miệng: “Bệ hạ, trước mắt có rất ít tình báo liên
quan đến người này. Ta từng tìm hiểu từ Đại Hắc Thiên – Nhật Già La, nhưng
người này chỉ biết có hạn, chỉ biết cao thủ thần bí kia rất có thể ẩn núp trong đội
ngũ của Sở Hi Thanh, nhưng hắn không thể xác định.”
“Còn về phần căn cơ võ đạo của vị cao thủ thần bí này, tất cả những người nhìn
thấy đều đã chết, chúng ta không thể tìm hiểu. Nhưng người này có thể tranh
cướp tiên cung với Vấn Thù Y, chứng tỏ cũng phải là ‘Gần Thần’!”
Kiến Nguyên đế không khỏi nheo mắt lại, song quyền trong tay áo đã siết chặt:
“Vô Tướng thần tông. . .”
Tại hai năm trước, hắn còn tin chắc là Vô Tướng thần tông đã không còn sức
phản kháng.
Sau khi Bá Võ Vương ngã xuống, thần tông nhất phẩm này đã là tốt mã dẻ cùi,
tất sẽ bị hủy bởi ma kiếp!
Nhưng chỉ hai năm sau, tông chủ Lý Trường Sinh một người một kiếm quét
ngang hoàng thành! Huyết Nhai thánh truyền tái hiện nhân thế!
Còn cả cao thủ thần bí có quan hệ với Vô Tướng thần tông này nữa.
“Cẩm y vệ, Trực điện giám, tất cả cần dốc hết sức để điều tra thân phận của
người này! Đây là việc quan trọng nhất của các ngươi!”
Kiến Nguyên đế thản nhiên cầm chén trà lên: “Như vậy Huyết Nhai thánh
truyền Sở Hi Thanh, và Lục Loạn Ly kia nữa, các ngươi chuẩn bị ứng phó thế
nào?”
Lúc này, Trấn Thiên Lai ngẩng đầu lên, lời nói ẩn chứa khuyên răn: “Bệ hạ, Lý
Trường Sinh vô địch phàm thế, ngày trước thái sư đến nhà giao chiến, cũng bị
người này vượt qua nửa trù. Lại đúng là lúc Cực Đông Băng Thành xâm lấn,
chúng ta cần phải cẩn thận.”
Kiến Nguyên đế nghe vậy thì không tỏ ý kiến.
Đạo lý của Trấn Thiên Lai đương nhiên là đúng.
Nhưng hắn không thể ngồi yên nhìn Sở Hi Thanh phát triển.
Lẽ nào để Vô Tướng thần tông có thêm một Huyết Nhai Đao Quân? Một Bá Võ
Vương?
Từ tình hình trước mắt đến xem, thiên tư của người này còn hơn cả Bá Võ
Vương!
Nữ tử tên Lục Loạn Ly kia cũng có lai lịch bí ẩn.
Đó là con gái của Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm?
Kiến Nguyên đế ngạc nhiên không thôi, hắn thật sự không biết Lục Trầm còn có
một đứa con gái trên đời.
Tiếu Hồng Trần nhìn ra tâm tư của Kiến Nguyên đế: “Hai người Sở Hi Thanh
và Lục Loạn Ly đều xuất thân từ võ quán Chính Dương, theo ta được biết, hai
người này có quan hệ rất sâu, hai năm qua vẫn như hình với bóng, vì vậy đây
thật ra chỉ là một vấn đề.”
“HIện giờ, chúng ta quả thật là không có nhiều biện pháp, một là đặt bẫy đánh
giết, còn phải cố gắng che giấu thân phận, quả thật là khó như lên trời.”
Tiếu Hồng Trần hơi dừng lại, nhìn mọi người chung quanh một chút.
Dù muốn đặt bẫy để vây giết, thì cũng không thể thảo luận ở trước mặt mọi
người.
Những đồng sự này của hắn rất đáng tin sao?
Không hề!
Dù sau này Vô Tướng thần tông bị hủy bởi ma kiếp, vậy bọn họ nhất định sẽ
báo thù cực kỳ tàn khốc.
Thiên tử và triều điều có lẽ có thể chịu đựng, nhưng Tiếu Hồng Trần hắn thì
chưa chắc.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Vì vậy, Sở Hi Thanh kia mới là Huyết Nhai thánh truyền, hơn nữa Nhai Tí Đaođã tiểu thành! Các ngươi chẳng những không thể xử lý hắn, mà còn để đámphản tặc Cực Đông Băng Thành lấy được Vân Hải tiên cung?”Thành Vọng An, bên trong Chính Hòa điện, Kiến Nguyên đế không chỉ khônggiận mà còn cười.“Cuối cùng, truyền thừa của Thần Ngao Tán Nhân lại rơi vào tay một nữ tử cóquan hệ với Như Mộng sơn trang.”Lúc này, bên trong tòa đại điện trang nghiêm này.Đại nội Ty Lễ giám chưởng ấn Trấn Thiên Lai, đại nội Ngự mã giám chưởng ấnBộ Siêu Vũ, đại nội Trực điện giám chưởng ấn Tông Thiên Lưu, Trấn thủ sứTam nha Cẩm y vệ Chu Huyết, Chỉ huy sứ Thiên nha Cẩm y vệ Tiếu HồngTrần, đại nội phó tổng quản Mục Minh Thu, tất cả đều đang quỳ trước KiếnNguyên đế.Quốc sư Vũ Côn Luân cũng ngồi bên dưới Kiến Nguyên đế, sắc mặt của hắnnghiêm tụ, tinh thần hơi mất tập trung.Ánh mắt Kiến Nguyên đế rơi vào trên người Tiếu Hồng Trần.Tuy rằng người này mặc một thân áo giáp, ăn mặc rất có tinh thần, nhưng sắcmặt lại hơi tái nhợt.Cách đây không lâu, Kiến Nguyên đế còn nghe người báo lại, ngay khi Vân Hảitiên cung kết thúc, thái sư Độc Cô Thủ đã tự tay quất Tiếu Hồng Trần ba mươiroi ở trước mặt đám thuộc hạ.Vì vậy cũng không cần trách cứ Tiếu Hồng Trần.Kết quả tranh đấu Vân Hải tiên cung tuy làm Kiến Nguyên đế rất căm tức.Nhưng sau khi biết được thần tử đắc lực này rất trung thành, hắn cũng chỉ biếtbực bội.Trự điện giám và Ngự mã giám đều tay trắng trở về, đúng không? Mạnh như haimôn Xiển và Chân cũng là vậy mà.Sức chiến đấu của Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y kinh khủng như vậy,nhưng lần này cũng không phải người cười cuối cùng.Huống hồ, đều là nhờ sư muội Quý Thiên Thiên của Tiếu Hồng Trần, thì bọn họmới biết tin tức chính xác ở trong Vân Hải tiên cung.Bằng không thì bọn họ vẫn mơ hồ không rõ.Vì vậy, chẳng những không thể phạt Tiếu Hồng Trần, trái lại còn phải khenngợi.Vào thời điểm này, trung thành mới là quan trọng nhất.Kiến Nguyên đế suy tư: “Như vậy cao thủ thần bí kia rốt cuộc là ai? Hắn dùngvõ đạo gì, lại có quan hệ gì với Vô Tướng thần tông?”Đám người phía trước đều nhíu chặt lông mày, bọn họ đều cúi đầu xuống, quétmắt nhìn bốn phía một cái, cuối cùng đều yên lặng không nói gì.Cuối cùng vẫn là Chu Huyết mở miệng: “Bệ hạ, trước mắt có rất ít tình báo liênquan đến người này. Ta từng tìm hiểu từ Đại Hắc Thiên – Nhật Già La, nhưngngười này chỉ biết có hạn, chỉ biết cao thủ thần bí kia rất có thể ẩn núp trong độingũ của Sở Hi Thanh, nhưng hắn không thể xác định.”“Còn về phần căn cơ võ đạo của vị cao thủ thần bí này, tất cả những người nhìnthấy đều đã chết, chúng ta không thể tìm hiểu. Nhưng người này có thể tranhcướp tiên cung với Vấn Thù Y, chứng tỏ cũng phải là ‘Gần Thần’!”Kiến Nguyên đế không khỏi nheo mắt lại, song quyền trong tay áo đã siết chặt:“Vô Tướng thần tông. . .”Tại hai năm trước, hắn còn tin chắc là Vô Tướng thần tông đã không còn sứcphản kháng.Sau khi Bá Võ Vương ngã xuống, thần tông nhất phẩm này đã là tốt mã dẻ cùi,tất sẽ bị hủy bởi ma kiếp!Nhưng chỉ hai năm sau, tông chủ Lý Trường Sinh một người một kiếm quétngang hoàng thành! Huyết Nhai thánh truyền tái hiện nhân thế!Còn cả cao thủ thần bí có quan hệ với Vô Tướng thần tông này nữa.“Cẩm y vệ, Trực điện giám, tất cả cần dốc hết sức để điều tra thân phận củangười này! Đây là việc quan trọng nhất của các ngươi!”Kiến Nguyên đế thản nhiên cầm chén trà lên: “Như vậy Huyết Nhai thánhtruyền Sở Hi Thanh, và Lục Loạn Ly kia nữa, các ngươi chuẩn bị ứng phó thếnào?”Lúc này, Trấn Thiên Lai ngẩng đầu lên, lời nói ẩn chứa khuyên răn: “Bệ hạ, LýTrường Sinh vô địch phàm thế, ngày trước thái sư đến nhà giao chiến, cũng bịngười này vượt qua nửa trù. Lại đúng là lúc Cực Đông Băng Thành xâm lấn,chúng ta cần phải cẩn thận.”Kiến Nguyên đế nghe vậy thì không tỏ ý kiến.Đạo lý của Trấn Thiên Lai đương nhiên là đúng.Nhưng hắn không thể ngồi yên nhìn Sở Hi Thanh phát triển.Lẽ nào để Vô Tướng thần tông có thêm một Huyết Nhai Đao Quân? Một Bá VõVương?Từ tình hình trước mắt đến xem, thiên tư của người này còn hơn cả Bá VõVương!Nữ tử tên Lục Loạn Ly kia cũng có lai lịch bí ẩn.Đó là con gái của Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm?Kiến Nguyên đế ngạc nhiên không thôi, hắn thật sự không biết Lục Trầm còn cómột đứa con gái trên đời.Tiếu Hồng Trần nhìn ra tâm tư của Kiến Nguyên đế: “Hai người Sở Hi Thanhvà Lục Loạn Ly đều xuất thân từ võ quán Chính Dương, theo ta được biết, haingười này có quan hệ rất sâu, hai năm qua vẫn như hình với bóng, vì vậy đâythật ra chỉ là một vấn đề.”“HIện giờ, chúng ta quả thật là không có nhiều biện pháp, một là đặt bẫy đánhgiết, còn phải cố gắng che giấu thân phận, quả thật là khó như lên trời.”Tiếu Hồng Trần hơi dừng lại, nhìn mọi người chung quanh một chút.Dù muốn đặt bẫy để vây giết, thì cũng không thể thảo luận ở trước mặt mọingười.Những đồng sự này của hắn rất đáng tin sao?Không hề!Dù sau này Vô Tướng thần tông bị hủy bởi ma kiếp, vậy bọn họ nhất định sẽbáo thù cực kỳ tàn khốc.Thiên tử và triều điều có lẽ có thể chịu đựng, nhưng Tiếu Hồng Trần hắn thìchưa chắc.