Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1451: Siêu Phẩm (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đúng vậy!” Sở Vân Vân thản nhiên nhìn đôi tay của mình: “Ta đã hoàn thành‘nghi thức thiên địa’ để thăng cấp Siêu Phẩm, đem bảy mươi hai loại lực lượngkhác nhau tăng lên đến tầng mười trở lên.”“Vấn đề là tất cả huyết mạch dưới Thần giai chỉ cho phép có một Siêu Phẩm. tamuốn thăng cấp, hoặc là từ bỏ huyết mạch Quy Nhất, tự ngưng tụ huyết mạchcủa bản thân. Hoặc là đẩy hắn từ trên Siêu Phẩm xuống, thay thế hắn.”Trong mắt của nàng ngậm lấy thất vọng và cay đắng.Nàng hiểu hiểu vì sao tổ tiên của mình cảnh giác, nhưng Tần Phụng Tiên quácoi thường nàng.Sở Vân Vân chưa bao giờ muốn lên Siêu Phẩm bằng huyết mạch Quy Nhất.Sắc mặt Lý Trường Sinh lại thay đổi.Thì ra con đường võ đạo của Sở Vân Vân còn vượt qua tưởng tượng của hắn,thậm chí còn vượt qua hắn.Lúc này, hắn kiễng chân lên, dùng tay áo lau lau thần bài Hi Hoàng ở trên đài.Chư Hoàng phù hộ, khi vận Vô Tướng thần tông hưng thịnh! Có thể để đệ tửxuất sắc nhất trở về trước khi ma kiếp bạo phát.“Ngày đó, ta trở về Tần phủ ở kinh thành, liền nhận được thiệp mời của PhiêuKỵ đại tướng quân Vũ Văn Bá, mời ta đến trang viên mới của hắn để dự tiệc,cũng chính là tòa Bạch Vân sơn trang kia.”Sở Vân Vân cũng bắt đầu hồi ức lại.Trận đại chiến khốc liệt và máu tanh kia đang chiếu lại ở trước mắt nàng.“Ngày xưa, khi ta mới kế thừa chức vụ của phụ thân, chưởng khống An BắcQuân, trở thành đô đốc hai châu U và Cực. Lúc đó lòng quân bất an, lòng dânchưa phục, khi đó ngoại trừ Vô Tướng thần tông giúp đỡ thì Vũ Văn Bá cũngnhiều lần trợ giúp, nhờ vậy mà mới ổn định được hai châu U và Cực, kế thừa cơnghiệp Thiết Sơn Tần thị.”“Từ đó về sau, ta vẫn coi hắn như trưởng bối, mấy năm tiếp theo, khi ta bắcchinh Băng châu thì cũng hợp tác với hắn nhiều lần, kính phục binh pháp vànhân phẩm của hắn. Ngoài ra, Vũ Văn Bá còn mời mấy người đến dự tiệc, màđều là người có chút giao tình với ta.”“Vì vậy, sau khi nhận được thiệp mời, ta cũng không có quá nhiều đề phòng.Nhưng khi vừa vào Bạch Vân sơn trang, ta đã biết tình hình không ổn, cả tòasơn trang này là một trận pháp khổng lồ, khi ta vừa bước vào trong trận, liền bịđẩy vào huyết ngục vô biên.”“Khi đó ta thấy rất kỳ lạ, vì sao linh giác của ta lại không báo trước, không cảmứng được? Bết bát hơn là, ta còn trúng thần độc và thần chú.”“Nhưng mà điều này rất khó mà tin nổi, khi đó liên tục bác bỏ ba đạo ý chí củathiên tử, cho nên vẫn luôn rất cẩn thận trong đoạn thời gian đó, bình thường đềuở trong quân doanh, bên người đều là người thân tín nhất, cũng không tiếp xúcvới những thứ không nên tiếp xúc, bọn họ đã hạ độc và hạ chú thế nào?”Lý Trường Sinh vẫn ngưng thần lắng nghe.Lúc này, trong mắt hắn đã hiện ra ý cười gằn.Hắn đoán được những người kia đã dùng cách gì để giấu diếm linh giác của SởVân Vân, để cho nàng trúng thần độc thần chú.Việc này chỉ có huyết mạch chí thân của Sở Vân Vân mới có thể làm được.Đó là người vô cùng thân cận với nàng.Nhưng vẫn rất kỳ lạ, Tần Mộc Ca có tình cảm rất sâu với cha mình.Mặc dù toàn bộ Thiết Sơn Tần thị đều phản bội nàng, thì Sở Vân Vân cũngkhông muốn cắt đứt với tất cả quá khứ mới đúng.Nhất định là còn có chuyện gì khác.. . .Sơn môn Vô Tướng thần tông, mọi người nghe thấy sáu tiếng chuông vang,không khỏi ngạc nhiên không thôi, hai mặt nhìn nhau.“Kỳ lạ, lại là sáu tiếng chuông.”“Nhưng mà là chuyện gì? Ai biết gì không?”“Không biết nữa, có rất nhiều nguyên do để đánh sáu tiếng chuông. Ví dụ nhưcó kẻ địch xâm nhập, đại điển khai sơn, sắc phong thái thượng trưởng lão, mờikhách khanh nhất phẩm, thái thượng trưởng lão chết trận, thiên tử đương triềugiá lâm, vân vân và vân vân.”“Lẽ nào có kẻ địch? Không đúng nha, gần đây phương bắc rất yên tĩnh.”Thanh Hư Tử trôi nổi trên không, ánh mắt cũng tràn đầy ngơ vực.Hắn đường đường là đại trưởng lão Giáo Viên viện, vậy mà cũng không biếtnguyên nhân.Vừa rồi, hắn có hỏi dò Lý Trường Sinh, cái tên mì vắt chết tiệt kia lại chỉ trả lờinăm chữ: “Bí mật, đừng có hỏi!”Thanh Hư Tử hận không thể trực tiếp giết đến Tổ Sư đường, để xem Lý mì vắtnày đang làm gì?Nhưng hắn vẫn nhịn xuống.Hắn có việc quan trọng cần làm, nhất định phải bảo vệ đám đệ tử đến bí cảnhthời gian.Việc này, chờ hắn trở về rồi hỏi cũng không muộn.Chuông vang lên, nhất định phải có lý do. Lý Trường Sinh cũng nhất định phảicho đám trưởng lão bọn họ một câu trả lời.Sau đó, Thanh Hư Tử quét mắt nhìn đám đệ tử nơi đây.Ánh mắt hắn lập tức rơi vào trên thân Sở Hi Thanh ở trong đám người.Không ngờ tu vị của tên này đã là ngũ phẩm thượng rồi, tiến bộ quá nhanh. . .Trong mắt Thanh Hư Tử hiện lên một vệt ý mừng, nhưng trên mặt lại lạnh lẽo:“Sở Hi Thanh, bây giờ ngươi rất nhàn sao? Nếu nhàn quá thì có thể đi theo ta hộtống đám sư đệ sư muội này của ngươi đến bí cảnh thời gian.”

“Đúng vậy!” Sở Vân Vân thản nhiên nhìn đôi tay của mình: “Ta đã hoàn thành

‘nghi thức thiên địa’ để thăng cấp Siêu Phẩm, đem bảy mươi hai loại lực lượng

khác nhau tăng lên đến tầng mười trở lên.”

“Vấn đề là tất cả huyết mạch dưới Thần giai chỉ cho phép có một Siêu Phẩm. ta

muốn thăng cấp, hoặc là từ bỏ huyết mạch Quy Nhất, tự ngưng tụ huyết mạch

của bản thân. Hoặc là đẩy hắn từ trên Siêu Phẩm xuống, thay thế hắn.”

Trong mắt của nàng ngậm lấy thất vọng và cay đắng.

Nàng hiểu hiểu vì sao tổ tiên của mình cảnh giác, nhưng Tần Phụng Tiên quá

coi thường nàng.

Sở Vân Vân chưa bao giờ muốn lên Siêu Phẩm bằng huyết mạch Quy Nhất.

Sắc mặt Lý Trường Sinh lại thay đổi.

Thì ra con đường võ đạo của Sở Vân Vân còn vượt qua tưởng tượng của hắn,

thậm chí còn vượt qua hắn.

Lúc này, hắn kiễng chân lên, dùng tay áo lau lau thần bài Hi Hoàng ở trên đài.

Chư Hoàng phù hộ, khi vận Vô Tướng thần tông hưng thịnh! Có thể để đệ tử

xuất sắc nhất trở về trước khi ma kiếp bạo phát.

“Ngày đó, ta trở về Tần phủ ở kinh thành, liền nhận được thiệp mời của Phiêu

Kỵ đại tướng quân Vũ Văn Bá, mời ta đến trang viên mới của hắn để dự tiệc,

cũng chính là tòa Bạch Vân sơn trang kia.”

Sở Vân Vân cũng bắt đầu hồi ức lại.

Trận đại chiến khốc liệt và máu tanh kia đang chiếu lại ở trước mắt nàng.

“Ngày xưa, khi ta mới kế thừa chức vụ của phụ thân, chưởng khống An Bắc

Quân, trở thành đô đốc hai châu U và Cực. Lúc đó lòng quân bất an, lòng dân

chưa phục, khi đó ngoại trừ Vô Tướng thần tông giúp đỡ thì Vũ Văn Bá cũng

nhiều lần trợ giúp, nhờ vậy mà mới ổn định được hai châu U và Cực, kế thừa cơ

nghiệp Thiết Sơn Tần thị.”

“Từ đó về sau, ta vẫn coi hắn như trưởng bối, mấy năm tiếp theo, khi ta bắc

chinh Băng châu thì cũng hợp tác với hắn nhiều lần, kính phục binh pháp và

nhân phẩm của hắn. Ngoài ra, Vũ Văn Bá còn mời mấy người đến dự tiệc, mà

đều là người có chút giao tình với ta.”

“Vì vậy, sau khi nhận được thiệp mời, ta cũng không có quá nhiều đề phòng.

Nhưng khi vừa vào Bạch Vân sơn trang, ta đã biết tình hình không ổn, cả tòa

sơn trang này là một trận pháp khổng lồ, khi ta vừa bước vào trong trận, liền bị

đẩy vào huyết ngục vô biên.”

“Khi đó ta thấy rất kỳ lạ, vì sao linh giác của ta lại không báo trước, không cảm

ứng được? Bết bát hơn là, ta còn trúng thần độc và thần chú.”

“Nhưng mà điều này rất khó mà tin nổi, khi đó liên tục bác bỏ ba đạo ý chí của

thiên tử, cho nên vẫn luôn rất cẩn thận trong đoạn thời gian đó, bình thường đều

ở trong quân doanh, bên người đều là người thân tín nhất, cũng không tiếp xúc

với những thứ không nên tiếp xúc, bọn họ đã hạ độc và hạ chú thế nào?”

Lý Trường Sinh vẫn ngưng thần lắng nghe.

Lúc này, trong mắt hắn đã hiện ra ý cười gằn.

Hắn đoán được những người kia đã dùng cách gì để giấu diếm linh giác của Sở

Vân Vân, để cho nàng trúng thần độc thần chú.

Việc này chỉ có huyết mạch chí thân của Sở Vân Vân mới có thể làm được.

Đó là người vô cùng thân cận với nàng.

Nhưng vẫn rất kỳ lạ, Tần Mộc Ca có tình cảm rất sâu với cha mình.

Mặc dù toàn bộ Thiết Sơn Tần thị đều phản bội nàng, thì Sở Vân Vân cũng

không muốn cắt đứt với tất cả quá khứ mới đúng.

Nhất định là còn có chuyện gì khác.

. . .

Sơn môn Vô Tướng thần tông, mọi người nghe thấy sáu tiếng chuông vang,

không khỏi ngạc nhiên không thôi, hai mặt nhìn nhau.

“Kỳ lạ, lại là sáu tiếng chuông.”

“Nhưng mà là chuyện gì? Ai biết gì không?”

“Không biết nữa, có rất nhiều nguyên do để đánh sáu tiếng chuông. Ví dụ như

có kẻ địch xâm nhập, đại điển khai sơn, sắc phong thái thượng trưởng lão, mời

khách khanh nhất phẩm, thái thượng trưởng lão chết trận, thiên tử đương triều

giá lâm, vân vân và vân vân.”

“Lẽ nào có kẻ địch? Không đúng nha, gần đây phương bắc rất yên tĩnh.”

Thanh Hư Tử trôi nổi trên không, ánh mắt cũng tràn đầy ngơ vực.

Hắn đường đường là đại trưởng lão Giáo Viên viện, vậy mà cũng không biết

nguyên nhân.

Vừa rồi, hắn có hỏi dò Lý Trường Sinh, cái tên mì vắt chết tiệt kia lại chỉ trả lời

năm chữ: “Bí mật, đừng có hỏi!”

Thanh Hư Tử hận không thể trực tiếp giết đến Tổ Sư đường, để xem Lý mì vắt

này đang làm gì?

Nhưng hắn vẫn nhịn xuống.

Hắn có việc quan trọng cần làm, nhất định phải bảo vệ đám đệ tử đến bí cảnh

thời gian.

Việc này, chờ hắn trở về rồi hỏi cũng không muộn.

Chuông vang lên, nhất định phải có lý do. Lý Trường Sinh cũng nhất định phải

cho đám trưởng lão bọn họ một câu trả lời.

Sau đó, Thanh Hư Tử quét mắt nhìn đám đệ tử nơi đây.

Ánh mắt hắn lập tức rơi vào trên thân Sở Hi Thanh ở trong đám người.

Không ngờ tu vị của tên này đã là ngũ phẩm thượng rồi, tiến bộ quá nhanh. . .

Trong mắt Thanh Hư Tử hiện lên một vệt ý mừng, nhưng trên mặt lại lạnh lẽo:

“Sở Hi Thanh, bây giờ ngươi rất nhàn sao? Nếu nhàn quá thì có thể đi theo ta hộ

tống đám sư đệ sư muội này của ngươi đến bí cảnh thời gian.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đúng vậy!” Sở Vân Vân thản nhiên nhìn đôi tay của mình: “Ta đã hoàn thành‘nghi thức thiên địa’ để thăng cấp Siêu Phẩm, đem bảy mươi hai loại lực lượngkhác nhau tăng lên đến tầng mười trở lên.”“Vấn đề là tất cả huyết mạch dưới Thần giai chỉ cho phép có một Siêu Phẩm. tamuốn thăng cấp, hoặc là từ bỏ huyết mạch Quy Nhất, tự ngưng tụ huyết mạchcủa bản thân. Hoặc là đẩy hắn từ trên Siêu Phẩm xuống, thay thế hắn.”Trong mắt của nàng ngậm lấy thất vọng và cay đắng.Nàng hiểu hiểu vì sao tổ tiên của mình cảnh giác, nhưng Tần Phụng Tiên quácoi thường nàng.Sở Vân Vân chưa bao giờ muốn lên Siêu Phẩm bằng huyết mạch Quy Nhất.Sắc mặt Lý Trường Sinh lại thay đổi.Thì ra con đường võ đạo của Sở Vân Vân còn vượt qua tưởng tượng của hắn,thậm chí còn vượt qua hắn.Lúc này, hắn kiễng chân lên, dùng tay áo lau lau thần bài Hi Hoàng ở trên đài.Chư Hoàng phù hộ, khi vận Vô Tướng thần tông hưng thịnh! Có thể để đệ tửxuất sắc nhất trở về trước khi ma kiếp bạo phát.“Ngày đó, ta trở về Tần phủ ở kinh thành, liền nhận được thiệp mời của PhiêuKỵ đại tướng quân Vũ Văn Bá, mời ta đến trang viên mới của hắn để dự tiệc,cũng chính là tòa Bạch Vân sơn trang kia.”Sở Vân Vân cũng bắt đầu hồi ức lại.Trận đại chiến khốc liệt và máu tanh kia đang chiếu lại ở trước mắt nàng.“Ngày xưa, khi ta mới kế thừa chức vụ của phụ thân, chưởng khống An BắcQuân, trở thành đô đốc hai châu U và Cực. Lúc đó lòng quân bất an, lòng dânchưa phục, khi đó ngoại trừ Vô Tướng thần tông giúp đỡ thì Vũ Văn Bá cũngnhiều lần trợ giúp, nhờ vậy mà mới ổn định được hai châu U và Cực, kế thừa cơnghiệp Thiết Sơn Tần thị.”“Từ đó về sau, ta vẫn coi hắn như trưởng bối, mấy năm tiếp theo, khi ta bắcchinh Băng châu thì cũng hợp tác với hắn nhiều lần, kính phục binh pháp vànhân phẩm của hắn. Ngoài ra, Vũ Văn Bá còn mời mấy người đến dự tiệc, màđều là người có chút giao tình với ta.”“Vì vậy, sau khi nhận được thiệp mời, ta cũng không có quá nhiều đề phòng.Nhưng khi vừa vào Bạch Vân sơn trang, ta đã biết tình hình không ổn, cả tòasơn trang này là một trận pháp khổng lồ, khi ta vừa bước vào trong trận, liền bịđẩy vào huyết ngục vô biên.”“Khi đó ta thấy rất kỳ lạ, vì sao linh giác của ta lại không báo trước, không cảmứng được? Bết bát hơn là, ta còn trúng thần độc và thần chú.”“Nhưng mà điều này rất khó mà tin nổi, khi đó liên tục bác bỏ ba đạo ý chí củathiên tử, cho nên vẫn luôn rất cẩn thận trong đoạn thời gian đó, bình thường đềuở trong quân doanh, bên người đều là người thân tín nhất, cũng không tiếp xúcvới những thứ không nên tiếp xúc, bọn họ đã hạ độc và hạ chú thế nào?”Lý Trường Sinh vẫn ngưng thần lắng nghe.Lúc này, trong mắt hắn đã hiện ra ý cười gằn.Hắn đoán được những người kia đã dùng cách gì để giấu diếm linh giác của SởVân Vân, để cho nàng trúng thần độc thần chú.Việc này chỉ có huyết mạch chí thân của Sở Vân Vân mới có thể làm được.Đó là người vô cùng thân cận với nàng.Nhưng vẫn rất kỳ lạ, Tần Mộc Ca có tình cảm rất sâu với cha mình.Mặc dù toàn bộ Thiết Sơn Tần thị đều phản bội nàng, thì Sở Vân Vân cũngkhông muốn cắt đứt với tất cả quá khứ mới đúng.Nhất định là còn có chuyện gì khác.. . .Sơn môn Vô Tướng thần tông, mọi người nghe thấy sáu tiếng chuông vang,không khỏi ngạc nhiên không thôi, hai mặt nhìn nhau.“Kỳ lạ, lại là sáu tiếng chuông.”“Nhưng mà là chuyện gì? Ai biết gì không?”“Không biết nữa, có rất nhiều nguyên do để đánh sáu tiếng chuông. Ví dụ nhưcó kẻ địch xâm nhập, đại điển khai sơn, sắc phong thái thượng trưởng lão, mờikhách khanh nhất phẩm, thái thượng trưởng lão chết trận, thiên tử đương triềugiá lâm, vân vân và vân vân.”“Lẽ nào có kẻ địch? Không đúng nha, gần đây phương bắc rất yên tĩnh.”Thanh Hư Tử trôi nổi trên không, ánh mắt cũng tràn đầy ngơ vực.Hắn đường đường là đại trưởng lão Giáo Viên viện, vậy mà cũng không biếtnguyên nhân.Vừa rồi, hắn có hỏi dò Lý Trường Sinh, cái tên mì vắt chết tiệt kia lại chỉ trả lờinăm chữ: “Bí mật, đừng có hỏi!”Thanh Hư Tử hận không thể trực tiếp giết đến Tổ Sư đường, để xem Lý mì vắtnày đang làm gì?Nhưng hắn vẫn nhịn xuống.Hắn có việc quan trọng cần làm, nhất định phải bảo vệ đám đệ tử đến bí cảnhthời gian.Việc này, chờ hắn trở về rồi hỏi cũng không muộn.Chuông vang lên, nhất định phải có lý do. Lý Trường Sinh cũng nhất định phảicho đám trưởng lão bọn họ một câu trả lời.Sau đó, Thanh Hư Tử quét mắt nhìn đám đệ tử nơi đây.Ánh mắt hắn lập tức rơi vào trên thân Sở Hi Thanh ở trong đám người.Không ngờ tu vị của tên này đã là ngũ phẩm thượng rồi, tiến bộ quá nhanh. . .Trong mắt Thanh Hư Tử hiện lên một vệt ý mừng, nhưng trên mặt lại lạnh lẽo:“Sở Hi Thanh, bây giờ ngươi rất nhàn sao? Nếu nhàn quá thì có thể đi theo ta hộtống đám sư đệ sư muội này của ngươi đến bí cảnh thời gian.”

Chương 1451: Siêu Phẩm (2)