Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1459: Kim Cương Cốt (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, hai huynh đệ Hồ Khản và Hồ Lai cũng ở trong đám người.Bọn họ phụng mệnh Thiên Cơ các, đi theo và giám sát hướng đi của Thần MaĐao Quân – Vạn Kiếm Sinh.Lúc này, hai người cũng không dám tham dự cuộc thảo luận kia, khi Vạn KiếmSinh lên thuyền rời đi, bọn họ cũng leo lên một cái pháp khí, vội vã bay theo.Nhưng khi hai người chuẩn bị truy tìm bóng người của Vạn Kiếm Sinh, HồKhản đột nhiên điều động pháp khí bay đến gần người Thủy Như Ca.“Thủy Thiên Quân, ngươi thật sự cho rằng Thần Ma Đao Quân – Vạn KiếmSinh không phải đối thú của Sở Hi Thanh?”Thủy Như Ca liếc mắt nhìn hai người này, sau đó nở nụ cười xấu hổ: “Khôngnhịn được mặt mũi mà thôi, các ngươi đừng coi là thật. Có điều. . .”Hồ Khản và Hồ Lai nghe vậy thì hơi gật đầu, bọn họ cũng đoán như vậy.Nhưng bọn họ lại nghe thấy Thủy Như Ca nói hai chữ ‘Có điều’.Khi hai người bọn họ đang mong chờ, Thủy Như Ca lại lắc đầu: “Quên đi! Võđạo của Sở Hi Thanh bây giờ nhất định ở trên ta! Dưới tình huống cùng một cấpbậc, hắn đủ để chống lại Vạn Kiếm Sinh.”Thật ra hắn muốn nói, Nhai Tí Đao của Sở Hi Thanh tương đối khắc chế VạnKiếm Sinh.Nhưng võ đạo đỉnh cấp giao phong, không có chuyện tuyệt đối khắc chế, mấuchốt vẫn phải xem trình độ võ đạo và cách vận dụng của bản thân.Mà lúc này, Thần Ma Đao Quân – Vạn Kiếm Sinh đang ngồi xếp bằng trênthuyền, nhìn hai quyển sách trước người.Đó chính là Thiên Cơ Võ Phổ và Luận Võ Thần Cơ tháng hai, hơn nữa đều lậtđến trang Thanh Vân Tổng Bảng.Hai quyển sách này đều xếp Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh ở vị trí số một,xếp trên hắn!Vạn Kiếm Sinh tay đè đao, trong mắt lóe lên một màu sắc không tên.“Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh, hi vọng ngươi không để ta thất vọng.”. . .Trong Đạo Nhất điện trên Vô Tướng thần sơn, Lý Trường Sinh chung quy vẫnkhông dám để Sở Hi Thanh quan sát Thần Ý Xúc Tử Đao như vậy.Hắn liền lắc mình về Đạo Nhất diện, sau đó gọi Sở Vân Vân đến đây, cùng nhauhộ pháp cho Sở Hi Thanh.Sở Vân Vân che mặt, toàn thân đều giấu trong áo bào đen.Vương Bạch Mi thấy thế thì khá khó hiểu, tràn đầy ngờ vực mà đánh giá SởVân Vân, cũng không hiểu vị này là thần thánh phương nào.Lẽ nào nữ tử này chính là khách khanh trưởng lão mà Lý Trường Sinh mới mờivề? Cũng là lý do vì sao Lý Trường Sinh lại gõ chuông?Đúng rồi!Trên giang hồ có lời đồn, Vô Tướng thần tông bọn họ bắt được Vân Hải tiêncung, chính là vì được một cao thủ thần bí giúp đỡ.Vương Bạch Mi cũng không quan tâm đến nữ tử áo đen này nữa, mà tập trungnhìn vào Sở Hi Thanh.Ngay sau đó, hắn cảm thấy khó chịu, quanh thân thể Sở Hi Thanh có một luồngđao ý rất mạnh mẽ, đừng nói là linh thức cảm ứng của bọn họ, mà ngay cả ánhmắt cũng bị phản xạ về.Trong tầm nhìn của Vương Bạch Mi, Sở Hi Thanh bây giờ đang là một mảnhhư vô, bọn họ không cảm ứng được, cũng không dự đoán được.“Nhai Tí Đao thật là bá đạo!”Vương Bạch Mi kinh hãi không thôi, hắn biết đây là đao ý của Huyết Nhai ĐaoQuân khi xưa.Vị này đã chết gần chín trăm năm, nhưng đao ý trên quyển Thần Ý Xúc Tử Đaonày vẫn mạnh kinh người, còn khiến cho một vị võ tu nhị phẩm như hắn cảmthấy khó chịu.Vương Bạch Mi thở dài trong lòng.Hắn là võ tu nhị phẩm thượng, cũng coi như là một cao thủ trên giang hồ,nhưng lại chênh lệch với Huyết Nhai Đao Quân lại lớn như vậy sao?Tuy nhiên, Vương Bạch Mi còn lo lắng cho Sở Hi Thanh hơn.Tên tiểu tử này có thể chống đỡ sao?Tên tiểu tử này mạo hiểm như vậy, có phải là vì Nhiên Huyết pháp tế không?Cố gắng tiếp xúc nhiều với truyền thừa Nhai Tí Đao, thì thức tỉnh càng nhiềuhuyết mạch Nhai Tí hơn.Cái này thật ra là có hơi cuống rồi.Sở Hi Thanh bây giờ đã rất mạnh, mạnh đến mức đủ để người cùng thế hệ tuyệtvọng.Nhưng Vương Bạch Mi cũng đồng ý để Sở Hi Thanh mạo hiểm một lần.Mặc kệ là với bản thân Sở Hi Thanh hay là đối với Vô Tướng thần tông, ThầnÝ Xúc Tử Đao đều cực kỳ quan trọng.Đối với bản thân Sở Hi Thanh, chuyện này có nghĩa là có thêm một phần sứcchiến đấu mạnh mẽ.Đối với Vô Tướng thần tông mà nói, dù chỉ là thức thứ nhất của Thần Ý Xúc TửĐao, cũng đủ để uy h**p của Vạn Ma quật giảm mạnh.Ngoài ra, Vương Bạch Mi cũng có tự tin với năng lực Thần Lực Tái Thôi củaMa thần Táng Thiên.Cái năng lực này thật ra được bắt nguồn từ thiên phú huyết mạch Huyết Lực củaCổ thần, có thể để rất nhiều Cự linh dưới ngũ phẩm bùng nổ ra sức mạnh cựcđoan, nhưng sau ngũ phẩm thì sẽ mất hiệu lực.Vô Tướng thần tông vẫn luôn lấy máu của Cự thần bên trong Vạn Ma quật đểluyện chế Thần Lực đan, cung cấp cho đệ tử Chiến đường và Ngự đường sửdụng.Năm xưa, Ma thần Táng Thiên đã chỉnh sửa và thôi diễn “Huyết Lực” này, diễnhóa ra năng lực Thần Lực Tái Thôi.Có thể thôi pháp lực lượng, tăng cường sức chiến đấu.Ngày xưa, khi Táng Thiên mới bước vào cảnh giới thần linh, thì giơ NghịchThần Kỳ đi phạt thiên, sức chiến đấu được tăng cường đến vô hạn, tiếp cận đếnTạo Hóa chúa tể, đại chiến mười mấy ngày đêm với Thiên đế.Sở Hi Thanh vẫn không thể kế thừa toàn bộ Táng Thiên chân huyết, nhưngnăng lực Thần Lực Tái Thôi này vẫn rất đáng giá mong chờ. 

Lúc này, hai huynh đệ Hồ Khản và Hồ Lai cũng ở trong đám người.

Bọn họ phụng mệnh Thiên Cơ các, đi theo và giám sát hướng đi của Thần Ma

Đao Quân – Vạn Kiếm Sinh.

Lúc này, hai người cũng không dám tham dự cuộc thảo luận kia, khi Vạn Kiếm

Sinh lên thuyền rời đi, bọn họ cũng leo lên một cái pháp khí, vội vã bay theo.

Nhưng khi hai người chuẩn bị truy tìm bóng người của Vạn Kiếm Sinh, Hồ

Khản đột nhiên điều động pháp khí bay đến gần người Thủy Như Ca.

“Thủy Thiên Quân, ngươi thật sự cho rằng Thần Ma Đao Quân – Vạn Kiếm

Sinh không phải đối thú của Sở Hi Thanh?”

Thủy Như Ca liếc mắt nhìn hai người này, sau đó nở nụ cười xấu hổ: “Không

nhịn được mặt mũi mà thôi, các ngươi đừng coi là thật. Có điều. . .”

Hồ Khản và Hồ Lai nghe vậy thì hơi gật đầu, bọn họ cũng đoán như vậy.

Nhưng bọn họ lại nghe thấy Thủy Như Ca nói hai chữ ‘Có điều’.

Khi hai người bọn họ đang mong chờ, Thủy Như Ca lại lắc đầu: “Quên đi! Võ

đạo của Sở Hi Thanh bây giờ nhất định ở trên ta! Dưới tình huống cùng một cấp

bậc, hắn đủ để chống lại Vạn Kiếm Sinh.”

Thật ra hắn muốn nói, Nhai Tí Đao của Sở Hi Thanh tương đối khắc chế Vạn

Kiếm Sinh.

Nhưng võ đạo đỉnh cấp giao phong, không có chuyện tuyệt đối khắc chế, mấu

chốt vẫn phải xem trình độ võ đạo và cách vận dụng của bản thân.

Mà lúc này, Thần Ma Đao Quân – Vạn Kiếm Sinh đang ngồi xếp bằng trên

thuyền, nhìn hai quyển sách trước người.

Đó chính là Thiên Cơ Võ Phổ và Luận Võ Thần Cơ tháng hai, hơn nữa đều lật

đến trang Thanh Vân Tổng Bảng.

Hai quyển sách này đều xếp Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh ở vị trí số một,

xếp trên hắn!

Vạn Kiếm Sinh tay đè đao, trong mắt lóe lên một màu sắc không tên.

“Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh, hi vọng ngươi không để ta thất vọng.”

. . .

Trong Đạo Nhất điện trên Vô Tướng thần sơn, Lý Trường Sinh chung quy vẫn

không dám để Sở Hi Thanh quan sát Thần Ý Xúc Tử Đao như vậy.

Hắn liền lắc mình về Đạo Nhất diện, sau đó gọi Sở Vân Vân đến đây, cùng nhau

hộ pháp cho Sở Hi Thanh.

Sở Vân Vân che mặt, toàn thân đều giấu trong áo bào đen.

Vương Bạch Mi thấy thế thì khá khó hiểu, tràn đầy ngờ vực mà đánh giá Sở

Vân Vân, cũng không hiểu vị này là thần thánh phương nào.

Lẽ nào nữ tử này chính là khách khanh trưởng lão mà Lý Trường Sinh mới mời

về? Cũng là lý do vì sao Lý Trường Sinh lại gõ chuông?

Đúng rồi!

Trên giang hồ có lời đồn, Vô Tướng thần tông bọn họ bắt được Vân Hải tiên

cung, chính là vì được một cao thủ thần bí giúp đỡ.

Vương Bạch Mi cũng không quan tâm đến nữ tử áo đen này nữa, mà tập trung

nhìn vào Sở Hi Thanh.

Ngay sau đó, hắn cảm thấy khó chịu, quanh thân thể Sở Hi Thanh có một luồng

đao ý rất mạnh mẽ, đừng nói là linh thức cảm ứng của bọn họ, mà ngay cả ánh

mắt cũng bị phản xạ về.

Trong tầm nhìn của Vương Bạch Mi, Sở Hi Thanh bây giờ đang là một mảnh

hư vô, bọn họ không cảm ứng được, cũng không dự đoán được.

“Nhai Tí Đao thật là bá đạo!”

Vương Bạch Mi kinh hãi không thôi, hắn biết đây là đao ý của Huyết Nhai Đao

Quân khi xưa.

Vị này đã chết gần chín trăm năm, nhưng đao ý trên quyển Thần Ý Xúc Tử Đao

này vẫn mạnh kinh người, còn khiến cho một vị võ tu nhị phẩm như hắn cảm

thấy khó chịu.

Vương Bạch Mi thở dài trong lòng.

Hắn là võ tu nhị phẩm thượng, cũng coi như là một cao thủ trên giang hồ,

nhưng lại chênh lệch với Huyết Nhai Đao Quân lại lớn như vậy sao?

Tuy nhiên, Vương Bạch Mi còn lo lắng cho Sở Hi Thanh hơn.

Tên tiểu tử này có thể chống đỡ sao?

Tên tiểu tử này mạo hiểm như vậy, có phải là vì Nhiên Huyết pháp tế không?

Cố gắng tiếp xúc nhiều với truyền thừa Nhai Tí Đao, thì thức tỉnh càng nhiều

huyết mạch Nhai Tí hơn.

Cái này thật ra là có hơi cuống rồi.

Sở Hi Thanh bây giờ đã rất mạnh, mạnh đến mức đủ để người cùng thế hệ tuyệt

vọng.

Nhưng Vương Bạch Mi cũng đồng ý để Sở Hi Thanh mạo hiểm một lần.

Mặc kệ là với bản thân Sở Hi Thanh hay là đối với Vô Tướng thần tông, Thần

Ý Xúc Tử Đao đều cực kỳ quan trọng.

Đối với bản thân Sở Hi Thanh, chuyện này có nghĩa là có thêm một phần sức

chiến đấu mạnh mẽ.

Đối với Vô Tướng thần tông mà nói, dù chỉ là thức thứ nhất của Thần Ý Xúc Tử

Đao, cũng đủ để uy h**p của Vạn Ma quật giảm mạnh.

Ngoài ra, Vương Bạch Mi cũng có tự tin với năng lực Thần Lực Tái Thôi của

Ma thần Táng Thiên.

Cái năng lực này thật ra được bắt nguồn từ thiên phú huyết mạch Huyết Lực của

Cổ thần, có thể để rất nhiều Cự linh dưới ngũ phẩm bùng nổ ra sức mạnh cực

đoan, nhưng sau ngũ phẩm thì sẽ mất hiệu lực.

Vô Tướng thần tông vẫn luôn lấy máu của Cự thần bên trong Vạn Ma quật để

luyện chế Thần Lực đan, cung cấp cho đệ tử Chiến đường và Ngự đường sử

dụng.

Năm xưa, Ma thần Táng Thiên đã chỉnh sửa và thôi diễn “Huyết Lực” này, diễn

hóa ra năng lực Thần Lực Tái Thôi.

Có thể thôi pháp lực lượng, tăng cường sức chiến đấu.

Ngày xưa, khi Táng Thiên mới bước vào cảnh giới thần linh, thì giơ Nghịch

Thần Kỳ đi phạt thiên, sức chiến đấu được tăng cường đến vô hạn, tiếp cận đến

Tạo Hóa chúa tể, đại chiến mười mấy ngày đêm với Thiên đế.

Sở Hi Thanh vẫn không thể kế thừa toàn bộ Táng Thiên chân huyết, nhưng

năng lực Thần Lực Tái Thôi này vẫn rất đáng giá mong chờ. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, hai huynh đệ Hồ Khản và Hồ Lai cũng ở trong đám người.Bọn họ phụng mệnh Thiên Cơ các, đi theo và giám sát hướng đi của Thần MaĐao Quân – Vạn Kiếm Sinh.Lúc này, hai người cũng không dám tham dự cuộc thảo luận kia, khi Vạn KiếmSinh lên thuyền rời đi, bọn họ cũng leo lên một cái pháp khí, vội vã bay theo.Nhưng khi hai người chuẩn bị truy tìm bóng người của Vạn Kiếm Sinh, HồKhản đột nhiên điều động pháp khí bay đến gần người Thủy Như Ca.“Thủy Thiên Quân, ngươi thật sự cho rằng Thần Ma Đao Quân – Vạn KiếmSinh không phải đối thú của Sở Hi Thanh?”Thủy Như Ca liếc mắt nhìn hai người này, sau đó nở nụ cười xấu hổ: “Khôngnhịn được mặt mũi mà thôi, các ngươi đừng coi là thật. Có điều. . .”Hồ Khản và Hồ Lai nghe vậy thì hơi gật đầu, bọn họ cũng đoán như vậy.Nhưng bọn họ lại nghe thấy Thủy Như Ca nói hai chữ ‘Có điều’.Khi hai người bọn họ đang mong chờ, Thủy Như Ca lại lắc đầu: “Quên đi! Võđạo của Sở Hi Thanh bây giờ nhất định ở trên ta! Dưới tình huống cùng một cấpbậc, hắn đủ để chống lại Vạn Kiếm Sinh.”Thật ra hắn muốn nói, Nhai Tí Đao của Sở Hi Thanh tương đối khắc chế VạnKiếm Sinh.Nhưng võ đạo đỉnh cấp giao phong, không có chuyện tuyệt đối khắc chế, mấuchốt vẫn phải xem trình độ võ đạo và cách vận dụng của bản thân.Mà lúc này, Thần Ma Đao Quân – Vạn Kiếm Sinh đang ngồi xếp bằng trênthuyền, nhìn hai quyển sách trước người.Đó chính là Thiên Cơ Võ Phổ và Luận Võ Thần Cơ tháng hai, hơn nữa đều lậtđến trang Thanh Vân Tổng Bảng.Hai quyển sách này đều xếp Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh ở vị trí số một,xếp trên hắn!Vạn Kiếm Sinh tay đè đao, trong mắt lóe lên một màu sắc không tên.“Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh, hi vọng ngươi không để ta thất vọng.”. . .Trong Đạo Nhất điện trên Vô Tướng thần sơn, Lý Trường Sinh chung quy vẫnkhông dám để Sở Hi Thanh quan sát Thần Ý Xúc Tử Đao như vậy.Hắn liền lắc mình về Đạo Nhất diện, sau đó gọi Sở Vân Vân đến đây, cùng nhauhộ pháp cho Sở Hi Thanh.Sở Vân Vân che mặt, toàn thân đều giấu trong áo bào đen.Vương Bạch Mi thấy thế thì khá khó hiểu, tràn đầy ngờ vực mà đánh giá SởVân Vân, cũng không hiểu vị này là thần thánh phương nào.Lẽ nào nữ tử này chính là khách khanh trưởng lão mà Lý Trường Sinh mới mờivề? Cũng là lý do vì sao Lý Trường Sinh lại gõ chuông?Đúng rồi!Trên giang hồ có lời đồn, Vô Tướng thần tông bọn họ bắt được Vân Hải tiêncung, chính là vì được một cao thủ thần bí giúp đỡ.Vương Bạch Mi cũng không quan tâm đến nữ tử áo đen này nữa, mà tập trungnhìn vào Sở Hi Thanh.Ngay sau đó, hắn cảm thấy khó chịu, quanh thân thể Sở Hi Thanh có một luồngđao ý rất mạnh mẽ, đừng nói là linh thức cảm ứng của bọn họ, mà ngay cả ánhmắt cũng bị phản xạ về.Trong tầm nhìn của Vương Bạch Mi, Sở Hi Thanh bây giờ đang là một mảnhhư vô, bọn họ không cảm ứng được, cũng không dự đoán được.“Nhai Tí Đao thật là bá đạo!”Vương Bạch Mi kinh hãi không thôi, hắn biết đây là đao ý của Huyết Nhai ĐaoQuân khi xưa.Vị này đã chết gần chín trăm năm, nhưng đao ý trên quyển Thần Ý Xúc Tử Đaonày vẫn mạnh kinh người, còn khiến cho một vị võ tu nhị phẩm như hắn cảmthấy khó chịu.Vương Bạch Mi thở dài trong lòng.Hắn là võ tu nhị phẩm thượng, cũng coi như là một cao thủ trên giang hồ,nhưng lại chênh lệch với Huyết Nhai Đao Quân lại lớn như vậy sao?Tuy nhiên, Vương Bạch Mi còn lo lắng cho Sở Hi Thanh hơn.Tên tiểu tử này có thể chống đỡ sao?Tên tiểu tử này mạo hiểm như vậy, có phải là vì Nhiên Huyết pháp tế không?Cố gắng tiếp xúc nhiều với truyền thừa Nhai Tí Đao, thì thức tỉnh càng nhiềuhuyết mạch Nhai Tí hơn.Cái này thật ra là có hơi cuống rồi.Sở Hi Thanh bây giờ đã rất mạnh, mạnh đến mức đủ để người cùng thế hệ tuyệtvọng.Nhưng Vương Bạch Mi cũng đồng ý để Sở Hi Thanh mạo hiểm một lần.Mặc kệ là với bản thân Sở Hi Thanh hay là đối với Vô Tướng thần tông, ThầnÝ Xúc Tử Đao đều cực kỳ quan trọng.Đối với bản thân Sở Hi Thanh, chuyện này có nghĩa là có thêm một phần sứcchiến đấu mạnh mẽ.Đối với Vô Tướng thần tông mà nói, dù chỉ là thức thứ nhất của Thần Ý Xúc TửĐao, cũng đủ để uy h**p của Vạn Ma quật giảm mạnh.Ngoài ra, Vương Bạch Mi cũng có tự tin với năng lực Thần Lực Tái Thôi củaMa thần Táng Thiên.Cái năng lực này thật ra được bắt nguồn từ thiên phú huyết mạch Huyết Lực củaCổ thần, có thể để rất nhiều Cự linh dưới ngũ phẩm bùng nổ ra sức mạnh cựcđoan, nhưng sau ngũ phẩm thì sẽ mất hiệu lực.Vô Tướng thần tông vẫn luôn lấy máu của Cự thần bên trong Vạn Ma quật đểluyện chế Thần Lực đan, cung cấp cho đệ tử Chiến đường và Ngự đường sửdụng.Năm xưa, Ma thần Táng Thiên đã chỉnh sửa và thôi diễn “Huyết Lực” này, diễnhóa ra năng lực Thần Lực Tái Thôi.Có thể thôi pháp lực lượng, tăng cường sức chiến đấu.Ngày xưa, khi Táng Thiên mới bước vào cảnh giới thần linh, thì giơ NghịchThần Kỳ đi phạt thiên, sức chiến đấu được tăng cường đến vô hạn, tiếp cận đếnTạo Hóa chúa tể, đại chiến mười mấy ngày đêm với Thiên đế.Sở Hi Thanh vẫn không thể kế thừa toàn bộ Táng Thiên chân huyết, nhưngnăng lực Thần Lực Tái Thôi này vẫn rất đáng giá mong chờ. 

Chương 1459: Kim Cương Cốt (2)