Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1463: Hạ Bạch Thạch
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Phía trên cột đá là một mảnh nhỏ trống không, là cố tình để lại chỗ trống.Khác với đồ trụ hạ đẳng ở võ quán Chính Dương là hình tượng của những thầnlinh và thần thú này đều rất sống động.Còn chất liệu của cột đá thì lại giống nhau như đúc.Lấy lượng lớn tinh huyết và bột xương của Cổ thần, hỗn tạp với tiên thiên TháiDương thần thạch, rồi rèn đúc thành.Chỉ là vật liệu của Huyết Nguyên đồ trụ thượng đẳng thì cao cấp hơn.Trong này còn có một bộ phận máu thịt của Dương Thần – Thái Hạo và TháiNhất Tinh Quân.Tiên thiên Thái Dương thần thạch cũng không phải hàng thông thường, mà làtinh hóa bên trong đó.Hết cách rồi, ngày xưa khi Dương Thần – Thái Hạo ngã xuống thì các nhà đềubỏ đá xuống giếng, không chỉ liều mạng giẫm xuống, mà còn chia cắt gia sảncủa Dương Thần – Thái Hạo.Vì vậy nên mặc kệ là Thần Châu hay là Trung Thổ, đều có một lượng lớn thiêntài địa bảo liên quan đến vị này.Sở Hi Thanh ngưng thần nhìn mảnh trống không trên đồ trụ, lại nghĩ đến mộtquyển kinh thư thời thượng cổ mà hắn nhìn thấy trong Tàng Kinh lâu.Trong kinh thư có ghi chép một bí ẩn, nói là Bàn Cổ cũng có ba hồn bảy vía.Khi Bàn Cổ chết, tinh hồn tinh phách của hắn vẫn luôn luân hồi chuyển thế bêntrong hậu duệ của hắn.Có người nói tinh hồn của Bàn Cổ không có ý thức, cũng không có nhân tuyểncố định.Chỉ có mười người mạnh nhất trên thế gian, sẽ tự nhiên trở thành chủ của tinhhồn tinh phách Bàn Cổ, mượn lực lượng của vị này để trở thành Tạo Hóa chúatể.Nhưng đây chỉ là một quyển kinh thư mà phân hồn của Sở Hi Thanh xem quađể giải trí thôi.Chín ác niệm của Sở Hi Thanh trong Cửu Diệu Thần Luân kiếm bình thườngđều không có chuyện gì làm, liền đổi các loại kinh thư trong Tàng Kinh lâu đểxem, nhằm tăng cường tích lũy võ đạo và hiểu biết của Sở Hi Thanh.Bí ẩn này là do một phân hồn của Sở Hi Thanh nhìn thấy, không chỉ không cóchứng cứ, mà nghe còn rất hoang đường.Chỉ là chất liệu của kinh thư rất bất phàm, là một khối da rồng chân chính.Cũng không biết người phương nào đã ghi chép bí ẩn này, trong mỗi một văn tựkia đều ẩn chứa lực lượng rất lớn.Lực lượng mạnh đến mức Sở Hi Thanh suýt nữa thì tin tưởng cái bí ẩn hoangđường này là thật.Sở Hi Thanh lắc lắc đầu, thu hồi tâm tư.Lúc này, hắn lại nghe thấy Sở Vân Vân truyền âm qua: “Nơi này có người mangsát ý với ngươi, lát nữa nhớ để ý nhiều hơn. Còn nữa, ngươi tốt nhất là ngồi xamột chút.”Sở Hi Thanh hơi sững sờ.Thái Thượng Thông Thần và Nhai Tí đao ý của hắn đều không có phản ứngnha.Sở Hi Thanh lập tức hiểu ra.Chắc là những người này đã dùng bí pháp để che đậy sát ý với hắn.Từ khi thân phận Huyết Nhai thánh truyền bị bại lộ đến giờ, càng ngày kẻ địchcàng hiểu rõ hắn, càng ngày càng quyết tâm và đầu tư hơn.Đối phương thậm chí còn đưa tay vào trong Vô Tướng thần tông. . .Sở Hi Thanh không khỏi tự nhắc nhở mình, sau này không thể bất cẩn ở bất kỳtrường hợp nào.Thái Thượng Thông Thần và Nhai Tí đao ý tuy rất thần kỳ, nhưng không thể ỷlại.Mạnh như Tần Mộc Ca, sức chiến đấu ‘Gần Thần’, còn không phải bị người taám hại chết?Sở Hi Thanh lại thản nhiên như không, hoàn toàn bỏ qua câu nói cuối cùng củaSở Vân Vân, lời nói mang theo vẻ tò mò: “Vân Vân, ngươi còn có thể thức tỉnhthiên phú huyết mạch?”Hắn không ngờ Sở Vân Vân lại tham dự lần Nhiên Huyết pháp tế này.Trước kia, Sở Vân Vân chưa bao giờ tham dự.“Thử một chút, nhìn xem có thể khôi phục một ít thiên phú huyết mạch không.”Vẻ mặt Sở Vân Vân dửng dưng: “Ngày xưa đều là đồ trụ hạ đẳng và trung đẳng,lần này là đồ trụ thượng đẳng, hẳn là có thể có chút tác dụng.”Thật ra thì ngưng tụ huyết mạch của riêng mình, cũng là một loại thiên phúhuyết mạch của bản thân.Sở Vân Vân sợ dọa Sở Hi Thanh thôi.Còn cả gần đây nàng hút không ít tinh huyết của Sở Hi Thanh, có thể mượn lựclượng của Nhiên Huyết pháp tế để khôi phục Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấpbảy.Khi Sở Vân Vân vừa nói xong, trưởng lão Huyết Nguyên viện trực ngày hômnay đã ngự không mà lên.Huyết Nguyên viện chuyên quản lý Huyết Nguyên đồ trụ và việc lấy máu cựthần, cũng không có đại trưởng lão như Tiếp Khách viện, mà chỉ có ba vị trưởnglão tam phẩm trực ban.Vị trưởng lão này cố ý nhìn Sở Hi Thanh một chút, lúc này mới mở miệng nói:“Tất cả có chín mươi bảy người báo danh, thiếu hai người. Nhưng giờ thìn đãđến, quá thời hạn không hầu. Đồ trụ sắp mở ra, các ngươi phải ngưng thần chúý.”Hắn liền mở một cái túi khảm đầu lân phiến màu vàng sậm ra, rồi ném một giọttinh huyết Cổ thần về phía Huyết Nguyên đồ trụ.Đồ trụ lập tức dấy lên huyết diễm ngập trời, hào quang lan ra như một mặt trờinhỏ, làm cho toàn bộ tế đàn đều nóng bỏng, tựa như lò lửa.Cùng lúc đó, một lượng lớn sương máu phiêu tán ra, bao trùm trong và ngoài tếđàn.Cảnh tượng này không khác gì những lần trước.
Phía trên cột đá là một mảnh nhỏ trống không, là cố tình để lại chỗ trống.
Khác với đồ trụ hạ đẳng ở võ quán Chính Dương là hình tượng của những thần
linh và thần thú này đều rất sống động.
Còn chất liệu của cột đá thì lại giống nhau như đúc.
Lấy lượng lớn tinh huyết và bột xương của Cổ thần, hỗn tạp với tiên thiên Thái
Dương thần thạch, rồi rèn đúc thành.
Chỉ là vật liệu của Huyết Nguyên đồ trụ thượng đẳng thì cao cấp hơn.
Trong này còn có một bộ phận máu thịt của Dương Thần – Thái Hạo và Thái
Nhất Tinh Quân.
Tiên thiên Thái Dương thần thạch cũng không phải hàng thông thường, mà là
tinh hóa bên trong đó.
Hết cách rồi, ngày xưa khi Dương Thần – Thái Hạo ngã xuống thì các nhà đều
bỏ đá xuống giếng, không chỉ liều mạng giẫm xuống, mà còn chia cắt gia sản
của Dương Thần – Thái Hạo.
Vì vậy nên mặc kệ là Thần Châu hay là Trung Thổ, đều có một lượng lớn thiên
tài địa bảo liên quan đến vị này.
Sở Hi Thanh ngưng thần nhìn mảnh trống không trên đồ trụ, lại nghĩ đến một
quyển kinh thư thời thượng cổ mà hắn nhìn thấy trong Tàng Kinh lâu.
Trong kinh thư có ghi chép một bí ẩn, nói là Bàn Cổ cũng có ba hồn bảy vía.
Khi Bàn Cổ chết, tinh hồn tinh phách của hắn vẫn luôn luân hồi chuyển thế bên
trong hậu duệ của hắn.
Có người nói tinh hồn của Bàn Cổ không có ý thức, cũng không có nhân tuyển
cố định.
Chỉ có mười người mạnh nhất trên thế gian, sẽ tự nhiên trở thành chủ của tinh
hồn tinh phách Bàn Cổ, mượn lực lượng của vị này để trở thành Tạo Hóa chúa
tể.
Nhưng đây chỉ là một quyển kinh thư mà phân hồn của Sở Hi Thanh xem qua
để giải trí thôi.
Chín ác niệm của Sở Hi Thanh trong Cửu Diệu Thần Luân kiếm bình thường
đều không có chuyện gì làm, liền đổi các loại kinh thư trong Tàng Kinh lâu để
xem, nhằm tăng cường tích lũy võ đạo và hiểu biết của Sở Hi Thanh.
Bí ẩn này là do một phân hồn của Sở Hi Thanh nhìn thấy, không chỉ không có
chứng cứ, mà nghe còn rất hoang đường.
Chỉ là chất liệu của kinh thư rất bất phàm, là một khối da rồng chân chính.
Cũng không biết người phương nào đã ghi chép bí ẩn này, trong mỗi một văn tự
kia đều ẩn chứa lực lượng rất lớn.
Lực lượng mạnh đến mức Sở Hi Thanh suýt nữa thì tin tưởng cái bí ẩn hoang
đường này là thật.
Sở Hi Thanh lắc lắc đầu, thu hồi tâm tư.
Lúc này, hắn lại nghe thấy Sở Vân Vân truyền âm qua: “Nơi này có người mang
sát ý với ngươi, lát nữa nhớ để ý nhiều hơn. Còn nữa, ngươi tốt nhất là ngồi xa
một chút.”
Sở Hi Thanh hơi sững sờ.
Thái Thượng Thông Thần và Nhai Tí đao ý của hắn đều không có phản ứng
nha.
Sở Hi Thanh lập tức hiểu ra.
Chắc là những người này đã dùng bí pháp để che đậy sát ý với hắn.
Từ khi thân phận Huyết Nhai thánh truyền bị bại lộ đến giờ, càng ngày kẻ địch
càng hiểu rõ hắn, càng ngày càng quyết tâm và đầu tư hơn.
Đối phương thậm chí còn đưa tay vào trong Vô Tướng thần tông. . .
Sở Hi Thanh không khỏi tự nhắc nhở mình, sau này không thể bất cẩn ở bất kỳ
trường hợp nào.
Thái Thượng Thông Thần và Nhai Tí đao ý tuy rất thần kỳ, nhưng không thể ỷ
lại.
Mạnh như Tần Mộc Ca, sức chiến đấu ‘Gần Thần’, còn không phải bị người ta
ám hại chết?
Sở Hi Thanh lại thản nhiên như không, hoàn toàn bỏ qua câu nói cuối cùng của
Sở Vân Vân, lời nói mang theo vẻ tò mò: “Vân Vân, ngươi còn có thể thức tỉnh
thiên phú huyết mạch?”
Hắn không ngờ Sở Vân Vân lại tham dự lần Nhiên Huyết pháp tế này.
Trước kia, Sở Vân Vân chưa bao giờ tham dự.
“Thử một chút, nhìn xem có thể khôi phục một ít thiên phú huyết mạch không.”
Vẻ mặt Sở Vân Vân dửng dưng: “Ngày xưa đều là đồ trụ hạ đẳng và trung đẳng,
lần này là đồ trụ thượng đẳng, hẳn là có thể có chút tác dụng.”
Thật ra thì ngưng tụ huyết mạch của riêng mình, cũng là một loại thiên phú
huyết mạch của bản thân.
Sở Vân Vân sợ dọa Sở Hi Thanh thôi.
Còn cả gần đây nàng hút không ít tinh huyết của Sở Hi Thanh, có thể mượn lực
lượng của Nhiên Huyết pháp tế để khôi phục Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp
bảy.
Khi Sở Vân Vân vừa nói xong, trưởng lão Huyết Nguyên viện trực ngày hôm
nay đã ngự không mà lên.
Huyết Nguyên viện chuyên quản lý Huyết Nguyên đồ trụ và việc lấy máu cự
thần, cũng không có đại trưởng lão như Tiếp Khách viện, mà chỉ có ba vị trưởng
lão tam phẩm trực ban.
Vị trưởng lão này cố ý nhìn Sở Hi Thanh một chút, lúc này mới mở miệng nói:
“Tất cả có chín mươi bảy người báo danh, thiếu hai người. Nhưng giờ thìn đã
đến, quá thời hạn không hầu. Đồ trụ sắp mở ra, các ngươi phải ngưng thần chú
ý.”
Hắn liền mở một cái túi khảm đầu lân phiến màu vàng sậm ra, rồi ném một giọt
tinh huyết Cổ thần về phía Huyết Nguyên đồ trụ.
Đồ trụ lập tức dấy lên huyết diễm ngập trời, hào quang lan ra như một mặt trời
nhỏ, làm cho toàn bộ tế đàn đều nóng bỏng, tựa như lò lửa.
Cùng lúc đó, một lượng lớn sương máu phiêu tán ra, bao trùm trong và ngoài tế
đàn.
Cảnh tượng này không khác gì những lần trước.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Phía trên cột đá là một mảnh nhỏ trống không, là cố tình để lại chỗ trống.Khác với đồ trụ hạ đẳng ở võ quán Chính Dương là hình tượng của những thầnlinh và thần thú này đều rất sống động.Còn chất liệu của cột đá thì lại giống nhau như đúc.Lấy lượng lớn tinh huyết và bột xương của Cổ thần, hỗn tạp với tiên thiên TháiDương thần thạch, rồi rèn đúc thành.Chỉ là vật liệu của Huyết Nguyên đồ trụ thượng đẳng thì cao cấp hơn.Trong này còn có một bộ phận máu thịt của Dương Thần – Thái Hạo và TháiNhất Tinh Quân.Tiên thiên Thái Dương thần thạch cũng không phải hàng thông thường, mà làtinh hóa bên trong đó.Hết cách rồi, ngày xưa khi Dương Thần – Thái Hạo ngã xuống thì các nhà đềubỏ đá xuống giếng, không chỉ liều mạng giẫm xuống, mà còn chia cắt gia sảncủa Dương Thần – Thái Hạo.Vì vậy nên mặc kệ là Thần Châu hay là Trung Thổ, đều có một lượng lớn thiêntài địa bảo liên quan đến vị này.Sở Hi Thanh ngưng thần nhìn mảnh trống không trên đồ trụ, lại nghĩ đến mộtquyển kinh thư thời thượng cổ mà hắn nhìn thấy trong Tàng Kinh lâu.Trong kinh thư có ghi chép một bí ẩn, nói là Bàn Cổ cũng có ba hồn bảy vía.Khi Bàn Cổ chết, tinh hồn tinh phách của hắn vẫn luôn luân hồi chuyển thế bêntrong hậu duệ của hắn.Có người nói tinh hồn của Bàn Cổ không có ý thức, cũng không có nhân tuyểncố định.Chỉ có mười người mạnh nhất trên thế gian, sẽ tự nhiên trở thành chủ của tinhhồn tinh phách Bàn Cổ, mượn lực lượng của vị này để trở thành Tạo Hóa chúatể.Nhưng đây chỉ là một quyển kinh thư mà phân hồn của Sở Hi Thanh xem quađể giải trí thôi.Chín ác niệm của Sở Hi Thanh trong Cửu Diệu Thần Luân kiếm bình thườngđều không có chuyện gì làm, liền đổi các loại kinh thư trong Tàng Kinh lâu đểxem, nhằm tăng cường tích lũy võ đạo và hiểu biết của Sở Hi Thanh.Bí ẩn này là do một phân hồn của Sở Hi Thanh nhìn thấy, không chỉ không cóchứng cứ, mà nghe còn rất hoang đường.Chỉ là chất liệu của kinh thư rất bất phàm, là một khối da rồng chân chính.Cũng không biết người phương nào đã ghi chép bí ẩn này, trong mỗi một văn tựkia đều ẩn chứa lực lượng rất lớn.Lực lượng mạnh đến mức Sở Hi Thanh suýt nữa thì tin tưởng cái bí ẩn hoangđường này là thật.Sở Hi Thanh lắc lắc đầu, thu hồi tâm tư.Lúc này, hắn lại nghe thấy Sở Vân Vân truyền âm qua: “Nơi này có người mangsát ý với ngươi, lát nữa nhớ để ý nhiều hơn. Còn nữa, ngươi tốt nhất là ngồi xamột chút.”Sở Hi Thanh hơi sững sờ.Thái Thượng Thông Thần và Nhai Tí đao ý của hắn đều không có phản ứngnha.Sở Hi Thanh lập tức hiểu ra.Chắc là những người này đã dùng bí pháp để che đậy sát ý với hắn.Từ khi thân phận Huyết Nhai thánh truyền bị bại lộ đến giờ, càng ngày kẻ địchcàng hiểu rõ hắn, càng ngày càng quyết tâm và đầu tư hơn.Đối phương thậm chí còn đưa tay vào trong Vô Tướng thần tông. . .Sở Hi Thanh không khỏi tự nhắc nhở mình, sau này không thể bất cẩn ở bất kỳtrường hợp nào.Thái Thượng Thông Thần và Nhai Tí đao ý tuy rất thần kỳ, nhưng không thể ỷlại.Mạnh như Tần Mộc Ca, sức chiến đấu ‘Gần Thần’, còn không phải bị người taám hại chết?Sở Hi Thanh lại thản nhiên như không, hoàn toàn bỏ qua câu nói cuối cùng củaSở Vân Vân, lời nói mang theo vẻ tò mò: “Vân Vân, ngươi còn có thể thức tỉnhthiên phú huyết mạch?”Hắn không ngờ Sở Vân Vân lại tham dự lần Nhiên Huyết pháp tế này.Trước kia, Sở Vân Vân chưa bao giờ tham dự.“Thử một chút, nhìn xem có thể khôi phục một ít thiên phú huyết mạch không.”Vẻ mặt Sở Vân Vân dửng dưng: “Ngày xưa đều là đồ trụ hạ đẳng và trung đẳng,lần này là đồ trụ thượng đẳng, hẳn là có thể có chút tác dụng.”Thật ra thì ngưng tụ huyết mạch của riêng mình, cũng là một loại thiên phúhuyết mạch của bản thân.Sở Vân Vân sợ dọa Sở Hi Thanh thôi.Còn cả gần đây nàng hút không ít tinh huyết của Sở Hi Thanh, có thể mượn lựclượng của Nhiên Huyết pháp tế để khôi phục Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấpbảy.Khi Sở Vân Vân vừa nói xong, trưởng lão Huyết Nguyên viện trực ngày hômnay đã ngự không mà lên.Huyết Nguyên viện chuyên quản lý Huyết Nguyên đồ trụ và việc lấy máu cựthần, cũng không có đại trưởng lão như Tiếp Khách viện, mà chỉ có ba vị trưởnglão tam phẩm trực ban.Vị trưởng lão này cố ý nhìn Sở Hi Thanh một chút, lúc này mới mở miệng nói:“Tất cả có chín mươi bảy người báo danh, thiếu hai người. Nhưng giờ thìn đãđến, quá thời hạn không hầu. Đồ trụ sắp mở ra, các ngươi phải ngưng thần chúý.”Hắn liền mở một cái túi khảm đầu lân phiến màu vàng sậm ra, rồi ném một giọttinh huyết Cổ thần về phía Huyết Nguyên đồ trụ.Đồ trụ lập tức dấy lên huyết diễm ngập trời, hào quang lan ra như một mặt trờinhỏ, làm cho toàn bộ tế đàn đều nóng bỏng, tựa như lò lửa.Cùng lúc đó, một lượng lớn sương máu phiêu tán ra, bao trùm trong và ngoài tếđàn.Cảnh tượng này không khác gì những lần trước.