Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1474: Vô chiêu mà thắng

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mà lúc này, phía trước sơn môn. Sở Hi Thanh cảm giác được lực lượng của VạnKiếm Sinh đang tăng trưởng tại mỗi một thời khắc.Tự cường chi đạo, để cho lực lượng của hắn tăng lên không có điểm dừng.Vạn Kiếm Sinh cũng có thể nuốt chửng càng nhiều vật chất ở chung quanh,càng nhiều lực lượng thời gian và không gian, để dùng trên thanh Thôn Linhđao của hắn.Hắn thậm chí còn muốn nuốt luôn Sở Hi Thanh!Nhưng đều bị Nhai Tí Đao của Sở Hi Thanh chặn lại.Hắn không chỉ phòng ngự Thôn Thiên của Vạn Kiếm Sinh, mà còn phản xạ lạitoàn bộ Thao Thiết võ ý của đối phương.“Còn chưa đủ!”Vẻ mặt Sở Hi Thanh lạnh lùng, khinh bỉ nhìn đối phương: “Trình độ như vậy,không đủ để ta rút đao.”Hắn càng ngày càng thành thạo trong việc dung hợp và vận dụng cương lực, sátlực và Nhai Tí Đao.Cho nên tay đè đao chỉ là để đề phòng chuyện bất ngờ.Sở Hi Thanh chắc chắn sẽ không cho đối phương bất kỳ một cơ hội nào.Cái gọi là coi thường kẻ địch trên chiến lược, nhưng cần coi trọng kẻ địch trênchiến thuật cụ thể.“Chết!”Vạn Kiếm Sinh chỉ đáp lại Sở Hi Thanh bằng những đao thế điên cuồng vàdũng mãnh hơn!Ngọn lửa đen trên người hắn không chỉ thiêu đốt hừng hực, mà còn lan tràn racả thân đao.Đó là Tham Thiên chi hỏa!Bản chất của Nhai Tí là phản xạ, bản chất của Thao Thiết là tham lam!Vạn Kiếm Sinh lại tu luyện Bất Tức đại pháp, lực lượng bản thân không ngừngtăng lên!Nhưng Kim Cương, Bất Diệt và Vĩnh Hằng võ ý của Sở Hi Thanh cũng từ từhiển hiện, chúng nó dung hợp vào ngoại cương của Sở Hi Thanh.Thần Đao Ma Quân - Vạn Kiếm Sinh điên cuồng đánh chém, hai tay đã biếnthành từng mảnh từng mảnh tàn ảnh, trường dao cũng biến thành bão táp.Ba ngàn đao!Một vạn đao!Hai vạn đao!Thần Đao Ma Quân - Vạn Kiếm Sinh hoàn toàn không biết mệt mỏi, mỗi mộthơi thở đều chém ít nhất 450 đao!Lực lượng Thôn Thiên trên đao cũng ngày càng tăng.Sát ý của hắn đã ngưng tụ thành thực chất.Từ khi hắn xuất đạo đến nay, đây là lần đầu tiên hắn muốn g**t ch*t một ngườinhư vậy.Chỉ là tất cả mọi người đang quan sát trận đấu đều càng yên lặng hơn.Rất nhiều võ tu giang hồ đều là sắc mặt tái nhợt.Vẫn không chém nổi!Thôn Linh đao của Vạn Kiếm Sinh vẫn không chém nổi ngoại cương mạnh mẽcủa Sở Hi Thanh.Mỗi một phần lực lượng của hắn đều bị phản xạ trở về.Từ hoàn cảnh chung quanh liền có thể thấy được điều này.Thổ địa sau lưng Sở Hi Thanh vẫn bình yên vô sự, không thay đổi chút nào.Phía sau Vạn Kiếm Sinh thì lại bị chém ra từng khe từng khe sâu hoắm.“Thẹn quá hóa giận đúng không?”Sở Hi Thanh nghiêng đầu, tràn đầy hứng thú nhìn Vạn Kiếm Sinh: “Vấn đề làngười có tức giận đến đâu đi nữa, thì thực lực của ngươi cũng không tăng lên.”Hắn nghĩ thầm, cảm giác để người đánh mà người ta lại không đánh nổi nàythật sảng khoái.Đương nhiên, tiền đề là không thể bị động bị chém như trước kia.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, sau này vẫn phải không ngừng cố gắng.Vạn Kiếm Sinh không trả lời, nhưng những mạch máu trên đôi mắt của hắn đãnứt toác, vỡ vụn.Điều này không chỉ làm cho tầm mắt của hắn là một mảnh đỏ tươi, mà còn làmcho mắt của hắn hóa thành màu đỏ tươi.Khoảnh khắc này, tốc độ đao của Vạn Kiếm Sinh lại tăng thêm hai phần mười.Nhưng sau năm vạn đao, Vạn Kiếm Sinh bỗng nhiên phun ra một ngụm máutươi.Điều này khiến cho đám người xem rốt cuộc phải lên tiếng, nghị luận ầm ĩ.“Sao lại phun máu rồi?”“Là bị thương sao? Không thể nào? Sở Hi Thanh vẫn chưa từng xuất đao mà?”“Chắc là Bất Tức đại pháp đã đến cực hạn, Tự Cường chi đạo tự nhiên không cógiới hạn, nhưng thân thể của hắn thì lại có giới hạn. Không chịu nổi!”“Không chỉ như vậy, các ngươi quên Nhai Tí Đao sao? Phần lớn lực lượng củaVạn Kiếm Sinh đều bị phản xạ lại, hắn càng dùng sức thì phản xạ càng nhiều.”“Nhưng Bá thể của vị Vô Cực Đao Quân này cũng quá lợi hại rồi, lực lượng củaVạn Kiếm Sinh lúc này đã vượt quá rất nhiều tam phẩm, đạt đến tầng thứ ĐịaBảng. Hắn lại còn có thể chịu nổi, thật đáng sợ.”“Không sai! Cái gọi là dốc hết toàn lực, một đòn phá ngàn cân, kỹ xảo và lựclượng đều hỗ trợ lẫn nhau. Nếu như cường độ ngoại cương của hắn không đủ,vậy cũng không thể chống đỡ Nhai Tí Đao, cũng không thể phản xạ lại lựclượng của Vạn Kiếm Sinh.”“Các ngươi có thể đếm được tên này có bao nhiêu tầng ngoại cương không?Trong ngoài mười tầng, quả thực là dọa người!”“Vậy không phải Vạn Kiếm Sinh nhất định phải thua sao? Trước kia hắn rấtcuồng, khinh thường tất cả mọi người. Bây giờ lại không thể ép Sở Hi Thanh rútđao, đổi thành ta thì ta cũng điên.”Lúc này, Thiết Sơn quận chúa Tần Tịch Nhan cũng đứng trong đám người, vẻmặt có chút hồi hộp mà nhìn một mặt trước mắt.Trước kia, nàng cũng hoài nghi Sở Hi Thanh không dùng hết sức khi đánh vớinàng, bây giờ thì đã chắc chắn rồi.“Rất mạnh mẽ đúng không?”Không biết từ lúc nào, Sở Mính đã đi đến bên cạnh Tần Tịch Nhan, nàng nhìnSở Hi Thanh với ánh mắt phức tạp: “Thiên phú của tên này mạnh đến mứckhiến người ta tuyệt vọng. Hắn cũng không sợ cây cao đón gió dễ đổ chút nào.” 

Mà lúc này, phía trước sơn môn. Sở Hi Thanh cảm giác được lực lượng của Vạn

Kiếm Sinh đang tăng trưởng tại mỗi một thời khắc.

Tự cường chi đạo, để cho lực lượng của hắn tăng lên không có điểm dừng.

Vạn Kiếm Sinh cũng có thể nuốt chửng càng nhiều vật chất ở chung quanh,

càng nhiều lực lượng thời gian và không gian, để dùng trên thanh Thôn Linh

đao của hắn.

Hắn thậm chí còn muốn nuốt luôn Sở Hi Thanh!

Nhưng đều bị Nhai Tí Đao của Sở Hi Thanh chặn lại.

Hắn không chỉ phòng ngự Thôn Thiên của Vạn Kiếm Sinh, mà còn phản xạ lại

toàn bộ Thao Thiết võ ý của đối phương.

“Còn chưa đủ!”

Vẻ mặt Sở Hi Thanh lạnh lùng, khinh bỉ nhìn đối phương: “Trình độ như vậy,

không đủ để ta rút đao.”

Hắn càng ngày càng thành thạo trong việc dung hợp và vận dụng cương lực, sát

lực và Nhai Tí Đao.

Cho nên tay đè đao chỉ là để đề phòng chuyện bất ngờ.

Sở Hi Thanh chắc chắn sẽ không cho đối phương bất kỳ một cơ hội nào.

Cái gọi là coi thường kẻ địch trên chiến lược, nhưng cần coi trọng kẻ địch trên

chiến thuật cụ thể.

“Chết!”

Vạn Kiếm Sinh chỉ đáp lại Sở Hi Thanh bằng những đao thế điên cuồng và

dũng mãnh hơn!

Ngọn lửa đen trên người hắn không chỉ thiêu đốt hừng hực, mà còn lan tràn ra

cả thân đao.

Đó là Tham Thiên chi hỏa!

Bản chất của Nhai Tí là phản xạ, bản chất của Thao Thiết là tham lam!

Vạn Kiếm Sinh lại tu luyện Bất Tức đại pháp, lực lượng bản thân không ngừng

tăng lên!

Nhưng Kim Cương, Bất Diệt và Vĩnh Hằng võ ý của Sở Hi Thanh cũng từ từ

hiển hiện, chúng nó dung hợp vào ngoại cương của Sở Hi Thanh.

Thần Đao Ma Quân - Vạn Kiếm Sinh điên cuồng đánh chém, hai tay đã biến

thành từng mảnh từng mảnh tàn ảnh, trường dao cũng biến thành bão táp.

Ba ngàn đao!

Một vạn đao!

Hai vạn đao!

Thần Đao Ma Quân - Vạn Kiếm Sinh hoàn toàn không biết mệt mỏi, mỗi một

hơi thở đều chém ít nhất 450 đao!

Lực lượng Thôn Thiên trên đao cũng ngày càng tăng.

Sát ý của hắn đã ngưng tụ thành thực chất.

Từ khi hắn xuất đạo đến nay, đây là lần đầu tiên hắn muốn g**t ch*t một người

như vậy.

Chỉ là tất cả mọi người đang quan sát trận đấu đều càng yên lặng hơn.

Rất nhiều võ tu giang hồ đều là sắc mặt tái nhợt.

Vẫn không chém nổi!

Thôn Linh đao của Vạn Kiếm Sinh vẫn không chém nổi ngoại cương mạnh mẽ

của Sở Hi Thanh.

Mỗi một phần lực lượng của hắn đều bị phản xạ trở về.

Từ hoàn cảnh chung quanh liền có thể thấy được điều này.

Thổ địa sau lưng Sở Hi Thanh vẫn bình yên vô sự, không thay đổi chút nào.

Phía sau Vạn Kiếm Sinh thì lại bị chém ra từng khe từng khe sâu hoắm.

“Thẹn quá hóa giận đúng không?”

Sở Hi Thanh nghiêng đầu, tràn đầy hứng thú nhìn Vạn Kiếm Sinh: “Vấn đề là

người có tức giận đến đâu đi nữa, thì thực lực của ngươi cũng không tăng lên.”

Hắn nghĩ thầm, cảm giác để người đánh mà người ta lại không đánh nổi này

thật sảng khoái.

Đương nhiên, tiền đề là không thể bị động bị chém như trước kia.

Sở Hi Thanh nghĩ thầm, sau này vẫn phải không ngừng cố gắng.

Vạn Kiếm Sinh không trả lời, nhưng những mạch máu trên đôi mắt của hắn đã

nứt toác, vỡ vụn.

Điều này không chỉ làm cho tầm mắt của hắn là một mảnh đỏ tươi, mà còn làm

cho mắt của hắn hóa thành màu đỏ tươi.

Khoảnh khắc này, tốc độ đao của Vạn Kiếm Sinh lại tăng thêm hai phần mười.

Nhưng sau năm vạn đao, Vạn Kiếm Sinh bỗng nhiên phun ra một ngụm máu

tươi.

Điều này khiến cho đám người xem rốt cuộc phải lên tiếng, nghị luận ầm ĩ.

“Sao lại phun máu rồi?”

“Là bị thương sao? Không thể nào? Sở Hi Thanh vẫn chưa từng xuất đao mà?”

“Chắc là Bất Tức đại pháp đã đến cực hạn, Tự Cường chi đạo tự nhiên không có

giới hạn, nhưng thân thể của hắn thì lại có giới hạn. Không chịu nổi!”

“Không chỉ như vậy, các ngươi quên Nhai Tí Đao sao? Phần lớn lực lượng của

Vạn Kiếm Sinh đều bị phản xạ lại, hắn càng dùng sức thì phản xạ càng nhiều.”

“Nhưng Bá thể của vị Vô Cực Đao Quân này cũng quá lợi hại rồi, lực lượng của

Vạn Kiếm Sinh lúc này đã vượt quá rất nhiều tam phẩm, đạt đến tầng thứ Địa

Bảng. Hắn lại còn có thể chịu nổi, thật đáng sợ.”

“Không sai! Cái gọi là dốc hết toàn lực, một đòn phá ngàn cân, kỹ xảo và lực

lượng đều hỗ trợ lẫn nhau. Nếu như cường độ ngoại cương của hắn không đủ,

vậy cũng không thể chống đỡ Nhai Tí Đao, cũng không thể phản xạ lại lực

lượng của Vạn Kiếm Sinh.”

“Các ngươi có thể đếm được tên này có bao nhiêu tầng ngoại cương không?

Trong ngoài mười tầng, quả thực là dọa người!”

“Vậy không phải Vạn Kiếm Sinh nhất định phải thua sao? Trước kia hắn rất

cuồng, khinh thường tất cả mọi người. Bây giờ lại không thể ép Sở Hi Thanh rút

đao, đổi thành ta thì ta cũng điên.”

Lúc này, Thiết Sơn quận chúa Tần Tịch Nhan cũng đứng trong đám người, vẻ

mặt có chút hồi hộp mà nhìn một mặt trước mắt.

Trước kia, nàng cũng hoài nghi Sở Hi Thanh không dùng hết sức khi đánh với

nàng, bây giờ thì đã chắc chắn rồi.

“Rất mạnh mẽ đúng không?”

Không biết từ lúc nào, Sở Mính đã đi đến bên cạnh Tần Tịch Nhan, nàng nhìn

Sở Hi Thanh với ánh mắt phức tạp: “Thiên phú của tên này mạnh đến mức

khiến người ta tuyệt vọng. Hắn cũng không sợ cây cao đón gió dễ đổ chút nào.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mà lúc này, phía trước sơn môn. Sở Hi Thanh cảm giác được lực lượng của VạnKiếm Sinh đang tăng trưởng tại mỗi một thời khắc.Tự cường chi đạo, để cho lực lượng của hắn tăng lên không có điểm dừng.Vạn Kiếm Sinh cũng có thể nuốt chửng càng nhiều vật chất ở chung quanh,càng nhiều lực lượng thời gian và không gian, để dùng trên thanh Thôn Linhđao của hắn.Hắn thậm chí còn muốn nuốt luôn Sở Hi Thanh!Nhưng đều bị Nhai Tí Đao của Sở Hi Thanh chặn lại.Hắn không chỉ phòng ngự Thôn Thiên của Vạn Kiếm Sinh, mà còn phản xạ lạitoàn bộ Thao Thiết võ ý của đối phương.“Còn chưa đủ!”Vẻ mặt Sở Hi Thanh lạnh lùng, khinh bỉ nhìn đối phương: “Trình độ như vậy,không đủ để ta rút đao.”Hắn càng ngày càng thành thạo trong việc dung hợp và vận dụng cương lực, sátlực và Nhai Tí Đao.Cho nên tay đè đao chỉ là để đề phòng chuyện bất ngờ.Sở Hi Thanh chắc chắn sẽ không cho đối phương bất kỳ một cơ hội nào.Cái gọi là coi thường kẻ địch trên chiến lược, nhưng cần coi trọng kẻ địch trênchiến thuật cụ thể.“Chết!”Vạn Kiếm Sinh chỉ đáp lại Sở Hi Thanh bằng những đao thế điên cuồng vàdũng mãnh hơn!Ngọn lửa đen trên người hắn không chỉ thiêu đốt hừng hực, mà còn lan tràn racả thân đao.Đó là Tham Thiên chi hỏa!Bản chất của Nhai Tí là phản xạ, bản chất của Thao Thiết là tham lam!Vạn Kiếm Sinh lại tu luyện Bất Tức đại pháp, lực lượng bản thân không ngừngtăng lên!Nhưng Kim Cương, Bất Diệt và Vĩnh Hằng võ ý của Sở Hi Thanh cũng từ từhiển hiện, chúng nó dung hợp vào ngoại cương của Sở Hi Thanh.Thần Đao Ma Quân - Vạn Kiếm Sinh điên cuồng đánh chém, hai tay đã biếnthành từng mảnh từng mảnh tàn ảnh, trường dao cũng biến thành bão táp.Ba ngàn đao!Một vạn đao!Hai vạn đao!Thần Đao Ma Quân - Vạn Kiếm Sinh hoàn toàn không biết mệt mỏi, mỗi mộthơi thở đều chém ít nhất 450 đao!Lực lượng Thôn Thiên trên đao cũng ngày càng tăng.Sát ý của hắn đã ngưng tụ thành thực chất.Từ khi hắn xuất đạo đến nay, đây là lần đầu tiên hắn muốn g**t ch*t một ngườinhư vậy.Chỉ là tất cả mọi người đang quan sát trận đấu đều càng yên lặng hơn.Rất nhiều võ tu giang hồ đều là sắc mặt tái nhợt.Vẫn không chém nổi!Thôn Linh đao của Vạn Kiếm Sinh vẫn không chém nổi ngoại cương mạnh mẽcủa Sở Hi Thanh.Mỗi một phần lực lượng của hắn đều bị phản xạ trở về.Từ hoàn cảnh chung quanh liền có thể thấy được điều này.Thổ địa sau lưng Sở Hi Thanh vẫn bình yên vô sự, không thay đổi chút nào.Phía sau Vạn Kiếm Sinh thì lại bị chém ra từng khe từng khe sâu hoắm.“Thẹn quá hóa giận đúng không?”Sở Hi Thanh nghiêng đầu, tràn đầy hứng thú nhìn Vạn Kiếm Sinh: “Vấn đề làngười có tức giận đến đâu đi nữa, thì thực lực của ngươi cũng không tăng lên.”Hắn nghĩ thầm, cảm giác để người đánh mà người ta lại không đánh nổi nàythật sảng khoái.Đương nhiên, tiền đề là không thể bị động bị chém như trước kia.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, sau này vẫn phải không ngừng cố gắng.Vạn Kiếm Sinh không trả lời, nhưng những mạch máu trên đôi mắt của hắn đãnứt toác, vỡ vụn.Điều này không chỉ làm cho tầm mắt của hắn là một mảnh đỏ tươi, mà còn làmcho mắt của hắn hóa thành màu đỏ tươi.Khoảnh khắc này, tốc độ đao của Vạn Kiếm Sinh lại tăng thêm hai phần mười.Nhưng sau năm vạn đao, Vạn Kiếm Sinh bỗng nhiên phun ra một ngụm máutươi.Điều này khiến cho đám người xem rốt cuộc phải lên tiếng, nghị luận ầm ĩ.“Sao lại phun máu rồi?”“Là bị thương sao? Không thể nào? Sở Hi Thanh vẫn chưa từng xuất đao mà?”“Chắc là Bất Tức đại pháp đã đến cực hạn, Tự Cường chi đạo tự nhiên không cógiới hạn, nhưng thân thể của hắn thì lại có giới hạn. Không chịu nổi!”“Không chỉ như vậy, các ngươi quên Nhai Tí Đao sao? Phần lớn lực lượng củaVạn Kiếm Sinh đều bị phản xạ lại, hắn càng dùng sức thì phản xạ càng nhiều.”“Nhưng Bá thể của vị Vô Cực Đao Quân này cũng quá lợi hại rồi, lực lượng củaVạn Kiếm Sinh lúc này đã vượt quá rất nhiều tam phẩm, đạt đến tầng thứ ĐịaBảng. Hắn lại còn có thể chịu nổi, thật đáng sợ.”“Không sai! Cái gọi là dốc hết toàn lực, một đòn phá ngàn cân, kỹ xảo và lựclượng đều hỗ trợ lẫn nhau. Nếu như cường độ ngoại cương của hắn không đủ,vậy cũng không thể chống đỡ Nhai Tí Đao, cũng không thể phản xạ lại lựclượng của Vạn Kiếm Sinh.”“Các ngươi có thể đếm được tên này có bao nhiêu tầng ngoại cương không?Trong ngoài mười tầng, quả thực là dọa người!”“Vậy không phải Vạn Kiếm Sinh nhất định phải thua sao? Trước kia hắn rấtcuồng, khinh thường tất cả mọi người. Bây giờ lại không thể ép Sở Hi Thanh rútđao, đổi thành ta thì ta cũng điên.”Lúc này, Thiết Sơn quận chúa Tần Tịch Nhan cũng đứng trong đám người, vẻmặt có chút hồi hộp mà nhìn một mặt trước mắt.Trước kia, nàng cũng hoài nghi Sở Hi Thanh không dùng hết sức khi đánh vớinàng, bây giờ thì đã chắc chắn rồi.“Rất mạnh mẽ đúng không?”Không biết từ lúc nào, Sở Mính đã đi đến bên cạnh Tần Tịch Nhan, nàng nhìnSở Hi Thanh với ánh mắt phức tạp: “Thiên phú của tên này mạnh đến mứckhiến người ta tuyệt vọng. Hắn cũng không sợ cây cao đón gió dễ đổ chút nào.” 

Chương 1474: Vô chiêu mà thắng