Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1492: Gan to bằng trời (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh đã thử hòa Thần Ý Đao Tâm vào trong Nhai Tí Đao của bản thân,đao uy đao thế càng kinh người hơn, còn phản xạ được tất cả các loại lực lượng.Mà sau khi hóa giải được lực lượng phản xạ này, Sở Vân Vân liền lao thẳng vềphía trước.Trường thương màu đen trong tay nàng lại như cuồng long, cắn xé và xung kíchvề phía Sở Hi Thanh, thậm chí nuốt hết cả người hắn.Sở Vân Vân đã nói là dùng toàn lực, thì chắc chắn sẽ không nuốt lời.Để Sở Vân Vân giật mình chính là, Sở Hi Thanh lại có thể đỡ được bốn thươngVạn Thần Kiếp của nàng.Mãi đến tận thương thứ năm, thì hắn mới bị mũi thương của Sở Vân Vân đánhtrúng.Nhưng Bá thể của Sở Hi Thanh cực kỳ mạnh mẽ, một thương của Sở Vân Vânkhông thể đâm thủng, chỉ bị đánh bay ra ngoài.Sở Vân Vân cũng không truy kích, nàng đâm năm thương, tất cả đều bị ánh đaocủa Sở Hi Thanh phản xạ hoặc bé gãy.Dù một thương cuối cùng đánh trúng Sở Hi Thanh, thì cũng chỉ có ba phầnmười lực lượng.Cái tên này. . .Trong mắt Sở Vân Vân toát ra vẻ kinh ngạc.Không ngờ Thần Ý Đao Tâm lại có tác dụng lớn như vậy!Dưới tình huống không có cột cờ Nghịch Thần Kỳ và pháp khí, sức chiến đấucủa nàng cũng có thể tiến vào hạng 30 trên Địa Bảng.Nhưng mà Sở Hi Thanh lại có thể đỡ được bốn thương của nàng.Nếu như bây giờ hắn có thêm một Bình Thiên thánh truyền hỗ trợ, há chẳngphải là có thể đối địch vạn quân trên sa trường?Sở Vân Vân suy nghĩ rất nhanh, đồng thời liên tục truy kích Sở Hi Thanh.Trong lòng nàng đang vui mừng vì Sở Hi Thanh trưởng thành, nhưng ra tay lạikhông lưu tình.Sau đso, Sở Hi Thanh liền như bao cát, bị Sở Vân Vân đánh bay qua bay lại ởtrong Diễn Võ đường.Sau ba trăm chiêu, Sở Hi Thanh đã không thể chống đỡ thế tiến công của SởVân Vân.Hắn không thể không sử dụng Vĩnh Hằng Chi Bích để chống đỡ lại.Nhưng màng sáng màu vàng khiến Thương Hải Thạch và Vạn Kiếm Sinhkhông thể làm gì này, lại bị Sở Vân Vân dễ dàng đánh tan.Chỉ dùng bảy trăm thương, nàng đã ép Sở Hi Thanh phải chủ động thu hồi VĩnhHằng Bích Chướng.Bằng không thì chân nguyên và nguyên thần của hắn sẽ bị rút khô.Nhưng như vậy thì tình hình của Sở Hi Thanh càng gian nan hơn.Dù Sở Hi Thanh dốc hết tất cả sức lực, thì vẫn không thể phòng ngự thương thếcủa đối phương.Đại đa số thời điểm, tư duy của Sở Hi Thanh đều không theo kịp, căn bản làkhông phòng ngự được.Còn có những lúc nghĩ được, thì tay chân lại không theo kịp.May mắn là Thái Thượng Thông Thần của hắn đã lên cấp mười bốn, lại cô đọnghai Thần Ý Đao Tâm!Nhưng chênh lệch giữa song phương vẫn rất lớn, nhất là trên lực phản ứng, tốcđộ xuất thủ và thân pháp, còn cả Thiên quy đạo luật nữa.Cứ mỗi mười thương của Sở Vân Vân, Sở Hi Thanh chỉ có thể chống đỡ đượcnăm thương, năm thương còn lại đều dựa vào Bá thể gắng gượng chống đỡ.Sau khi song phương giao thủ khoảng 1500 chiêu, Sở Vân Vân tạm thời dừnglại, nàng nghiêm mặt, dùng trường thương chỉ vào Sở Hi Thanh: “Ngươi nênchịu thua!”Đối với bọn họ mà nói, 1500 thương chỉ là hai cái hô hấp mà thôi.Trong hai cái hô hấp này, trên người Sở Hi Thanh đã có thêm mấy đạo vếtthương.Tuy nhiên, mấy vết thương này nhìn như máu me đầm đìa, nhưng vết thương lạirất cạn, với thể chất của Sở Hi Thanh, chủ vài giây là có thể khôi phục.Trong lòng Sở Vân Vân lại có chút không đành lòng.Nàng đã kiểm soát lực lượng rồi.Vấn đề là thần độc và thần chú trong cơ thể nàng, một khi nàng lo lắng căngthẳng, thì không thể kiếm sát chính xác được.Khi nàng đại chiến với Vấn Thù Y thì không hề có chút lo lắng hay căng thẳngnào, nhưng giao thủ với Sở Hi Thanh thì lại rất sợ tổn thương hắn.Chỉ cần Sở Hi Thanh không chọc giận nàng, Sở Vân Vân đều rất có chừng mựckhi chỉ điểm võ đạo cho hắn.“Còn chưa kết thúc!’Sở Hi Thanh dựa lưng vào tường, hít thở phì phò.Hắn thừa dịp Sở Vân Vân dừng lại, cố gắng khôi phục chân nguyên khí huyết.Khóe môi hắn cong lên, mắt hiện ra tinh quang, giống như chiến ý dạt dào mànhìn Sở Vân Vân: “Ta là người tu luyện Bá thể, mấy vết thương này có đáng làgì?”Trong lòng Sở Hi Thanh lại hơi bồn chồn và thấp thỏm.Vì sao người bên ngoài còn không có động thủ?Đã nói là thời điểm này rồi mà, tên kia đã đáp ứng rồi, vậy mà bây giờ lại khôngra tay.Cái tên này đúng là không dựa vào được!Sở Vân Vân cau mày lại, cảm giác bất an trong lòng nàng càng mãnh liệt hơn.“Hừ!’Sở Vân Vân hừ nhẹ một tiếng, bóng người lại hóa thành một đoàn ánh sángmàu trắng.Nàng quyết định đánh nhanh thắng nhanh.Mặc kệ Sở Hi Thanh có âm mưu gì, chỉ cần để hắn không thực hiện được làxong.Cùng lúc đó, bên ngoài tòa Diễn Võ đường này.Kiếm Tàng Phong đang nghĩ đến giao dịch của mình và Sở Hi Thanh, hắn chỉcảm thấy đau đầu không thôi.Lúc trước, hắn nghe Sở Hi Thanh dặn dò, thì đã cảm thấy tên này có tâm tư âmu gì đó.Chỉ muốn đánh một trận công bằng với Sở Vân Vân? Cái tên này lừa quỷ đi!Nếu hắn thật sự nghĩ như vậy, thì cần gì phải lén lén lút lút? Trực tiếp nói choSở Vân Vân biết là được rồi, phải không?Nhưng Sở Hi Thanh cho thật sự quá nhiều!
Sở Hi Thanh đã thử hòa Thần Ý Đao Tâm vào trong Nhai Tí Đao của bản thân,
đao uy đao thế càng kinh người hơn, còn phản xạ được tất cả các loại lực lượng.
Mà sau khi hóa giải được lực lượng phản xạ này, Sở Vân Vân liền lao thẳng về
phía trước.
Trường thương màu đen trong tay nàng lại như cuồng long, cắn xé và xung kích
về phía Sở Hi Thanh, thậm chí nuốt hết cả người hắn.
Sở Vân Vân đã nói là dùng toàn lực, thì chắc chắn sẽ không nuốt lời.
Để Sở Vân Vân giật mình chính là, Sở Hi Thanh lại có thể đỡ được bốn thương
Vạn Thần Kiếp của nàng.
Mãi đến tận thương thứ năm, thì hắn mới bị mũi thương của Sở Vân Vân đánh
trúng.
Nhưng Bá thể của Sở Hi Thanh cực kỳ mạnh mẽ, một thương của Sở Vân Vân
không thể đâm thủng, chỉ bị đánh bay ra ngoài.
Sở Vân Vân cũng không truy kích, nàng đâm năm thương, tất cả đều bị ánh đao
của Sở Hi Thanh phản xạ hoặc bé gãy.
Dù một thương cuối cùng đánh trúng Sở Hi Thanh, thì cũng chỉ có ba phần
mười lực lượng.
Cái tên này. . .
Trong mắt Sở Vân Vân toát ra vẻ kinh ngạc.
Không ngờ Thần Ý Đao Tâm lại có tác dụng lớn như vậy!
Dưới tình huống không có cột cờ Nghịch Thần Kỳ và pháp khí, sức chiến đấu
của nàng cũng có thể tiến vào hạng 30 trên Địa Bảng.
Nhưng mà Sở Hi Thanh lại có thể đỡ được bốn thương của nàng.
Nếu như bây giờ hắn có thêm một Bình Thiên thánh truyền hỗ trợ, há chẳng
phải là có thể đối địch vạn quân trên sa trường?
Sở Vân Vân suy nghĩ rất nhanh, đồng thời liên tục truy kích Sở Hi Thanh.
Trong lòng nàng đang vui mừng vì Sở Hi Thanh trưởng thành, nhưng ra tay lại
không lưu tình.
Sau đso, Sở Hi Thanh liền như bao cát, bị Sở Vân Vân đánh bay qua bay lại ở
trong Diễn Võ đường.
Sau ba trăm chiêu, Sở Hi Thanh đã không thể chống đỡ thế tiến công của Sở
Vân Vân.
Hắn không thể không sử dụng Vĩnh Hằng Chi Bích để chống đỡ lại.
Nhưng màng sáng màu vàng khiến Thương Hải Thạch và Vạn Kiếm Sinh
không thể làm gì này, lại bị Sở Vân Vân dễ dàng đánh tan.
Chỉ dùng bảy trăm thương, nàng đã ép Sở Hi Thanh phải chủ động thu hồi Vĩnh
Hằng Bích Chướng.
Bằng không thì chân nguyên và nguyên thần của hắn sẽ bị rút khô.
Nhưng như vậy thì tình hình của Sở Hi Thanh càng gian nan hơn.
Dù Sở Hi Thanh dốc hết tất cả sức lực, thì vẫn không thể phòng ngự thương thế
của đối phương.
Đại đa số thời điểm, tư duy của Sở Hi Thanh đều không theo kịp, căn bản là
không phòng ngự được.
Còn có những lúc nghĩ được, thì tay chân lại không theo kịp.
May mắn là Thái Thượng Thông Thần của hắn đã lên cấp mười bốn, lại cô đọng
hai Thần Ý Đao Tâm!
Nhưng chênh lệch giữa song phương vẫn rất lớn, nhất là trên lực phản ứng, tốc
độ xuất thủ và thân pháp, còn cả Thiên quy đạo luật nữa.
Cứ mỗi mười thương của Sở Vân Vân, Sở Hi Thanh chỉ có thể chống đỡ được
năm thương, năm thương còn lại đều dựa vào Bá thể gắng gượng chống đỡ.
Sau khi song phương giao thủ khoảng 1500 chiêu, Sở Vân Vân tạm thời dừng
lại, nàng nghiêm mặt, dùng trường thương chỉ vào Sở Hi Thanh: “Ngươi nên
chịu thua!”
Đối với bọn họ mà nói, 1500 thương chỉ là hai cái hô hấp mà thôi.
Trong hai cái hô hấp này, trên người Sở Hi Thanh đã có thêm mấy đạo vết
thương.
Tuy nhiên, mấy vết thương này nhìn như máu me đầm đìa, nhưng vết thương lại
rất cạn, với thể chất của Sở Hi Thanh, chủ vài giây là có thể khôi phục.
Trong lòng Sở Vân Vân lại có chút không đành lòng.
Nàng đã kiểm soát lực lượng rồi.
Vấn đề là thần độc và thần chú trong cơ thể nàng, một khi nàng lo lắng căng
thẳng, thì không thể kiếm sát chính xác được.
Khi nàng đại chiến với Vấn Thù Y thì không hề có chút lo lắng hay căng thẳng
nào, nhưng giao thủ với Sở Hi Thanh thì lại rất sợ tổn thương hắn.
Chỉ cần Sở Hi Thanh không chọc giận nàng, Sở Vân Vân đều rất có chừng mực
khi chỉ điểm võ đạo cho hắn.
“Còn chưa kết thúc!’
Sở Hi Thanh dựa lưng vào tường, hít thở phì phò.
Hắn thừa dịp Sở Vân Vân dừng lại, cố gắng khôi phục chân nguyên khí huyết.
Khóe môi hắn cong lên, mắt hiện ra tinh quang, giống như chiến ý dạt dào mà
nhìn Sở Vân Vân: “Ta là người tu luyện Bá thể, mấy vết thương này có đáng là
gì?”
Trong lòng Sở Hi Thanh lại hơi bồn chồn và thấp thỏm.
Vì sao người bên ngoài còn không có động thủ?
Đã nói là thời điểm này rồi mà, tên kia đã đáp ứng rồi, vậy mà bây giờ lại không
ra tay.
Cái tên này đúng là không dựa vào được!
Sở Vân Vân cau mày lại, cảm giác bất an trong lòng nàng càng mãnh liệt hơn.
“Hừ!’
Sở Vân Vân hừ nhẹ một tiếng, bóng người lại hóa thành một đoàn ánh sáng
màu trắng.
Nàng quyết định đánh nhanh thắng nhanh.
Mặc kệ Sở Hi Thanh có âm mưu gì, chỉ cần để hắn không thực hiện được là
xong.
Cùng lúc đó, bên ngoài tòa Diễn Võ đường này.
Kiếm Tàng Phong đang nghĩ đến giao dịch của mình và Sở Hi Thanh, hắn chỉ
cảm thấy đau đầu không thôi.
Lúc trước, hắn nghe Sở Hi Thanh dặn dò, thì đã cảm thấy tên này có tâm tư âm
u gì đó.
Chỉ muốn đánh một trận công bằng với Sở Vân Vân? Cái tên này lừa quỷ đi!
Nếu hắn thật sự nghĩ như vậy, thì cần gì phải lén lén lút lút? Trực tiếp nói cho
Sở Vân Vân biết là được rồi, phải không?
Nhưng Sở Hi Thanh cho thật sự quá nhiều!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh đã thử hòa Thần Ý Đao Tâm vào trong Nhai Tí Đao của bản thân,đao uy đao thế càng kinh người hơn, còn phản xạ được tất cả các loại lực lượng.Mà sau khi hóa giải được lực lượng phản xạ này, Sở Vân Vân liền lao thẳng vềphía trước.Trường thương màu đen trong tay nàng lại như cuồng long, cắn xé và xung kíchvề phía Sở Hi Thanh, thậm chí nuốt hết cả người hắn.Sở Vân Vân đã nói là dùng toàn lực, thì chắc chắn sẽ không nuốt lời.Để Sở Vân Vân giật mình chính là, Sở Hi Thanh lại có thể đỡ được bốn thươngVạn Thần Kiếp của nàng.Mãi đến tận thương thứ năm, thì hắn mới bị mũi thương của Sở Vân Vân đánhtrúng.Nhưng Bá thể của Sở Hi Thanh cực kỳ mạnh mẽ, một thương của Sở Vân Vânkhông thể đâm thủng, chỉ bị đánh bay ra ngoài.Sở Vân Vân cũng không truy kích, nàng đâm năm thương, tất cả đều bị ánh đaocủa Sở Hi Thanh phản xạ hoặc bé gãy.Dù một thương cuối cùng đánh trúng Sở Hi Thanh, thì cũng chỉ có ba phầnmười lực lượng.Cái tên này. . .Trong mắt Sở Vân Vân toát ra vẻ kinh ngạc.Không ngờ Thần Ý Đao Tâm lại có tác dụng lớn như vậy!Dưới tình huống không có cột cờ Nghịch Thần Kỳ và pháp khí, sức chiến đấucủa nàng cũng có thể tiến vào hạng 30 trên Địa Bảng.Nhưng mà Sở Hi Thanh lại có thể đỡ được bốn thương của nàng.Nếu như bây giờ hắn có thêm một Bình Thiên thánh truyền hỗ trợ, há chẳngphải là có thể đối địch vạn quân trên sa trường?Sở Vân Vân suy nghĩ rất nhanh, đồng thời liên tục truy kích Sở Hi Thanh.Trong lòng nàng đang vui mừng vì Sở Hi Thanh trưởng thành, nhưng ra tay lạikhông lưu tình.Sau đso, Sở Hi Thanh liền như bao cát, bị Sở Vân Vân đánh bay qua bay lại ởtrong Diễn Võ đường.Sau ba trăm chiêu, Sở Hi Thanh đã không thể chống đỡ thế tiến công của SởVân Vân.Hắn không thể không sử dụng Vĩnh Hằng Chi Bích để chống đỡ lại.Nhưng màng sáng màu vàng khiến Thương Hải Thạch và Vạn Kiếm Sinhkhông thể làm gì này, lại bị Sở Vân Vân dễ dàng đánh tan.Chỉ dùng bảy trăm thương, nàng đã ép Sở Hi Thanh phải chủ động thu hồi VĩnhHằng Bích Chướng.Bằng không thì chân nguyên và nguyên thần của hắn sẽ bị rút khô.Nhưng như vậy thì tình hình của Sở Hi Thanh càng gian nan hơn.Dù Sở Hi Thanh dốc hết tất cả sức lực, thì vẫn không thể phòng ngự thương thếcủa đối phương.Đại đa số thời điểm, tư duy của Sở Hi Thanh đều không theo kịp, căn bản làkhông phòng ngự được.Còn có những lúc nghĩ được, thì tay chân lại không theo kịp.May mắn là Thái Thượng Thông Thần của hắn đã lên cấp mười bốn, lại cô đọnghai Thần Ý Đao Tâm!Nhưng chênh lệch giữa song phương vẫn rất lớn, nhất là trên lực phản ứng, tốcđộ xuất thủ và thân pháp, còn cả Thiên quy đạo luật nữa.Cứ mỗi mười thương của Sở Vân Vân, Sở Hi Thanh chỉ có thể chống đỡ đượcnăm thương, năm thương còn lại đều dựa vào Bá thể gắng gượng chống đỡ.Sau khi song phương giao thủ khoảng 1500 chiêu, Sở Vân Vân tạm thời dừnglại, nàng nghiêm mặt, dùng trường thương chỉ vào Sở Hi Thanh: “Ngươi nênchịu thua!”Đối với bọn họ mà nói, 1500 thương chỉ là hai cái hô hấp mà thôi.Trong hai cái hô hấp này, trên người Sở Hi Thanh đã có thêm mấy đạo vếtthương.Tuy nhiên, mấy vết thương này nhìn như máu me đầm đìa, nhưng vết thương lạirất cạn, với thể chất của Sở Hi Thanh, chủ vài giây là có thể khôi phục.Trong lòng Sở Vân Vân lại có chút không đành lòng.Nàng đã kiểm soát lực lượng rồi.Vấn đề là thần độc và thần chú trong cơ thể nàng, một khi nàng lo lắng căngthẳng, thì không thể kiếm sát chính xác được.Khi nàng đại chiến với Vấn Thù Y thì không hề có chút lo lắng hay căng thẳngnào, nhưng giao thủ với Sở Hi Thanh thì lại rất sợ tổn thương hắn.Chỉ cần Sở Hi Thanh không chọc giận nàng, Sở Vân Vân đều rất có chừng mựckhi chỉ điểm võ đạo cho hắn.“Còn chưa kết thúc!’Sở Hi Thanh dựa lưng vào tường, hít thở phì phò.Hắn thừa dịp Sở Vân Vân dừng lại, cố gắng khôi phục chân nguyên khí huyết.Khóe môi hắn cong lên, mắt hiện ra tinh quang, giống như chiến ý dạt dào mànhìn Sở Vân Vân: “Ta là người tu luyện Bá thể, mấy vết thương này có đáng làgì?”Trong lòng Sở Hi Thanh lại hơi bồn chồn và thấp thỏm.Vì sao người bên ngoài còn không có động thủ?Đã nói là thời điểm này rồi mà, tên kia đã đáp ứng rồi, vậy mà bây giờ lại khôngra tay.Cái tên này đúng là không dựa vào được!Sở Vân Vân cau mày lại, cảm giác bất an trong lòng nàng càng mãnh liệt hơn.“Hừ!’Sở Vân Vân hừ nhẹ một tiếng, bóng người lại hóa thành một đoàn ánh sángmàu trắng.Nàng quyết định đánh nhanh thắng nhanh.Mặc kệ Sở Hi Thanh có âm mưu gì, chỉ cần để hắn không thực hiện được làxong.Cùng lúc đó, bên ngoài tòa Diễn Võ đường này.Kiếm Tàng Phong đang nghĩ đến giao dịch của mình và Sở Hi Thanh, hắn chỉcảm thấy đau đầu không thôi.Lúc trước, hắn nghe Sở Hi Thanh dặn dò, thì đã cảm thấy tên này có tâm tư âmu gì đó.Chỉ muốn đánh một trận công bằng với Sở Vân Vân? Cái tên này lừa quỷ đi!Nếu hắn thật sự nghĩ như vậy, thì cần gì phải lén lén lút lút? Trực tiếp nói choSở Vân Vân biết là được rồi, phải không?Nhưng Sở Hi Thanh cho thật sự quá nhiều!