Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1496: Một tay che trời (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong cơ thể Sở Vân Vân cũng có máu của Sở Hi Thanh.Là nàng nợ hắn!Vì vậy, vấn đề là ở trên người nàng.Sở Vân Vân không nói được tâm trạng của mình là thế nào.Dù nàng đối mặt với thiên quân vạn mã, thì cũng chưa bao giờ hoảng loạn nhưvậy.Chỉ vẻn vẹn là một nụ hôn, lại khiến cho nội tâm của nàng rối như tơ vò, suýtnữa không thể tự kiềm chế, không thể tự suy nghĩ.Trong lòng nàng ngoại trừ kinh ngạc, ngượng ngùng, xấu hổ, mừng rỡ, sợ hãi,hoảng loạn và bất an ra, thì còn có một chút khó chịu và không cam lòng.Sau đó Sở Vân Vân lại vô thức vung vẩy nắm đấm, phát tiết những tâm trạngphức tạp này.Nhiều loại tâm trạng đan xen vào nhau, làm cho nàng khó có thể làm rõ.Vấn đề là nàng không muốn làm Sở Hi Thanh bị thương, tên khốn này đã bịnàng đánh rất thảm rồi.Ngọn lửa giận trong lòng Sở Vân Vân lại không có chỗ phát tiết, càng ngàycàng mạnh hơn.Sau đó, nàng lại nghĩ đến điều gì đó, bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn về phíaHuyết Nhai thần đao.Đao linh Huyết Nhai thần đao vốn đang muốn lặng lẽ chuồn đi.Dựa theo trí tuệ gần ngàn năm của nó, Bá Võ Vương bây giờ rất nguy hiểm,mình vẫn chạy là thượng sách.Nhưng sau khi ánh mắt của Sở Vân Vân quét qua, đao linh nhất thời lạnh lẽo,thân đao cũng cứng đờ, quá trình xuyên qua hư không cũng dừng lại.Thân đao của nó hơi run rẩy, truyền đạt ý nghĩ của nó cho Sở Vân Vân.Chuyện hôm nay thật sự không liên quan gì đến nó, nó chỉ bị Sở Hi Thanh lừagạt mà thôi, bị tên khốn nạn gan to bằng trời kia lợi dụng.Nói chính xác hơn, thật ra nó cũng là người bị hại.Nói chung là không liên quan gì đến nó, đều là lỗi của tên khốn Sở Hi Thanhkia!Cheng!Sở Vân Vân đá một cước lên thân đao Huyết Nhai thần đao, đá nó vào trong hưkhông.Đao linh không khỏi gào thét một trận.Nó biết mình sẽ bị Sở Vân Vân giận cá chém thớt mà.Tiểu Tóc Húi Cua ở xa xa nhìn thấy cảnh này, không khỏi nuốt một ngụm nướcbọt.Nó cảm thấy rất may mắn, sau đó lại âm thầm kinh ngạc.Đao linh của Huyết Nhai thần đao cũng coi như là tộc nhân của nó, là tiền bốicủa nó.Bộ tộc Nhai Tí chúng nó vốn là thần thú hệ Canh kim, rất nhiều tộc nhân đềusinh ra tại các loại kim loại bóng loáng ở thời viễn cổ. Đao linh này diễn biếnđến cuối cùng, cũng sẽ trở thành Nhai Tí chân chính.Tiểu Tóc Húi Cua không ngờ vị tiền bối này của mình lại mềm yếu như vậy khiđứng trước mặt Sở Vân Vân.Quả thực là sỉ nhục của tộc ta!Tiểu Tóc Húi Cua nghĩ đến đây, liền hóa thành một vệt sáng, trốn vào trongthân thể của Sở Hi Thanh.Nó quyết định trở lại thân thể của Sở Hi Thanh, giúp chủ nhân khôi phục vếtthương.Trên đường đi, tiểu Tóc Húi Cua chú ý đến ánh mắt kỳ quái của tiểu Sư Tử.Khí tức tiểu Tóc Húi Cua nhất thời cứng lại.Đáng ghét! Con Toan Nghê này lại đang khinh bỉ nó!Tiểu Tóc Húi Cua vẫn không do dự, lập tức chui vào trong ngực Sở Hi Thanh.Con Toan Nghê này quá đáng ghét!Nó thật sự không phải trốn vào để tị nạn, mà là vì chữa thương cho chủ nhân!Sở Vân Vân đá bay Huyết Nhai thần đao xong, liền đưa mắt nhìn ra bên ngoàiDiễn Võ đường.Dù là tầng ‘Bí Văn vân thạch’ dày mấy trượng kia, cũng không thể ngăn cảntầm mắt của nàng.Khi Sở Vân Vân khóa chặt một bóng người ở bên ngoài, liền chuẩn bị vượtkhông mà đi.Lúc này, nàng lại nhíu mày lại, quay người nắm một chân của Sở Hi Thanh, rồikéo hắn bước ra ngoài Diễn Võ đường.Tên khốn khiếp này đã mất ý thức.Sở Vân Vân không dám để hắn ở lại đây một mình, nàng rất không yên tâm.Lúc này, Kiếm Tàng Phong đang điên cuồng bỏ chạy.Hắn không biết bên trong Diễn Võ đường rốt cuộc xảy ra chuyện gì.Có điều, dù dùng gót chân để suy nghĩ thì Kiếm Tàng Phong cũng biết tên SởHi Thanh kia lén lén lút lút, nhất định là không làm chuyện tốt.Vì vậy, sau khi hoàn thành ủy thác thì Kiếm Tàng Phong trực tiếp bỏ chạy.Hắn cũng ý thức được, thời điểm này tốt nhất là nên chạy xa, hơn nữa càng xacàng tốt!Kiếm Tàng Phong chuẩn bị chạy đến Đạo Nhất điện để lánh nạn một thời gian,chờ sóng gió bên ngoài qua đi rồi tính sau.Nếu như tình hình không ổn, thì chạy đến Ngoại Vụ đường để nhận một nhiệmvụ đi xa, đợi mưa gió lắng xuống thì mới trở về Vô Tướng thần sơn.Tuy nhiên, khi bóng người của hắn sắp chạy đến Đạo Nhất diện, Vô Tướng thầntông nhìn thấy Sở Vân Vân kéo một người cất bước đi ra khỏi hư không, đứng ởtrước mắt của hắn.“Sư tỷ?”Kiếm Tàng Phong lập tức cảm ứng được khí cơ lạnh lẽo và điên cuồng của SởVân Vân.Hắn nhất thời rùng một một cái, toàn thân đều nổi da gà.Kiếm Tàng Phong nhìn người bị kéo lê trong tay Sở Hi Thanh, con ngươi nhấtthời trợn trừng lên.Người khóe môi chảy máu, bất tỉnh nhân sự này, không phải Sở Hi Thanh Sở sưđệ thì là ai?

Trong cơ thể Sở Vân Vân cũng có máu của Sở Hi Thanh.

Là nàng nợ hắn!

Vì vậy, vấn đề là ở trên người nàng.

Sở Vân Vân không nói được tâm trạng của mình là thế nào.

Dù nàng đối mặt với thiên quân vạn mã, thì cũng chưa bao giờ hoảng loạn như

vậy.

Chỉ vẻn vẹn là một nụ hôn, lại khiến cho nội tâm của nàng rối như tơ vò, suýt

nữa không thể tự kiềm chế, không thể tự suy nghĩ.

Trong lòng nàng ngoại trừ kinh ngạc, ngượng ngùng, xấu hổ, mừng rỡ, sợ hãi,

hoảng loạn và bất an ra, thì còn có một chút khó chịu và không cam lòng.

Sau đó Sở Vân Vân lại vô thức vung vẩy nắm đấm, phát tiết những tâm trạng

phức tạp này.

Nhiều loại tâm trạng đan xen vào nhau, làm cho nàng khó có thể làm rõ.

Vấn đề là nàng không muốn làm Sở Hi Thanh bị thương, tên khốn này đã bị

nàng đánh rất thảm rồi.

Ngọn lửa giận trong lòng Sở Vân Vân lại không có chỗ phát tiết, càng ngày

càng mạnh hơn.

Sau đó, nàng lại nghĩ đến điều gì đó, bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn về phía

Huyết Nhai thần đao.

Đao linh Huyết Nhai thần đao vốn đang muốn lặng lẽ chuồn đi.

Dựa theo trí tuệ gần ngàn năm của nó, Bá Võ Vương bây giờ rất nguy hiểm,

mình vẫn chạy là thượng sách.

Nhưng sau khi ánh mắt của Sở Vân Vân quét qua, đao linh nhất thời lạnh lẽo,

thân đao cũng cứng đờ, quá trình xuyên qua hư không cũng dừng lại.

Thân đao của nó hơi run rẩy, truyền đạt ý nghĩ của nó cho Sở Vân Vân.

Chuyện hôm nay thật sự không liên quan gì đến nó, nó chỉ bị Sở Hi Thanh lừa

gạt mà thôi, bị tên khốn nạn gan to bằng trời kia lợi dụng.

Nói chính xác hơn, thật ra nó cũng là người bị hại.

Nói chung là không liên quan gì đến nó, đều là lỗi của tên khốn Sở Hi Thanh

kia!

Cheng!

Sở Vân Vân đá một cước lên thân đao Huyết Nhai thần đao, đá nó vào trong hư

không.

Đao linh không khỏi gào thét một trận.

Nó biết mình sẽ bị Sở Vân Vân giận cá chém thớt mà.

Tiểu Tóc Húi Cua ở xa xa nhìn thấy cảnh này, không khỏi nuốt một ngụm nước

bọt.

Nó cảm thấy rất may mắn, sau đó lại âm thầm kinh ngạc.

Đao linh của Huyết Nhai thần đao cũng coi như là tộc nhân của nó, là tiền bối

của nó.

Bộ tộc Nhai Tí chúng nó vốn là thần thú hệ Canh kim, rất nhiều tộc nhân đều

sinh ra tại các loại kim loại bóng loáng ở thời viễn cổ. Đao linh này diễn biến

đến cuối cùng, cũng sẽ trở thành Nhai Tí chân chính.

Tiểu Tóc Húi Cua không ngờ vị tiền bối này của mình lại mềm yếu như vậy khi

đứng trước mặt Sở Vân Vân.

Quả thực là sỉ nhục của tộc ta!

Tiểu Tóc Húi Cua nghĩ đến đây, liền hóa thành một vệt sáng, trốn vào trong

thân thể của Sở Hi Thanh.

Nó quyết định trở lại thân thể của Sở Hi Thanh, giúp chủ nhân khôi phục vết

thương.

Trên đường đi, tiểu Tóc Húi Cua chú ý đến ánh mắt kỳ quái của tiểu Sư Tử.

Khí tức tiểu Tóc Húi Cua nhất thời cứng lại.

Đáng ghét! Con Toan Nghê này lại đang khinh bỉ nó!

Tiểu Tóc Húi Cua vẫn không do dự, lập tức chui vào trong ngực Sở Hi Thanh.

Con Toan Nghê này quá đáng ghét!

Nó thật sự không phải trốn vào để tị nạn, mà là vì chữa thương cho chủ nhân!

Sở Vân Vân đá bay Huyết Nhai thần đao xong, liền đưa mắt nhìn ra bên ngoài

Diễn Võ đường.

Dù là tầng ‘Bí Văn vân thạch’ dày mấy trượng kia, cũng không thể ngăn cản

tầm mắt của nàng.

Khi Sở Vân Vân khóa chặt một bóng người ở bên ngoài, liền chuẩn bị vượt

không mà đi.

Lúc này, nàng lại nhíu mày lại, quay người nắm một chân của Sở Hi Thanh, rồi

kéo hắn bước ra ngoài Diễn Võ đường.

Tên khốn khiếp này đã mất ý thức.

Sở Vân Vân không dám để hắn ở lại đây một mình, nàng rất không yên tâm.

Lúc này, Kiếm Tàng Phong đang điên cuồng bỏ chạy.

Hắn không biết bên trong Diễn Võ đường rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Có điều, dù dùng gót chân để suy nghĩ thì Kiếm Tàng Phong cũng biết tên Sở

Hi Thanh kia lén lén lút lút, nhất định là không làm chuyện tốt.

Vì vậy, sau khi hoàn thành ủy thác thì Kiếm Tàng Phong trực tiếp bỏ chạy.

Hắn cũng ý thức được, thời điểm này tốt nhất là nên chạy xa, hơn nữa càng xa

càng tốt!

Kiếm Tàng Phong chuẩn bị chạy đến Đạo Nhất điện để lánh nạn một thời gian,

chờ sóng gió bên ngoài qua đi rồi tính sau.

Nếu như tình hình không ổn, thì chạy đến Ngoại Vụ đường để nhận một nhiệm

vụ đi xa, đợi mưa gió lắng xuống thì mới trở về Vô Tướng thần sơn.

Tuy nhiên, khi bóng người của hắn sắp chạy đến Đạo Nhất diện, Vô Tướng thần

tông nhìn thấy Sở Vân Vân kéo một người cất bước đi ra khỏi hư không, đứng ở

trước mắt của hắn.

“Sư tỷ?”

Kiếm Tàng Phong lập tức cảm ứng được khí cơ lạnh lẽo và điên cuồng của Sở

Vân Vân.

Hắn nhất thời rùng một một cái, toàn thân đều nổi da gà.

Kiếm Tàng Phong nhìn người bị kéo lê trong tay Sở Hi Thanh, con ngươi nhất

thời trợn trừng lên.

Người khóe môi chảy máu, bất tỉnh nhân sự này, không phải Sở Hi Thanh Sở sư

đệ thì là ai?

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong cơ thể Sở Vân Vân cũng có máu của Sở Hi Thanh.Là nàng nợ hắn!Vì vậy, vấn đề là ở trên người nàng.Sở Vân Vân không nói được tâm trạng của mình là thế nào.Dù nàng đối mặt với thiên quân vạn mã, thì cũng chưa bao giờ hoảng loạn nhưvậy.Chỉ vẻn vẹn là một nụ hôn, lại khiến cho nội tâm của nàng rối như tơ vò, suýtnữa không thể tự kiềm chế, không thể tự suy nghĩ.Trong lòng nàng ngoại trừ kinh ngạc, ngượng ngùng, xấu hổ, mừng rỡ, sợ hãi,hoảng loạn và bất an ra, thì còn có một chút khó chịu và không cam lòng.Sau đó Sở Vân Vân lại vô thức vung vẩy nắm đấm, phát tiết những tâm trạngphức tạp này.Nhiều loại tâm trạng đan xen vào nhau, làm cho nàng khó có thể làm rõ.Vấn đề là nàng không muốn làm Sở Hi Thanh bị thương, tên khốn này đã bịnàng đánh rất thảm rồi.Ngọn lửa giận trong lòng Sở Vân Vân lại không có chỗ phát tiết, càng ngàycàng mạnh hơn.Sau đó, nàng lại nghĩ đến điều gì đó, bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn về phíaHuyết Nhai thần đao.Đao linh Huyết Nhai thần đao vốn đang muốn lặng lẽ chuồn đi.Dựa theo trí tuệ gần ngàn năm của nó, Bá Võ Vương bây giờ rất nguy hiểm,mình vẫn chạy là thượng sách.Nhưng sau khi ánh mắt của Sở Vân Vân quét qua, đao linh nhất thời lạnh lẽo,thân đao cũng cứng đờ, quá trình xuyên qua hư không cũng dừng lại.Thân đao của nó hơi run rẩy, truyền đạt ý nghĩ của nó cho Sở Vân Vân.Chuyện hôm nay thật sự không liên quan gì đến nó, nó chỉ bị Sở Hi Thanh lừagạt mà thôi, bị tên khốn nạn gan to bằng trời kia lợi dụng.Nói chính xác hơn, thật ra nó cũng là người bị hại.Nói chung là không liên quan gì đến nó, đều là lỗi của tên khốn Sở Hi Thanhkia!Cheng!Sở Vân Vân đá một cước lên thân đao Huyết Nhai thần đao, đá nó vào trong hưkhông.Đao linh không khỏi gào thét một trận.Nó biết mình sẽ bị Sở Vân Vân giận cá chém thớt mà.Tiểu Tóc Húi Cua ở xa xa nhìn thấy cảnh này, không khỏi nuốt một ngụm nướcbọt.Nó cảm thấy rất may mắn, sau đó lại âm thầm kinh ngạc.Đao linh của Huyết Nhai thần đao cũng coi như là tộc nhân của nó, là tiền bốicủa nó.Bộ tộc Nhai Tí chúng nó vốn là thần thú hệ Canh kim, rất nhiều tộc nhân đềusinh ra tại các loại kim loại bóng loáng ở thời viễn cổ. Đao linh này diễn biếnđến cuối cùng, cũng sẽ trở thành Nhai Tí chân chính.Tiểu Tóc Húi Cua không ngờ vị tiền bối này của mình lại mềm yếu như vậy khiđứng trước mặt Sở Vân Vân.Quả thực là sỉ nhục của tộc ta!Tiểu Tóc Húi Cua nghĩ đến đây, liền hóa thành một vệt sáng, trốn vào trongthân thể của Sở Hi Thanh.Nó quyết định trở lại thân thể của Sở Hi Thanh, giúp chủ nhân khôi phục vếtthương.Trên đường đi, tiểu Tóc Húi Cua chú ý đến ánh mắt kỳ quái của tiểu Sư Tử.Khí tức tiểu Tóc Húi Cua nhất thời cứng lại.Đáng ghét! Con Toan Nghê này lại đang khinh bỉ nó!Tiểu Tóc Húi Cua vẫn không do dự, lập tức chui vào trong ngực Sở Hi Thanh.Con Toan Nghê này quá đáng ghét!Nó thật sự không phải trốn vào để tị nạn, mà là vì chữa thương cho chủ nhân!Sở Vân Vân đá bay Huyết Nhai thần đao xong, liền đưa mắt nhìn ra bên ngoàiDiễn Võ đường.Dù là tầng ‘Bí Văn vân thạch’ dày mấy trượng kia, cũng không thể ngăn cảntầm mắt của nàng.Khi Sở Vân Vân khóa chặt một bóng người ở bên ngoài, liền chuẩn bị vượtkhông mà đi.Lúc này, nàng lại nhíu mày lại, quay người nắm một chân của Sở Hi Thanh, rồikéo hắn bước ra ngoài Diễn Võ đường.Tên khốn khiếp này đã mất ý thức.Sở Vân Vân không dám để hắn ở lại đây một mình, nàng rất không yên tâm.Lúc này, Kiếm Tàng Phong đang điên cuồng bỏ chạy.Hắn không biết bên trong Diễn Võ đường rốt cuộc xảy ra chuyện gì.Có điều, dù dùng gót chân để suy nghĩ thì Kiếm Tàng Phong cũng biết tên SởHi Thanh kia lén lén lút lút, nhất định là không làm chuyện tốt.Vì vậy, sau khi hoàn thành ủy thác thì Kiếm Tàng Phong trực tiếp bỏ chạy.Hắn cũng ý thức được, thời điểm này tốt nhất là nên chạy xa, hơn nữa càng xacàng tốt!Kiếm Tàng Phong chuẩn bị chạy đến Đạo Nhất điện để lánh nạn một thời gian,chờ sóng gió bên ngoài qua đi rồi tính sau.Nếu như tình hình không ổn, thì chạy đến Ngoại Vụ đường để nhận một nhiệmvụ đi xa, đợi mưa gió lắng xuống thì mới trở về Vô Tướng thần sơn.Tuy nhiên, khi bóng người của hắn sắp chạy đến Đạo Nhất diện, Vô Tướng thầntông nhìn thấy Sở Vân Vân kéo một người cất bước đi ra khỏi hư không, đứng ởtrước mắt của hắn.“Sư tỷ?”Kiếm Tàng Phong lập tức cảm ứng được khí cơ lạnh lẽo và điên cuồng của SởVân Vân.Hắn nhất thời rùng một một cái, toàn thân đều nổi da gà.Kiếm Tàng Phong nhìn người bị kéo lê trong tay Sở Hi Thanh, con ngươi nhấtthời trợn trừng lên.Người khóe môi chảy máu, bất tỉnh nhân sự này, không phải Sở Hi Thanh Sở sưđệ thì là ai?

Chương 1496: Một tay che trời (2)