Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1504: Song đao (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn suy nghĩ một chút, liền dùng bí pháp để mở màn sáng của Thần Khế thiênbi, gửi năm chữ.“Đao tốt, ta mượn, cảm ơn!” (Đao hảo, tá ngã, tạ)Sở Hi Thanh nhìn mấy chữ của mình, chợt cảm thấy khí tức nghèo đói phả vàomặt.Năm chữ, năm vạn lượng!Hắn đã cắn răng nhịn đau rồi.Khóe môi Kế Tiễn Tiễn giật giật.Chủ thượng vẫn nhận thật?Chủ thượng thật là! Cái này có khác gì loại nhu nhược bám váy đàn bà?Nàng lập tức dập tắt cái ý nghĩ đại nghịch bất đạo này.Chủ thượng nói là mượn dùng, vậy nhất định sẽ trả lại.Hơn nữa, quá khứ của chủ thượng thê thảm đến mức nào chứ?Chủ thượng giãy dụa đứng lên một lần nữa, tự nhiên phải dùng tất cả lực lượngcó thể dùng.Còn nữa, Sở Hi Thanh có thanh đao này, hành trình về phương nam này quảthực là sẽ an toàn hơn nhiều.Sau đó, Vấn Thù Y liền gửi tin đáp lại: “Đao tặng cho ngươi, đây là đồ riêngcủa ta, với lại ta giữ lại cũng vô dụng. 800 năm trước, Huyết Nhai Đao Quân vôđịch thiên hạ, khiến cho rất nhiều võ tu tu hành Kính Thiên chi pháp. Kính HoaThủy Nguyệt đao này sinh ra ở thời đại đó. Nhưng thiên hạ bây giờ, lại có rất ítvõ tu có thành tựu trên con đường Kính Thiên chi pháp này.”“Ngoài ra, nếu như người thiếu pháp khí, cũng có thể hỏi ta. Ngày xưa, vì trấnáp võ lâm, ta cũng từng chém giết năm mươi bốn võ tu nhị phẩm, nên cũng córất nhiều đồ riêng.”Sở Hi Thanh không khỏi hít một hơi khí lạnh.Vị thành chủ này giàu có đến mức nào chứ?Hơn trăm chữ này của Vấn Thù Y, liền bằng một tháng thu nhập của Thiết KỳBang bây giờ rồi.Sở Hi Thanh lắc đầu: “Vị Vấn thành chủ này đúng là. . .”Hắn không biết nên đánh giá thế nào.Cuối cùng, Sở Hi Thanh chỉ có thể sờ sờ thanh bảo đao mới, cười khổ mộttiếng: “Thịnh tình như vậy, thật sự khiến người ta bất đắc dĩ.”Sắc mặt Kế Tiễn Tiễn hơi quái lại, trong đầu chợt hiện lên một câu nói.Thịnh thình không thể chối từ, từ chối thì bất kính, cung kính không bằng tuânmệnh.Kế Tiễn Tiễn rất nỗ lực duy trì kính trọng với Sở Hi Thanh, nhưng sau đó lạinghĩ đến mấy chữ.Vô liêm sỉ!Sau đó, Sở Hi Thanh bước nhanh ra ngoài sân.Hắn nhìn gian phòng của Sở Vân Vân một chút, chỉ thấy cửa sổ bên đó vẫnđóng chặt, không có một chút động tĩnh nào.Sở Hi Thanh biêt, vị Bá Võ Vương này vẫn đang tức giận, đang thẹn thùng!Nàng thật sự không muốn gặp hắn, cũng không biết đối mặt với hắn thế nào.Nhưng Sở Hi Thanh lại biết, Sở Vân Vân nhất định đang trốn trong phòng mànhìn mình.Khóe môi Sở Hi Thanh cong lên, trong lòng hiện ra một chút đắc ý, hắn quayngười, nghiêm túc nói với cái cửa sổ kia: “Ở nhà dưỡng thương cho tốt, tu vịcủa ngươi khôi phục càng nhiều, chúng ta càng an toàn. Ta sẽ cố gắng về sớmmột chút, cũng sẽ cố gắng tăng Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết. . .”Giọng điệu của hắn như là trượng phu đang dặn dò thê tử!Chỉ là Sở Hi Thanh còn chưa nói dứt, liền nghe thấy giọng nói của Sở Vân Vânvang lên từ phía sau: “Ngươi đang nói chuyện với ai?”Sở Hi Thanh nhất thời sửng sốt, quay đầu nhìn về sau.Phát hiện Sở Hi Thanh đang đi đến từ một cửa viện khác.Phía sau nàng là hai người, Cuồng Kiếm – Phong Tam và Lệ Thiên Công.Sở Vân Vân than nhiên nhìn Sở Hi Thanh: “Ta đưa Phong tiên sinh đến ĐạoNhật diện, tông chủ đại nhân cân nhắc đến độ nguy hiểm của hành trình này,không tiếc vận dụng nguyên lực bản mệnh, thi triển Thể Hồ Thần Khải vớiPhong tiên sinh, giúp hắn học cấp tốc Bình Thiên Kiếm tầng thứ nhất.”Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại cực kỳ cảm kích ôm quyền về phía Sở HiThanh: “Bình Thiên Kiếm chính là thánh truyền tiếng tăm lừng lẫy ở ThầnChâu, không ngờ Phong Tam cũng có duyên tu luyện. ân tình của Vô Tướngthần tông và chủ thượng, Phong Tam vô cùng cảm kích! Phong mỗ đã nghiêncứu được một phần áo nghĩa từ Thể Hồ Thần Khải, trong vòng hai mươi ngàynhất định có thể nắm giữ bước đầu.”Sở Hi Thanh cảm thấy hơi lúng túng.Hắn lập tức dùng ánh mắt xâm lược để nhìn Sở Vân Vân.Đôi mắt với vị Bá Võ Vương này, tôn chỉ chính là không biết xấu hổ, không thểsợ, tốt nhất là phải hung hãn hơn nàng!Sau đó, Sở Hi Thanh liền thu tầm mắt lại, hắn thua!Ánh mắt Sở Vân Vân lạnh lẽo như băng, không có bất kỳ cảm xúc gì.Sở Hi Thanh cảm thấy nếu mình nhìn tiếp, có lẽ hôm nay không đi ra khỏi cánhcửa này.Có thể sẽ bị đánh chết!Bá thể của hắn còn chưa đủ mạnh, không ngại tạm thời nhường nhịn một hai.Sau đó, hắn nhìn Cuồng Kiếm – Phong Tam với vẻ tán thưởng: “Rất tốt! Lầnnày Sở mỗ đi về phía nam, cần phải nhờ Phong tiên sinh bảo vệ, Bình ThiênKiếm của ngươi cực kỳ quan trọng.”Hắn nghĩ thần, Thể Hồ Thần Khải cái quỷ gì?Hạ Bạch Thạch vốn biết Bình Thiên Kiếm, trình độ của hắn còn cao hơn cảKiếm Tàng Phong và Tông Tam Bình nữa kìa.Có lẽ đây chỉ là một loại ám chỉ, khiến cho Cuồng Kiếm – Phong Tam cảm thấylà mình biết.
Hắn suy nghĩ một chút, liền dùng bí pháp để mở màn sáng của Thần Khế thiên
bi, gửi năm chữ.
“Đao tốt, ta mượn, cảm ơn!” (Đao hảo, tá ngã, tạ)
Sở Hi Thanh nhìn mấy chữ của mình, chợt cảm thấy khí tức nghèo đói phả vào
mặt.
Năm chữ, năm vạn lượng!
Hắn đã cắn răng nhịn đau rồi.
Khóe môi Kế Tiễn Tiễn giật giật.
Chủ thượng vẫn nhận thật?
Chủ thượng thật là! Cái này có khác gì loại nhu nhược bám váy đàn bà?
Nàng lập tức dập tắt cái ý nghĩ đại nghịch bất đạo này.
Chủ thượng nói là mượn dùng, vậy nhất định sẽ trả lại.
Hơn nữa, quá khứ của chủ thượng thê thảm đến mức nào chứ?
Chủ thượng giãy dụa đứng lên một lần nữa, tự nhiên phải dùng tất cả lực lượng
có thể dùng.
Còn nữa, Sở Hi Thanh có thanh đao này, hành trình về phương nam này quả
thực là sẽ an toàn hơn nhiều.
Sau đó, Vấn Thù Y liền gửi tin đáp lại: “Đao tặng cho ngươi, đây là đồ riêng
của ta, với lại ta giữ lại cũng vô dụng. 800 năm trước, Huyết Nhai Đao Quân vô
địch thiên hạ, khiến cho rất nhiều võ tu tu hành Kính Thiên chi pháp. Kính Hoa
Thủy Nguyệt đao này sinh ra ở thời đại đó. Nhưng thiên hạ bây giờ, lại có rất ít
võ tu có thành tựu trên con đường Kính Thiên chi pháp này.”
“Ngoài ra, nếu như người thiếu pháp khí, cũng có thể hỏi ta. Ngày xưa, vì trấn
áp võ lâm, ta cũng từng chém giết năm mươi bốn võ tu nhị phẩm, nên cũng có
rất nhiều đồ riêng.”
Sở Hi Thanh không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Vị thành chủ này giàu có đến mức nào chứ?
Hơn trăm chữ này của Vấn Thù Y, liền bằng một tháng thu nhập của Thiết Kỳ
Bang bây giờ rồi.
Sở Hi Thanh lắc đầu: “Vị Vấn thành chủ này đúng là. . .”
Hắn không biết nên đánh giá thế nào.
Cuối cùng, Sở Hi Thanh chỉ có thể sờ sờ thanh bảo đao mới, cười khổ một
tiếng: “Thịnh tình như vậy, thật sự khiến người ta bất đắc dĩ.”
Sắc mặt Kế Tiễn Tiễn hơi quái lại, trong đầu chợt hiện lên một câu nói.
Thịnh thình không thể chối từ, từ chối thì bất kính, cung kính không bằng tuân
mệnh.
Kế Tiễn Tiễn rất nỗ lực duy trì kính trọng với Sở Hi Thanh, nhưng sau đó lại
nghĩ đến mấy chữ.
Vô liêm sỉ!
Sau đó, Sở Hi Thanh bước nhanh ra ngoài sân.
Hắn nhìn gian phòng của Sở Vân Vân một chút, chỉ thấy cửa sổ bên đó vẫn
đóng chặt, không có một chút động tĩnh nào.
Sở Hi Thanh biêt, vị Bá Võ Vương này vẫn đang tức giận, đang thẹn thùng!
Nàng thật sự không muốn gặp hắn, cũng không biết đối mặt với hắn thế nào.
Nhưng Sở Hi Thanh lại biết, Sở Vân Vân nhất định đang trốn trong phòng mà
nhìn mình.
Khóe môi Sở Hi Thanh cong lên, trong lòng hiện ra một chút đắc ý, hắn quay
người, nghiêm túc nói với cái cửa sổ kia: “Ở nhà dưỡng thương cho tốt, tu vị
của ngươi khôi phục càng nhiều, chúng ta càng an toàn. Ta sẽ cố gắng về sớm
một chút, cũng sẽ cố gắng tăng Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết. . .”
Giọng điệu của hắn như là trượng phu đang dặn dò thê tử!
Chỉ là Sở Hi Thanh còn chưa nói dứt, liền nghe thấy giọng nói của Sở Vân Vân
vang lên từ phía sau: “Ngươi đang nói chuyện với ai?”
Sở Hi Thanh nhất thời sửng sốt, quay đầu nhìn về sau.
Phát hiện Sở Hi Thanh đang đi đến từ một cửa viện khác.
Phía sau nàng là hai người, Cuồng Kiếm – Phong Tam và Lệ Thiên Công.
Sở Vân Vân than nhiên nhìn Sở Hi Thanh: “Ta đưa Phong tiên sinh đến Đạo
Nhật diện, tông chủ đại nhân cân nhắc đến độ nguy hiểm của hành trình này,
không tiếc vận dụng nguyên lực bản mệnh, thi triển Thể Hồ Thần Khải với
Phong tiên sinh, giúp hắn học cấp tốc Bình Thiên Kiếm tầng thứ nhất.”
Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại cực kỳ cảm kích ôm quyền về phía Sở Hi
Thanh: “Bình Thiên Kiếm chính là thánh truyền tiếng tăm lừng lẫy ở Thần
Châu, không ngờ Phong Tam cũng có duyên tu luyện. ân tình của Vô Tướng
thần tông và chủ thượng, Phong Tam vô cùng cảm kích! Phong mỗ đã nghiên
cứu được một phần áo nghĩa từ Thể Hồ Thần Khải, trong vòng hai mươi ngày
nhất định có thể nắm giữ bước đầu.”
Sở Hi Thanh cảm thấy hơi lúng túng.
Hắn lập tức dùng ánh mắt xâm lược để nhìn Sở Vân Vân.
Đôi mắt với vị Bá Võ Vương này, tôn chỉ chính là không biết xấu hổ, không thể
sợ, tốt nhất là phải hung hãn hơn nàng!
Sau đó, Sở Hi Thanh liền thu tầm mắt lại, hắn thua!
Ánh mắt Sở Vân Vân lạnh lẽo như băng, không có bất kỳ cảm xúc gì.
Sở Hi Thanh cảm thấy nếu mình nhìn tiếp, có lẽ hôm nay không đi ra khỏi cánh
cửa này.
Có thể sẽ bị đánh chết!
Bá thể của hắn còn chưa đủ mạnh, không ngại tạm thời nhường nhịn một hai.
Sau đó, hắn nhìn Cuồng Kiếm – Phong Tam với vẻ tán thưởng: “Rất tốt! Lần
này Sở mỗ đi về phía nam, cần phải nhờ Phong tiên sinh bảo vệ, Bình Thiên
Kiếm của ngươi cực kỳ quan trọng.”
Hắn nghĩ thần, Thể Hồ Thần Khải cái quỷ gì?
Hạ Bạch Thạch vốn biết Bình Thiên Kiếm, trình độ của hắn còn cao hơn cả
Kiếm Tàng Phong và Tông Tam Bình nữa kìa.
Có lẽ đây chỉ là một loại ám chỉ, khiến cho Cuồng Kiếm – Phong Tam cảm thấy
là mình biết.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn suy nghĩ một chút, liền dùng bí pháp để mở màn sáng của Thần Khế thiênbi, gửi năm chữ.“Đao tốt, ta mượn, cảm ơn!” (Đao hảo, tá ngã, tạ)Sở Hi Thanh nhìn mấy chữ của mình, chợt cảm thấy khí tức nghèo đói phả vàomặt.Năm chữ, năm vạn lượng!Hắn đã cắn răng nhịn đau rồi.Khóe môi Kế Tiễn Tiễn giật giật.Chủ thượng vẫn nhận thật?Chủ thượng thật là! Cái này có khác gì loại nhu nhược bám váy đàn bà?Nàng lập tức dập tắt cái ý nghĩ đại nghịch bất đạo này.Chủ thượng nói là mượn dùng, vậy nhất định sẽ trả lại.Hơn nữa, quá khứ của chủ thượng thê thảm đến mức nào chứ?Chủ thượng giãy dụa đứng lên một lần nữa, tự nhiên phải dùng tất cả lực lượngcó thể dùng.Còn nữa, Sở Hi Thanh có thanh đao này, hành trình về phương nam này quảthực là sẽ an toàn hơn nhiều.Sau đó, Vấn Thù Y liền gửi tin đáp lại: “Đao tặng cho ngươi, đây là đồ riêngcủa ta, với lại ta giữ lại cũng vô dụng. 800 năm trước, Huyết Nhai Đao Quân vôđịch thiên hạ, khiến cho rất nhiều võ tu tu hành Kính Thiên chi pháp. Kính HoaThủy Nguyệt đao này sinh ra ở thời đại đó. Nhưng thiên hạ bây giờ, lại có rất ítvõ tu có thành tựu trên con đường Kính Thiên chi pháp này.”“Ngoài ra, nếu như người thiếu pháp khí, cũng có thể hỏi ta. Ngày xưa, vì trấnáp võ lâm, ta cũng từng chém giết năm mươi bốn võ tu nhị phẩm, nên cũng córất nhiều đồ riêng.”Sở Hi Thanh không khỏi hít một hơi khí lạnh.Vị thành chủ này giàu có đến mức nào chứ?Hơn trăm chữ này của Vấn Thù Y, liền bằng một tháng thu nhập của Thiết KỳBang bây giờ rồi.Sở Hi Thanh lắc đầu: “Vị Vấn thành chủ này đúng là. . .”Hắn không biết nên đánh giá thế nào.Cuối cùng, Sở Hi Thanh chỉ có thể sờ sờ thanh bảo đao mới, cười khổ mộttiếng: “Thịnh tình như vậy, thật sự khiến người ta bất đắc dĩ.”Sắc mặt Kế Tiễn Tiễn hơi quái lại, trong đầu chợt hiện lên một câu nói.Thịnh thình không thể chối từ, từ chối thì bất kính, cung kính không bằng tuânmệnh.Kế Tiễn Tiễn rất nỗ lực duy trì kính trọng với Sở Hi Thanh, nhưng sau đó lạinghĩ đến mấy chữ.Vô liêm sỉ!Sau đó, Sở Hi Thanh bước nhanh ra ngoài sân.Hắn nhìn gian phòng của Sở Vân Vân một chút, chỉ thấy cửa sổ bên đó vẫnđóng chặt, không có một chút động tĩnh nào.Sở Hi Thanh biêt, vị Bá Võ Vương này vẫn đang tức giận, đang thẹn thùng!Nàng thật sự không muốn gặp hắn, cũng không biết đối mặt với hắn thế nào.Nhưng Sở Hi Thanh lại biết, Sở Vân Vân nhất định đang trốn trong phòng mànhìn mình.Khóe môi Sở Hi Thanh cong lên, trong lòng hiện ra một chút đắc ý, hắn quayngười, nghiêm túc nói với cái cửa sổ kia: “Ở nhà dưỡng thương cho tốt, tu vịcủa ngươi khôi phục càng nhiều, chúng ta càng an toàn. Ta sẽ cố gắng về sớmmột chút, cũng sẽ cố gắng tăng Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết. . .”Giọng điệu của hắn như là trượng phu đang dặn dò thê tử!Chỉ là Sở Hi Thanh còn chưa nói dứt, liền nghe thấy giọng nói của Sở Vân Vânvang lên từ phía sau: “Ngươi đang nói chuyện với ai?”Sở Hi Thanh nhất thời sửng sốt, quay đầu nhìn về sau.Phát hiện Sở Hi Thanh đang đi đến từ một cửa viện khác.Phía sau nàng là hai người, Cuồng Kiếm – Phong Tam và Lệ Thiên Công.Sở Vân Vân than nhiên nhìn Sở Hi Thanh: “Ta đưa Phong tiên sinh đến ĐạoNhật diện, tông chủ đại nhân cân nhắc đến độ nguy hiểm của hành trình này,không tiếc vận dụng nguyên lực bản mệnh, thi triển Thể Hồ Thần Khải vớiPhong tiên sinh, giúp hắn học cấp tốc Bình Thiên Kiếm tầng thứ nhất.”Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại cực kỳ cảm kích ôm quyền về phía Sở HiThanh: “Bình Thiên Kiếm chính là thánh truyền tiếng tăm lừng lẫy ở ThầnChâu, không ngờ Phong Tam cũng có duyên tu luyện. ân tình của Vô Tướngthần tông và chủ thượng, Phong Tam vô cùng cảm kích! Phong mỗ đã nghiêncứu được một phần áo nghĩa từ Thể Hồ Thần Khải, trong vòng hai mươi ngàynhất định có thể nắm giữ bước đầu.”Sở Hi Thanh cảm thấy hơi lúng túng.Hắn lập tức dùng ánh mắt xâm lược để nhìn Sở Vân Vân.Đôi mắt với vị Bá Võ Vương này, tôn chỉ chính là không biết xấu hổ, không thểsợ, tốt nhất là phải hung hãn hơn nàng!Sau đó, Sở Hi Thanh liền thu tầm mắt lại, hắn thua!Ánh mắt Sở Vân Vân lạnh lẽo như băng, không có bất kỳ cảm xúc gì.Sở Hi Thanh cảm thấy nếu mình nhìn tiếp, có lẽ hôm nay không đi ra khỏi cánhcửa này.Có thể sẽ bị đánh chết!Bá thể của hắn còn chưa đủ mạnh, không ngại tạm thời nhường nhịn một hai.Sau đó, hắn nhìn Cuồng Kiếm – Phong Tam với vẻ tán thưởng: “Rất tốt! Lầnnày Sở mỗ đi về phía nam, cần phải nhờ Phong tiên sinh bảo vệ, Bình ThiênKiếm của ngươi cực kỳ quan trọng.”Hắn nghĩ thần, Thể Hồ Thần Khải cái quỷ gì?Hạ Bạch Thạch vốn biết Bình Thiên Kiếm, trình độ của hắn còn cao hơn cảKiếm Tàng Phong và Tông Tam Bình nữa kìa.Có lẽ đây chỉ là một loại ám chỉ, khiến cho Cuồng Kiếm – Phong Tam cảm thấylà mình biết.