Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1532: Thần Nguyên Tham Đồng Khế

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đây là tẩm cung của mẫu hậu! Cũng là cấm địa của Cực Đông Băng Thành ta,cấm chỉ tất cả nam tử đi vào.”Trưởng Tôn Nhược Ly gần như gần như chữ, sắc mặt lại xanh xám như ngườichết.Từ khi Cực Đông Băng Thành thành lập đến nay, chưa bao giờ có một nam tửnào tiến vào tẩm cung của mẫu hậu đại nhân!Phong Tam nghe vậy thì sững sờ, nghĩ thầm thế thì đúng là không tiện.Cái này không phải tương đương với khuê phòng của nữ nhân sao?Nhưng Sở Hi Thanh là thế nào?Sau đó hắn ‘A’ một tiếng, trong lòng cũng bừng tỉnh.Lúc này, tiếng nói của Vấn Thù Y lại truyền ra.“Nhược Ly, không được vô lễ, thuộc hạ của Đao Quân cũng là khách quý củaCực Đông Băng Thành ta, các ngươi cần phải chiêu đãi cho tốt, không được thấtlễ.”Khi Vấn Thù Y vừa dứt lời, lại có một đoàn bóng trắng bay ra.Đó là Bạch Tiểu Chiêu, ánh mắt nàng mơ hồ, không hiểu tại sao mình lại bịném ra ngoài?Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi hừ nhẹ một tiếng.Nhưng nàng vẫn thu kiếm vào vỏ, cắn răng bạc nói: “Ngươi tên Phong Tam?Mời các hạ dời bước, theo ta đến Huyền Đông điện ở bên cạnh.”Ánh mắt Trưởng Tôn Nhược Ly lại nhìn chằm chằm vào cửa điện Nguyệt Hànđiện kia, nghĩ thầm mẫu hậu mang tên mặt trắng nhỏ kia vào tẩm cung là muốnlàm gì?Bên trong Nguyệt Hàn điện, Sở Hi Thanh đã đi theo Vấn Thù Y vào nơi sâu xanhất trong tòa kiến trúc này.Tòa kiến trúc này tên là điện, thật ra lại do chính điện, cạnh điện và mười mấygian phòng tổ hợp thành.Gian phòng trong cùng có diện tích cực lớn, phải hơn ba mươi trượng.Bên trong lại cực kỳ trống trải, hầu như không có bất kỳ trang trí nào, ngoại trừmột chiếc giường lớn ra thì không có gì khác.Bốn vách tường đều có một phiến cửa sổ băng hình vòm cực lớn, như là mộtbức tường thủy tinh thời hiện đại.Khiến cho gian phòng cực kỳ rộng rãi, tầm nhìn hết sức thoáng đãng.Sở Hi Thanh phát hiện chiếc giường kia lại là một khối Thái Dương thần thạch,kết hợp với một lượng lớn ‘Đạo Kiếp tàn tinh’ để đúc thành.Khí trên còn có hơn 100 mặt thấu kính lồi lõm, nhưng góc độ đã bị điều chỉnh,không còn hiệu quả tụ quang.Hắn không dám nhìn thêm, mà liếc mắt nhìn về phía khác.Ánh mắt Sở Hi Thanh lại bị hấp dẫn bởi một tấm bản đồ cực lớn ở trên váchtường.Có thể là Vấn Thù Y sợ bản đồ bị đốt cháy, cho nên còn dùng pháp bảo để cáchnhiệt.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, phát hiện bốn châu Thương Châu, Gia Châu, TứChâu, và Đông Châu đều bị dán nhãn mác màu xanh lam.Một số khu vực xung quanh cũng có một phần bị dán nhãn mác màu xanh lam.Sở Hi Thanh nhướng mày lên: “Thái sư đang dụ địch thâm nhập à?”“Hi Thanh cũng hiểu binh pháp?”Vấn Thù Y hơi bất ngờ, sau đó lại thoải mái: “Ta quên mất Hi Thành cũng từngphá tan quan quân ở quận Tú Thủy, cũng là người biết binh.”Nàng cũng biết tất cả quá khứ của Sở Hi Thanh.Vấn Thù Y nhìn bản đồ, trong mắt hiện ra ý ác liệt: “Độc Cô Thủ này không hổlà người được thế tông Đại Ninh dạy dỗ, đúng là một nhân vật vướng tay. Hắnđúng là rất to gan, vậy mà lại bỏ mặc cho đại quân của Băng Thành xâmchiếm.”Sở Hi Thanh nghĩ thầm, quân đội Cực Đông Băng Thành dưới trướng Vấn ThùY có kỷ luật nghiêm minh, sẽ không xâm hại đến bách tính địa phương.Chính vì như vậy, Độc Cô Thủ có gì không dám?Hành động này vừa tránh được mũi nhọn của kẻ địch, hai là có thể kéo dài tiếptế của Cực Đông Băng Thành, thứ ba là có thể khiến cho các nhân vật và thế lựcgiang hồ trên địa phương đối địch với Cực Đông Băng Thành.Đại quân của Cực Đông Băng Thành tuy rằng đã nói thuận ta thì sống, nghịch tathì chết, khiến cho người trong giang hồ không dám ngo ngoe.Nhưng đám người giang hồ này cũng chỉ thành thật được một thời gian thôi.Bọn họ kiếm cơm trên giang hồ, l**m máu trên lưỡi đao, chính là vì kiếm sống.Một khi binh mã của Cực Đông Băng Thành ảnh hưởng đến kế sinh nhai và lợiích của bọn họ, như vậy dù thủ đoạn của Cực Đông Băng Thành có tàn nhẫnđến đâu, uy danh lại bá đạo đến mức nào cũng không dùng được.Mất đầu cũng chỉ là một cái sẹo to bằng miệng bát mà thôi, trực tiếp nhấc đaochém hắn là được!Nhưng cũng chỉ có người có uy vọng như Độc Cô Thủ mới có thể thi hành kếsách dụ địch thâm nhập này.“. . .Nhưng không sao, trăm vạn đại quân tinh nhuệ nhất của Cực Đông BăngThành cũng đang chờ hành động tiếp theo của hắn.”Vấn Thù Y nói đến đây, thần sắc lại hơi động: “Hi Thanh có biện pháp gì haydạy ta không?”Sở Hi Thanh nghĩ thầm, phương pháp đương nhiên là có.Nếu như đổi thành là hắn, hắn sẽ bỏ qua phương bắc, trực tiếp xua quân xuôinam quét ngang sông Thần Tú, giành lấy các châu phía nam.Tuy rằng võ phong ở sông Thần Tú lệch yếu, nhưng lại là nơi nhân khẩu dàyđặc, là nơi sinh sản tài phú cho triều đình.Các châu phương bắc nhìn như giàu có, các loại dược liệu và thiên tài địa bảochất thành đống.Nhưng nói đến lương thực và các loại đồ vật của dân gian, thì phương bắc cònlâu mới bằng phương nam.

“Đây là tẩm cung của mẫu hậu! Cũng là cấm địa của Cực Đông Băng Thành ta,

cấm chỉ tất cả nam tử đi vào.”

Trưởng Tôn Nhược Ly gần như gần như chữ, sắc mặt lại xanh xám như người

chết.

Từ khi Cực Đông Băng Thành thành lập đến nay, chưa bao giờ có một nam tử

nào tiến vào tẩm cung của mẫu hậu đại nhân!

Phong Tam nghe vậy thì sững sờ, nghĩ thầm thế thì đúng là không tiện.

Cái này không phải tương đương với khuê phòng của nữ nhân sao?

Nhưng Sở Hi Thanh là thế nào?

Sau đó hắn ‘A’ một tiếng, trong lòng cũng bừng tỉnh.

Lúc này, tiếng nói của Vấn Thù Y lại truyền ra.

“Nhược Ly, không được vô lễ, thuộc hạ của Đao Quân cũng là khách quý của

Cực Đông Băng Thành ta, các ngươi cần phải chiêu đãi cho tốt, không được thất

lễ.”

Khi Vấn Thù Y vừa dứt lời, lại có một đoàn bóng trắng bay ra.

Đó là Bạch Tiểu Chiêu, ánh mắt nàng mơ hồ, không hiểu tại sao mình lại bị

ném ra ngoài?

Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi hừ nhẹ một tiếng.

Nhưng nàng vẫn thu kiếm vào vỏ, cắn răng bạc nói: “Ngươi tên Phong Tam?

Mời các hạ dời bước, theo ta đến Huyền Đông điện ở bên cạnh.”

Ánh mắt Trưởng Tôn Nhược Ly lại nhìn chằm chằm vào cửa điện Nguyệt Hàn

điện kia, nghĩ thầm mẫu hậu mang tên mặt trắng nhỏ kia vào tẩm cung là muốn

làm gì?

Bên trong Nguyệt Hàn điện, Sở Hi Thanh đã đi theo Vấn Thù Y vào nơi sâu xa

nhất trong tòa kiến trúc này.

Tòa kiến trúc này tên là điện, thật ra lại do chính điện, cạnh điện và mười mấy

gian phòng tổ hợp thành.

Gian phòng trong cùng có diện tích cực lớn, phải hơn ba mươi trượng.

Bên trong lại cực kỳ trống trải, hầu như không có bất kỳ trang trí nào, ngoại trừ

một chiếc giường lớn ra thì không có gì khác.

Bốn vách tường đều có một phiến cửa sổ băng hình vòm cực lớn, như là một

bức tường thủy tinh thời hiện đại.

Khiến cho gian phòng cực kỳ rộng rãi, tầm nhìn hết sức thoáng đãng.

Sở Hi Thanh phát hiện chiếc giường kia lại là một khối Thái Dương thần thạch,

kết hợp với một lượng lớn ‘Đạo Kiếp tàn tinh’ để đúc thành.

Khí trên còn có hơn 100 mặt thấu kính lồi lõm, nhưng góc độ đã bị điều chỉnh,

không còn hiệu quả tụ quang.

Hắn không dám nhìn thêm, mà liếc mắt nhìn về phía khác.

Ánh mắt Sở Hi Thanh lại bị hấp dẫn bởi một tấm bản đồ cực lớn ở trên vách

tường.

Có thể là Vấn Thù Y sợ bản đồ bị đốt cháy, cho nên còn dùng pháp bảo để cách

nhiệt.

Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, phát hiện bốn châu Thương Châu, Gia Châu, Tứ

Châu, và Đông Châu đều bị dán nhãn mác màu xanh lam.

Một số khu vực xung quanh cũng có một phần bị dán nhãn mác màu xanh lam.

Sở Hi Thanh nhướng mày lên: “Thái sư đang dụ địch thâm nhập à?”

“Hi Thanh cũng hiểu binh pháp?”

Vấn Thù Y hơi bất ngờ, sau đó lại thoải mái: “Ta quên mất Hi Thành cũng từng

phá tan quan quân ở quận Tú Thủy, cũng là người biết binh.”

Nàng cũng biết tất cả quá khứ của Sở Hi Thanh.

Vấn Thù Y nhìn bản đồ, trong mắt hiện ra ý ác liệt: “Độc Cô Thủ này không hổ

là người được thế tông Đại Ninh dạy dỗ, đúng là một nhân vật vướng tay. Hắn

đúng là rất to gan, vậy mà lại bỏ mặc cho đại quân của Băng Thành xâm

chiếm.”

Sở Hi Thanh nghĩ thầm, quân đội Cực Đông Băng Thành dưới trướng Vấn Thù

Y có kỷ luật nghiêm minh, sẽ không xâm hại đến bách tính địa phương.

Chính vì như vậy, Độc Cô Thủ có gì không dám?

Hành động này vừa tránh được mũi nhọn của kẻ địch, hai là có thể kéo dài tiếp

tế của Cực Đông Băng Thành, thứ ba là có thể khiến cho các nhân vật và thế lực

giang hồ trên địa phương đối địch với Cực Đông Băng Thành.

Đại quân của Cực Đông Băng Thành tuy rằng đã nói thuận ta thì sống, nghịch ta

thì chết, khiến cho người trong giang hồ không dám ngo ngoe.

Nhưng đám người giang hồ này cũng chỉ thành thật được một thời gian thôi.

Bọn họ kiếm cơm trên giang hồ, l**m máu trên lưỡi đao, chính là vì kiếm sống.

Một khi binh mã của Cực Đông Băng Thành ảnh hưởng đến kế sinh nhai và lợi

ích của bọn họ, như vậy dù thủ đoạn của Cực Đông Băng Thành có tàn nhẫn

đến đâu, uy danh lại bá đạo đến mức nào cũng không dùng được.

Mất đầu cũng chỉ là một cái sẹo to bằng miệng bát mà thôi, trực tiếp nhấc đao

chém hắn là được!

Nhưng cũng chỉ có người có uy vọng như Độc Cô Thủ mới có thể thi hành kế

sách dụ địch thâm nhập này.

“. . .Nhưng không sao, trăm vạn đại quân tinh nhuệ nhất của Cực Đông Băng

Thành cũng đang chờ hành động tiếp theo của hắn.”

Vấn Thù Y nói đến đây, thần sắc lại hơi động: “Hi Thanh có biện pháp gì hay

dạy ta không?”

Sở Hi Thanh nghĩ thầm, phương pháp đương nhiên là có.

Nếu như đổi thành là hắn, hắn sẽ bỏ qua phương bắc, trực tiếp xua quân xuôi

nam quét ngang sông Thần Tú, giành lấy các châu phía nam.

Tuy rằng võ phong ở sông Thần Tú lệch yếu, nhưng lại là nơi nhân khẩu dày

đặc, là nơi sinh sản tài phú cho triều đình.

Các châu phương bắc nhìn như giàu có, các loại dược liệu và thiên tài địa bảo

chất thành đống.

Nhưng nói đến lương thực và các loại đồ vật của dân gian, thì phương bắc còn

lâu mới bằng phương nam.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đây là tẩm cung của mẫu hậu! Cũng là cấm địa của Cực Đông Băng Thành ta,cấm chỉ tất cả nam tử đi vào.”Trưởng Tôn Nhược Ly gần như gần như chữ, sắc mặt lại xanh xám như ngườichết.Từ khi Cực Đông Băng Thành thành lập đến nay, chưa bao giờ có một nam tửnào tiến vào tẩm cung của mẫu hậu đại nhân!Phong Tam nghe vậy thì sững sờ, nghĩ thầm thế thì đúng là không tiện.Cái này không phải tương đương với khuê phòng của nữ nhân sao?Nhưng Sở Hi Thanh là thế nào?Sau đó hắn ‘A’ một tiếng, trong lòng cũng bừng tỉnh.Lúc này, tiếng nói của Vấn Thù Y lại truyền ra.“Nhược Ly, không được vô lễ, thuộc hạ của Đao Quân cũng là khách quý củaCực Đông Băng Thành ta, các ngươi cần phải chiêu đãi cho tốt, không được thấtlễ.”Khi Vấn Thù Y vừa dứt lời, lại có một đoàn bóng trắng bay ra.Đó là Bạch Tiểu Chiêu, ánh mắt nàng mơ hồ, không hiểu tại sao mình lại bịném ra ngoài?Trưởng Tôn Nhược Ly không khỏi hừ nhẹ một tiếng.Nhưng nàng vẫn thu kiếm vào vỏ, cắn răng bạc nói: “Ngươi tên Phong Tam?Mời các hạ dời bước, theo ta đến Huyền Đông điện ở bên cạnh.”Ánh mắt Trưởng Tôn Nhược Ly lại nhìn chằm chằm vào cửa điện Nguyệt Hànđiện kia, nghĩ thầm mẫu hậu mang tên mặt trắng nhỏ kia vào tẩm cung là muốnlàm gì?Bên trong Nguyệt Hàn điện, Sở Hi Thanh đã đi theo Vấn Thù Y vào nơi sâu xanhất trong tòa kiến trúc này.Tòa kiến trúc này tên là điện, thật ra lại do chính điện, cạnh điện và mười mấygian phòng tổ hợp thành.Gian phòng trong cùng có diện tích cực lớn, phải hơn ba mươi trượng.Bên trong lại cực kỳ trống trải, hầu như không có bất kỳ trang trí nào, ngoại trừmột chiếc giường lớn ra thì không có gì khác.Bốn vách tường đều có một phiến cửa sổ băng hình vòm cực lớn, như là mộtbức tường thủy tinh thời hiện đại.Khiến cho gian phòng cực kỳ rộng rãi, tầm nhìn hết sức thoáng đãng.Sở Hi Thanh phát hiện chiếc giường kia lại là một khối Thái Dương thần thạch,kết hợp với một lượng lớn ‘Đạo Kiếp tàn tinh’ để đúc thành.Khí trên còn có hơn 100 mặt thấu kính lồi lõm, nhưng góc độ đã bị điều chỉnh,không còn hiệu quả tụ quang.Hắn không dám nhìn thêm, mà liếc mắt nhìn về phía khác.Ánh mắt Sở Hi Thanh lại bị hấp dẫn bởi một tấm bản đồ cực lớn ở trên váchtường.Có thể là Vấn Thù Y sợ bản đồ bị đốt cháy, cho nên còn dùng pháp bảo để cáchnhiệt.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, phát hiện bốn châu Thương Châu, Gia Châu, TứChâu, và Đông Châu đều bị dán nhãn mác màu xanh lam.Một số khu vực xung quanh cũng có một phần bị dán nhãn mác màu xanh lam.Sở Hi Thanh nhướng mày lên: “Thái sư đang dụ địch thâm nhập à?”“Hi Thanh cũng hiểu binh pháp?”Vấn Thù Y hơi bất ngờ, sau đó lại thoải mái: “Ta quên mất Hi Thành cũng từngphá tan quan quân ở quận Tú Thủy, cũng là người biết binh.”Nàng cũng biết tất cả quá khứ của Sở Hi Thanh.Vấn Thù Y nhìn bản đồ, trong mắt hiện ra ý ác liệt: “Độc Cô Thủ này không hổlà người được thế tông Đại Ninh dạy dỗ, đúng là một nhân vật vướng tay. Hắnđúng là rất to gan, vậy mà lại bỏ mặc cho đại quân của Băng Thành xâmchiếm.”Sở Hi Thanh nghĩ thầm, quân đội Cực Đông Băng Thành dưới trướng Vấn ThùY có kỷ luật nghiêm minh, sẽ không xâm hại đến bách tính địa phương.Chính vì như vậy, Độc Cô Thủ có gì không dám?Hành động này vừa tránh được mũi nhọn của kẻ địch, hai là có thể kéo dài tiếptế của Cực Đông Băng Thành, thứ ba là có thể khiến cho các nhân vật và thế lựcgiang hồ trên địa phương đối địch với Cực Đông Băng Thành.Đại quân của Cực Đông Băng Thành tuy rằng đã nói thuận ta thì sống, nghịch tathì chết, khiến cho người trong giang hồ không dám ngo ngoe.Nhưng đám người giang hồ này cũng chỉ thành thật được một thời gian thôi.Bọn họ kiếm cơm trên giang hồ, l**m máu trên lưỡi đao, chính là vì kiếm sống.Một khi binh mã của Cực Đông Băng Thành ảnh hưởng đến kế sinh nhai và lợiích của bọn họ, như vậy dù thủ đoạn của Cực Đông Băng Thành có tàn nhẫnđến đâu, uy danh lại bá đạo đến mức nào cũng không dùng được.Mất đầu cũng chỉ là một cái sẹo to bằng miệng bát mà thôi, trực tiếp nhấc đaochém hắn là được!Nhưng cũng chỉ có người có uy vọng như Độc Cô Thủ mới có thể thi hành kếsách dụ địch thâm nhập này.“. . .Nhưng không sao, trăm vạn đại quân tinh nhuệ nhất của Cực Đông BăngThành cũng đang chờ hành động tiếp theo của hắn.”Vấn Thù Y nói đến đây, thần sắc lại hơi động: “Hi Thanh có biện pháp gì haydạy ta không?”Sở Hi Thanh nghĩ thầm, phương pháp đương nhiên là có.Nếu như đổi thành là hắn, hắn sẽ bỏ qua phương bắc, trực tiếp xua quân xuôinam quét ngang sông Thần Tú, giành lấy các châu phía nam.Tuy rằng võ phong ở sông Thần Tú lệch yếu, nhưng lại là nơi nhân khẩu dàyđặc, là nơi sinh sản tài phú cho triều đình.Các châu phương bắc nhìn như giàu có, các loại dược liệu và thiên tài địa bảochất thành đống.Nhưng nói đến lương thực và các loại đồ vật của dân gian, thì phương bắc cònlâu mới bằng phương nam.

Chương 1532: Thần Nguyên Tham Đồng Khế