Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1549: Từ tử hình biến thành hoãn chết (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vấn Thù Y lại phát hiện ý trào phúng trong mắt Sở Vân Vân càng đậm hơn.Vấn Thù Y hiểu rõ ánh mắt của Sở Vân Vân.Nếu như nhù mình không thấy đuối lý và chột dạ, vì sao cần phải giải thích?Sở Hi Thanh cũng rất bất đắc dĩ: “Vấn thành chủ, việc này. . .”Không biết nói thì đừng nói mà, quả thực là càng tô càng đen.Còn nữa, nếu như để Vấn Thù Y nói tiếp, có lẽ phải đánh nhau thật.“Ngươi câm miệng!”Vấn Thù Y hừ lạnh một tiếng, giọng nói lạnh lẽo: “Mặc kệ Tần đại tướng quânngươi nghĩ thế nào, nói chung ta và Hi Thanh là trong sạch.”Thật ra mặt nàng rất mỏng, đối mặt với ánh mắt của mấy người Lý Trường Sinhvà Phong Tam, quả thực là xấu hổ không chịu nổi.Ngay khi nàng nói dứt lời, Vấn Thù Y trực tiếp hóa thành một đạo ngân quang,bay thẳng về phía Cực Đông Băng Thành.Vấn Thù Y có thể mượn âm Dương thần nguyên của hai người để truyền tốngqua đây, cũng có thể mượn đại trận của Cực Đông Băng Thành để trở về.Nhưng mà không cần thiết.Dù là sau khi đánh vỡ giới hạn người và thần, muốn qua lại hư không thì cũngphải trả giá nhất định.Nhưng khi bóng người của nàng sắp biến mất ở chân trời, Vấn Thù Y bỗngnhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Sở Vân Vân: “Nói đến, dù ta và Hi Thanhthật sự có gì đó, thì có liên quan gì đến tướng quân đâu?”“Đại tướng quân rốt cuộc là lấy thân phận gì, danh nghĩa gì để nói với ta nhữngthứ này? Nếu Đại tướng quân tự nhận là thê tử của Hi Thanh, vậy Vấn mỗkhông còn gì để nói. Nhưng ta thấy ngươi và Hi Thanh không giống như vậy. ..”Cuối cùng nàng cũng không nhẫn nhịn được.Nếu như nàng có thể sinh muộn mấy trăm năm. . .Vấn Thù Y vội vàng lắc đầu, vứt bỏ cái suy nghĩ đáng xấu hổ này.Sở Hi Thanh nghe vậy thì da mặt co quắp lại, chỉ thấy vô cùng đau đầu.Sắc mặt Sở Vân Vân lại chìm xuống lần nữa, cột cờ Nghịch Thần Kỳ trong taynàng lập tức xuyên qua hư không, đánh thẳng về phía Vấn Thù Y.Nàng chung quy cũng không thể mắng chửi Vấn Thù Y như những mụ đàn bàđanh đá ở dân gian, cũng không thể đánh lén Vấn Thù Y, chỉ có thể trơ mắt nhìnVấn Thù Y bay đi xa.Sở Vân Vân cắn chặt hàm răng, hầu như cắn nát răng bạc.Cùng lúc đó, trong mắt Sở Vân Vân cũng hiện lên vẻ mờ mịt và tự xét lại.Nàng đang suy nghĩ, vì sao hôm nay mình lại ‘khiêu chiến’ Vấn Thù Y, màkhông phải là ‘hỏi tội’?Chắc hẳn nội tâm của nàng còn chưa hoàn toàn tán đồng hôn ước với Sở HiThanh?Trận Minh hôn kia không chỉ hoang đường và buồn cười, mà còn do kẻ thù củabọn họ tạo ra.Nhưng nếu như mình không đồng ý, vậy thì nàng có tư cách gì chất vấn VấnThù Y?Thật ra nàng không nên tức giận như vậy.Lúc trước, khi nhìn thấy Lục Loạn Ly và Sở Hi Thanh đánh lộn, vai kề vai, tócchạm tóc, thì lòng nàng tuy không vui, nhưng cũng có thể khoan dung.Là do Vấn Thù Y khác với Lục Loạn Ly sao?Còn nữa. . .Sở Vân Vân nghĩ đến tình cảnh ở Diễn Võ đường hôm đó.Trong lòng nàng không khỏi thở dài.Sở Vân Vân ý thức được, mình đã rơi vào lưới của Sở Hi Thanh, hầu như khôngthể tự kiềm chế.Tên khốn kiếp này!Sở Vân Vân nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh với ánh mắt ác liệt như đao.Sở Hi Thanh tê cả da đầu, sống lưng lạnh toát.Hắn cảm thấy mình rất khó vượt qua cửa ải này.Nhưng đúng lúc này, Phong Tam lại che chắn ở trước người Sở Hi Thanh.“Chủ mẫu đại nhân!”Phong Tam chắp tay với Sở Vân Vân, vẻ mặt xúc động: “Chủ thượng ăn vụng ởbên ngoài quả thực là không đúng, nhưng mà hắn có hậu hoạn do huyết mạchThần Dương, quả thật là phải dự phòng trước, bằng không với tốc độ thăng cấphuyết mạch của chủ thượng, cái huyết mạch Thần Dương này sớm muộn gìcũng trở thành trở ngại để hắn đánh vỡ giới hạn người và thần. Cái gọi là âmdương hấp dẫn nhau, Thần âm và Thần Dương vốn đã hấp dẫn lẫn nhau rồi.”“Hơn nữa, chủ thượng còn trẻ tuổi, khí huyết tràn đầy. Cái gọi là ‘Ít người thì lại(hâm) mộ cha mẹ, biết h*m m**n sẽ ngưỡng mộ trẻ đẹp, có thê tử thì lại mộ thêtử’. Ở cái tuổi này của hắn, không đủ định lực và việc khó tránh khỏi, kính xinchủ mẫu đại nhân bao dung một hai.”Sở Hi Thanh không khỏi trố mắt ngoác mồm.Hắn không ngờ Phong Tam sẽ chặn một cước vào một lúc.Còn nói mình ăn vụng ở bên ngoài?Ta và Vấn Thù Y trong sạch mà.Mặc dù tên này đang bảo vệ hắn, nhưng lời nói lại làm cho người ta thấy khóchịu.Lý Trường Sinh cũng rất giật mình.Hắn nhìn Phong Tam với ánh mắt kính phục, nghĩ thầm không hổ là sư huynhcủa ta.Không chỉ dám nhúng tay với chuyện nhà người ta, thậm chí còn dám nói lờimà người khác không dám nói.Trên mặt Sở Vân Vân thì lại hiện ra một vệt đỏ bừng.Cái tên Phong Tam này, nói cứ như nàng là một oán phụ chỉ biết đố kỵ vậy.Còn cả cái gì mà có thê tử thì lại mộ thê tử.Ý của Phong Tam là, ám chỉ Sở Hi Thanh bây giờ không có thê tử, tất nhiên sẽham trẻ đẹp?
Vấn Thù Y lại phát hiện ý trào phúng trong mắt Sở Vân Vân càng đậm hơn.
Vấn Thù Y hiểu rõ ánh mắt của Sở Vân Vân.
Nếu như nhù mình không thấy đuối lý và chột dạ, vì sao cần phải giải thích?
Sở Hi Thanh cũng rất bất đắc dĩ: “Vấn thành chủ, việc này. . .”
Không biết nói thì đừng nói mà, quả thực là càng tô càng đen.
Còn nữa, nếu như để Vấn Thù Y nói tiếp, có lẽ phải đánh nhau thật.
“Ngươi câm miệng!”
Vấn Thù Y hừ lạnh một tiếng, giọng nói lạnh lẽo: “Mặc kệ Tần đại tướng quân
ngươi nghĩ thế nào, nói chung ta và Hi Thanh là trong sạch.”
Thật ra mặt nàng rất mỏng, đối mặt với ánh mắt của mấy người Lý Trường Sinh
và Phong Tam, quả thực là xấu hổ không chịu nổi.
Ngay khi nàng nói dứt lời, Vấn Thù Y trực tiếp hóa thành một đạo ngân quang,
bay thẳng về phía Cực Đông Băng Thành.
Vấn Thù Y có thể mượn âm Dương thần nguyên của hai người để truyền tống
qua đây, cũng có thể mượn đại trận của Cực Đông Băng Thành để trở về.
Nhưng mà không cần thiết.
Dù là sau khi đánh vỡ giới hạn người và thần, muốn qua lại hư không thì cũng
phải trả giá nhất định.
Nhưng khi bóng người của nàng sắp biến mất ở chân trời, Vấn Thù Y bỗng
nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Sở Vân Vân: “Nói đến, dù ta và Hi Thanh
thật sự có gì đó, thì có liên quan gì đến tướng quân đâu?”
“Đại tướng quân rốt cuộc là lấy thân phận gì, danh nghĩa gì để nói với ta những
thứ này? Nếu Đại tướng quân tự nhận là thê tử của Hi Thanh, vậy Vấn mỗ
không còn gì để nói. Nhưng ta thấy ngươi và Hi Thanh không giống như vậy. .
.”
Cuối cùng nàng cũng không nhẫn nhịn được.
Nếu như nàng có thể sinh muộn mấy trăm năm. . .
Vấn Thù Y vội vàng lắc đầu, vứt bỏ cái suy nghĩ đáng xấu hổ này.
Sở Hi Thanh nghe vậy thì da mặt co quắp lại, chỉ thấy vô cùng đau đầu.
Sắc mặt Sở Vân Vân lại chìm xuống lần nữa, cột cờ Nghịch Thần Kỳ trong tay
nàng lập tức xuyên qua hư không, đánh thẳng về phía Vấn Thù Y.
Nàng chung quy cũng không thể mắng chửi Vấn Thù Y như những mụ đàn bà
đanh đá ở dân gian, cũng không thể đánh lén Vấn Thù Y, chỉ có thể trơ mắt nhìn
Vấn Thù Y bay đi xa.
Sở Vân Vân cắn chặt hàm răng, hầu như cắn nát răng bạc.
Cùng lúc đó, trong mắt Sở Vân Vân cũng hiện lên vẻ mờ mịt và tự xét lại.
Nàng đang suy nghĩ, vì sao hôm nay mình lại ‘khiêu chiến’ Vấn Thù Y, mà
không phải là ‘hỏi tội’?
Chắc hẳn nội tâm của nàng còn chưa hoàn toàn tán đồng hôn ước với Sở Hi
Thanh?
Trận Minh hôn kia không chỉ hoang đường và buồn cười, mà còn do kẻ thù của
bọn họ tạo ra.
Nhưng nếu như mình không đồng ý, vậy thì nàng có tư cách gì chất vấn Vấn
Thù Y?
Thật ra nàng không nên tức giận như vậy.
Lúc trước, khi nhìn thấy Lục Loạn Ly và Sở Hi Thanh đánh lộn, vai kề vai, tóc
chạm tóc, thì lòng nàng tuy không vui, nhưng cũng có thể khoan dung.
Là do Vấn Thù Y khác với Lục Loạn Ly sao?
Còn nữa. . .
Sở Vân Vân nghĩ đến tình cảnh ở Diễn Võ đường hôm đó.
Trong lòng nàng không khỏi thở dài.
Sở Vân Vân ý thức được, mình đã rơi vào lưới của Sở Hi Thanh, hầu như không
thể tự kiềm chế.
Tên khốn kiếp này!
Sở Vân Vân nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh với ánh mắt ác liệt như đao.
Sở Hi Thanh tê cả da đầu, sống lưng lạnh toát.
Hắn cảm thấy mình rất khó vượt qua cửa ải này.
Nhưng đúng lúc này, Phong Tam lại che chắn ở trước người Sở Hi Thanh.
“Chủ mẫu đại nhân!”
Phong Tam chắp tay với Sở Vân Vân, vẻ mặt xúc động: “Chủ thượng ăn vụng ở
bên ngoài quả thực là không đúng, nhưng mà hắn có hậu hoạn do huyết mạch
Thần Dương, quả thật là phải dự phòng trước, bằng không với tốc độ thăng cấp
huyết mạch của chủ thượng, cái huyết mạch Thần Dương này sớm muộn gì
cũng trở thành trở ngại để hắn đánh vỡ giới hạn người và thần. Cái gọi là âm
dương hấp dẫn nhau, Thần âm và Thần Dương vốn đã hấp dẫn lẫn nhau rồi.”
“Hơn nữa, chủ thượng còn trẻ tuổi, khí huyết tràn đầy. Cái gọi là ‘Ít người thì lại
(hâm) mộ cha mẹ, biết h*m m**n sẽ ngưỡng mộ trẻ đẹp, có thê tử thì lại mộ thê
tử’. Ở cái tuổi này của hắn, không đủ định lực và việc khó tránh khỏi, kính xin
chủ mẫu đại nhân bao dung một hai.”
Sở Hi Thanh không khỏi trố mắt ngoác mồm.
Hắn không ngờ Phong Tam sẽ chặn một cước vào một lúc.
Còn nói mình ăn vụng ở bên ngoài?
Ta và Vấn Thù Y trong sạch mà.
Mặc dù tên này đang bảo vệ hắn, nhưng lời nói lại làm cho người ta thấy khó
chịu.
Lý Trường Sinh cũng rất giật mình.
Hắn nhìn Phong Tam với ánh mắt kính phục, nghĩ thầm không hổ là sư huynh
của ta.
Không chỉ dám nhúng tay với chuyện nhà người ta, thậm chí còn dám nói lời
mà người khác không dám nói.
Trên mặt Sở Vân Vân thì lại hiện ra một vệt đỏ bừng.
Cái tên Phong Tam này, nói cứ như nàng là một oán phụ chỉ biết đố kỵ vậy.
Còn cả cái gì mà có thê tử thì lại mộ thê tử.
Ý của Phong Tam là, ám chỉ Sở Hi Thanh bây giờ không có thê tử, tất nhiên sẽ
ham trẻ đẹp?
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vấn Thù Y lại phát hiện ý trào phúng trong mắt Sở Vân Vân càng đậm hơn.Vấn Thù Y hiểu rõ ánh mắt của Sở Vân Vân.Nếu như nhù mình không thấy đuối lý và chột dạ, vì sao cần phải giải thích?Sở Hi Thanh cũng rất bất đắc dĩ: “Vấn thành chủ, việc này. . .”Không biết nói thì đừng nói mà, quả thực là càng tô càng đen.Còn nữa, nếu như để Vấn Thù Y nói tiếp, có lẽ phải đánh nhau thật.“Ngươi câm miệng!”Vấn Thù Y hừ lạnh một tiếng, giọng nói lạnh lẽo: “Mặc kệ Tần đại tướng quânngươi nghĩ thế nào, nói chung ta và Hi Thanh là trong sạch.”Thật ra mặt nàng rất mỏng, đối mặt với ánh mắt của mấy người Lý Trường Sinhvà Phong Tam, quả thực là xấu hổ không chịu nổi.Ngay khi nàng nói dứt lời, Vấn Thù Y trực tiếp hóa thành một đạo ngân quang,bay thẳng về phía Cực Đông Băng Thành.Vấn Thù Y có thể mượn âm Dương thần nguyên của hai người để truyền tốngqua đây, cũng có thể mượn đại trận của Cực Đông Băng Thành để trở về.Nhưng mà không cần thiết.Dù là sau khi đánh vỡ giới hạn người và thần, muốn qua lại hư không thì cũngphải trả giá nhất định.Nhưng khi bóng người của nàng sắp biến mất ở chân trời, Vấn Thù Y bỗngnhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Sở Vân Vân: “Nói đến, dù ta và Hi Thanhthật sự có gì đó, thì có liên quan gì đến tướng quân đâu?”“Đại tướng quân rốt cuộc là lấy thân phận gì, danh nghĩa gì để nói với ta nhữngthứ này? Nếu Đại tướng quân tự nhận là thê tử của Hi Thanh, vậy Vấn mỗkhông còn gì để nói. Nhưng ta thấy ngươi và Hi Thanh không giống như vậy. ..”Cuối cùng nàng cũng không nhẫn nhịn được.Nếu như nàng có thể sinh muộn mấy trăm năm. . .Vấn Thù Y vội vàng lắc đầu, vứt bỏ cái suy nghĩ đáng xấu hổ này.Sở Hi Thanh nghe vậy thì da mặt co quắp lại, chỉ thấy vô cùng đau đầu.Sắc mặt Sở Vân Vân lại chìm xuống lần nữa, cột cờ Nghịch Thần Kỳ trong taynàng lập tức xuyên qua hư không, đánh thẳng về phía Vấn Thù Y.Nàng chung quy cũng không thể mắng chửi Vấn Thù Y như những mụ đàn bàđanh đá ở dân gian, cũng không thể đánh lén Vấn Thù Y, chỉ có thể trơ mắt nhìnVấn Thù Y bay đi xa.Sở Vân Vân cắn chặt hàm răng, hầu như cắn nát răng bạc.Cùng lúc đó, trong mắt Sở Vân Vân cũng hiện lên vẻ mờ mịt và tự xét lại.Nàng đang suy nghĩ, vì sao hôm nay mình lại ‘khiêu chiến’ Vấn Thù Y, màkhông phải là ‘hỏi tội’?Chắc hẳn nội tâm của nàng còn chưa hoàn toàn tán đồng hôn ước với Sở HiThanh?Trận Minh hôn kia không chỉ hoang đường và buồn cười, mà còn do kẻ thù củabọn họ tạo ra.Nhưng nếu như mình không đồng ý, vậy thì nàng có tư cách gì chất vấn VấnThù Y?Thật ra nàng không nên tức giận như vậy.Lúc trước, khi nhìn thấy Lục Loạn Ly và Sở Hi Thanh đánh lộn, vai kề vai, tócchạm tóc, thì lòng nàng tuy không vui, nhưng cũng có thể khoan dung.Là do Vấn Thù Y khác với Lục Loạn Ly sao?Còn nữa. . .Sở Vân Vân nghĩ đến tình cảnh ở Diễn Võ đường hôm đó.Trong lòng nàng không khỏi thở dài.Sở Vân Vân ý thức được, mình đã rơi vào lưới của Sở Hi Thanh, hầu như khôngthể tự kiềm chế.Tên khốn kiếp này!Sở Vân Vân nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh với ánh mắt ác liệt như đao.Sở Hi Thanh tê cả da đầu, sống lưng lạnh toát.Hắn cảm thấy mình rất khó vượt qua cửa ải này.Nhưng đúng lúc này, Phong Tam lại che chắn ở trước người Sở Hi Thanh.“Chủ mẫu đại nhân!”Phong Tam chắp tay với Sở Vân Vân, vẻ mặt xúc động: “Chủ thượng ăn vụng ởbên ngoài quả thực là không đúng, nhưng mà hắn có hậu hoạn do huyết mạchThần Dương, quả thật là phải dự phòng trước, bằng không với tốc độ thăng cấphuyết mạch của chủ thượng, cái huyết mạch Thần Dương này sớm muộn gìcũng trở thành trở ngại để hắn đánh vỡ giới hạn người và thần. Cái gọi là âmdương hấp dẫn nhau, Thần âm và Thần Dương vốn đã hấp dẫn lẫn nhau rồi.”“Hơn nữa, chủ thượng còn trẻ tuổi, khí huyết tràn đầy. Cái gọi là ‘Ít người thì lại(hâm) mộ cha mẹ, biết h*m m**n sẽ ngưỡng mộ trẻ đẹp, có thê tử thì lại mộ thêtử’. Ở cái tuổi này của hắn, không đủ định lực và việc khó tránh khỏi, kính xinchủ mẫu đại nhân bao dung một hai.”Sở Hi Thanh không khỏi trố mắt ngoác mồm.Hắn không ngờ Phong Tam sẽ chặn một cước vào một lúc.Còn nói mình ăn vụng ở bên ngoài?Ta và Vấn Thù Y trong sạch mà.Mặc dù tên này đang bảo vệ hắn, nhưng lời nói lại làm cho người ta thấy khóchịu.Lý Trường Sinh cũng rất giật mình.Hắn nhìn Phong Tam với ánh mắt kính phục, nghĩ thầm không hổ là sư huynhcủa ta.Không chỉ dám nhúng tay với chuyện nhà người ta, thậm chí còn dám nói lờimà người khác không dám nói.Trên mặt Sở Vân Vân thì lại hiện ra một vệt đỏ bừng.Cái tên Phong Tam này, nói cứ như nàng là một oán phụ chỉ biết đố kỵ vậy.Còn cả cái gì mà có thê tử thì lại mộ thê tử.Ý của Phong Tam là, ám chỉ Sở Hi Thanh bây giờ không có thê tử, tất nhiên sẽham trẻ đẹp?