Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1551: Từ tử hình biến thành hoãn chết (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đoán được!”Đoàn kim quang kia thở dài một tiếng: “Ý của ta là, bọn họ liên lạc thế nào?Làm thế nào để liên lạc qua mấy vạn dặm? Ta nhớ là đương thời, chỉ có ThiênCơ lão nhân có năng lực này, còn lại đều phải mượn trận pháp cố định để truyềntin.”La Hán Tông nghe vậy thì nhướng mày lên.Điểm này đúng là rất kỳ quái.Trận bàn này của Sở Hi Thanh cần phải hưởng ứng từ hai phía, là phải liên lạcgiao tiếp với nhau, mới có thể hoàn thành truyền tống.Vì vậy, bình thường song phương sẽ ước định một thời gian nào đó, sau đó cùngkhởi động trận pháp.Như vậy, vì sao mấy người Lý Trường Sinh biết Sở Hi Thanh bị tập kích?La Hán Tông rơi vào suy ngẫm: “Không thể là tin phù và Càn Khôn phí kiếm,có thể trong tay hắn có pháp khí Nạp Vật không?”Nhẫn Càn Khôn trong tay Sở Hi Thanh cũng có thể lan truyền tin tức từ mấyvạn dặm, thậm chí là mấy trăm ngàn dặm.Chủ thể của nhẫn Càn khôn này là một cái Thái Hư Bàn, nó nằm ở Vô Tướngthần tông.Chỉ cần Sở Hi Thanh để tin phù vào trong nhẫn Càn Khôn, bên phía Vô Tướngthần tông có thể lấy tin phù ra từ trong Thái Hư Bàn.“Không thể!”Kim quang phản đối: “Thái Hư Bàn tuy cũng có năng lực truyền tin, nhưngkhông thể mở ra mãi được. Phòng ngừa không gian tán loạn, pháp khí tan vỡ,nên ba ngày năm ngày mới có thể mở ra một lần, đó là cực hạn.”La Hán Tông cũng cảm thấy khả năng này không lớn.Dù là Thái Hư Bàn đỉnh cấp nhất, sau khi mở nhiều lần cũng sẽ khiến khônggian bên trong bị hao tổn.Vô Tướng thần tông không thể mở Thái Hư Bàn đúng lúc Sở Hi Thanh bị tậpkích được.“Quá nửa là bí pháp gì đó, Vô Tướng thần tông tích lũy rất sâu, chúng ta há cóthể suy đoán?”La Hán Tông nói đến đây, tâm thần khẽ động: “Hay là hắn đã lấy được ThầnKhế thiên bi?”Đoàn kim quang kia lại yên lặng một lát, sau đó cười khổ: “Quá nửa là vật này,chúng ta tính thiếu vật này rồi.”La Hán Tông cười gằn một tiếng: “Không phải là tính sót, mà là các ngươikhông nghĩ đến con mồi trong mắt mình, lại là một thợ săn cao siêu.”“Đúng là đã khinh thường hắn.” Lời nói trong kim quang hàm chứa tán thành,tiếp tục nói: “Chính vì như vậy, chúng ta nhất định phải trừ khử hắn trước khihắn trở thành một Huyết Nhai tiếp theo.”“Vậy cũng rất phiền phức.”La Hán Tông hai tay ôm ngực: “Sau lưng hắn có hai cái đệ nhất thiên hạ, ngươicó thể đảm bảo trong tay hắn không còn trận bàn khác? Lần vây giết tiếp theo,sẽ không phải là một cạm bẫy?”“Cũng không phải không có phương pháp phá giải.” Giọng nói trong kim quanglạnh lùng: “Chúng ta cần La tiên sinh ngươi trợ giúp. . .”“Ta từ chối!”La Hán Tông không chờ đối phương nói hết, hắn liền lắc đầu: “Hợp tác củachúng ta chấm dứt tại đây, ta không hứng thú với những chuyện còn lại, cũngkhông muốn nhúng tay vào tất cả mọi chuyện liên quan đến Sở Hi Thanh nữa.”“Vì sao?” Giọng nói trong kim quang ngậm lấy nghi ngờ và khó hiểu: “Tiền bạccó thể thương lượng. . .”“Vậy thì cũng phải có mạng để cầm tiền.”La Hán Tông cười nhạo một tiếng: “Quyết định vậy đi, chuyện tiếp theo khôngliên quan gì đến ta, cũng từng tìm đến ta nữa.”Kim quang kia còn muốn nói cái gì đó.La Hán Tông lại phất tay một cái, đoàn kim quang trước mặt lập tức tan nát.Nhưng vào lúc này, La Hán Tông lại cảm nhận được một hơi thở quen thuộc ởsau lưng mình.“Ngươi không nên vô lễ như vậy, đây là một chủ thuê tốt, ra tay rất hào phóng,hơn nữa còn rất giữ lời.”Đó là một giọng nữ lanh lảnh như chuông, nhưng sau mười mấy chữ, thì lạibiến hóa thành một giọng nam trầm.La Hán Tông không quay đầu lại, mà phóng tầm mắt về phía trước.“Hắn quả thực là rất hào phóng, cũng rất giữ lời, nhưng mục đích lại là để ta đitìm chết thay hắn. Phương pháp phá giải trong miệng hắn, đơn giản chính làcầm mạng người ra thử thôi.”“Loại trận pháp truyền tống khoảng cách xa như vậy, mỗi một lần khởi độngđều sẽ tiêu hao rất lớn, dù là Vô Tướng thần tông cũng không chịu nổi. Thửthêm vài lần, nhất định có thể làm cho Vô Tướng thần tông không còn hơi sứcđể ứng đối.”La Hán Tông cười nhạo một tiếng, vẻ mặt đầy khinh thường: “Nhưng mà mỗimột lần thăm dò, cũng không thể vận dụng quá nhiều lực lượng, bằng khôngbọn họ cũng không chịu nổi tổn thất này. Ta không cần mang tính mạng củamình ra để lấp vào cái hố này.”Mấu chốt là, hắn đã nghĩ ra thân phận của nữ tử kia.Đó chắc hẳn là Bá Võ Vương Tần Mộc Ca đã tử vong hai năm trước . . .Toàn thân La Hán Tông run rẩy, tâm thần chấn động.Vị ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’ Tần Mộc Ca kia, nàng không chết!“Ngươi nói rất có lý.” âm thanh kia lại cười khổ: “Nhưng chỉ sợ sau này sẽkhông dễ làm ăn, danh tiếng của ngươi bây giờ không tốt lắm, có lẽ sẽ có rấtnhiều người nghi ngờ ngươi. Ngươi phải làm mấy đơn giá rẻ để tích góp danhtiếng.”Vị này hại hơn ngày vị thiếu niên anh kiệt ở bí cảnh thời gian, cuộc chiến hômnay lại hại mười mấy cao thủ hàng đầu chết thảm.Sắc mặt La Hán Tông bình tĩnh như đã đoán được từ trước: “Vậy thì giúp ta liênhệ với Sở Hi Thanh, hoặc là Vô Tướng thần tông, tiếp nhận đơn hàng từ chỗbọn họ là được, giá cả thấp một chút cũng không sao. Ta đoán là bọn họ cũngthiếu một cao thủ pháp thuật hàng đầu.”Hắn không muốn làm kẻ địch với bọn họ, như vậy cũng phải tỏ thái độ, hòahoãn mối quan hệ.
“Đoán được!”
Đoàn kim quang kia thở dài một tiếng: “Ý của ta là, bọn họ liên lạc thế nào?
Làm thế nào để liên lạc qua mấy vạn dặm? Ta nhớ là đương thời, chỉ có Thiên
Cơ lão nhân có năng lực này, còn lại đều phải mượn trận pháp cố định để truyền
tin.”
La Hán Tông nghe vậy thì nhướng mày lên.
Điểm này đúng là rất kỳ quái.
Trận bàn này của Sở Hi Thanh cần phải hưởng ứng từ hai phía, là phải liên lạc
giao tiếp với nhau, mới có thể hoàn thành truyền tống.
Vì vậy, bình thường song phương sẽ ước định một thời gian nào đó, sau đó cùng
khởi động trận pháp.
Như vậy, vì sao mấy người Lý Trường Sinh biết Sở Hi Thanh bị tập kích?
La Hán Tông rơi vào suy ngẫm: “Không thể là tin phù và Càn Khôn phí kiếm,
có thể trong tay hắn có pháp khí Nạp Vật không?”
Nhẫn Càn Khôn trong tay Sở Hi Thanh cũng có thể lan truyền tin tức từ mấy
vạn dặm, thậm chí là mấy trăm ngàn dặm.
Chủ thể của nhẫn Càn khôn này là một cái Thái Hư Bàn, nó nằm ở Vô Tướng
thần tông.
Chỉ cần Sở Hi Thanh để tin phù vào trong nhẫn Càn Khôn, bên phía Vô Tướng
thần tông có thể lấy tin phù ra từ trong Thái Hư Bàn.
“Không thể!”
Kim quang phản đối: “Thái Hư Bàn tuy cũng có năng lực truyền tin, nhưng
không thể mở ra mãi được. Phòng ngừa không gian tán loạn, pháp khí tan vỡ,
nên ba ngày năm ngày mới có thể mở ra một lần, đó là cực hạn.”
La Hán Tông cũng cảm thấy khả năng này không lớn.
Dù là Thái Hư Bàn đỉnh cấp nhất, sau khi mở nhiều lần cũng sẽ khiến không
gian bên trong bị hao tổn.
Vô Tướng thần tông không thể mở Thái Hư Bàn đúng lúc Sở Hi Thanh bị tập
kích được.
“Quá nửa là bí pháp gì đó, Vô Tướng thần tông tích lũy rất sâu, chúng ta há có
thể suy đoán?”
La Hán Tông nói đến đây, tâm thần khẽ động: “Hay là hắn đã lấy được Thần
Khế thiên bi?”
Đoàn kim quang kia lại yên lặng một lát, sau đó cười khổ: “Quá nửa là vật này,
chúng ta tính thiếu vật này rồi.”
La Hán Tông cười gằn một tiếng: “Không phải là tính sót, mà là các ngươi
không nghĩ đến con mồi trong mắt mình, lại là một thợ săn cao siêu.”
“Đúng là đã khinh thường hắn.” Lời nói trong kim quang hàm chứa tán thành,
tiếp tục nói: “Chính vì như vậy, chúng ta nhất định phải trừ khử hắn trước khi
hắn trở thành một Huyết Nhai tiếp theo.”
“Vậy cũng rất phiền phức.”
La Hán Tông hai tay ôm ngực: “Sau lưng hắn có hai cái đệ nhất thiên hạ, ngươi
có thể đảm bảo trong tay hắn không còn trận bàn khác? Lần vây giết tiếp theo,
sẽ không phải là một cạm bẫy?”
“Cũng không phải không có phương pháp phá giải.” Giọng nói trong kim quang
lạnh lùng: “Chúng ta cần La tiên sinh ngươi trợ giúp. . .”
“Ta từ chối!”
La Hán Tông không chờ đối phương nói hết, hắn liền lắc đầu: “Hợp tác của
chúng ta chấm dứt tại đây, ta không hứng thú với những chuyện còn lại, cũng
không muốn nhúng tay vào tất cả mọi chuyện liên quan đến Sở Hi Thanh nữa.”
“Vì sao?” Giọng nói trong kim quang ngậm lấy nghi ngờ và khó hiểu: “Tiền bạc
có thể thương lượng. . .”
“Vậy thì cũng phải có mạng để cầm tiền.”
La Hán Tông cười nhạo một tiếng: “Quyết định vậy đi, chuyện tiếp theo không
liên quan gì đến ta, cũng từng tìm đến ta nữa.”
Kim quang kia còn muốn nói cái gì đó.
La Hán Tông lại phất tay một cái, đoàn kim quang trước mặt lập tức tan nát.
Nhưng vào lúc này, La Hán Tông lại cảm nhận được một hơi thở quen thuộc ở
sau lưng mình.
“Ngươi không nên vô lễ như vậy, đây là một chủ thuê tốt, ra tay rất hào phóng,
hơn nữa còn rất giữ lời.”
Đó là một giọng nữ lanh lảnh như chuông, nhưng sau mười mấy chữ, thì lại
biến hóa thành một giọng nam trầm.
La Hán Tông không quay đầu lại, mà phóng tầm mắt về phía trước.
“Hắn quả thực là rất hào phóng, cũng rất giữ lời, nhưng mục đích lại là để ta đi
tìm chết thay hắn. Phương pháp phá giải trong miệng hắn, đơn giản chính là
cầm mạng người ra thử thôi.”
“Loại trận pháp truyền tống khoảng cách xa như vậy, mỗi một lần khởi động
đều sẽ tiêu hao rất lớn, dù là Vô Tướng thần tông cũng không chịu nổi. Thử
thêm vài lần, nhất định có thể làm cho Vô Tướng thần tông không còn hơi sức
để ứng đối.”
La Hán Tông cười nhạo một tiếng, vẻ mặt đầy khinh thường: “Nhưng mà mỗi
một lần thăm dò, cũng không thể vận dụng quá nhiều lực lượng, bằng không
bọn họ cũng không chịu nổi tổn thất này. Ta không cần mang tính mạng của
mình ra để lấp vào cái hố này.”
Mấu chốt là, hắn đã nghĩ ra thân phận của nữ tử kia.
Đó chắc hẳn là Bá Võ Vương Tần Mộc Ca đã tử vong hai năm trước . . .
Toàn thân La Hán Tông run rẩy, tâm thần chấn động.
Vị ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’ Tần Mộc Ca kia, nàng không chết!
“Ngươi nói rất có lý.” âm thanh kia lại cười khổ: “Nhưng chỉ sợ sau này sẽ
không dễ làm ăn, danh tiếng của ngươi bây giờ không tốt lắm, có lẽ sẽ có rất
nhiều người nghi ngờ ngươi. Ngươi phải làm mấy đơn giá rẻ để tích góp danh
tiếng.”
Vị này hại hơn ngày vị thiếu niên anh kiệt ở bí cảnh thời gian, cuộc chiến hôm
nay lại hại mười mấy cao thủ hàng đầu chết thảm.
Sắc mặt La Hán Tông bình tĩnh như đã đoán được từ trước: “Vậy thì giúp ta liên
hệ với Sở Hi Thanh, hoặc là Vô Tướng thần tông, tiếp nhận đơn hàng từ chỗ
bọn họ là được, giá cả thấp một chút cũng không sao. Ta đoán là bọn họ cũng
thiếu một cao thủ pháp thuật hàng đầu.”
Hắn không muốn làm kẻ địch với bọn họ, như vậy cũng phải tỏ thái độ, hòa
hoãn mối quan hệ.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đoán được!”Đoàn kim quang kia thở dài một tiếng: “Ý của ta là, bọn họ liên lạc thế nào?Làm thế nào để liên lạc qua mấy vạn dặm? Ta nhớ là đương thời, chỉ có ThiênCơ lão nhân có năng lực này, còn lại đều phải mượn trận pháp cố định để truyềntin.”La Hán Tông nghe vậy thì nhướng mày lên.Điểm này đúng là rất kỳ quái.Trận bàn này của Sở Hi Thanh cần phải hưởng ứng từ hai phía, là phải liên lạcgiao tiếp với nhau, mới có thể hoàn thành truyền tống.Vì vậy, bình thường song phương sẽ ước định một thời gian nào đó, sau đó cùngkhởi động trận pháp.Như vậy, vì sao mấy người Lý Trường Sinh biết Sở Hi Thanh bị tập kích?La Hán Tông rơi vào suy ngẫm: “Không thể là tin phù và Càn Khôn phí kiếm,có thể trong tay hắn có pháp khí Nạp Vật không?”Nhẫn Càn Khôn trong tay Sở Hi Thanh cũng có thể lan truyền tin tức từ mấyvạn dặm, thậm chí là mấy trăm ngàn dặm.Chủ thể của nhẫn Càn khôn này là một cái Thái Hư Bàn, nó nằm ở Vô Tướngthần tông.Chỉ cần Sở Hi Thanh để tin phù vào trong nhẫn Càn Khôn, bên phía Vô Tướngthần tông có thể lấy tin phù ra từ trong Thái Hư Bàn.“Không thể!”Kim quang phản đối: “Thái Hư Bàn tuy cũng có năng lực truyền tin, nhưngkhông thể mở ra mãi được. Phòng ngừa không gian tán loạn, pháp khí tan vỡ,nên ba ngày năm ngày mới có thể mở ra một lần, đó là cực hạn.”La Hán Tông cũng cảm thấy khả năng này không lớn.Dù là Thái Hư Bàn đỉnh cấp nhất, sau khi mở nhiều lần cũng sẽ khiến khônggian bên trong bị hao tổn.Vô Tướng thần tông không thể mở Thái Hư Bàn đúng lúc Sở Hi Thanh bị tậpkích được.“Quá nửa là bí pháp gì đó, Vô Tướng thần tông tích lũy rất sâu, chúng ta há cóthể suy đoán?”La Hán Tông nói đến đây, tâm thần khẽ động: “Hay là hắn đã lấy được ThầnKhế thiên bi?”Đoàn kim quang kia lại yên lặng một lát, sau đó cười khổ: “Quá nửa là vật này,chúng ta tính thiếu vật này rồi.”La Hán Tông cười gằn một tiếng: “Không phải là tính sót, mà là các ngươikhông nghĩ đến con mồi trong mắt mình, lại là một thợ săn cao siêu.”“Đúng là đã khinh thường hắn.” Lời nói trong kim quang hàm chứa tán thành,tiếp tục nói: “Chính vì như vậy, chúng ta nhất định phải trừ khử hắn trước khihắn trở thành một Huyết Nhai tiếp theo.”“Vậy cũng rất phiền phức.”La Hán Tông hai tay ôm ngực: “Sau lưng hắn có hai cái đệ nhất thiên hạ, ngươicó thể đảm bảo trong tay hắn không còn trận bàn khác? Lần vây giết tiếp theo,sẽ không phải là một cạm bẫy?”“Cũng không phải không có phương pháp phá giải.” Giọng nói trong kim quanglạnh lùng: “Chúng ta cần La tiên sinh ngươi trợ giúp. . .”“Ta từ chối!”La Hán Tông không chờ đối phương nói hết, hắn liền lắc đầu: “Hợp tác củachúng ta chấm dứt tại đây, ta không hứng thú với những chuyện còn lại, cũngkhông muốn nhúng tay vào tất cả mọi chuyện liên quan đến Sở Hi Thanh nữa.”“Vì sao?” Giọng nói trong kim quang ngậm lấy nghi ngờ và khó hiểu: “Tiền bạccó thể thương lượng. . .”“Vậy thì cũng phải có mạng để cầm tiền.”La Hán Tông cười nhạo một tiếng: “Quyết định vậy đi, chuyện tiếp theo khôngliên quan gì đến ta, cũng từng tìm đến ta nữa.”Kim quang kia còn muốn nói cái gì đó.La Hán Tông lại phất tay một cái, đoàn kim quang trước mặt lập tức tan nát.Nhưng vào lúc này, La Hán Tông lại cảm nhận được một hơi thở quen thuộc ởsau lưng mình.“Ngươi không nên vô lễ như vậy, đây là một chủ thuê tốt, ra tay rất hào phóng,hơn nữa còn rất giữ lời.”Đó là một giọng nữ lanh lảnh như chuông, nhưng sau mười mấy chữ, thì lạibiến hóa thành một giọng nam trầm.La Hán Tông không quay đầu lại, mà phóng tầm mắt về phía trước.“Hắn quả thực là rất hào phóng, cũng rất giữ lời, nhưng mục đích lại là để ta đitìm chết thay hắn. Phương pháp phá giải trong miệng hắn, đơn giản chính làcầm mạng người ra thử thôi.”“Loại trận pháp truyền tống khoảng cách xa như vậy, mỗi một lần khởi độngđều sẽ tiêu hao rất lớn, dù là Vô Tướng thần tông cũng không chịu nổi. Thửthêm vài lần, nhất định có thể làm cho Vô Tướng thần tông không còn hơi sứcđể ứng đối.”La Hán Tông cười nhạo một tiếng, vẻ mặt đầy khinh thường: “Nhưng mà mỗimột lần thăm dò, cũng không thể vận dụng quá nhiều lực lượng, bằng khôngbọn họ cũng không chịu nổi tổn thất này. Ta không cần mang tính mạng củamình ra để lấp vào cái hố này.”Mấu chốt là, hắn đã nghĩ ra thân phận của nữ tử kia.Đó chắc hẳn là Bá Võ Vương Tần Mộc Ca đã tử vong hai năm trước . . .Toàn thân La Hán Tông run rẩy, tâm thần chấn động.Vị ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’ Tần Mộc Ca kia, nàng không chết!“Ngươi nói rất có lý.” âm thanh kia lại cười khổ: “Nhưng chỉ sợ sau này sẽkhông dễ làm ăn, danh tiếng của ngươi bây giờ không tốt lắm, có lẽ sẽ có rấtnhiều người nghi ngờ ngươi. Ngươi phải làm mấy đơn giá rẻ để tích góp danhtiếng.”Vị này hại hơn ngày vị thiếu niên anh kiệt ở bí cảnh thời gian, cuộc chiến hômnay lại hại mười mấy cao thủ hàng đầu chết thảm.Sắc mặt La Hán Tông bình tĩnh như đã đoán được từ trước: “Vậy thì giúp ta liênhệ với Sở Hi Thanh, hoặc là Vô Tướng thần tông, tiếp nhận đơn hàng từ chỗbọn họ là được, giá cả thấp một chút cũng không sao. Ta đoán là bọn họ cũngthiếu một cao thủ pháp thuật hàng đầu.”Hắn không muốn làm kẻ địch với bọn họ, như vậy cũng phải tỏ thái độ, hòahoãn mối quan hệ.