Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1558: Một mảnh hỗn độn (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi Cực Đông Băng Thành chiếm cứ Đông Châu, đi dọc theo sông Thần Túlên phía tây, đám quan lại và các thế lực giang hồ ở hạ du đều bị càn quét sạch,hoặc là ẩn nhẫn ngủ đông.Những người còn lại, không ai dám trêu chọc Thiết Kỳ Bang.Đơn Xích Linh khẽ lắc đầu, hắn cũng biết hai người nói không nói thật, ít nhấtcũng không nói toàn bộ.Lúc này, một người bên cạnh hắn lại vỗ đùi một cái: “Thì ra là như vậy, bảo saolại có nhiều thế lực ở Đông Châu này gia nhập vào Thiết Kỳ Bang như vậy.”Đơn Xích Linh quay sang, phát hiện người kia là đà chủ phân đà Nhạc Cương,Vương Danh Sơn.Huyện Nhạc Cương nằm ở phía nam quận Nam Ngô, vị trí tiếp giáp đến gần TúThủy.Người này vốn là một hắc đạo có tiếng ở huyện Nhạc Cương, cách đây khônglâu cũng mua lại một phân đà, nương nhà vào Thiết Kỳ Bang.Bang quy của Thiết Kỳ Bang cực kỳ nghiêm, không phải là ai cũng nhận vào.Vương Danh Sơn này, đầu tiên là viết huyết thư, lại tăng tiền công cho tất cả c*li và người chèo thuyền. Sau đó lại tự mình chạy đến Tú Thủy, thề độc trước đạitrạch Sở gia, nói sẽ tuân thủ bang quy của Thiết Kỳ Bang.Việc này còn được bàn tán sôi nổi một thời gian, đến nay cũng không biết kếtquả thế nào.Bây giờ xem ra, vị Vương đà chủ này đã được toại nguyện.Giọng nói của Đơn Xích Linh mang theo tò mò: “Như vậy, vì sao Vương huynhlại gia nhập Thiết Kỳ Bang?”“Không vì sao cả, chỉ là mấy tháng nay thất các thế lực đều tranh nhau gia nhậpThiết Kỳ Bang, để người ta lạnh cả sống lưng. Ta nghĩ trong này nhất định cónguyên do, nên không dám tụt lại phía sau mọi người.”Vương Danh Sơn liếc mắt nhìn chung quanh, ánh mắt đầy kinh hãi: “Bây giờxem ra, đúng như dự đoán!”Lúc này, mọi người trong đại sảnh cũng bắt đầu nghị luận sôi nổi.“Ta lại nghe nói là, Thiết Kỳ Bang sắp càn quét Đông Châu, đến khi đó cũng sẽthuận ta thì sống, nghịch ta thì chết giống như Cực Đông Băng Thành.”“Lại có việc này? Vậy thì lão phu chưa nghe nói qua. Nhưng đối thủ một mấtmột còn với nhà ta cũng gia nhập Thiết Kỳ Bang, lão phu không dám ngồikhông.”“Mấy thế lực quanh nhà chúng ta đều giương cờ hiệu Thiết Kỳ Bang, sao dámkhông theo?”“Lý mỗ thì lại là ngưỡng mộ danh tiếng của Vô Cực Đao Quân, cũng giống nhưLộ đường chủ nói, cây cao đón gió mát.”Sở Hi Thanh vừa tiếp thu đám thuộc hạ chạy đến thỉnh an, vừa nghe trộm mấyngười này nói chuyện.Da mặt của hắn lại hơi co quắp lại, lòng thầm nói ta tin các ngươi. . . mới là lạ!Đám thế gia này, có nhà nào là không thâm căn cố đế, quan hệ và tin tức cực kỳnhanh nhạy? Những thế lực giang hồ kia, có nhà nào là không có chỗ dựa?Tất cả thế lực này nương nhờ vào Thiết Kỳ Bang, nhất định là có nguyên do.Sau đó, Sở Hi Thanh liền thu hồi tâm tư.Bởi vì thời điểm này, lại có mấy người vội vã đi vào.Đầu tiên là đường chủ Thiết Sơn đường Lục Cửu Ly.Thanh Giao Thu - Lục Cửu Ly là một thành niên lâu năm trong bang, vốn làđường chủ Tầm Dương đường, chủ đạo chiến sự ở quận Tầm Dương khi ThiếtCuồng Nhân còn sống.Sau khi Thiết Cuồng Nhân chết, Lục Cửu Ly có lòng rời khỏi, cho nên chuyểnqua làm đường chủ Thiết Sơn đường, phụ trách trông coi lăng mộ Thiết CuồngNhân và mỏ quặng ở Mi gia trang.Có lẽ là vì việc ở lăng mộ Thiết Cuồng Nhân, nên Lục Cửu Ly vẫn nhíu chặtlông mày.Hắn rất muốn nói chuyện với Sở Hi Thanh, nhưng ở đây quá nhiều người, đànhphải tạm thời nhẫn nại.Sau đó là đường chủ Thái Sơn đường Thi Cẩu – Lệ Mãn Sơn.Người này là đệ tử Thi Sơn tông, năm ngoái lấy danh nghĩa xuống núi rènluyện, bị Sở Hi Thanh mời chào vào Thiết Kỳ Bang, đảm nhiệm chức vị đà chủ.Ba tháng trước, Lệ Mãn Sơn nhận lệnh Thiết Tiếu Sinh, tụ tập ba ngàn bangchúng, càn quét toàn bộ quận Thái Sơn, từ đó bước vào hàng ngũ đường chủ.Sở Hi Thanh cũng khá kinh ngạc với chuyện này.Từ khi Lệ Mãn Sơn gia nhập bang đến giờ, vẫn luôn làm việc cẩn thận.Nhưng năng lực và tâm tính của người này không quá xuất sắc, quá quy củ, thủthành có thừa, lại không đủ biến báo. Tương lai có thể trấn thủ một phương,nhưng không thể dùng để khai thác.Sở Hi Thanh không ngờ một người như vậy, lại chỉ dùng ba ngàn bang chúng đểkhai thác quận Thái Sơn, hơn nữa còn đứng vững gót chân ở đó.Vì vậy, khi Lệ Mãn Sơn đến bái kiến thì Sở Hi Thanh cố ý quan sát người nàymột phen.Hắn không nhìn ra thứ gì dị thường.Lệ Mãn Sơn vẫn là Lệ Mãn Sơn, tu vị cũng mới đến ngũ phẩm hạ.Nhưng hai nam tử che mặt bên cạnh Lệ Mãn Sơn lại là sát khí bức người.Da thịt của bọn họ đều là màu vàng nhạt.Nếu như nhìn kỹ hơn, có thể thấy trên da thịt còn bao trùm bởi một tầng lânphiến mơ hồ.Móng tay của hai người này cũng cực kỳ sắc bén, mà lại có ánh kim loại lónglánh.“Đây chắc là hai thi vương cấp độ tam phẩm hạ!”Phong Tam không khỏi nheo mắt lại: “Dưới trướng chủ thượng, quả thật là ngọahổ tàng long.”Sở Hi Thanh thì lại nghĩ đến Thi Sơn tông.Hành vi này của Thi Sơn tông không giống bình thường, không giống phongcách làm việc của môn phái lánh đời này.Bọn họ đến cùng là nghĩ cái gì?Vì sao lại bỏ nhiều công sức như vậy để nâng đỡ Lệ Mãn Sơn? Lại có ý đồ gì?

Sau khi Cực Đông Băng Thành chiếm cứ Đông Châu, đi dọc theo sông Thần Tú

lên phía tây, đám quan lại và các thế lực giang hồ ở hạ du đều bị càn quét sạch,

hoặc là ẩn nhẫn ngủ đông.

Những người còn lại, không ai dám trêu chọc Thiết Kỳ Bang.

Đơn Xích Linh khẽ lắc đầu, hắn cũng biết hai người nói không nói thật, ít nhất

cũng không nói toàn bộ.

Lúc này, một người bên cạnh hắn lại vỗ đùi một cái: “Thì ra là như vậy, bảo sao

lại có nhiều thế lực ở Đông Châu này gia nhập vào Thiết Kỳ Bang như vậy.”

Đơn Xích Linh quay sang, phát hiện người kia là đà chủ phân đà Nhạc Cương,

Vương Danh Sơn.

Huyện Nhạc Cương nằm ở phía nam quận Nam Ngô, vị trí tiếp giáp đến gần Tú

Thủy.

Người này vốn là một hắc đạo có tiếng ở huyện Nhạc Cương, cách đây không

lâu cũng mua lại một phân đà, nương nhà vào Thiết Kỳ Bang.

Bang quy của Thiết Kỳ Bang cực kỳ nghiêm, không phải là ai cũng nhận vào.

Vương Danh Sơn này, đầu tiên là viết huyết thư, lại tăng tiền công cho tất cả c*

li và người chèo thuyền. Sau đó lại tự mình chạy đến Tú Thủy, thề độc trước đại

trạch Sở gia, nói sẽ tuân thủ bang quy của Thiết Kỳ Bang.

Việc này còn được bàn tán sôi nổi một thời gian, đến nay cũng không biết kết

quả thế nào.

Bây giờ xem ra, vị Vương đà chủ này đã được toại nguyện.

Giọng nói của Đơn Xích Linh mang theo tò mò: “Như vậy, vì sao Vương huynh

lại gia nhập Thiết Kỳ Bang?”

“Không vì sao cả, chỉ là mấy tháng nay thất các thế lực đều tranh nhau gia nhập

Thiết Kỳ Bang, để người ta lạnh cả sống lưng. Ta nghĩ trong này nhất định có

nguyên do, nên không dám tụt lại phía sau mọi người.”

Vương Danh Sơn liếc mắt nhìn chung quanh, ánh mắt đầy kinh hãi: “Bây giờ

xem ra, đúng như dự đoán!”

Lúc này, mọi người trong đại sảnh cũng bắt đầu nghị luận sôi nổi.

“Ta lại nghe nói là, Thiết Kỳ Bang sắp càn quét Đông Châu, đến khi đó cũng sẽ

thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết giống như Cực Đông Băng Thành.”

“Lại có việc này? Vậy thì lão phu chưa nghe nói qua. Nhưng đối thủ một mất

một còn với nhà ta cũng gia nhập Thiết Kỳ Bang, lão phu không dám ngồi

không.”

“Mấy thế lực quanh nhà chúng ta đều giương cờ hiệu Thiết Kỳ Bang, sao dám

không theo?”

“Lý mỗ thì lại là ngưỡng mộ danh tiếng của Vô Cực Đao Quân, cũng giống như

Lộ đường chủ nói, cây cao đón gió mát.”

Sở Hi Thanh vừa tiếp thu đám thuộc hạ chạy đến thỉnh an, vừa nghe trộm mấy

người này nói chuyện.

Da mặt của hắn lại hơi co quắp lại, lòng thầm nói ta tin các ngươi. . . mới là lạ!

Đám thế gia này, có nhà nào là không thâm căn cố đế, quan hệ và tin tức cực kỳ

nhanh nhạy? Những thế lực giang hồ kia, có nhà nào là không có chỗ dựa?

Tất cả thế lực này nương nhờ vào Thiết Kỳ Bang, nhất định là có nguyên do.

Sau đó, Sở Hi Thanh liền thu hồi tâm tư.

Bởi vì thời điểm này, lại có mấy người vội vã đi vào.

Đầu tiên là đường chủ Thiết Sơn đường Lục Cửu Ly.

Thanh Giao Thu - Lục Cửu Ly là một thành niên lâu năm trong bang, vốn là

đường chủ Tầm Dương đường, chủ đạo chiến sự ở quận Tầm Dương khi Thiết

Cuồng Nhân còn sống.

Sau khi Thiết Cuồng Nhân chết, Lục Cửu Ly có lòng rời khỏi, cho nên chuyển

qua làm đường chủ Thiết Sơn đường, phụ trách trông coi lăng mộ Thiết Cuồng

Nhân và mỏ quặng ở Mi gia trang.

Có lẽ là vì việc ở lăng mộ Thiết Cuồng Nhân, nên Lục Cửu Ly vẫn nhíu chặt

lông mày.

Hắn rất muốn nói chuyện với Sở Hi Thanh, nhưng ở đây quá nhiều người, đành

phải tạm thời nhẫn nại.

Sau đó là đường chủ Thái Sơn đường Thi Cẩu – Lệ Mãn Sơn.

Người này là đệ tử Thi Sơn tông, năm ngoái lấy danh nghĩa xuống núi rèn

luyện, bị Sở Hi Thanh mời chào vào Thiết Kỳ Bang, đảm nhiệm chức vị đà chủ.

Ba tháng trước, Lệ Mãn Sơn nhận lệnh Thiết Tiếu Sinh, tụ tập ba ngàn bang

chúng, càn quét toàn bộ quận Thái Sơn, từ đó bước vào hàng ngũ đường chủ.

Sở Hi Thanh cũng khá kinh ngạc với chuyện này.

Từ khi Lệ Mãn Sơn gia nhập bang đến giờ, vẫn luôn làm việc cẩn thận.

Nhưng năng lực và tâm tính của người này không quá xuất sắc, quá quy củ, thủ

thành có thừa, lại không đủ biến báo. Tương lai có thể trấn thủ một phương,

nhưng không thể dùng để khai thác.

Sở Hi Thanh không ngờ một người như vậy, lại chỉ dùng ba ngàn bang chúng để

khai thác quận Thái Sơn, hơn nữa còn đứng vững gót chân ở đó.

Vì vậy, khi Lệ Mãn Sơn đến bái kiến thì Sở Hi Thanh cố ý quan sát người này

một phen.

Hắn không nhìn ra thứ gì dị thường.

Lệ Mãn Sơn vẫn là Lệ Mãn Sơn, tu vị cũng mới đến ngũ phẩm hạ.

Nhưng hai nam tử che mặt bên cạnh Lệ Mãn Sơn lại là sát khí bức người.

Da thịt của bọn họ đều là màu vàng nhạt.

Nếu như nhìn kỹ hơn, có thể thấy trên da thịt còn bao trùm bởi một tầng lân

phiến mơ hồ.

Móng tay của hai người này cũng cực kỳ sắc bén, mà lại có ánh kim loại lóng

lánh.

“Đây chắc là hai thi vương cấp độ tam phẩm hạ!”

Phong Tam không khỏi nheo mắt lại: “Dưới trướng chủ thượng, quả thật là ngọa

hổ tàng long.”

Sở Hi Thanh thì lại nghĩ đến Thi Sơn tông.

Hành vi này của Thi Sơn tông không giống bình thường, không giống phong

cách làm việc của môn phái lánh đời này.

Bọn họ đến cùng là nghĩ cái gì?

Vì sao lại bỏ nhiều công sức như vậy để nâng đỡ Lệ Mãn Sơn? Lại có ý đồ gì?

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi Cực Đông Băng Thành chiếm cứ Đông Châu, đi dọc theo sông Thần Túlên phía tây, đám quan lại và các thế lực giang hồ ở hạ du đều bị càn quét sạch,hoặc là ẩn nhẫn ngủ đông.Những người còn lại, không ai dám trêu chọc Thiết Kỳ Bang.Đơn Xích Linh khẽ lắc đầu, hắn cũng biết hai người nói không nói thật, ít nhấtcũng không nói toàn bộ.Lúc này, một người bên cạnh hắn lại vỗ đùi một cái: “Thì ra là như vậy, bảo saolại có nhiều thế lực ở Đông Châu này gia nhập vào Thiết Kỳ Bang như vậy.”Đơn Xích Linh quay sang, phát hiện người kia là đà chủ phân đà Nhạc Cương,Vương Danh Sơn.Huyện Nhạc Cương nằm ở phía nam quận Nam Ngô, vị trí tiếp giáp đến gần TúThủy.Người này vốn là một hắc đạo có tiếng ở huyện Nhạc Cương, cách đây khônglâu cũng mua lại một phân đà, nương nhà vào Thiết Kỳ Bang.Bang quy của Thiết Kỳ Bang cực kỳ nghiêm, không phải là ai cũng nhận vào.Vương Danh Sơn này, đầu tiên là viết huyết thư, lại tăng tiền công cho tất cả c*li và người chèo thuyền. Sau đó lại tự mình chạy đến Tú Thủy, thề độc trước đạitrạch Sở gia, nói sẽ tuân thủ bang quy của Thiết Kỳ Bang.Việc này còn được bàn tán sôi nổi một thời gian, đến nay cũng không biết kếtquả thế nào.Bây giờ xem ra, vị Vương đà chủ này đã được toại nguyện.Giọng nói của Đơn Xích Linh mang theo tò mò: “Như vậy, vì sao Vương huynhlại gia nhập Thiết Kỳ Bang?”“Không vì sao cả, chỉ là mấy tháng nay thất các thế lực đều tranh nhau gia nhậpThiết Kỳ Bang, để người ta lạnh cả sống lưng. Ta nghĩ trong này nhất định cónguyên do, nên không dám tụt lại phía sau mọi người.”Vương Danh Sơn liếc mắt nhìn chung quanh, ánh mắt đầy kinh hãi: “Bây giờxem ra, đúng như dự đoán!”Lúc này, mọi người trong đại sảnh cũng bắt đầu nghị luận sôi nổi.“Ta lại nghe nói là, Thiết Kỳ Bang sắp càn quét Đông Châu, đến khi đó cũng sẽthuận ta thì sống, nghịch ta thì chết giống như Cực Đông Băng Thành.”“Lại có việc này? Vậy thì lão phu chưa nghe nói qua. Nhưng đối thủ một mấtmột còn với nhà ta cũng gia nhập Thiết Kỳ Bang, lão phu không dám ngồikhông.”“Mấy thế lực quanh nhà chúng ta đều giương cờ hiệu Thiết Kỳ Bang, sao dámkhông theo?”“Lý mỗ thì lại là ngưỡng mộ danh tiếng của Vô Cực Đao Quân, cũng giống nhưLộ đường chủ nói, cây cao đón gió mát.”Sở Hi Thanh vừa tiếp thu đám thuộc hạ chạy đến thỉnh an, vừa nghe trộm mấyngười này nói chuyện.Da mặt của hắn lại hơi co quắp lại, lòng thầm nói ta tin các ngươi. . . mới là lạ!Đám thế gia này, có nhà nào là không thâm căn cố đế, quan hệ và tin tức cực kỳnhanh nhạy? Những thế lực giang hồ kia, có nhà nào là không có chỗ dựa?Tất cả thế lực này nương nhờ vào Thiết Kỳ Bang, nhất định là có nguyên do.Sau đó, Sở Hi Thanh liền thu hồi tâm tư.Bởi vì thời điểm này, lại có mấy người vội vã đi vào.Đầu tiên là đường chủ Thiết Sơn đường Lục Cửu Ly.Thanh Giao Thu - Lục Cửu Ly là một thành niên lâu năm trong bang, vốn làđường chủ Tầm Dương đường, chủ đạo chiến sự ở quận Tầm Dương khi ThiếtCuồng Nhân còn sống.Sau khi Thiết Cuồng Nhân chết, Lục Cửu Ly có lòng rời khỏi, cho nên chuyểnqua làm đường chủ Thiết Sơn đường, phụ trách trông coi lăng mộ Thiết CuồngNhân và mỏ quặng ở Mi gia trang.Có lẽ là vì việc ở lăng mộ Thiết Cuồng Nhân, nên Lục Cửu Ly vẫn nhíu chặtlông mày.Hắn rất muốn nói chuyện với Sở Hi Thanh, nhưng ở đây quá nhiều người, đànhphải tạm thời nhẫn nại.Sau đó là đường chủ Thái Sơn đường Thi Cẩu – Lệ Mãn Sơn.Người này là đệ tử Thi Sơn tông, năm ngoái lấy danh nghĩa xuống núi rènluyện, bị Sở Hi Thanh mời chào vào Thiết Kỳ Bang, đảm nhiệm chức vị đà chủ.Ba tháng trước, Lệ Mãn Sơn nhận lệnh Thiết Tiếu Sinh, tụ tập ba ngàn bangchúng, càn quét toàn bộ quận Thái Sơn, từ đó bước vào hàng ngũ đường chủ.Sở Hi Thanh cũng khá kinh ngạc với chuyện này.Từ khi Lệ Mãn Sơn gia nhập bang đến giờ, vẫn luôn làm việc cẩn thận.Nhưng năng lực và tâm tính của người này không quá xuất sắc, quá quy củ, thủthành có thừa, lại không đủ biến báo. Tương lai có thể trấn thủ một phương,nhưng không thể dùng để khai thác.Sở Hi Thanh không ngờ một người như vậy, lại chỉ dùng ba ngàn bang chúng đểkhai thác quận Thái Sơn, hơn nữa còn đứng vững gót chân ở đó.Vì vậy, khi Lệ Mãn Sơn đến bái kiến thì Sở Hi Thanh cố ý quan sát người nàymột phen.Hắn không nhìn ra thứ gì dị thường.Lệ Mãn Sơn vẫn là Lệ Mãn Sơn, tu vị cũng mới đến ngũ phẩm hạ.Nhưng hai nam tử che mặt bên cạnh Lệ Mãn Sơn lại là sát khí bức người.Da thịt của bọn họ đều là màu vàng nhạt.Nếu như nhìn kỹ hơn, có thể thấy trên da thịt còn bao trùm bởi một tầng lânphiến mơ hồ.Móng tay của hai người này cũng cực kỳ sắc bén, mà lại có ánh kim loại lónglánh.“Đây chắc là hai thi vương cấp độ tam phẩm hạ!”Phong Tam không khỏi nheo mắt lại: “Dưới trướng chủ thượng, quả thật là ngọahổ tàng long.”Sở Hi Thanh thì lại nghĩ đến Thi Sơn tông.Hành vi này của Thi Sơn tông không giống bình thường, không giống phongcách làm việc của môn phái lánh đời này.Bọn họ đến cùng là nghĩ cái gì?Vì sao lại bỏ nhiều công sức như vậy để nâng đỡ Lệ Mãn Sơn? Lại có ý đồ gì?

Chương 1558: Một mảnh hỗn độn (3)