Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1562: Nghi thức (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn đường chủ Hình đường với vẻ áy náy: “Lý đườngchủ, không phải ta không tin ngươi, mà là cục diện bây giờ rất phức tạp, ta phảidựa vào lực lượng của Hình đường để chấn chỉnh lại bang phái.”Đường chủ Hình đường cũng là một thành viên lâu năm từ thời đại Thiết CuồngNhân.Hắn lại sảng khoái chắp tay, cười khổ nói: “Dù kỳ chủ không nói, ta cũng muốnnhường lại chức vị này.”Cục diện của Thiết Kỳ Bang bây giờ, đã vượt qua khỏi năng lực của hắn rồi.Hắn đã không thể ràng buộc và trách phạt đám bang chúng mới gia nhập kia.Phong Tam cũng đồng ý luôn: “Phong Tam tuân mệnh!”Dưới cái nhìn của hắn, việc này rất dễ.Phong Tam có một loại tự tin không tên, đám cao thủ này nhìn như tu vị caocường, võ đạo cao siêu, nhưng không có cái nào bằng hắn.“Ta chỉ không nghĩ ra, những người này đến cùng là đang mưu đồ thứ gì?”Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh vô cùng khó hiểu: “Nếu như bọn họ muốn mượn ThiếtKỳ Bang để tính toán Hi Thanh, hoặc là mai phục vây giết Hi Thanh, vậy thìhôm nay bọn họ phải động thủ mới đúng. Nếu như những người này muốn dùngchúng ta làm con tin để đối phó Hi Thanh, cũng không cần dùng thủ đoạn phiềnphức như vậy. Thật sự là khó hiểu.”“Lý do bên ngoài, là ngưỡng mộ Vô Cực Đao Quân, muốn hóng gió dưới tàngcây.”Bộ Yên Thành ôm ngực, cười gằn nói: “Về phần bọn họ đang nghĩ cái gì, vậy aimà biết? Nói chung là cứ đề phòng cẩn thận là được rồi.”Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, thần sắc bình tĩnh: “Hôm qua, khi ta chạy từCực Đông Băng Thành về đây thì đã bị mai phục. Khi đó, sư bá Lý Trường Sinhcủa ta và Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y đã dùng bí pháp để xuyênqua hư không, liên thủ chém giết ba tên nhất phẩm, mười ba tên Địa Bảng.Không lâu sau, tin tức này sẽ truyền khắp thiên hạ thôi.”Mọi người trong phòng nghe vậy, lỗ tai không khỏi ong ong.Tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, trong mắt vừa có chấn động và kinhngạc, vừa có hưng phấn và vui sướng, lại có một tia thoải mái.Hóa ra không phải đám người kia không muốn ra tay, mà là không dám ra tay!“Nếu nói tất cả bọn họ đều muốn mạng của ta, vậy thì chưa chắc, một phầntrong đó còn có mưu đồ khác.”Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa mở võ đạo bảo khố ra, bắt đầu dùng những thẻthiên phú tồn kho của mình cho đám thuộc h* th*n tín này.Tuy rằng tu vị của những người này hơi thấp một chút, nhưng đều là người đitheo hắn từ lâu, có thể yên tâm.Những người này đều là căn cơ của hắn, thực lực của bọn họ càng mạnh, ThiếtKỳ Bang càng ổn định.“Thật ra bọn họ có mục đích gì cũng không quan trọng, thực lực của bản thânchúng ta mới là quan trọng. Chỉ cần chúng ta đủ thực lực, tự nhiên có thể trấnáp tất cả bọn đạo chích.”Sở Hi Thanh lại nhìn về phía Thiết Tiếu Sinh: “Tình hình của bang chúng bêndưới thế nào?”Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh trở nên nghiêm túc: “Gần một năm qua, Thiết Kỳ Bangmở rộng quá nhanh, bây giờ đã có khoảng bốn vạn bang chúng chính thức, bangchúng ngoại vị thì cao đến 137 vạn người, tất cả c* li, người chèo thuyền, thợsăn, thợ mỏ, người đánh cá ở dọc sông Thần Tú đều gia nhập vào Thiết KỳBang chúng ta.”Trong mắt hắn lại hiện ra một tia kỳ dị: “Chỉ cần Kỳ chỉ ra lệnh một tiếng,chúng ta có thể động viên 27.000 thợ săn có cung thuật cao siêu, ngoài ra còncó 1700 chiếc thuyền chiến và mười hai vạn thủy sư, chín vạn lục sư.”Phần quân lực này, nhìn như không tăng trưởng quá nhiều so với lúc Thiết KỳBang quét ngang Tú Thủy và Tầm Dương.Nhưng thật ra là tăng rất nhiều.Mặc kệ là thuyền chiến hay là tố chất binh lính, hay là binh khí và chiến giáp,tất cả đều hoàn toàn khác biệt với năm đó.Thiết Kỳ Bang bây giờ, có thể nói là toàn bộ bang chúng chính thức đều là cửuphẩm thượng, mà không phải mang trai tráng chưa nhập phẩm kia ra để góp chođủ số.Sở Hi Thanh gật đầu: “Lòng quân thế nào?”“Có thể nói là lòng người sở hướng!”Người trả lời là Lỗ Bình Nguyên: “Mặc kệ là c* li hay người chèo thuyền, chỉcần có Thiết Kỳ Bang ta làm chủ cho bọn họ, thì thu nhập của bọn họ đều tăngnhiều, mỗi tháng còn có thể nghỉ ngơi một chút, không có gì không hài lòng.”“Có điều, người có thể gánh vác, vẫn là những huynh đệ cũ ngày xưa. Còn nữa,một năm rưỡi nay, chúng ta cũng bỏ rất nhiều công sức lên người bọn họ, cơbản đều có tu vị cửu phẩm. Chỉ là. . .”Lỗ Bình Nguyên hơi dừng lại: “Chỉ là địa bàn của chúng ta không đủ, khôngnuôi nổi nhiều người như vậy.”Thật ra các huynh đệ tầng dưới chót cũng không được bao nhiêu tiền.Mấu chốt là đám võ tu cao phẩm kia.Thiết Kỳ Bang bây giờ, tam phẩm thì có tận tám người, tứ phẩm cũng khoảngmười bảy người, ngũ phẩm thì càng nhiều, phải hơn ba mươi vị.Chỉ lương bổng của những người này thôi, cũng chiếm bảy phần mười chi tiêucủa Thiết Kỳ Bang rồi.Sáng nay, khi thụ chức thì Sở Hi Thanh đã lấy cớ thời cuộc gian nan, tạm thờigiảm một nửa lương bổng của tất cả khách khanh.Lỗ Bình Nguyên không ngờ đám người kia lại có thể tiếp thu.Nhưng dù là như vậy, thì đây vẫn là một khoản chi tiêu cực lớn, là gánh nặng đểThiết Kỳ Bang không chịu nổi. 

Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn đường chủ Hình đường với vẻ áy náy: “Lý đường

chủ, không phải ta không tin ngươi, mà là cục diện bây giờ rất phức tạp, ta phải

dựa vào lực lượng của Hình đường để chấn chỉnh lại bang phái.”

Đường chủ Hình đường cũng là một thành viên lâu năm từ thời đại Thiết Cuồng

Nhân.

Hắn lại sảng khoái chắp tay, cười khổ nói: “Dù kỳ chủ không nói, ta cũng muốn

nhường lại chức vị này.”

Cục diện của Thiết Kỳ Bang bây giờ, đã vượt qua khỏi năng lực của hắn rồi.

Hắn đã không thể ràng buộc và trách phạt đám bang chúng mới gia nhập kia.

Phong Tam cũng đồng ý luôn: “Phong Tam tuân mệnh!”

Dưới cái nhìn của hắn, việc này rất dễ.

Phong Tam có một loại tự tin không tên, đám cao thủ này nhìn như tu vị cao

cường, võ đạo cao siêu, nhưng không có cái nào bằng hắn.

“Ta chỉ không nghĩ ra, những người này đến cùng là đang mưu đồ thứ gì?”

Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh vô cùng khó hiểu: “Nếu như bọn họ muốn mượn Thiết

Kỳ Bang để tính toán Hi Thanh, hoặc là mai phục vây giết Hi Thanh, vậy thì

hôm nay bọn họ phải động thủ mới đúng. Nếu như những người này muốn dùng

chúng ta làm con tin để đối phó Hi Thanh, cũng không cần dùng thủ đoạn phiền

phức như vậy. Thật sự là khó hiểu.”

“Lý do bên ngoài, là ngưỡng mộ Vô Cực Đao Quân, muốn hóng gió dưới tàng

cây.”

Bộ Yên Thành ôm ngực, cười gằn nói: “Về phần bọn họ đang nghĩ cái gì, vậy ai

mà biết? Nói chung là cứ đề phòng cẩn thận là được rồi.”

Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, thần sắc bình tĩnh: “Hôm qua, khi ta chạy từ

Cực Đông Băng Thành về đây thì đã bị mai phục. Khi đó, sư bá Lý Trường Sinh

của ta và Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y đã dùng bí pháp để xuyên

qua hư không, liên thủ chém giết ba tên nhất phẩm, mười ba tên Địa Bảng.

Không lâu sau, tin tức này sẽ truyền khắp thiên hạ thôi.”

Mọi người trong phòng nghe vậy, lỗ tai không khỏi ong ong.

Tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, trong mắt vừa có chấn động và kinh

ngạc, vừa có hưng phấn và vui sướng, lại có một tia thoải mái.

Hóa ra không phải đám người kia không muốn ra tay, mà là không dám ra tay!

“Nếu nói tất cả bọn họ đều muốn mạng của ta, vậy thì chưa chắc, một phần

trong đó còn có mưu đồ khác.”

Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa mở võ đạo bảo khố ra, bắt đầu dùng những thẻ

thiên phú tồn kho của mình cho đám thuộc h* th*n tín này.

Tuy rằng tu vị của những người này hơi thấp một chút, nhưng đều là người đi

theo hắn từ lâu, có thể yên tâm.

Những người này đều là căn cơ của hắn, thực lực của bọn họ càng mạnh, Thiết

Kỳ Bang càng ổn định.

“Thật ra bọn họ có mục đích gì cũng không quan trọng, thực lực của bản thân

chúng ta mới là quan trọng. Chỉ cần chúng ta đủ thực lực, tự nhiên có thể trấn

áp tất cả bọn đạo chích.”

Sở Hi Thanh lại nhìn về phía Thiết Tiếu Sinh: “Tình hình của bang chúng bên

dưới thế nào?”

Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh trở nên nghiêm túc: “Gần một năm qua, Thiết Kỳ Bang

mở rộng quá nhanh, bây giờ đã có khoảng bốn vạn bang chúng chính thức, bang

chúng ngoại vị thì cao đến 137 vạn người, tất cả c* li, người chèo thuyền, thợ

săn, thợ mỏ, người đánh cá ở dọc sông Thần Tú đều gia nhập vào Thiết Kỳ

Bang chúng ta.”

Trong mắt hắn lại hiện ra một tia kỳ dị: “Chỉ cần Kỳ chỉ ra lệnh một tiếng,

chúng ta có thể động viên 27.000 thợ săn có cung thuật cao siêu, ngoài ra còn

có 1700 chiếc thuyền chiến và mười hai vạn thủy sư, chín vạn lục sư.”

Phần quân lực này, nhìn như không tăng trưởng quá nhiều so với lúc Thiết Kỳ

Bang quét ngang Tú Thủy và Tầm Dương.

Nhưng thật ra là tăng rất nhiều.

Mặc kệ là thuyền chiến hay là tố chất binh lính, hay là binh khí và chiến giáp,

tất cả đều hoàn toàn khác biệt với năm đó.

Thiết Kỳ Bang bây giờ, có thể nói là toàn bộ bang chúng chính thức đều là cửu

phẩm thượng, mà không phải mang trai tráng chưa nhập phẩm kia ra để góp cho

đủ số.

Sở Hi Thanh gật đầu: “Lòng quân thế nào?”

“Có thể nói là lòng người sở hướng!”

Người trả lời là Lỗ Bình Nguyên: “Mặc kệ là c* li hay người chèo thuyền, chỉ

cần có Thiết Kỳ Bang ta làm chủ cho bọn họ, thì thu nhập của bọn họ đều tăng

nhiều, mỗi tháng còn có thể nghỉ ngơi một chút, không có gì không hài lòng.”

“Có điều, người có thể gánh vác, vẫn là những huynh đệ cũ ngày xưa. Còn nữa,

một năm rưỡi nay, chúng ta cũng bỏ rất nhiều công sức lên người bọn họ, cơ

bản đều có tu vị cửu phẩm. Chỉ là. . .”

Lỗ Bình Nguyên hơi dừng lại: “Chỉ là địa bàn của chúng ta không đủ, không

nuôi nổi nhiều người như vậy.”

Thật ra các huynh đệ tầng dưới chót cũng không được bao nhiêu tiền.

Mấu chốt là đám võ tu cao phẩm kia.

Thiết Kỳ Bang bây giờ, tam phẩm thì có tận tám người, tứ phẩm cũng khoảng

mười bảy người, ngũ phẩm thì càng nhiều, phải hơn ba mươi vị.

Chỉ lương bổng của những người này thôi, cũng chiếm bảy phần mười chi tiêu

của Thiết Kỳ Bang rồi.

Sáng nay, khi thụ chức thì Sở Hi Thanh đã lấy cớ thời cuộc gian nan, tạm thời

giảm một nửa lương bổng của tất cả khách khanh.

Lỗ Bình Nguyên không ngờ đám người kia lại có thể tiếp thu.

Nhưng dù là như vậy, thì đây vẫn là một khoản chi tiêu cực lớn, là gánh nặng để

Thiết Kỳ Bang không chịu nổi. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn đường chủ Hình đường với vẻ áy náy: “Lý đườngchủ, không phải ta không tin ngươi, mà là cục diện bây giờ rất phức tạp, ta phảidựa vào lực lượng của Hình đường để chấn chỉnh lại bang phái.”Đường chủ Hình đường cũng là một thành viên lâu năm từ thời đại Thiết CuồngNhân.Hắn lại sảng khoái chắp tay, cười khổ nói: “Dù kỳ chủ không nói, ta cũng muốnnhường lại chức vị này.”Cục diện của Thiết Kỳ Bang bây giờ, đã vượt qua khỏi năng lực của hắn rồi.Hắn đã không thể ràng buộc và trách phạt đám bang chúng mới gia nhập kia.Phong Tam cũng đồng ý luôn: “Phong Tam tuân mệnh!”Dưới cái nhìn của hắn, việc này rất dễ.Phong Tam có một loại tự tin không tên, đám cao thủ này nhìn như tu vị caocường, võ đạo cao siêu, nhưng không có cái nào bằng hắn.“Ta chỉ không nghĩ ra, những người này đến cùng là đang mưu đồ thứ gì?”Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh vô cùng khó hiểu: “Nếu như bọn họ muốn mượn ThiếtKỳ Bang để tính toán Hi Thanh, hoặc là mai phục vây giết Hi Thanh, vậy thìhôm nay bọn họ phải động thủ mới đúng. Nếu như những người này muốn dùngchúng ta làm con tin để đối phó Hi Thanh, cũng không cần dùng thủ đoạn phiềnphức như vậy. Thật sự là khó hiểu.”“Lý do bên ngoài, là ngưỡng mộ Vô Cực Đao Quân, muốn hóng gió dưới tàngcây.”Bộ Yên Thành ôm ngực, cười gằn nói: “Về phần bọn họ đang nghĩ cái gì, vậy aimà biết? Nói chung là cứ đề phòng cẩn thận là được rồi.”Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, thần sắc bình tĩnh: “Hôm qua, khi ta chạy từCực Đông Băng Thành về đây thì đã bị mai phục. Khi đó, sư bá Lý Trường Sinhcủa ta và Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y đã dùng bí pháp để xuyênqua hư không, liên thủ chém giết ba tên nhất phẩm, mười ba tên Địa Bảng.Không lâu sau, tin tức này sẽ truyền khắp thiên hạ thôi.”Mọi người trong phòng nghe vậy, lỗ tai không khỏi ong ong.Tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, trong mắt vừa có chấn động và kinhngạc, vừa có hưng phấn và vui sướng, lại có một tia thoải mái.Hóa ra không phải đám người kia không muốn ra tay, mà là không dám ra tay!“Nếu nói tất cả bọn họ đều muốn mạng của ta, vậy thì chưa chắc, một phầntrong đó còn có mưu đồ khác.”Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa mở võ đạo bảo khố ra, bắt đầu dùng những thẻthiên phú tồn kho của mình cho đám thuộc h* th*n tín này.Tuy rằng tu vị của những người này hơi thấp một chút, nhưng đều là người đitheo hắn từ lâu, có thể yên tâm.Những người này đều là căn cơ của hắn, thực lực của bọn họ càng mạnh, ThiếtKỳ Bang càng ổn định.“Thật ra bọn họ có mục đích gì cũng không quan trọng, thực lực của bản thânchúng ta mới là quan trọng. Chỉ cần chúng ta đủ thực lực, tự nhiên có thể trấnáp tất cả bọn đạo chích.”Sở Hi Thanh lại nhìn về phía Thiết Tiếu Sinh: “Tình hình của bang chúng bêndưới thế nào?”Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh trở nên nghiêm túc: “Gần một năm qua, Thiết Kỳ Bangmở rộng quá nhanh, bây giờ đã có khoảng bốn vạn bang chúng chính thức, bangchúng ngoại vị thì cao đến 137 vạn người, tất cả c* li, người chèo thuyền, thợsăn, thợ mỏ, người đánh cá ở dọc sông Thần Tú đều gia nhập vào Thiết KỳBang chúng ta.”Trong mắt hắn lại hiện ra một tia kỳ dị: “Chỉ cần Kỳ chỉ ra lệnh một tiếng,chúng ta có thể động viên 27.000 thợ săn có cung thuật cao siêu, ngoài ra còncó 1700 chiếc thuyền chiến và mười hai vạn thủy sư, chín vạn lục sư.”Phần quân lực này, nhìn như không tăng trưởng quá nhiều so với lúc Thiết KỳBang quét ngang Tú Thủy và Tầm Dương.Nhưng thật ra là tăng rất nhiều.Mặc kệ là thuyền chiến hay là tố chất binh lính, hay là binh khí và chiến giáp,tất cả đều hoàn toàn khác biệt với năm đó.Thiết Kỳ Bang bây giờ, có thể nói là toàn bộ bang chúng chính thức đều là cửuphẩm thượng, mà không phải mang trai tráng chưa nhập phẩm kia ra để góp chođủ số.Sở Hi Thanh gật đầu: “Lòng quân thế nào?”“Có thể nói là lòng người sở hướng!”Người trả lời là Lỗ Bình Nguyên: “Mặc kệ là c* li hay người chèo thuyền, chỉcần có Thiết Kỳ Bang ta làm chủ cho bọn họ, thì thu nhập của bọn họ đều tăngnhiều, mỗi tháng còn có thể nghỉ ngơi một chút, không có gì không hài lòng.”“Có điều, người có thể gánh vác, vẫn là những huynh đệ cũ ngày xưa. Còn nữa,một năm rưỡi nay, chúng ta cũng bỏ rất nhiều công sức lên người bọn họ, cơbản đều có tu vị cửu phẩm. Chỉ là. . .”Lỗ Bình Nguyên hơi dừng lại: “Chỉ là địa bàn của chúng ta không đủ, khôngnuôi nổi nhiều người như vậy.”Thật ra các huynh đệ tầng dưới chót cũng không được bao nhiêu tiền.Mấu chốt là đám võ tu cao phẩm kia.Thiết Kỳ Bang bây giờ, tam phẩm thì có tận tám người, tứ phẩm cũng khoảngmười bảy người, ngũ phẩm thì càng nhiều, phải hơn ba mươi vị.Chỉ lương bổng của những người này thôi, cũng chiếm bảy phần mười chi tiêucủa Thiết Kỳ Bang rồi.Sáng nay, khi thụ chức thì Sở Hi Thanh đã lấy cớ thời cuộc gian nan, tạm thờigiảm một nửa lương bổng của tất cả khách khanh.Lỗ Bình Nguyên không ngờ đám người kia lại có thể tiếp thu.Nhưng dù là như vậy, thì đây vẫn là một khoản chi tiêu cực lớn, là gánh nặng đểThiết Kỳ Bang không chịu nổi. 

Chương 1562: Nghi thức (3)