Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1570: Cửu Long Thần Thiên Thủ (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Phong Liên Thành đang ‘Phong độn’ cũng híp mắt lại.Vừa rồi. . . hắn thế mà không cảm ứng được sự tồn tại của người này.Cùng lúc đó, tại một mảnh mây trên không trung cách hai người khoảng bamươi dặm.Một thiếu nữ xinh xắn lanh lợi cũng phát ra một tiếng cảm khái: “Hay cho mộtVô Cực Đao Quân!”Giọng nói nàng mềm nhũn, ngậm lấy vài phần bội phục: “Chúng ta đi thôi, Kỳchủ đúng là không cần chúng ta bảo vệ.”Bên cạnh nàng là một trung niên cao to khỏe mạnh.Đó chính là Đơn Xích Linh, trong mắt hắn ngậm lấy vài phần kinh ngạc:“Không ngờ với tu vị của lão tổ mà vẫn không thể giấu diếm được Kỳ chủ.Thần thức và năng lực cảm ứng của hắn thế mà lại mạnh đến mức độ này.”“Hẳn là Nhai Tí Đao!”Đơn Tuyết Phỉ lắc lắc đầu: “Là vừa rồi ta lộ sát ý, bị hắn cảm ứng được.”Đơn Xích Linh nghe vậy thì sững sờ, khó hiểu nhìn Đơn Tuyết Phỉ: “Lão tổđộng sát tâm với hắn?”Nhưng mà vì sao?Không phải nói thiên phú của vị Vô Cực Đao Quân này còn hơn cả Huyết Nhaisao, tương lai có đủ lực lượng để bảo vệ mạch Xích Long bọn họ sao?Đơn Tuyết Phỉ yên lặng không đáp.Nàng hơi khép mắt lại, ngăn chặn một vệt kinh hãi bên trong con ngươi.Nàng cảm ứng được trên người Sở Hi Thanh có khí tức của ‘Xích Long’ bọnhọ.Đó là một mạch Cửu Long Thần Thiên Thủ của hoàng thất Đại Ninh. . .Khí tức kia rất mỏng manh, Đơn Tuyết Phỉ lại chắc chắn sẽ không nhầm.Nhưng đây là vì sao?Sở Hi Thanh xuất thân từ một gia tộc lụi bại ở quận Thái Sơn, sao lại có quanhệ với hoàng thất Đại Ninh? Sao có tư cách kế thừa Long lực của Xích Long,ngưng tụ Cửu Long Thần Thiên Thủ?Trong lòng Đơn Tuyết Phỉ dâng lên vô số nghi vấn.Vị Vô Cực Đao Quân này . . . lẽ nào là một thành viên của hoàng thất ĐạiNinh?Nếu như đúng, như vậy mạch Xích Long bọn họ phải làm sao bây giờ?Đây là trời muốn tuyệt đường bộ tộc Xích Long bọn họ sao?Lúc này, Sở Hi Thanh lại vừa uống rượu vừa lắc đầu.Tình thế của Thiết Kỳ Bang còn phức tạp hơn hắn tưởng tượng nhiều.Thần ý Đao Tâm của hắn chỉ có thể nhận biết địch ý và sát ý ở chung quanh màthôi.Ai có thể nghĩ tới đây?Mạch Xích Long nhìn như đáng tin nhất, lại có sát ý với hắn. Nhất Côn Địnhâm - Bá Thiên Lai của Ma Chiến lâu, nhìn như ngay thẳng hào phóng, nhưngsát ý lại khốc liệt đến mức gần như ngưng thành thực chất.Sở Hi Thanh âm thầm cảm khía lòng người hiểm ác, đồng thời lại đổ một chénrượu trước mộ Thiết Cuồng Nhân.Cùng đúng lúc này, mặt đất phía sau hắn bỗng nhiên nổ tung, một bóng ngườimàu đỏ ngòm bay vọt lên từ dưới mặt đất.Một luồng huyết sát b*n r* bốn phía, làm cho phạm vi hai mươi dặm quanh đâyđều bị nhiễm moojb tầng ửng đỏ, cũng làm cho tất cả sinh linh trong phạm vinày không còn sinh cơ.Nhưng khu vực này vốn đã là không một ngọn cỏ, đám cây cối hoa cỏ kia đãkhô héo từ lâu rồi.Sở Hi Thanh nhàn nhã đứng lên, nhìn về phía sau lưng.Hắn nhìn thấy một bóng người ở cách đó mấy dặm, vẻ mặt cực kỳ phức tạp:“Ngươi cuối cùng cũng đến rồi.”Sở Hi Thanh còn chưa nói xong, bóng người đỏ ngòm kia bỗng nhiên lao đến,bay thẳng đến trước người Sở Hi Thanh.Lực lượng kia cực kỳ kinh khủng, còn chưa đến nơi mà huyết sát đã ép mặt đấtchung quanh xuống tận nửa tấc.Sở Hi Thanh thì lại bình tĩnh đứng tại chỗ, cứng rắn chống đỡ ngôi sao băng đỏthẫm ở trước người, không lùi nửa bước.Đầu tiên, mặt đất chung quanh bắt đầu chìm xuống, sau đó bắt đầu rạn nứt, vôsố vách rách sâu đến mấy trượng, thậm chí là mười mấy trượng xuất hiện. Từngtầng từng tầng cát đá bị chôn vùi, hóa thành bụi mù.Sở Hi Thanh lại vẫn không nhúc nhích, hắn dựng chưởng ở trước người, chốnglại quyền của bóng người đỏ ngòm phía trước.Hắn không chỉ vững như bàn thạch, mà ngày cả quần áo và lông tóc cũng khôngnhúc nhích chút nào.Lăng mộ và phần đất ở phía sau hắn cũng không bị ảnh hưởng gì, không rungđộng chút nào.Tất cả lực lượng xung kích, đều bị đao ý của Sở Hi Thanh đẩy đi.Vì đề phòng tổn thương đến Thiết Cuồng Nhân, Sở Hi Thanh còn giữ lại rấtnhiều lực, hắn chỉ đẩy sang hai bên chứ không phản xạ lại.Nhưng trong mắt Sở Hi Thanh vẫn lộ ra mấy phần kinh ngạc.Sức mạnh của đối phương gần như đuổi sát võ tu nhị phẩm, hơn xa hắn!Chỉ là năng lực khống chế lực lượng của đối phương rất yêu, một thân chân lývõ đạo dù bắt nguồn từ Cùng Kỳ chân ý của bản thân Thiết Phù Đồ, nhưng lạikhông biết cách vận dụng.Vì vậy, sức chiến đấu của người này chỉ khoảng tam phẩm hạ, kém hơn võ tuĐịa Bảng.Hơn nữa, do năng lực khống chế quá yếu, nên bị hắn khắc chế gắt gao.Sau đó, Sở Hi Thanh tụ chân nguyên vào mắt, nhìn về nơi sâu xa trong huyếtsát.Con ngươi của hắn không khỏi co lại.Đó đúng là ma giáp Thiết Phù Đồ, nó đã chìm vào nơi sâu xa trong lòng đấttheo Thiết Cuồng Nhân! 

Phong Liên Thành đang ‘Phong độn’ cũng híp mắt lại.

Vừa rồi. . . hắn thế mà không cảm ứng được sự tồn tại của người này.

Cùng lúc đó, tại một mảnh mây trên không trung cách hai người khoảng ba

mươi dặm.

Một thiếu nữ xinh xắn lanh lợi cũng phát ra một tiếng cảm khái: “Hay cho một

Vô Cực Đao Quân!”

Giọng nói nàng mềm nhũn, ngậm lấy vài phần bội phục: “Chúng ta đi thôi, Kỳ

chủ đúng là không cần chúng ta bảo vệ.”

Bên cạnh nàng là một trung niên cao to khỏe mạnh.

Đó chính là Đơn Xích Linh, trong mắt hắn ngậm lấy vài phần kinh ngạc:

“Không ngờ với tu vị của lão tổ mà vẫn không thể giấu diếm được Kỳ chủ.

Thần thức và năng lực cảm ứng của hắn thế mà lại mạnh đến mức độ này.”

“Hẳn là Nhai Tí Đao!”

Đơn Tuyết Phỉ lắc lắc đầu: “Là vừa rồi ta lộ sát ý, bị hắn cảm ứng được.”

Đơn Xích Linh nghe vậy thì sững sờ, khó hiểu nhìn Đơn Tuyết Phỉ: “Lão tổ

động sát tâm với hắn?”

Nhưng mà vì sao?

Không phải nói thiên phú của vị Vô Cực Đao Quân này còn hơn cả Huyết Nhai

sao, tương lai có đủ lực lượng để bảo vệ mạch Xích Long bọn họ sao?

Đơn Tuyết Phỉ yên lặng không đáp.

Nàng hơi khép mắt lại, ngăn chặn một vệt kinh hãi bên trong con ngươi.

Nàng cảm ứng được trên người Sở Hi Thanh có khí tức của ‘Xích Long’ bọn

họ.

Đó là một mạch Cửu Long Thần Thiên Thủ của hoàng thất Đại Ninh. . .

Khí tức kia rất mỏng manh, Đơn Tuyết Phỉ lại chắc chắn sẽ không nhầm.

Nhưng đây là vì sao?

Sở Hi Thanh xuất thân từ một gia tộc lụi bại ở quận Thái Sơn, sao lại có quan

hệ với hoàng thất Đại Ninh? Sao có tư cách kế thừa Long lực của Xích Long,

ngưng tụ Cửu Long Thần Thiên Thủ?

Trong lòng Đơn Tuyết Phỉ dâng lên vô số nghi vấn.

Vị Vô Cực Đao Quân này . . . lẽ nào là một thành viên của hoàng thất Đại

Ninh?

Nếu như đúng, như vậy mạch Xích Long bọn họ phải làm sao bây giờ?

Đây là trời muốn tuyệt đường bộ tộc Xích Long bọn họ sao?

Lúc này, Sở Hi Thanh lại vừa uống rượu vừa lắc đầu.

Tình thế của Thiết Kỳ Bang còn phức tạp hơn hắn tưởng tượng nhiều.

Thần ý Đao Tâm của hắn chỉ có thể nhận biết địch ý và sát ý ở chung quanh mà

thôi.

Ai có thể nghĩ tới đây?

Mạch Xích Long nhìn như đáng tin nhất, lại có sát ý với hắn. Nhất Côn Định

âm - Bá Thiên Lai của Ma Chiến lâu, nhìn như ngay thẳng hào phóng, nhưng

sát ý lại khốc liệt đến mức gần như ngưng thành thực chất.

Sở Hi Thanh âm thầm cảm khía lòng người hiểm ác, đồng thời lại đổ một chén

rượu trước mộ Thiết Cuồng Nhân.

Cùng đúng lúc này, mặt đất phía sau hắn bỗng nhiên nổ tung, một bóng người

màu đỏ ngòm bay vọt lên từ dưới mặt đất.

Một luồng huyết sát b*n r* bốn phía, làm cho phạm vi hai mươi dặm quanh đây

đều bị nhiễm moojb tầng ửng đỏ, cũng làm cho tất cả sinh linh trong phạm vi

này không còn sinh cơ.

Nhưng khu vực này vốn đã là không một ngọn cỏ, đám cây cối hoa cỏ kia đã

khô héo từ lâu rồi.

Sở Hi Thanh nhàn nhã đứng lên, nhìn về phía sau lưng.

Hắn nhìn thấy một bóng người ở cách đó mấy dặm, vẻ mặt cực kỳ phức tạp:

“Ngươi cuối cùng cũng đến rồi.”

Sở Hi Thanh còn chưa nói xong, bóng người đỏ ngòm kia bỗng nhiên lao đến,

bay thẳng đến trước người Sở Hi Thanh.

Lực lượng kia cực kỳ kinh khủng, còn chưa đến nơi mà huyết sát đã ép mặt đất

chung quanh xuống tận nửa tấc.

Sở Hi Thanh thì lại bình tĩnh đứng tại chỗ, cứng rắn chống đỡ ngôi sao băng đỏ

thẫm ở trước người, không lùi nửa bước.

Đầu tiên, mặt đất chung quanh bắt đầu chìm xuống, sau đó bắt đầu rạn nứt, vô

số vách rách sâu đến mấy trượng, thậm chí là mười mấy trượng xuất hiện. Từng

tầng từng tầng cát đá bị chôn vùi, hóa thành bụi mù.

Sở Hi Thanh lại vẫn không nhúc nhích, hắn dựng chưởng ở trước người, chống

lại quyền của bóng người đỏ ngòm phía trước.

Hắn không chỉ vững như bàn thạch, mà ngày cả quần áo và lông tóc cũng không

nhúc nhích chút nào.

Lăng mộ và phần đất ở phía sau hắn cũng không bị ảnh hưởng gì, không rung

động chút nào.

Tất cả lực lượng xung kích, đều bị đao ý của Sở Hi Thanh đẩy đi.

Vì đề phòng tổn thương đến Thiết Cuồng Nhân, Sở Hi Thanh còn giữ lại rất

nhiều lực, hắn chỉ đẩy sang hai bên chứ không phản xạ lại.

Nhưng trong mắt Sở Hi Thanh vẫn lộ ra mấy phần kinh ngạc.

Sức mạnh của đối phương gần như đuổi sát võ tu nhị phẩm, hơn xa hắn!

Chỉ là năng lực khống chế lực lượng của đối phương rất yêu, một thân chân lý

võ đạo dù bắt nguồn từ Cùng Kỳ chân ý của bản thân Thiết Phù Đồ, nhưng lại

không biết cách vận dụng.

Vì vậy, sức chiến đấu của người này chỉ khoảng tam phẩm hạ, kém hơn võ tu

Địa Bảng.

Hơn nữa, do năng lực khống chế quá yếu, nên bị hắn khắc chế gắt gao.

Sau đó, Sở Hi Thanh tụ chân nguyên vào mắt, nhìn về nơi sâu xa trong huyết

sát.

Con ngươi của hắn không khỏi co lại.

Đó đúng là ma giáp Thiết Phù Đồ, nó đã chìm vào nơi sâu xa trong lòng đất

theo Thiết Cuồng Nhân! 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Phong Liên Thành đang ‘Phong độn’ cũng híp mắt lại.Vừa rồi. . . hắn thế mà không cảm ứng được sự tồn tại của người này.Cùng lúc đó, tại một mảnh mây trên không trung cách hai người khoảng bamươi dặm.Một thiếu nữ xinh xắn lanh lợi cũng phát ra một tiếng cảm khái: “Hay cho mộtVô Cực Đao Quân!”Giọng nói nàng mềm nhũn, ngậm lấy vài phần bội phục: “Chúng ta đi thôi, Kỳchủ đúng là không cần chúng ta bảo vệ.”Bên cạnh nàng là một trung niên cao to khỏe mạnh.Đó chính là Đơn Xích Linh, trong mắt hắn ngậm lấy vài phần kinh ngạc:“Không ngờ với tu vị của lão tổ mà vẫn không thể giấu diếm được Kỳ chủ.Thần thức và năng lực cảm ứng của hắn thế mà lại mạnh đến mức độ này.”“Hẳn là Nhai Tí Đao!”Đơn Tuyết Phỉ lắc lắc đầu: “Là vừa rồi ta lộ sát ý, bị hắn cảm ứng được.”Đơn Xích Linh nghe vậy thì sững sờ, khó hiểu nhìn Đơn Tuyết Phỉ: “Lão tổđộng sát tâm với hắn?”Nhưng mà vì sao?Không phải nói thiên phú của vị Vô Cực Đao Quân này còn hơn cả Huyết Nhaisao, tương lai có đủ lực lượng để bảo vệ mạch Xích Long bọn họ sao?Đơn Tuyết Phỉ yên lặng không đáp.Nàng hơi khép mắt lại, ngăn chặn một vệt kinh hãi bên trong con ngươi.Nàng cảm ứng được trên người Sở Hi Thanh có khí tức của ‘Xích Long’ bọnhọ.Đó là một mạch Cửu Long Thần Thiên Thủ của hoàng thất Đại Ninh. . .Khí tức kia rất mỏng manh, Đơn Tuyết Phỉ lại chắc chắn sẽ không nhầm.Nhưng đây là vì sao?Sở Hi Thanh xuất thân từ một gia tộc lụi bại ở quận Thái Sơn, sao lại có quanhệ với hoàng thất Đại Ninh? Sao có tư cách kế thừa Long lực của Xích Long,ngưng tụ Cửu Long Thần Thiên Thủ?Trong lòng Đơn Tuyết Phỉ dâng lên vô số nghi vấn.Vị Vô Cực Đao Quân này . . . lẽ nào là một thành viên của hoàng thất ĐạiNinh?Nếu như đúng, như vậy mạch Xích Long bọn họ phải làm sao bây giờ?Đây là trời muốn tuyệt đường bộ tộc Xích Long bọn họ sao?Lúc này, Sở Hi Thanh lại vừa uống rượu vừa lắc đầu.Tình thế của Thiết Kỳ Bang còn phức tạp hơn hắn tưởng tượng nhiều.Thần ý Đao Tâm của hắn chỉ có thể nhận biết địch ý và sát ý ở chung quanh màthôi.Ai có thể nghĩ tới đây?Mạch Xích Long nhìn như đáng tin nhất, lại có sát ý với hắn. Nhất Côn Địnhâm - Bá Thiên Lai của Ma Chiến lâu, nhìn như ngay thẳng hào phóng, nhưngsát ý lại khốc liệt đến mức gần như ngưng thành thực chất.Sở Hi Thanh âm thầm cảm khía lòng người hiểm ác, đồng thời lại đổ một chénrượu trước mộ Thiết Cuồng Nhân.Cùng đúng lúc này, mặt đất phía sau hắn bỗng nhiên nổ tung, một bóng ngườimàu đỏ ngòm bay vọt lên từ dưới mặt đất.Một luồng huyết sát b*n r* bốn phía, làm cho phạm vi hai mươi dặm quanh đâyđều bị nhiễm moojb tầng ửng đỏ, cũng làm cho tất cả sinh linh trong phạm vinày không còn sinh cơ.Nhưng khu vực này vốn đã là không một ngọn cỏ, đám cây cối hoa cỏ kia đãkhô héo từ lâu rồi.Sở Hi Thanh nhàn nhã đứng lên, nhìn về phía sau lưng.Hắn nhìn thấy một bóng người ở cách đó mấy dặm, vẻ mặt cực kỳ phức tạp:“Ngươi cuối cùng cũng đến rồi.”Sở Hi Thanh còn chưa nói xong, bóng người đỏ ngòm kia bỗng nhiên lao đến,bay thẳng đến trước người Sở Hi Thanh.Lực lượng kia cực kỳ kinh khủng, còn chưa đến nơi mà huyết sát đã ép mặt đấtchung quanh xuống tận nửa tấc.Sở Hi Thanh thì lại bình tĩnh đứng tại chỗ, cứng rắn chống đỡ ngôi sao băng đỏthẫm ở trước người, không lùi nửa bước.Đầu tiên, mặt đất chung quanh bắt đầu chìm xuống, sau đó bắt đầu rạn nứt, vôsố vách rách sâu đến mấy trượng, thậm chí là mười mấy trượng xuất hiện. Từngtầng từng tầng cát đá bị chôn vùi, hóa thành bụi mù.Sở Hi Thanh lại vẫn không nhúc nhích, hắn dựng chưởng ở trước người, chốnglại quyền của bóng người đỏ ngòm phía trước.Hắn không chỉ vững như bàn thạch, mà ngày cả quần áo và lông tóc cũng khôngnhúc nhích chút nào.Lăng mộ và phần đất ở phía sau hắn cũng không bị ảnh hưởng gì, không rungđộng chút nào.Tất cả lực lượng xung kích, đều bị đao ý của Sở Hi Thanh đẩy đi.Vì đề phòng tổn thương đến Thiết Cuồng Nhân, Sở Hi Thanh còn giữ lại rấtnhiều lực, hắn chỉ đẩy sang hai bên chứ không phản xạ lại.Nhưng trong mắt Sở Hi Thanh vẫn lộ ra mấy phần kinh ngạc.Sức mạnh của đối phương gần như đuổi sát võ tu nhị phẩm, hơn xa hắn!Chỉ là năng lực khống chế lực lượng của đối phương rất yêu, một thân chân lývõ đạo dù bắt nguồn từ Cùng Kỳ chân ý của bản thân Thiết Phù Đồ, nhưng lạikhông biết cách vận dụng.Vì vậy, sức chiến đấu của người này chỉ khoảng tam phẩm hạ, kém hơn võ tuĐịa Bảng.Hơn nữa, do năng lực khống chế quá yếu, nên bị hắn khắc chế gắt gao.Sau đó, Sở Hi Thanh tụ chân nguyên vào mắt, nhìn về nơi sâu xa trong huyếtsát.Con ngươi của hắn không khỏi co lại.Đó đúng là ma giáp Thiết Phù Đồ, nó đã chìm vào nơi sâu xa trong lòng đấttheo Thiết Cuồng Nhân! 

Chương 1570: Cửu Long Thần Thiên Thủ (3)