Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1579: Thần Ý Xúc Tử Đao (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Phong Liên Thành đang suy nghĩ, bỗng nhiên sinh lòng cảm ứng.Hắn phát hiện những chiếc lá rụng ở chung quanh chợt tụ tập lại, hình thànhmột cái mặt người ở trên mặt đất.Sau khi mặt người này thành hình, liền cảnh giác nhìn bốn phía chung quanh.“Không cần nhìn, quanh đây không có người khác.”Phong Liên Thành cau mày nhìn mặt người này: “Ngươi cũng là cao thủ ĐịaBảng, sao làm việc lại lén lén lút lút như vậy?”“Ta phải xác định nơi này có an toàn hay không.” Mặt người kia nở nụ cười:“Vô Cực Đao Quân uy danh hiển hách, ta cũng rất sợ nha. Nguyên nhân chínhlà vì có tên trên Địa Bảng nên mới sợ, chẳng may hắn phát hiện, lại gọi LýTrường Sinh qua đây thì làm sao bây giờ?”“Đã không cần thiết.”Giọng nói lạnh nhạt của Phong Liên Thành còn hàm chứa khinh thường: “Trongvà ngoài đại trách này chưa từng có trận pháp phòng bị gì, chỉ là thùng rỗng kêuto, bản thân Sở Hi Thanh cũng không thèm để ý.”“Vẫn cẩn thận một chút thì tốt hơn.”Sau đó, giọng điệu của mặt người bằng lá kia hơi đổi: “Xem ra tin phù củangươi, là có ý muốn tiếp tục ẩn núp? Vị Vô Cực Đao Quân kia là người rấtthông minh.”“Thân phận của ngươi bây giờ, căn bản là không thể nhận được sự tin tưởng củahắn. Nửa ngày trước, ngươi lại lộ sơ hở rất lớn. Ẩn núp tiếp là không có ý nghĩagì, cần gì lãng phí thời gian?”“Sao lại lãng phí thời gian? Ít nhất ta có thể tiếp xúc gần với hắn, nắm giữ hànhtung của hắn, hiểu rõ hướng đi của Thiết Kỳ Bang.”Khóe môi Phong Liên Thành hơi cong lên, hắn tay đè kiếm, dùng ngón tay cáiv**t v* cán kiếm: “Nghĩ theo một hướng khác, hắn đã biết rõ thân phận của ta,nhưng vì sao lại không vạch trần? Hắn giữ đám người như chúng ta ở lại để làmgì?”“Ý của ngươi là. . .”Mặt người kia rơi vào trầm ngâm, hắn dần dần hiện ra ý kinh ngạc: “Lẽ nào hắnmuốn thu phục các ngươi?”“Tuy rằng rất hoang đường, nhưng cũng chỉ có khả năng này.”Lời nói Phong Liên Thành hàm chứa trào phúng: “Vì vậy, ta căn bản không cầnlo lắng, Sở Hi Thanh nhất định biết chúng ta có vấn đề, cũng sẽ phòng bị chúngta. Nhưng hắn tuyệt đối không biết chúng ta đến từ nơi nào, lại mang theo mụcđích gì.”“Đúng là giống như ngươi nói.” Mặt người kia hơi suy tư: “Đây chính là mụcđích khi ngươi bảo tổ chức ngụy tạo tầng thân phận thứ hai cho ngươi?”Phong Liên Thành chắp tay sau lưng, giọng nói thản nhiên: “Vị Vô Cực ĐaoQuân này rất thông minh, cũng rất tự tin, tự tin đến cực đoan, chúng ta khôngngại thuận thế mà làm, làm theo ý của hắn. Ta sẽ chờ đợi một thời cơ thích hợp,rồi bại lộ cái tầng thân phận này cho hắn biết.”“Chúng ta còn có thể chờ thời cơ thích hợp, Thiết Kỳ Bang mời chào nhiều caothủ như vậy, sao chỉ cố thủ một chỗ Đông Châu? Bọn họ sớm muộn cũngkhuếch trương về phía tây, mà một khi bắt đầu mở rộng, Thiết Kỳ Bang sớmmuộn gì cũng gặp phải kẻ địch mạnh mẽ, hắn sẽ không thể không nhờ ta.”Mặt người kia nheo mắt lại: “Kế hoạch của ngươi cũng được. Người như hắn,quả thật là rất tự tin với phán đoán của mình. Nhưng tình trạng của ngươi bâygiờ lại làm cho ta thấy rất kỳ quái, nghe giọng điệu của ngươi, dường như rấthứng thú?”Khóe môi Phong Liên Thành cong lên, vẻ trào phúng trong mắt càng nồng đậmhơn. Giọng nói của hắn thản nhiên: “Ta đúng là cảm thấy hứng thú với hắn, tacũng muốn nhìn một chút, hắn sẽ làm gì để thu phục ta? Ta cũng rất muốn thửcảm giác tự tay mai táng vị thiên kiêu cái thế này.”“Thì ra là như vậy.” Trong giọng nói mặt người ngậm lấy vẻ vui mừng: “ThiênChúc, ngươi có thể nghĩ như vậy thì không thể tốt hơn, lúc trước ta còn lo lắngngươi thiếu kiên nhẫn với nhiệm vụ này. Nói thật, trong Vãng Sinh thiên bâygiờ, không có ‘Tử thần’ nào thích hợp hơn ngươi.”“Ngươi còn mở hương mở đường và lập thề với Sở Hi Thanh. Cái gọi là mộtchuyện không phiền hai chủ, phàm là ngươi còn có cơ hội, thì tổ chức sẽ khôngcân nhắc chuyện phái ‘Tử thần’ thứ hai đến . .. “Giọng nói của hắn lại im bặt, những chiếc lá rụng kia cũng không còn lựclượng, bay tán loạn trên mặt đất.Phong Liên Thành lại bất mãn mà hừ lạnh một tiếng.Vị đồng bọn này của hắn tuy là một thuật sư mạnh mẽ, nhưng lại quá cẩn thận.Sau đó, Phong Liên Thành đưa tay vồ một cái, nắm cái tin phù bay ra từ chủviện đại trạch vào tay.Hắn ngưng thần cảm ứng, sau đó trong mắt liền hiện ra một chút kinh ngạc.Tin phù bắt nguồn từ Sở Hi Thanh, lệnh cho hắn đi đến quận Nghiễm Lăng ởphía nam, đại biểu Hình đường để điều tra việc Nghiễm Lăng Phan gia ức h**pbang chúng tầng chót, và dung túng đời sau làm xằng làm bậy, dùng danh nghĩacủa Thiết Kỳ Bang để gây án ở địa phương.Cùng lúc đó, hắn còn phải thúc giục Phan gia giao nộp tiền thiếu.Dựa theo quy củ của Thiết Kỳ Bang, tất cả sản nghiệp của bang chúng bêndưới, đều phải nộp một phần mười lên trên.Thiết Kỳ Bang không khỏi cười lạnh, bóp nát tấm tin phù này.Nghiễm Lăng Phan gia là thế gia đại tộc hàng đầu của quận Nghiễm Lăng.Vị Vô Cực Đao Quân này, đúng là coi hắn thành thuộc hạ, lại dám để hắn xử lýnhiệm vụ quan trọng như vậy.Nhưng việc này cũng rất hợp ý hắn!
Khi Phong Liên Thành đang suy nghĩ, bỗng nhiên sinh lòng cảm ứng.
Hắn phát hiện những chiếc lá rụng ở chung quanh chợt tụ tập lại, hình thành
một cái mặt người ở trên mặt đất.
Sau khi mặt người này thành hình, liền cảnh giác nhìn bốn phía chung quanh.
“Không cần nhìn, quanh đây không có người khác.”
Phong Liên Thành cau mày nhìn mặt người này: “Ngươi cũng là cao thủ Địa
Bảng, sao làm việc lại lén lén lút lút như vậy?”
“Ta phải xác định nơi này có an toàn hay không.” Mặt người kia nở nụ cười:
“Vô Cực Đao Quân uy danh hiển hách, ta cũng rất sợ nha. Nguyên nhân chính
là vì có tên trên Địa Bảng nên mới sợ, chẳng may hắn phát hiện, lại gọi Lý
Trường Sinh qua đây thì làm sao bây giờ?”
“Đã không cần thiết.”
Giọng nói lạnh nhạt của Phong Liên Thành còn hàm chứa khinh thường: “Trong
và ngoài đại trách này chưa từng có trận pháp phòng bị gì, chỉ là thùng rỗng kêu
to, bản thân Sở Hi Thanh cũng không thèm để ý.”
“Vẫn cẩn thận một chút thì tốt hơn.”
Sau đó, giọng điệu của mặt người bằng lá kia hơi đổi: “Xem ra tin phù của
ngươi, là có ý muốn tiếp tục ẩn núp? Vị Vô Cực Đao Quân kia là người rất
thông minh.”
“Thân phận của ngươi bây giờ, căn bản là không thể nhận được sự tin tưởng của
hắn. Nửa ngày trước, ngươi lại lộ sơ hở rất lớn. Ẩn núp tiếp là không có ý nghĩa
gì, cần gì lãng phí thời gian?”
“Sao lại lãng phí thời gian? Ít nhất ta có thể tiếp xúc gần với hắn, nắm giữ hành
tung của hắn, hiểu rõ hướng đi của Thiết Kỳ Bang.”
Khóe môi Phong Liên Thành hơi cong lên, hắn tay đè kiếm, dùng ngón tay cái
v**t v* cán kiếm: “Nghĩ theo một hướng khác, hắn đã biết rõ thân phận của ta,
nhưng vì sao lại không vạch trần? Hắn giữ đám người như chúng ta ở lại để làm
gì?”
“Ý của ngươi là. . .”
Mặt người kia rơi vào trầm ngâm, hắn dần dần hiện ra ý kinh ngạc: “Lẽ nào hắn
muốn thu phục các ngươi?”
“Tuy rằng rất hoang đường, nhưng cũng chỉ có khả năng này.”
Lời nói Phong Liên Thành hàm chứa trào phúng: “Vì vậy, ta căn bản không cần
lo lắng, Sở Hi Thanh nhất định biết chúng ta có vấn đề, cũng sẽ phòng bị chúng
ta. Nhưng hắn tuyệt đối không biết chúng ta đến từ nơi nào, lại mang theo mục
đích gì.”
“Đúng là giống như ngươi nói.” Mặt người kia hơi suy tư: “Đây chính là mục
đích khi ngươi bảo tổ chức ngụy tạo tầng thân phận thứ hai cho ngươi?”
Phong Liên Thành chắp tay sau lưng, giọng nói thản nhiên: “Vị Vô Cực Đao
Quân này rất thông minh, cũng rất tự tin, tự tin đến cực đoan, chúng ta không
ngại thuận thế mà làm, làm theo ý của hắn. Ta sẽ chờ đợi một thời cơ thích hợp,
rồi bại lộ cái tầng thân phận này cho hắn biết.”
“Chúng ta còn có thể chờ thời cơ thích hợp, Thiết Kỳ Bang mời chào nhiều cao
thủ như vậy, sao chỉ cố thủ một chỗ Đông Châu? Bọn họ sớm muộn cũng
khuếch trương về phía tây, mà một khi bắt đầu mở rộng, Thiết Kỳ Bang sớm
muộn gì cũng gặp phải kẻ địch mạnh mẽ, hắn sẽ không thể không nhờ ta.”
Mặt người kia nheo mắt lại: “Kế hoạch của ngươi cũng được. Người như hắn,
quả thật là rất tự tin với phán đoán của mình. Nhưng tình trạng của ngươi bây
giờ lại làm cho ta thấy rất kỳ quái, nghe giọng điệu của ngươi, dường như rất
hứng thú?”
Khóe môi Phong Liên Thành cong lên, vẻ trào phúng trong mắt càng nồng đậm
hơn. Giọng nói của hắn thản nhiên: “Ta đúng là cảm thấy hứng thú với hắn, ta
cũng muốn nhìn một chút, hắn sẽ làm gì để thu phục ta? Ta cũng rất muốn thử
cảm giác tự tay mai táng vị thiên kiêu cái thế này.”
“Thì ra là như vậy.” Trong giọng nói mặt người ngậm lấy vẻ vui mừng: “Thiên
Chúc, ngươi có thể nghĩ như vậy thì không thể tốt hơn, lúc trước ta còn lo lắng
ngươi thiếu kiên nhẫn với nhiệm vụ này. Nói thật, trong Vãng Sinh thiên bây
giờ, không có ‘Tử thần’ nào thích hợp hơn ngươi.”
“Ngươi còn mở hương mở đường và lập thề với Sở Hi Thanh. Cái gọi là một
chuyện không phiền hai chủ, phàm là ngươi còn có cơ hội, thì tổ chức sẽ không
cân nhắc chuyện phái ‘Tử thần’ thứ hai đến . .. “
Giọng nói của hắn lại im bặt, những chiếc lá rụng kia cũng không còn lực
lượng, bay tán loạn trên mặt đất.
Phong Liên Thành lại bất mãn mà hừ lạnh một tiếng.
Vị đồng bọn này của hắn tuy là một thuật sư mạnh mẽ, nhưng lại quá cẩn thận.
Sau đó, Phong Liên Thành đưa tay vồ một cái, nắm cái tin phù bay ra từ chủ
viện đại trạch vào tay.
Hắn ngưng thần cảm ứng, sau đó trong mắt liền hiện ra một chút kinh ngạc.
Tin phù bắt nguồn từ Sở Hi Thanh, lệnh cho hắn đi đến quận Nghiễm Lăng ở
phía nam, đại biểu Hình đường để điều tra việc Nghiễm Lăng Phan gia ức h**p
bang chúng tầng chót, và dung túng đời sau làm xằng làm bậy, dùng danh nghĩa
của Thiết Kỳ Bang để gây án ở địa phương.
Cùng lúc đó, hắn còn phải thúc giục Phan gia giao nộp tiền thiếu.
Dựa theo quy củ của Thiết Kỳ Bang, tất cả sản nghiệp của bang chúng bên
dưới, đều phải nộp một phần mười lên trên.
Thiết Kỳ Bang không khỏi cười lạnh, bóp nát tấm tin phù này.
Nghiễm Lăng Phan gia là thế gia đại tộc hàng đầu của quận Nghiễm Lăng.
Vị Vô Cực Đao Quân này, đúng là coi hắn thành thuộc hạ, lại dám để hắn xử lý
nhiệm vụ quan trọng như vậy.
Nhưng việc này cũng rất hợp ý hắn!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Phong Liên Thành đang suy nghĩ, bỗng nhiên sinh lòng cảm ứng.Hắn phát hiện những chiếc lá rụng ở chung quanh chợt tụ tập lại, hình thànhmột cái mặt người ở trên mặt đất.Sau khi mặt người này thành hình, liền cảnh giác nhìn bốn phía chung quanh.“Không cần nhìn, quanh đây không có người khác.”Phong Liên Thành cau mày nhìn mặt người này: “Ngươi cũng là cao thủ ĐịaBảng, sao làm việc lại lén lén lút lút như vậy?”“Ta phải xác định nơi này có an toàn hay không.” Mặt người kia nở nụ cười:“Vô Cực Đao Quân uy danh hiển hách, ta cũng rất sợ nha. Nguyên nhân chínhlà vì có tên trên Địa Bảng nên mới sợ, chẳng may hắn phát hiện, lại gọi LýTrường Sinh qua đây thì làm sao bây giờ?”“Đã không cần thiết.”Giọng nói lạnh nhạt của Phong Liên Thành còn hàm chứa khinh thường: “Trongvà ngoài đại trách này chưa từng có trận pháp phòng bị gì, chỉ là thùng rỗng kêuto, bản thân Sở Hi Thanh cũng không thèm để ý.”“Vẫn cẩn thận một chút thì tốt hơn.”Sau đó, giọng điệu của mặt người bằng lá kia hơi đổi: “Xem ra tin phù củangươi, là có ý muốn tiếp tục ẩn núp? Vị Vô Cực Đao Quân kia là người rấtthông minh.”“Thân phận của ngươi bây giờ, căn bản là không thể nhận được sự tin tưởng củahắn. Nửa ngày trước, ngươi lại lộ sơ hở rất lớn. Ẩn núp tiếp là không có ý nghĩagì, cần gì lãng phí thời gian?”“Sao lại lãng phí thời gian? Ít nhất ta có thể tiếp xúc gần với hắn, nắm giữ hànhtung của hắn, hiểu rõ hướng đi của Thiết Kỳ Bang.”Khóe môi Phong Liên Thành hơi cong lên, hắn tay đè kiếm, dùng ngón tay cáiv**t v* cán kiếm: “Nghĩ theo một hướng khác, hắn đã biết rõ thân phận của ta,nhưng vì sao lại không vạch trần? Hắn giữ đám người như chúng ta ở lại để làmgì?”“Ý của ngươi là. . .”Mặt người kia rơi vào trầm ngâm, hắn dần dần hiện ra ý kinh ngạc: “Lẽ nào hắnmuốn thu phục các ngươi?”“Tuy rằng rất hoang đường, nhưng cũng chỉ có khả năng này.”Lời nói Phong Liên Thành hàm chứa trào phúng: “Vì vậy, ta căn bản không cầnlo lắng, Sở Hi Thanh nhất định biết chúng ta có vấn đề, cũng sẽ phòng bị chúngta. Nhưng hắn tuyệt đối không biết chúng ta đến từ nơi nào, lại mang theo mụcđích gì.”“Đúng là giống như ngươi nói.” Mặt người kia hơi suy tư: “Đây chính là mụcđích khi ngươi bảo tổ chức ngụy tạo tầng thân phận thứ hai cho ngươi?”Phong Liên Thành chắp tay sau lưng, giọng nói thản nhiên: “Vị Vô Cực ĐaoQuân này rất thông minh, cũng rất tự tin, tự tin đến cực đoan, chúng ta khôngngại thuận thế mà làm, làm theo ý của hắn. Ta sẽ chờ đợi một thời cơ thích hợp,rồi bại lộ cái tầng thân phận này cho hắn biết.”“Chúng ta còn có thể chờ thời cơ thích hợp, Thiết Kỳ Bang mời chào nhiều caothủ như vậy, sao chỉ cố thủ một chỗ Đông Châu? Bọn họ sớm muộn cũngkhuếch trương về phía tây, mà một khi bắt đầu mở rộng, Thiết Kỳ Bang sớmmuộn gì cũng gặp phải kẻ địch mạnh mẽ, hắn sẽ không thể không nhờ ta.”Mặt người kia nheo mắt lại: “Kế hoạch của ngươi cũng được. Người như hắn,quả thật là rất tự tin với phán đoán của mình. Nhưng tình trạng của ngươi bâygiờ lại làm cho ta thấy rất kỳ quái, nghe giọng điệu của ngươi, dường như rấthứng thú?”Khóe môi Phong Liên Thành cong lên, vẻ trào phúng trong mắt càng nồng đậmhơn. Giọng nói của hắn thản nhiên: “Ta đúng là cảm thấy hứng thú với hắn, tacũng muốn nhìn một chút, hắn sẽ làm gì để thu phục ta? Ta cũng rất muốn thửcảm giác tự tay mai táng vị thiên kiêu cái thế này.”“Thì ra là như vậy.” Trong giọng nói mặt người ngậm lấy vẻ vui mừng: “ThiênChúc, ngươi có thể nghĩ như vậy thì không thể tốt hơn, lúc trước ta còn lo lắngngươi thiếu kiên nhẫn với nhiệm vụ này. Nói thật, trong Vãng Sinh thiên bâygiờ, không có ‘Tử thần’ nào thích hợp hơn ngươi.”“Ngươi còn mở hương mở đường và lập thề với Sở Hi Thanh. Cái gọi là mộtchuyện không phiền hai chủ, phàm là ngươi còn có cơ hội, thì tổ chức sẽ khôngcân nhắc chuyện phái ‘Tử thần’ thứ hai đến . .. “Giọng nói của hắn lại im bặt, những chiếc lá rụng kia cũng không còn lựclượng, bay tán loạn trên mặt đất.Phong Liên Thành lại bất mãn mà hừ lạnh một tiếng.Vị đồng bọn này của hắn tuy là một thuật sư mạnh mẽ, nhưng lại quá cẩn thận.Sau đó, Phong Liên Thành đưa tay vồ một cái, nắm cái tin phù bay ra từ chủviện đại trạch vào tay.Hắn ngưng thần cảm ứng, sau đó trong mắt liền hiện ra một chút kinh ngạc.Tin phù bắt nguồn từ Sở Hi Thanh, lệnh cho hắn đi đến quận Nghiễm Lăng ởphía nam, đại biểu Hình đường để điều tra việc Nghiễm Lăng Phan gia ức h**pbang chúng tầng chót, và dung túng đời sau làm xằng làm bậy, dùng danh nghĩacủa Thiết Kỳ Bang để gây án ở địa phương.Cùng lúc đó, hắn còn phải thúc giục Phan gia giao nộp tiền thiếu.Dựa theo quy củ của Thiết Kỳ Bang, tất cả sản nghiệp của bang chúng bêndưới, đều phải nộp một phần mười lên trên.Thiết Kỳ Bang không khỏi cười lạnh, bóp nát tấm tin phù này.Nghiễm Lăng Phan gia là thế gia đại tộc hàng đầu của quận Nghiễm Lăng.Vị Vô Cực Đao Quân này, đúng là coi hắn thành thuộc hạ, lại dám để hắn xử lýnhiệm vụ quan trọng như vậy.Nhưng việc này cũng rất hợp ý hắn!