Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1610: Nhật thăng Tây Sơn (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Chiến Thiên Thất Hộ xem như bản giản lược của Cửu Long Thần Thiên Thủ, cóthể tụ tập bảy con giao long vờn quanh, dùng cho việc chiến đấu.Chư hầu Đại Ninh, đại tướng nhất nhị phẩm trong triều đều tu luyện bí phápnày, dùng để điều khiển lực lượng tinh thần và khí huyết của tướng sĩ dướitrướng.Sở Hi Thanh tu hành môn bí pháp này, khẳng định là vượt qua quy củ và phápluật của Đại Ninh.Nhưng thiên hạ ngày nay, chỉ cần là thế lực có quy mô hơi lớn một chút là sẽ tuhành bí pháp này. Đặc biệt là các bang phái lớn ở phương bắc, triều đình cũngkhông thể làm gì.Thậm chí có một ít tông chủ của các tông phái cũng sẽ tu hành.Đương nhiên, mấu chốt không phải ở chỗ này.Để bọn họ vui mừng chính là, khi Sở Hi Thanh tu hành Chiến Thiên Thất Hộ,thì sẽ không thể thi triển ‘Bàn Cổ thần phong’.Nếu cưỡng ép sử dụng, cũng sẽ bị lực lượng của bí pháp Hoàng Đạo phản phệcho trọng thương.Cái này rất có thể chính là cơ hội g**t ch*t Sở Hi Thanh!Ngoại trừ Đơn Tuyết Phỉ, mấy vị hộ pháp đều lóe lên rất nhiều ý nghĩ.“Trừ Đơn hộ pháp ra, mấy vị đều lui xuống đi, hôm nay đến đây thôi.”Lúc này, Sở Hi Thanh lại như nghĩ đến thứ gì, hắn xoa thái dương, lời nói hàmchứa cảnh cáo: “Đúng rồi, lại truyền tin tức xuống dưới, sau khi chúng ta tiếnvào Phì Châu, nhất định sẽ có tiếp xúc với Thanh Phong Minh Nguyệt lâu.Nhưng phải chú ý, xung đột quy mô nhỏ thì được, không cần làm lớn, phải cóchừng mực.”“Song phương giả vờ giả vịt giằng co một chút là được. Thiết Kỳ Bang căn cơchưa ổn, một khi đánh thật, chúng ta sẽ là bên chịu thiệt. Bang phái không phảilà quân đội, không thể kỷ luật nghiêm minh, vì vậy phải nói rõ trước, miễn cholàm hỏng việc. Chư vị hộ pháp cũng cần để ý một chút, không được cố ý gâysự. Bằng không xử lý theo bang quy.”Hai người Bá Thiên Lai và Phong Liên Thành vừa mới đứng lên, nhất thời lạicó ý nghĩ.Tiếu Cuồng Long ở bên cạnh, trong mắt lại hiện lên một vệt tinh mang.. . .Sau khi năm vị khách khí hộ pháp rời đi, Tào Hiên rốt cuộc cũng không chịunổi, hắn đứng dậy đi đến trước Sở Hi Thanh, khom người thi lễ: “Vạn hộ đạinhân, Tào mỗ phụng lệnh cấp trên, có lời muốn hỏi vạn hộ đại nhân!”Khi nói chuyện, nội tâm Tào Hiên lại sinh ra cảm khái.Ngày xưa, hắn có thể tùy tiện bắt bí vị thiếu niên của gia tộc lụi bại này, bây giờthì hắn lại phải ngước nhìn, lại phải cung kính, không dám thất lễ với thiếu niênnày.Sở Hi Thanh lại không để ý đến hắn, hắn lấy một cây kéo ra, bắt đầu cắt tỉa bấcđèn bên cạnh.Tào Hiên thấy thế, sắc mặt không khỏi đen xì.Trời còn chưa tối kìa, đốt đèn làm cái gì?Hắn cũng biết vị Vô Cực Đao Quân này nhất định là còn nhớ thù xưa.Ngày xưa, khi hai người gặp nhau thì Tào Hiên cũng đối xử với Sở Hi Thanhnhư vậy.Tào Hiên nghĩ đến đây, nghĩ thầm quả nhiên là một kẻ tu luyện Nhai Tí Đao,quá là nhỏ mọn.Hắn hơi chần chờ một chút, liền quỳ một chân: “Ty chức tham kiến vạn hộ đạinhân.”Lúc này Sở Hi Thanh mới nhướng mày lên, rốt cuộc cũng nhìn vào hắn: “Nóiđi? Ngươi muốn hỏi chuyện gì?”Tuy rằng Tào Hiên từng khiến hắn cho chịu một thời gian, còn từng muốn dùngCửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân để tính toán hắn.Nhưng thật ra thì thời gian đó người này cũng giúp đỡ hắn không ít.Vì vậy Sở Hi Thanh cũng rộng rãi, không có ý định tính toán với người này.Tào Hiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại cau mày liếc mắt nhìn ba người ĐơnTuyết Phỉ và Thiết Tiếu Sinh ở phía sau.“Bọn họ đều là thuộc h* th*n tín của ta, còn đáng tin hơn Tào Hiên ngươi đấy.”Sở Hi Thanh lại cắt tỉa bấc đèn, động tác vừa nhanh vừa chuẩn: “Ngươi đếncùng có nói hay không? Không nói coi như xong.”Tào Hiên không dám nhìn nữa, hắn cúi đầu nói: “Vạn hộ đại nhân, phía trênmuốn biết vì sao mấy ngày trước ngài lại gặp mặt Thần Quyền Phán Quan –Tẩy Bích Thiên và Thiết Diện Phán Quan – La Dương ở U Châu?”“Là vì hai vụ án ở kinh thành đúng không? Việc này đã truyền khắp thiên hạrồi.”Sở Hi Thanh ‘chà chà’ không thôi: “Không ngờ thiên tử lại làm chuyện nhưvậy. Bá Võ Vương chính là đại tướng vô song, từng mở rộng ba vạn dặm lãnhthổ cho Đại Ninh, đánh bại vô số Cự linh. . .”“Vạn hộ đại nhân!” Sắc mặt Tào Hiên đại biến, cất cao giọng nói: “Việc này làdo kẻ gian lẫn vào Công bộ gây ra, không có quan hệ với bệ hạ. Đại nhân, ngàilà Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, há có thể tin tưởng lời đồn trên giang hồ?”“Vậy sao?”Sở Hi Thanh thản nhiên thả kéo xuống; “Được rồi, nói cho cấp trên của ngươi,ta liên hệ với mấy người Tẩy Bích Thiên là vì điều tra vụ án biến loạn của KinhTây Sở thị năm đó, muốn biết Sở Như Lai có làm trái vương pháp hay không.”“Đáng tiếc là mấy người này không có kiên trì, lại làm ra chuyện như vậy. Đángtiếc, đáng tiếc! Ta còn thu thập hồ sơ vụ án và nhân chúng rồi, chuẩn bị đưa đếnchỗ của thái sư, nhiều nhất là một năm nửa năm, nhất định có thể lật án.”Ánh mắt Tào Hiên hơi động, nghĩ thầm lời nói của Sở Hi Thanh cũng giốngnhư hắn suy đoán.Vị Vô Cực Đao Quân này, quả nhiên là trừng mắt tất báo.Hắn không thể làm gì với đồng môn là Sở Mính, liền trực tiếp nhằm vào KinhTây Sở thị.
Chiến Thiên Thất Hộ xem như bản giản lược của Cửu Long Thần Thiên Thủ, có
thể tụ tập bảy con giao long vờn quanh, dùng cho việc chiến đấu.
Chư hầu Đại Ninh, đại tướng nhất nhị phẩm trong triều đều tu luyện bí pháp
này, dùng để điều khiển lực lượng tinh thần và khí huyết của tướng sĩ dưới
trướng.
Sở Hi Thanh tu hành môn bí pháp này, khẳng định là vượt qua quy củ và pháp
luật của Đại Ninh.
Nhưng thiên hạ ngày nay, chỉ cần là thế lực có quy mô hơi lớn một chút là sẽ tu
hành bí pháp này. Đặc biệt là các bang phái lớn ở phương bắc, triều đình cũng
không thể làm gì.
Thậm chí có một ít tông chủ của các tông phái cũng sẽ tu hành.
Đương nhiên, mấu chốt không phải ở chỗ này.
Để bọn họ vui mừng chính là, khi Sở Hi Thanh tu hành Chiến Thiên Thất Hộ,
thì sẽ không thể thi triển ‘Bàn Cổ thần phong’.
Nếu cưỡng ép sử dụng, cũng sẽ bị lực lượng của bí pháp Hoàng Đạo phản phệ
cho trọng thương.
Cái này rất có thể chính là cơ hội g**t ch*t Sở Hi Thanh!
Ngoại trừ Đơn Tuyết Phỉ, mấy vị hộ pháp đều lóe lên rất nhiều ý nghĩ.
“Trừ Đơn hộ pháp ra, mấy vị đều lui xuống đi, hôm nay đến đây thôi.”
Lúc này, Sở Hi Thanh lại như nghĩ đến thứ gì, hắn xoa thái dương, lời nói hàm
chứa cảnh cáo: “Đúng rồi, lại truyền tin tức xuống dưới, sau khi chúng ta tiến
vào Phì Châu, nhất định sẽ có tiếp xúc với Thanh Phong Minh Nguyệt lâu.
Nhưng phải chú ý, xung đột quy mô nhỏ thì được, không cần làm lớn, phải có
chừng mực.”
“Song phương giả vờ giả vịt giằng co một chút là được. Thiết Kỳ Bang căn cơ
chưa ổn, một khi đánh thật, chúng ta sẽ là bên chịu thiệt. Bang phái không phải
là quân đội, không thể kỷ luật nghiêm minh, vì vậy phải nói rõ trước, miễn cho
làm hỏng việc. Chư vị hộ pháp cũng cần để ý một chút, không được cố ý gây
sự. Bằng không xử lý theo bang quy.”
Hai người Bá Thiên Lai và Phong Liên Thành vừa mới đứng lên, nhất thời lại
có ý nghĩ.
Tiếu Cuồng Long ở bên cạnh, trong mắt lại hiện lên một vệt tinh mang.
. . .
Sau khi năm vị khách khí hộ pháp rời đi, Tào Hiên rốt cuộc cũng không chịu
nổi, hắn đứng dậy đi đến trước Sở Hi Thanh, khom người thi lễ: “Vạn hộ đại
nhân, Tào mỗ phụng lệnh cấp trên, có lời muốn hỏi vạn hộ đại nhân!”
Khi nói chuyện, nội tâm Tào Hiên lại sinh ra cảm khái.
Ngày xưa, hắn có thể tùy tiện bắt bí vị thiếu niên của gia tộc lụi bại này, bây giờ
thì hắn lại phải ngước nhìn, lại phải cung kính, không dám thất lễ với thiếu niên
này.
Sở Hi Thanh lại không để ý đến hắn, hắn lấy một cây kéo ra, bắt đầu cắt tỉa bấc
đèn bên cạnh.
Tào Hiên thấy thế, sắc mặt không khỏi đen xì.
Trời còn chưa tối kìa, đốt đèn làm cái gì?
Hắn cũng biết vị Vô Cực Đao Quân này nhất định là còn nhớ thù xưa.
Ngày xưa, khi hai người gặp nhau thì Tào Hiên cũng đối xử với Sở Hi Thanh
như vậy.
Tào Hiên nghĩ đến đây, nghĩ thầm quả nhiên là một kẻ tu luyện Nhai Tí Đao,
quá là nhỏ mọn.
Hắn hơi chần chờ một chút, liền quỳ một chân: “Ty chức tham kiến vạn hộ đại
nhân.”
Lúc này Sở Hi Thanh mới nhướng mày lên, rốt cuộc cũng nhìn vào hắn: “Nói
đi? Ngươi muốn hỏi chuyện gì?”
Tuy rằng Tào Hiên từng khiến hắn cho chịu một thời gian, còn từng muốn dùng
Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân để tính toán hắn.
Nhưng thật ra thì thời gian đó người này cũng giúp đỡ hắn không ít.
Vì vậy Sở Hi Thanh cũng rộng rãi, không có ý định tính toán với người này.
Tào Hiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại cau mày liếc mắt nhìn ba người Đơn
Tuyết Phỉ và Thiết Tiếu Sinh ở phía sau.
“Bọn họ đều là thuộc h* th*n tín của ta, còn đáng tin hơn Tào Hiên ngươi đấy.”
Sở Hi Thanh lại cắt tỉa bấc đèn, động tác vừa nhanh vừa chuẩn: “Ngươi đến
cùng có nói hay không? Không nói coi như xong.”
Tào Hiên không dám nhìn nữa, hắn cúi đầu nói: “Vạn hộ đại nhân, phía trên
muốn biết vì sao mấy ngày trước ngài lại gặp mặt Thần Quyền Phán Quan –
Tẩy Bích Thiên và Thiết Diện Phán Quan – La Dương ở U Châu?”
“Là vì hai vụ án ở kinh thành đúng không? Việc này đã truyền khắp thiên hạ
rồi.”
Sở Hi Thanh ‘chà chà’ không thôi: “Không ngờ thiên tử lại làm chuyện như
vậy. Bá Võ Vương chính là đại tướng vô song, từng mở rộng ba vạn dặm lãnh
thổ cho Đại Ninh, đánh bại vô số Cự linh. . .”
“Vạn hộ đại nhân!” Sắc mặt Tào Hiên đại biến, cất cao giọng nói: “Việc này là
do kẻ gian lẫn vào Công bộ gây ra, không có quan hệ với bệ hạ. Đại nhân, ngài
là Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, há có thể tin tưởng lời đồn trên giang hồ?”
“Vậy sao?”
Sở Hi Thanh thản nhiên thả kéo xuống; “Được rồi, nói cho cấp trên của ngươi,
ta liên hệ với mấy người Tẩy Bích Thiên là vì điều tra vụ án biến loạn của Kinh
Tây Sở thị năm đó, muốn biết Sở Như Lai có làm trái vương pháp hay không.”
“Đáng tiếc là mấy người này không có kiên trì, lại làm ra chuyện như vậy. Đáng
tiếc, đáng tiếc! Ta còn thu thập hồ sơ vụ án và nhân chúng rồi, chuẩn bị đưa đến
chỗ của thái sư, nhiều nhất là một năm nửa năm, nhất định có thể lật án.”
Ánh mắt Tào Hiên hơi động, nghĩ thầm lời nói của Sở Hi Thanh cũng giống
như hắn suy đoán.
Vị Vô Cực Đao Quân này, quả nhiên là trừng mắt tất báo.
Hắn không thể làm gì với đồng môn là Sở Mính, liền trực tiếp nhằm vào Kinh
Tây Sở thị.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Chiến Thiên Thất Hộ xem như bản giản lược của Cửu Long Thần Thiên Thủ, cóthể tụ tập bảy con giao long vờn quanh, dùng cho việc chiến đấu.Chư hầu Đại Ninh, đại tướng nhất nhị phẩm trong triều đều tu luyện bí phápnày, dùng để điều khiển lực lượng tinh thần và khí huyết của tướng sĩ dướitrướng.Sở Hi Thanh tu hành môn bí pháp này, khẳng định là vượt qua quy củ và phápluật của Đại Ninh.Nhưng thiên hạ ngày nay, chỉ cần là thế lực có quy mô hơi lớn một chút là sẽ tuhành bí pháp này. Đặc biệt là các bang phái lớn ở phương bắc, triều đình cũngkhông thể làm gì.Thậm chí có một ít tông chủ của các tông phái cũng sẽ tu hành.Đương nhiên, mấu chốt không phải ở chỗ này.Để bọn họ vui mừng chính là, khi Sở Hi Thanh tu hành Chiến Thiên Thất Hộ,thì sẽ không thể thi triển ‘Bàn Cổ thần phong’.Nếu cưỡng ép sử dụng, cũng sẽ bị lực lượng của bí pháp Hoàng Đạo phản phệcho trọng thương.Cái này rất có thể chính là cơ hội g**t ch*t Sở Hi Thanh!Ngoại trừ Đơn Tuyết Phỉ, mấy vị hộ pháp đều lóe lên rất nhiều ý nghĩ.“Trừ Đơn hộ pháp ra, mấy vị đều lui xuống đi, hôm nay đến đây thôi.”Lúc này, Sở Hi Thanh lại như nghĩ đến thứ gì, hắn xoa thái dương, lời nói hàmchứa cảnh cáo: “Đúng rồi, lại truyền tin tức xuống dưới, sau khi chúng ta tiếnvào Phì Châu, nhất định sẽ có tiếp xúc với Thanh Phong Minh Nguyệt lâu.Nhưng phải chú ý, xung đột quy mô nhỏ thì được, không cần làm lớn, phải cóchừng mực.”“Song phương giả vờ giả vịt giằng co một chút là được. Thiết Kỳ Bang căn cơchưa ổn, một khi đánh thật, chúng ta sẽ là bên chịu thiệt. Bang phái không phảilà quân đội, không thể kỷ luật nghiêm minh, vì vậy phải nói rõ trước, miễn cholàm hỏng việc. Chư vị hộ pháp cũng cần để ý một chút, không được cố ý gâysự. Bằng không xử lý theo bang quy.”Hai người Bá Thiên Lai và Phong Liên Thành vừa mới đứng lên, nhất thời lạicó ý nghĩ.Tiếu Cuồng Long ở bên cạnh, trong mắt lại hiện lên một vệt tinh mang.. . .Sau khi năm vị khách khí hộ pháp rời đi, Tào Hiên rốt cuộc cũng không chịunổi, hắn đứng dậy đi đến trước Sở Hi Thanh, khom người thi lễ: “Vạn hộ đạinhân, Tào mỗ phụng lệnh cấp trên, có lời muốn hỏi vạn hộ đại nhân!”Khi nói chuyện, nội tâm Tào Hiên lại sinh ra cảm khái.Ngày xưa, hắn có thể tùy tiện bắt bí vị thiếu niên của gia tộc lụi bại này, bây giờthì hắn lại phải ngước nhìn, lại phải cung kính, không dám thất lễ với thiếu niênnày.Sở Hi Thanh lại không để ý đến hắn, hắn lấy một cây kéo ra, bắt đầu cắt tỉa bấcđèn bên cạnh.Tào Hiên thấy thế, sắc mặt không khỏi đen xì.Trời còn chưa tối kìa, đốt đèn làm cái gì?Hắn cũng biết vị Vô Cực Đao Quân này nhất định là còn nhớ thù xưa.Ngày xưa, khi hai người gặp nhau thì Tào Hiên cũng đối xử với Sở Hi Thanhnhư vậy.Tào Hiên nghĩ đến đây, nghĩ thầm quả nhiên là một kẻ tu luyện Nhai Tí Đao,quá là nhỏ mọn.Hắn hơi chần chờ một chút, liền quỳ một chân: “Ty chức tham kiến vạn hộ đạinhân.”Lúc này Sở Hi Thanh mới nhướng mày lên, rốt cuộc cũng nhìn vào hắn: “Nóiđi? Ngươi muốn hỏi chuyện gì?”Tuy rằng Tào Hiên từng khiến hắn cho chịu một thời gian, còn từng muốn dùngCửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân để tính toán hắn.Nhưng thật ra thì thời gian đó người này cũng giúp đỡ hắn không ít.Vì vậy Sở Hi Thanh cũng rộng rãi, không có ý định tính toán với người này.Tào Hiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại cau mày liếc mắt nhìn ba người ĐơnTuyết Phỉ và Thiết Tiếu Sinh ở phía sau.“Bọn họ đều là thuộc h* th*n tín của ta, còn đáng tin hơn Tào Hiên ngươi đấy.”Sở Hi Thanh lại cắt tỉa bấc đèn, động tác vừa nhanh vừa chuẩn: “Ngươi đếncùng có nói hay không? Không nói coi như xong.”Tào Hiên không dám nhìn nữa, hắn cúi đầu nói: “Vạn hộ đại nhân, phía trênmuốn biết vì sao mấy ngày trước ngài lại gặp mặt Thần Quyền Phán Quan –Tẩy Bích Thiên và Thiết Diện Phán Quan – La Dương ở U Châu?”“Là vì hai vụ án ở kinh thành đúng không? Việc này đã truyền khắp thiên hạrồi.”Sở Hi Thanh ‘chà chà’ không thôi: “Không ngờ thiên tử lại làm chuyện nhưvậy. Bá Võ Vương chính là đại tướng vô song, từng mở rộng ba vạn dặm lãnhthổ cho Đại Ninh, đánh bại vô số Cự linh. . .”“Vạn hộ đại nhân!” Sắc mặt Tào Hiên đại biến, cất cao giọng nói: “Việc này làdo kẻ gian lẫn vào Công bộ gây ra, không có quan hệ với bệ hạ. Đại nhân, ngàilà Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, há có thể tin tưởng lời đồn trên giang hồ?”“Vậy sao?”Sở Hi Thanh thản nhiên thả kéo xuống; “Được rồi, nói cho cấp trên của ngươi,ta liên hệ với mấy người Tẩy Bích Thiên là vì điều tra vụ án biến loạn của KinhTây Sở thị năm đó, muốn biết Sở Như Lai có làm trái vương pháp hay không.”“Đáng tiếc là mấy người này không có kiên trì, lại làm ra chuyện như vậy. Đángtiếc, đáng tiếc! Ta còn thu thập hồ sơ vụ án và nhân chúng rồi, chuẩn bị đưa đếnchỗ của thái sư, nhiều nhất là một năm nửa năm, nhất định có thể lật án.”Ánh mắt Tào Hiên hơi động, nghĩ thầm lời nói của Sở Hi Thanh cũng giốngnhư hắn suy đoán.Vị Vô Cực Đao Quân này, quả nhiên là trừng mắt tất báo.Hắn không thể làm gì với đồng môn là Sở Mính, liền trực tiếp nhằm vào KinhTây Sở thị.