Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1621: Ba thần (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vì phòng ngừa có người phục kích, Sở Hi Thanh cố tình đi đường vòng.Hành động này tuy tốn thêm nửa canh giờ, nhưng lại có thể để hắn và PhongTam bình yên vô sự trở về Vô Tướng thần sơn.Sở Vân Vân không gửi tín hiệu cầu viện trên màn ánh sáng của mảnh vỡ ThầnKhế thiên bi, chứng tỏ tình hình trong Vạn Ma quật vẫn nằm trong trạng thái cóthể khống chế.Cho nên Sở Vân Vân cũng không muốn lãng phí linh thạch để thúc giục.Nếu Vạn Ma quật tạm thời không có vấn đề, Sở Hi Thanh nhất định phải lo choan toàn của mình trước.Dù sao Lý Trường Sinh cũng đã đến Băng Châu, Sở Vân Vân phải tọa trấn bảnsơn.Bây giờ hắn có gặp bất trắc, vậy chỉ có thể cầu viện Vấn Thù Y.Mà phạm vi truyền tống của âm Dương thần nguyên của Vấn Thù Y chỉ có bangàn dặm.Sau khi đến gần Vô Tướng thần sơn, Sở Hi Thanh cũng không điều khiểnthuyền bay vào núi, mà đi thẳng đến Vạn Ma quật ở phía tây.Khi hắn nhìn thấy tòa trận pháp khổng lồ ở sườn núi, thì liền hạ xuống.“Sư thúc!”Sở Hi Thanh thu hồi Dục Nhật thần chu, thân thể lơ lửng trên không trung, nhìnTri Phi Tử trên pháp đàn: “Trận pháp đã bố trí xong chưa? Tình hình bên trongthế nào?”“Ngũ Hành Ngũ Phương Bình Thiên đại trận đã xong từ nửa canh giờ trước.Thừa dịp ngươi chưa về, liền khuếch trương phạm vi trận pháp thêm một vòng.”Tri Phi Tử có chút đắc ý mà vuốt ba sợi râu dưới cằm: “Chỉ cần trình độ BìnhThiên Kiếm của người chủ trì trận pháp không kém, liền có thể đưa tu vị củangươi lên đến nhị phẩm! Hơn nữa là mọi phương diện, tuyệt đối không có điểmyếu.”Hắn vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Phong Tam với vẻ kinh dị.Hạ sư huynh của hắn lại biến thành Đạo thị Phong Tam của Sở Hi Thanh thật.Nhưng nhìn khí sắc của sư huynh không tệ, ít ra cũng tốt hơn dáng vẻ sống dởchết dở trước kia.Phong Tam cũng chú ý đến tầm mắt của hắn, nhất thời nhíu chặt lông mày, bấtmãn mà trừng trở lại.Cái tên này lại dám dùng ánh mắt quái dị như vậy để nhìn hắn? Thật sự quá vôlễ!Đừng tưởng ngươi là đại trưởng lão của Vô Tướng thần tông thì Phong mỗ sẽnhường ngươi!Tri Phi Tử không khỏi ho khan một tiếng, nghĩ thầm bên trong quả nhiên vẫn làHạ Bạch Thạch, không sai được.Sau đó, hắn nghiêm túc nói: “Tình hình bên trong vẫn tương đối ổn, tuy rằngnhững Cự thần kia đã thức tỉnh, nhưng có trận pháp trấn áp, bọn họ tạm thờikhông thể động đậy. Chỉ là huyết phó của bọn họ đã tụ tập đến trăm vạn yêu ma,bọn họ không phá được miệng giếng nơi Tố sư muội, liền đi về miệng giếngphía tây.”“Bên kia là Phong sư huynh, trấn áp Vạn Ma quật đã bảy năm, thương thế đãkhông nhẹ, may mắn là có Thanh Hư Tử đi vào cứu viện, miễn cưỡng có thểchống đỡ, có lẽ chống đỡ một ngày cũng không sao. Nhưng nếu ngươi đã về,vậy thì mau chóng vào đi. Giải quyết đám thần linh bên trong sớm một chút, bavị tổ sư cũng có thể giảm bớt một phần nguyên khí.”Sở Hi Thanh nghe vậy liền gật đầu, quay đầu nhìn về phía Phong Tam: “Phongtiên sinh, mời vào chủ trì trận pháp! Vân Vân và Tri Phi Tử sẽ ở ngoài hộ phápcho ngươi.”Chủ yếu vẫn là dựa vào Vân Vân.Sở Hi Thanh đánh giá, trận chiến này chắc chắn sẽ có võ tu cao phẩm đột kích.May mắn là chỗ này chỉ cách Vô Tướng thần tông khoảng 2300 dặm.Phong Tam gãi gãi đầu, nghĩ thầm cái Vô Tướng thần tông này thật là, hếtngười rồi sao? Lại để cho một người ngoài như hắn chủ trì trận pháp quan trọngnhư Ngũ Hành Ngũ Phương Bình Thiên đại trận này!Nhưng hắn vẫn nhảy lên trung ương pháp đàn: “Chủ thượng yên tâm, chỉ cầnPhong mỗ còn một hơi, thì chắc chắn sẽ không đánh gãy Bình Thiên Kiếm củangươi, ngươi chỉ cần buông tay mà làm là được.”Thật ra đổi thành người khác thì hắn cũng không yên tâm.Sở Hi Thanh gật đầu, sau đó ngự không bay đến cách đó ba mươi dặm, đếntrước một hang động vẽ đầy phù văn huyền dị.Hắn ngưng thần liếc mắt nhìn vào trong.Sở Hi Thanh cảm ứng được hang động phía trước rất quanh co khúc chiết, bốnphương thông suốt.Vách tường bên trong lại tràn đầy phù văn màu đỏ thắm, hiện lên những huỳnhquang yếu ớt.Nhưng ánh huỳnh quang này cũng đã bị khí đen nồng nặc áp chế.Từng tia từng sợi khí đen tồn tại ở mỗi một góc bên trong hang động, âm u sâuthẳm, khí lạnh bức người.Còn có vô số bóng mà hình tượng dữ tợn và thiên kỳ bách quái đang che giấubên trong đó, hơn nữa còn nhìn chằm chằm vào hắn với ác ý vô tận.Khóe môi Sở Hi Thanh vểnh lên, liên giơ tay lên.“Đao đến!”Theo câu này của Sở Hi Thanh, một thanh trường đao hai màu xích kim bỗngnhiên xuyên ra khỏi hư không, rơi vào trong tay hắn.Ngay khi Sở Hi Thanh nắm chặt thanh đao, vô số hai khí màu đỏ vàng quấnquanh cánh tay Sở Hi Thanh. Cũng làm cho toàn thân Sở Hi Thanh hiện ranhững lân phiến màu bạc nhỏ bé, dày đặc và bóng loáng.Nhưng lân phiến này cũng lan tràn đến thân đao, khiến cho một người một đaonhư trở thành một thể, cộng hưởng lẫn nhau, hô ứng lẫn nhau, tâm ý tươngthông.Sở Hi Thanh dùng một tay khác vỗ về Huyết Nhai thần đao: “Thời gian trôi qua800 năm, giờ lại vào Vạn Ma quật, ngươi cảm thấy thế nào?”Giết!Khi nhận được câu trả lời của đao linh, Sở Hi Thanh nhất thời cười to, liền baythẳng vào trong tòa hang động u ám này. 

Vì phòng ngừa có người phục kích, Sở Hi Thanh cố tình đi đường vòng.

Hành động này tuy tốn thêm nửa canh giờ, nhưng lại có thể để hắn và Phong

Tam bình yên vô sự trở về Vô Tướng thần sơn.

Sở Vân Vân không gửi tín hiệu cầu viện trên màn ánh sáng của mảnh vỡ Thần

Khế thiên bi, chứng tỏ tình hình trong Vạn Ma quật vẫn nằm trong trạng thái có

thể khống chế.

Cho nên Sở Vân Vân cũng không muốn lãng phí linh thạch để thúc giục.

Nếu Vạn Ma quật tạm thời không có vấn đề, Sở Hi Thanh nhất định phải lo cho

an toàn của mình trước.

Dù sao Lý Trường Sinh cũng đã đến Băng Châu, Sở Vân Vân phải tọa trấn bản

sơn.

Bây giờ hắn có gặp bất trắc, vậy chỉ có thể cầu viện Vấn Thù Y.

Mà phạm vi truyền tống của âm Dương thần nguyên của Vấn Thù Y chỉ có ba

ngàn dặm.

Sau khi đến gần Vô Tướng thần sơn, Sở Hi Thanh cũng không điều khiển

thuyền bay vào núi, mà đi thẳng đến Vạn Ma quật ở phía tây.

Khi hắn nhìn thấy tòa trận pháp khổng lồ ở sườn núi, thì liền hạ xuống.

“Sư thúc!”

Sở Hi Thanh thu hồi Dục Nhật thần chu, thân thể lơ lửng trên không trung, nhìn

Tri Phi Tử trên pháp đàn: “Trận pháp đã bố trí xong chưa? Tình hình bên trong

thế nào?”

“Ngũ Hành Ngũ Phương Bình Thiên đại trận đã xong từ nửa canh giờ trước.

Thừa dịp ngươi chưa về, liền khuếch trương phạm vi trận pháp thêm một vòng.”

Tri Phi Tử có chút đắc ý mà vuốt ba sợi râu dưới cằm: “Chỉ cần trình độ Bình

Thiên Kiếm của người chủ trì trận pháp không kém, liền có thể đưa tu vị của

ngươi lên đến nhị phẩm! Hơn nữa là mọi phương diện, tuyệt đối không có điểm

yếu.”

Hắn vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Phong Tam với vẻ kinh dị.

Hạ sư huynh của hắn lại biến thành Đạo thị Phong Tam của Sở Hi Thanh thật.

Nhưng nhìn khí sắc của sư huynh không tệ, ít ra cũng tốt hơn dáng vẻ sống dở

chết dở trước kia.

Phong Tam cũng chú ý đến tầm mắt của hắn, nhất thời nhíu chặt lông mày, bất

mãn mà trừng trở lại.

Cái tên này lại dám dùng ánh mắt quái dị như vậy để nhìn hắn? Thật sự quá vô

lễ!

Đừng tưởng ngươi là đại trưởng lão của Vô Tướng thần tông thì Phong mỗ sẽ

nhường ngươi!

Tri Phi Tử không khỏi ho khan một tiếng, nghĩ thầm bên trong quả nhiên vẫn là

Hạ Bạch Thạch, không sai được.

Sau đó, hắn nghiêm túc nói: “Tình hình bên trong vẫn tương đối ổn, tuy rằng

những Cự thần kia đã thức tỉnh, nhưng có trận pháp trấn áp, bọn họ tạm thời

không thể động đậy. Chỉ là huyết phó của bọn họ đã tụ tập đến trăm vạn yêu ma,

bọn họ không phá được miệng giếng nơi Tố sư muội, liền đi về miệng giếng

phía tây.”

“Bên kia là Phong sư huynh, trấn áp Vạn Ma quật đã bảy năm, thương thế đã

không nhẹ, may mắn là có Thanh Hư Tử đi vào cứu viện, miễn cưỡng có thể

chống đỡ, có lẽ chống đỡ một ngày cũng không sao. Nhưng nếu ngươi đã về,

vậy thì mau chóng vào đi. Giải quyết đám thần linh bên trong sớm một chút, ba

vị tổ sư cũng có thể giảm bớt một phần nguyên khí.”

Sở Hi Thanh nghe vậy liền gật đầu, quay đầu nhìn về phía Phong Tam: “Phong

tiên sinh, mời vào chủ trì trận pháp! Vân Vân và Tri Phi Tử sẽ ở ngoài hộ pháp

cho ngươi.”

Chủ yếu vẫn là dựa vào Vân Vân.

Sở Hi Thanh đánh giá, trận chiến này chắc chắn sẽ có võ tu cao phẩm đột kích.

May mắn là chỗ này chỉ cách Vô Tướng thần tông khoảng 2300 dặm.

Phong Tam gãi gãi đầu, nghĩ thầm cái Vô Tướng thần tông này thật là, hết

người rồi sao? Lại để cho một người ngoài như hắn chủ trì trận pháp quan trọng

như Ngũ Hành Ngũ Phương Bình Thiên đại trận này!

Nhưng hắn vẫn nhảy lên trung ương pháp đàn: “Chủ thượng yên tâm, chỉ cần

Phong mỗ còn một hơi, thì chắc chắn sẽ không đánh gãy Bình Thiên Kiếm của

ngươi, ngươi chỉ cần buông tay mà làm là được.”

Thật ra đổi thành người khác thì hắn cũng không yên tâm.

Sở Hi Thanh gật đầu, sau đó ngự không bay đến cách đó ba mươi dặm, đến

trước một hang động vẽ đầy phù văn huyền dị.

Hắn ngưng thần liếc mắt nhìn vào trong.

Sở Hi Thanh cảm ứng được hang động phía trước rất quanh co khúc chiết, bốn

phương thông suốt.

Vách tường bên trong lại tràn đầy phù văn màu đỏ thắm, hiện lên những huỳnh

quang yếu ớt.

Nhưng ánh huỳnh quang này cũng đã bị khí đen nồng nặc áp chế.

Từng tia từng sợi khí đen tồn tại ở mỗi một góc bên trong hang động, âm u sâu

thẳm, khí lạnh bức người.

Còn có vô số bóng mà hình tượng dữ tợn và thiên kỳ bách quái đang che giấu

bên trong đó, hơn nữa còn nhìn chằm chằm vào hắn với ác ý vô tận.

Khóe môi Sở Hi Thanh vểnh lên, liên giơ tay lên.

“Đao đến!”

Theo câu này của Sở Hi Thanh, một thanh trường đao hai màu xích kim bỗng

nhiên xuyên ra khỏi hư không, rơi vào trong tay hắn.

Ngay khi Sở Hi Thanh nắm chặt thanh đao, vô số hai khí màu đỏ vàng quấn

quanh cánh tay Sở Hi Thanh. Cũng làm cho toàn thân Sở Hi Thanh hiện ra

những lân phiến màu bạc nhỏ bé, dày đặc và bóng loáng.

Nhưng lân phiến này cũng lan tràn đến thân đao, khiến cho một người một đao

như trở thành một thể, cộng hưởng lẫn nhau, hô ứng lẫn nhau, tâm ý tương

thông.

Sở Hi Thanh dùng một tay khác vỗ về Huyết Nhai thần đao: “Thời gian trôi qua

800 năm, giờ lại vào Vạn Ma quật, ngươi cảm thấy thế nào?”

Giết!

Khi nhận được câu trả lời của đao linh, Sở Hi Thanh nhất thời cười to, liền bay

thẳng vào trong tòa hang động u ám này. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vì phòng ngừa có người phục kích, Sở Hi Thanh cố tình đi đường vòng.Hành động này tuy tốn thêm nửa canh giờ, nhưng lại có thể để hắn và PhongTam bình yên vô sự trở về Vô Tướng thần sơn.Sở Vân Vân không gửi tín hiệu cầu viện trên màn ánh sáng của mảnh vỡ ThầnKhế thiên bi, chứng tỏ tình hình trong Vạn Ma quật vẫn nằm trong trạng thái cóthể khống chế.Cho nên Sở Vân Vân cũng không muốn lãng phí linh thạch để thúc giục.Nếu Vạn Ma quật tạm thời không có vấn đề, Sở Hi Thanh nhất định phải lo choan toàn của mình trước.Dù sao Lý Trường Sinh cũng đã đến Băng Châu, Sở Vân Vân phải tọa trấn bảnsơn.Bây giờ hắn có gặp bất trắc, vậy chỉ có thể cầu viện Vấn Thù Y.Mà phạm vi truyền tống của âm Dương thần nguyên của Vấn Thù Y chỉ có bangàn dặm.Sau khi đến gần Vô Tướng thần sơn, Sở Hi Thanh cũng không điều khiểnthuyền bay vào núi, mà đi thẳng đến Vạn Ma quật ở phía tây.Khi hắn nhìn thấy tòa trận pháp khổng lồ ở sườn núi, thì liền hạ xuống.“Sư thúc!”Sở Hi Thanh thu hồi Dục Nhật thần chu, thân thể lơ lửng trên không trung, nhìnTri Phi Tử trên pháp đàn: “Trận pháp đã bố trí xong chưa? Tình hình bên trongthế nào?”“Ngũ Hành Ngũ Phương Bình Thiên đại trận đã xong từ nửa canh giờ trước.Thừa dịp ngươi chưa về, liền khuếch trương phạm vi trận pháp thêm một vòng.”Tri Phi Tử có chút đắc ý mà vuốt ba sợi râu dưới cằm: “Chỉ cần trình độ BìnhThiên Kiếm của người chủ trì trận pháp không kém, liền có thể đưa tu vị củangươi lên đến nhị phẩm! Hơn nữa là mọi phương diện, tuyệt đối không có điểmyếu.”Hắn vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Phong Tam với vẻ kinh dị.Hạ sư huynh của hắn lại biến thành Đạo thị Phong Tam của Sở Hi Thanh thật.Nhưng nhìn khí sắc của sư huynh không tệ, ít ra cũng tốt hơn dáng vẻ sống dởchết dở trước kia.Phong Tam cũng chú ý đến tầm mắt của hắn, nhất thời nhíu chặt lông mày, bấtmãn mà trừng trở lại.Cái tên này lại dám dùng ánh mắt quái dị như vậy để nhìn hắn? Thật sự quá vôlễ!Đừng tưởng ngươi là đại trưởng lão của Vô Tướng thần tông thì Phong mỗ sẽnhường ngươi!Tri Phi Tử không khỏi ho khan một tiếng, nghĩ thầm bên trong quả nhiên vẫn làHạ Bạch Thạch, không sai được.Sau đó, hắn nghiêm túc nói: “Tình hình bên trong vẫn tương đối ổn, tuy rằngnhững Cự thần kia đã thức tỉnh, nhưng có trận pháp trấn áp, bọn họ tạm thờikhông thể động đậy. Chỉ là huyết phó của bọn họ đã tụ tập đến trăm vạn yêu ma,bọn họ không phá được miệng giếng nơi Tố sư muội, liền đi về miệng giếngphía tây.”“Bên kia là Phong sư huynh, trấn áp Vạn Ma quật đã bảy năm, thương thế đãkhông nhẹ, may mắn là có Thanh Hư Tử đi vào cứu viện, miễn cưỡng có thểchống đỡ, có lẽ chống đỡ một ngày cũng không sao. Nhưng nếu ngươi đã về,vậy thì mau chóng vào đi. Giải quyết đám thần linh bên trong sớm một chút, bavị tổ sư cũng có thể giảm bớt một phần nguyên khí.”Sở Hi Thanh nghe vậy liền gật đầu, quay đầu nhìn về phía Phong Tam: “Phongtiên sinh, mời vào chủ trì trận pháp! Vân Vân và Tri Phi Tử sẽ ở ngoài hộ phápcho ngươi.”Chủ yếu vẫn là dựa vào Vân Vân.Sở Hi Thanh đánh giá, trận chiến này chắc chắn sẽ có võ tu cao phẩm đột kích.May mắn là chỗ này chỉ cách Vô Tướng thần tông khoảng 2300 dặm.Phong Tam gãi gãi đầu, nghĩ thầm cái Vô Tướng thần tông này thật là, hếtngười rồi sao? Lại để cho một người ngoài như hắn chủ trì trận pháp quan trọngnhư Ngũ Hành Ngũ Phương Bình Thiên đại trận này!Nhưng hắn vẫn nhảy lên trung ương pháp đàn: “Chủ thượng yên tâm, chỉ cầnPhong mỗ còn một hơi, thì chắc chắn sẽ không đánh gãy Bình Thiên Kiếm củangươi, ngươi chỉ cần buông tay mà làm là được.”Thật ra đổi thành người khác thì hắn cũng không yên tâm.Sở Hi Thanh gật đầu, sau đó ngự không bay đến cách đó ba mươi dặm, đếntrước một hang động vẽ đầy phù văn huyền dị.Hắn ngưng thần liếc mắt nhìn vào trong.Sở Hi Thanh cảm ứng được hang động phía trước rất quanh co khúc chiết, bốnphương thông suốt.Vách tường bên trong lại tràn đầy phù văn màu đỏ thắm, hiện lên những huỳnhquang yếu ớt.Nhưng ánh huỳnh quang này cũng đã bị khí đen nồng nặc áp chế.Từng tia từng sợi khí đen tồn tại ở mỗi một góc bên trong hang động, âm u sâuthẳm, khí lạnh bức người.Còn có vô số bóng mà hình tượng dữ tợn và thiên kỳ bách quái đang che giấubên trong đó, hơn nữa còn nhìn chằm chằm vào hắn với ác ý vô tận.Khóe môi Sở Hi Thanh vểnh lên, liên giơ tay lên.“Đao đến!”Theo câu này của Sở Hi Thanh, một thanh trường đao hai màu xích kim bỗngnhiên xuyên ra khỏi hư không, rơi vào trong tay hắn.Ngay khi Sở Hi Thanh nắm chặt thanh đao, vô số hai khí màu đỏ vàng quấnquanh cánh tay Sở Hi Thanh. Cũng làm cho toàn thân Sở Hi Thanh hiện ranhững lân phiến màu bạc nhỏ bé, dày đặc và bóng loáng.Nhưng lân phiến này cũng lan tràn đến thân đao, khiến cho một người một đaonhư trở thành một thể, cộng hưởng lẫn nhau, hô ứng lẫn nhau, tâm ý tươngthông.Sở Hi Thanh dùng một tay khác vỗ về Huyết Nhai thần đao: “Thời gian trôi qua800 năm, giờ lại vào Vạn Ma quật, ngươi cảm thấy thế nào?”Giết!Khi nhận được câu trả lời của đao linh, Sở Hi Thanh nhất thời cười to, liền baythẳng vào trong tòa hang động u ám này. 

Chương 1621: Ba thần (6)