Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1629: Thần Ý Như Đao (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đó là ý chí của ba tên thần linh Vĩnh Hằng.Mỗi một đạo thần niệm đó đều là thứ hắn không chịu nổi.Sở Hi Thanh chỉ có thể làm chệch hướng của bọn chúng.Hắn thậm chí không thể phản xạ, chỉ có thể nỗ lực chuyển đi.Để cho mấy chục vạn huyết phó và cự thần Siêu Phẩm kia gánh chịu giúp hắn.Sau đó, Sở Hi Thanh lại nở nụ cười khinh thường, tiếp tục nhìn về phía cự thầntên Tích La Đạt này.“Ngươi còn ba cái hô hấp.”Tròng mắt Tích La Đạt đã co rút lại.Ngay cả ba vị thần lĩnh Vĩnh Hằng bên dưới cũng không thể làm gì tên trướcmắt này sao?Thần niệm của bọn họ xung kích, trái lại còn làm cho Thần Ý Đao Tâm của SởHi Thanh càng đáng sợ hơn!Hai cái hô hấp trôi qua, Sở Hi Thanh bắt đầu súc thế, Tích La Đạt chợt lạnhlùng nói: “ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng ta không tin ngươi, nhất định phải kýkết khế ước! Nhất định phải là khế ước có thần linh chứng kiến, và có lực ướcthúc.”Lúc này, tất cả cự thần phía dưới đều ai thán, sau đó lại tức giận mắng mỏ.“Kẻ nhu nhược!”“Phản đồ!”“Quỷ nhát gan! Ngươi làm bộ tộc Tích Tượng phải hổ thẹn.”“Tích La Đạt, ngươi lại khuất phục nhân tộc, từ đây chính là chó lợn bọn họnuôi dưỡng.”Nội tâm Tích La Đạt lại rất bình tĩnh.Ngày hôm nay hiển nhiên là không trốn được, như vậy nhân cơ hội này cảithiện hoàn cảnh của mình một chút cũng là lựa chọn không tồi.Dù sao cũng tốt hơn là ăn gió nằm sương, bị phong ấn trong nham thạch khôngthể động đậy.Thiếu niên nhân loại này nói cũng có đạo lý.Tông phái nhân tộc chỉ duy trì được khoảng ba vạn năm vạn năm mà thôi, đámcự thần bọn họ thì có thể sống ba trăm năm trăm vạn năm, lại không cần phảichịu đựng kiếp số năm trăm năm một lần giống như nhân tộc và yêu tộc.Vì vậy, ngày tháng sau này vẫn còn rất dài!Hắn thề, nhất định sẽ làm cho Vô Tướng thần tông trả giá đắt.Ánh mắt Tích La Đạt sâu thẳm, giọng nói khàn khàn: “Năm giọt tinh huyết quánhiều, nhiều nhất là bốn giọt. Còn nữa, chỉ ăn thịt và hoàn cảnh không là chưađủ, ta còn có một ít điều kiện. . .”. . .Lúc này, tại tầng sâu nhất dưới Vạn Ma quật, ba vị thần linh Vĩnh Hằng đều rơivào yên lặng.Vẻ mặt Gà Thiên Kiếm Thánh – Mạch Đan Thư tràn đầy vui mừng mà nhìn lênphía trên.“Quả nhiên là Thần Ý Xúc Tử Đao! Không ngờ trôi qua 800 năm, lại có ngườitái hiện phong thái Huyết Nhai Đao Quân ngày xưa.”Lúc này, áp lực của ba thần đã không còn trên người bọn họ nữa.Vì vậy Mạch Đan Thư có thể rút vài phần sức lực để mở miệng nói chuyện.“Tương lai của hắn, chỉ sợ còn hơn cả Huyết Nhai.”Thần Ấn Phiên Thiên, Tụ Lý Càn Khôn – Thẩm Nguyên cũng nở nụ cười:“Cảm nhận được đạo vận trên người hắn chứ? Hắn và thiên quy Nhai Tí, HỗnĐộn Vô Tướng và Tru Lục đều kết hợp rất sâu.”“Bây giờ chỉ cần có bí dược, là hắn sẽ bước vào tứ phẩm, thậm chí tiến vào tứphẩm thượng cũng không có về đề. Tương lai của đứa bé này là không thể đolường . . .”“Hắn còn có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết! Chân nguyên và khí huyết vô cùngvô tận, chúng ta không thể tiêu hao hắn đến chết.”Câu nói này không phải từ ba người, mà là từ Thần Hổ Xương trong ba thần.Giọng nói của hắn khô khốc khàn khàn: “Chúng ta nên dốc toàn lực để giết hắn,bằng không chỉ cần người này còn sống, chúng ta đừng hòng trốn ra khỏi tòama quật này, tương lai cũng mặc hắn xâu xé.”“Giết kiểu gì?” Thần Đa La bình thản nói: “Nhìn thấy chín thanh kiếm phía sauhắn không? Chỉ cần chín thanh kiếm ngậm lấy thiên quy Vĩnh Hằng tầng 32 kiakhông bị phá hủy, như vậy không ai có thể g**t ch*t hắn, ngươi cũng khôngđược!"Hắn là thần linh, liếc mắt là có thể nhìn thấy bản chất của Sở Hi Thanh, cũngnhìn ra huyền bí trong chín thành Cửu Diệu Thần Luân kiếm.Đó rõ ràng là pháp khí hộ đạo của một vị thần linh mạnh mẽ khác.“Huống hồ đao tâm của hắn lại là Kim Cương Cốt. Kim Cương này vô nhân vôquả, vô thủy vô chung, không thể gãy hủy, không thể hủy diệt. Phiền phức làchủ nhân trước của chúng cũng không thể thu hồi.”Hăn vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Thần Xích Hỏa với vẻ trào phúng và bấtđắc dĩ.Thần Xích Hỏa tức giận tột đỉnh, tất cả lông của hắn đều dựng ngược lên, gàothét veefp hía Thần Đa La: “Ngươi cho rằng ta đồng ý? Là bọn họ cắt xươngsườn của ta! ta cũng muốn thu hồi lại, nhưng thần niệm của ta hoàn toàn khôngthể tiếp xúc với chúng.”Bởi vì thần niệm của hắn chưa tiếp xúc với Sở Hi Thanh thì đã bị Thần Ý ĐaoTâm làm cho chếch đi.“Ta không trách ngươi.”Thần Đa La vẫn rất bình tĩnh: “Ta đã ra lệnh cho Lý Vi Trần dẫn ma quân trởvề.”“Trở về cũng có ích gì?”Thần Hổ Xương trào phúng nói: “Huyết phó càng nhiều, hắn lại càng mạnh.Nếu lấy Kim Cương Cốt làm trụ cột, vậy Thần Ý Đao Tâm của hắn là không cógiới hạn, theo lý thuyết, dù ba trăm vạn ma quân trong này hợp lực này, cũngkhông thể nghiền nát hắn. Trừ phi chúng ta thoát vây, tự mình ra tay với hắn.”Hắn lặng lẽ cười gằn: “Gọi Lý Vi Trần trở về, chẳng bằng để đám ngu xuẩnphía trên và huyết phó tiếp tục ngủ say.”Ngủ. . .thì sẽ không có địch ý và sát ý, lại không có kính nể hay sợ hãi.
Đó là ý chí của ba tên thần linh Vĩnh Hằng.
Mỗi một đạo thần niệm đó đều là thứ hắn không chịu nổi.
Sở Hi Thanh chỉ có thể làm chệch hướng của bọn chúng.
Hắn thậm chí không thể phản xạ, chỉ có thể nỗ lực chuyển đi.
Để cho mấy chục vạn huyết phó và cự thần Siêu Phẩm kia gánh chịu giúp hắn.
Sau đó, Sở Hi Thanh lại nở nụ cười khinh thường, tiếp tục nhìn về phía cự thần
tên Tích La Đạt này.
“Ngươi còn ba cái hô hấp.”
Tròng mắt Tích La Đạt đã co rút lại.
Ngay cả ba vị thần lĩnh Vĩnh Hằng bên dưới cũng không thể làm gì tên trước
mắt này sao?
Thần niệm của bọn họ xung kích, trái lại còn làm cho Thần Ý Đao Tâm của Sở
Hi Thanh càng đáng sợ hơn!
Hai cái hô hấp trôi qua, Sở Hi Thanh bắt đầu súc thế, Tích La Đạt chợt lạnh
lùng nói: “ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng ta không tin ngươi, nhất định phải ký
kết khế ước! Nhất định phải là khế ước có thần linh chứng kiến, và có lực ước
thúc.”
Lúc này, tất cả cự thần phía dưới đều ai thán, sau đó lại tức giận mắng mỏ.
“Kẻ nhu nhược!”
“Phản đồ!”
“Quỷ nhát gan! Ngươi làm bộ tộc Tích Tượng phải hổ thẹn.”
“Tích La Đạt, ngươi lại khuất phục nhân tộc, từ đây chính là chó lợn bọn họ
nuôi dưỡng.”
Nội tâm Tích La Đạt lại rất bình tĩnh.
Ngày hôm nay hiển nhiên là không trốn được, như vậy nhân cơ hội này cải
thiện hoàn cảnh của mình một chút cũng là lựa chọn không tồi.
Dù sao cũng tốt hơn là ăn gió nằm sương, bị phong ấn trong nham thạch không
thể động đậy.
Thiếu niên nhân loại này nói cũng có đạo lý.
Tông phái nhân tộc chỉ duy trì được khoảng ba vạn năm vạn năm mà thôi, đám
cự thần bọn họ thì có thể sống ba trăm năm trăm vạn năm, lại không cần phải
chịu đựng kiếp số năm trăm năm một lần giống như nhân tộc và yêu tộc.
Vì vậy, ngày tháng sau này vẫn còn rất dài!
Hắn thề, nhất định sẽ làm cho Vô Tướng thần tông trả giá đắt.
Ánh mắt Tích La Đạt sâu thẳm, giọng nói khàn khàn: “Năm giọt tinh huyết quá
nhiều, nhiều nhất là bốn giọt. Còn nữa, chỉ ăn thịt và hoàn cảnh không là chưa
đủ, ta còn có một ít điều kiện. . .”
. . .
Lúc này, tại tầng sâu nhất dưới Vạn Ma quật, ba vị thần linh Vĩnh Hằng đều rơi
vào yên lặng.
Vẻ mặt Gà Thiên Kiếm Thánh – Mạch Đan Thư tràn đầy vui mừng mà nhìn lên
phía trên.
“Quả nhiên là Thần Ý Xúc Tử Đao! Không ngờ trôi qua 800 năm, lại có người
tái hiện phong thái Huyết Nhai Đao Quân ngày xưa.”
Lúc này, áp lực của ba thần đã không còn trên người bọn họ nữa.
Vì vậy Mạch Đan Thư có thể rút vài phần sức lực để mở miệng nói chuyện.
“Tương lai của hắn, chỉ sợ còn hơn cả Huyết Nhai.”
Thần Ấn Phiên Thiên, Tụ Lý Càn Khôn – Thẩm Nguyên cũng nở nụ cười:
“Cảm nhận được đạo vận trên người hắn chứ? Hắn và thiên quy Nhai Tí, Hỗn
Độn Vô Tướng và Tru Lục đều kết hợp rất sâu.”
“Bây giờ chỉ cần có bí dược, là hắn sẽ bước vào tứ phẩm, thậm chí tiến vào tứ
phẩm thượng cũng không có về đề. Tương lai của đứa bé này là không thể đo
lường . . .”
“Hắn còn có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết! Chân nguyên và khí huyết vô cùng
vô tận, chúng ta không thể tiêu hao hắn đến chết.”
Câu nói này không phải từ ba người, mà là từ Thần Hổ Xương trong ba thần.
Giọng nói của hắn khô khốc khàn khàn: “Chúng ta nên dốc toàn lực để giết hắn,
bằng không chỉ cần người này còn sống, chúng ta đừng hòng trốn ra khỏi tòa
ma quật này, tương lai cũng mặc hắn xâu xé.”
“Giết kiểu gì?” Thần Đa La bình thản nói: “Nhìn thấy chín thanh kiếm phía sau
hắn không? Chỉ cần chín thanh kiếm ngậm lấy thiên quy Vĩnh Hằng tầng 32 kia
không bị phá hủy, như vậy không ai có thể g**t ch*t hắn, ngươi cũng không
được!"
Hắn là thần linh, liếc mắt là có thể nhìn thấy bản chất của Sở Hi Thanh, cũng
nhìn ra huyền bí trong chín thành Cửu Diệu Thần Luân kiếm.
Đó rõ ràng là pháp khí hộ đạo của một vị thần linh mạnh mẽ khác.
“Huống hồ đao tâm của hắn lại là Kim Cương Cốt. Kim Cương này vô nhân vô
quả, vô thủy vô chung, không thể gãy hủy, không thể hủy diệt. Phiền phức là
chủ nhân trước của chúng cũng không thể thu hồi.”
Hăn vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Thần Xích Hỏa với vẻ trào phúng và bất
đắc dĩ.
Thần Xích Hỏa tức giận tột đỉnh, tất cả lông của hắn đều dựng ngược lên, gào
thét veefp hía Thần Đa La: “Ngươi cho rằng ta đồng ý? Là bọn họ cắt xương
sườn của ta! ta cũng muốn thu hồi lại, nhưng thần niệm của ta hoàn toàn không
thể tiếp xúc với chúng.”
Bởi vì thần niệm của hắn chưa tiếp xúc với Sở Hi Thanh thì đã bị Thần Ý Đao
Tâm làm cho chếch đi.
“Ta không trách ngươi.”
Thần Đa La vẫn rất bình tĩnh: “Ta đã ra lệnh cho Lý Vi Trần dẫn ma quân trở
về.”
“Trở về cũng có ích gì?”
Thần Hổ Xương trào phúng nói: “Huyết phó càng nhiều, hắn lại càng mạnh.
Nếu lấy Kim Cương Cốt làm trụ cột, vậy Thần Ý Đao Tâm của hắn là không có
giới hạn, theo lý thuyết, dù ba trăm vạn ma quân trong này hợp lực này, cũng
không thể nghiền nát hắn. Trừ phi chúng ta thoát vây, tự mình ra tay với hắn.”
Hắn lặng lẽ cười gằn: “Gọi Lý Vi Trần trở về, chẳng bằng để đám ngu xuẩn
phía trên và huyết phó tiếp tục ngủ say.”
Ngủ. . .thì sẽ không có địch ý và sát ý, lại không có kính nể hay sợ hãi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đó là ý chí của ba tên thần linh Vĩnh Hằng.Mỗi một đạo thần niệm đó đều là thứ hắn không chịu nổi.Sở Hi Thanh chỉ có thể làm chệch hướng của bọn chúng.Hắn thậm chí không thể phản xạ, chỉ có thể nỗ lực chuyển đi.Để cho mấy chục vạn huyết phó và cự thần Siêu Phẩm kia gánh chịu giúp hắn.Sau đó, Sở Hi Thanh lại nở nụ cười khinh thường, tiếp tục nhìn về phía cự thầntên Tích La Đạt này.“Ngươi còn ba cái hô hấp.”Tròng mắt Tích La Đạt đã co rút lại.Ngay cả ba vị thần lĩnh Vĩnh Hằng bên dưới cũng không thể làm gì tên trướcmắt này sao?Thần niệm của bọn họ xung kích, trái lại còn làm cho Thần Ý Đao Tâm của SởHi Thanh càng đáng sợ hơn!Hai cái hô hấp trôi qua, Sở Hi Thanh bắt đầu súc thế, Tích La Đạt chợt lạnhlùng nói: “ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng ta không tin ngươi, nhất định phải kýkết khế ước! Nhất định phải là khế ước có thần linh chứng kiến, và có lực ướcthúc.”Lúc này, tất cả cự thần phía dưới đều ai thán, sau đó lại tức giận mắng mỏ.“Kẻ nhu nhược!”“Phản đồ!”“Quỷ nhát gan! Ngươi làm bộ tộc Tích Tượng phải hổ thẹn.”“Tích La Đạt, ngươi lại khuất phục nhân tộc, từ đây chính là chó lợn bọn họnuôi dưỡng.”Nội tâm Tích La Đạt lại rất bình tĩnh.Ngày hôm nay hiển nhiên là không trốn được, như vậy nhân cơ hội này cảithiện hoàn cảnh của mình một chút cũng là lựa chọn không tồi.Dù sao cũng tốt hơn là ăn gió nằm sương, bị phong ấn trong nham thạch khôngthể động đậy.Thiếu niên nhân loại này nói cũng có đạo lý.Tông phái nhân tộc chỉ duy trì được khoảng ba vạn năm vạn năm mà thôi, đámcự thần bọn họ thì có thể sống ba trăm năm trăm vạn năm, lại không cần phảichịu đựng kiếp số năm trăm năm một lần giống như nhân tộc và yêu tộc.Vì vậy, ngày tháng sau này vẫn còn rất dài!Hắn thề, nhất định sẽ làm cho Vô Tướng thần tông trả giá đắt.Ánh mắt Tích La Đạt sâu thẳm, giọng nói khàn khàn: “Năm giọt tinh huyết quánhiều, nhiều nhất là bốn giọt. Còn nữa, chỉ ăn thịt và hoàn cảnh không là chưađủ, ta còn có một ít điều kiện. . .”. . .Lúc này, tại tầng sâu nhất dưới Vạn Ma quật, ba vị thần linh Vĩnh Hằng đều rơivào yên lặng.Vẻ mặt Gà Thiên Kiếm Thánh – Mạch Đan Thư tràn đầy vui mừng mà nhìn lênphía trên.“Quả nhiên là Thần Ý Xúc Tử Đao! Không ngờ trôi qua 800 năm, lại có ngườitái hiện phong thái Huyết Nhai Đao Quân ngày xưa.”Lúc này, áp lực của ba thần đã không còn trên người bọn họ nữa.Vì vậy Mạch Đan Thư có thể rút vài phần sức lực để mở miệng nói chuyện.“Tương lai của hắn, chỉ sợ còn hơn cả Huyết Nhai.”Thần Ấn Phiên Thiên, Tụ Lý Càn Khôn – Thẩm Nguyên cũng nở nụ cười:“Cảm nhận được đạo vận trên người hắn chứ? Hắn và thiên quy Nhai Tí, HỗnĐộn Vô Tướng và Tru Lục đều kết hợp rất sâu.”“Bây giờ chỉ cần có bí dược, là hắn sẽ bước vào tứ phẩm, thậm chí tiến vào tứphẩm thượng cũng không có về đề. Tương lai của đứa bé này là không thể đolường . . .”“Hắn còn có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết! Chân nguyên và khí huyết vô cùngvô tận, chúng ta không thể tiêu hao hắn đến chết.”Câu nói này không phải từ ba người, mà là từ Thần Hổ Xương trong ba thần.Giọng nói của hắn khô khốc khàn khàn: “Chúng ta nên dốc toàn lực để giết hắn,bằng không chỉ cần người này còn sống, chúng ta đừng hòng trốn ra khỏi tòama quật này, tương lai cũng mặc hắn xâu xé.”“Giết kiểu gì?” Thần Đa La bình thản nói: “Nhìn thấy chín thanh kiếm phía sauhắn không? Chỉ cần chín thanh kiếm ngậm lấy thiên quy Vĩnh Hằng tầng 32 kiakhông bị phá hủy, như vậy không ai có thể g**t ch*t hắn, ngươi cũng khôngđược!"Hắn là thần linh, liếc mắt là có thể nhìn thấy bản chất của Sở Hi Thanh, cũngnhìn ra huyền bí trong chín thành Cửu Diệu Thần Luân kiếm.Đó rõ ràng là pháp khí hộ đạo của một vị thần linh mạnh mẽ khác.“Huống hồ đao tâm của hắn lại là Kim Cương Cốt. Kim Cương này vô nhân vôquả, vô thủy vô chung, không thể gãy hủy, không thể hủy diệt. Phiền phức làchủ nhân trước của chúng cũng không thể thu hồi.”Hăn vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Thần Xích Hỏa với vẻ trào phúng và bấtđắc dĩ.Thần Xích Hỏa tức giận tột đỉnh, tất cả lông của hắn đều dựng ngược lên, gàothét veefp hía Thần Đa La: “Ngươi cho rằng ta đồng ý? Là bọn họ cắt xươngsườn của ta! ta cũng muốn thu hồi lại, nhưng thần niệm của ta hoàn toàn khôngthể tiếp xúc với chúng.”Bởi vì thần niệm của hắn chưa tiếp xúc với Sở Hi Thanh thì đã bị Thần Ý ĐaoTâm làm cho chếch đi.“Ta không trách ngươi.”Thần Đa La vẫn rất bình tĩnh: “Ta đã ra lệnh cho Lý Vi Trần dẫn ma quân trởvề.”“Trở về cũng có ích gì?”Thần Hổ Xương trào phúng nói: “Huyết phó càng nhiều, hắn lại càng mạnh.Nếu lấy Kim Cương Cốt làm trụ cột, vậy Thần Ý Đao Tâm của hắn là không cógiới hạn, theo lý thuyết, dù ba trăm vạn ma quân trong này hợp lực này, cũngkhông thể nghiền nát hắn. Trừ phi chúng ta thoát vây, tự mình ra tay với hắn.”Hắn lặng lẽ cười gằn: “Gọi Lý Vi Trần trở về, chẳng bằng để đám ngu xuẩnphía trên và huyết phó tiếp tục ngủ say.”Ngủ. . .thì sẽ không có địch ý và sát ý, lại không có kính nể hay sợ hãi.