Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1639: Đột phá (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đám cự thần ở chung quanh nghe vậy, sắc mặt cả đám đều đen xì.Bị người ta mắng là rác rưởi, ngu xuẩn, thì ai có thể vui vẻ?Nhưng bọn họ cũng không thể phản bác.So với đôi cẩu nam nữ trước mắt, bọn họ quả thật là rác rưởi.Lúc này, Sở Vân Vân chợt đổi giọng: “Thư Hoài Thạch muốn phục sinh cũngkhông đơn giản như ngươi nghĩ, bọn họ cần phải bài trừ Tuyệt Thiên của ta, TruThiên của ngươi, Tiệt Thiên của Mộc Kiếm Tiên trước, sau đó mới có thể tái tạocơ thể.”Lúc này vẻ mặt của Sở Hi Thanh mới thả lỏng.Hắn không có lòng tin với Tru Thiên chi đạo của mình, nhưng lại tin tưởng SởVân Vân và Mộc Kiếm Tiên.Muốn bài trừ lực lượng của hai người họ, nói nghe thì dễ!“Như vậy, một thương vừa rồi là chiêu pháp gì?”“Ta lấy Vạn Thần Kiếp làm trụ cột, tự nghĩ ra ‘Tru Thần chi chiêu’ Chú SinhĐịnh Tử!”Sở Vân Vân rốt cuộc cũng khôi phục vài phần sức lực, nàng mạnh mẽ đẩy SởHi Thanh ra, giọng nói hờ hững: “Đáng tiếc là lực lượng huyết mạch của ta cònchưa khôi phục hoàn toàn, một chiêu này chỉ có bảy phần uy lực. Bằng khôngthì dưới ‘Gần Thần’, không ai có thể sống.”Cự thần ở chung quanh nghe vậy thì đều lạnh cả sống lưng.Khi Sở Vân Vân đánh một thương kia, bọn họ đều cảm giác được linh hồn đangrung động, rơi vào sợ hãi đến cực hạn.Sở Hi Thanh không khỏi gật đầu tán đồng.Một thương Chú Sinh Định Tử vừa rồi của Sở Vân Vân, không chỉ mạnh màcòn quá nhanh!Tất cả ‘Tru Thần chi chiêu’ đều cần súc lực súc thế mới có thể thi triển, võ tuSiêu Phẩm cũng không ngoại lệ.Một số chiêu súc lực quá lâu, hầu như không có cơ hội thi triển trong chiến đấu.Nếu cố sử dụng, trái lại sẽ trở thành sơ hở trí mạng.Một thương vừa rồi của Sở Vân Vân lại quá nhanh!Sau đó, vẻ mặt của hắn hơi động: “Một chiêu này tên là Chú Sinh Định Tử, lẽnào?”“Nếu thi triển ngược lại, có thể làm người sống lại, nhưng bây giờ ta không làmđược, thiếu một ít lực lượng thiên quy!”Sở Vân Vân khẽ mỉm cười: “Sau này tu vị của ngươi tăng lên, cần cố gắngnghiên cứu Vô Cực Trảm. Môn võ đạo này rất có ích với ta, có thể làm ChúSinh Định Tử tiến thêm một bước.”Cùng lúc đó, tại tầng sâu nhất dưới Vạn Ma quật.Trên mặt Già Thiên Kiếm Thánh – Mạch Đan Thư hiện lên ý cười: “Xem ra khívận của Vô Tướng thần tông vẫn chưa hết. Ngàn năm trước có Huyết Nhai,ngàn năm sau lại có một anh kiệt như vậy. Chúng ta bị nhốt ở đây mấy năm,tông môn vẫn phát triển rất tốt.”“Thương pháp của nữ tử kia rất tốt! Võ đạo của nàng, rõ ràng là đã ‘GầnThần’!”Thần Ấn Phiên Thiên, Tụ Lý Càn Khôn – Thẩm Nguyên vẫn còn dư vị với mộtthương kia của Sở Vân Vân.Hắn chà chà hai tiếng, sau đó cười thoải mái: “Tông ta phụng mệnh lệnh Nhânhoàng, trông coi cửa phía bắc Thần Châu, trấp áp Ma cốt của La Hầu. Tự nhiêncó thiên mệnh gia trì, khí vận nhân tộc bảo vệ.”Vẻ mặt Thiên Hạ Vô Đao – Mai Niệm Tuyết lại hơi phức tạp.Thư Hoài Thạch tuy từng lại bại tướng dưới tay hắn, nhưng mà trước khi MaiNiệm Tuyết bước vào nhất phẩm, kẻ này vẫn là một đối thủ mạnh mẽ nhất củahắn.Không ngờ một nhân vật cao siêu như vậy, lại chết ở trong tay hậu bối của hắn.Tuy nói là liên thủ với Mộc Kiếm Tiên và Sở Hi Thanh, nhưng võ đạo của thiếunữ đã đủ để sánh vai với Mai Niệm Tuyết hắn.Chỉ là không biết vì sao mà tu vị của thiếu nữ này lại không đầy đủ.Dù có sự hỗ trợ của Bình Thiên Kiếm, cũng chỉ phát huy được gần bảy phầnmười thực lực.“Xem ra không còn biến hóa gì nữa rồi.”Mai Niệm Tuyết thu hồi thần thức: “Mời hai vị tổ sư rời khỏi Vạn Ma quật, saungày hôm nay, ta và Tố Phong Đao là đủ để trấn áp nơi này rồi.”Hai người Mạch Đan Thư và Thẩm Nguyên không khỏi liếc mắt nhìn nhau.Sau đó, Mạch Đan Thư lại nở nụ cười tiêu sái: “Chúng ta đúng là phải dưỡngthương một chút, nhưng mà không vội, hai người chúng ta trợ giúp ngươi củngcố phong ấn nơi này rồi rút đi cũng không muộn.”Ba vị thần linh Vĩnh Hằng ở nơi này thì lại yên lặng.Thần Xích Hỏa và Thần Hổ Xương đều cúi đầu, vẻ mặt cực kỳ khó coi, khí cơcũng cực kỳ ngột ngạt.Thần Đa La lại rơi vào trầm tư.Một lát sau, hắn phát ra một tiếng than thở: “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”“Nói chuyện?”Mai Niệm Tuyết nhướng mày lên, cười gằn một tiếng: ‘Nói chuyện gì? Nóichuyện thế nào?”Bọn họ đã có lực lượng sửa chữa phong ấn nơi này, đối phương lại muốnthương lượng vào lúc này?“Các ngươi cưỡng ép nhốt chúng ta ở đây, các ngươi cũng có lợi ích gì? Songphương chỉ có thể lưỡng bại câu thương.”Thần Đa La suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn là vị trên kia dễ nói chuyện hơn.Hắn nhắm mắt lại, tụ tập tất cả linh thức mà bản thân có thể sử dụng.Một cái chớp mắt tiếp theo, hắn trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Sở Hi Thanh.Huyết sát vô tận ở nơi này, cộng thêm hai trăm vạn huyết phó và mấy chục vạnDị ma, tất cả đều bị Thần Ý Xúc Tử Đao đánh tan, chúng bốc hơi nhanh chóng,hình thành một cột khí màu đỏ thẫm.Nguyên thần Thần Đa La hơi động, dùng hơi nước và linh lực để ngưng tụ ramột cái thân ngoại hóa thân.Hắn mở mắt ra, ngưng thần đánh giá thiếu niên tuấn tú và thiếu nữ giáp đỏtrước mắt.
Đám cự thần ở chung quanh nghe vậy, sắc mặt cả đám đều đen xì.
Bị người ta mắng là rác rưởi, ngu xuẩn, thì ai có thể vui vẻ?
Nhưng bọn họ cũng không thể phản bác.
So với đôi cẩu nam nữ trước mắt, bọn họ quả thật là rác rưởi.
Lúc này, Sở Vân Vân chợt đổi giọng: “Thư Hoài Thạch muốn phục sinh cũng
không đơn giản như ngươi nghĩ, bọn họ cần phải bài trừ Tuyệt Thiên của ta, Tru
Thiên của ngươi, Tiệt Thiên của Mộc Kiếm Tiên trước, sau đó mới có thể tái tạo
cơ thể.”
Lúc này vẻ mặt của Sở Hi Thanh mới thả lỏng.
Hắn không có lòng tin với Tru Thiên chi đạo của mình, nhưng lại tin tưởng Sở
Vân Vân và Mộc Kiếm Tiên.
Muốn bài trừ lực lượng của hai người họ, nói nghe thì dễ!
“Như vậy, một thương vừa rồi là chiêu pháp gì?”
“Ta lấy Vạn Thần Kiếp làm trụ cột, tự nghĩ ra ‘Tru Thần chi chiêu’ Chú Sinh
Định Tử!”
Sở Vân Vân rốt cuộc cũng khôi phục vài phần sức lực, nàng mạnh mẽ đẩy Sở
Hi Thanh ra, giọng nói hờ hững: “Đáng tiếc là lực lượng huyết mạch của ta còn
chưa khôi phục hoàn toàn, một chiêu này chỉ có bảy phần uy lực. Bằng không
thì dưới ‘Gần Thần’, không ai có thể sống.”
Cự thần ở chung quanh nghe vậy thì đều lạnh cả sống lưng.
Khi Sở Vân Vân đánh một thương kia, bọn họ đều cảm giác được linh hồn đang
rung động, rơi vào sợ hãi đến cực hạn.
Sở Hi Thanh không khỏi gật đầu tán đồng.
Một thương Chú Sinh Định Tử vừa rồi của Sở Vân Vân, không chỉ mạnh mà
còn quá nhanh!
Tất cả ‘Tru Thần chi chiêu’ đều cần súc lực súc thế mới có thể thi triển, võ tu
Siêu Phẩm cũng không ngoại lệ.
Một số chiêu súc lực quá lâu, hầu như không có cơ hội thi triển trong chiến đấu.
Nếu cố sử dụng, trái lại sẽ trở thành sơ hở trí mạng.
Một thương vừa rồi của Sở Vân Vân lại quá nhanh!
Sau đó, vẻ mặt của hắn hơi động: “Một chiêu này tên là Chú Sinh Định Tử, lẽ
nào?”
“Nếu thi triển ngược lại, có thể làm người sống lại, nhưng bây giờ ta không làm
được, thiếu một ít lực lượng thiên quy!”
Sở Vân Vân khẽ mỉm cười: “Sau này tu vị của ngươi tăng lên, cần cố gắng
nghiên cứu Vô Cực Trảm. Môn võ đạo này rất có ích với ta, có thể làm Chú
Sinh Định Tử tiến thêm một bước.”
Cùng lúc đó, tại tầng sâu nhất dưới Vạn Ma quật.
Trên mặt Già Thiên Kiếm Thánh – Mạch Đan Thư hiện lên ý cười: “Xem ra khí
vận của Vô Tướng thần tông vẫn chưa hết. Ngàn năm trước có Huyết Nhai,
ngàn năm sau lại có một anh kiệt như vậy. Chúng ta bị nhốt ở đây mấy năm,
tông môn vẫn phát triển rất tốt.”
“Thương pháp của nữ tử kia rất tốt! Võ đạo của nàng, rõ ràng là đã ‘Gần
Thần’!”
Thần Ấn Phiên Thiên, Tụ Lý Càn Khôn – Thẩm Nguyên vẫn còn dư vị với một
thương kia của Sở Vân Vân.
Hắn chà chà hai tiếng, sau đó cười thoải mái: “Tông ta phụng mệnh lệnh Nhân
hoàng, trông coi cửa phía bắc Thần Châu, trấp áp Ma cốt của La Hầu. Tự nhiên
có thiên mệnh gia trì, khí vận nhân tộc bảo vệ.”
Vẻ mặt Thiên Hạ Vô Đao – Mai Niệm Tuyết lại hơi phức tạp.
Thư Hoài Thạch tuy từng lại bại tướng dưới tay hắn, nhưng mà trước khi Mai
Niệm Tuyết bước vào nhất phẩm, kẻ này vẫn là một đối thủ mạnh mẽ nhất của
hắn.
Không ngờ một nhân vật cao siêu như vậy, lại chết ở trong tay hậu bối của hắn.
Tuy nói là liên thủ với Mộc Kiếm Tiên và Sở Hi Thanh, nhưng võ đạo của thiếu
nữ đã đủ để sánh vai với Mai Niệm Tuyết hắn.
Chỉ là không biết vì sao mà tu vị của thiếu nữ này lại không đầy đủ.
Dù có sự hỗ trợ của Bình Thiên Kiếm, cũng chỉ phát huy được gần bảy phần
mười thực lực.
“Xem ra không còn biến hóa gì nữa rồi.”
Mai Niệm Tuyết thu hồi thần thức: “Mời hai vị tổ sư rời khỏi Vạn Ma quật, sau
ngày hôm nay, ta và Tố Phong Đao là đủ để trấn áp nơi này rồi.”
Hai người Mạch Đan Thư và Thẩm Nguyên không khỏi liếc mắt nhìn nhau.
Sau đó, Mạch Đan Thư lại nở nụ cười tiêu sái: “Chúng ta đúng là phải dưỡng
thương một chút, nhưng mà không vội, hai người chúng ta trợ giúp ngươi củng
cố phong ấn nơi này rồi rút đi cũng không muộn.”
Ba vị thần linh Vĩnh Hằng ở nơi này thì lại yên lặng.
Thần Xích Hỏa và Thần Hổ Xương đều cúi đầu, vẻ mặt cực kỳ khó coi, khí cơ
cũng cực kỳ ngột ngạt.
Thần Đa La lại rơi vào trầm tư.
Một lát sau, hắn phát ra một tiếng than thở: “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”
“Nói chuyện?”
Mai Niệm Tuyết nhướng mày lên, cười gằn một tiếng: ‘Nói chuyện gì? Nói
chuyện thế nào?”
Bọn họ đã có lực lượng sửa chữa phong ấn nơi này, đối phương lại muốn
thương lượng vào lúc này?
“Các ngươi cưỡng ép nhốt chúng ta ở đây, các ngươi cũng có lợi ích gì? Song
phương chỉ có thể lưỡng bại câu thương.”
Thần Đa La suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn là vị trên kia dễ nói chuyện hơn.
Hắn nhắm mắt lại, tụ tập tất cả linh thức mà bản thân có thể sử dụng.
Một cái chớp mắt tiếp theo, hắn trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Sở Hi Thanh.
Huyết sát vô tận ở nơi này, cộng thêm hai trăm vạn huyết phó và mấy chục vạn
Dị ma, tất cả đều bị Thần Ý Xúc Tử Đao đánh tan, chúng bốc hơi nhanh chóng,
hình thành một cột khí màu đỏ thẫm.
Nguyên thần Thần Đa La hơi động, dùng hơi nước và linh lực để ngưng tụ ra
một cái thân ngoại hóa thân.
Hắn mở mắt ra, ngưng thần đánh giá thiếu niên tuấn tú và thiếu nữ giáp đỏ
trước mắt.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đám cự thần ở chung quanh nghe vậy, sắc mặt cả đám đều đen xì.Bị người ta mắng là rác rưởi, ngu xuẩn, thì ai có thể vui vẻ?Nhưng bọn họ cũng không thể phản bác.So với đôi cẩu nam nữ trước mắt, bọn họ quả thật là rác rưởi.Lúc này, Sở Vân Vân chợt đổi giọng: “Thư Hoài Thạch muốn phục sinh cũngkhông đơn giản như ngươi nghĩ, bọn họ cần phải bài trừ Tuyệt Thiên của ta, TruThiên của ngươi, Tiệt Thiên của Mộc Kiếm Tiên trước, sau đó mới có thể tái tạocơ thể.”Lúc này vẻ mặt của Sở Hi Thanh mới thả lỏng.Hắn không có lòng tin với Tru Thiên chi đạo của mình, nhưng lại tin tưởng SởVân Vân và Mộc Kiếm Tiên.Muốn bài trừ lực lượng của hai người họ, nói nghe thì dễ!“Như vậy, một thương vừa rồi là chiêu pháp gì?”“Ta lấy Vạn Thần Kiếp làm trụ cột, tự nghĩ ra ‘Tru Thần chi chiêu’ Chú SinhĐịnh Tử!”Sở Vân Vân rốt cuộc cũng khôi phục vài phần sức lực, nàng mạnh mẽ đẩy SởHi Thanh ra, giọng nói hờ hững: “Đáng tiếc là lực lượng huyết mạch của ta cònchưa khôi phục hoàn toàn, một chiêu này chỉ có bảy phần uy lực. Bằng khôngthì dưới ‘Gần Thần’, không ai có thể sống.”Cự thần ở chung quanh nghe vậy thì đều lạnh cả sống lưng.Khi Sở Vân Vân đánh một thương kia, bọn họ đều cảm giác được linh hồn đangrung động, rơi vào sợ hãi đến cực hạn.Sở Hi Thanh không khỏi gật đầu tán đồng.Một thương Chú Sinh Định Tử vừa rồi của Sở Vân Vân, không chỉ mạnh màcòn quá nhanh!Tất cả ‘Tru Thần chi chiêu’ đều cần súc lực súc thế mới có thể thi triển, võ tuSiêu Phẩm cũng không ngoại lệ.Một số chiêu súc lực quá lâu, hầu như không có cơ hội thi triển trong chiến đấu.Nếu cố sử dụng, trái lại sẽ trở thành sơ hở trí mạng.Một thương vừa rồi của Sở Vân Vân lại quá nhanh!Sau đó, vẻ mặt của hắn hơi động: “Một chiêu này tên là Chú Sinh Định Tử, lẽnào?”“Nếu thi triển ngược lại, có thể làm người sống lại, nhưng bây giờ ta không làmđược, thiếu một ít lực lượng thiên quy!”Sở Vân Vân khẽ mỉm cười: “Sau này tu vị của ngươi tăng lên, cần cố gắngnghiên cứu Vô Cực Trảm. Môn võ đạo này rất có ích với ta, có thể làm ChúSinh Định Tử tiến thêm một bước.”Cùng lúc đó, tại tầng sâu nhất dưới Vạn Ma quật.Trên mặt Già Thiên Kiếm Thánh – Mạch Đan Thư hiện lên ý cười: “Xem ra khívận của Vô Tướng thần tông vẫn chưa hết. Ngàn năm trước có Huyết Nhai,ngàn năm sau lại có một anh kiệt như vậy. Chúng ta bị nhốt ở đây mấy năm,tông môn vẫn phát triển rất tốt.”“Thương pháp của nữ tử kia rất tốt! Võ đạo của nàng, rõ ràng là đã ‘GầnThần’!”Thần Ấn Phiên Thiên, Tụ Lý Càn Khôn – Thẩm Nguyên vẫn còn dư vị với mộtthương kia của Sở Vân Vân.Hắn chà chà hai tiếng, sau đó cười thoải mái: “Tông ta phụng mệnh lệnh Nhânhoàng, trông coi cửa phía bắc Thần Châu, trấp áp Ma cốt của La Hầu. Tự nhiêncó thiên mệnh gia trì, khí vận nhân tộc bảo vệ.”Vẻ mặt Thiên Hạ Vô Đao – Mai Niệm Tuyết lại hơi phức tạp.Thư Hoài Thạch tuy từng lại bại tướng dưới tay hắn, nhưng mà trước khi MaiNiệm Tuyết bước vào nhất phẩm, kẻ này vẫn là một đối thủ mạnh mẽ nhất củahắn.Không ngờ một nhân vật cao siêu như vậy, lại chết ở trong tay hậu bối của hắn.Tuy nói là liên thủ với Mộc Kiếm Tiên và Sở Hi Thanh, nhưng võ đạo của thiếunữ đã đủ để sánh vai với Mai Niệm Tuyết hắn.Chỉ là không biết vì sao mà tu vị của thiếu nữ này lại không đầy đủ.Dù có sự hỗ trợ của Bình Thiên Kiếm, cũng chỉ phát huy được gần bảy phầnmười thực lực.“Xem ra không còn biến hóa gì nữa rồi.”Mai Niệm Tuyết thu hồi thần thức: “Mời hai vị tổ sư rời khỏi Vạn Ma quật, saungày hôm nay, ta và Tố Phong Đao là đủ để trấn áp nơi này rồi.”Hai người Mạch Đan Thư và Thẩm Nguyên không khỏi liếc mắt nhìn nhau.Sau đó, Mạch Đan Thư lại nở nụ cười tiêu sái: “Chúng ta đúng là phải dưỡngthương một chút, nhưng mà không vội, hai người chúng ta trợ giúp ngươi củngcố phong ấn nơi này rồi rút đi cũng không muộn.”Ba vị thần linh Vĩnh Hằng ở nơi này thì lại yên lặng.Thần Xích Hỏa và Thần Hổ Xương đều cúi đầu, vẻ mặt cực kỳ khó coi, khí cơcũng cực kỳ ngột ngạt.Thần Đa La lại rơi vào trầm tư.Một lát sau, hắn phát ra một tiếng than thở: “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”“Nói chuyện?”Mai Niệm Tuyết nhướng mày lên, cười gằn một tiếng: ‘Nói chuyện gì? Nóichuyện thế nào?”Bọn họ đã có lực lượng sửa chữa phong ấn nơi này, đối phương lại muốnthương lượng vào lúc này?“Các ngươi cưỡng ép nhốt chúng ta ở đây, các ngươi cũng có lợi ích gì? Songphương chỉ có thể lưỡng bại câu thương.”Thần Đa La suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn là vị trên kia dễ nói chuyện hơn.Hắn nhắm mắt lại, tụ tập tất cả linh thức mà bản thân có thể sử dụng.Một cái chớp mắt tiếp theo, hắn trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Sở Hi Thanh.Huyết sát vô tận ở nơi này, cộng thêm hai trăm vạn huyết phó và mấy chục vạnDị ma, tất cả đều bị Thần Ý Xúc Tử Đao đánh tan, chúng bốc hơi nhanh chóng,hình thành một cột khí màu đỏ thẫm.Nguyên thần Thần Đa La hơi động, dùng hơi nước và linh lực để ngưng tụ ramột cái thân ngoại hóa thân.Hắn mở mắt ra, ngưng thần đánh giá thiếu niên tuấn tú và thiếu nữ giáp đỏtrước mắt.