Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1641: Đột phá (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thần Đa La không khỏi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng.Hắn lại rơi vào suy ngẫm, sau đó tâm thần hơi động: “Cá nhân ta có thể đápứng, nhưng ta có một điều kiện tiên quyết. Tương lai, chờ đến khi các hạ đăngthần, nhất định phải thả ba người chúng ta ra.”“Thả ra?” Sở Hi Thanh không khỏi nheo mắt lại.“Ta tin tưởng, đến khi đó thì các ngươi đã không để ý đến chúng ta nữa.”Vẻ mặt Thần Đa La chân thành: “Với thiên tư của các hạ, một vị leo lên thần vị,vậy nhất định sẽ là một trong những thần linh mạnh mẽ nhất thiên địa, làm saolại sợ ba người chúng ta báo thù?”Sở Hi Thanh lại âm thầm cười gằn.Vị này nghĩ hay lắm.Cá đã ở trên thở, lại còn muốn nhảy ra khỏi thớt, chạy khỏi lưỡi đao sao?Nhưng nếu như ba vị thần linh Vĩnh Hằng này chịu thật lòng làm việc cho bọnhọ một thời gian, trái lại thì cũng là một cái thẻ đánh bạc không tệ.Dù chỉ là một bộ phân hồn hóa thân, sức chiến đấu cũng tương đương với võ tunhị phẩm thượng.Nếu như phối hợp với một bộ thân thể pháp khí tốt một chút, sức chiến đấu còncó thể tăng lên đến nhất phẩm.Hắn rơi vào suy ngẫm, đang suy nghĩ có nên đáp ứng hay không, lại dùng điềukiện gì?Còn nữa, hắn nên làm gì để đảm bảo ba vị thần linh Vĩnh Hằng này vẫn luônnằm trong sự khống chế của Vô Tướng thần tông.Có nhiều khi, thủ đoạn của đám thần linh này là thứ bọn họ không tưởng tượngnổi.. . .Khi Sở Vân Vân bay ra khỏi hang động, nói như có điều suy nghĩ: “Bọn họđang đánh cược, đánh cược ngươi không sống đến cảnh giới Siêu Phẩm, hoặc làtrong vòng ngàn năm, ngươi ko thể đăng thần.”Bọn họ ký kết Thần khế nhìn như hoàn mỹ, Vô Tướng thần tông có thể nói làchiếm hết chỗ tốt.Nhưng thật ra điểm mấu chốt của những Thần khế này, đều nằm trên người SởHi Thanh.Chỉ cần Sở Hi Thanh tử vong, mất khống chế mảnh vỡ Thần Khế thiên bi, căncơ của những Thần khế này sẽ bị dao động.“Như nhau, ta cũng đang đánh cược mà, đúng không?”Sở Hi Thanh cười không để ý.Hắn vừa cảm ứng thay đổi trong cơ thể, và dị tượng của Thần Khế thiên bi, vừatrả lời: “Vô Tướng thần tông bây giờ, có thêm một phần lực lượng cũng tốt.Bọn họ thu hồi lực lượng nguyền rủa, cũng có thể để chúng ta khôi phục mấyphần nguyên khí. Hơn nữa, dù cho ta ngã xuống trước khi bước vào Siêu Phẩmnhư bọn họ đoán, vậy cũng có Táng Thiên và Lê Tham chứng kiến, không phảinói hủy là hủy được.”Chỉ có nắm giữ càng nhiều lực lượng, thì mới có thể phá tan cơn phong ba bãotáp phía trước.Sở Vân Vân hơi gật đầu.Vì vậy nàng với ba vị tổ sư mới không phản đối, để Sở Hi Thanh đại biểu VôTướng thần tông ký kết Thần khế với ba vị thần linh Vĩnh Hằng.Cuộc giao dịch này, Vô Tướng thần tông vẫn kiếm lời.Tình huống xấu nhất là khôi phục như ngày hôm nay thôi.Lúc này, bọn họ đã đi ra khỏi hang động.Sở Vân Vân đưa mắt nhìn quanh, phát hiện nam tử giáp đỏ kia quả nhiên đã bỏchạy.“Nửa khắc trước, khi cảm ứng được linh cơ của Thư Hoài Thạch biến mất, hắnđã chạy trốn.”Tố Phong Đao bình tĩnh nhìn Sở Vân Vân.Giọng nói của nàng hơi do dự, cũng có chút không thể tin nổi: “Ngươi là . ..Mộc Ca?”Ánh mắt Sở Vân Vân lóe lên, sau đó cởi mũ giáp, cúi người thật sâu trước TốPhong Đao: “Đệ tử Sở Vân Vân, tham kiến sư tôn.”“Vân Vân?” Tố Phong Đao đầu tiên là không hiểu, sau đó liền hiểu ý của SởVân Vân.Nàng bình tĩnh nhìn mặt Sở Vân Vân, trên gương mặt bình tĩnh của nàng vẫnlạnh lẽo như cũ, chỉ là tay nàng đang run rẩy.“Ngươi không chết thật?”Tố Phong Đao dùng bàn tay run rẩy sờ mặt Sở Vân Vân, cảm giác sinh cơ trongcơ thể đồ nhi.“Xác thực là không chết! Ngươi đã trở về, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!”Giọng nói của nàng ngậm lấy vui mừng và chờ mong đến cực hạn, hoàn toànkhó có thể diễn tả bằng lời.Viền mắt Sở Vân Vân đỏ ửng, lại cúi người lần nữa: “Đệ tử may mắn, được quýnhân trợ giúp, khởi từ hoàn sinh. Lần này, nhất định sẽ không phụ lòng chờmong của sư tôn.”“Nha đầu ngốc! Ta có chờ mong gì chứ? Dù là cái Vạn Ma quật này, cũng giảiquyết gần xong rồi. Có thể nhìn thấy ngươi đứng ở đây, ta đã vui vẻ rồi.”Tố Phong Đao thấy buồn cười, nàng đang muốn nói gì thêm, lại nghe PhongTam ở bên cạnh nói với vẻ vui mừng: “Chủ thượng, ngươi chuẩn bị đột phá rồisao?”Sở Hi Thanh còn đang cảm ứng biến hóa trong cơ thể.Hắn cũng không biết vì sao mình lại lấy lòng được hai vị Ma thần kia.Lúc này, bên trong giao diện hệ thống, Lê Tham chi môn đã biến thành ‘LêTham chi môn (cao)’.Táng Thiên chân huyết của hắn cũng đang biến hóa thành Táng Thiên thầnhuyết, cũng nuốt chửng huyết mạch La Hầu thêm một bước nữa.Huyết mạch này còn chưa vững chắc, nhưng năng lực thiên thú của hắn đangđược cường hóa.Cùng lúc đó, còn có năng lực mới xuất hiện.Sở Hi Thanh nghe Phong Tam nói thì ngẩng đầu lên, chuẩn bị nhìn về phíaPhong Tam, lại phát hiện ánh mắt như đao thương kiếm kích của Tố PhongĐao.Sở Hi Thanh chợt cảm thấy chột dạ, hiểu vị sư tôn này quá nửa là biết thân phậncủa Cuồng Kiếm – Phong Tam rồi.Hắn chợt bình tĩnh lại.Tuy rằng chuyện của Phong Tam, hắn có hiềm nghi lừa bịp thật. Nhưng màtrạng thái của Hạ Bạch Thạch đã chuyển biến tốt, đây là việc mà mắt thườngcũng có thể nhìn thấy. 

Thần Đa La không khỏi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng.

Hắn lại rơi vào suy ngẫm, sau đó tâm thần hơi động: “Cá nhân ta có thể đáp

ứng, nhưng ta có một điều kiện tiên quyết. Tương lai, chờ đến khi các hạ đăng

thần, nhất định phải thả ba người chúng ta ra.”

“Thả ra?” Sở Hi Thanh không khỏi nheo mắt lại.

“Ta tin tưởng, đến khi đó thì các ngươi đã không để ý đến chúng ta nữa.”

Vẻ mặt Thần Đa La chân thành: “Với thiên tư của các hạ, một vị leo lên thần vị,

vậy nhất định sẽ là một trong những thần linh mạnh mẽ nhất thiên địa, làm sao

lại sợ ba người chúng ta báo thù?”

Sở Hi Thanh lại âm thầm cười gằn.

Vị này nghĩ hay lắm.

Cá đã ở trên thở, lại còn muốn nhảy ra khỏi thớt, chạy khỏi lưỡi đao sao?

Nhưng nếu như ba vị thần linh Vĩnh Hằng này chịu thật lòng làm việc cho bọn

họ một thời gian, trái lại thì cũng là một cái thẻ đánh bạc không tệ.

Dù chỉ là một bộ phân hồn hóa thân, sức chiến đấu cũng tương đương với võ tu

nhị phẩm thượng.

Nếu như phối hợp với một bộ thân thể pháp khí tốt một chút, sức chiến đấu còn

có thể tăng lên đến nhất phẩm.

Hắn rơi vào suy ngẫm, đang suy nghĩ có nên đáp ứng hay không, lại dùng điều

kiện gì?

Còn nữa, hắn nên làm gì để đảm bảo ba vị thần linh Vĩnh Hằng này vẫn luôn

nằm trong sự khống chế của Vô Tướng thần tông.

Có nhiều khi, thủ đoạn của đám thần linh này là thứ bọn họ không tưởng tượng

nổi.

. . .

Khi Sở Vân Vân bay ra khỏi hang động, nói như có điều suy nghĩ: “Bọn họ

đang đánh cược, đánh cược ngươi không sống đến cảnh giới Siêu Phẩm, hoặc là

trong vòng ngàn năm, ngươi ko thể đăng thần.”

Bọn họ ký kết Thần khế nhìn như hoàn mỹ, Vô Tướng thần tông có thể nói là

chiếm hết chỗ tốt.

Nhưng thật ra điểm mấu chốt của những Thần khế này, đều nằm trên người Sở

Hi Thanh.

Chỉ cần Sở Hi Thanh tử vong, mất khống chế mảnh vỡ Thần Khế thiên bi, căn

cơ của những Thần khế này sẽ bị dao động.

“Như nhau, ta cũng đang đánh cược mà, đúng không?”

Sở Hi Thanh cười không để ý.

Hắn vừa cảm ứng thay đổi trong cơ thể, và dị tượng của Thần Khế thiên bi, vừa

trả lời: “Vô Tướng thần tông bây giờ, có thêm một phần lực lượng cũng tốt.

Bọn họ thu hồi lực lượng nguyền rủa, cũng có thể để chúng ta khôi phục mấy

phần nguyên khí. Hơn nữa, dù cho ta ngã xuống trước khi bước vào Siêu Phẩm

như bọn họ đoán, vậy cũng có Táng Thiên và Lê Tham chứng kiến, không phải

nói hủy là hủy được.”

Chỉ có nắm giữ càng nhiều lực lượng, thì mới có thể phá tan cơn phong ba bão

táp phía trước.

Sở Vân Vân hơi gật đầu.

Vì vậy nàng với ba vị tổ sư mới không phản đối, để Sở Hi Thanh đại biểu Vô

Tướng thần tông ký kết Thần khế với ba vị thần linh Vĩnh Hằng.

Cuộc giao dịch này, Vô Tướng thần tông vẫn kiếm lời.

Tình huống xấu nhất là khôi phục như ngày hôm nay thôi.

Lúc này, bọn họ đã đi ra khỏi hang động.

Sở Vân Vân đưa mắt nhìn quanh, phát hiện nam tử giáp đỏ kia quả nhiên đã bỏ

chạy.

“Nửa khắc trước, khi cảm ứng được linh cơ của Thư Hoài Thạch biến mất, hắn

đã chạy trốn.”

Tố Phong Đao bình tĩnh nhìn Sở Vân Vân.

Giọng nói của nàng hơi do dự, cũng có chút không thể tin nổi: “Ngươi là . .

.Mộc Ca?”

Ánh mắt Sở Vân Vân lóe lên, sau đó cởi mũ giáp, cúi người thật sâu trước Tố

Phong Đao: “Đệ tử Sở Vân Vân, tham kiến sư tôn.”

“Vân Vân?” Tố Phong Đao đầu tiên là không hiểu, sau đó liền hiểu ý của Sở

Vân Vân.

Nàng bình tĩnh nhìn mặt Sở Vân Vân, trên gương mặt bình tĩnh của nàng vẫn

lạnh lẽo như cũ, chỉ là tay nàng đang run rẩy.

“Ngươi không chết thật?”

Tố Phong Đao dùng bàn tay run rẩy sờ mặt Sở Vân Vân, cảm giác sinh cơ trong

cơ thể đồ nhi.

“Xác thực là không chết! Ngươi đã trở về, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!”

Giọng nói của nàng ngậm lấy vui mừng và chờ mong đến cực hạn, hoàn toàn

khó có thể diễn tả bằng lời.

Viền mắt Sở Vân Vân đỏ ửng, lại cúi người lần nữa: “Đệ tử may mắn, được quý

nhân trợ giúp, khởi từ hoàn sinh. Lần này, nhất định sẽ không phụ lòng chờ

mong của sư tôn.”

“Nha đầu ngốc! Ta có chờ mong gì chứ? Dù là cái Vạn Ma quật này, cũng giải

quyết gần xong rồi. Có thể nhìn thấy ngươi đứng ở đây, ta đã vui vẻ rồi.”

Tố Phong Đao thấy buồn cười, nàng đang muốn nói gì thêm, lại nghe Phong

Tam ở bên cạnh nói với vẻ vui mừng: “Chủ thượng, ngươi chuẩn bị đột phá rồi

sao?”

Sở Hi Thanh còn đang cảm ứng biến hóa trong cơ thể.

Hắn cũng không biết vì sao mình lại lấy lòng được hai vị Ma thần kia.

Lúc này, bên trong giao diện hệ thống, Lê Tham chi môn đã biến thành ‘Lê

Tham chi môn (cao)’.

Táng Thiên chân huyết của hắn cũng đang biến hóa thành Táng Thiên thần

huyết, cũng nuốt chửng huyết mạch La Hầu thêm một bước nữa.

Huyết mạch này còn chưa vững chắc, nhưng năng lực thiên thú của hắn đang

được cường hóa.

Cùng lúc đó, còn có năng lực mới xuất hiện.

Sở Hi Thanh nghe Phong Tam nói thì ngẩng đầu lên, chuẩn bị nhìn về phía

Phong Tam, lại phát hiện ánh mắt như đao thương kiếm kích của Tố Phong

Đao.

Sở Hi Thanh chợt cảm thấy chột dạ, hiểu vị sư tôn này quá nửa là biết thân phận

của Cuồng Kiếm – Phong Tam rồi.

Hắn chợt bình tĩnh lại.

Tuy rằng chuyện của Phong Tam, hắn có hiềm nghi lừa bịp thật. Nhưng mà

trạng thái của Hạ Bạch Thạch đã chuyển biến tốt, đây là việc mà mắt thường

cũng có thể nhìn thấy. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thần Đa La không khỏi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng.Hắn lại rơi vào suy ngẫm, sau đó tâm thần hơi động: “Cá nhân ta có thể đápứng, nhưng ta có một điều kiện tiên quyết. Tương lai, chờ đến khi các hạ đăngthần, nhất định phải thả ba người chúng ta ra.”“Thả ra?” Sở Hi Thanh không khỏi nheo mắt lại.“Ta tin tưởng, đến khi đó thì các ngươi đã không để ý đến chúng ta nữa.”Vẻ mặt Thần Đa La chân thành: “Với thiên tư của các hạ, một vị leo lên thần vị,vậy nhất định sẽ là một trong những thần linh mạnh mẽ nhất thiên địa, làm saolại sợ ba người chúng ta báo thù?”Sở Hi Thanh lại âm thầm cười gằn.Vị này nghĩ hay lắm.Cá đã ở trên thở, lại còn muốn nhảy ra khỏi thớt, chạy khỏi lưỡi đao sao?Nhưng nếu như ba vị thần linh Vĩnh Hằng này chịu thật lòng làm việc cho bọnhọ một thời gian, trái lại thì cũng là một cái thẻ đánh bạc không tệ.Dù chỉ là một bộ phân hồn hóa thân, sức chiến đấu cũng tương đương với võ tunhị phẩm thượng.Nếu như phối hợp với một bộ thân thể pháp khí tốt một chút, sức chiến đấu còncó thể tăng lên đến nhất phẩm.Hắn rơi vào suy ngẫm, đang suy nghĩ có nên đáp ứng hay không, lại dùng điềukiện gì?Còn nữa, hắn nên làm gì để đảm bảo ba vị thần linh Vĩnh Hằng này vẫn luônnằm trong sự khống chế của Vô Tướng thần tông.Có nhiều khi, thủ đoạn của đám thần linh này là thứ bọn họ không tưởng tượngnổi.. . .Khi Sở Vân Vân bay ra khỏi hang động, nói như có điều suy nghĩ: “Bọn họđang đánh cược, đánh cược ngươi không sống đến cảnh giới Siêu Phẩm, hoặc làtrong vòng ngàn năm, ngươi ko thể đăng thần.”Bọn họ ký kết Thần khế nhìn như hoàn mỹ, Vô Tướng thần tông có thể nói làchiếm hết chỗ tốt.Nhưng thật ra điểm mấu chốt của những Thần khế này, đều nằm trên người SởHi Thanh.Chỉ cần Sở Hi Thanh tử vong, mất khống chế mảnh vỡ Thần Khế thiên bi, căncơ của những Thần khế này sẽ bị dao động.“Như nhau, ta cũng đang đánh cược mà, đúng không?”Sở Hi Thanh cười không để ý.Hắn vừa cảm ứng thay đổi trong cơ thể, và dị tượng của Thần Khế thiên bi, vừatrả lời: “Vô Tướng thần tông bây giờ, có thêm một phần lực lượng cũng tốt.Bọn họ thu hồi lực lượng nguyền rủa, cũng có thể để chúng ta khôi phục mấyphần nguyên khí. Hơn nữa, dù cho ta ngã xuống trước khi bước vào Siêu Phẩmnhư bọn họ đoán, vậy cũng có Táng Thiên và Lê Tham chứng kiến, không phảinói hủy là hủy được.”Chỉ có nắm giữ càng nhiều lực lượng, thì mới có thể phá tan cơn phong ba bãotáp phía trước.Sở Vân Vân hơi gật đầu.Vì vậy nàng với ba vị tổ sư mới không phản đối, để Sở Hi Thanh đại biểu VôTướng thần tông ký kết Thần khế với ba vị thần linh Vĩnh Hằng.Cuộc giao dịch này, Vô Tướng thần tông vẫn kiếm lời.Tình huống xấu nhất là khôi phục như ngày hôm nay thôi.Lúc này, bọn họ đã đi ra khỏi hang động.Sở Vân Vân đưa mắt nhìn quanh, phát hiện nam tử giáp đỏ kia quả nhiên đã bỏchạy.“Nửa khắc trước, khi cảm ứng được linh cơ của Thư Hoài Thạch biến mất, hắnđã chạy trốn.”Tố Phong Đao bình tĩnh nhìn Sở Vân Vân.Giọng nói của nàng hơi do dự, cũng có chút không thể tin nổi: “Ngươi là . ..Mộc Ca?”Ánh mắt Sở Vân Vân lóe lên, sau đó cởi mũ giáp, cúi người thật sâu trước TốPhong Đao: “Đệ tử Sở Vân Vân, tham kiến sư tôn.”“Vân Vân?” Tố Phong Đao đầu tiên là không hiểu, sau đó liền hiểu ý của SởVân Vân.Nàng bình tĩnh nhìn mặt Sở Vân Vân, trên gương mặt bình tĩnh của nàng vẫnlạnh lẽo như cũ, chỉ là tay nàng đang run rẩy.“Ngươi không chết thật?”Tố Phong Đao dùng bàn tay run rẩy sờ mặt Sở Vân Vân, cảm giác sinh cơ trongcơ thể đồ nhi.“Xác thực là không chết! Ngươi đã trở về, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!”Giọng nói của nàng ngậm lấy vui mừng và chờ mong đến cực hạn, hoàn toànkhó có thể diễn tả bằng lời.Viền mắt Sở Vân Vân đỏ ửng, lại cúi người lần nữa: “Đệ tử may mắn, được quýnhân trợ giúp, khởi từ hoàn sinh. Lần này, nhất định sẽ không phụ lòng chờmong của sư tôn.”“Nha đầu ngốc! Ta có chờ mong gì chứ? Dù là cái Vạn Ma quật này, cũng giảiquyết gần xong rồi. Có thể nhìn thấy ngươi đứng ở đây, ta đã vui vẻ rồi.”Tố Phong Đao thấy buồn cười, nàng đang muốn nói gì thêm, lại nghe PhongTam ở bên cạnh nói với vẻ vui mừng: “Chủ thượng, ngươi chuẩn bị đột phá rồisao?”Sở Hi Thanh còn đang cảm ứng biến hóa trong cơ thể.Hắn cũng không biết vì sao mình lại lấy lòng được hai vị Ma thần kia.Lúc này, bên trong giao diện hệ thống, Lê Tham chi môn đã biến thành ‘LêTham chi môn (cao)’.Táng Thiên chân huyết của hắn cũng đang biến hóa thành Táng Thiên thầnhuyết, cũng nuốt chửng huyết mạch La Hầu thêm một bước nữa.Huyết mạch này còn chưa vững chắc, nhưng năng lực thiên thú của hắn đangđược cường hóa.Cùng lúc đó, còn có năng lực mới xuất hiện.Sở Hi Thanh nghe Phong Tam nói thì ngẩng đầu lên, chuẩn bị nhìn về phíaPhong Tam, lại phát hiện ánh mắt như đao thương kiếm kích của Tố PhongĐao.Sở Hi Thanh chợt cảm thấy chột dạ, hiểu vị sư tôn này quá nửa là biết thân phậncủa Cuồng Kiếm – Phong Tam rồi.Hắn chợt bình tĩnh lại.Tuy rằng chuyện của Phong Tam, hắn có hiềm nghi lừa bịp thật. Nhưng màtrạng thái của Hạ Bạch Thạch đã chuyển biến tốt, đây là việc mà mắt thườngcũng có thể nhìn thấy. 

Chương 1641: Đột phá (4)