Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1648: Chiến trường tĩnh mịch (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bốn canh giờ trước, Ngạo Quốc đã nhận được tin phù.Vạn Ma quật đã bị trấn áp, đại họa quấy nhiễu Vô Tướng thần tông mấy trămnăm đã tạm thời được giải quyết, điều này cũng khiến Ngạo Quốc yên tâm.Hắn là Yến Quy Lai vốn đã quyết định, nếu như chuyện quá khẩn cấp, haingười bọn họ sẽ mượn bí pháp tông môn để đột phá nhất phẩm.Hành động này sẽ khiến bọn họ trả giá đắt, nhưng có thể đảm bảo mấy vạn đệtử ở đây, à cả chủ lực của Thiên Lang quân an toàn rời khỏi Thương Langnguyên.Bây giờ thì không cần nữa rồi.Lâm Độ Viễn nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn chung quanh.Mấy vạn đệ tử của Vô Tướng thần tông quả thực là rất bình tĩnh, vị trí vẫn đâuvào đây, ngăn ngắn trật tự rõ ràng.Đặc biệt là hai đường Chiến và Ngự, hiện giờ vẫn là chủ lực chống đỡ đại quânCự linh.Vấn đề là, ngay cả tông chủ Tề Thiên Kiếm Thánh – Lý Trường Sinh cũng đãđến đây rồi.Bọn họ lấy đâu ra viện binh nữa?“Trận chiến này kết thúc, Vô Tướng thần tông ta tự nhiên sẽ tính sổ với bọnhọ.”Ngạo Quốc cười gằn một tiếng, trong mắt tràn đầy lửa giận: “Lâm huynh yêntâm, kẻ nên chịu trách nhiệm cho trận chiến này, kẻ nên trả lời cho cái chết của13 vạn tướng sĩ Thiên Lang quân, một tên cũng đừng hòng thoát được.”Lâm Độ Viễn lại thấy khó hiểu hơn.Lúc này, giọng nói của Lý Trường Sinh lại truyền đến từ phía xa xa: “Ha ha!Đám giun dế các ngươi chỉ có chút trình độ này sao? Quả thực là gãi ngứa. Xemra giẫm chết con chuột nhắt nhà ngươi đây! Ngươi cũng biết chạy đấy. . .”Lâm Độ Viễn nhìn ra xa xa, chỉ thấy thân thể năm thước của Lý Trường Sinh đãbiến thành cao hơn ngàn trượng, giống như một cột chống trời chống đỡ thiênđịa.Những Cự linh cao hai mươi trượng kia, quả thực là giống như giun dế khiđứng trước mặt Lý Trường Sinh.Nhưng điều này cũng làm cho Lý Trường Sinh trở thành cái bia ngắm.Vô số mũi tên có uy lực lớn và có độc bắn về phía hắn.Thân thể khổng lồ của Lý Trường Sinh có muốn tránh cũng không được, trênngười đã có rất nhiều miệng vết thương.Nhưng mà miệng vị này vẫn rất cứng, thần thái bễ nghễ thiên hạ, khinh thườngtất cả.Lâm Độ Viễn không khỏi quay đầu lại nhìn Ngạo Quốc với ánh mắt lo lắng.Lý Trường Sinh đã như vậy rồi, thật sự không có vấn đề gì sao?Vẻ mặt Ngạo Quốc lúng túng, chuyển mắt qua nơi khác: “Yên tâm, nhiều nhấtlà nửa khắc nữa, hắn sẽ chạy đến nơi này! Hả? Đao pháp tốt!”Ngạo Quốc nói được một nửa, bỗng nhiên phát ra một tiếng tán thưởng.Hắn nhìn thấy một đạo ánh đao bảy màu ở cách đó không xa, vừa chém đầu mộtđại tướng Cự linh tam phẩm.Lâm Độ Viễn cũng liếc mắt nhìn qua, phát hiện đó chính là đệ tử chân truyềncủa Vô Tướng thần tông, Thần Huyễn Đao Quân – Lục Loạn Ly!Thần Huyễn Đao Quân là danh hào Thiên Cơ các đặt cho Lục Loạn Ly, thángtrước nàng đã bước lên hạng 7 Thanh Vân Tổng Bảng.Luận Võ lâu thì lại gọi nàng là Ly Huyễn Nữ Ma, đây cũng là vì cha của nàng làĐao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm.Dựa theo lời đồn, kỳ Luận Võ Thần Cơ tiếp theo, nữ tử này có thể vào ThanhVân Tứ Thiên Quân.“Quả thực là đao pháp tốt!”Con ngươi Lâm Độ Viễn sáng ngời, hiện ra một vệt than thở: “Đã có năm vị Cựlinh tam phẩm chết trong tay nàng rồi đúng không? Nữ tử này thuật võ song tu,tuy chỉ là tứ phẩm, nhưng sức chiến đấu lại đủ vào hàng 400 Địa Bảng.”“Đặc biệt là đao pháp bảy màu này, quả thực là không ai có thể cản. Vô Tướngthần tông các ngươi thật sự là nhân tài lớp lớp, một cái Vô Cực Đao Quân đãlàm cho người ta hâm mộ rồi, bây giờ lại có thêm một Thần Huyễn Đao Quân.”“Đao pháp này tên là Đại Minh Vương Luân, đã thất truyền trên giang hồ! Đaonày không chỉ mạnh mẽ, mà sau khi tu luyện thành công, một thân chân nguyênvà pháp lực sẽ sinh sôi không ngừng.”Ngạo Quốc gật đầu: “Thiên phú của nàng, quả thực là không kém Sở HiThanh!”Trong lòng hắn đang nghĩ, không biết Lý Trường Sinh và Thanh Hư Tử sẽ đểLục Loạn Ly tu luyện môn thánh truyền nào?Nội bộ tông môn vốn có rất nhiều tranh luận về thân phận của Lục Loạn Ly.Lục Loạn Ly là con gái Lục Trầm, là đời sau của phản tặc triều đình.Một khi Vô Tướng thần tông xếp nữ tử này vào hàng thánh truyền, vậy chẳngkhác nào đối đích chính diện với triều đình.Nhưng mà bây giờ, chắc là sẽ không còn tranh luận.Ngạo Quốc nắm chặt kiếm bên hông.Lòng thầm nói nếu thiên tử và triều đình có ý kiến, vậy có thể dùng đao kiếm đểlý luận với bọn họ.Cùng lúc đó, phía nam doanh trại Thiên Lang quân.Tần Tịch Nhan cũng đang ra sức giết địch.Nàng điều động thần bảo gia truyền là Quy Nhất Nguyên Chung, nó đang lơlửng ở ba mươi trượng giữa hư không, chém xuống vô số ánh đao.Đây là Tần Tịch Nhan sử dụng Thiên Địa Phục Nguyên Thác Ý Thần quyết, saochép Vạn Thần Kiếm của Tần Mộc Ca.Tuy rằng không có thần, nhưng uy lực lại cực lớn.Dưới ánh đao rơi xuống, đám Cự linh kia đều không thể ngăn cản, đại đa số đềulà hình thần câu diệt.Những Cự linh có thực lực tương đối mạnh thì cũng là tứ chi gãy lìa, hoặc làngực bụng xuất hiện một lỗ thủng dọa người.Cho nên khu vực Tần Tịch Nhan tọa trấn rất vững vàng, hầu như không có Cựlinh nào dám mạnh mẽ tấn công nơi này
Bốn canh giờ trước, Ngạo Quốc đã nhận được tin phù.
Vạn Ma quật đã bị trấn áp, đại họa quấy nhiễu Vô Tướng thần tông mấy trăm
năm đã tạm thời được giải quyết, điều này cũng khiến Ngạo Quốc yên tâm.
Hắn là Yến Quy Lai vốn đã quyết định, nếu như chuyện quá khẩn cấp, hai
người bọn họ sẽ mượn bí pháp tông môn để đột phá nhất phẩm.
Hành động này sẽ khiến bọn họ trả giá đắt, nhưng có thể đảm bảo mấy vạn đệ
tử ở đây, à cả chủ lực của Thiên Lang quân an toàn rời khỏi Thương Lang
nguyên.
Bây giờ thì không cần nữa rồi.
Lâm Độ Viễn nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn chung quanh.
Mấy vạn đệ tử của Vô Tướng thần tông quả thực là rất bình tĩnh, vị trí vẫn đâu
vào đây, ngăn ngắn trật tự rõ ràng.
Đặc biệt là hai đường Chiến và Ngự, hiện giờ vẫn là chủ lực chống đỡ đại quân
Cự linh.
Vấn đề là, ngay cả tông chủ Tề Thiên Kiếm Thánh – Lý Trường Sinh cũng đã
đến đây rồi.
Bọn họ lấy đâu ra viện binh nữa?
“Trận chiến này kết thúc, Vô Tướng thần tông ta tự nhiên sẽ tính sổ với bọn
họ.”
Ngạo Quốc cười gằn một tiếng, trong mắt tràn đầy lửa giận: “Lâm huynh yên
tâm, kẻ nên chịu trách nhiệm cho trận chiến này, kẻ nên trả lời cho cái chết của
13 vạn tướng sĩ Thiên Lang quân, một tên cũng đừng hòng thoát được.”
Lâm Độ Viễn lại thấy khó hiểu hơn.
Lúc này, giọng nói của Lý Trường Sinh lại truyền đến từ phía xa xa: “Ha ha!
Đám giun dế các ngươi chỉ có chút trình độ này sao? Quả thực là gãi ngứa. Xem
ra giẫm chết con chuột nhắt nhà ngươi đây! Ngươi cũng biết chạy đấy. . .”
Lâm Độ Viễn nhìn ra xa xa, chỉ thấy thân thể năm thước của Lý Trường Sinh đã
biến thành cao hơn ngàn trượng, giống như một cột chống trời chống đỡ thiên
địa.
Những Cự linh cao hai mươi trượng kia, quả thực là giống như giun dế khi
đứng trước mặt Lý Trường Sinh.
Nhưng điều này cũng làm cho Lý Trường Sinh trở thành cái bia ngắm.
Vô số mũi tên có uy lực lớn và có độc bắn về phía hắn.
Thân thể khổng lồ của Lý Trường Sinh có muốn tránh cũng không được, trên
người đã có rất nhiều miệng vết thương.
Nhưng mà miệng vị này vẫn rất cứng, thần thái bễ nghễ thiên hạ, khinh thường
tất cả.
Lâm Độ Viễn không khỏi quay đầu lại nhìn Ngạo Quốc với ánh mắt lo lắng.
Lý Trường Sinh đã như vậy rồi, thật sự không có vấn đề gì sao?
Vẻ mặt Ngạo Quốc lúng túng, chuyển mắt qua nơi khác: “Yên tâm, nhiều nhất
là nửa khắc nữa, hắn sẽ chạy đến nơi này! Hả? Đao pháp tốt!”
Ngạo Quốc nói được một nửa, bỗng nhiên phát ra một tiếng tán thưởng.
Hắn nhìn thấy một đạo ánh đao bảy màu ở cách đó không xa, vừa chém đầu một
đại tướng Cự linh tam phẩm.
Lâm Độ Viễn cũng liếc mắt nhìn qua, phát hiện đó chính là đệ tử chân truyền
của Vô Tướng thần tông, Thần Huyễn Đao Quân – Lục Loạn Ly!
Thần Huyễn Đao Quân là danh hào Thiên Cơ các đặt cho Lục Loạn Ly, tháng
trước nàng đã bước lên hạng 7 Thanh Vân Tổng Bảng.
Luận Võ lâu thì lại gọi nàng là Ly Huyễn Nữ Ma, đây cũng là vì cha của nàng là
Đao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm.
Dựa theo lời đồn, kỳ Luận Võ Thần Cơ tiếp theo, nữ tử này có thể vào Thanh
Vân Tứ Thiên Quân.
“Quả thực là đao pháp tốt!”
Con ngươi Lâm Độ Viễn sáng ngời, hiện ra một vệt than thở: “Đã có năm vị Cự
linh tam phẩm chết trong tay nàng rồi đúng không? Nữ tử này thuật võ song tu,
tuy chỉ là tứ phẩm, nhưng sức chiến đấu lại đủ vào hàng 400 Địa Bảng.”
“Đặc biệt là đao pháp bảy màu này, quả thực là không ai có thể cản. Vô Tướng
thần tông các ngươi thật sự là nhân tài lớp lớp, một cái Vô Cực Đao Quân đã
làm cho người ta hâm mộ rồi, bây giờ lại có thêm một Thần Huyễn Đao Quân.”
“Đao pháp này tên là Đại Minh Vương Luân, đã thất truyền trên giang hồ! Đao
này không chỉ mạnh mẽ, mà sau khi tu luyện thành công, một thân chân nguyên
và pháp lực sẽ sinh sôi không ngừng.”
Ngạo Quốc gật đầu: “Thiên phú của nàng, quả thực là không kém Sở Hi
Thanh!”
Trong lòng hắn đang nghĩ, không biết Lý Trường Sinh và Thanh Hư Tử sẽ để
Lục Loạn Ly tu luyện môn thánh truyền nào?
Nội bộ tông môn vốn có rất nhiều tranh luận về thân phận của Lục Loạn Ly.
Lục Loạn Ly là con gái Lục Trầm, là đời sau của phản tặc triều đình.
Một khi Vô Tướng thần tông xếp nữ tử này vào hàng thánh truyền, vậy chẳng
khác nào đối đích chính diện với triều đình.
Nhưng mà bây giờ, chắc là sẽ không còn tranh luận.
Ngạo Quốc nắm chặt kiếm bên hông.
Lòng thầm nói nếu thiên tử và triều đình có ý kiến, vậy có thể dùng đao kiếm để
lý luận với bọn họ.
Cùng lúc đó, phía nam doanh trại Thiên Lang quân.
Tần Tịch Nhan cũng đang ra sức giết địch.
Nàng điều động thần bảo gia truyền là Quy Nhất Nguyên Chung, nó đang lơ
lửng ở ba mươi trượng giữa hư không, chém xuống vô số ánh đao.
Đây là Tần Tịch Nhan sử dụng Thiên Địa Phục Nguyên Thác Ý Thần quyết, sao
chép Vạn Thần Kiếm của Tần Mộc Ca.
Tuy rằng không có thần, nhưng uy lực lại cực lớn.
Dưới ánh đao rơi xuống, đám Cự linh kia đều không thể ngăn cản, đại đa số đều
là hình thần câu diệt.
Những Cự linh có thực lực tương đối mạnh thì cũng là tứ chi gãy lìa, hoặc là
ngực bụng xuất hiện một lỗ thủng dọa người.
Cho nên khu vực Tần Tịch Nhan tọa trấn rất vững vàng, hầu như không có Cự
linh nào dám mạnh mẽ tấn công nơi này
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bốn canh giờ trước, Ngạo Quốc đã nhận được tin phù.Vạn Ma quật đã bị trấn áp, đại họa quấy nhiễu Vô Tướng thần tông mấy trămnăm đã tạm thời được giải quyết, điều này cũng khiến Ngạo Quốc yên tâm.Hắn là Yến Quy Lai vốn đã quyết định, nếu như chuyện quá khẩn cấp, haingười bọn họ sẽ mượn bí pháp tông môn để đột phá nhất phẩm.Hành động này sẽ khiến bọn họ trả giá đắt, nhưng có thể đảm bảo mấy vạn đệtử ở đây, à cả chủ lực của Thiên Lang quân an toàn rời khỏi Thương Langnguyên.Bây giờ thì không cần nữa rồi.Lâm Độ Viễn nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn chung quanh.Mấy vạn đệ tử của Vô Tướng thần tông quả thực là rất bình tĩnh, vị trí vẫn đâuvào đây, ngăn ngắn trật tự rõ ràng.Đặc biệt là hai đường Chiến và Ngự, hiện giờ vẫn là chủ lực chống đỡ đại quânCự linh.Vấn đề là, ngay cả tông chủ Tề Thiên Kiếm Thánh – Lý Trường Sinh cũng đãđến đây rồi.Bọn họ lấy đâu ra viện binh nữa?“Trận chiến này kết thúc, Vô Tướng thần tông ta tự nhiên sẽ tính sổ với bọnhọ.”Ngạo Quốc cười gằn một tiếng, trong mắt tràn đầy lửa giận: “Lâm huynh yêntâm, kẻ nên chịu trách nhiệm cho trận chiến này, kẻ nên trả lời cho cái chết của13 vạn tướng sĩ Thiên Lang quân, một tên cũng đừng hòng thoát được.”Lâm Độ Viễn lại thấy khó hiểu hơn.Lúc này, giọng nói của Lý Trường Sinh lại truyền đến từ phía xa xa: “Ha ha!Đám giun dế các ngươi chỉ có chút trình độ này sao? Quả thực là gãi ngứa. Xemra giẫm chết con chuột nhắt nhà ngươi đây! Ngươi cũng biết chạy đấy. . .”Lâm Độ Viễn nhìn ra xa xa, chỉ thấy thân thể năm thước của Lý Trường Sinh đãbiến thành cao hơn ngàn trượng, giống như một cột chống trời chống đỡ thiênđịa.Những Cự linh cao hai mươi trượng kia, quả thực là giống như giun dế khiđứng trước mặt Lý Trường Sinh.Nhưng điều này cũng làm cho Lý Trường Sinh trở thành cái bia ngắm.Vô số mũi tên có uy lực lớn và có độc bắn về phía hắn.Thân thể khổng lồ của Lý Trường Sinh có muốn tránh cũng không được, trênngười đã có rất nhiều miệng vết thương.Nhưng mà miệng vị này vẫn rất cứng, thần thái bễ nghễ thiên hạ, khinh thườngtất cả.Lâm Độ Viễn không khỏi quay đầu lại nhìn Ngạo Quốc với ánh mắt lo lắng.Lý Trường Sinh đã như vậy rồi, thật sự không có vấn đề gì sao?Vẻ mặt Ngạo Quốc lúng túng, chuyển mắt qua nơi khác: “Yên tâm, nhiều nhấtlà nửa khắc nữa, hắn sẽ chạy đến nơi này! Hả? Đao pháp tốt!”Ngạo Quốc nói được một nửa, bỗng nhiên phát ra một tiếng tán thưởng.Hắn nhìn thấy một đạo ánh đao bảy màu ở cách đó không xa, vừa chém đầu mộtđại tướng Cự linh tam phẩm.Lâm Độ Viễn cũng liếc mắt nhìn qua, phát hiện đó chính là đệ tử chân truyềncủa Vô Tướng thần tông, Thần Huyễn Đao Quân – Lục Loạn Ly!Thần Huyễn Đao Quân là danh hào Thiên Cơ các đặt cho Lục Loạn Ly, thángtrước nàng đã bước lên hạng 7 Thanh Vân Tổng Bảng.Luận Võ lâu thì lại gọi nàng là Ly Huyễn Nữ Ma, đây cũng là vì cha của nàng làĐao Kiếm Như Mộng – Lục Trầm.Dựa theo lời đồn, kỳ Luận Võ Thần Cơ tiếp theo, nữ tử này có thể vào ThanhVân Tứ Thiên Quân.“Quả thực là đao pháp tốt!”Con ngươi Lâm Độ Viễn sáng ngời, hiện ra một vệt than thở: “Đã có năm vị Cựlinh tam phẩm chết trong tay nàng rồi đúng không? Nữ tử này thuật võ song tu,tuy chỉ là tứ phẩm, nhưng sức chiến đấu lại đủ vào hàng 400 Địa Bảng.”“Đặc biệt là đao pháp bảy màu này, quả thực là không ai có thể cản. Vô Tướngthần tông các ngươi thật sự là nhân tài lớp lớp, một cái Vô Cực Đao Quân đãlàm cho người ta hâm mộ rồi, bây giờ lại có thêm một Thần Huyễn Đao Quân.”“Đao pháp này tên là Đại Minh Vương Luân, đã thất truyền trên giang hồ! Đaonày không chỉ mạnh mẽ, mà sau khi tu luyện thành công, một thân chân nguyênvà pháp lực sẽ sinh sôi không ngừng.”Ngạo Quốc gật đầu: “Thiên phú của nàng, quả thực là không kém Sở HiThanh!”Trong lòng hắn đang nghĩ, không biết Lý Trường Sinh và Thanh Hư Tử sẽ đểLục Loạn Ly tu luyện môn thánh truyền nào?Nội bộ tông môn vốn có rất nhiều tranh luận về thân phận của Lục Loạn Ly.Lục Loạn Ly là con gái Lục Trầm, là đời sau của phản tặc triều đình.Một khi Vô Tướng thần tông xếp nữ tử này vào hàng thánh truyền, vậy chẳngkhác nào đối đích chính diện với triều đình.Nhưng mà bây giờ, chắc là sẽ không còn tranh luận.Ngạo Quốc nắm chặt kiếm bên hông.Lòng thầm nói nếu thiên tử và triều đình có ý kiến, vậy có thể dùng đao kiếm đểlý luận với bọn họ.Cùng lúc đó, phía nam doanh trại Thiên Lang quân.Tần Tịch Nhan cũng đang ra sức giết địch.Nàng điều động thần bảo gia truyền là Quy Nhất Nguyên Chung, nó đang lơlửng ở ba mươi trượng giữa hư không, chém xuống vô số ánh đao.Đây là Tần Tịch Nhan sử dụng Thiên Địa Phục Nguyên Thác Ý Thần quyết, saochép Vạn Thần Kiếm của Tần Mộc Ca.Tuy rằng không có thần, nhưng uy lực lại cực lớn.Dưới ánh đao rơi xuống, đám Cự linh kia đều không thể ngăn cản, đại đa số đềulà hình thần câu diệt.Những Cự linh có thực lực tương đối mạnh thì cũng là tứ chi gãy lìa, hoặc làngực bụng xuất hiện một lỗ thủng dọa người.Cho nên khu vực Tần Tịch Nhan tọa trấn rất vững vàng, hầu như không có Cựlinh nào dám mạnh mẽ tấn công nơi này