Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1659: Thần thoại võ lâm (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngoài ra, biên soạn của Thiên Cơ các còn đặt nghi vấn về triều đình và An Bắcđại tướng quân Tần Thắng đã đóng vai trò gì trong cuộc đại chiến này, suy đoánTần Thắng có thể đã cấu kết hoặc phối hợp với Cự linh phương bắc, ý đồ đưaThiên Lang quân và Vô Tướng thần tông vào chỗ chết.Thiên Cơ Võ Phổ cũng mới được triều đình thả ra, vì vậy không dùng từ cayđộc và trắng trợn như trước.Bọn họ chỉ ám chỉ, giữa những hàng chữ đều là trào phúng và nghi vấn.Khi Tả Thanh Vân xem hết quyển Thiên Cơ Võ Phổ này, cũng có không ítngười chung quanh đọc hết nội dung bên trong sách báo.Mọi người chung quanh nhất thời nghị luận sôi nổi.“Một đao trấn áp vạn quân? Thần Ý Xúc Tử Đao vô địch thiên hạ tái hiện nhângian. Thì ra là như vậy, thì ra là như vậy, bảo sao Thiên Cơ các và Luận Võ lâuđồng thời phát đặc san.”“Bài văn này thật sự làm người khí huyết dâng trào, rung động tâm can.”“Một người một đao trấn áp năm trăm vạn đại quân Cự linh, đây là loại uyphong thế nào chứ?”“Kỳ đặc san gần nhất của Thiên Cơ các là hơn một tháng trước đúng không?Trong vòng hai tháng, làm ba kỳ đặc san về một người, quả thực là chưa từngcó.”“Nếu như việc viết trong sách là thật, vậy hắn quả thật có tư cách này, đây cũnglà thần thoại võ lâm đương đại. Nhưng chuyện này có thể sao? Dưới đao ý củaVô Cực Đao Quân, mấy chục vạn Cự linh quỳ xuống không thể đứng dậy, chỉcần một ý niệm là có thể đánh nổ đầu một Cự linh nhị phẩm, chuyện này quảthật là như thần linh trên trần thế.”“Còn có thể giả sao? Rất nhiều người trên chiến trường đều tận mắt nhìn thấy.Nếu như không phải sự thật, Thiên Cơ Võ Phổ và Luận Võ Thần Cơ sẽ đồngthời phát hành đặc san sao?”“Nếu Thần Ý Xúc Tử Đao không có uy lực như vậy, Huyết Nhai Đao Quân lấygì trấp án Thần Châu, trấp áp thiên hạ? Một mình hắn liền có thể địch cả thiênhạ! Còn là cả Thần Châu lẫn Trung Thổ luôn.”“Thời gian trôi qua 800 năm, lại có người học được Thần Ý Xúc Tử Đao! Thiênphú của Vô Cực Đao Quân vốn đã có một không hai cổ kim, có người nói cònhơn cả Bá Võ Vương, chỉ sợ thành tựu của người này còn vượt qua cả HuyếtNhai Đao Quân!”“Thần ý vô địch Sở Hi Thanh, thần thoại võ lâm Sở Vô Địch. . . Lúc trước còncảm thấy lời này quá khoa trương, nhưng sau khi xem xong mới biết là danhxứng với thực, đây chính tuyệt đại thiên kiêu đương đại.”Tất cả mọi người đều than thở không thôi, vẻ mặt phấn khởi, giọng nói sục sôi.Cũng khiến cho rất nhiều hàng xóm ở quanh đây mở cửa mua hai quyển sách.Nhưng mọi người đều ăn ý, không nhắc đến nghi vấn và trào phúng bên trongThiên Cơ Võ Phổ, không nghị luận chuyện này.Dù sao quanh đây đều là nhà quan lại, mọi người đều biết nặng nhẹ, biết họa từmiệng mà ra, cũng biết cái gì có thể nói, cái gì không thể nói.Tả Thanh Vân nghe một trận, rồi cầm hai quyển sách về nhà.Khi hắn trở về sân, liền nhìn thấy thê tử đi ra ngoài bắt tội phạm đã trở về.Nàng ngồi trong đình đá trong sân, lông mày cau chặt, ánh mắt vô thần nhìn vềphương xa, hiển nhiên là có tâm sự gì đó.Tả Thanh Vân cảm thấy kỳ lạ, liền dạo bước đi qua: “Sao lại thất thần rồi? Xảyra chuyện gì sao?”“Trong Lục phiến môn có chút vấn đề, ta có thể xử lý.”Bạch Hổ Hầu mỉm cười, sắc mặt khôi phục bình thường.Nàng nhìn Tả Thanh Vân và hai quyển sách trong tay hắn với vẻ kinh dị: “Biếtchuyện phương bắc rồi? Vị huynh đệ này của ngươi thật sự là không tầmthường. Nói là thần thoại võ lâm đương đại cũng không quá.”Tả Thanh Vân nghe vậy thì sững sờ: “Nói cách khác, những việc trên này đều làthật?”“Còn có thể giả sao?” Trong lời nói của Bạch Hổ Hầu còn ngậm lấy cảm khái:“Sáng ngày hôm nay, Sở Hi Thanh xuất hiện ở chiến trường Thương Langnguyên, dùng Thần Ý Xúc Tử Đao trấp áp năm trăm vạn đại quân Cự linh, chỉvẻn vẹn nửa canh giờ, liền phá tan đại quân Cự linh.”“Còn về phần Vạn Ma quật, tuy rằng không có người nhìn thấy, người ngoài chỉcó thể suy đoán. Có điều, bên kia có mấy trăm vạn huyết phó, còn có 93 Cựthần Siêu Phẩm, ba vị thần linh Vĩnh Hằng, cũng chỉ có Thần Ý Xúc Tử Đaomới có thể trấn áp. Có người nói, môn chủ của của Thần Đao môn là VôThượng Đao – Thư Hoài Thạch cũng chết ở Vạn Ma quật.”Nội tâm Tả Thanh Vân chấn động kịch liệt.Hai quyển đặc san trong tay hắn không nhắc đến Thư Hoài Thạch.“Có thể nói việc này đã chấn động thiên hạ, trưa hôm nay, cao tầng võ lâm kinhthành và Hà Lạc đã biết được tin này, bao quát cả Lục phiến môn chúng ta.”Ánh mắt Bạch Hổ Hầu sâu thăm thẳm: “Ngươi không biết thì thôi, khi đó toànbộ Lục phiến môn đều chấn động. Sau trận chiến này, cục diện thiên hạ sẽ thayđổi, Vô Tướng thần tông không cần lo lắng nữa, từ đây hùng cứ bắc địa, mọihành động của bọn họ đều sẽ ảnh hưởng đến thời cuộc thiên hạ.”“Chỉ sợ ngày tháng sau này của triều đình sẽ rất khổ sở, có không biết bao nhiêungười trong thiên hạ sẽ ngủ không yên. Theo ta biết, khi chuyện xảy ra thì thiêntử đã mời quốc sư và rất nhiều đại thần thân tín vào Chính hòa điện để nghị sự,đến giờ vẫn còn chưa xong.”
Ngoài ra, biên soạn của Thiên Cơ các còn đặt nghi vấn về triều đình và An Bắc
đại tướng quân Tần Thắng đã đóng vai trò gì trong cuộc đại chiến này, suy đoán
Tần Thắng có thể đã cấu kết hoặc phối hợp với Cự linh phương bắc, ý đồ đưa
Thiên Lang quân và Vô Tướng thần tông vào chỗ chết.
Thiên Cơ Võ Phổ cũng mới được triều đình thả ra, vì vậy không dùng từ cay
độc và trắng trợn như trước.
Bọn họ chỉ ám chỉ, giữa những hàng chữ đều là trào phúng và nghi vấn.
Khi Tả Thanh Vân xem hết quyển Thiên Cơ Võ Phổ này, cũng có không ít
người chung quanh đọc hết nội dung bên trong sách báo.
Mọi người chung quanh nhất thời nghị luận sôi nổi.
“Một đao trấn áp vạn quân? Thần Ý Xúc Tử Đao vô địch thiên hạ tái hiện nhân
gian. Thì ra là như vậy, thì ra là như vậy, bảo sao Thiên Cơ các và Luận Võ lâu
đồng thời phát đặc san.”
“Bài văn này thật sự làm người khí huyết dâng trào, rung động tâm can.”
“Một người một đao trấn áp năm trăm vạn đại quân Cự linh, đây là loại uy
phong thế nào chứ?”
“Kỳ đặc san gần nhất của Thiên Cơ các là hơn một tháng trước đúng không?
Trong vòng hai tháng, làm ba kỳ đặc san về một người, quả thực là chưa từng
có.”
“Nếu như việc viết trong sách là thật, vậy hắn quả thật có tư cách này, đây cũng
là thần thoại võ lâm đương đại. Nhưng chuyện này có thể sao? Dưới đao ý của
Vô Cực Đao Quân, mấy chục vạn Cự linh quỳ xuống không thể đứng dậy, chỉ
cần một ý niệm là có thể đánh nổ đầu một Cự linh nhị phẩm, chuyện này quả
thật là như thần linh trên trần thế.”
“Còn có thể giả sao? Rất nhiều người trên chiến trường đều tận mắt nhìn thấy.
Nếu như không phải sự thật, Thiên Cơ Võ Phổ và Luận Võ Thần Cơ sẽ đồng
thời phát hành đặc san sao?”
“Nếu Thần Ý Xúc Tử Đao không có uy lực như vậy, Huyết Nhai Đao Quân lấy
gì trấp án Thần Châu, trấp áp thiên hạ? Một mình hắn liền có thể địch cả thiên
hạ! Còn là cả Thần Châu lẫn Trung Thổ luôn.”
“Thời gian trôi qua 800 năm, lại có người học được Thần Ý Xúc Tử Đao! Thiên
phú của Vô Cực Đao Quân vốn đã có một không hai cổ kim, có người nói còn
hơn cả Bá Võ Vương, chỉ sợ thành tựu của người này còn vượt qua cả Huyết
Nhai Đao Quân!”
“Thần ý vô địch Sở Hi Thanh, thần thoại võ lâm Sở Vô Địch. . . Lúc trước còn
cảm thấy lời này quá khoa trương, nhưng sau khi xem xong mới biết là danh
xứng với thực, đây chính tuyệt đại thiên kiêu đương đại.”
Tất cả mọi người đều than thở không thôi, vẻ mặt phấn khởi, giọng nói sục sôi.
Cũng khiến cho rất nhiều hàng xóm ở quanh đây mở cửa mua hai quyển sách.
Nhưng mọi người đều ăn ý, không nhắc đến nghi vấn và trào phúng bên trong
Thiên Cơ Võ Phổ, không nghị luận chuyện này.
Dù sao quanh đây đều là nhà quan lại, mọi người đều biết nặng nhẹ, biết họa từ
miệng mà ra, cũng biết cái gì có thể nói, cái gì không thể nói.
Tả Thanh Vân nghe một trận, rồi cầm hai quyển sách về nhà.
Khi hắn trở về sân, liền nhìn thấy thê tử đi ra ngoài bắt tội phạm đã trở về.
Nàng ngồi trong đình đá trong sân, lông mày cau chặt, ánh mắt vô thần nhìn về
phương xa, hiển nhiên là có tâm sự gì đó.
Tả Thanh Vân cảm thấy kỳ lạ, liền dạo bước đi qua: “Sao lại thất thần rồi? Xảy
ra chuyện gì sao?”
“Trong Lục phiến môn có chút vấn đề, ta có thể xử lý.”
Bạch Hổ Hầu mỉm cười, sắc mặt khôi phục bình thường.
Nàng nhìn Tả Thanh Vân và hai quyển sách trong tay hắn với vẻ kinh dị: “Biết
chuyện phương bắc rồi? Vị huynh đệ này của ngươi thật sự là không tầm
thường. Nói là thần thoại võ lâm đương đại cũng không quá.”
Tả Thanh Vân nghe vậy thì sững sờ: “Nói cách khác, những việc trên này đều là
thật?”
“Còn có thể giả sao?” Trong lời nói của Bạch Hổ Hầu còn ngậm lấy cảm khái:
“Sáng ngày hôm nay, Sở Hi Thanh xuất hiện ở chiến trường Thương Lang
nguyên, dùng Thần Ý Xúc Tử Đao trấp áp năm trăm vạn đại quân Cự linh, chỉ
vẻn vẹn nửa canh giờ, liền phá tan đại quân Cự linh.”
“Còn về phần Vạn Ma quật, tuy rằng không có người nhìn thấy, người ngoài chỉ
có thể suy đoán. Có điều, bên kia có mấy trăm vạn huyết phó, còn có 93 Cự
thần Siêu Phẩm, ba vị thần linh Vĩnh Hằng, cũng chỉ có Thần Ý Xúc Tử Đao
mới có thể trấn áp. Có người nói, môn chủ của của Thần Đao môn là Vô
Thượng Đao – Thư Hoài Thạch cũng chết ở Vạn Ma quật.”
Nội tâm Tả Thanh Vân chấn động kịch liệt.
Hai quyển đặc san trong tay hắn không nhắc đến Thư Hoài Thạch.
“Có thể nói việc này đã chấn động thiên hạ, trưa hôm nay, cao tầng võ lâm kinh
thành và Hà Lạc đã biết được tin này, bao quát cả Lục phiến môn chúng ta.”
Ánh mắt Bạch Hổ Hầu sâu thăm thẳm: “Ngươi không biết thì thôi, khi đó toàn
bộ Lục phiến môn đều chấn động. Sau trận chiến này, cục diện thiên hạ sẽ thay
đổi, Vô Tướng thần tông không cần lo lắng nữa, từ đây hùng cứ bắc địa, mọi
hành động của bọn họ đều sẽ ảnh hưởng đến thời cuộc thiên hạ.”
“Chỉ sợ ngày tháng sau này của triều đình sẽ rất khổ sở, có không biết bao nhiêu
người trong thiên hạ sẽ ngủ không yên. Theo ta biết, khi chuyện xảy ra thì thiên
tử đã mời quốc sư và rất nhiều đại thần thân tín vào Chính hòa điện để nghị sự,
đến giờ vẫn còn chưa xong.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngoài ra, biên soạn của Thiên Cơ các còn đặt nghi vấn về triều đình và An Bắcđại tướng quân Tần Thắng đã đóng vai trò gì trong cuộc đại chiến này, suy đoánTần Thắng có thể đã cấu kết hoặc phối hợp với Cự linh phương bắc, ý đồ đưaThiên Lang quân và Vô Tướng thần tông vào chỗ chết.Thiên Cơ Võ Phổ cũng mới được triều đình thả ra, vì vậy không dùng từ cayđộc và trắng trợn như trước.Bọn họ chỉ ám chỉ, giữa những hàng chữ đều là trào phúng và nghi vấn.Khi Tả Thanh Vân xem hết quyển Thiên Cơ Võ Phổ này, cũng có không ítngười chung quanh đọc hết nội dung bên trong sách báo.Mọi người chung quanh nhất thời nghị luận sôi nổi.“Một đao trấn áp vạn quân? Thần Ý Xúc Tử Đao vô địch thiên hạ tái hiện nhângian. Thì ra là như vậy, thì ra là như vậy, bảo sao Thiên Cơ các và Luận Võ lâuđồng thời phát đặc san.”“Bài văn này thật sự làm người khí huyết dâng trào, rung động tâm can.”“Một người một đao trấn áp năm trăm vạn đại quân Cự linh, đây là loại uyphong thế nào chứ?”“Kỳ đặc san gần nhất của Thiên Cơ các là hơn một tháng trước đúng không?Trong vòng hai tháng, làm ba kỳ đặc san về một người, quả thực là chưa từngcó.”“Nếu như việc viết trong sách là thật, vậy hắn quả thật có tư cách này, đây cũnglà thần thoại võ lâm đương đại. Nhưng chuyện này có thể sao? Dưới đao ý củaVô Cực Đao Quân, mấy chục vạn Cự linh quỳ xuống không thể đứng dậy, chỉcần một ý niệm là có thể đánh nổ đầu một Cự linh nhị phẩm, chuyện này quảthật là như thần linh trên trần thế.”“Còn có thể giả sao? Rất nhiều người trên chiến trường đều tận mắt nhìn thấy.Nếu như không phải sự thật, Thiên Cơ Võ Phổ và Luận Võ Thần Cơ sẽ đồngthời phát hành đặc san sao?”“Nếu Thần Ý Xúc Tử Đao không có uy lực như vậy, Huyết Nhai Đao Quân lấygì trấp án Thần Châu, trấp áp thiên hạ? Một mình hắn liền có thể địch cả thiênhạ! Còn là cả Thần Châu lẫn Trung Thổ luôn.”“Thời gian trôi qua 800 năm, lại có người học được Thần Ý Xúc Tử Đao! Thiênphú của Vô Cực Đao Quân vốn đã có một không hai cổ kim, có người nói cònhơn cả Bá Võ Vương, chỉ sợ thành tựu của người này còn vượt qua cả HuyếtNhai Đao Quân!”“Thần ý vô địch Sở Hi Thanh, thần thoại võ lâm Sở Vô Địch. . . Lúc trước còncảm thấy lời này quá khoa trương, nhưng sau khi xem xong mới biết là danhxứng với thực, đây chính tuyệt đại thiên kiêu đương đại.”Tất cả mọi người đều than thở không thôi, vẻ mặt phấn khởi, giọng nói sục sôi.Cũng khiến cho rất nhiều hàng xóm ở quanh đây mở cửa mua hai quyển sách.Nhưng mọi người đều ăn ý, không nhắc đến nghi vấn và trào phúng bên trongThiên Cơ Võ Phổ, không nghị luận chuyện này.Dù sao quanh đây đều là nhà quan lại, mọi người đều biết nặng nhẹ, biết họa từmiệng mà ra, cũng biết cái gì có thể nói, cái gì không thể nói.Tả Thanh Vân nghe một trận, rồi cầm hai quyển sách về nhà.Khi hắn trở về sân, liền nhìn thấy thê tử đi ra ngoài bắt tội phạm đã trở về.Nàng ngồi trong đình đá trong sân, lông mày cau chặt, ánh mắt vô thần nhìn vềphương xa, hiển nhiên là có tâm sự gì đó.Tả Thanh Vân cảm thấy kỳ lạ, liền dạo bước đi qua: “Sao lại thất thần rồi? Xảyra chuyện gì sao?”“Trong Lục phiến môn có chút vấn đề, ta có thể xử lý.”Bạch Hổ Hầu mỉm cười, sắc mặt khôi phục bình thường.Nàng nhìn Tả Thanh Vân và hai quyển sách trong tay hắn với vẻ kinh dị: “Biếtchuyện phương bắc rồi? Vị huynh đệ này của ngươi thật sự là không tầmthường. Nói là thần thoại võ lâm đương đại cũng không quá.”Tả Thanh Vân nghe vậy thì sững sờ: “Nói cách khác, những việc trên này đều làthật?”“Còn có thể giả sao?” Trong lời nói của Bạch Hổ Hầu còn ngậm lấy cảm khái:“Sáng ngày hôm nay, Sở Hi Thanh xuất hiện ở chiến trường Thương Langnguyên, dùng Thần Ý Xúc Tử Đao trấp áp năm trăm vạn đại quân Cự linh, chỉvẻn vẹn nửa canh giờ, liền phá tan đại quân Cự linh.”“Còn về phần Vạn Ma quật, tuy rằng không có người nhìn thấy, người ngoài chỉcó thể suy đoán. Có điều, bên kia có mấy trăm vạn huyết phó, còn có 93 Cựthần Siêu Phẩm, ba vị thần linh Vĩnh Hằng, cũng chỉ có Thần Ý Xúc Tử Đaomới có thể trấn áp. Có người nói, môn chủ của của Thần Đao môn là VôThượng Đao – Thư Hoài Thạch cũng chết ở Vạn Ma quật.”Nội tâm Tả Thanh Vân chấn động kịch liệt.Hai quyển đặc san trong tay hắn không nhắc đến Thư Hoài Thạch.“Có thể nói việc này đã chấn động thiên hạ, trưa hôm nay, cao tầng võ lâm kinhthành và Hà Lạc đã biết được tin này, bao quát cả Lục phiến môn chúng ta.”Ánh mắt Bạch Hổ Hầu sâu thăm thẳm: “Ngươi không biết thì thôi, khi đó toànbộ Lục phiến môn đều chấn động. Sau trận chiến này, cục diện thiên hạ sẽ thayđổi, Vô Tướng thần tông không cần lo lắng nữa, từ đây hùng cứ bắc địa, mọihành động của bọn họ đều sẽ ảnh hưởng đến thời cuộc thiên hạ.”“Chỉ sợ ngày tháng sau này của triều đình sẽ rất khổ sở, có không biết bao nhiêungười trong thiên hạ sẽ ngủ không yên. Theo ta biết, khi chuyện xảy ra thì thiêntử đã mời quốc sư và rất nhiều đại thần thân tín vào Chính hòa điện để nghị sự,đến giờ vẫn còn chưa xong.”