Long Đầu Sơn là một địa phương nhỏ tìm không ra trên bản đồ. Đại Long Thôn là một thôn nhỏ nhân khẩu không quá một ngàn dưới chân Long Đầu Sơn. Thôn nhỏ này phong thủy khá tốt, lưng dựa núi, mắt nhìn sông, người trong thôn ăn thức ăn trong núi trong hồ, cơ bản là tự cấp tự túc. Tuy rằng là sơn thôn xa xôi, nhưng chênh lệch cùng bên ngoài không quá lớn. Ít nhất, thiết bị điện tử như máy vi tính cùng TV mỗi nhà trong thôn đều có. Trong thôn có một bến đò, từ chỗ đó lên thuyền đến trấn trên đi xe buýt hoặc xe lửa là có thể vào thành phố lớn. Lúc này mới là sáng sớm tinh mơ, ngày vừa lên, còn có một tầng sương mù. Bến đò bến cảng đậu một chiếc thuyền đánh cá, toàn thân màu xanh lam, ngoại trừ boong thuyền là màu nâu. Bên trong ngồi không ít người, nam phụ lão ấu đều có, rất náo nhiệt. Trên bến đò cũng có rất nhiều người, có thể là người đến tiễn đưa, hoặc là bày hàng quán. Bên cạnh còn có một bà lão bật lửa đốt tiền giấy ném vào trong chậu đồng, bái Hà Bá. Chủ thuyền đứng trên boong, lớn…
Chương 31: Mông vểnh
Thiên Sư Không Xem BóiTác giả: Mộc Hề NươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện SủngLong Đầu Sơn là một địa phương nhỏ tìm không ra trên bản đồ. Đại Long Thôn là một thôn nhỏ nhân khẩu không quá một ngàn dưới chân Long Đầu Sơn. Thôn nhỏ này phong thủy khá tốt, lưng dựa núi, mắt nhìn sông, người trong thôn ăn thức ăn trong núi trong hồ, cơ bản là tự cấp tự túc. Tuy rằng là sơn thôn xa xôi, nhưng chênh lệch cùng bên ngoài không quá lớn. Ít nhất, thiết bị điện tử như máy vi tính cùng TV mỗi nhà trong thôn đều có. Trong thôn có một bến đò, từ chỗ đó lên thuyền đến trấn trên đi xe buýt hoặc xe lửa là có thể vào thành phố lớn. Lúc này mới là sáng sớm tinh mơ, ngày vừa lên, còn có một tầng sương mù. Bến đò bến cảng đậu một chiếc thuyền đánh cá, toàn thân màu xanh lam, ngoại trừ boong thuyền là màu nâu. Bên trong ngồi không ít người, nam phụ lão ấu đều có, rất náo nhiệt. Trên bến đò cũng có rất nhiều người, có thể là người đến tiễn đưa, hoặc là bày hàng quán. Bên cạnh còn có một bà lão bật lửa đốt tiền giấy ném vào trong chậu đồng, bái Hà Bá. Chủ thuyền đứng trên boong, lớn… Tòa dân cư kiểu cũ này là kiểu bồ câu điển hình, tên như ý nghĩa, phòng vừa hẹp vừa nhỏ, giống như chuồng bồ câu. Từ mảnh đất xanh hóa phía trước, muốn đi tới cửa lớn tòa nhà cần phải qua một con đường nhỏ, hai bên đường đều là cỏ dại dày đặc mọc cao đến eo.Lục Tu Giác và Mao Cửu một trước một sau đi về phía trước, tiếng bước chân trong bóng đêm tĩnh mịch phá lệ rõ ràng, cái này nếu đổi thành người thường đại khái sẽ bị loại không khí quỷ dị này dọa tới mức hồn phi phách tán.Nhưng mà Lục Tu Giác và Mao Cửu đều không phải người thường, lá gan thật sự lớn, không sợ quỷ cũng không sợ người quấy phá, lúc này vẫn còn tâm tình phun tào lẫn nhau.Mao Cửu vuốt bím tóc dài của mình, sau đó quấn trở lại quanh cổ, ngẩng đầu nhìn Lục Tu Giác đang không nhanh không chậm đi tới phía trước, đột nhiên vươn ngón trỏ chọc chọc lưng hắn, tò mò hỏi: "Lục tiên sinh, ngài không phải đương gia của Lục thị sao? Trăm công nghìn việc, sao lại còn có thời gian chạy tới chỗ như là Ngọc Mỹ Dung kia hưởng thụ?"Lục Tu Giác bị ngón trỏ kia chọc phía sau lưng tới cứng đờ, vội vàng đi về phía trước vài bước tránh đi. Đầu cũng không thèm quay lại, bước chân cũng không dừng, hỏi: "Cậu hỏi cái này làm gì?"Người này đang trốn tránh vấn đề, hắn không muốn trả lời.Mao Cửu hiện giờ đã quen thuộc với kịch bản này, khi Lục Tu Giác không muốn trả lời vấn đề gì thì sẽ hỏi lại hoặc nói sang chuyện khác, giống như sư phụ."Cũng không có gì nhiều... Tôi chỉ muốn biết người trăm công nghìn việc như vậy lại chạy đến trung tâm kia là đi công việc sao? Người thành phố các anh đều thích như vậy à?" Sau này cậu cũng mời sư phụ cùng đi hưởng thụ chút, tốt xấu gì cũng là người từng đến đế đô trở về, cũng cần có khí phách một chút."Sau này tôi đưa sư phụ cùng đi hưởng thụ một chút, hiếu kính lão nhân gia."Trung tâm kia?Đó là chỗ nào, Lục Lục thiếu lẽ nào còn không biết? Một cái tiêu hồn động dù mặc đầy quần áo thì xả một cái đã rớt sạch, Mao Cửu đi chỗ đó làm gì? Cậu còn muốn làm sao? Vừa nhìn cậu liền biết người này chưa từng trải qua chuyện kia*, biết hưởng thụ thế nào sao?*Đoạn này gốc là 没开过荤的楞头青: chữ 荤 trong 开过荤 nghĩa là món thịt, mà 开过荤 thường dùng để chỉ người đàn ông từng trải qua chuyện chăn gối (ngắn gọn là khai bao) 楞头青 (lăng đầu thanh) dùng để chỉ người nào đó làm việc không động não, chưa phân tích, phán đoán nội dung, tình hình, tính chất hay đúng sai. Đại ý thì Lục thiếu nói Mao Cửu còn chưa có khai bao thì biết gì mà làm:v.Trong đầu Lục Tu Giác kêu loạn, tự hỏi liên tiếp sắp làm chính mình tức giận, hắn tự làm khó mình mà còn không biết, tùy ý Mao Cửu ở phía sau nói dự định của mình với cái trung tâm kia, trong lòng vừa phản bác lại vừa cười nhạo.Đặc biệt là cái việc khiến hắn cười nhạo nhiều nhất, cũng là việc hắn đắc ý nhất. Mao Cửu bộ dáng phấn nộn, làn da khi lột hết (quần áo) ra phỏng chừng là thanh tựa thúy ngọc, trắng tựa bạch ngọc, trắng trắng mềm mềm. Còn muốn học người ta đi vào trung tâm massage kia?**Cuối đoạn này còn có một câu, mà thiệt tình là tui không biết dịch sao luôn:"
Tòa dân cư kiểu cũ này là kiểu bồ câu điển hình, tên như ý nghĩa, phòng vừa hẹp vừa nhỏ, giống như chuồng bồ câu. Từ mảnh đất xanh hóa phía trước, muốn đi tới cửa lớn tòa nhà cần phải qua một con đường nhỏ, hai bên đường đều là cỏ dại dày đặc mọc cao đến eo.
Lục Tu Giác và Mao Cửu một trước một sau đi về phía trước, tiếng bước chân trong bóng đêm tĩnh mịch phá lệ rõ ràng, cái này nếu đổi thành người thường đại khái sẽ bị loại không khí quỷ dị này dọa tới mức hồn phi phách tán.
Nhưng mà Lục Tu Giác và Mao Cửu đều không phải người thường, lá gan thật sự lớn, không sợ quỷ cũng không sợ người quấy phá, lúc này vẫn còn tâm tình phun tào lẫn nhau.
Mao Cửu vuốt bím tóc dài của mình, sau đó quấn trở lại quanh cổ, ngẩng đầu nhìn Lục Tu Giác đang không nhanh không chậm đi tới phía trước, đột nhiên vươn ngón trỏ chọc chọc lưng hắn, tò mò hỏi: "Lục tiên sinh, ngài không phải đương gia của Lục thị sao? Trăm công nghìn việc, sao lại còn có thời gian chạy tới chỗ như là Ngọc Mỹ Dung kia hưởng thụ?"
Lục Tu Giác bị ngón trỏ kia chọc phía sau lưng tới cứng đờ, vội vàng đi về phía trước vài bước tránh đi. Đầu cũng không thèm quay lại, bước chân cũng không dừng, hỏi: "Cậu hỏi cái này làm gì?"
Người này đang trốn tránh vấn đề, hắn không muốn trả lời.
Mao Cửu hiện giờ đã quen thuộc với kịch bản này, khi Lục Tu Giác không muốn trả lời vấn đề gì thì sẽ hỏi lại hoặc nói sang chuyện khác, giống như sư phụ.
"Cũng không có gì nhiều... Tôi chỉ muốn biết người trăm công nghìn việc như vậy lại chạy đến trung tâm kia là đi công việc sao? Người thành phố các anh đều thích như vậy à?" Sau này cậu cũng mời sư phụ cùng đi hưởng thụ chút, tốt xấu gì cũng là người từng đến đế đô trở về, cũng cần có khí phách một chút.
"Sau này tôi đưa sư phụ cùng đi hưởng thụ một chút, hiếu kính lão nhân gia."
Trung tâm kia?
Đó là chỗ nào, Lục Lục thiếu lẽ nào còn không biết? Một cái tiêu hồn động dù mặc đầy quần áo thì xả một cái đã rớt sạch, Mao Cửu đi chỗ đó làm gì? Cậu còn muốn làm sao? Vừa nhìn cậu liền biết người này chưa từng trải qua chuyện kia*, biết hưởng thụ thế nào sao?
*Đoạn này gốc là 没开过荤的楞头青: chữ 荤 trong 开过荤 nghĩa là món thịt, mà 开过荤 thường dùng để chỉ người đàn ông từng trải qua chuyện chăn gối (ngắn gọn là khai bao) 楞头青 (lăng đầu thanh) dùng để chỉ người nào đó làm việc không động não, chưa phân tích, phán đoán nội dung, tình hình, tính chất hay đúng sai. Đại ý thì Lục thiếu nói Mao Cửu còn chưa có khai bao thì biết gì mà làm:v.
Trong đầu Lục Tu Giác kêu loạn, tự hỏi liên tiếp sắp làm chính mình tức giận, hắn tự làm khó mình mà còn không biết, tùy ý Mao Cửu ở phía sau nói dự định của mình với cái trung tâm kia, trong lòng vừa phản bác lại vừa cười nhạo.
Đặc biệt là cái việc khiến hắn cười nhạo nhiều nhất, cũng là việc hắn đắc ý nhất. Mao Cửu bộ dáng phấn nộn, làn da khi lột hết (quần áo) ra phỏng chừng là thanh tựa thúy ngọc, trắng tựa bạch ngọc, trắng trắng mềm mềm. Còn muốn học người ta đi vào trung tâm massage kia?*
*Cuối đoạn này còn có một câu, mà thiệt tình là tui không biết dịch sao luôn:"
Thiên Sư Không Xem BóiTác giả: Mộc Hề NươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện SủngLong Đầu Sơn là một địa phương nhỏ tìm không ra trên bản đồ. Đại Long Thôn là một thôn nhỏ nhân khẩu không quá một ngàn dưới chân Long Đầu Sơn. Thôn nhỏ này phong thủy khá tốt, lưng dựa núi, mắt nhìn sông, người trong thôn ăn thức ăn trong núi trong hồ, cơ bản là tự cấp tự túc. Tuy rằng là sơn thôn xa xôi, nhưng chênh lệch cùng bên ngoài không quá lớn. Ít nhất, thiết bị điện tử như máy vi tính cùng TV mỗi nhà trong thôn đều có. Trong thôn có một bến đò, từ chỗ đó lên thuyền đến trấn trên đi xe buýt hoặc xe lửa là có thể vào thành phố lớn. Lúc này mới là sáng sớm tinh mơ, ngày vừa lên, còn có một tầng sương mù. Bến đò bến cảng đậu một chiếc thuyền đánh cá, toàn thân màu xanh lam, ngoại trừ boong thuyền là màu nâu. Bên trong ngồi không ít người, nam phụ lão ấu đều có, rất náo nhiệt. Trên bến đò cũng có rất nhiều người, có thể là người đến tiễn đưa, hoặc là bày hàng quán. Bên cạnh còn có một bà lão bật lửa đốt tiền giấy ném vào trong chậu đồng, bái Hà Bá. Chủ thuyền đứng trên boong, lớn… Tòa dân cư kiểu cũ này là kiểu bồ câu điển hình, tên như ý nghĩa, phòng vừa hẹp vừa nhỏ, giống như chuồng bồ câu. Từ mảnh đất xanh hóa phía trước, muốn đi tới cửa lớn tòa nhà cần phải qua một con đường nhỏ, hai bên đường đều là cỏ dại dày đặc mọc cao đến eo.Lục Tu Giác và Mao Cửu một trước một sau đi về phía trước, tiếng bước chân trong bóng đêm tĩnh mịch phá lệ rõ ràng, cái này nếu đổi thành người thường đại khái sẽ bị loại không khí quỷ dị này dọa tới mức hồn phi phách tán.Nhưng mà Lục Tu Giác và Mao Cửu đều không phải người thường, lá gan thật sự lớn, không sợ quỷ cũng không sợ người quấy phá, lúc này vẫn còn tâm tình phun tào lẫn nhau.Mao Cửu vuốt bím tóc dài của mình, sau đó quấn trở lại quanh cổ, ngẩng đầu nhìn Lục Tu Giác đang không nhanh không chậm đi tới phía trước, đột nhiên vươn ngón trỏ chọc chọc lưng hắn, tò mò hỏi: "Lục tiên sinh, ngài không phải đương gia của Lục thị sao? Trăm công nghìn việc, sao lại còn có thời gian chạy tới chỗ như là Ngọc Mỹ Dung kia hưởng thụ?"Lục Tu Giác bị ngón trỏ kia chọc phía sau lưng tới cứng đờ, vội vàng đi về phía trước vài bước tránh đi. Đầu cũng không thèm quay lại, bước chân cũng không dừng, hỏi: "Cậu hỏi cái này làm gì?"Người này đang trốn tránh vấn đề, hắn không muốn trả lời.Mao Cửu hiện giờ đã quen thuộc với kịch bản này, khi Lục Tu Giác không muốn trả lời vấn đề gì thì sẽ hỏi lại hoặc nói sang chuyện khác, giống như sư phụ."Cũng không có gì nhiều... Tôi chỉ muốn biết người trăm công nghìn việc như vậy lại chạy đến trung tâm kia là đi công việc sao? Người thành phố các anh đều thích như vậy à?" Sau này cậu cũng mời sư phụ cùng đi hưởng thụ chút, tốt xấu gì cũng là người từng đến đế đô trở về, cũng cần có khí phách một chút."Sau này tôi đưa sư phụ cùng đi hưởng thụ một chút, hiếu kính lão nhân gia."Trung tâm kia?Đó là chỗ nào, Lục Lục thiếu lẽ nào còn không biết? Một cái tiêu hồn động dù mặc đầy quần áo thì xả một cái đã rớt sạch, Mao Cửu đi chỗ đó làm gì? Cậu còn muốn làm sao? Vừa nhìn cậu liền biết người này chưa từng trải qua chuyện kia*, biết hưởng thụ thế nào sao?*Đoạn này gốc là 没开过荤的楞头青: chữ 荤 trong 开过荤 nghĩa là món thịt, mà 开过荤 thường dùng để chỉ người đàn ông từng trải qua chuyện chăn gối (ngắn gọn là khai bao) 楞头青 (lăng đầu thanh) dùng để chỉ người nào đó làm việc không động não, chưa phân tích, phán đoán nội dung, tình hình, tính chất hay đúng sai. Đại ý thì Lục thiếu nói Mao Cửu còn chưa có khai bao thì biết gì mà làm:v.Trong đầu Lục Tu Giác kêu loạn, tự hỏi liên tiếp sắp làm chính mình tức giận, hắn tự làm khó mình mà còn không biết, tùy ý Mao Cửu ở phía sau nói dự định của mình với cái trung tâm kia, trong lòng vừa phản bác lại vừa cười nhạo.Đặc biệt là cái việc khiến hắn cười nhạo nhiều nhất, cũng là việc hắn đắc ý nhất. Mao Cửu bộ dáng phấn nộn, làn da khi lột hết (quần áo) ra phỏng chừng là thanh tựa thúy ngọc, trắng tựa bạch ngọc, trắng trắng mềm mềm. Còn muốn học người ta đi vào trung tâm massage kia?**Cuối đoạn này còn có một câu, mà thiệt tình là tui không biết dịch sao luôn:"