Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1687: Truy sát (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày xưa, nếu như Bạch Hổ hầu dùng động tác véo tai này, Tả Thanh Vân nhấtđịnh sẽ nhảy loạn lên để tránh.Nhưng bây giờ hắn lại không có ý chống cự, mặc kệ Bạch Hổ hầu tóm tai củamình: “Vậy ta nói việc chính, ngươi nói trong Bạch Hổ đường có người nhìnchằm chằm vào ngươi, vì sao bây giờ đuổi giết chúng ta lại là đào phạm trênHắc Bảng?”“Ngươi cho rằng bọn họ chiếm được tin tức từ đâu?”Bạch Hổ hầu cười gằn một tiếng, trong mắt ngậm lấy sát ý: “Trước khi biếtđược sâu cạn của chúng ta, trước khi nắm chắc, thì bọn họ sẽ không ra mặt.”Tả Thanh Vân suy tư: “Vậy thì vì sao không cầu viện Bắc Thần Thần Hầu?”Hai mắt Bạch Hổ hầu sáng lên, vẻ lạnh lẽo trong mắt càng đậm hơn: “Ta cũngđã cân nhắc qua, nếu bất đắc dĩ thì sẽ cầu Bắc Thần Thần Hầu giúp ta một tay,nhưng mà trước đây không lâu, ta phát hiện Bắc Thần Thần Hầu cũng khôngđáng tin cậy.”“Lúc trước ta cố tình tiết lộ cho Bắc Thần Thần Hầu một cái tin giả, nhưng việcnày lại bị người khác biết được. Vấn đề là ta chỉ nói cho một mình vị này biếttin này thôi.”“Đây là vì sao? Bắc Thần Thần Hầu là chủ Lục phiến môn, hắn tính toán ngươithì có lợi ích gì?” Tả Thanh Vân không khỏi cảm thấy hoảng sợ.Ngay cả Bắc Thần Thần Hầu cũng là kẻ địch của Bạch Hổ hầu?Từ đó có thể thấy tình cảnh nguy hiểm của bọn họ ra sao.“Có lẽ là vì thể chất của ta không bình thường, huyết mạch của ta căn bảnkhông phải là Bạch Hổ, cũng không phải ngũ tử của Bạch Hổ như Tranh, Nanh,Xương, Giảo, Quyết, mà là Bưu.”Trong truyền thuyết thời thượng cổ, Bưu là con thứ ba của Bạch Hổ đời đâu, lạido khi đó Bạch Hổ gặp phải kẻ địch, bị quần thú vây công, khiến cho thân thể bịthương khi đang mang thai, khi sinh ra Bưu thì cho rằng đó là thai chết, khôngthể không vứt bỏ.Nhưng mà cái Bưu này lại giãy dụa sống sót, nó trưởng thành trong hoàn cảnhgiống như luyện ngục, thường đói đến mức phải ăn lá khô cỏ héo, ăn thi thể thốirữa của thú loại, gặm bùn sỏi đất đá, uống nước bẩn, quanh năm bị thương liêntục.Bưu trưởng thành trong vô số đau khổ, trở thành mạch hung ác nhất trong mạchBạch Hổ, cũng là tồn tại uy mãnh và hung tàn nhất, sức chiến đấu thậm chí vượtqua cả mẹ.Nó không chỉ trở thành kẻ địch sống còn với Bạch Hổ, mà còn nuốt chửng cảnăm huynh đệ, tại một đoạn thời gian nào đó trong niên đại viễn cổ, nó truyđuổi hậu duệ ngũ tử của Bạch Hổ đến mức lên trời xuống đất, hầu như không cóchỗ dung thân.Sau đó, tất cả hổ sinh con, cứ đến khi sinh đứa thứ ba thì tất nhiên là Bưu.Cùng chính là lời đồn đại trong dân gian, hổ sinh ba con, tất có một Bưu.“…Cái Tiên Thiên Thần Tân đại pháp này sẽ phát sinh biến hóa trên cơ thể ta,có thể coi là cực kỳ thích hợp để tái giá tu vị. Đừng thấy Tiên Thiên Thần Tânđại pháp nhị phẩm thượng đang ở trên người ngươi, nhưng bọn họ vẫn có biệnpháp cướp đoạt nó, trừ phi ngươi vững chức tu vị trong thời gian ngắn. Ngoàira, bản thân ta bây giờ, đã trở thành lô đỉnh tuyệt hảo cho rất nhiều người.”Bạch Hổ hầu không nhịn được mà lườm Tả Thanh Vân một chút: “Ngươi cònkhông biết mình chiếm lợi như nào đâu, lúc trước còn ra vẻ bất đắc dĩ, còn coita thành kẻ ác.”Tả Thanh Vân nghe vậy thì nở nụ cười xấu hổ, nghĩ thầm nếu ta biết phu nhâncủa mình có dáng vẻ như này, thì ta đã không mang họ Tả từ lâu rồi.“Nhưng ngươi yên tâm, trước đó ta đã nhờ người cầu viện với vị huynh đệ kiacủa ngươi rồi.”Bạch Hổ hầu nhìn về phía trước, trong mắt ngậm lấy vài phần tự giễu: “Ta nghĩtrái nghĩ phải, lại phát hiện trong tất cả bạn tốt của mình, lại không có kẻ nàođáng tin cậy. Trái lại thì người huynh đệ kia của ngươi là đáng tin nhất, cũng cónăng lực hỗ trợ chúng ta chạy thoát thân.”“Huynh đệ? Ngươi nói Sở Hi Thanh?”Tả Thanh Vân thấy hơi kinh ngạc.Nhân phẩm của Hi Thanh tự nhiên không cần nghi ngờ, nhưng mà lực lượngcủa hắn bây giờ có thể giúp bọn họ thật sao?Đúng lúc này, Tả Thanh Vân bỗng nhiên có cảm ứng, hắn vô thức vung tay tráilên, dùng bàn tay to lớn bảo vệ Bạch Hổ hầu trên vai.Tiên thiên Đại Lực Kim Cương Thủ - Kim Quan Thiết Mã!Hai năm qua, trừ Đại Diễn Bát Pháp ra thì đây là chiêu pháp duy nhất mà BạchHổ hầu bắt hắn tu luyện, hầu như đã hóa thành bản năng thân thể!Tả Thanh Vân đánh một chưởng này, toàn bộ mặt đất trước người đều chìmxuống, vô số khí canh kim thấu thể mà ra, quét ngang tất cả chung quanh, khíthế tựa như thiên quân vạn mã.Rừng cây phía trước hắn lại hiện ra một đạo kiếm quang đen nhanh, vừa tránhkhỏi chưởng lực của Tả Thanh Vân, vừa đánh vào lồng ngực Tả Thanh Vân.Thân hình Tả Thanh Vân lập tức trượt lùi trăm trượng, va nát vô số cây cối phíasau.Nhưng hắn lại không bị thương một chút nào, chỉ là nơi lồng ngực phát ra mộttiếng kim loại, một thân cương lực bị kiêm quang đen nhánh đâm thủng, BạchHổ thần giáp trên người cũng xuất hiện một vết xước trắng.
Ngày xưa, nếu như Bạch Hổ hầu dùng động tác véo tai này, Tả Thanh Vân nhất
định sẽ nhảy loạn lên để tránh.
Nhưng bây giờ hắn lại không có ý chống cự, mặc kệ Bạch Hổ hầu tóm tai của
mình: “Vậy ta nói việc chính, ngươi nói trong Bạch Hổ đường có người nhìn
chằm chằm vào ngươi, vì sao bây giờ đuổi giết chúng ta lại là đào phạm trên
Hắc Bảng?”
“Ngươi cho rằng bọn họ chiếm được tin tức từ đâu?”
Bạch Hổ hầu cười gằn một tiếng, trong mắt ngậm lấy sát ý: “Trước khi biết
được sâu cạn của chúng ta, trước khi nắm chắc, thì bọn họ sẽ không ra mặt.”
Tả Thanh Vân suy tư: “Vậy thì vì sao không cầu viện Bắc Thần Thần Hầu?”
Hai mắt Bạch Hổ hầu sáng lên, vẻ lạnh lẽo trong mắt càng đậm hơn: “Ta cũng
đã cân nhắc qua, nếu bất đắc dĩ thì sẽ cầu Bắc Thần Thần Hầu giúp ta một tay,
nhưng mà trước đây không lâu, ta phát hiện Bắc Thần Thần Hầu cũng không
đáng tin cậy.”
“Lúc trước ta cố tình tiết lộ cho Bắc Thần Thần Hầu một cái tin giả, nhưng việc
này lại bị người khác biết được. Vấn đề là ta chỉ nói cho một mình vị này biết
tin này thôi.”
“Đây là vì sao? Bắc Thần Thần Hầu là chủ Lục phiến môn, hắn tính toán ngươi
thì có lợi ích gì?” Tả Thanh Vân không khỏi cảm thấy hoảng sợ.
Ngay cả Bắc Thần Thần Hầu cũng là kẻ địch của Bạch Hổ hầu?
Từ đó có thể thấy tình cảnh nguy hiểm của bọn họ ra sao.
“Có lẽ là vì thể chất của ta không bình thường, huyết mạch của ta căn bản
không phải là Bạch Hổ, cũng không phải ngũ tử của Bạch Hổ như Tranh, Nanh,
Xương, Giảo, Quyết, mà là Bưu.”
Trong truyền thuyết thời thượng cổ, Bưu là con thứ ba của Bạch Hổ đời đâu, lại
do khi đó Bạch Hổ gặp phải kẻ địch, bị quần thú vây công, khiến cho thân thể bị
thương khi đang mang thai, khi sinh ra Bưu thì cho rằng đó là thai chết, không
thể không vứt bỏ.
Nhưng mà cái Bưu này lại giãy dụa sống sót, nó trưởng thành trong hoàn cảnh
giống như luyện ngục, thường đói đến mức phải ăn lá khô cỏ héo, ăn thi thể thối
rữa của thú loại, gặm bùn sỏi đất đá, uống nước bẩn, quanh năm bị thương liên
tục.
Bưu trưởng thành trong vô số đau khổ, trở thành mạch hung ác nhất trong mạch
Bạch Hổ, cũng là tồn tại uy mãnh và hung tàn nhất, sức chiến đấu thậm chí vượt
qua cả mẹ.
Nó không chỉ trở thành kẻ địch sống còn với Bạch Hổ, mà còn nuốt chửng cả
năm huynh đệ, tại một đoạn thời gian nào đó trong niên đại viễn cổ, nó truy
đuổi hậu duệ ngũ tử của Bạch Hổ đến mức lên trời xuống đất, hầu như không có
chỗ dung thân.
Sau đó, tất cả hổ sinh con, cứ đến khi sinh đứa thứ ba thì tất nhiên là Bưu.
Cùng chính là lời đồn đại trong dân gian, hổ sinh ba con, tất có một Bưu.
“…Cái Tiên Thiên Thần Tân đại pháp này sẽ phát sinh biến hóa trên cơ thể ta,
có thể coi là cực kỳ thích hợp để tái giá tu vị. Đừng thấy Tiên Thiên Thần Tân
đại pháp nhị phẩm thượng đang ở trên người ngươi, nhưng bọn họ vẫn có biện
pháp cướp đoạt nó, trừ phi ngươi vững chức tu vị trong thời gian ngắn. Ngoài
ra, bản thân ta bây giờ, đã trở thành lô đỉnh tuyệt hảo cho rất nhiều người.”
Bạch Hổ hầu không nhịn được mà lườm Tả Thanh Vân một chút: “Ngươi còn
không biết mình chiếm lợi như nào đâu, lúc trước còn ra vẻ bất đắc dĩ, còn coi
ta thành kẻ ác.”
Tả Thanh Vân nghe vậy thì nở nụ cười xấu hổ, nghĩ thầm nếu ta biết phu nhân
của mình có dáng vẻ như này, thì ta đã không mang họ Tả từ lâu rồi.
“Nhưng ngươi yên tâm, trước đó ta đã nhờ người cầu viện với vị huynh đệ kia
của ngươi rồi.”
Bạch Hổ hầu nhìn về phía trước, trong mắt ngậm lấy vài phần tự giễu: “Ta nghĩ
trái nghĩ phải, lại phát hiện trong tất cả bạn tốt của mình, lại không có kẻ nào
đáng tin cậy. Trái lại thì người huynh đệ kia của ngươi là đáng tin nhất, cũng có
năng lực hỗ trợ chúng ta chạy thoát thân.”
“Huynh đệ? Ngươi nói Sở Hi Thanh?”
Tả Thanh Vân thấy hơi kinh ngạc.
Nhân phẩm của Hi Thanh tự nhiên không cần nghi ngờ, nhưng mà lực lượng
của hắn bây giờ có thể giúp bọn họ thật sao?
Đúng lúc này, Tả Thanh Vân bỗng nhiên có cảm ứng, hắn vô thức vung tay trái
lên, dùng bàn tay to lớn bảo vệ Bạch Hổ hầu trên vai.
Tiên thiên Đại Lực Kim Cương Thủ - Kim Quan Thiết Mã!
Hai năm qua, trừ Đại Diễn Bát Pháp ra thì đây là chiêu pháp duy nhất mà Bạch
Hổ hầu bắt hắn tu luyện, hầu như đã hóa thành bản năng thân thể!
Tả Thanh Vân đánh một chưởng này, toàn bộ mặt đất trước người đều chìm
xuống, vô số khí canh kim thấu thể mà ra, quét ngang tất cả chung quanh, khí
thế tựa như thiên quân vạn mã.
Rừng cây phía trước hắn lại hiện ra một đạo kiếm quang đen nhanh, vừa tránh
khỏi chưởng lực của Tả Thanh Vân, vừa đánh vào lồng ngực Tả Thanh Vân.
Thân hình Tả Thanh Vân lập tức trượt lùi trăm trượng, va nát vô số cây cối phía
sau.
Nhưng hắn lại không bị thương một chút nào, chỉ là nơi lồng ngực phát ra một
tiếng kim loại, một thân cương lực bị kiêm quang đen nhánh đâm thủng, Bạch
Hổ thần giáp trên người cũng xuất hiện một vết xước trắng.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày xưa, nếu như Bạch Hổ hầu dùng động tác véo tai này, Tả Thanh Vân nhấtđịnh sẽ nhảy loạn lên để tránh.Nhưng bây giờ hắn lại không có ý chống cự, mặc kệ Bạch Hổ hầu tóm tai củamình: “Vậy ta nói việc chính, ngươi nói trong Bạch Hổ đường có người nhìnchằm chằm vào ngươi, vì sao bây giờ đuổi giết chúng ta lại là đào phạm trênHắc Bảng?”“Ngươi cho rằng bọn họ chiếm được tin tức từ đâu?”Bạch Hổ hầu cười gằn một tiếng, trong mắt ngậm lấy sát ý: “Trước khi biếtđược sâu cạn của chúng ta, trước khi nắm chắc, thì bọn họ sẽ không ra mặt.”Tả Thanh Vân suy tư: “Vậy thì vì sao không cầu viện Bắc Thần Thần Hầu?”Hai mắt Bạch Hổ hầu sáng lên, vẻ lạnh lẽo trong mắt càng đậm hơn: “Ta cũngđã cân nhắc qua, nếu bất đắc dĩ thì sẽ cầu Bắc Thần Thần Hầu giúp ta một tay,nhưng mà trước đây không lâu, ta phát hiện Bắc Thần Thần Hầu cũng khôngđáng tin cậy.”“Lúc trước ta cố tình tiết lộ cho Bắc Thần Thần Hầu một cái tin giả, nhưng việcnày lại bị người khác biết được. Vấn đề là ta chỉ nói cho một mình vị này biếttin này thôi.”“Đây là vì sao? Bắc Thần Thần Hầu là chủ Lục phiến môn, hắn tính toán ngươithì có lợi ích gì?” Tả Thanh Vân không khỏi cảm thấy hoảng sợ.Ngay cả Bắc Thần Thần Hầu cũng là kẻ địch của Bạch Hổ hầu?Từ đó có thể thấy tình cảnh nguy hiểm của bọn họ ra sao.“Có lẽ là vì thể chất của ta không bình thường, huyết mạch của ta căn bảnkhông phải là Bạch Hổ, cũng không phải ngũ tử của Bạch Hổ như Tranh, Nanh,Xương, Giảo, Quyết, mà là Bưu.”Trong truyền thuyết thời thượng cổ, Bưu là con thứ ba của Bạch Hổ đời đâu, lạido khi đó Bạch Hổ gặp phải kẻ địch, bị quần thú vây công, khiến cho thân thể bịthương khi đang mang thai, khi sinh ra Bưu thì cho rằng đó là thai chết, khôngthể không vứt bỏ.Nhưng mà cái Bưu này lại giãy dụa sống sót, nó trưởng thành trong hoàn cảnhgiống như luyện ngục, thường đói đến mức phải ăn lá khô cỏ héo, ăn thi thể thốirữa của thú loại, gặm bùn sỏi đất đá, uống nước bẩn, quanh năm bị thương liêntục.Bưu trưởng thành trong vô số đau khổ, trở thành mạch hung ác nhất trong mạchBạch Hổ, cũng là tồn tại uy mãnh và hung tàn nhất, sức chiến đấu thậm chí vượtqua cả mẹ.Nó không chỉ trở thành kẻ địch sống còn với Bạch Hổ, mà còn nuốt chửng cảnăm huynh đệ, tại một đoạn thời gian nào đó trong niên đại viễn cổ, nó truyđuổi hậu duệ ngũ tử của Bạch Hổ đến mức lên trời xuống đất, hầu như không cóchỗ dung thân.Sau đó, tất cả hổ sinh con, cứ đến khi sinh đứa thứ ba thì tất nhiên là Bưu.Cùng chính là lời đồn đại trong dân gian, hổ sinh ba con, tất có một Bưu.“…Cái Tiên Thiên Thần Tân đại pháp này sẽ phát sinh biến hóa trên cơ thể ta,có thể coi là cực kỳ thích hợp để tái giá tu vị. Đừng thấy Tiên Thiên Thần Tânđại pháp nhị phẩm thượng đang ở trên người ngươi, nhưng bọn họ vẫn có biệnpháp cướp đoạt nó, trừ phi ngươi vững chức tu vị trong thời gian ngắn. Ngoàira, bản thân ta bây giờ, đã trở thành lô đỉnh tuyệt hảo cho rất nhiều người.”Bạch Hổ hầu không nhịn được mà lườm Tả Thanh Vân một chút: “Ngươi cònkhông biết mình chiếm lợi như nào đâu, lúc trước còn ra vẻ bất đắc dĩ, còn coita thành kẻ ác.”Tả Thanh Vân nghe vậy thì nở nụ cười xấu hổ, nghĩ thầm nếu ta biết phu nhâncủa mình có dáng vẻ như này, thì ta đã không mang họ Tả từ lâu rồi.“Nhưng ngươi yên tâm, trước đó ta đã nhờ người cầu viện với vị huynh đệ kiacủa ngươi rồi.”Bạch Hổ hầu nhìn về phía trước, trong mắt ngậm lấy vài phần tự giễu: “Ta nghĩtrái nghĩ phải, lại phát hiện trong tất cả bạn tốt của mình, lại không có kẻ nàođáng tin cậy. Trái lại thì người huynh đệ kia của ngươi là đáng tin nhất, cũng cónăng lực hỗ trợ chúng ta chạy thoát thân.”“Huynh đệ? Ngươi nói Sở Hi Thanh?”Tả Thanh Vân thấy hơi kinh ngạc.Nhân phẩm của Hi Thanh tự nhiên không cần nghi ngờ, nhưng mà lực lượngcủa hắn bây giờ có thể giúp bọn họ thật sao?Đúng lúc này, Tả Thanh Vân bỗng nhiên có cảm ứng, hắn vô thức vung tay tráilên, dùng bàn tay to lớn bảo vệ Bạch Hổ hầu trên vai.Tiên thiên Đại Lực Kim Cương Thủ - Kim Quan Thiết Mã!Hai năm qua, trừ Đại Diễn Bát Pháp ra thì đây là chiêu pháp duy nhất mà BạchHổ hầu bắt hắn tu luyện, hầu như đã hóa thành bản năng thân thể!Tả Thanh Vân đánh một chưởng này, toàn bộ mặt đất trước người đều chìmxuống, vô số khí canh kim thấu thể mà ra, quét ngang tất cả chung quanh, khíthế tựa như thiên quân vạn mã.Rừng cây phía trước hắn lại hiện ra một đạo kiếm quang đen nhanh, vừa tránhkhỏi chưởng lực của Tả Thanh Vân, vừa đánh vào lồng ngực Tả Thanh Vân.Thân hình Tả Thanh Vân lập tức trượt lùi trăm trượng, va nát vô số cây cối phíasau.Nhưng hắn lại không bị thương một chút nào, chỉ là nơi lồng ngực phát ra mộttiếng kim loại, một thân cương lực bị kiêm quang đen nhánh đâm thủng, BạchHổ thần giáp trên người cũng xuất hiện một vết xước trắng.