Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1691: Tu vị mạnh mẽ (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cánh rừng rậm này vẫn yên tĩnh như chết, chỉ có tiếng gió thổi cây cỏ lay động.Sở Hi Thanh thì không thèm để ý, hắn một tay đè đao bên hông, sức thế chờđợi, tay còn lại thì hơi giơ lên, thả Dục Nhật thần chu trong tay áo ra.Khi Tả Thanh Vân đang nghi ngờ Sở Hi Thanh bị ảo giác.Từng đạo ánh sáng màu vàng chợt rơi rụng từ trên không trung, trút xuống DụcNhật thần chu như mưa.Vô số cây cối ở dưới mắt đất lại trói chặt chân của bọn họ.Sở Hi Thanh cười gằn một tiếng, hắn căn bản không có ý định lên thuyền. Hắnđạp chân xuống đất, một mảnh lửa đen điên cuồng thiêu đốt bốn phía.Đó là pháp thuật tam phẩm Liệu Nguyên Liệt Hỏa, hắn dùng Ngoại Pháp thầnđồng để thi triển.Thực chất là Táng Thiên thần viêm kết hợp với lửa của Thần Thương, cộngthêm Tru Thiên võ ý của Sở Hi Thanh, hình thành loại lửa đen này.Nơi lửa đen lướt qua, tất cả cây cối ở chung quanh đều hóa thành tro bụi.Cùng lúc đó, một màn đao xuất hiện ở đỉnh đầu ba người họ, ngăn cản và phảnxạ tất cả kim quang như mưa kia.Sở Hi Thanh lại hơi nhíu mày, hắn vẫn không thể cảm ứng được vị trí củanhững người này.Thần niệm của hắn nhận ra bọn họ tồn tại, nhưng lại không thể nắm bắt được vịtrí của bọn họ.Nhưng đúng lúc này, Bạch Tiểu Chiêu đang nằm trên đầu Sở Hi Thanh bỗngnhiên ngẩng đầu lên, nhìn về một phương vị nào đó.Trong mắt của nàng hiện ra kim quang, sừng trên đầu và cánh sừng trên lưngđều phát ra lưu quang hai màu kim hồng, lóng lánh tựa như lôi đình.Đây là thần thông huyết mạch của nàng, Tuế Nguyệt Như Lưu!Chỉ không đến hai cái hô hấp, thân hình của bốn người hiện ra giữa khôngtrung, sắc mặt của bọn họ đều cực kỳ khó coi.Một người trong đó cầm một cái pháp khí hình dạng như la bàn, ánh mắt âmlãnh và tham lam, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Chiêu.Chính là con Thừa Hoàng này đã để cho bọn họ mất một năm tuổi thọ.“Thì ra là như vậy!” Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Thủ đoạn của chư vị thậtcao siêu, lại dùng pháp môn thời gian để ẩn nấp trong dòng sông thời gian.”Hắn v**t v* lưng của Bạch Tiểu Chiêu: “Làm rất tốt!”Đối phương mượn lực lượng của pháp khí để ẩn thân ở dòng sông thời gian, cóthể giấu ở một cái hô hấp trước, cũng có thể giấu ở một cái hô hấp sau.Nhưng mặc kệ là tình huống nào, đều sẽ bị Tuế Nguyệt chi pháp của ThừaHoàng khắc chế.Ngươi trốn trong bồn cầu đúng là rất an toàn, vậy ta giật nước là được.Bạch Tiểu Chiêu hơi đắc ý, đã lâu rồi nàng không được Sở Hi Thanh khen.Thật ra nếu như nàng dùng toàn lực, tuyệt đối sẽ không trở thành trói buộc củaSở Hi Thanh.Nàng còn có thể mượn lực lượng từ chỗ Lê Sơn Lão Mẫu, thậm chí là mời phápthể hàng lâm.Nhưng cái giá phải trả hơi đắt, phải tiêu hao tuổi thọ nhất định, bình thườnghuynh trưởng cấm nàng sử dụng.Thật ra Bạch Tiểu Chiêu không để ý lắm, Thừa Hoàng bọn họ có thể sống rấtlâu.Giống như lão mẫu nhà nàng, lão mẫu nói là đã sống trên trăm vạn năm. Lúcsinh ra còn trước của Huyền Hoàng thủy đế, sống từ niên đại đó đến tận bâygiờ.Sắc mặt Bạch Hổ hầu lạnh lẽo, nhìn bốn người trên không trung: “Quả nhiên làcác ngươi.”Đó là trợ thủ của nàng, Bạch Dực Thần Đao – Thời Minh, còn đệ đệ ruột củaBắc Thần Thần Hầu – Bắc Thần Giáo Khu, Thủy Vân Kiếm – Bắc Thần ThiênLa.Một người khác có khuôn mặt khô gầy, hình thể cao to, mặc pháp bào của thuậtsư, trong tay cầm pháp khí la bàn.Đây là một thuật sư nhị phẩm, nhưng Bạch Hổ hầu nghĩ mãi mà không nghĩ rađược thân phận của người này.Nàng nhớ toàn bộ tình báo của Lục phiến môn đều không có tin tức của ngườinày.Sau đó, Bạch Hổ hầu lại nhìn về phía người trung niên tuấn tú mặc trường bàomáu đỏ thắm trong bốn người.Ánh mắt nàng phức tạp: “Nhưng ta không ngờ, ngay cả ngươi cũng tham dựvào việc này.”Người trước mắt này, chính Chu Tước hầu tiền nhiệm, Cử Hỏa Thiêu Thiên –Chu Hồng Y, xếp hạng 36 Địa Bảng.Ngày xưa vì chuyện của Sở Hi Thanh, Lý Trường Sinh đã giết vào hoàng cung.Không chỉ ép Kiến Nguyên đế đưa Bôn Dật Tuyệt Trần – Tông Thiên Lưu lênphương bắc, còn khiến Chu Hồng Y mất chức Chu Tước thần bộ, Chu Tước hầucũng phải chuyển cho người khác.Bạch Hổ hầu âm thầm hoảng sợ, Luận Võ lâu và Thiên Cơ các đánh giá thựclực của Chu Hồng Y rất công bằng, nhưng mà bốn đại Thần bộ của Lục phiếnmôn, mỗi một người đều cất giấu một môn bí pháp, lúc cực hạn có thể đạt đếntrình độ Thiên Bảng.Dù Chu Hồng Y đã mất chức Chu Tước hầu, mất thần khí truyền thừa của ChuTước đường, nhưng thực lực vẫn rất đáng sợ.Sở Hi Thanh chỉ đến đây một mình, hắn có thể chịu nổi sko?Chu Hồng Y lại bình tĩnh nhìn Sở Hi Thanh: “Thật sự là oan gia ngõ hẹp! tacũng từng do dự, không biết có nên tham dự hay không, nhưng bây giờ ta lại rấtvui mừng.”“Vậy sao?” Sở Hi Thanh cười lạnh lùng: “Lát nữa các ngươi sẽ không nghĩ nhưvậy.”Lúc này, đao ý của hắn đã va chạm với ý niệm của Chu Hồng Y, làm cho phạmvi trăm trượng đều là bùi mù.

Cánh rừng rậm này vẫn yên tĩnh như chết, chỉ có tiếng gió thổi cây cỏ lay động.

Sở Hi Thanh thì không thèm để ý, hắn một tay đè đao bên hông, sức thế chờ

đợi, tay còn lại thì hơi giơ lên, thả Dục Nhật thần chu trong tay áo ra.

Khi Tả Thanh Vân đang nghi ngờ Sở Hi Thanh bị ảo giác.

Từng đạo ánh sáng màu vàng chợt rơi rụng từ trên không trung, trút xuống Dục

Nhật thần chu như mưa.

Vô số cây cối ở dưới mắt đất lại trói chặt chân của bọn họ.

Sở Hi Thanh cười gằn một tiếng, hắn căn bản không có ý định lên thuyền. Hắn

đạp chân xuống đất, một mảnh lửa đen điên cuồng thiêu đốt bốn phía.

Đó là pháp thuật tam phẩm Liệu Nguyên Liệt Hỏa, hắn dùng Ngoại Pháp thần

đồng để thi triển.

Thực chất là Táng Thiên thần viêm kết hợp với lửa của Thần Thương, cộng

thêm Tru Thiên võ ý của Sở Hi Thanh, hình thành loại lửa đen này.

Nơi lửa đen lướt qua, tất cả cây cối ở chung quanh đều hóa thành tro bụi.

Cùng lúc đó, một màn đao xuất hiện ở đỉnh đầu ba người họ, ngăn cản và phản

xạ tất cả kim quang như mưa kia.

Sở Hi Thanh lại hơi nhíu mày, hắn vẫn không thể cảm ứng được vị trí của

những người này.

Thần niệm của hắn nhận ra bọn họ tồn tại, nhưng lại không thể nắm bắt được vị

trí của bọn họ.

Nhưng đúng lúc này, Bạch Tiểu Chiêu đang nằm trên đầu Sở Hi Thanh bỗng

nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về một phương vị nào đó.

Trong mắt của nàng hiện ra kim quang, sừng trên đầu và cánh sừng trên lưng

đều phát ra lưu quang hai màu kim hồng, lóng lánh tựa như lôi đình.

Đây là thần thông huyết mạch của nàng, Tuế Nguyệt Như Lưu!

Chỉ không đến hai cái hô hấp, thân hình của bốn người hiện ra giữa không

trung, sắc mặt của bọn họ đều cực kỳ khó coi.

Một người trong đó cầm một cái pháp khí hình dạng như la bàn, ánh mắt âm

lãnh và tham lam, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Chiêu.

Chính là con Thừa Hoàng này đã để cho bọn họ mất một năm tuổi thọ.

“Thì ra là như vậy!” Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Thủ đoạn của chư vị thật

cao siêu, lại dùng pháp môn thời gian để ẩn nấp trong dòng sông thời gian.”

Hắn v**t v* lưng của Bạch Tiểu Chiêu: “Làm rất tốt!”

Đối phương mượn lực lượng của pháp khí để ẩn thân ở dòng sông thời gian, có

thể giấu ở một cái hô hấp trước, cũng có thể giấu ở một cái hô hấp sau.

Nhưng mặc kệ là tình huống nào, đều sẽ bị Tuế Nguyệt chi pháp của Thừa

Hoàng khắc chế.

Ngươi trốn trong bồn cầu đúng là rất an toàn, vậy ta giật nước là được.

Bạch Tiểu Chiêu hơi đắc ý, đã lâu rồi nàng không được Sở Hi Thanh khen.

Thật ra nếu như nàng dùng toàn lực, tuyệt đối sẽ không trở thành trói buộc của

Sở Hi Thanh.

Nàng còn có thể mượn lực lượng từ chỗ Lê Sơn Lão Mẫu, thậm chí là mời pháp

thể hàng lâm.

Nhưng cái giá phải trả hơi đắt, phải tiêu hao tuổi thọ nhất định, bình thường

huynh trưởng cấm nàng sử dụng.

Thật ra Bạch Tiểu Chiêu không để ý lắm, Thừa Hoàng bọn họ có thể sống rất

lâu.

Giống như lão mẫu nhà nàng, lão mẫu nói là đã sống trên trăm vạn năm. Lúc

sinh ra còn trước của Huyền Hoàng thủy đế, sống từ niên đại đó đến tận bây

giờ.

Sắc mặt Bạch Hổ hầu lạnh lẽo, nhìn bốn người trên không trung: “Quả nhiên là

các ngươi.”

Đó là trợ thủ của nàng, Bạch Dực Thần Đao – Thời Minh, còn đệ đệ ruột của

Bắc Thần Thần Hầu – Bắc Thần Giáo Khu, Thủy Vân Kiếm – Bắc Thần Thiên

La.

Một người khác có khuôn mặt khô gầy, hình thể cao to, mặc pháp bào của thuật

sư, trong tay cầm pháp khí la bàn.

Đây là một thuật sư nhị phẩm, nhưng Bạch Hổ hầu nghĩ mãi mà không nghĩ ra

được thân phận của người này.

Nàng nhớ toàn bộ tình báo của Lục phiến môn đều không có tin tức của người

này.

Sau đó, Bạch Hổ hầu lại nhìn về phía người trung niên tuấn tú mặc trường bào

máu đỏ thắm trong bốn người.

Ánh mắt nàng phức tạp: “Nhưng ta không ngờ, ngay cả ngươi cũng tham dự

vào việc này.”

Người trước mắt này, chính Chu Tước hầu tiền nhiệm, Cử Hỏa Thiêu Thiên –

Chu Hồng Y, xếp hạng 36 Địa Bảng.

Ngày xưa vì chuyện của Sở Hi Thanh, Lý Trường Sinh đã giết vào hoàng cung.

Không chỉ ép Kiến Nguyên đế đưa Bôn Dật Tuyệt Trần – Tông Thiên Lưu lên

phương bắc, còn khiến Chu Hồng Y mất chức Chu Tước thần bộ, Chu Tước hầu

cũng phải chuyển cho người khác.

Bạch Hổ hầu âm thầm hoảng sợ, Luận Võ lâu và Thiên Cơ các đánh giá thực

lực của Chu Hồng Y rất công bằng, nhưng mà bốn đại Thần bộ của Lục phiến

môn, mỗi một người đều cất giấu một môn bí pháp, lúc cực hạn có thể đạt đến

trình độ Thiên Bảng.

Dù Chu Hồng Y đã mất chức Chu Tước hầu, mất thần khí truyền thừa của Chu

Tước đường, nhưng thực lực vẫn rất đáng sợ.

Sở Hi Thanh chỉ đến đây một mình, hắn có thể chịu nổi sko?

Chu Hồng Y lại bình tĩnh nhìn Sở Hi Thanh: “Thật sự là oan gia ngõ hẹp! ta

cũng từng do dự, không biết có nên tham dự hay không, nhưng bây giờ ta lại rất

vui mừng.”

“Vậy sao?” Sở Hi Thanh cười lạnh lùng: “Lát nữa các ngươi sẽ không nghĩ như

vậy.”

Lúc này, đao ý của hắn đã va chạm với ý niệm của Chu Hồng Y, làm cho phạm

vi trăm trượng đều là bùi mù.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cánh rừng rậm này vẫn yên tĩnh như chết, chỉ có tiếng gió thổi cây cỏ lay động.Sở Hi Thanh thì không thèm để ý, hắn một tay đè đao bên hông, sức thế chờđợi, tay còn lại thì hơi giơ lên, thả Dục Nhật thần chu trong tay áo ra.Khi Tả Thanh Vân đang nghi ngờ Sở Hi Thanh bị ảo giác.Từng đạo ánh sáng màu vàng chợt rơi rụng từ trên không trung, trút xuống DụcNhật thần chu như mưa.Vô số cây cối ở dưới mắt đất lại trói chặt chân của bọn họ.Sở Hi Thanh cười gằn một tiếng, hắn căn bản không có ý định lên thuyền. Hắnđạp chân xuống đất, một mảnh lửa đen điên cuồng thiêu đốt bốn phía.Đó là pháp thuật tam phẩm Liệu Nguyên Liệt Hỏa, hắn dùng Ngoại Pháp thầnđồng để thi triển.Thực chất là Táng Thiên thần viêm kết hợp với lửa của Thần Thương, cộngthêm Tru Thiên võ ý của Sở Hi Thanh, hình thành loại lửa đen này.Nơi lửa đen lướt qua, tất cả cây cối ở chung quanh đều hóa thành tro bụi.Cùng lúc đó, một màn đao xuất hiện ở đỉnh đầu ba người họ, ngăn cản và phảnxạ tất cả kim quang như mưa kia.Sở Hi Thanh lại hơi nhíu mày, hắn vẫn không thể cảm ứng được vị trí củanhững người này.Thần niệm của hắn nhận ra bọn họ tồn tại, nhưng lại không thể nắm bắt được vịtrí của bọn họ.Nhưng đúng lúc này, Bạch Tiểu Chiêu đang nằm trên đầu Sở Hi Thanh bỗngnhiên ngẩng đầu lên, nhìn về một phương vị nào đó.Trong mắt của nàng hiện ra kim quang, sừng trên đầu và cánh sừng trên lưngđều phát ra lưu quang hai màu kim hồng, lóng lánh tựa như lôi đình.Đây là thần thông huyết mạch của nàng, Tuế Nguyệt Như Lưu!Chỉ không đến hai cái hô hấp, thân hình của bốn người hiện ra giữa khôngtrung, sắc mặt của bọn họ đều cực kỳ khó coi.Một người trong đó cầm một cái pháp khí hình dạng như la bàn, ánh mắt âmlãnh và tham lam, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Chiêu.Chính là con Thừa Hoàng này đã để cho bọn họ mất một năm tuổi thọ.“Thì ra là như vậy!” Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Thủ đoạn của chư vị thậtcao siêu, lại dùng pháp môn thời gian để ẩn nấp trong dòng sông thời gian.”Hắn v**t v* lưng của Bạch Tiểu Chiêu: “Làm rất tốt!”Đối phương mượn lực lượng của pháp khí để ẩn thân ở dòng sông thời gian, cóthể giấu ở một cái hô hấp trước, cũng có thể giấu ở một cái hô hấp sau.Nhưng mặc kệ là tình huống nào, đều sẽ bị Tuế Nguyệt chi pháp của ThừaHoàng khắc chế.Ngươi trốn trong bồn cầu đúng là rất an toàn, vậy ta giật nước là được.Bạch Tiểu Chiêu hơi đắc ý, đã lâu rồi nàng không được Sở Hi Thanh khen.Thật ra nếu như nàng dùng toàn lực, tuyệt đối sẽ không trở thành trói buộc củaSở Hi Thanh.Nàng còn có thể mượn lực lượng từ chỗ Lê Sơn Lão Mẫu, thậm chí là mời phápthể hàng lâm.Nhưng cái giá phải trả hơi đắt, phải tiêu hao tuổi thọ nhất định, bình thườnghuynh trưởng cấm nàng sử dụng.Thật ra Bạch Tiểu Chiêu không để ý lắm, Thừa Hoàng bọn họ có thể sống rấtlâu.Giống như lão mẫu nhà nàng, lão mẫu nói là đã sống trên trăm vạn năm. Lúcsinh ra còn trước của Huyền Hoàng thủy đế, sống từ niên đại đó đến tận bâygiờ.Sắc mặt Bạch Hổ hầu lạnh lẽo, nhìn bốn người trên không trung: “Quả nhiên làcác ngươi.”Đó là trợ thủ của nàng, Bạch Dực Thần Đao – Thời Minh, còn đệ đệ ruột củaBắc Thần Thần Hầu – Bắc Thần Giáo Khu, Thủy Vân Kiếm – Bắc Thần ThiênLa.Một người khác có khuôn mặt khô gầy, hình thể cao to, mặc pháp bào của thuậtsư, trong tay cầm pháp khí la bàn.Đây là một thuật sư nhị phẩm, nhưng Bạch Hổ hầu nghĩ mãi mà không nghĩ rađược thân phận của người này.Nàng nhớ toàn bộ tình báo của Lục phiến môn đều không có tin tức của ngườinày.Sau đó, Bạch Hổ hầu lại nhìn về phía người trung niên tuấn tú mặc trường bàomáu đỏ thắm trong bốn người.Ánh mắt nàng phức tạp: “Nhưng ta không ngờ, ngay cả ngươi cũng tham dựvào việc này.”Người trước mắt này, chính Chu Tước hầu tiền nhiệm, Cử Hỏa Thiêu Thiên –Chu Hồng Y, xếp hạng 36 Địa Bảng.Ngày xưa vì chuyện của Sở Hi Thanh, Lý Trường Sinh đã giết vào hoàng cung.Không chỉ ép Kiến Nguyên đế đưa Bôn Dật Tuyệt Trần – Tông Thiên Lưu lênphương bắc, còn khiến Chu Hồng Y mất chức Chu Tước thần bộ, Chu Tước hầucũng phải chuyển cho người khác.Bạch Hổ hầu âm thầm hoảng sợ, Luận Võ lâu và Thiên Cơ các đánh giá thựclực của Chu Hồng Y rất công bằng, nhưng mà bốn đại Thần bộ của Lục phiếnmôn, mỗi một người đều cất giấu một môn bí pháp, lúc cực hạn có thể đạt đếntrình độ Thiên Bảng.Dù Chu Hồng Y đã mất chức Chu Tước hầu, mất thần khí truyền thừa của ChuTước đường, nhưng thực lực vẫn rất đáng sợ.Sở Hi Thanh chỉ đến đây một mình, hắn có thể chịu nổi sko?Chu Hồng Y lại bình tĩnh nhìn Sở Hi Thanh: “Thật sự là oan gia ngõ hẹp! tacũng từng do dự, không biết có nên tham dự hay không, nhưng bây giờ ta lại rấtvui mừng.”“Vậy sao?” Sở Hi Thanh cười lạnh lùng: “Lát nữa các ngươi sẽ không nghĩ nhưvậy.”Lúc này, đao ý của hắn đã va chạm với ý niệm của Chu Hồng Y, làm cho phạmvi trăm trượng đều là bùi mù.

Chương 1691: Tu vị mạnh mẽ (3)