Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1695: Luôn có điêu dân muốn hại trẫm (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trời xanh ở trên cao!Không ngờ cánh chim của kẻ này đã cứng cáp đến nước này rồi sao?Bảo sao hắn có thể học được Thần Ý Xúc Tử Đao!Huyết Nhai Đao Quân ở nhị phẩm hạ, đã có thể tự nghĩ ra thức thứ hai của ThầnÝ Xúc Tử Đao, tiến vào Thiên Bảng!Chỉ cần cho kẻ trước mắt này thêm mấy tháng, để thiên quy của hắn tiến thêmmột bước, lại học được thức thứ hai của Thần Ý Xúc Tử Đao, còn có kẻ nàotrong thiên hạ này có thể áp chế?“Ầm!”Đây là một đao của Sở Hi Thanh chém trúng thân thể của Chu Hồng Y.Lập tức có từng tia lửa màu đỏ thắm xuất hiện ở trên miệng vết thương, khiếncho thương thế của Chu Hồng Y khôi phục như cũ, ít nhất thì nhìn từ bề ngoàilà như vậy.Đôi cánh lửa sau lưng Chu Hồng Y đã bành trướng đến ba mươi trượng, điềunày khiến cho hắn kích phát càng nhiều khí huyết và chân nguyên hơn, càngnhiều lực lượng hơn.Tuy rằng mạnh hơn thì vẫn sẽ bị Sở Hi Thanh phản xạ về, gia tăng thương thếtrên cơ thể mình, giống như uống thuốc độc giải khát, nhưng lại không thểkhông làm.“Đao Quân cẩn thận.”Bạch Hổ hầu nhẹ giọng nói: “Cẩn thận Niết Bàn chi pháp của hắn, không nênđể cho hắn ngưng tụ ‘Niết Bàn chi chủng’. Bằng không thì không đến ba thángsau, người này liền có thể niết bàn tái sinh.”Chu Tước là một mạch Phượng Hoàng, cũng có thần thông ‘Niết Bàn’.Mặc dù không thể niết bàn chín lần như Phượng Hoàng thuần huyết, không thểmỗi lần đều khiến cho lực lượng thăng hoa, nhưng vẫn có thể mượn thần thôngnày để khởi tử hoàn sinh ba lần.Trong mắt Bạch Hổ hầu cũng đã ngậm lấy vài phần kinh hãi.Nàng không ngờ người huynh đệ này của Tả Thanh Vân lại mạnh như vậy!Bạch Hổ hầu đánh giá, thực lực của người này đã có thể vào 30 vị trí đầu ĐịaBảng.Dưới hạng 30 Địa Bảng, không kẻ nó có thể thắng Sở Hi Thanh một chiêu nửathức! Cũng bao quá cả Cử Hỏa Thiêu Thiên - Chu Hồng Y đứng hạng 36 ĐịaBảng này!Nếu như cộng thêm Thập Nhị Long Thần Thiên Thủ, như vậy Sở Hi Thanh cóthể tranh tài với hạng 30 Địa Bảng đến hạng 90 Thiên Bảng!Hơn nữa, Bạch Hổ hầu còn không biết Sở Hi Thanh lấy ra bao nhiêu long khí đểchiến đấu.Vị này rõ ràng là đang cố tình kiềm chế, không muốn kinh động vị thiên tử kia!“Đa tạ Bạch Hổ hầu nhắc nhở!”Ánh mắt Sở Hi Thanh lạnh lùng như băng: “Ngươi này sẽ không có cơ hội cònsống rời khỏi đây.”Hắn há có thể để cho kẻ này sống tiếp!Thiên quy Tru Diệt của Sở Hi Thanh theo trường đao trong tay, chém thẳng vàotrong cơ thể Chu Hồng Y, tru diệt bất kỳ khả năng ‘niết bàn’ nào của đốiphương.Song đao của hắn vung lên, một cái hô hấp đánh chém ngàn lần.Trong một ngàn chém này, có chín trăm chém có thể làm Chu Hồng Y thấtkhiếu chảy máu, lục phủ chấn thương. Có một trăm chém có thể trực tiếp chémtrúng thân thể Chu Hồng Y, khiến Tru Thiên võ ý của hắn chảy vào người ChuHồng Y.Chỉ sau một cái hô hấp, đôi cánh lửa ba mươi trượng sau lưng Chu Hồng Y đãkhông chống đỡ nổi, bắt đầu tan rã.Chu Hồng Y muốn rách cả mi mắt: “Sở Hi Thanh, lẽ nào ngươi dám giết mệnhquan triều đình?”Tuy hắn bị tước đoạt chức vị Chu Tước hầu, lại bị đày đến Băng Châu, nhưngbây giờ vẫn là Phó thống lĩnh đại nội ngự vệ.Chu Hồng Y vừa nói xong, bản thân hắn cũng cảm thấy nực cười.Nhưng hắn thật sự không cam lòng, không cam lòng chết ở chỗ này.Sở Hi Thanh nở nụ cười thản nhiên: “Ta chém giết không dưới hai trăm mệnhquan triều đình ở Băng Châu, không kém một mình ngươi. Huống hồ Chu HồngY ngươi nên ở phương bắc giết địch, cớ sao lại chết ở Lạc Châu?”Nói đến thì hắn cũng là Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, cũng nên làm việc ở UChâu.Bây giờ lại không làm việc đàng hoàng, chạy đến Lạc Châu này.Nhưng công việc của Cẩm y vệ lại khác, chạy qua các châu để tra án cũng làbình thường.Mà Chu Hồng Y ở trước mắt hắn, chỉ là một kẻ bị đi đày, trăm năm không đượcquay về!“Ngươi cái tên cặn bã này!”Hai mắt Chu Hồng Y đỏ thẫm, tràn đầy tuyệt vọng: “Coi trời bằng vung, lừa gạtpháp luật!”Chính là kẻ này đã chém giết hơn mười vị bộ đầu của Chu Tước đường bọn họ,càng dùng lực ép người, bức bác triều đình cướp đoạt chức quan của hắn.Nhưng vào lúc này, đôi cánh lửa sau lưng Chu Hồng Y rốt cuộc cũng tán loạn.Chu Hồng Y cũng biết không ổn, một luồng cảm giác trống vắng bỗng nhiênsinh sôi trong tâm linh của hắn, hầu như nuốt sạch toàn bộ tâm thần của hắn.Đao của Sở Hi Thanh cũng đúng hạn mà tới, thanh Kính Hoa Thủy Nguyệt đaokia đã chém rơi đầu Chu Hồng Y.Sau đó hắn cầm song đao trong tya, vẻ mặt lạnh nhạt mà châm biếm nhìn thânthể và cái đầu đang bốc cháy của Chu Hồng Y.“Muốn nói đến lừa gạt pháp luật, các ngươi còn dơ bẩn hơn ta nhiều…”Nếu như vị Thái thú quận Tú Thủy kia không có ý muốn cướp đoạt, mưu lợiriêng, làm trái pháp luật, thì sao hắn lại chém mấy chục tên bộ đầu ở ĐôngChâu!Nếu như khi đó Lục phiến môn có thể điều tra rõ ràng, mà không phải cấu kếtvới đám người kia, thì sao lại có ngày hôm nay?Bạch Hổ hầu ở phía xa xa nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt lại cực kỳ phức tạp.Dù sao cũng là đồng sự nhiều năm, trong lòng nàng khó tránh khỏi có chút gợnsóng
Trời xanh ở trên cao!
Không ngờ cánh chim của kẻ này đã cứng cáp đến nước này rồi sao?
Bảo sao hắn có thể học được Thần Ý Xúc Tử Đao!
Huyết Nhai Đao Quân ở nhị phẩm hạ, đã có thể tự nghĩ ra thức thứ hai của Thần
Ý Xúc Tử Đao, tiến vào Thiên Bảng!
Chỉ cần cho kẻ trước mắt này thêm mấy tháng, để thiên quy của hắn tiến thêm
một bước, lại học được thức thứ hai của Thần Ý Xúc Tử Đao, còn có kẻ nào
trong thiên hạ này có thể áp chế?
“Ầm!”
Đây là một đao của Sở Hi Thanh chém trúng thân thể của Chu Hồng Y.
Lập tức có từng tia lửa màu đỏ thắm xuất hiện ở trên miệng vết thương, khiến
cho thương thế của Chu Hồng Y khôi phục như cũ, ít nhất thì nhìn từ bề ngoài
là như vậy.
Đôi cánh lửa sau lưng Chu Hồng Y đã bành trướng đến ba mươi trượng, điều
này khiến cho hắn kích phát càng nhiều khí huyết và chân nguyên hơn, càng
nhiều lực lượng hơn.
Tuy rằng mạnh hơn thì vẫn sẽ bị Sở Hi Thanh phản xạ về, gia tăng thương thế
trên cơ thể mình, giống như uống thuốc độc giải khát, nhưng lại không thể
không làm.
“Đao Quân cẩn thận.”
Bạch Hổ hầu nhẹ giọng nói: “Cẩn thận Niết Bàn chi pháp của hắn, không nên
để cho hắn ngưng tụ ‘Niết Bàn chi chủng’. Bằng không thì không đến ba tháng
sau, người này liền có thể niết bàn tái sinh.”
Chu Tước là một mạch Phượng Hoàng, cũng có thần thông ‘Niết Bàn’.
Mặc dù không thể niết bàn chín lần như Phượng Hoàng thuần huyết, không thể
mỗi lần đều khiến cho lực lượng thăng hoa, nhưng vẫn có thể mượn thần thông
này để khởi tử hoàn sinh ba lần.
Trong mắt Bạch Hổ hầu cũng đã ngậm lấy vài phần kinh hãi.
Nàng không ngờ người huynh đệ này của Tả Thanh Vân lại mạnh như vậy!
Bạch Hổ hầu đánh giá, thực lực của người này đã có thể vào 30 vị trí đầu Địa
Bảng.
Dưới hạng 30 Địa Bảng, không kẻ nó có thể thắng Sở Hi Thanh một chiêu nửa
thức! Cũng bao quá cả Cử Hỏa Thiêu Thiên - Chu Hồng Y đứng hạng 36 Địa
Bảng này!
Nếu như cộng thêm Thập Nhị Long Thần Thiên Thủ, như vậy Sở Hi Thanh có
thể tranh tài với hạng 30 Địa Bảng đến hạng 90 Thiên Bảng!
Hơn nữa, Bạch Hổ hầu còn không biết Sở Hi Thanh lấy ra bao nhiêu long khí để
chiến đấu.
Vị này rõ ràng là đang cố tình kiềm chế, không muốn kinh động vị thiên tử kia!
“Đa tạ Bạch Hổ hầu nhắc nhở!”
Ánh mắt Sở Hi Thanh lạnh lùng như băng: “Ngươi này sẽ không có cơ hội còn
sống rời khỏi đây.”
Hắn há có thể để cho kẻ này sống tiếp!
Thiên quy Tru Diệt của Sở Hi Thanh theo trường đao trong tay, chém thẳng vào
trong cơ thể Chu Hồng Y, tru diệt bất kỳ khả năng ‘niết bàn’ nào của đối
phương.
Song đao của hắn vung lên, một cái hô hấp đánh chém ngàn lần.
Trong một ngàn chém này, có chín trăm chém có thể làm Chu Hồng Y thất
khiếu chảy máu, lục phủ chấn thương. Có một trăm chém có thể trực tiếp chém
trúng thân thể Chu Hồng Y, khiến Tru Thiên võ ý của hắn chảy vào người Chu
Hồng Y.
Chỉ sau một cái hô hấp, đôi cánh lửa ba mươi trượng sau lưng Chu Hồng Y đã
không chống đỡ nổi, bắt đầu tan rã.
Chu Hồng Y muốn rách cả mi mắt: “Sở Hi Thanh, lẽ nào ngươi dám giết mệnh
quan triều đình?”
Tuy hắn bị tước đoạt chức vị Chu Tước hầu, lại bị đày đến Băng Châu, nhưng
bây giờ vẫn là Phó thống lĩnh đại nội ngự vệ.
Chu Hồng Y vừa nói xong, bản thân hắn cũng cảm thấy nực cười.
Nhưng hắn thật sự không cam lòng, không cam lòng chết ở chỗ này.
Sở Hi Thanh nở nụ cười thản nhiên: “Ta chém giết không dưới hai trăm mệnh
quan triều đình ở Băng Châu, không kém một mình ngươi. Huống hồ Chu Hồng
Y ngươi nên ở phương bắc giết địch, cớ sao lại chết ở Lạc Châu?”
Nói đến thì hắn cũng là Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, cũng nên làm việc ở U
Châu.
Bây giờ lại không làm việc đàng hoàng, chạy đến Lạc Châu này.
Nhưng công việc của Cẩm y vệ lại khác, chạy qua các châu để tra án cũng là
bình thường.
Mà Chu Hồng Y ở trước mắt hắn, chỉ là một kẻ bị đi đày, trăm năm không được
quay về!
“Ngươi cái tên cặn bã này!”
Hai mắt Chu Hồng Y đỏ thẫm, tràn đầy tuyệt vọng: “Coi trời bằng vung, lừa gạt
pháp luật!”
Chính là kẻ này đã chém giết hơn mười vị bộ đầu của Chu Tước đường bọn họ,
càng dùng lực ép người, bức bác triều đình cướp đoạt chức quan của hắn.
Nhưng vào lúc này, đôi cánh lửa sau lưng Chu Hồng Y rốt cuộc cũng tán loạn.
Chu Hồng Y cũng biết không ổn, một luồng cảm giác trống vắng bỗng nhiên
sinh sôi trong tâm linh của hắn, hầu như nuốt sạch toàn bộ tâm thần của hắn.
Đao của Sở Hi Thanh cũng đúng hạn mà tới, thanh Kính Hoa Thủy Nguyệt đao
kia đã chém rơi đầu Chu Hồng Y.
Sau đó hắn cầm song đao trong tya, vẻ mặt lạnh nhạt mà châm biếm nhìn thân
thể và cái đầu đang bốc cháy của Chu Hồng Y.
“Muốn nói đến lừa gạt pháp luật, các ngươi còn dơ bẩn hơn ta nhiều…”
Nếu như vị Thái thú quận Tú Thủy kia không có ý muốn cướp đoạt, mưu lợi
riêng, làm trái pháp luật, thì sao hắn lại chém mấy chục tên bộ đầu ở Đông
Châu!
Nếu như khi đó Lục phiến môn có thể điều tra rõ ràng, mà không phải cấu kết
với đám người kia, thì sao lại có ngày hôm nay?
Bạch Hổ hầu ở phía xa xa nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt lại cực kỳ phức tạp.
Dù sao cũng là đồng sự nhiều năm, trong lòng nàng khó tránh khỏi có chút gợn
sóng
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trời xanh ở trên cao!Không ngờ cánh chim của kẻ này đã cứng cáp đến nước này rồi sao?Bảo sao hắn có thể học được Thần Ý Xúc Tử Đao!Huyết Nhai Đao Quân ở nhị phẩm hạ, đã có thể tự nghĩ ra thức thứ hai của ThầnÝ Xúc Tử Đao, tiến vào Thiên Bảng!Chỉ cần cho kẻ trước mắt này thêm mấy tháng, để thiên quy của hắn tiến thêmmột bước, lại học được thức thứ hai của Thần Ý Xúc Tử Đao, còn có kẻ nàotrong thiên hạ này có thể áp chế?“Ầm!”Đây là một đao của Sở Hi Thanh chém trúng thân thể của Chu Hồng Y.Lập tức có từng tia lửa màu đỏ thắm xuất hiện ở trên miệng vết thương, khiếncho thương thế của Chu Hồng Y khôi phục như cũ, ít nhất thì nhìn từ bề ngoàilà như vậy.Đôi cánh lửa sau lưng Chu Hồng Y đã bành trướng đến ba mươi trượng, điềunày khiến cho hắn kích phát càng nhiều khí huyết và chân nguyên hơn, càngnhiều lực lượng hơn.Tuy rằng mạnh hơn thì vẫn sẽ bị Sở Hi Thanh phản xạ về, gia tăng thương thếtrên cơ thể mình, giống như uống thuốc độc giải khát, nhưng lại không thểkhông làm.“Đao Quân cẩn thận.”Bạch Hổ hầu nhẹ giọng nói: “Cẩn thận Niết Bàn chi pháp của hắn, không nênđể cho hắn ngưng tụ ‘Niết Bàn chi chủng’. Bằng không thì không đến ba thángsau, người này liền có thể niết bàn tái sinh.”Chu Tước là một mạch Phượng Hoàng, cũng có thần thông ‘Niết Bàn’.Mặc dù không thể niết bàn chín lần như Phượng Hoàng thuần huyết, không thểmỗi lần đều khiến cho lực lượng thăng hoa, nhưng vẫn có thể mượn thần thôngnày để khởi tử hoàn sinh ba lần.Trong mắt Bạch Hổ hầu cũng đã ngậm lấy vài phần kinh hãi.Nàng không ngờ người huynh đệ này của Tả Thanh Vân lại mạnh như vậy!Bạch Hổ hầu đánh giá, thực lực của người này đã có thể vào 30 vị trí đầu ĐịaBảng.Dưới hạng 30 Địa Bảng, không kẻ nó có thể thắng Sở Hi Thanh một chiêu nửathức! Cũng bao quá cả Cử Hỏa Thiêu Thiên - Chu Hồng Y đứng hạng 36 ĐịaBảng này!Nếu như cộng thêm Thập Nhị Long Thần Thiên Thủ, như vậy Sở Hi Thanh cóthể tranh tài với hạng 30 Địa Bảng đến hạng 90 Thiên Bảng!Hơn nữa, Bạch Hổ hầu còn không biết Sở Hi Thanh lấy ra bao nhiêu long khí đểchiến đấu.Vị này rõ ràng là đang cố tình kiềm chế, không muốn kinh động vị thiên tử kia!“Đa tạ Bạch Hổ hầu nhắc nhở!”Ánh mắt Sở Hi Thanh lạnh lùng như băng: “Ngươi này sẽ không có cơ hội cònsống rời khỏi đây.”Hắn há có thể để cho kẻ này sống tiếp!Thiên quy Tru Diệt của Sở Hi Thanh theo trường đao trong tay, chém thẳng vàotrong cơ thể Chu Hồng Y, tru diệt bất kỳ khả năng ‘niết bàn’ nào của đốiphương.Song đao của hắn vung lên, một cái hô hấp đánh chém ngàn lần.Trong một ngàn chém này, có chín trăm chém có thể làm Chu Hồng Y thấtkhiếu chảy máu, lục phủ chấn thương. Có một trăm chém có thể trực tiếp chémtrúng thân thể Chu Hồng Y, khiến Tru Thiên võ ý của hắn chảy vào người ChuHồng Y.Chỉ sau một cái hô hấp, đôi cánh lửa ba mươi trượng sau lưng Chu Hồng Y đãkhông chống đỡ nổi, bắt đầu tan rã.Chu Hồng Y muốn rách cả mi mắt: “Sở Hi Thanh, lẽ nào ngươi dám giết mệnhquan triều đình?”Tuy hắn bị tước đoạt chức vị Chu Tước hầu, lại bị đày đến Băng Châu, nhưngbây giờ vẫn là Phó thống lĩnh đại nội ngự vệ.Chu Hồng Y vừa nói xong, bản thân hắn cũng cảm thấy nực cười.Nhưng hắn thật sự không cam lòng, không cam lòng chết ở chỗ này.Sở Hi Thanh nở nụ cười thản nhiên: “Ta chém giết không dưới hai trăm mệnhquan triều đình ở Băng Châu, không kém một mình ngươi. Huống hồ Chu HồngY ngươi nên ở phương bắc giết địch, cớ sao lại chết ở Lạc Châu?”Nói đến thì hắn cũng là Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, cũng nên làm việc ở UChâu.Bây giờ lại không làm việc đàng hoàng, chạy đến Lạc Châu này.Nhưng công việc của Cẩm y vệ lại khác, chạy qua các châu để tra án cũng làbình thường.Mà Chu Hồng Y ở trước mắt hắn, chỉ là một kẻ bị đi đày, trăm năm không đượcquay về!“Ngươi cái tên cặn bã này!”Hai mắt Chu Hồng Y đỏ thẫm, tràn đầy tuyệt vọng: “Coi trời bằng vung, lừa gạtpháp luật!”Chính là kẻ này đã chém giết hơn mười vị bộ đầu của Chu Tước đường bọn họ,càng dùng lực ép người, bức bác triều đình cướp đoạt chức quan của hắn.Nhưng vào lúc này, đôi cánh lửa sau lưng Chu Hồng Y rốt cuộc cũng tán loạn.Chu Hồng Y cũng biết không ổn, một luồng cảm giác trống vắng bỗng nhiênsinh sôi trong tâm linh của hắn, hầu như nuốt sạch toàn bộ tâm thần của hắn.Đao của Sở Hi Thanh cũng đúng hạn mà tới, thanh Kính Hoa Thủy Nguyệt đaokia đã chém rơi đầu Chu Hồng Y.Sau đó hắn cầm song đao trong tya, vẻ mặt lạnh nhạt mà châm biếm nhìn thânthể và cái đầu đang bốc cháy của Chu Hồng Y.“Muốn nói đến lừa gạt pháp luật, các ngươi còn dơ bẩn hơn ta nhiều…”Nếu như vị Thái thú quận Tú Thủy kia không có ý muốn cướp đoạt, mưu lợiriêng, làm trái pháp luật, thì sao hắn lại chém mấy chục tên bộ đầu ở ĐôngChâu!Nếu như khi đó Lục phiến môn có thể điều tra rõ ràng, mà không phải cấu kếtvới đám người kia, thì sao lại có ngày hôm nay?Bạch Hổ hầu ở phía xa xa nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt lại cực kỳ phức tạp.Dù sao cũng là đồng sự nhiều năm, trong lòng nàng khó tránh khỏi có chút gợnsóng