Đậu Hoàng ở trong sân sủa ầm ĩ, kéo xích sắt kêu vang, ta bước ra cửa mắng con ch.ó ngốc kia: “Mi kêu gì mà ầm ĩ thế, Lý Đậu Hoàng!” Lúc này có người bên ngoài cửa cao giọng hỏi: “Cố nương tử có ở nhà không?” Ta trả lời có, chậm rãi đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, ta bị dọa cho nhảy dựng. Trong trong ngoài ngoài ba tầng người, vừa gõ trống vừa đánh chiêng, còn pháo nổ rầm rầm, náo nhiệt hơn cả ngày ta thành thân. Ta chống hông hỏi: “Đây là làm gì?” Trong đám đông có một quan sai chen ra, cười tươi nói với ta: “Nương tử có lễ, nương tử có đại hỉ, Cố tướng công ghi tên vào bảng kim long, đỗ Thám hoa lang. Đây là phúc của nương tử, cũng là phúc của Cẩm Thành ta, Tri huyện lão gia phái ta đến chúc mừng nương tử!” Hắn ta “đoàng” một tiếng gõ trống. Âm thanh khiến tim ta đập thình thịch, ta ôm n.g.ự.c hỏi: “Thám hoa lang là gì?” Quan sai kia nói: “Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa lang, tài tử đệ nhất thiên hạ. Người ta nói tiến sĩ dễ vào, Thám hoa khó làm. Thám hoa lang này, bộ dáng phải tốt,…
Chương 3: Chương 3
Bích Đào Ở Nhà Bên - Quy Hưu Hồ QuânTác giả: Quy Hưu Hồ QuânTruyện Cổ Đại, Truyện SủngĐậu Hoàng ở trong sân sủa ầm ĩ, kéo xích sắt kêu vang, ta bước ra cửa mắng con ch.ó ngốc kia: “Mi kêu gì mà ầm ĩ thế, Lý Đậu Hoàng!” Lúc này có người bên ngoài cửa cao giọng hỏi: “Cố nương tử có ở nhà không?” Ta trả lời có, chậm rãi đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, ta bị dọa cho nhảy dựng. Trong trong ngoài ngoài ba tầng người, vừa gõ trống vừa đánh chiêng, còn pháo nổ rầm rầm, náo nhiệt hơn cả ngày ta thành thân. Ta chống hông hỏi: “Đây là làm gì?” Trong đám đông có một quan sai chen ra, cười tươi nói với ta: “Nương tử có lễ, nương tử có đại hỉ, Cố tướng công ghi tên vào bảng kim long, đỗ Thám hoa lang. Đây là phúc của nương tử, cũng là phúc của Cẩm Thành ta, Tri huyện lão gia phái ta đến chúc mừng nương tử!” Hắn ta “đoàng” một tiếng gõ trống. Âm thanh khiến tim ta đập thình thịch, ta ôm n.g.ự.c hỏi: “Thám hoa lang là gì?” Quan sai kia nói: “Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa lang, tài tử đệ nhất thiên hạ. Người ta nói tiến sĩ dễ vào, Thám hoa khó làm. Thám hoa lang này, bộ dáng phải tốt,… Hình như ta đã bị bệnh. Cơm thì ăn không vô, hoa cũng không muốn thêu, cả ngày ngồi ở đầu ngõ, nhìn hàng liễu bên kia sông.Ta hỏi Đậu Hoàng: "Cố của hắn là Cố nào? Lân là Lân nào?"Đậu Hoàng cũng không biết, nằm bên chân ta l.i.ế.m tay ta.Ta thầm cắn răng, đi tìm Tam ca mua thịt, rồi đến phường Thái Bạch mua rượu. Ta băm thịt cắt hành gói bánh sủi cảo, mang theo sủi cảo cùng rượu, ra khỏi nhà đi dọc bờ sông.Ta đi qua một đường hoa đào, đi qua một con sông liễu, đến cửa ngõ Thanh Y, dừng lại trước cửa, do dự không dám giơ tay.Ta đi đi lại lại trước cửa nhà hắn, hận mình nhát gan, hận mình bất tài, ta không phải là muốn nam nhân, ta là đến để trả nhân tình!Ta lại giơ tay lên.Không được.Ta đếm đến một trăm rồi mới gõ cửa.Ta vừa đếm đến chín mươi chín, thì sau lưng kêu "cọt kẹt", đứng trước mặt ta là oan gia trong mơ của ta.Ta nói: "Cố tướng công, thật trùng hợp."Hắn đứng ở cửa nhà mình gật đầu: "Ừ, thật trùng hợp."Ta nói: "Nô thấy trời đẹp, nên tùy ý ra ngoài đi dạo một chút."Hắn nhìn hộp thức ăn trong tay ta rồi gật đầu: "Ừ, rất tùy ý."Ta bỗng đỏ mặt, cắn môi, lúng túng một chút: "Thật ra nô là cố ý đến, để cảm ơn tướng công lần trước đã cứu giúp."Hắn khoanh tay nâng mày nói: "Khách khí rồi."Ta nói: "Nô gói sủi cảo, mua rượu, mong tướng công không chê."Hắn nói: "Không chê."Hắn mời ta vào cửa, ta ngồi trong nhà của hắn. Trong nhà đầy sách, tràn ngập hơi thở của hắn. Trong trong ngoài ngoài đều sạch sẽ, không có chút hơi thở của nữ nhân. Ta không khỏi mím môi, lòng nhẹ nhõm.Hắn chậm rãi ăn sủi cảo, uống rượu trong bình nhỏ.Ta dũng cảm hỏi hắn: "Tướng công là nhân sĩ ở nơi nào?"Hắn nói: "Nhân sĩ Nga Mi."Ta hỏi: "Nga Mi cách đây bao xa? Thư tín đi lại mấy ngày?"Hắn cười nói: "Chưa từng gửi thư, không biết đi lại mấy ngày."Ta giả vờ ngạc nhiên hỏi: "Phụ mẫu hậu trạch không lo lắng sao?"Hắn không nhịn được cười nói: "Phụ mẫu đã sớm mất, hậu trạch không có ai, năm nay mười tám, chưa lấy vợ."Hắn lại hỏi ta: "Còn có gì muốn nghe nữa không?"Ai muốn nghe chứ.Ta chỉ là đến để trả ơn hắn.Từ đó trở đi, hắn thường bảo vệ ta ra ngoài, theo giúp ta đưa túi tiền, đưa thắt lưng, đưa khăn tay, khiến ta lại nhận thêm nhiều ân tình. Mỗi lần ta đều cầm giỏ nhỏ đi trả ân tình cho hắn.Ta ngồi trong sân nhỏ của hắn, nhìn hắn đọc sách, nhìn hắn viết chữ, nhìn hắn ăn một miếng thịt bò thành năm miếng.Thời gian thật đẹp, năm tháng trôi qua. Ta thường nhìn mà mất hồn, nhìn hắn cười thành tiếng.Xuân Hương tỷ tỷ bán khăn tay kéo ta lại, chỉ về phía hắn ở cửa, hỏi ta: "Ngươi quen được Cố tướng công khi nào vậy?"Ta nói: "Hắn là ân nhân của ta."Xuân Hương tỷ tỷ cười lạnh: "Ân nhân? Ngươi định báo cá i ân này thế nào?"Ta có chút đỏ mặt, ta nói: "Chỉ là ngày thường hầu hạ rượu thịt."Xuân Hương tỷ tỷ nói: "Đừng trách tỷ tỷ không nhắc nhở. Cố tướng công, là đại tài tử nổi tiếng gần xa, là người trong mộng của bao người, sao hắn có thể để mắt đến một cô nương mổ côi thêu hoa kiếm sống như ngươi? Ngươi nên sớm tỉnh táo lại, đừng đến lúc cuối cùng tổn thương lòng mình, lại còn bị thất thân."Ta bị lời của nàng ta dọa cho giật mình, sau khi bị dọa thì mặt càng đỏ hơn.Hắn chưa từng làm tổn thương ta, cũng chưa từng đòi hỏi thân của ta.Hôm đó ta đến trả ơn hắn, đi qua cầu Vạn Lý, từ xa thấy hắn đứng dưới tàng cây.Hắn đứng chắp tay sau lưng, một cô nương kéo lấy ống tay áo của hắn, khóc như hoa lê dưới mưa.Cô nương kia hỏi: "Cố lang, sao chàng không chịu cưới ta?"Hắn gạt tay túm ống tay áo của cô nương kia ra nói: "Ngươi là tiểu thư của Tri phủ, Cố Lân chỉ là một giới thư sinh, không dám trèo cao, là ta không xứng."Tiểu thư Tri phủ nói: "Ta nguyện đợi chàng thi đỗ, lúc đó chàng sẽ cưới ta chứ?"Hắn không nói gì thêm.Ta liền quay người.Đêm đó ta ngồi thêu hoa dưới ánh đèn, Đậu Hoàng ở bên cạnh ta. Ta thêu nhanh, một cái kim đ.â.m vào đầu ngón tay, đau đến mức nước mắt ta chảy ra.Hắn là một đại tài tử nổi tiếng gần xa, là người trong mộng của bao người, còn ta chỉ là một cô nương mồ côi thêu hoa kiếm sống qua ngày, ta lấy gì để so sánh với người khác?Ta đụng phải hắn ở cửa thư viện.Hắn đi cùng một nhóm người, mặc dù đều là người đọc sách, nhưng hắn vẫn tỏa sáng, khiến trong mắt mọi người không thể nhìn thấy ai khác.Ta quay người bỏ chạy.Hắn ở phía sau gọi ta: "Lý Bích Đào!"Ta nghe thấy tiếng ồn ào, chạy càng nhanh hơn.Đột nhiên, tay bị ai đó kéo lại, hắn hung dữ hỏi: "Nàng chạy gì mà chạy?"Ta cúi đầu không nói lời nào.Hắn lại hỏi: "Hôm nay nàng đến đây đưa hàng à?" Hắn cúi xuống nhìn vào mắt ta, vẻ mặt có chút nguy hiểm, "Sao nàng lại tránh mặt ta?"Ta nhẹ giọng nói: "Tướng công là đại tài tử nổi tiếng, là người trong mộng của bao người."Hắn có chút buồn cười gật đầu: "Ừ, lời này không sai." Hắn lại hỏi: "Cũng là người trong mộng của nàng sao?"Ta cảm thấy mắt ươn ướt, không dám ngẩng lên nhìn hắn, ta nói: "Ta chỉ là một cô nương mồ côi thêu hoa kiếm sống qua ngày, tiểu thư Tri phủ cũng muốn gả cho tướng công, ta lấy gì để so với người ta?"Hắn im lặng không nói gì.Xa xa có người gọi: "Hữu Lân, đừng ở trong chốn ngọt ngào mà chậm trễ, tiên sinh còn đang đợi chúng ta đấy!"Ngay lập tức vang lên một trận cười.Hắn có chút bức bối nói: "Ta sẽ tìm nàng sau, nàng về nhà sớm đi!"
Hình như ta đã bị bệnh. Cơm thì ăn không vô, hoa cũng không muốn thêu, cả ngày ngồi ở đầu ngõ, nhìn hàng liễu bên kia sông.
Ta hỏi Đậu Hoàng: "Cố của hắn là Cố nào? Lân là Lân nào?"
Đậu Hoàng cũng không biết, nằm bên chân ta l.i.ế.m tay ta.
Ta thầm cắn răng, đi tìm Tam ca mua thịt, rồi đến phường Thái Bạch mua rượu. Ta băm thịt cắt hành gói bánh sủi cảo, mang theo sủi cảo cùng rượu, ra khỏi nhà đi dọc bờ sông.
Ta đi qua một đường hoa đào, đi qua một con sông liễu, đến cửa ngõ Thanh Y, dừng lại trước cửa, do dự không dám giơ tay.
Ta đi đi lại lại trước cửa nhà hắn, hận mình nhát gan, hận mình bất tài, ta không phải là muốn nam nhân, ta là đến để trả nhân tình!
Ta lại giơ tay lên.
Không được.
Ta đếm đến một trăm rồi mới gõ cửa.
Ta vừa đếm đến chín mươi chín, thì sau lưng kêu "cọt kẹt", đứng trước mặt ta là oan gia trong mơ của ta.
Ta nói: "Cố tướng công, thật trùng hợp."
Hắn đứng ở cửa nhà mình gật đầu: "Ừ, thật trùng hợp."
Ta nói: "Nô thấy trời đẹp, nên tùy ý ra ngoài đi dạo một chút."
Hắn nhìn hộp thức ăn trong tay ta rồi gật đầu: "Ừ, rất tùy ý."
Ta bỗng đỏ mặt, cắn môi, lúng túng một chút: "Thật ra nô là cố ý đến, để cảm ơn tướng công lần trước đã cứu giúp."
Hắn khoanh tay nâng mày nói: "Khách khí rồi."
Ta nói: "Nô gói sủi cảo, mua rượu, mong tướng công không chê."
Hắn nói: "Không chê."
Hắn mời ta vào cửa, ta ngồi trong nhà của hắn. Trong nhà đầy sách, tràn ngập hơi thở của hắn. Trong trong ngoài ngoài đều sạch sẽ, không có chút hơi thở của nữ nhân. Ta không khỏi mím môi, lòng nhẹ nhõm.
Hắn chậm rãi ăn sủi cảo, uống rượu trong bình nhỏ.
Ta dũng cảm hỏi hắn: "Tướng công là nhân sĩ ở nơi nào?"
Hắn nói: "Nhân sĩ Nga Mi."
Ta hỏi: "Nga Mi cách đây bao xa? Thư tín đi lại mấy ngày?"
Hắn cười nói: "Chưa từng gửi thư, không biết đi lại mấy ngày."
Ta giả vờ ngạc nhiên hỏi: "Phụ mẫu hậu trạch không lo lắng sao?"
Hắn không nhịn được cười nói: "Phụ mẫu đã sớm mất, hậu trạch không có ai, năm nay mười tám, chưa lấy vợ."
Hắn lại hỏi ta: "Còn có gì muốn nghe nữa không?"
Ai muốn nghe chứ.
Ta chỉ là đến để trả ơn hắn.
Từ đó trở đi, hắn thường bảo vệ ta ra ngoài, theo giúp ta đưa túi tiền, đưa thắt lưng, đưa khăn tay, khiến ta lại nhận thêm nhiều ân tình. Mỗi lần ta đều cầm giỏ nhỏ đi trả ân tình cho hắn.
Ta ngồi trong sân nhỏ của hắn, nhìn hắn đọc sách, nhìn hắn viết chữ, nhìn hắn ăn một miếng thịt bò thành năm miếng.
Thời gian thật đẹp, năm tháng trôi qua. Ta thường nhìn mà mất hồn, nhìn hắn cười thành tiếng.
Xuân Hương tỷ tỷ bán khăn tay kéo ta lại, chỉ về phía hắn ở cửa, hỏi ta: "Ngươi quen được Cố tướng công khi nào vậy?"
Ta nói: "Hắn là ân nhân của ta."
Xuân Hương tỷ tỷ cười lạnh: "Ân nhân? Ngươi định báo cá i ân này thế nào?"
Ta có chút đỏ mặt, ta nói: "Chỉ là ngày thường hầu hạ rượu thịt."
Xuân Hương tỷ tỷ nói: "Đừng trách tỷ tỷ không nhắc nhở. Cố tướng công, là đại tài tử nổi tiếng gần xa, là người trong mộng của bao người, sao hắn có thể để mắt đến một cô nương mổ côi thêu hoa kiếm sống như ngươi? Ngươi nên sớm tỉnh táo lại, đừng đến lúc cuối cùng tổn thương lòng mình, lại còn bị thất thân."
Ta bị lời của nàng ta dọa cho giật mình, sau khi bị dọa thì mặt càng đỏ hơn.
Hắn chưa từng làm tổn thương ta, cũng chưa từng đòi hỏi thân của ta.
Hôm đó ta đến trả ơn hắn, đi qua cầu Vạn Lý, từ xa thấy hắn đứng dưới tàng cây.
Hắn đứng chắp tay sau lưng, một cô nương kéo lấy ống tay áo của hắn, khóc như hoa lê dưới mưa.
Cô nương kia hỏi: "Cố lang, sao chàng không chịu cưới ta?"
Hắn gạt tay túm ống tay áo của cô nương kia ra nói: "Ngươi là tiểu thư của Tri phủ, Cố Lân chỉ là một giới thư sinh, không dám trèo cao, là ta không xứng."
Tiểu thư Tri phủ nói: "Ta nguyện đợi chàng thi đỗ, lúc đó chàng sẽ cưới ta chứ?"
Hắn không nói gì thêm.
Ta liền quay người.
Đêm đó ta ngồi thêu hoa dưới ánh đèn, Đậu Hoàng ở bên cạnh ta. Ta thêu nhanh, một cái kim đ.â.m vào đầu ngón tay, đau đến mức nước mắt ta chảy ra.
Hắn là một đại tài tử nổi tiếng gần xa, là người trong mộng của bao người, còn ta chỉ là một cô nương mồ côi thêu hoa kiếm sống qua ngày, ta lấy gì để so sánh với người khác?
Ta đụng phải hắn ở cửa thư viện.
Hắn đi cùng một nhóm người, mặc dù đều là người đọc sách, nhưng hắn vẫn tỏa sáng, khiến trong mắt mọi người không thể nhìn thấy ai khác.
Ta quay người bỏ chạy.
Hắn ở phía sau gọi ta: "Lý Bích Đào!"
Ta nghe thấy tiếng ồn ào, chạy càng nhanh hơn.
Đột nhiên, tay bị ai đó kéo lại, hắn hung dữ hỏi: "Nàng chạy gì mà chạy?"
Ta cúi đầu không nói lời nào.
Hắn lại hỏi: "Hôm nay nàng đến đây đưa hàng à?" Hắn cúi xuống nhìn vào mắt ta, vẻ mặt có chút nguy hiểm, "Sao nàng lại tránh mặt ta?"
Ta nhẹ giọng nói: "Tướng công là đại tài tử nổi tiếng, là người trong mộng của bao người."
Hắn có chút buồn cười gật đầu: "Ừ, lời này không sai." Hắn lại hỏi: "Cũng là người trong mộng của nàng sao?"
Ta cảm thấy mắt ươn ướt, không dám ngẩng lên nhìn hắn, ta nói: "Ta chỉ là một cô nương mồ côi thêu hoa kiếm sống qua ngày, tiểu thư Tri phủ cũng muốn gả cho tướng công, ta lấy gì để so với người ta?"
Hắn im lặng không nói gì.
Xa xa có người gọi: "Hữu Lân, đừng ở trong chốn ngọt ngào mà chậm trễ, tiên sinh còn đang đợi chúng ta đấy!"
Ngay lập tức vang lên một trận cười.
Hắn có chút bức bối nói: "Ta sẽ tìm nàng sau, nàng về nhà sớm đi!"
Bích Đào Ở Nhà Bên - Quy Hưu Hồ QuânTác giả: Quy Hưu Hồ QuânTruyện Cổ Đại, Truyện SủngĐậu Hoàng ở trong sân sủa ầm ĩ, kéo xích sắt kêu vang, ta bước ra cửa mắng con ch.ó ngốc kia: “Mi kêu gì mà ầm ĩ thế, Lý Đậu Hoàng!” Lúc này có người bên ngoài cửa cao giọng hỏi: “Cố nương tử có ở nhà không?” Ta trả lời có, chậm rãi đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, ta bị dọa cho nhảy dựng. Trong trong ngoài ngoài ba tầng người, vừa gõ trống vừa đánh chiêng, còn pháo nổ rầm rầm, náo nhiệt hơn cả ngày ta thành thân. Ta chống hông hỏi: “Đây là làm gì?” Trong đám đông có một quan sai chen ra, cười tươi nói với ta: “Nương tử có lễ, nương tử có đại hỉ, Cố tướng công ghi tên vào bảng kim long, đỗ Thám hoa lang. Đây là phúc của nương tử, cũng là phúc của Cẩm Thành ta, Tri huyện lão gia phái ta đến chúc mừng nương tử!” Hắn ta “đoàng” một tiếng gõ trống. Âm thanh khiến tim ta đập thình thịch, ta ôm n.g.ự.c hỏi: “Thám hoa lang là gì?” Quan sai kia nói: “Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa lang, tài tử đệ nhất thiên hạ. Người ta nói tiến sĩ dễ vào, Thám hoa khó làm. Thám hoa lang này, bộ dáng phải tốt,… Hình như ta đã bị bệnh. Cơm thì ăn không vô, hoa cũng không muốn thêu, cả ngày ngồi ở đầu ngõ, nhìn hàng liễu bên kia sông.Ta hỏi Đậu Hoàng: "Cố của hắn là Cố nào? Lân là Lân nào?"Đậu Hoàng cũng không biết, nằm bên chân ta l.i.ế.m tay ta.Ta thầm cắn răng, đi tìm Tam ca mua thịt, rồi đến phường Thái Bạch mua rượu. Ta băm thịt cắt hành gói bánh sủi cảo, mang theo sủi cảo cùng rượu, ra khỏi nhà đi dọc bờ sông.Ta đi qua một đường hoa đào, đi qua một con sông liễu, đến cửa ngõ Thanh Y, dừng lại trước cửa, do dự không dám giơ tay.Ta đi đi lại lại trước cửa nhà hắn, hận mình nhát gan, hận mình bất tài, ta không phải là muốn nam nhân, ta là đến để trả nhân tình!Ta lại giơ tay lên.Không được.Ta đếm đến một trăm rồi mới gõ cửa.Ta vừa đếm đến chín mươi chín, thì sau lưng kêu "cọt kẹt", đứng trước mặt ta là oan gia trong mơ của ta.Ta nói: "Cố tướng công, thật trùng hợp."Hắn đứng ở cửa nhà mình gật đầu: "Ừ, thật trùng hợp."Ta nói: "Nô thấy trời đẹp, nên tùy ý ra ngoài đi dạo một chút."Hắn nhìn hộp thức ăn trong tay ta rồi gật đầu: "Ừ, rất tùy ý."Ta bỗng đỏ mặt, cắn môi, lúng túng một chút: "Thật ra nô là cố ý đến, để cảm ơn tướng công lần trước đã cứu giúp."Hắn khoanh tay nâng mày nói: "Khách khí rồi."Ta nói: "Nô gói sủi cảo, mua rượu, mong tướng công không chê."Hắn nói: "Không chê."Hắn mời ta vào cửa, ta ngồi trong nhà của hắn. Trong nhà đầy sách, tràn ngập hơi thở của hắn. Trong trong ngoài ngoài đều sạch sẽ, không có chút hơi thở của nữ nhân. Ta không khỏi mím môi, lòng nhẹ nhõm.Hắn chậm rãi ăn sủi cảo, uống rượu trong bình nhỏ.Ta dũng cảm hỏi hắn: "Tướng công là nhân sĩ ở nơi nào?"Hắn nói: "Nhân sĩ Nga Mi."Ta hỏi: "Nga Mi cách đây bao xa? Thư tín đi lại mấy ngày?"Hắn cười nói: "Chưa từng gửi thư, không biết đi lại mấy ngày."Ta giả vờ ngạc nhiên hỏi: "Phụ mẫu hậu trạch không lo lắng sao?"Hắn không nhịn được cười nói: "Phụ mẫu đã sớm mất, hậu trạch không có ai, năm nay mười tám, chưa lấy vợ."Hắn lại hỏi ta: "Còn có gì muốn nghe nữa không?"Ai muốn nghe chứ.Ta chỉ là đến để trả ơn hắn.Từ đó trở đi, hắn thường bảo vệ ta ra ngoài, theo giúp ta đưa túi tiền, đưa thắt lưng, đưa khăn tay, khiến ta lại nhận thêm nhiều ân tình. Mỗi lần ta đều cầm giỏ nhỏ đi trả ân tình cho hắn.Ta ngồi trong sân nhỏ của hắn, nhìn hắn đọc sách, nhìn hắn viết chữ, nhìn hắn ăn một miếng thịt bò thành năm miếng.Thời gian thật đẹp, năm tháng trôi qua. Ta thường nhìn mà mất hồn, nhìn hắn cười thành tiếng.Xuân Hương tỷ tỷ bán khăn tay kéo ta lại, chỉ về phía hắn ở cửa, hỏi ta: "Ngươi quen được Cố tướng công khi nào vậy?"Ta nói: "Hắn là ân nhân của ta."Xuân Hương tỷ tỷ cười lạnh: "Ân nhân? Ngươi định báo cá i ân này thế nào?"Ta có chút đỏ mặt, ta nói: "Chỉ là ngày thường hầu hạ rượu thịt."Xuân Hương tỷ tỷ nói: "Đừng trách tỷ tỷ không nhắc nhở. Cố tướng công, là đại tài tử nổi tiếng gần xa, là người trong mộng của bao người, sao hắn có thể để mắt đến một cô nương mổ côi thêu hoa kiếm sống như ngươi? Ngươi nên sớm tỉnh táo lại, đừng đến lúc cuối cùng tổn thương lòng mình, lại còn bị thất thân."Ta bị lời của nàng ta dọa cho giật mình, sau khi bị dọa thì mặt càng đỏ hơn.Hắn chưa từng làm tổn thương ta, cũng chưa từng đòi hỏi thân của ta.Hôm đó ta đến trả ơn hắn, đi qua cầu Vạn Lý, từ xa thấy hắn đứng dưới tàng cây.Hắn đứng chắp tay sau lưng, một cô nương kéo lấy ống tay áo của hắn, khóc như hoa lê dưới mưa.Cô nương kia hỏi: "Cố lang, sao chàng không chịu cưới ta?"Hắn gạt tay túm ống tay áo của cô nương kia ra nói: "Ngươi là tiểu thư của Tri phủ, Cố Lân chỉ là một giới thư sinh, không dám trèo cao, là ta không xứng."Tiểu thư Tri phủ nói: "Ta nguyện đợi chàng thi đỗ, lúc đó chàng sẽ cưới ta chứ?"Hắn không nói gì thêm.Ta liền quay người.Đêm đó ta ngồi thêu hoa dưới ánh đèn, Đậu Hoàng ở bên cạnh ta. Ta thêu nhanh, một cái kim đ.â.m vào đầu ngón tay, đau đến mức nước mắt ta chảy ra.Hắn là một đại tài tử nổi tiếng gần xa, là người trong mộng của bao người, còn ta chỉ là một cô nương mồ côi thêu hoa kiếm sống qua ngày, ta lấy gì để so sánh với người khác?Ta đụng phải hắn ở cửa thư viện.Hắn đi cùng một nhóm người, mặc dù đều là người đọc sách, nhưng hắn vẫn tỏa sáng, khiến trong mắt mọi người không thể nhìn thấy ai khác.Ta quay người bỏ chạy.Hắn ở phía sau gọi ta: "Lý Bích Đào!"Ta nghe thấy tiếng ồn ào, chạy càng nhanh hơn.Đột nhiên, tay bị ai đó kéo lại, hắn hung dữ hỏi: "Nàng chạy gì mà chạy?"Ta cúi đầu không nói lời nào.Hắn lại hỏi: "Hôm nay nàng đến đây đưa hàng à?" Hắn cúi xuống nhìn vào mắt ta, vẻ mặt có chút nguy hiểm, "Sao nàng lại tránh mặt ta?"Ta nhẹ giọng nói: "Tướng công là đại tài tử nổi tiếng, là người trong mộng của bao người."Hắn có chút buồn cười gật đầu: "Ừ, lời này không sai." Hắn lại hỏi: "Cũng là người trong mộng của nàng sao?"Ta cảm thấy mắt ươn ướt, không dám ngẩng lên nhìn hắn, ta nói: "Ta chỉ là một cô nương mồ côi thêu hoa kiếm sống qua ngày, tiểu thư Tri phủ cũng muốn gả cho tướng công, ta lấy gì để so với người ta?"Hắn im lặng không nói gì.Xa xa có người gọi: "Hữu Lân, đừng ở trong chốn ngọt ngào mà chậm trễ, tiên sinh còn đang đợi chúng ta đấy!"Ngay lập tức vang lên một trận cười.Hắn có chút bức bối nói: "Ta sẽ tìm nàng sau, nàng về nhà sớm đi!"