Đậu Hoàng ở trong sân sủa ầm ĩ, kéo xích sắt kêu vang, ta bước ra cửa mắng con ch.ó ngốc kia: “Mi kêu gì mà ầm ĩ thế, Lý Đậu Hoàng!” Lúc này có người bên ngoài cửa cao giọng hỏi: “Cố nương tử có ở nhà không?” Ta trả lời có, chậm rãi đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, ta bị dọa cho nhảy dựng. Trong trong ngoài ngoài ba tầng người, vừa gõ trống vừa đánh chiêng, còn pháo nổ rầm rầm, náo nhiệt hơn cả ngày ta thành thân. Ta chống hông hỏi: “Đây là làm gì?” Trong đám đông có một quan sai chen ra, cười tươi nói với ta: “Nương tử có lễ, nương tử có đại hỉ, Cố tướng công ghi tên vào bảng kim long, đỗ Thám hoa lang. Đây là phúc của nương tử, cũng là phúc của Cẩm Thành ta, Tri huyện lão gia phái ta đến chúc mừng nương tử!” Hắn ta “đoàng” một tiếng gõ trống. Âm thanh khiến tim ta đập thình thịch, ta ôm n.g.ự.c hỏi: “Thám hoa lang là gì?” Quan sai kia nói: “Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa lang, tài tử đệ nhất thiên hạ. Người ta nói tiến sĩ dễ vào, Thám hoa khó làm. Thám hoa lang này, bộ dáng phải tốt,…
Chương 8: Chương 8
Bích Đào Ở Nhà Bên - Quy Hưu Hồ QuânTác giả: Quy Hưu Hồ QuânTruyện Cổ Đại, Truyện SủngĐậu Hoàng ở trong sân sủa ầm ĩ, kéo xích sắt kêu vang, ta bước ra cửa mắng con ch.ó ngốc kia: “Mi kêu gì mà ầm ĩ thế, Lý Đậu Hoàng!” Lúc này có người bên ngoài cửa cao giọng hỏi: “Cố nương tử có ở nhà không?” Ta trả lời có, chậm rãi đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, ta bị dọa cho nhảy dựng. Trong trong ngoài ngoài ba tầng người, vừa gõ trống vừa đánh chiêng, còn pháo nổ rầm rầm, náo nhiệt hơn cả ngày ta thành thân. Ta chống hông hỏi: “Đây là làm gì?” Trong đám đông có một quan sai chen ra, cười tươi nói với ta: “Nương tử có lễ, nương tử có đại hỉ, Cố tướng công ghi tên vào bảng kim long, đỗ Thám hoa lang. Đây là phúc của nương tử, cũng là phúc của Cẩm Thành ta, Tri huyện lão gia phái ta đến chúc mừng nương tử!” Hắn ta “đoàng” một tiếng gõ trống. Âm thanh khiến tim ta đập thình thịch, ta ôm n.g.ự.c hỏi: “Thám hoa lang là gì?” Quan sai kia nói: “Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa lang, tài tử đệ nhất thiên hạ. Người ta nói tiến sĩ dễ vào, Thám hoa khó làm. Thám hoa lang này, bộ dáng phải tốt,… Ta và hắn thành thân đã gần một năm, vẫn chưa mang thai. Ta tức giận, không cho hắn dùng thứ đồ nhỏ bằng ruột dê kia nữa.Hắn ôm ta nói: "Bây giờ nàng mới mười bảy, nương của ta mười tám tuổi sinh con còn khó sinh. Nữ tử sinh con như dạo qua quỷ môn quan, ta muốn nàng lớn hơn lại khỏe mạnh một chút rồi hãy sinh."Phu quân ta thật đáng thương, vừa sinh ra đã không có nương. Ta ôm hắn, trong lòng cảm thấy thương xót. Bây giờ đã có hắn, không có con cũng không sao.Tháng Tám, khi hoa quế nở thơm ngát, hắn đi thi Hương, đỗ giải nguyên. Ta còn chưa biết giải nguyên có gì đặc biệt, cửa nhà đã bị người ta giẫm nát, cả Tri phủ lão gia cũng đến cửa chúc mừng.Hàng xóm láng giềng đều đến chúc mừng ta, ta cũng không thấy hắn có gì khác thường, lúc nghiêm túc thì như thần thánh, lúc không nghiêm túc thì như khỉ.Tri phủ mở tiệc, mở tiệc chiêu đãi giải nguyên của hắn, nửa đêm mới có người đưa hắn về, say khướt, mùi rượu nồng nặc, mang theo một chút hương thơm. Ta lập tức thấy lòng mình nặng trĩu.Hắn còn hồn nhiên không biết gì, cứ quấn quýt đòi ta ôm.Mặt mày ta bình tĩnh, giúp hắn cởi áo, rửa mặt, rồi đưa hắn lên giường nằm. Khi cởi áo, hắn mở mắt ra, cười hì hì gọi "Đào Nhi", mới ngoan ngoãn giang tay ra.Ôi, vẫn nhận ra được người.Ta cầm áo hắn đã thay ra, ngửi thử, vừa thơm vừa ngọt.Hừ, không biết là yêu tinh phương nào.Ta ngồi trên giường không ngủ, cả đêm sáng đèn, nhìn kỹ gương mặt gây tai họa của hắn. Không biết là hắn quyến rũ người ta, hay người ta quyến rũ hắn.Sáng hôm sau hắn vừa tỉnh dậy đã kêu khát.Ta mang trà đến cho hắn, hắn uống xong nhìn ta, cả người giật mình.Hắn hỏi: "Có phải tối qua vi phu đã làm gì sai hay không?"Ta nói: "Không có, tối qua chàng rất đúng."Hắn hỏi: "Có phải vì vi phu về muộn quá không?"Ta nói: "Chàng về rất sớm, trời vẫn chưa sáng."Hắn từ trên giường bước xuống, bức tóc mình, "Đào Nhi, nàng đừng giận, lần sau ta nhất định sẽ về sớm hơn."Ta nói: "Không sao, chàng về lúc nào cũng được, bức tường ta để cho chàng."Hắn bị chẹn họng, nghiêng đầu suy nghĩ.Cả ngày, hắn như cái đuôi theo ta chạy quanh.Ta cho Đậu Hoàng ăn cơm, hắn đứng chắp tay sau lưng nghiêm túc nói: "Đậu Hoàng, mi ăn ít thôi, làm nương của mi mệt lả rồi kia."Đậu Hoàng rên ư ử, bị hắn nhìn chòng chọc không dám ăn.Ta đang thái rau, hắn bên cạnh nói: "Nương tử, d.a.o có nặng không, để vi phu cắt cho?"Ta "cạch" một tiếng đặt d.a.o lên bàn, cả người hắn giật mình, lùi lại ba bước, trốn ở cửa bếp.Ta quét nhà, hắn giả vờ làm đổ nước xuống đất, nói: "Vi phu hiểu rồi, vi phu nên tìm cho nàng một nha hoàn."Hắn lại ra vẻ thương xót, "Là vi phu suy xét không chu đáo, làm mệt nương tử rồi."Ta giặt quần áo, hắn ngồi bên cạnh nhìn, hắn nói: "Nương tử giặt quần áo, thật có vẻ đẹp sinh động lưu loát như mây bay nước chảy, khiến vi phu sinh lòng kính yêu. Nương tử giặt quần áo, tư thái tựa như Hằng Nga bôn nguyệt, Lạc thần kinh hồng..."Hắn thấy áo quần vứt bên ngoài, "Nương tử, áo này của vi phu sao lại bị nàng vứt đi?"Ta cười lạnh nói: "Ta không dám giặt, sợ chàng không nỡ."Hắn nhấc lên áo đó, xem đi xem lại, cuối cùng đưa lên mũi ngửi một cái, hơi ngẩn ra, sắc mặt thay đổi.Hắn cười khổ nói: "Nương tử, nàng nghe ta giải thích."Ta nghe hắn giải thích.Hắn nói, trong tiệc Lộc Minh*, có mời một quan kỹ nổi danh, quan kỹ kia kính rượu cho hắn, cùng hắn làm thơ, trong hoàn cảnh đó hắn không tiện từ chối, chỉ có thể ứng phó qua loa một chút.*tiệc Lộc Minh: là một bữa tiệc được quy định trong chế độ khoa cửHắn nói: "Mùi hương của nữ tử kia nồng đến ngạt thở, có thể vô tình dính phải hương thơm."Ta nhàn nhã dùng nắp tách phất phất lá trà nói: "Đại lão gia xử án cũng biết, lời nói không có bằng chứng."Hắn nói: "Ta có nhân chứng, nương tử hãy chờ."
Ta và hắn thành thân đã gần một năm, vẫn chưa mang thai. Ta tức giận, không cho hắn dùng thứ đồ nhỏ bằng ruột dê kia nữa.
Hắn ôm ta nói: "Bây giờ nàng mới mười bảy, nương của ta mười tám tuổi sinh con còn khó sinh. Nữ tử sinh con như dạo qua quỷ môn quan, ta muốn nàng lớn hơn lại khỏe mạnh một chút rồi hãy sinh."
Phu quân ta thật đáng thương, vừa sinh ra đã không có nương. Ta ôm hắn, trong lòng cảm thấy thương xót. Bây giờ đã có hắn, không có con cũng không sao.
Tháng Tám, khi hoa quế nở thơm ngát, hắn đi thi Hương, đỗ giải nguyên. Ta còn chưa biết giải nguyên có gì đặc biệt, cửa nhà đã bị người ta giẫm nát, cả Tri phủ lão gia cũng đến cửa chúc mừng.
Hàng xóm láng giềng đều đến chúc mừng ta, ta cũng không thấy hắn có gì khác thường, lúc nghiêm túc thì như thần thánh, lúc không nghiêm túc thì như khỉ.
Tri phủ mở tiệc, mở tiệc chiêu đãi giải nguyên của hắn, nửa đêm mới có người đưa hắn về, say khướt, mùi rượu nồng nặc, mang theo một chút hương thơm. Ta lập tức thấy lòng mình nặng trĩu.
Hắn còn hồn nhiên không biết gì, cứ quấn quýt đòi ta ôm.
Mặt mày ta bình tĩnh, giúp hắn cởi áo, rửa mặt, rồi đưa hắn lên giường nằm. Khi cởi áo, hắn mở mắt ra, cười hì hì gọi "Đào Nhi", mới ngoan ngoãn giang tay ra.
Ôi, vẫn nhận ra được người.
Ta cầm áo hắn đã thay ra, ngửi thử, vừa thơm vừa ngọt.
Hừ, không biết là yêu tinh phương nào.
Ta ngồi trên giường không ngủ, cả đêm sáng đèn, nhìn kỹ gương mặt gây tai họa của hắn. Không biết là hắn quyến rũ người ta, hay người ta quyến rũ hắn.
Sáng hôm sau hắn vừa tỉnh dậy đã kêu khát.
Ta mang trà đến cho hắn, hắn uống xong nhìn ta, cả người giật mình.
Hắn hỏi: "Có phải tối qua vi phu đã làm gì sai hay không?"
Ta nói: "Không có, tối qua chàng rất đúng."
Hắn hỏi: "Có phải vì vi phu về muộn quá không?"
Ta nói: "Chàng về rất sớm, trời vẫn chưa sáng."
Hắn từ trên giường bước xuống, bức tóc mình, "Đào Nhi, nàng đừng giận, lần sau ta nhất định sẽ về sớm hơn."
Ta nói: "Không sao, chàng về lúc nào cũng được, bức tường ta để cho chàng."
Hắn bị chẹn họng, nghiêng đầu suy nghĩ.
Cả ngày, hắn như cái đuôi theo ta chạy quanh.
Ta cho Đậu Hoàng ăn cơm, hắn đứng chắp tay sau lưng nghiêm túc nói: "Đậu Hoàng, mi ăn ít thôi, làm nương của mi mệt lả rồi kia."
Đậu Hoàng rên ư ử, bị hắn nhìn chòng chọc không dám ăn.
Ta đang thái rau, hắn bên cạnh nói: "Nương tử, d.a.o có nặng không, để vi phu cắt cho?"
Ta "cạch" một tiếng đặt d.a.o lên bàn, cả người hắn giật mình, lùi lại ba bước, trốn ở cửa bếp.
Ta quét nhà, hắn giả vờ làm đổ nước xuống đất, nói: "Vi phu hiểu rồi, vi phu nên tìm cho nàng một nha hoàn."
Hắn lại ra vẻ thương xót, "Là vi phu suy xét không chu đáo, làm mệt nương tử rồi."
Ta giặt quần áo, hắn ngồi bên cạnh nhìn, hắn nói: "Nương tử giặt quần áo, thật có vẻ đẹp sinh động lưu loát như mây bay nước chảy, khiến vi phu sinh lòng kính yêu. Nương tử giặt quần áo, tư thái tựa như Hằng Nga bôn nguyệt, Lạc thần kinh hồng..."
Hắn thấy áo quần vứt bên ngoài, "Nương tử, áo này của vi phu sao lại bị nàng vứt đi?"
Ta cười lạnh nói: "Ta không dám giặt, sợ chàng không nỡ."
Hắn nhấc lên áo đó, xem đi xem lại, cuối cùng đưa lên mũi ngửi một cái, hơi ngẩn ra, sắc mặt thay đổi.
Hắn cười khổ nói: "Nương tử, nàng nghe ta giải thích."
Ta nghe hắn giải thích.
Hắn nói, trong tiệc Lộc Minh*, có mời một quan kỹ nổi danh, quan kỹ kia kính rượu cho hắn, cùng hắn làm thơ, trong hoàn cảnh đó hắn không tiện từ chối, chỉ có thể ứng phó qua loa một chút.
*tiệc Lộc Minh: là một bữa tiệc được quy định trong chế độ khoa cử
Hắn nói: "Mùi hương của nữ tử kia nồng đến ngạt thở, có thể vô tình dính phải hương thơm."
Ta nhàn nhã dùng nắp tách phất phất lá trà nói: "Đại lão gia xử án cũng biết, lời nói không có bằng chứng."
Hắn nói: "Ta có nhân chứng, nương tử hãy chờ."
Bích Đào Ở Nhà Bên - Quy Hưu Hồ QuânTác giả: Quy Hưu Hồ QuânTruyện Cổ Đại, Truyện SủngĐậu Hoàng ở trong sân sủa ầm ĩ, kéo xích sắt kêu vang, ta bước ra cửa mắng con ch.ó ngốc kia: “Mi kêu gì mà ầm ĩ thế, Lý Đậu Hoàng!” Lúc này có người bên ngoài cửa cao giọng hỏi: “Cố nương tử có ở nhà không?” Ta trả lời có, chậm rãi đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, ta bị dọa cho nhảy dựng. Trong trong ngoài ngoài ba tầng người, vừa gõ trống vừa đánh chiêng, còn pháo nổ rầm rầm, náo nhiệt hơn cả ngày ta thành thân. Ta chống hông hỏi: “Đây là làm gì?” Trong đám đông có một quan sai chen ra, cười tươi nói với ta: “Nương tử có lễ, nương tử có đại hỉ, Cố tướng công ghi tên vào bảng kim long, đỗ Thám hoa lang. Đây là phúc của nương tử, cũng là phúc của Cẩm Thành ta, Tri huyện lão gia phái ta đến chúc mừng nương tử!” Hắn ta “đoàng” một tiếng gõ trống. Âm thanh khiến tim ta đập thình thịch, ta ôm n.g.ự.c hỏi: “Thám hoa lang là gì?” Quan sai kia nói: “Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa lang, tài tử đệ nhất thiên hạ. Người ta nói tiến sĩ dễ vào, Thám hoa khó làm. Thám hoa lang này, bộ dáng phải tốt,… Ta và hắn thành thân đã gần một năm, vẫn chưa mang thai. Ta tức giận, không cho hắn dùng thứ đồ nhỏ bằng ruột dê kia nữa.Hắn ôm ta nói: "Bây giờ nàng mới mười bảy, nương của ta mười tám tuổi sinh con còn khó sinh. Nữ tử sinh con như dạo qua quỷ môn quan, ta muốn nàng lớn hơn lại khỏe mạnh một chút rồi hãy sinh."Phu quân ta thật đáng thương, vừa sinh ra đã không có nương. Ta ôm hắn, trong lòng cảm thấy thương xót. Bây giờ đã có hắn, không có con cũng không sao.Tháng Tám, khi hoa quế nở thơm ngát, hắn đi thi Hương, đỗ giải nguyên. Ta còn chưa biết giải nguyên có gì đặc biệt, cửa nhà đã bị người ta giẫm nát, cả Tri phủ lão gia cũng đến cửa chúc mừng.Hàng xóm láng giềng đều đến chúc mừng ta, ta cũng không thấy hắn có gì khác thường, lúc nghiêm túc thì như thần thánh, lúc không nghiêm túc thì như khỉ.Tri phủ mở tiệc, mở tiệc chiêu đãi giải nguyên của hắn, nửa đêm mới có người đưa hắn về, say khướt, mùi rượu nồng nặc, mang theo một chút hương thơm. Ta lập tức thấy lòng mình nặng trĩu.Hắn còn hồn nhiên không biết gì, cứ quấn quýt đòi ta ôm.Mặt mày ta bình tĩnh, giúp hắn cởi áo, rửa mặt, rồi đưa hắn lên giường nằm. Khi cởi áo, hắn mở mắt ra, cười hì hì gọi "Đào Nhi", mới ngoan ngoãn giang tay ra.Ôi, vẫn nhận ra được người.Ta cầm áo hắn đã thay ra, ngửi thử, vừa thơm vừa ngọt.Hừ, không biết là yêu tinh phương nào.Ta ngồi trên giường không ngủ, cả đêm sáng đèn, nhìn kỹ gương mặt gây tai họa của hắn. Không biết là hắn quyến rũ người ta, hay người ta quyến rũ hắn.Sáng hôm sau hắn vừa tỉnh dậy đã kêu khát.Ta mang trà đến cho hắn, hắn uống xong nhìn ta, cả người giật mình.Hắn hỏi: "Có phải tối qua vi phu đã làm gì sai hay không?"Ta nói: "Không có, tối qua chàng rất đúng."Hắn hỏi: "Có phải vì vi phu về muộn quá không?"Ta nói: "Chàng về rất sớm, trời vẫn chưa sáng."Hắn từ trên giường bước xuống, bức tóc mình, "Đào Nhi, nàng đừng giận, lần sau ta nhất định sẽ về sớm hơn."Ta nói: "Không sao, chàng về lúc nào cũng được, bức tường ta để cho chàng."Hắn bị chẹn họng, nghiêng đầu suy nghĩ.Cả ngày, hắn như cái đuôi theo ta chạy quanh.Ta cho Đậu Hoàng ăn cơm, hắn đứng chắp tay sau lưng nghiêm túc nói: "Đậu Hoàng, mi ăn ít thôi, làm nương của mi mệt lả rồi kia."Đậu Hoàng rên ư ử, bị hắn nhìn chòng chọc không dám ăn.Ta đang thái rau, hắn bên cạnh nói: "Nương tử, d.a.o có nặng không, để vi phu cắt cho?"Ta "cạch" một tiếng đặt d.a.o lên bàn, cả người hắn giật mình, lùi lại ba bước, trốn ở cửa bếp.Ta quét nhà, hắn giả vờ làm đổ nước xuống đất, nói: "Vi phu hiểu rồi, vi phu nên tìm cho nàng một nha hoàn."Hắn lại ra vẻ thương xót, "Là vi phu suy xét không chu đáo, làm mệt nương tử rồi."Ta giặt quần áo, hắn ngồi bên cạnh nhìn, hắn nói: "Nương tử giặt quần áo, thật có vẻ đẹp sinh động lưu loát như mây bay nước chảy, khiến vi phu sinh lòng kính yêu. Nương tử giặt quần áo, tư thái tựa như Hằng Nga bôn nguyệt, Lạc thần kinh hồng..."Hắn thấy áo quần vứt bên ngoài, "Nương tử, áo này của vi phu sao lại bị nàng vứt đi?"Ta cười lạnh nói: "Ta không dám giặt, sợ chàng không nỡ."Hắn nhấc lên áo đó, xem đi xem lại, cuối cùng đưa lên mũi ngửi một cái, hơi ngẩn ra, sắc mặt thay đổi.Hắn cười khổ nói: "Nương tử, nàng nghe ta giải thích."Ta nghe hắn giải thích.Hắn nói, trong tiệc Lộc Minh*, có mời một quan kỹ nổi danh, quan kỹ kia kính rượu cho hắn, cùng hắn làm thơ, trong hoàn cảnh đó hắn không tiện từ chối, chỉ có thể ứng phó qua loa một chút.*tiệc Lộc Minh: là một bữa tiệc được quy định trong chế độ khoa cửHắn nói: "Mùi hương của nữ tử kia nồng đến ngạt thở, có thể vô tình dính phải hương thơm."Ta nhàn nhã dùng nắp tách phất phất lá trà nói: "Đại lão gia xử án cũng biết, lời nói không có bằng chứng."Hắn nói: "Ta có nhân chứng, nương tử hãy chờ."