Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1852: Cải Thiên Hoán Địa
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khuôn mặt như mì vắt của Lý Trường Sinh co rúm lại: “Hình như là cái gọi‘Quần Sơn chi thần’! Mộc Kiếm Tiên cũng chém đứt một tay của hắn!”“Mắt ta không mù!” Tố Phong Đao hừ nhẹ một tiếng, nàng khoanh tay trướcngực, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, suy tư nói: “Vấn đề là bên trong Thái Vi Viênphát sinh biến hóa gì? Khiến cho ‘Quần Sơn chi thần’ biết rõ có nguy hiểm màvẫn ra tay.”Lý Trường Sinh nghe vậy thì cười ha ha: “Cái này còn cần đoán? Khẳng định làbị ép đến cuống lên thôi. Ta đoán là trong Thái Vi Viên có phân thần hóa thểcủa hắn, vị này không đụng vào Sở Vân Vân thì cũng thôi, một khi gặp mặt, kếtquả có thể tưởng tượng được.”Sau đó hắn lại xoa xoa hai phiến râu của mình: “Nhưng hắn hạ thần lực xuốngđể làm gì? Nếu muốn g**t ch*t Sở Vân Vân, thì chút thần lực này vẫn còn thiếunhiều lắm. Nhưng nếu như không phải, thì hắn phải làm gì để thoát khỏi NghịchThần Kỳ của Sở Vân Vân?”“Là Tiên Sơn Di Thạch, Cải Thiên Hoán Địa!”Giọng nói của Tố Phong Đao như chém đinh chặt sắt: “Trước kia ta từng giaothủ với thần tử của ‘Quần Sơn chi thần’, bọn họ có một thần khí gia truyền là‘Thần Sơn quyền trượng’, bên trong có cố định hai loại pháp Thiên Cương nhấtphẩm này!”“Tiên Sơn Di Thạch?”Lý Trường Sinh trầm ngâm một tiếng, sau đó lắc đầu nói: “Việc trong Thái ViViên nằm ngoài tầm tay của ta và ngươi, nghĩ nhiều cũng không giải quyết đượcgì, lúc này vẫn đi thu thập thần huyết thì hơn.”Bây giờ bọn họ trì hoãn trong chốc lát, ngoài khác lại lấy được nhiều thần huyếthơn, há không phải thiệt thòi rồi sao?Sau đó, Lý Trường Sinh lại liếc mắt nhìn về một phía khác, ánh mắt lóe lên mộttia kỳ dị.Hắn vừa mới nhìn thấy rất rõ vị trí thần thủ của Quần Sơn chi thần rơi xuống.Lý Trường Sinh nóng lòng muốn thử, có kích động muốn cướp cánh tay này.Tay của Thất Sát tinh quân, Lý Trường Sinh tạm thời không dám cướp.Tên Thất Sát này mượn phương pháp sáng tạo của ‘Nam Cực đế quân’, dùngcái thần thủ kia làm trụ cột, trực tiếp sáng tạo ra một bộ hóa thể đi lại dướiphàm giới, vô cùng khó chơi.Có thể tưởng tượng được sức chiến đấu của bộ hóa thân kia mạnh mẽ cỡ nào.Tên Thất Sát này quả thật là một tên điên. Tay bị chặt đứt đúng không? Vậy takhông cần nữa!Mà bây giờ, cũng có rất nhiều thế lực và thân linh đang nhìn chằm chằm vàoThất Sát.Đặc biệt là những Ma thần lấy Táng Thiên cầm đầu kia, tất cả đều đang nhìnchằm chằm vào hành tung hóa thể của Thất Sát, muốn ăn hắn.Quần Sơn chi thần này thì lại khác.Đứt tay thì đúng là đứt tay, nhưng không có nhiều người nhìn vào cánh tay này,độ nguy hiểm không lớn như Thất Sát.Mấy người bọn họ liên thủ, chưa chắc đã không thể cướp cái tay này, mang vềVạn Ma quật.Lý Trường Sinh nuốt một ngụm nước miếng.Đây chính là một con bò sữa cấp bậc thần linh thượng vị… à không, là thần thủ,thần thủ!…Bên trong Thái Vi Viên, sự chú ý của Sở Hi Thanh đã chuyển qua Quần Sơn XãTắc chi thần.Bộ hóa thân này của Quần Sơn Xã Tắc chi thần vốn đang thoi thóp.Nhưng khi một bó thần lực kia mạnh mẽ xông vào trong Thái Vi Viên, tiến vàothân thể Quần Sơn Xã Tắc chi thần, thì bộ hóa thân thần linh này lập tức khôiphục như lúc ban đầu.Cái quyền trượng bị Sở Vân Vân đánh bay kia đã trở về tay hắn, đầu quyềntrượng bùng nổ ra một đoàn ánh vàng nồng đậm.Nhưng hình như vị thần linh này không đủ lực, tuy rằng đầu quyền trượng tụtập thần lực mạnh mẽ, nhưng vẫn không thể sử dụng.Quần Sơn Xã Tắc chi thần thử mấy lần, dường như muốn thi triển thần thuậtmạnh mẽ nào đó, nhưng lại không thể thành công.Cảm giác này giống như muốn phun kia uống rượu say, nhưng mà lại khôngphun ra được.Sở Hi Thanh lại cảm thấy, vị thần linh này muốn làm gì đó, mình không thể đểhắn thành công được.Sở Vân Vân cũng bỏ qua Trang Nghiêm, toàn lực tấn công Quần Sơn Xã Tắcchi thần, mưu cầu g**t ch*t kẻ này.Khi Sở Hi Thanh cứng cắn chống đỡ mấy chục võ tu vây công, lặng yên khôngmột tiếng động đến gần, chuẩn bị ra tay với Quần Sơn Xã Tắc chi thần, thì saulưng hóa thể thần linh này bỗng nhiên dò ra hai cái xúc tu, đâm vào thân thể củahai Thần thị ở bên cạnh.Đó là Thị Tam và Thị Tứ.Trong mắt hai người đều hiện ra ý tuyệt vọng và hoảng sợ.“Thần thượng!”“Thần của ta, ngài…”Thân thể của bọn họ nhanh chóng khô quắt, cuối cùng hóa thành bụi phấn.Quần Sơn Xã Tắc chi thần rốt cuộc cũng thi triển được thần thuật…“Tiên Sơn Di Thạch! Cải Thiên Hoán Địa!”Ánh sáng màu vàng tuôn ra từ cái quyền trượng kia lập tức lan tràn ra bốn phía,hơn nữa chỉ chớp mắt đã bao trùm toàn bộ Thái Vi Viên.Sở Hi Thanh trợn tròn mắt, trong con ngươi hiện ra vẻ giật mình kinh hãi.Hắn tận mắt nhìn thấy thế giới này bị phân tách ra thành trăm ngàn mảnh, sauđó lại tổ hợp và sắp xếp lại.Bản thân Sở Hi Thanh thì lại thân bất do kỷ, vùng không gian nhỏ bé ở quanhngười hắn cũng như trải qua chuyển đổi càn khôn, rồi tổ hợp lại.
Khuôn mặt như mì vắt của Lý Trường Sinh co rúm lại: “Hình như là cái gọi
‘Quần Sơn chi thần’! Mộc Kiếm Tiên cũng chém đứt một tay của hắn!”
“Mắt ta không mù!” Tố Phong Đao hừ nhẹ một tiếng, nàng khoanh tay trước
ngực, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, suy tư nói: “Vấn đề là bên trong Thái Vi Viên
phát sinh biến hóa gì? Khiến cho ‘Quần Sơn chi thần’ biết rõ có nguy hiểm mà
vẫn ra tay.”
Lý Trường Sinh nghe vậy thì cười ha ha: “Cái này còn cần đoán? Khẳng định là
bị ép đến cuống lên thôi. Ta đoán là trong Thái Vi Viên có phân thần hóa thể
của hắn, vị này không đụng vào Sở Vân Vân thì cũng thôi, một khi gặp mặt, kết
quả có thể tưởng tượng được.”
Sau đó hắn lại xoa xoa hai phiến râu của mình: “Nhưng hắn hạ thần lực xuống
để làm gì? Nếu muốn g**t ch*t Sở Vân Vân, thì chút thần lực này vẫn còn thiếu
nhiều lắm. Nhưng nếu như không phải, thì hắn phải làm gì để thoát khỏi Nghịch
Thần Kỳ của Sở Vân Vân?”
“Là Tiên Sơn Di Thạch, Cải Thiên Hoán Địa!”
Giọng nói của Tố Phong Đao như chém đinh chặt sắt: “Trước kia ta từng giao
thủ với thần tử của ‘Quần Sơn chi thần’, bọn họ có một thần khí gia truyền là
‘Thần Sơn quyền trượng’, bên trong có cố định hai loại pháp Thiên Cương nhất
phẩm này!”
“Tiên Sơn Di Thạch?”
Lý Trường Sinh trầm ngâm một tiếng, sau đó lắc đầu nói: “Việc trong Thái Vi
Viên nằm ngoài tầm tay của ta và ngươi, nghĩ nhiều cũng không giải quyết được
gì, lúc này vẫn đi thu thập thần huyết thì hơn.”
Bây giờ bọn họ trì hoãn trong chốc lát, ngoài khác lại lấy được nhiều thần huyết
hơn, há không phải thiệt thòi rồi sao?
Sau đó, Lý Trường Sinh lại liếc mắt nhìn về một phía khác, ánh mắt lóe lên một
tia kỳ dị.
Hắn vừa mới nhìn thấy rất rõ vị trí thần thủ của Quần Sơn chi thần rơi xuống.
Lý Trường Sinh nóng lòng muốn thử, có kích động muốn cướp cánh tay này.
Tay của Thất Sát tinh quân, Lý Trường Sinh tạm thời không dám cướp.
Tên Thất Sát này mượn phương pháp sáng tạo của ‘Nam Cực đế quân’, dùng
cái thần thủ kia làm trụ cột, trực tiếp sáng tạo ra một bộ hóa thể đi lại dưới
phàm giới, vô cùng khó chơi.
Có thể tưởng tượng được sức chiến đấu của bộ hóa thân kia mạnh mẽ cỡ nào.
Tên Thất Sát này quả thật là một tên điên. Tay bị chặt đứt đúng không? Vậy ta
không cần nữa!
Mà bây giờ, cũng có rất nhiều thế lực và thân linh đang nhìn chằm chằm vào
Thất Sát.
Đặc biệt là những Ma thần lấy Táng Thiên cầm đầu kia, tất cả đều đang nhìn
chằm chằm vào hành tung hóa thể của Thất Sát, muốn ăn hắn.
Quần Sơn chi thần này thì lại khác.
Đứt tay thì đúng là đứt tay, nhưng không có nhiều người nhìn vào cánh tay này,
độ nguy hiểm không lớn như Thất Sát.
Mấy người bọn họ liên thủ, chưa chắc đã không thể cướp cái tay này, mang về
Vạn Ma quật.
Lý Trường Sinh nuốt một ngụm nước miếng.
Đây chính là một con bò sữa cấp bậc thần linh thượng vị… à không, là thần thủ,
thần thủ!
…
Bên trong Thái Vi Viên, sự chú ý của Sở Hi Thanh đã chuyển qua Quần Sơn Xã
Tắc chi thần.
Bộ hóa thân này của Quần Sơn Xã Tắc chi thần vốn đang thoi thóp.
Nhưng khi một bó thần lực kia mạnh mẽ xông vào trong Thái Vi Viên, tiến vào
thân thể Quần Sơn Xã Tắc chi thần, thì bộ hóa thân thần linh này lập tức khôi
phục như lúc ban đầu.
Cái quyền trượng bị Sở Vân Vân đánh bay kia đã trở về tay hắn, đầu quyền
trượng bùng nổ ra một đoàn ánh vàng nồng đậm.
Nhưng hình như vị thần linh này không đủ lực, tuy rằng đầu quyền trượng tụ
tập thần lực mạnh mẽ, nhưng vẫn không thể sử dụng.
Quần Sơn Xã Tắc chi thần thử mấy lần, dường như muốn thi triển thần thuật
mạnh mẽ nào đó, nhưng lại không thể thành công.
Cảm giác này giống như muốn phun kia uống rượu say, nhưng mà lại không
phun ra được.
Sở Hi Thanh lại cảm thấy, vị thần linh này muốn làm gì đó, mình không thể để
hắn thành công được.
Sở Vân Vân cũng bỏ qua Trang Nghiêm, toàn lực tấn công Quần Sơn Xã Tắc
chi thần, mưu cầu g**t ch*t kẻ này.
Khi Sở Hi Thanh cứng cắn chống đỡ mấy chục võ tu vây công, lặng yên không
một tiếng động đến gần, chuẩn bị ra tay với Quần Sơn Xã Tắc chi thần, thì sau
lưng hóa thể thần linh này bỗng nhiên dò ra hai cái xúc tu, đâm vào thân thể của
hai Thần thị ở bên cạnh.
Đó là Thị Tam và Thị Tứ.
Trong mắt hai người đều hiện ra ý tuyệt vọng và hoảng sợ.
“Thần thượng!”
“Thần của ta, ngài…”
Thân thể của bọn họ nhanh chóng khô quắt, cuối cùng hóa thành bụi phấn.
Quần Sơn Xã Tắc chi thần rốt cuộc cũng thi triển được thần thuật…
“Tiên Sơn Di Thạch! Cải Thiên Hoán Địa!”
Ánh sáng màu vàng tuôn ra từ cái quyền trượng kia lập tức lan tràn ra bốn phía,
hơn nữa chỉ chớp mắt đã bao trùm toàn bộ Thái Vi Viên.
Sở Hi Thanh trợn tròn mắt, trong con ngươi hiện ra vẻ giật mình kinh hãi.
Hắn tận mắt nhìn thấy thế giới này bị phân tách ra thành trăm ngàn mảnh, sau
đó lại tổ hợp và sắp xếp lại.
Bản thân Sở Hi Thanh thì lại thân bất do kỷ, vùng không gian nhỏ bé ở quanh
người hắn cũng như trải qua chuyển đổi càn khôn, rồi tổ hợp lại.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khuôn mặt như mì vắt của Lý Trường Sinh co rúm lại: “Hình như là cái gọi‘Quần Sơn chi thần’! Mộc Kiếm Tiên cũng chém đứt một tay của hắn!”“Mắt ta không mù!” Tố Phong Đao hừ nhẹ một tiếng, nàng khoanh tay trướcngực, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, suy tư nói: “Vấn đề là bên trong Thái Vi Viênphát sinh biến hóa gì? Khiến cho ‘Quần Sơn chi thần’ biết rõ có nguy hiểm màvẫn ra tay.”Lý Trường Sinh nghe vậy thì cười ha ha: “Cái này còn cần đoán? Khẳng định làbị ép đến cuống lên thôi. Ta đoán là trong Thái Vi Viên có phân thần hóa thểcủa hắn, vị này không đụng vào Sở Vân Vân thì cũng thôi, một khi gặp mặt, kếtquả có thể tưởng tượng được.”Sau đó hắn lại xoa xoa hai phiến râu của mình: “Nhưng hắn hạ thần lực xuốngđể làm gì? Nếu muốn g**t ch*t Sở Vân Vân, thì chút thần lực này vẫn còn thiếunhiều lắm. Nhưng nếu như không phải, thì hắn phải làm gì để thoát khỏi NghịchThần Kỳ của Sở Vân Vân?”“Là Tiên Sơn Di Thạch, Cải Thiên Hoán Địa!”Giọng nói của Tố Phong Đao như chém đinh chặt sắt: “Trước kia ta từng giaothủ với thần tử của ‘Quần Sơn chi thần’, bọn họ có một thần khí gia truyền là‘Thần Sơn quyền trượng’, bên trong có cố định hai loại pháp Thiên Cương nhấtphẩm này!”“Tiên Sơn Di Thạch?”Lý Trường Sinh trầm ngâm một tiếng, sau đó lắc đầu nói: “Việc trong Thái ViViên nằm ngoài tầm tay của ta và ngươi, nghĩ nhiều cũng không giải quyết đượcgì, lúc này vẫn đi thu thập thần huyết thì hơn.”Bây giờ bọn họ trì hoãn trong chốc lát, ngoài khác lại lấy được nhiều thần huyếthơn, há không phải thiệt thòi rồi sao?Sau đó, Lý Trường Sinh lại liếc mắt nhìn về một phía khác, ánh mắt lóe lên mộttia kỳ dị.Hắn vừa mới nhìn thấy rất rõ vị trí thần thủ của Quần Sơn chi thần rơi xuống.Lý Trường Sinh nóng lòng muốn thử, có kích động muốn cướp cánh tay này.Tay của Thất Sát tinh quân, Lý Trường Sinh tạm thời không dám cướp.Tên Thất Sát này mượn phương pháp sáng tạo của ‘Nam Cực đế quân’, dùngcái thần thủ kia làm trụ cột, trực tiếp sáng tạo ra một bộ hóa thể đi lại dướiphàm giới, vô cùng khó chơi.Có thể tưởng tượng được sức chiến đấu của bộ hóa thân kia mạnh mẽ cỡ nào.Tên Thất Sát này quả thật là một tên điên. Tay bị chặt đứt đúng không? Vậy takhông cần nữa!Mà bây giờ, cũng có rất nhiều thế lực và thân linh đang nhìn chằm chằm vàoThất Sát.Đặc biệt là những Ma thần lấy Táng Thiên cầm đầu kia, tất cả đều đang nhìnchằm chằm vào hành tung hóa thể của Thất Sát, muốn ăn hắn.Quần Sơn chi thần này thì lại khác.Đứt tay thì đúng là đứt tay, nhưng không có nhiều người nhìn vào cánh tay này,độ nguy hiểm không lớn như Thất Sát.Mấy người bọn họ liên thủ, chưa chắc đã không thể cướp cái tay này, mang vềVạn Ma quật.Lý Trường Sinh nuốt một ngụm nước miếng.Đây chính là một con bò sữa cấp bậc thần linh thượng vị… à không, là thần thủ,thần thủ!…Bên trong Thái Vi Viên, sự chú ý của Sở Hi Thanh đã chuyển qua Quần Sơn XãTắc chi thần.Bộ hóa thân này của Quần Sơn Xã Tắc chi thần vốn đang thoi thóp.Nhưng khi một bó thần lực kia mạnh mẽ xông vào trong Thái Vi Viên, tiến vàothân thể Quần Sơn Xã Tắc chi thần, thì bộ hóa thân thần linh này lập tức khôiphục như lúc ban đầu.Cái quyền trượng bị Sở Vân Vân đánh bay kia đã trở về tay hắn, đầu quyềntrượng bùng nổ ra một đoàn ánh vàng nồng đậm.Nhưng hình như vị thần linh này không đủ lực, tuy rằng đầu quyền trượng tụtập thần lực mạnh mẽ, nhưng vẫn không thể sử dụng.Quần Sơn Xã Tắc chi thần thử mấy lần, dường như muốn thi triển thần thuậtmạnh mẽ nào đó, nhưng lại không thể thành công.Cảm giác này giống như muốn phun kia uống rượu say, nhưng mà lại khôngphun ra được.Sở Hi Thanh lại cảm thấy, vị thần linh này muốn làm gì đó, mình không thể đểhắn thành công được.Sở Vân Vân cũng bỏ qua Trang Nghiêm, toàn lực tấn công Quần Sơn Xã Tắcchi thần, mưu cầu g**t ch*t kẻ này.Khi Sở Hi Thanh cứng cắn chống đỡ mấy chục võ tu vây công, lặng yên khôngmột tiếng động đến gần, chuẩn bị ra tay với Quần Sơn Xã Tắc chi thần, thì saulưng hóa thể thần linh này bỗng nhiên dò ra hai cái xúc tu, đâm vào thân thể củahai Thần thị ở bên cạnh.Đó là Thị Tam và Thị Tứ.Trong mắt hai người đều hiện ra ý tuyệt vọng và hoảng sợ.“Thần thượng!”“Thần của ta, ngài…”Thân thể của bọn họ nhanh chóng khô quắt, cuối cùng hóa thành bụi phấn.Quần Sơn Xã Tắc chi thần rốt cuộc cũng thi triển được thần thuật…“Tiên Sơn Di Thạch! Cải Thiên Hoán Địa!”Ánh sáng màu vàng tuôn ra từ cái quyền trượng kia lập tức lan tràn ra bốn phía,hơn nữa chỉ chớp mắt đã bao trùm toàn bộ Thái Vi Viên.Sở Hi Thanh trợn tròn mắt, trong con ngươi hiện ra vẻ giật mình kinh hãi.Hắn tận mắt nhìn thấy thế giới này bị phân tách ra thành trăm ngàn mảnh, sauđó lại tổ hợp và sắp xếp lại.Bản thân Sở Hi Thanh thì lại thân bất do kỷ, vùng không gian nhỏ bé ở quanhngười hắn cũng như trải qua chuyển đổi càn khôn, rồi tổ hợp lại.