Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1879: Chứng đạo Vĩnh Hằng? (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đó là vị trí cao nhất trong Thái Hạo điện, trên bảo tọa của tông chủ là một ônglão tóc trắng.Tuy rằng ông lão này đã chết, nhưng thân thể lại được bảo tồn hoàn hảo như haivị Siêu Phẩm tọa trấn trong âm dương ngư nhãn của trận pháp, máu thịt tươisống, nhìn như người sống.Hắn khoảng bảy mươi, râu tóc bạc trắng, lại không có vẻ già nua.Mày trắng như kiếm, ánh mắt lấp lánh, ngũ quan như điêu khắc, khí chất là mờảo, cao cao không thể với tới.Đỉnh đầu của hắn là một búi tóc trắng kết thành đạo quan, kết hợp với bộ đạobào màu trắng, khiến ông lão như tiên nhân trên Cửu Thiên.Chỉ là má trái của ông lão này lại tựa như che một lớp bùn đen, nhìn qua cực kỳghê tởm và dữ tợn.Còn có bốn đạo linh quang đang vờn quanh hai bên trái phải.Sở Hi Thanh nhìn kỹ, mới phát hiện đó là bốn cái thần khí trấn tông của Thái ViViên.“Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ”, ‘Vạn Pháp nguyên giới’, ‘Chu ThiênTinh Đấu Trụ Quang bàn’ và ‘Thiên Mệnh Đầu’ (xúc xắc).Chúng vờn quanh người ông lão, khí cơ trên thân lại rất kỳ quái.Bốn cái thần khí tựa như đang đối kháng với ông lão, nhưng khí cơ lại có chútgiao hòa lẫn nhau.Sở Hi Thanh nghi ngờ không thôi.Ông lão này nhìn như ngã xuống đã lâu, chỉ là…“Hắn vẫn chưa chết hắn, vẫn còn một ít ý thức còn sót lại.”La Hán Tông quan sát trận pháp bên trong diện, vẻ mặt giật mình kinh hãi:“Chắc hẳn bọn họ muốn mượn thần lực của một vị Ma thần để triển khai ĐiềuĐình Tạo Hóa cấp bậc Vĩnh Hằng, bọn họ muốn vị tông chủ này dung hợp vớithần nhãn, lại bị thần nhãn và lực lượng Ma thần phản phệ.”Trình độ phù trận của hắn cực cao, trừ Vũ Côn Luân ra thì gần như là có mộtkhông hai thiên hạ, chỉ một lát là đã suy đoán được tám chín phần mười.“Hẳn là như vậy!”Sở Vân Vân lại âm thầm kinh ngạc, nghĩ thầm rốt cuộc là loại nguy cơ như thếnào, mới khiến cho Thái Vi Viên có hành động điên cuồng như thế?“Các ngươi đừng đi vào, chờ ta ở bên ngoài…”Sở Vân Vân vừa dứt lời, đã cầm Nghịch Thần Kỳ bước vào trong Thái Hạođiện.Thân hình nàng như quỷ mỵ, mang theo từng tầng ảo ảnh, lấp lóe qua lại bêntrong tòa ‘Lưỡng Nghi Bát Quái Lục Thập Tứ Tượng trận’ này.Lúc này, Sở Vân Vân cũng thể hiện trình độ pháp thuật vô cùng nhuần nhuyễncủa mình.Mỗi một nơi nàng đặt chân vào, đều vừa đúng, không khiến cho đại trận phảnkích, cũng không tạo thành nhiễu loạn gì với tòa trận pháp này.Lúc này, cái nhãn cầu màu đỏ kia đã nhìn chằm chằm vào Sở Vân Vân.Ông lão áo trắng ngồi trên cao kia cũng bỗng nhiên trợn mắt lên, lộ ra một vệtánh sáng sắc bén.Ánh mắt của hắn cũng đi theo bóng người của Sở Vân Vân, tựa như đang quansát thiếu nữ giáp đen này.Trong đáy mắt của hắn tựa như sinh sôi ý mừng, nhưng lại ngay sau đó lại hiệnra vẻ thất vọng.Mà một cái chớp mắt tiếp theo, nhãn cầu khổng lồ màu đỏ kia bỗng nhiên bắnra một bó kim quang chói mắt.Sắc mặt Sở Vân Vân chợt thay đổi.Nàng cũng không dám chống đỡ chính diện, Nghịch Thần Kỳ bên tay phải vạchngang một cái, làm cho không gian chung quanh rung chuyển kịch liệt, khiếncho bó kim quang kia bị bẻ cong.Trong khoảnh khắc này, bóng người Sở Vân Vân lóe lên một cái, trở lại trướccửa Thái Hạo điện.Nhãn cầu khổng lồ kia cũng khôi phục yên tĩnh, khiến cho nàng thở phào mộthơi.Đây là La Hán Tông cướp cho nàng cái thân phận đệ tử chân truyền, nên cáithần nhãn này mới không đuổi tận giết tuyệt.Mấy người Sở Hi Thanh thì đã tan tác như chim muông, bọn họ đều chạy trốnra rất xa.Sau khi nhìn thấy cảnh này thì bọn họ mới bình tĩnh lại, rồi thản nhiên nhưkhông có chuyện gì mà trở về chỗ cũ.“Vị tông chủ đời cuối của Thái Vi Viên này, quả thực là còn sót lại chút ý chí, hivọng có thể lựa chọn một người kế thừa đạo thống Thái Vi Viên, nhưng hìnhnhư hắn không hài lòng với ta lắm.”Khóe môi Sở Vân Vân giật giật, sau đó lại nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Nên đểngười khác tiến vào thử xem.”Sở Hi Thanh nhíu chặt lông mày.Ngay cả Sở Vân Vân cũng không dám chống lại bó kim quang kia, mình tiếnvào có bị phân thây thành thịt miếng không?Nhưng vào lúc này, Kiếm Tàng Phong, La Hán Tông và Phong Tam đều đưamắt nhìn hắn.Kiếm Tàng Phong xoa cằm nói: “Nếu nói ai trong số mấy người chúng ta có thểđược vị tông chủ này tán thành, vậy cũng chỉ có thể là Sở sư đệ. Sư đệ thiên phúcao tuyệt, lại kế thừa mấy trăm vạn ý chí của Thái Vi Viên, lại có một bộ phậnthần lực của Mộc Kiếm Tiên, thiên hạ ngày nay, ngoài ngươi ra còn có ai?”Sở Hi Thanh cũng phải thừa nhận hắn nói rất có đạo lý.Hắn ngẩng đầu nhìn cái thần nhãn đang trôi nổi giữa không trung kia, do dựmột chút rồi nuốt một ngụm nước miếng, nhắm mắt bước vào trong điện.Sở Hi Thanh vẫn có vài phần nắm chắc.Hắn có ‘Bàn Cổ thần phong’, chỉ cần tự phong ấn ba ngày năm ngày, chờ tôngmôn đến cứu viện là được.Ngoài ra, Vô Tướng thần tông cũng đã chuẩn bị pháp thuật phục sinh hắn từ lâurồi, dù bộ thân thể này thần hồn câu diệt, thì cũng có thể phục sinh lần nữa.Đây là đãi ngộ mà Lý Trường Sinh cũng không có!Nhưng sau khi phục sinh, cơ thể Sở Hi Thanh sẽ rất yếu đuối, không gánh chịunổi những pháp khí ở trên người.
Đó là vị trí cao nhất trong Thái Hạo điện, trên bảo tọa của tông chủ là một ông
lão tóc trắng.
Tuy rằng ông lão này đã chết, nhưng thân thể lại được bảo tồn hoàn hảo như hai
vị Siêu Phẩm tọa trấn trong âm dương ngư nhãn của trận pháp, máu thịt tươi
sống, nhìn như người sống.
Hắn khoảng bảy mươi, râu tóc bạc trắng, lại không có vẻ già nua.
Mày trắng như kiếm, ánh mắt lấp lánh, ngũ quan như điêu khắc, khí chất là mờ
ảo, cao cao không thể với tới.
Đỉnh đầu của hắn là một búi tóc trắng kết thành đạo quan, kết hợp với bộ đạo
bào màu trắng, khiến ông lão như tiên nhân trên Cửu Thiên.
Chỉ là má trái của ông lão này lại tựa như che một lớp bùn đen, nhìn qua cực kỳ
ghê tởm và dữ tợn.
Còn có bốn đạo linh quang đang vờn quanh hai bên trái phải.
Sở Hi Thanh nhìn kỹ, mới phát hiện đó là bốn cái thần khí trấn tông của Thái Vi
Viên.
“Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ”, ‘Vạn Pháp nguyên giới’, ‘Chu Thiên
Tinh Đấu Trụ Quang bàn’ và ‘Thiên Mệnh Đầu’ (xúc xắc).
Chúng vờn quanh người ông lão, khí cơ trên thân lại rất kỳ quái.
Bốn cái thần khí tựa như đang đối kháng với ông lão, nhưng khí cơ lại có chút
giao hòa lẫn nhau.
Sở Hi Thanh nghi ngờ không thôi.
Ông lão này nhìn như ngã xuống đã lâu, chỉ là…
“Hắn vẫn chưa chết hắn, vẫn còn một ít ý thức còn sót lại.”
La Hán Tông quan sát trận pháp bên trong diện, vẻ mặt giật mình kinh hãi:
“Chắc hẳn bọn họ muốn mượn thần lực của một vị Ma thần để triển khai Điều
Đình Tạo Hóa cấp bậc Vĩnh Hằng, bọn họ muốn vị tông chủ này dung hợp với
thần nhãn, lại bị thần nhãn và lực lượng Ma thần phản phệ.”
Trình độ phù trận của hắn cực cao, trừ Vũ Côn Luân ra thì gần như là có một
không hai thiên hạ, chỉ một lát là đã suy đoán được tám chín phần mười.
“Hẳn là như vậy!”
Sở Vân Vân lại âm thầm kinh ngạc, nghĩ thầm rốt cuộc là loại nguy cơ như thế
nào, mới khiến cho Thái Vi Viên có hành động điên cuồng như thế?
“Các ngươi đừng đi vào, chờ ta ở bên ngoài…”
Sở Vân Vân vừa dứt lời, đã cầm Nghịch Thần Kỳ bước vào trong Thái Hạo
điện.
Thân hình nàng như quỷ mỵ, mang theo từng tầng ảo ảnh, lấp lóe qua lại bên
trong tòa ‘Lưỡng Nghi Bát Quái Lục Thập Tứ Tượng trận’ này.
Lúc này, Sở Vân Vân cũng thể hiện trình độ pháp thuật vô cùng nhuần nhuyễn
của mình.
Mỗi một nơi nàng đặt chân vào, đều vừa đúng, không khiến cho đại trận phản
kích, cũng không tạo thành nhiễu loạn gì với tòa trận pháp này.
Lúc này, cái nhãn cầu màu đỏ kia đã nhìn chằm chằm vào Sở Vân Vân.
Ông lão áo trắng ngồi trên cao kia cũng bỗng nhiên trợn mắt lên, lộ ra một vệt
ánh sáng sắc bén.
Ánh mắt của hắn cũng đi theo bóng người của Sở Vân Vân, tựa như đang quan
sát thiếu nữ giáp đen này.
Trong đáy mắt của hắn tựa như sinh sôi ý mừng, nhưng lại ngay sau đó lại hiện
ra vẻ thất vọng.
Mà một cái chớp mắt tiếp theo, nhãn cầu khổng lồ màu đỏ kia bỗng nhiên bắn
ra một bó kim quang chói mắt.
Sắc mặt Sở Vân Vân chợt thay đổi.
Nàng cũng không dám chống đỡ chính diện, Nghịch Thần Kỳ bên tay phải vạch
ngang một cái, làm cho không gian chung quanh rung chuyển kịch liệt, khiến
cho bó kim quang kia bị bẻ cong.
Trong khoảnh khắc này, bóng người Sở Vân Vân lóe lên một cái, trở lại trước
cửa Thái Hạo điện.
Nhãn cầu khổng lồ kia cũng khôi phục yên tĩnh, khiến cho nàng thở phào một
hơi.
Đây là La Hán Tông cướp cho nàng cái thân phận đệ tử chân truyền, nên cái
thần nhãn này mới không đuổi tận giết tuyệt.
Mấy người Sở Hi Thanh thì đã tan tác như chim muông, bọn họ đều chạy trốn
ra rất xa.
Sau khi nhìn thấy cảnh này thì bọn họ mới bình tĩnh lại, rồi thản nhiên như
không có chuyện gì mà trở về chỗ cũ.
“Vị tông chủ đời cuối của Thái Vi Viên này, quả thực là còn sót lại chút ý chí, hi
vọng có thể lựa chọn một người kế thừa đạo thống Thái Vi Viên, nhưng hình
như hắn không hài lòng với ta lắm.”
Khóe môi Sở Vân Vân giật giật, sau đó lại nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Nên để
người khác tiến vào thử xem.”
Sở Hi Thanh nhíu chặt lông mày.
Ngay cả Sở Vân Vân cũng không dám chống lại bó kim quang kia, mình tiến
vào có bị phân thây thành thịt miếng không?
Nhưng vào lúc này, Kiếm Tàng Phong, La Hán Tông và Phong Tam đều đưa
mắt nhìn hắn.
Kiếm Tàng Phong xoa cằm nói: “Nếu nói ai trong số mấy người chúng ta có thể
được vị tông chủ này tán thành, vậy cũng chỉ có thể là Sở sư đệ. Sư đệ thiên phú
cao tuyệt, lại kế thừa mấy trăm vạn ý chí của Thái Vi Viên, lại có một bộ phận
thần lực của Mộc Kiếm Tiên, thiên hạ ngày nay, ngoài ngươi ra còn có ai?”
Sở Hi Thanh cũng phải thừa nhận hắn nói rất có đạo lý.
Hắn ngẩng đầu nhìn cái thần nhãn đang trôi nổi giữa không trung kia, do dự
một chút rồi nuốt một ngụm nước miếng, nhắm mắt bước vào trong điện.
Sở Hi Thanh vẫn có vài phần nắm chắc.
Hắn có ‘Bàn Cổ thần phong’, chỉ cần tự phong ấn ba ngày năm ngày, chờ tông
môn đến cứu viện là được.
Ngoài ra, Vô Tướng thần tông cũng đã chuẩn bị pháp thuật phục sinh hắn từ lâu
rồi, dù bộ thân thể này thần hồn câu diệt, thì cũng có thể phục sinh lần nữa.
Đây là đãi ngộ mà Lý Trường Sinh cũng không có!
Nhưng sau khi phục sinh, cơ thể Sở Hi Thanh sẽ rất yếu đuối, không gánh chịu
nổi những pháp khí ở trên người.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đó là vị trí cao nhất trong Thái Hạo điện, trên bảo tọa của tông chủ là một ônglão tóc trắng.Tuy rằng ông lão này đã chết, nhưng thân thể lại được bảo tồn hoàn hảo như haivị Siêu Phẩm tọa trấn trong âm dương ngư nhãn của trận pháp, máu thịt tươisống, nhìn như người sống.Hắn khoảng bảy mươi, râu tóc bạc trắng, lại không có vẻ già nua.Mày trắng như kiếm, ánh mắt lấp lánh, ngũ quan như điêu khắc, khí chất là mờảo, cao cao không thể với tới.Đỉnh đầu của hắn là một búi tóc trắng kết thành đạo quan, kết hợp với bộ đạobào màu trắng, khiến ông lão như tiên nhân trên Cửu Thiên.Chỉ là má trái của ông lão này lại tựa như che một lớp bùn đen, nhìn qua cực kỳghê tởm và dữ tợn.Còn có bốn đạo linh quang đang vờn quanh hai bên trái phải.Sở Hi Thanh nhìn kỹ, mới phát hiện đó là bốn cái thần khí trấn tông của Thái ViViên.“Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ”, ‘Vạn Pháp nguyên giới’, ‘Chu ThiênTinh Đấu Trụ Quang bàn’ và ‘Thiên Mệnh Đầu’ (xúc xắc).Chúng vờn quanh người ông lão, khí cơ trên thân lại rất kỳ quái.Bốn cái thần khí tựa như đang đối kháng với ông lão, nhưng khí cơ lại có chútgiao hòa lẫn nhau.Sở Hi Thanh nghi ngờ không thôi.Ông lão này nhìn như ngã xuống đã lâu, chỉ là…“Hắn vẫn chưa chết hắn, vẫn còn một ít ý thức còn sót lại.”La Hán Tông quan sát trận pháp bên trong diện, vẻ mặt giật mình kinh hãi:“Chắc hẳn bọn họ muốn mượn thần lực của một vị Ma thần để triển khai ĐiềuĐình Tạo Hóa cấp bậc Vĩnh Hằng, bọn họ muốn vị tông chủ này dung hợp vớithần nhãn, lại bị thần nhãn và lực lượng Ma thần phản phệ.”Trình độ phù trận của hắn cực cao, trừ Vũ Côn Luân ra thì gần như là có mộtkhông hai thiên hạ, chỉ một lát là đã suy đoán được tám chín phần mười.“Hẳn là như vậy!”Sở Vân Vân lại âm thầm kinh ngạc, nghĩ thầm rốt cuộc là loại nguy cơ như thếnào, mới khiến cho Thái Vi Viên có hành động điên cuồng như thế?“Các ngươi đừng đi vào, chờ ta ở bên ngoài…”Sở Vân Vân vừa dứt lời, đã cầm Nghịch Thần Kỳ bước vào trong Thái Hạođiện.Thân hình nàng như quỷ mỵ, mang theo từng tầng ảo ảnh, lấp lóe qua lại bêntrong tòa ‘Lưỡng Nghi Bát Quái Lục Thập Tứ Tượng trận’ này.Lúc này, Sở Vân Vân cũng thể hiện trình độ pháp thuật vô cùng nhuần nhuyễncủa mình.Mỗi một nơi nàng đặt chân vào, đều vừa đúng, không khiến cho đại trận phảnkích, cũng không tạo thành nhiễu loạn gì với tòa trận pháp này.Lúc này, cái nhãn cầu màu đỏ kia đã nhìn chằm chằm vào Sở Vân Vân.Ông lão áo trắng ngồi trên cao kia cũng bỗng nhiên trợn mắt lên, lộ ra một vệtánh sáng sắc bén.Ánh mắt của hắn cũng đi theo bóng người của Sở Vân Vân, tựa như đang quansát thiếu nữ giáp đen này.Trong đáy mắt của hắn tựa như sinh sôi ý mừng, nhưng lại ngay sau đó lại hiệnra vẻ thất vọng.Mà một cái chớp mắt tiếp theo, nhãn cầu khổng lồ màu đỏ kia bỗng nhiên bắnra một bó kim quang chói mắt.Sắc mặt Sở Vân Vân chợt thay đổi.Nàng cũng không dám chống đỡ chính diện, Nghịch Thần Kỳ bên tay phải vạchngang một cái, làm cho không gian chung quanh rung chuyển kịch liệt, khiếncho bó kim quang kia bị bẻ cong.Trong khoảnh khắc này, bóng người Sở Vân Vân lóe lên một cái, trở lại trướccửa Thái Hạo điện.Nhãn cầu khổng lồ kia cũng khôi phục yên tĩnh, khiến cho nàng thở phào mộthơi.Đây là La Hán Tông cướp cho nàng cái thân phận đệ tử chân truyền, nên cáithần nhãn này mới không đuổi tận giết tuyệt.Mấy người Sở Hi Thanh thì đã tan tác như chim muông, bọn họ đều chạy trốnra rất xa.Sau khi nhìn thấy cảnh này thì bọn họ mới bình tĩnh lại, rồi thản nhiên nhưkhông có chuyện gì mà trở về chỗ cũ.“Vị tông chủ đời cuối của Thái Vi Viên này, quả thực là còn sót lại chút ý chí, hivọng có thể lựa chọn một người kế thừa đạo thống Thái Vi Viên, nhưng hìnhnhư hắn không hài lòng với ta lắm.”Khóe môi Sở Vân Vân giật giật, sau đó lại nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Nên đểngười khác tiến vào thử xem.”Sở Hi Thanh nhíu chặt lông mày.Ngay cả Sở Vân Vân cũng không dám chống lại bó kim quang kia, mình tiếnvào có bị phân thây thành thịt miếng không?Nhưng vào lúc này, Kiếm Tàng Phong, La Hán Tông và Phong Tam đều đưamắt nhìn hắn.Kiếm Tàng Phong xoa cằm nói: “Nếu nói ai trong số mấy người chúng ta có thểđược vị tông chủ này tán thành, vậy cũng chỉ có thể là Sở sư đệ. Sư đệ thiên phúcao tuyệt, lại kế thừa mấy trăm vạn ý chí của Thái Vi Viên, lại có một bộ phậnthần lực của Mộc Kiếm Tiên, thiên hạ ngày nay, ngoài ngươi ra còn có ai?”Sở Hi Thanh cũng phải thừa nhận hắn nói rất có đạo lý.Hắn ngẩng đầu nhìn cái thần nhãn đang trôi nổi giữa không trung kia, do dựmột chút rồi nuốt một ngụm nước miếng, nhắm mắt bước vào trong điện.Sở Hi Thanh vẫn có vài phần nắm chắc.Hắn có ‘Bàn Cổ thần phong’, chỉ cần tự phong ấn ba ngày năm ngày, chờ tôngmôn đến cứu viện là được.Ngoài ra, Vô Tướng thần tông cũng đã chuẩn bị pháp thuật phục sinh hắn từ lâurồi, dù bộ thân thể này thần hồn câu diệt, thì cũng có thể phục sinh lần nữa.Đây là đãi ngộ mà Lý Trường Sinh cũng không có!Nhưng sau khi phục sinh, cơ thể Sở Hi Thanh sẽ rất yếu đuối, không gánh chịunổi những pháp khí ở trên người.