Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1904: An Bắc quân là An Bắc quân của tổng soái (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tần Phương lại mở miệng nói tiếp: “Thật ra thì, nếu ba năm trước mà Mộc Cangươi có thủ đoạn và quyết tâm như vậy, Tần gia sao lại đi đến nước này?Những huynh đệ kia của ta sao dám làm càn? Tần Phụng Tiên chỉ là một kẻ ẩncư mấy trăm năm, sao có thể thừa dịp mà vào?”Sở Vân Vân nghe vậy thì sững sờ, sau đó cũng yên lặng.Tần gia đi đến bước này, nàng cũng có lỗi rất lớn. Lòng dạ mềm yếu, cuối cùngbị Tần gia phản phệ lại bản thân.Vì vậy, nàng biết rõ Sở Hi Thanh mới là đúng. Chỉ có thủ đoạn phích lịch, mớicó thể lộ tâm địa bồ tát.Tần Phương còn muốn nói gì nữa, cuối cùng lại thở dài một hơi, rồi ngự khôngmà đi.Trong mắt hắn tràn đầy sầu lo.Tần Phương muốn thuyết phục mấy vị huynh đệ kia, đừng có đối địch với TầnMộc Ca nữa, nhưng cũng biết là sẽ không thành công.Đám người này đều chột dạ, bọn họ có ân oán với Sở Vân Vân, tất cả đều bắtnguồn từ đêm phụ thân Sở Vân Vân chết.Vì vậy, Tần Phụng Tiên mới có thể dễ dàng thuyết phục bọn họ.Bây giờ muốn đám người này tin Sở Vân Vân sẽ không tính sổ với bọn họ saukhi khống chế bắc địa, bọn họ há có thể tin tưởng?Bọn họ tự cho là có Tần Phụng Tiên làm hậu thuẫn, còn có thần linh âm thầmtrợ giúp, sao lại sợ Tần Mộc Ca?Tần Phương lại phản đối.Cửu cửu thần kiếp vẫn là nước xa, còn lâu mới đến, mà đao và thương của SởHi Thanh và Sở Vân Vân đã ở ngay trước mắt rồi! Vô Tướng thần tông cũng cólực lượng san bằng Thiết Sơn Tần thị.Hơn nữa, thần kiếp chưa chắc đã ứng ở trên người Tần Mộc Ca, cũng có thể lànăm đại thần tông còn lại, hoặc là triều đình Đại Ninh.Không phải có một lời sấm đã lưu truyền mấy chục năm ở kinh thành sao?Tần Sở tốt, nhật thăng Tây Sơn!Nếu Tần gia bọn họ dốc hết sức lực phụ trợ phu thê Tần Mộc Ca, hai người nàycó khả năng rất lớn sẽ đoạt được thiên hạ, thay đổi triều đại!Khi đó Thiết Sơn Tần thị sẽ còn lớn mạnh hơn cả bây giờ.Thật ra thì có không ít người của Thiết Sơn Tần thị đều có ý nghĩ này.Nhưng Tần Phương biết, chỉ cần một ngày Tần Phụng Tiên không chết, nhữngngười từng tham dự vào cái chết của cha Tần Mộc Ca là Tần Thiết Quân còntrên đời, thì phu thê Tần Mộc Ca vẫn sẽ không yên tâm với Thiết Sơn Tần thị!Sở Vân Vân nhìn Tần Phương rời đi, sau đó liền vung tay lên, ra hiệu mới đámngười sau lưng.“Chúng ta đi!”Sau lưng nàng, một trăm vị kỵ sĩ Phi long đều thả lỏng.Lúc nãy, bọn họ thật sự lo lắng tổng soái sẽ làm thịt tất cả tộc lão của Tần gia.Tuy rằng tất cả mọi người đều đoán được, Thiết Sơn Tần thị quá nửa là đã làmgì có lỗi với tổng soái của bọn họ, vì vậy sau khi tổng soái trở về liền thanh tẩybinh quyền của Tần gia.Nhưng mà thế gian hiện giờ rất coi trọng thân tộc.Ai cũng không muốn đi theo một người lãnh khốc vô tình, trắng trợn giết chócthân tộc của mình.Đám người trong quân ngũ bọn họ, có ai mà không hi vọng thủ trưởng của mìnhcông chính nghiêm minh, thưởng phạt thỏa đáng, có thể khoan dung độ lượng?Nơi này chỉ cách đại bản doanh ‘An Bắc quân’ không đến bảy mươi dặm, SởVân Vân chỉ bay một lát là đã đến cửa doanh trại.Có rất nhiều tướng sĩ ở nơi này nhận được tin tức từ trước.Bọn họ đều tụ tập ở trước cửa để chờ đợi.Có khoảng hơn 30 vạn tướng sĩ ở trong doanh trại, đại đa số người đều chạy racửa doanh chờ đợi.Bọn họ tự phát thành các đội ngũ, đứng thành hàng bên ngoài cửa doanh.Tuyết đang rơi, cuồng phong đang gào thét, nhưng bọn họ không hề sợ hãi cáilạnh này, tất cả đều ngẩng đầu ưỡn ngực, mặt đầy chờ mong.Khi lá cờ hai màu của Sở Vân Vân xuất hiện ở trong tầm nhìn của bọn họ.Những tướng sĩ của ‘An Bắc quân’ này đều là hai mặt ửng đỏ, kích động màquỳ trên mặt đất.“Năm vạn người của Ưng Dương Đô ‘An Bắc quân’ đều ở đây, tham kiến tổngsoái đại nhân.”“Bốn mười ba ngàn người của Hoành Đã Đô ‘An Bắc quân’ đều ở đây, thamkiến tổng soái đại nhân!”“Năm vạn người Thần Dương Đô …”“Chúng ta cung nghênh tổng soái! Nguyện hiệu lực cho tổng soái đến chết mớithôi!”“Nhìn thấy tổng soái trở về, mạt tướng chết cũng không tiếc!”“An Bắc quân là ‘An Bắc quân’ của tổng soái! Chúng ta đi theo tổng soái, chếtvạn lần cũng không hối hận!”Tiếng hô hào của 30 vạn tướng sĩ, cộng thêm tiếng va chạm của những mảnhgiáp trên người họ, tầng sóng âm này hội tụ lại, xông thẳng lên trời xanh, rungchuyển cả mặt đất!Bọn họ đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, khí huyết của hơn 30 vạntướng sĩ tụ tập lại một chỗ, giống như một cây cột chống trời xông thẳng lêntrời, đột phá qua cả tầng mây thứ bảy!Ngày xưa, khi Tần Mộc Ca kế thừa chức vụ của phụ thân thì tình hình rất làquẫn bách.Con đường chinh chiến của nàng, chính là bắt đầu từ ‘An Bắc quân’.Khi đó chư quân ở hai châu U và Cực, chỉ có ‘An Bắc quân’ là có một phần bộhạ cũ của cha nàng, nguyện ý nghe theo nàng.Sau đó Tần Mộc Ca tiến từng bước một, khống chế ‘An Bắc quân’ tận mười hainăm.Nàng bách chiến bách thắng, quét ngang bắc vực, chưa từng bại trận.
Tần Phương lại mở miệng nói tiếp: “Thật ra thì, nếu ba năm trước mà Mộc Ca
ngươi có thủ đoạn và quyết tâm như vậy, Tần gia sao lại đi đến nước này?
Những huynh đệ kia của ta sao dám làm càn? Tần Phụng Tiên chỉ là một kẻ ẩn
cư mấy trăm năm, sao có thể thừa dịp mà vào?”
Sở Vân Vân nghe vậy thì sững sờ, sau đó cũng yên lặng.
Tần gia đi đến bước này, nàng cũng có lỗi rất lớn. Lòng dạ mềm yếu, cuối cùng
bị Tần gia phản phệ lại bản thân.
Vì vậy, nàng biết rõ Sở Hi Thanh mới là đúng. Chỉ có thủ đoạn phích lịch, mới
có thể lộ tâm địa bồ tát.
Tần Phương còn muốn nói gì nữa, cuối cùng lại thở dài một hơi, rồi ngự không
mà đi.
Trong mắt hắn tràn đầy sầu lo.
Tần Phương muốn thuyết phục mấy vị huynh đệ kia, đừng có đối địch với Tần
Mộc Ca nữa, nhưng cũng biết là sẽ không thành công.
Đám người này đều chột dạ, bọn họ có ân oán với Sở Vân Vân, tất cả đều bắt
nguồn từ đêm phụ thân Sở Vân Vân chết.
Vì vậy, Tần Phụng Tiên mới có thể dễ dàng thuyết phục bọn họ.
Bây giờ muốn đám người này tin Sở Vân Vân sẽ không tính sổ với bọn họ sau
khi khống chế bắc địa, bọn họ há có thể tin tưởng?
Bọn họ tự cho là có Tần Phụng Tiên làm hậu thuẫn, còn có thần linh âm thầm
trợ giúp, sao lại sợ Tần Mộc Ca?
Tần Phương lại phản đối.
Cửu cửu thần kiếp vẫn là nước xa, còn lâu mới đến, mà đao và thương của Sở
Hi Thanh và Sở Vân Vân đã ở ngay trước mắt rồi! Vô Tướng thần tông cũng có
lực lượng san bằng Thiết Sơn Tần thị.
Hơn nữa, thần kiếp chưa chắc đã ứng ở trên người Tần Mộc Ca, cũng có thể là
năm đại thần tông còn lại, hoặc là triều đình Đại Ninh.
Không phải có một lời sấm đã lưu truyền mấy chục năm ở kinh thành sao?
Tần Sở tốt, nhật thăng Tây Sơn!
Nếu Tần gia bọn họ dốc hết sức lực phụ trợ phu thê Tần Mộc Ca, hai người này
có khả năng rất lớn sẽ đoạt được thiên hạ, thay đổi triều đại!
Khi đó Thiết Sơn Tần thị sẽ còn lớn mạnh hơn cả bây giờ.
Thật ra thì có không ít người của Thiết Sơn Tần thị đều có ý nghĩ này.
Nhưng Tần Phương biết, chỉ cần một ngày Tần Phụng Tiên không chết, những
người từng tham dự vào cái chết của cha Tần Mộc Ca là Tần Thiết Quân còn
trên đời, thì phu thê Tần Mộc Ca vẫn sẽ không yên tâm với Thiết Sơn Tần thị!
Sở Vân Vân nhìn Tần Phương rời đi, sau đó liền vung tay lên, ra hiệu mới đám
người sau lưng.
“Chúng ta đi!”
Sau lưng nàng, một trăm vị kỵ sĩ Phi long đều thả lỏng.
Lúc nãy, bọn họ thật sự lo lắng tổng soái sẽ làm thịt tất cả tộc lão của Tần gia.
Tuy rằng tất cả mọi người đều đoán được, Thiết Sơn Tần thị quá nửa là đã làm
gì có lỗi với tổng soái của bọn họ, vì vậy sau khi tổng soái trở về liền thanh tẩy
binh quyền của Tần gia.
Nhưng mà thế gian hiện giờ rất coi trọng thân tộc.
Ai cũng không muốn đi theo một người lãnh khốc vô tình, trắng trợn giết chóc
thân tộc của mình.
Đám người trong quân ngũ bọn họ, có ai mà không hi vọng thủ trưởng của mình
công chính nghiêm minh, thưởng phạt thỏa đáng, có thể khoan dung độ lượng?
Nơi này chỉ cách đại bản doanh ‘An Bắc quân’ không đến bảy mươi dặm, Sở
Vân Vân chỉ bay một lát là đã đến cửa doanh trại.
Có rất nhiều tướng sĩ ở nơi này nhận được tin tức từ trước.
Bọn họ đều tụ tập ở trước cửa để chờ đợi.
Có khoảng hơn 30 vạn tướng sĩ ở trong doanh trại, đại đa số người đều chạy ra
cửa doanh chờ đợi.
Bọn họ tự phát thành các đội ngũ, đứng thành hàng bên ngoài cửa doanh.
Tuyết đang rơi, cuồng phong đang gào thét, nhưng bọn họ không hề sợ hãi cái
lạnh này, tất cả đều ngẩng đầu ưỡn ngực, mặt đầy chờ mong.
Khi lá cờ hai màu của Sở Vân Vân xuất hiện ở trong tầm nhìn của bọn họ.
Những tướng sĩ của ‘An Bắc quân’ này đều là hai mặt ửng đỏ, kích động mà
quỳ trên mặt đất.
“Năm vạn người của Ưng Dương Đô ‘An Bắc quân’ đều ở đây, tham kiến tổng
soái đại nhân.”
“Bốn mười ba ngàn người của Hoành Đã Đô ‘An Bắc quân’ đều ở đây, tham
kiến tổng soái đại nhân!”
“Năm vạn người Thần Dương Đô …”
“Chúng ta cung nghênh tổng soái! Nguyện hiệu lực cho tổng soái đến chết mới
thôi!”
“Nhìn thấy tổng soái trở về, mạt tướng chết cũng không tiếc!”
“An Bắc quân là ‘An Bắc quân’ của tổng soái! Chúng ta đi theo tổng soái, chết
vạn lần cũng không hối hận!”
Tiếng hô hào của 30 vạn tướng sĩ, cộng thêm tiếng va chạm của những mảnh
giáp trên người họ, tầng sóng âm này hội tụ lại, xông thẳng lên trời xanh, rung
chuyển cả mặt đất!
Bọn họ đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, khí huyết của hơn 30 vạn
tướng sĩ tụ tập lại một chỗ, giống như một cây cột chống trời xông thẳng lên
trời, đột phá qua cả tầng mây thứ bảy!
Ngày xưa, khi Tần Mộc Ca kế thừa chức vụ của phụ thân thì tình hình rất là
quẫn bách.
Con đường chinh chiến của nàng, chính là bắt đầu từ ‘An Bắc quân’.
Khi đó chư quân ở hai châu U và Cực, chỉ có ‘An Bắc quân’ là có một phần bộ
hạ cũ của cha nàng, nguyện ý nghe theo nàng.
Sau đó Tần Mộc Ca tiến từng bước một, khống chế ‘An Bắc quân’ tận mười hai
năm.
Nàng bách chiến bách thắng, quét ngang bắc vực, chưa từng bại trận.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tần Phương lại mở miệng nói tiếp: “Thật ra thì, nếu ba năm trước mà Mộc Cangươi có thủ đoạn và quyết tâm như vậy, Tần gia sao lại đi đến nước này?Những huynh đệ kia của ta sao dám làm càn? Tần Phụng Tiên chỉ là một kẻ ẩncư mấy trăm năm, sao có thể thừa dịp mà vào?”Sở Vân Vân nghe vậy thì sững sờ, sau đó cũng yên lặng.Tần gia đi đến bước này, nàng cũng có lỗi rất lớn. Lòng dạ mềm yếu, cuối cùngbị Tần gia phản phệ lại bản thân.Vì vậy, nàng biết rõ Sở Hi Thanh mới là đúng. Chỉ có thủ đoạn phích lịch, mớicó thể lộ tâm địa bồ tát.Tần Phương còn muốn nói gì nữa, cuối cùng lại thở dài một hơi, rồi ngự khôngmà đi.Trong mắt hắn tràn đầy sầu lo.Tần Phương muốn thuyết phục mấy vị huynh đệ kia, đừng có đối địch với TầnMộc Ca nữa, nhưng cũng biết là sẽ không thành công.Đám người này đều chột dạ, bọn họ có ân oán với Sở Vân Vân, tất cả đều bắtnguồn từ đêm phụ thân Sở Vân Vân chết.Vì vậy, Tần Phụng Tiên mới có thể dễ dàng thuyết phục bọn họ.Bây giờ muốn đám người này tin Sở Vân Vân sẽ không tính sổ với bọn họ saukhi khống chế bắc địa, bọn họ há có thể tin tưởng?Bọn họ tự cho là có Tần Phụng Tiên làm hậu thuẫn, còn có thần linh âm thầmtrợ giúp, sao lại sợ Tần Mộc Ca?Tần Phương lại phản đối.Cửu cửu thần kiếp vẫn là nước xa, còn lâu mới đến, mà đao và thương của SởHi Thanh và Sở Vân Vân đã ở ngay trước mắt rồi! Vô Tướng thần tông cũng cólực lượng san bằng Thiết Sơn Tần thị.Hơn nữa, thần kiếp chưa chắc đã ứng ở trên người Tần Mộc Ca, cũng có thể lànăm đại thần tông còn lại, hoặc là triều đình Đại Ninh.Không phải có một lời sấm đã lưu truyền mấy chục năm ở kinh thành sao?Tần Sở tốt, nhật thăng Tây Sơn!Nếu Tần gia bọn họ dốc hết sức lực phụ trợ phu thê Tần Mộc Ca, hai người nàycó khả năng rất lớn sẽ đoạt được thiên hạ, thay đổi triều đại!Khi đó Thiết Sơn Tần thị sẽ còn lớn mạnh hơn cả bây giờ.Thật ra thì có không ít người của Thiết Sơn Tần thị đều có ý nghĩ này.Nhưng Tần Phương biết, chỉ cần một ngày Tần Phụng Tiên không chết, nhữngngười từng tham dự vào cái chết của cha Tần Mộc Ca là Tần Thiết Quân còntrên đời, thì phu thê Tần Mộc Ca vẫn sẽ không yên tâm với Thiết Sơn Tần thị!Sở Vân Vân nhìn Tần Phương rời đi, sau đó liền vung tay lên, ra hiệu mới đámngười sau lưng.“Chúng ta đi!”Sau lưng nàng, một trăm vị kỵ sĩ Phi long đều thả lỏng.Lúc nãy, bọn họ thật sự lo lắng tổng soái sẽ làm thịt tất cả tộc lão của Tần gia.Tuy rằng tất cả mọi người đều đoán được, Thiết Sơn Tần thị quá nửa là đã làmgì có lỗi với tổng soái của bọn họ, vì vậy sau khi tổng soái trở về liền thanh tẩybinh quyền của Tần gia.Nhưng mà thế gian hiện giờ rất coi trọng thân tộc.Ai cũng không muốn đi theo một người lãnh khốc vô tình, trắng trợn giết chócthân tộc của mình.Đám người trong quân ngũ bọn họ, có ai mà không hi vọng thủ trưởng của mìnhcông chính nghiêm minh, thưởng phạt thỏa đáng, có thể khoan dung độ lượng?Nơi này chỉ cách đại bản doanh ‘An Bắc quân’ không đến bảy mươi dặm, SởVân Vân chỉ bay một lát là đã đến cửa doanh trại.Có rất nhiều tướng sĩ ở nơi này nhận được tin tức từ trước.Bọn họ đều tụ tập ở trước cửa để chờ đợi.Có khoảng hơn 30 vạn tướng sĩ ở trong doanh trại, đại đa số người đều chạy racửa doanh chờ đợi.Bọn họ tự phát thành các đội ngũ, đứng thành hàng bên ngoài cửa doanh.Tuyết đang rơi, cuồng phong đang gào thét, nhưng bọn họ không hề sợ hãi cáilạnh này, tất cả đều ngẩng đầu ưỡn ngực, mặt đầy chờ mong.Khi lá cờ hai màu của Sở Vân Vân xuất hiện ở trong tầm nhìn của bọn họ.Những tướng sĩ của ‘An Bắc quân’ này đều là hai mặt ửng đỏ, kích động màquỳ trên mặt đất.“Năm vạn người của Ưng Dương Đô ‘An Bắc quân’ đều ở đây, tham kiến tổngsoái đại nhân.”“Bốn mười ba ngàn người của Hoành Đã Đô ‘An Bắc quân’ đều ở đây, thamkiến tổng soái đại nhân!”“Năm vạn người Thần Dương Đô …”“Chúng ta cung nghênh tổng soái! Nguyện hiệu lực cho tổng soái đến chết mớithôi!”“Nhìn thấy tổng soái trở về, mạt tướng chết cũng không tiếc!”“An Bắc quân là ‘An Bắc quân’ của tổng soái! Chúng ta đi theo tổng soái, chếtvạn lần cũng không hối hận!”Tiếng hô hào của 30 vạn tướng sĩ, cộng thêm tiếng va chạm của những mảnhgiáp trên người họ, tầng sóng âm này hội tụ lại, xông thẳng lên trời xanh, rungchuyển cả mặt đất!Bọn họ đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, khí huyết của hơn 30 vạntướng sĩ tụ tập lại một chỗ, giống như một cây cột chống trời xông thẳng lêntrời, đột phá qua cả tầng mây thứ bảy!Ngày xưa, khi Tần Mộc Ca kế thừa chức vụ của phụ thân thì tình hình rất làquẫn bách.Con đường chinh chiến của nàng, chính là bắt đầu từ ‘An Bắc quân’.Khi đó chư quân ở hai châu U và Cực, chỉ có ‘An Bắc quân’ là có một phần bộhạ cũ của cha nàng, nguyện ý nghe theo nàng.Sau đó Tần Mộc Ca tiến từng bước một, khống chế ‘An Bắc quân’ tận mười hainăm.Nàng bách chiến bách thắng, quét ngang bắc vực, chưa từng bại trận.